DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,820,398

Xã Hội VN: Màn kịch bẫy tình, Đời bóp dạo ở "ngã tư quốc tế"- Tin RFA

30 Tháng Chín 201212:00 SA(Xem: 8412)
Xã Hội VN: Màn kịch bẫy tình, Đời bóp dạo ở "ngã tư quốc tế"- Tin RFA

Màn kịch bẫy tình, cướp tài sản đại gia của nữ sinh



Lười học, ham chơi, đua đòi theo chúng bạn đã khiến cho tương lai của nữ sinh viên Trường Cao đẳng nghề số 4 (Nghệ An) - Lê Thị Kim Dung đã trở thành u tối. Cánh cửa giảng đường cũng bị đóng lại vĩnh viễn khi để thỏa mãn nhu cầu ăn chơi và “trả thù tình”, Dung đã bày ra màn kịch giăng bẫy tống tiền đại gia rồi rủ người yêu cùng thực hiện.



 Đối tượng Lê Thị Kim Dung tại cơ quan công an.
Đối tượng Lê Thị Kim Dung tại cơ quan công an.



Tôi gặp Lê Thị Kim Dung tại nhà tạm giữ Thành phố Vinh (Nghệ An) ngay sau khi Dung cùng với người yêu bị bắt quả tang khi đang cướp tài sản trong khách sạn của một doanh nhân.

Điều đáng nói là, vừa gây ra tội ác, nhưng trông cô gái này chẳng có vẻ gì là ăn năn hối hận, ngồi trong nhà tạm giam nhưng lúc nào cũng cười tươi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Vết trượt dài của nữ sinh

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở xã Nam Giang, huyện Nam Đàn, tuổi thơ của Dung đã sớm bất hạnh khi bố mẹ li hôn, mẹ đi lấy chồng còn bố cũng bỏ quê đi biệt, để lại cô con gái duy nhất cho bà nội nuôi nấng.

Trong hoàn cảnh đó, Dung vẫn gắng vượt qua số phận, vươn lên để thi đỗ vào trường Cao đẳng nghề số 4. Những năm tháng nhọc nhằn của tuổi thơ chứng kiến sự vượt khó của cô gái này bao nhiêu thì ngay khi vừa bước chân đến thị thành, những vết trượt đầu đời của Dung lại càng chua xót bấy nhiêu.

Đầu tiên là bập vào lô đề, rồi những cuộc vui thâu đêm trong các quán bar, vũ trường. Dung bảo, đứa bạn cùng phòng rủ rê, ban đầu em cũng chỉ định thử một lần cho biết, nhưng rồi không thể dứt ra được. Trong những lần “đi bay” ấy, Dung đã quen với một doanh nhân ở SG đang công tác tại Nghệ An.

Ngay khi biết ông này có nhiều tiền, Dung đã chẳng ngại ngùng trao thân, mục đích là để vòi vĩnh thỏa chí tiêu xài. Không thể đáp ứng được nhu cầu về tiền bạc quá cao, ông Nguyễn Văn Chương đã kiên quyết xóa số và cắt đứt mọi liên lạc sau một tuần gặp gỡ, mặc cho Dung tìm đủ mọi cách để liên hệ.

Một thời gian sau, Dung gặp và yêu Nguyễn Mạnh Hùng (1992) ở xã Nghi Kim, TP Vinh, là sinh viên trường Cao đẳng Việt – Hàn nên chuyện về vị doanh nhân nọ cũng nhanh chóng bị quên lãng. Bất ngờ đến đầu tháng 9/2012, Dung gặp lại ông Chương trên phố, song bị làm ngơ.

Nỗi tẽn tò quá khứ ùa về, nữ sinh viên này cuống cuồng tìm đủ mọi cách để liên lạc với mục đích “dạy cho một bài học”. Thông qua các mối quan hệ, Dung biết được ông Chương cũng quen với một nữ sinh khác, tên Mai cùng trường mình nên đã lập ra kế hoạch giăng tình hoàn hảo.

Theo đó, Dung mua một sim điện thoại lạ, gọi vào số ông Chương tự nhận mình là Mai và hẹn gặp nhau. Không một chút nghi ngờ, tưởng người hẹn mình là cô gái tên Mai thật, vị doanh nhân này đã đồng ý gặp ngay tại khách sạn mình đang ở, trong lòng chộn rộn mà không biết rằng mình đang rơi vào bẫy.

Giăng bẫy tình để cướp tài sản

Để thực hiện âm mưu của mình, Dung đã ra chợ mua dùi cui điện, một con dao Thái Lan, 1 sợi dây dù, băng dính, khẩu trang rồi cùng người yêu là Nguyễn Mạnh Hùng chở nhau trên chiếc xe máy BKS 37B1-801.76 từ phòng trọ đến phòng 206 khách sạn Hoa Phượng Đỏ, trên địa bàn TP Vinh, nơi ông Chương đang ở, để thực hiện hành vi cướp tài sản.

Khoảng 23h ngày 7/9/2012, sau khi gửi xe máy ở bến xe Vinh, cả hai đi taxi lên thuê phòng tại khách sạn để đánh lạc hướng bảo vệ, sau đó xách “đồ nghề” đến trước cửa phòng ông Chương, Hùng cầm hung khí đứng né sang một bên, còn Dung gõ cửa.

Ngay khi ông này vừa mở cửa, chưa kịp phản ứng khi nhận ra cô gái đứng trước mặt là Dung chứ không phải là Mai thì đã bị đôi tình nhân áp sát kẹp cổ, dùng cuộn giấy vệ sinh nhét vào miệng và ấn vào phòng khóa trái cửa.

Trong khi người yêu đang tìm cách khống chế ông Chương, Dung đã nhanh chóng lục soát phòng, va ly và lấy được ví cùng với điện thoại Iphone của ông này.

Đôi tình nhân chưa kịp tẩu thoát thì bất ngờ ông Chương thoát ra được khỏi tay tên Hùng, ông này vừa rút cuộn giấy trong miệng ra để kêu cứu, vừa túm lấy vạt áo của Hùng để giữ lại.

Thấy vậy, Dung nhảy vào giải cứu người yêu, thừa lúc ông Chương và Dung đang giằng co nhau, Hùng đã nhanh chóng cởi áo vứt lại và đạp cửa nhạy ra ngoài thoát thân, mặc cho người yêu còn bị kẹt lại với mớ tài sản chưa kịp tẩu tán.

Nghe tiếng kêu cứu bất thường trong đêm vắng, bảo vệ đã nhanh chóng chạy đến và bắt giữ Lê Thị Kim Dung cùng toàn bộ tang vật vụ án. Ngay sau khi người yêu bị bắt.


Đời bóp dạo ở "ngã tư quốc tế"



Chuyện bị đám khách Tây bệnh hoạn gạ gẫm chơi trò vợ chồng hay bị lột đồ rồi bắt quay phim đủ kiểu là chuyện không hiếm của đời bóp dạo.



Hơn 1 giờ sáng, thời điểm mà phố Tây tưng bừng cao độ
Hơn 1 giờ sáng, thời điểm mà phố Tây tưng bừng cao độ



Một giờ sáng là thời khắc nhiều góc phố, con đường náo nhiệt chìm lắng, thành phố đã ngủ yên sau ngày dài xô bồ, căng thẳng. Thế nhưng tại phố Tây nổi tiếng ở SG với điểm nhấn "ngã tư quốc tế" (đường Bùi Viện - Đề Thám), sự sống đang vào hồi cuồng nhiệt. Đây là thời khắc vàng để những người bóp dạo, những người hành nghề đấm bóp, massage rong ruổi khắp mọi ngóc ngách để tìm khách, bắt đầu kiếm ăn.

Ít ai biết được cuộc sống về đêm ở ngã tư quốc tế này lại gắn liền những nỗi khổ tâm, nỗi đau và những chuyện cười ra nước mắt của đời bóp dạo cho khách Tây. Ngoài việc lai rai với các nữ hầu bàn xinh đẹp tại những quán bar xập xình, cái thú thu hút khá đông dân Tây đến với ngã tư này, bất kể là nam hay nữ sau chầu nhậu bí tỉ là được đấm bóp, massage, giác hơi cho giã rượu, tỉnh người, cho tinh thần sảng khoái để tiếp tục cuộc vui.

"Trong con mắt nhiều người, chuyện đấm bóp giác hơi thường như chuyện cơm ăn nước uống hằng ngày chẳng có gì lạ, nhưng cũng cái nghề ấy mà hoạt động tại phố Tây, ôi thôi có đủ chuyện lâm ly bi đát" - anh Lê Minh, 42 tuổi, chủ quán cà phê Labo trên đường Bùi Viện chia sẻ.

Có 2 "đệ tử" là Thành và Mai từng xuất thân là dân bóp dạo ở phố Tây nên Minh thổ lộ "rành sáu câu" những góc khuất của cái nghề có tên gọi "hơi bị kỳ cục này". Minh nói: "Đấm bóp cho Tây có nhiều khác biệt so với ta. Thu nhập khá hơn nhưng hao phí sức lực hơn, tai nạn nghề nghiệp nhiều hơn, dữ dằn hơn khi hành nghề với dân bản xứ. Như 2 thằng đệ tử của tôi, trong quá trình "bóp Tây", tụi nó không ít lần bị "đấm bóc" vì gặp trúng tay khách xì-bộp".

Tình (24 tuổi) có thâm niên "đấm Tây" hơn 3 năm. Hỏi chuyện vào nghề, anh chàng "bóp dạo" làm một mạch: "Hồi trước em mần cho khách ta không thôi nhưng sau phần vì cạnh tranh khốc liệt, phần vì đấm cho dân mình hiếm khi được vô mánh, lắm lúc gặp tụi gay bệnh hoạn, rồi bọn nghiện kể như xong đời nên em chuyển qua… đấm Tây".

Tình thổ lộ đã là dân "bóp dạo", chuyện tiếp xúc với dân gay, con nghiện, gái mại dâm, phường giang hồ đầu trộm đuôi cướp… như cơm bữa. Bởi đấy chính là "khách hàng" thân thuộc nuôi sống dân bóp dạo. Và cũng vì cuộc sống gắn liền với những thành phần bất hảo nên chuyện bị khách hàng là dân gay quấy rối, sàm sỡ, lắm khi đòi đấm bóp lại cho người đấm bóp với Tình quá thường tình.

"Ớn nhất là đấm cho bọn nghiện. Nhiều lúc đấm xong chúng không những không trả tiền mà còn gí dao vào cổ dọa xin tí huyết rồi lục khắp người vét tiền. Lắm đứa còn cướp xe đạp, đồ nghề nữa", Tình, kể lại sự việc.

Quá ngán ngẩm cuộc sống về đêm với những bất trắc dồn dập, đang lúc định giải nghệ thì Tình được một người anh ở quê cũng hành nghề bóp dạo rủ rê sang hoạt động ở phố Tây. "Nói thiệt thời gian đầu khách của tụi em không phải là đám Tây mắt xanh tóc vàng mà là mấy em chân dài chuyên phục vụ đám Tây ăn nhậu, ngủ nghỉ. Sau mấy thằng Tây thấy cái vụ đấm bóp này hay hay nên thử và rồi họ giới thiệu cho nhau, thế nên khách của tụi em bây giờ ta cũng có mà Tây cũng lắm!".

Phục vụ cho Tây, tưởng "ngon cơm" nhưng theo thổ lộ của Tình và 2 đệ tử của Minh là Thành và Mai thì rất "chằn ăn trăn quấn". Thành thổ lộ: "Đúng là giá bóp Tây được hơn bóp cho ta nhưng như ông bà mình nói "tiền nào của đó". Một suất đấm bóp như vậy kéo dài từ 30 đến 45 phút.

Vì là dân đấm bóp chuyên nghiệp chứ không phải đấm thì ít mà bóp thì nhiều như các em tiếp viên trong các tiệm massage nên khi phục vụ cho khách nội địa đã mất rất nhiều sức lực, nói chi đấm cho Tây, cái sự mất sức ấy nó gấp đôi, có khi gấp 3 người thường. Anh thử nghĩ xem thằng Tây nó bự gấp đôi, gấp 3 mình, phải đổ mồ hôi công sức cỡ nào".

Khác xa quá trình bóp dạo cho "dân ta" với việc “tác nghiệp” thường diễn ra nơi vỉa hè, dưới gầm cầu tăm tối vốn dĩ dơ bẩn, nhớp nhúa, khi bắt được mối là ông Tây bà đầm nào đó, dân bóp dạo sẽ được khách kéo lên phòng trọ, nhà nghỉ, khách sạn. Lúc này việc đấm bóp sẽ diễn ra trong điều kiện sạch sẽ, máy lạnh chạy ro ro.

"Về cái khoản môi trường để phục vụ cho khách ở phố Tây tất nhiên nó sướng hơn lúc hành nghề nơi đầu đường xó chợ, nhưng nói vậy hổng phải lúc nào mình cũng được ấm thân, vô mánh. Có lần tui bị dính đòn một thằng Tây người Mỹ, khoảng 30 tuổi. Sau chầu nhậu bí tỉ, nó gọi tui lên phòng đấm bóp cho nó với giá thỏa thuận là "phai đô-la fip-ty mi-nít" (5 đôla 50 phút đấm bóp).

Đấm nó xong rồi nó bảo đấm cho con bồ người Bỉ của nó. Tui tưởng cứ giá vậy mà làm tới, ai dè khi xong việc, nó chỉ đưa có 5 đô. Tui không chịu đòi phải 10 đô thì nó cự cãi um sùm. Vì ngại phiền phức sau này khách kéo vào chủ khách sạn không cho nên tui đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Từ sau cái bận ấy, dân bóp dạo mách nhau kinh nghiệm khi bóp cho Tây phải thỏa thuận giá cả rõ ràng" - Mai ấm ức kể lại sự cố nhớ đời.


Nhiều người làm nghề bóp dạo phải đối mặt với nguy cơ nhiễm HIV/AIDS từ những vị khách Tây

Nhiều người làm nghề bóp dạo phải đối mặt với nguy cơ nhiễm HIV/AIDS từ những vị khách Tây.



Muốn phục vụ dân Tây thì phải hiểu tiếng Tây, phải biết nói tiếng Tây. Với cách kẻ đi trước chỉ người đi sau, những dân bóp dạo như Minh, Thành, Mai khi học bập bõm được từ nào là dạy cho nhau từ ấy, chỉ học như thế nhưng chỉ trong một thời gian là đã có thể nói tiếng Tây bồi. Thành nói rằng, khi đã hiểu ngôn ngữ của nhau, việc thỏa thuận với khách gặp nhiều thuận lợi hơn lúc ban đầu, thu nhập vì thế cũng được nâng cao, bình quân trừ chi phí mỗi tháng cũng được 4-5 triệu đồng, có khi hơn nếu trúng mánh.

Khi được hỏi lý do bỏ nghề, Mai tặc lưỡi bảo: "Ngó ngon ăn chứ vào cuộc rồi mới hỡi ơi". Theo Mai, Tây thì cũng có nhiều loại, nhưng loại chịu kêu khách vào phòng cho đấm bóp thì cũng dạng "trời ơi đất hỡi": "Dạo nọ, có hai thằng Tây ở Canada gọi hai anh em tụi này vào phòng trọ trong một con hẻm trên đường Phạm Ngũ Lão. Vào phòng, nó bảo tắm rửa sạch sẽ rồi chơi trò đổi ngôi, bắt hai anh em tui nằm xuống cho tụi nó đấm bóp…".

Cái cảnh gặp Tây bị gay thô bạo như thế dân bóp dạo ở phố Tây đối mặt thường xuyên và trong những trường hợp như thế, dân trong cuộc thổ lộ chống cự vô ích bởi khi "trâu mộng" nó lên cơn điên thì "nghé con" chỉ có nước… chịu chết.

"Nghề này thú nhất là được mấy em Tây gọi vào phòng đấm bóp" - Thành, hào hứng kể có lần trúng độc đắc, được một em Tây balô người Úc dáng phốp pháp, say bí tỉ gọi vào phòng bảo massage toàn thân để rồi sau đó được em này dúi cho 20 đôla và "chiêu đãi".

"Nhưng hổng phải lúc nào cũng được em Tây gọi vào phòng là sướng đâu. Có lần tui đang đấm bóp cho em Tây người Phần Lan thì bị thằng bồ say xỉn xộc vào. Thấy cái thằng người lạ đang nhào nắn con bồ trần truồng nằm sấp trên giường, thằng bồ người Pháp nổi cơn điên thoi tui một cái chảy máu miệng. Sau này hỏi ra mới biết em Tây kia là gái giang hồ, để có điều kiện ở lại TPSG, em đã cặp bồ với đủ thằng và cái thằng bồ người Pháp kia em Tây chỉ mới quen được 2 ngày. Do không rõ rành cái vụ massage tại phòng ở phố Tây nên gã Tây hiểu lầm. Sau khi hiểu chuyện thì nó cười xin lỗi".

Mai, Thành, Tình còn kể nhiều tai nạn nghề nghiệp khác liên quan đến các vị khách châu Âu lẫn châu Phi ở phố Tây. Đó là chuyện bị đám khách mũi lõ bệnh hoạn gạ gẫm chơi trò vợ chồng, đang lúc tắm sạch trước khi “tác nghiệp” thì bị thằng Tây trần như nhộng tung cửa đòi tắm chung hay bị khách đè lột đồ rồi quay phim đủ kiểu… Chịu không siết, Mai và Thành phải bỏ nghề.

"Muốn tồn tại thì phải chấp nhận mấy cái cảnh ấy thôi. Nhiều lúc muốn chuyển nghề nhưng nghĩ mình không vốn liếng, không trình độ, không quen biết nên em lại tặc lưỡi tiếp tục rong ruổi bóp dạo với suy nghĩ tới đâu hay tới đó", Tình tặc lưỡi.

Tình, cũng như các đồng nghiệp của cậu e ngại nhất chính là "dính" sida. Cậu giải thích rằng Sài thành nói riêng, châu Á nói chung là thiên đường của những khách du lịch biến thái, bệnh hoạn. Mà thường dân chơi mang nhiều mầm bệnh, nhất là căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS. Phục vụ cho đám khách này, những đời bóp dạo rất dễ đối mặt với nguy cơ bị truyền nhiễm căn bệnh chết người này.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5773)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6961)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9638)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12950)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6766)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh