DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,823,146

Xã Hội VN: Thịt bẩn tràn lan - Tin RFA

03 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 8424)
Xã Hội VN: Thịt bẩn tràn lan - Tin RFA

Thịt bẩn tuồn vào thành phố SG


Hãy coi chừng khi ăn thịt heo quay vì rất có thể xuất xứ từ những lò mổ lậu, chuyên mua và buôn bán heo chết bệnh.



Giẫm đạp lên heo chết tại một lò mổ ở Đồng Nai - Ảnh: Anh Thoa
Giẫm đạp lên heo chết tại một lò mổ ở Đồng Nai - Ảnh: Anh Thoa


Có những chủ lò chuyên thu mua heo chết, đem về lò sơ chế lại và đưa đi bỏ mối cho các lò heo quay hoặc các tiệm bánh mì, tiệm cơm...

“Của rẻ là của ôi”

Bắt xe tải chở mỡ thối

Rạng sáng 2-10, tổ liên ngành trạm kiểm dịch động vật Thủ Đức phối hợp với đội CSGT Rạch Chiếc (TPSG) kiểm tra, phát hiện năm xe khách, xe tải vận chuyển sản phẩm gia súc, gia cầm trái phép.

Tang vật tiêu hủy là 727kg sản phẩm động vật gồm 43kg chân trâu bò, 68kg thịt heo, 485kg mỡ heo, 116kg thịt gà và 15kg thịt bò. Trong đó xe tải do ông Nguyễn Ngọc Hoàng (29 tuổi, ngụ Tân Uyên, Bình Dương) vận chuyển 485kg mỡ heo thối đựng trong ba bao tải và ba khay nhựa không giấy chứng nhận kiểm dịch.

HOÀNG LỘC

Ngày 13-9, chúng tôi tiếp cận điểm tập kết heo chết của ông Phương (34 tuổi, tại ấp Phúc Nhạc 1, xã Gia Tân 3, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai). Đây là điểm chuyên mua heo chết ở các trang trại với giá cực rẻ, chỉ khoảng 8.000 đồng/kg. Khoảng 16g, người làm tại lò ông Phương tấp nập chuyển hàng chục con heo chết vào khu giết mổ. Người làm của ông Phương cũng hối hả chạy xe máy đi gom heo chết.

Khu vực mổ heo chết này rộng hơn 100m2, ngổn ngang rác thải, phân heo, ruồi nhặng bu đen đặc. Giữa lối đi nhoe nhoét nước thải có hàng loạt đầu heo nằm lăn lóc giữa nền ximăng. Heo đã mổ bụng, chặt đầu nằm la liệt giữa nền nhà. Người làm thản nhiên đi dép giẫm đạp lên hết xác heo này đến xác heo khác.

Theo điều tra, mấy năm nay hai vợ chồng ông Phương và bà Hạnh mua heo chết, heo bệnh ở nhiều nơi về sơ chế rồi đem đi bỏ mối. Ông Phương cho biết: “Mối lái ở TPSG rất nhiều, mỗi chuyến đi chở 5-8 tạ heo. Ngoài loại heo siêu rẻ, tôi còn có loại heo chết nặng 8-10kg giá chỉ 15.000 đồng/kg, loại 10-20kg bán với giá 22.000 đồng/kg và trên 20kg giá từ 26.000 đồng/kg”. Không chỉ cung cấp heo chết cho các mối lớn ở TPSG, heo chết còn được bán cho các thương lái vận chuyển nhỏ lẻ bằng xe máy.

Tại lò của ông Phương thường xuyên có ba thanh niên làm việc. Một công nhân cho biết: “Có ngày thức đến rạng sáng để làm mà vẫn không kịp. Heo chết mang về quá nhiều”. Nhằm bảo quản thịt heo chết trước khi giao cho mối hàng, ông Phương bố trí bốn thùng xốp lớn để ướp đá. Mỗi thùng đựng khoảng 30 con loại 10-15kg. Ông Phương còn sắm ba chiếc xe tải chuyên vận chuyển heo chết. Ông thường xuyên lái một chiếc để giao cho ba mối hàng lớn ở khu vực cầu vượt Quang Trung, cầu vượt An Sương (Q.12) và Khu công nghiệp Vĩnh Lộc (huyện Bình Chánh).

Theo chân một chuyến hàng

Trước đây, vợ chồng ông Phương làm nghề chăn nuôi heo nhưng sau đó ông chuyển sang nghề buôn bán heo chết. Đa số mối hàng của ông Phương đều ở TPSG, họ chỉ điện thoại đặt hàng, thỏa thuận giá cả, sau đó ông đích thân đánh xe tải chở hàng giao tận nơi. Ông Phương khẳng định: “Mua hàng ở đây tui lo hết, từ khi nhận hàng đến qua khỏi cầu Đồng Nai, còn đến khu vực trạm 2 (trạm kiểm dịch động vật Thủ Đức, TP.SG) thì mối hàng phải tự lo lấy”.

Sáng 15-9, ông Phương đánh xe tải 60C-03807 chở 500kg thịt heo nái chết cho mối hàng ở TP.SG. Xe ông Phương rời nhà và chạy hướng về quốc lộ 1, qua cầu Đồng Nai và “lọt” luôn qua trạm kiểm dịch động vật Thủ Đức. Ông tiếp tục cho xe chạy thẳng đến cầu vượt An Sương, khi tới Khu công nghiệp Vĩnh Lộc, xe rẽ vào đường Thới An rồi vào một con hẻm, đậu trước căn nhà nằm giữa cánh đồng (E10/6Q7 ấp 5, xã Vĩnh Lộc A, huyện Bình Chánh). Chủ căn nhà là ông Tuấn, khoảng 35 tuổi. Tại đây, hai bên lần lượt cân hàng, vợ ông Tuấn vừa ghi sổ vừa hối thúc: “Hàng này nhớt nhợt không à, mang ướp đi, làm không kịp là nó hư luôn”.

Theo tìm hiểu, ông Tuấn là mối hàng lấy thịt heo chết thường xuyên của ông Phương. Mỗi lần lấy hàng từ 300-400kg, mỗi ngày bỏ mối trên 100kg thịt heo quay cho các mối tại chợ Vĩnh Lộc A, tiệm bánh mì, tiệm cơm... Ông Tuấn có lò tự quay thịt heo trực tiếp tại nhà, vợ mang đi bán lại cho mối giá 80.000 đồng/kg.


blank
Một góc trong lò heo chết của ông Phương - Ảnh: Anh Thoa


Thu lợi lớn

Ở khu vực xã Gia Kiệm, Gia Tân (huyện Thống Nhất, Đồng Nai), ông Minh nổi tiếng cả vùng với việc chuyên môi giới cho các mối hàng tới các trang trại mua heo chết. Trước đây ông Minh hành nghề xe ba gác, tuy nhiên từ đợt dịch heo tai xanh đầu năm, ông bỏ nghề ba gác chuyển sang làm “cò” heo chết. Ông Minh khẳng định: “Heo quay là heo bệnh chết. Loại heo đó ở đây có mà cả một rừng, mối hàng ở Sài Gòn mua về nhiều lắm”.

Ông Minh cho biết buôn bán heo chết thu lợi nhuận rất lớn. Heo chết chủ trang trại bán đổ bán tháo cả con, giá 200.000-250.000 đồng/con. Heo này được các lò gom về bán theo ký. “Heo bệnh chết nên không có giấy tờ kiểm dịch gì, vận chuyển bị bắt lo mà bỏ của chạy lấy người, muốn “sống” được phải có đường dây”. Theo ông Minh, từ ngày chuyển qua nghề làm “cò” heo chết ngày nào cũng có 3-4 mối gọi điện hỏi. Thời điểm dịch heo tai xanh hoành hành mỗi ngày ông kiếm cả triệu đồng từ tiền “cò”, hôm trúng mánh vài triệu là chuyện nhỏ.

Ngày 15-9, chúng tôi tiếp cận một điểm tập trung heo chết khác thuộc ấp Bình Đường 1, xã An Bình, thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương. Đây là điểm do ông Vinh làm chủ. Tại đây, loại heo nhỏ có da thâm đen chỉ bán với giá 20.000-25.000 đồng/kg. Ông Vinh cho biết: “Riêng loại hàng này tôi chuyển về từ các tỉnh miền Trung, nhiều nhất là Nghệ An”. Lần theo con đường vòng lầy lội, cách nhà ông Vinh 500m là kho chứa hàng. Thực chất đây là khu nhà cấp 4.

Vào bên trong nhà mấy chiếc thùng xốp cỡ lớn chứa được 400-500kg thịt heo, được phủ tấm bạt rách màu xanh. Mùi hôi bốc lên và ruồi nhặng bu kín thùng chứa hàng. Ông Vinh cho hay: “Đây là hàng tôi chuyên đổ cho các mối trên thành phố. Hàng này được chuyển từ Nghệ An vào. Nhiều loại mang ra chợ Đồng An 2 (thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương) bán cho công nhân. Ít nhất mỗi ngày bà xã tôi bán được 100kg, đó là chưa kể tôi bỏ cho các mối heo quay và bánh mì ở trên thành phố”. Ở chợ Đồng An 2, vợ ông Vinh bán 70.000-80.000 đồng/kg thịt heo chết đã được “mông má” lại.

Biết nhưng khó triệt phá

Ông Lê Minh Chí (chi cục phó Chi cục Thú y tỉnh Đồng Nai) và ông Dương Thanh Tiến (phó trạm thú y huyện Thống Nhất, Đồng Nai) cho biết trên địa bàn tỉnh Đồng Nai vẫn còn không ít điểm giết mổ heo lậu. Việc phát hiện, triệt phá các điểm này gặp rất nhiều khó khăn do các chủ lò thường xuyên di chuyển địa điểm.


Việc “bán vốn tự có“ của gái mại dâm


Có lẽ, chẳng ai trả lời chính xác tệ nạn mại dâm xuất hiện từ bao giờ, nhưng nguyên nhân thì ai cũng biết. Theo thời gian, tệ nạn này ngày càng tinh vi và hoạt động phức tạp. Nó từ đâu tới và hoành hành ác nghiệt thế nào?



Lý do “trời ơi“ cho việc “bán vốn tự có“ của gái mại dâm
ảnh minh họa



Do đói nghèo?

Đây là một trong những nguyên nhân khiến tình trạng mại dâm trở nên phổ biến và đôi khi hoạt động một cách công khai. Rất nhiều gái mại dâm sau khi bị bắt, rồi thả ra lại tiếp tục hành nghề. Hỏi, họ nói chẳng có việc làm. Không có việc làm thì chỉ có mấy con đường: một là đi ăn cướp; hai là đi xin; ba là làm gái mại dâm. Cả ba lựa chọn ấy, lựa chọn bán cái “vốn tự có” là khả thi hơn cả.
Tôi được một cô gái tâm sự thế này: “Em không đi làm thì sao có tiền chữa bệnh cho mẹ. Trong thời buổi khó khăn này, bố em thì mất sớm, mình mẹ nuôi ba bốn đứa con, ruộng đất thì ít. Em không thể đi xin một công việc với lương tháng 6 trăm ngàn. Như thế, mẹ em sẽ chết vì chẳng biết bao giờ có tiền chữa bệnh. Mà bệnh tật đâu có đợi mình có tiền mới hoành hành”.
Cô Phùng Thị Mây, một thời gian dài làm ở nhà nghỉ ĐT (Đông Anh- Hà Nội) nói: “Trên vai em gồng gánh cả mẹ đẻ, mẹ chồng, một đứa con dại và một thằng chồng cờ bạc. Nghề này đã cứu gia đình em và từ lâu, em đã coi đó là nghề bình thường. Chồng em cũng coi đó là nghề bình thường, chỉ có điều tiền kiếm được nhiều hơn thôi. Lần nào về hắn cũng hỏi tiếp được nhiều khách không?”.
Ở khu vực Phố Nối (Hưng Yên), người viết bài này cũng từng tiếp xúc với một số cô gái hành nghề mại dâm là sản phẩm của nạn thất nghiệp, do mất ruộng đất, không công ăn việc làm, mà chi phí cho cuộc sống thì nhiều nên bán thân.
Vùng sông nước miền Tây Nam Bộ nhiều cô gái cũng có cảnh ngộ như vậy. Nhà đông con, quanh năm sống bốn bề hoang dã, kém hiểu biết và chẳng tìm ra được một nghề chân chính nào ra tiền, đành đi bán thân. Ở quê hương không hành nghề được thì họ lang bạt khắp nơi, tìm đến cả những vùng biên giới xa xôi.

Do hám tiền?

Đồng tiền có rất nhiều nô lệ. Tôi từng được biết, ở miền Bắc có ngôi làng đua nhau cho con gái đi “hành nghề” mại dâm để làm giàu. Họ coi đó là một nghề làm giàu nhanh nhất, và cũng “lương thiện” như bao nghề khác chứ chẳng có chút mặc cảm tội lỗi nào.
Nhiều gia đình của làng còn có hẳn một kế hoạch đưa ra cho cô con gái họ, bắt cô phải gánh. Ví như trong vòng 7 năm hành nghề, gia đình sẽ mua sắm cái gì và xây dựng ra sao. Khi có tiền sẽ sắm sửa cái gì trước, cái gì sau. Cô con gái cũng cho việc mình làm là thực sự báo hiếu bố mẹ và cố gắng hoàn thành.
Năm 2004, tôi gặp Lệ hành nghề ở Sầm Sơn (Thanh Hóa) khi ấy cô còn trẻ và kiếm được nhiều tiền. Đến năm 2007 cô dạt về Đông Anh với một thân thể tàn tạ. Đôi mắt không còn vẻ hiền dịu như trước, thay vào đó là sự mắt sắc sảo, giảo hoạt do thời gian dài quăng quật hành nghề, tiếp xúc đủ loại người trong xã hội. Cô ngậm thuốc, phì phèo nhả khói. Môi thâm đen vì dùng nhiều thuốc và rượu. Cô nói: “Mấy năm nay làm ăn khó quá. Em muốn kiếm tiền làm nốt cho bố mẹ em công trình phụ, nhưng mẹ lại lâm bệnh nặng. Tiền của tích cóp hai năm qua bỗng chốc đi vèo. Không thì em đã nhàn hạ, làm đồng nào ăn đồng ấy, đỡ phải chạy vạy mệt thân”.
Giọng Lệ buồn bã, chảy dài như thể cô không biết mai này còn có thể sống tiếp mà làm việc kiếm tiền gửi về cho bố mẹ nữa hay không. Cô đang mệt mỏi, vì “người đi làm nghề kiếm tiền nhiều quá, mà khách thì ngày càng hiếm”.
Làm cùng nhà với Lệ là một bà làm tạp vụ, chuyên giặt chăn ga gối đệm và lau dọn rất hám tiền. Bà có một cô con gái làm ở Hà Nội nhưng công việc chẳng kiếm được nhiều tiền. Thấy nhân viên trong nhà nghỉ kiếm được nhiều tiền, bà liền gọi con sang và ép con bán dâm. Đồng tiền với bà lúc này quan trọng hơn nhân phẩm và tình mẫu tử. Thử hỏi còn cay nghiệt nào hơn?

Do đạo đức khủng hoảng?

Ở nhiều khía cạnh, tư cách đạo đức xuống cấp sinh ra lối sống buông thả cũng là nguyên nhân dẫn đến tệ nạn mại dâm. Nhiều cô gái dễ dãi quá trong giao tiếp, hoặc do uống rượu say xỉn, không kiềm chế được nên “trao thân” cho người khác. Sự dễ dãi nhân lên theo thời gian. Rồi bị chán ghét, lừa lọc, bị bỏ rơi, không còn đường về. Một khi đã chán nản tất cả, đành buông xuôi mọi thứ trôi theo sự định đoạt của số phận, phó mặc thân xác cho đời hành lạc. Dẫn đến mua bán mại dâm. Lại nữa, với lối sống cởi mở, học đòi phong cách Tây, nhiều thanh niên coi việc quan hệ là bình thường, cái trinh tiết không quan trọng, sẵn sàng làm theo bản năng mà đánh mất sự nhu mỳ, dịu dàng của người con gái. Những đối tượng này rất dễ bị lợi dụng, dụ dỗ và dễ dàng dùng cái của mình làm vật trao đổi. Có thể cần tiền, cần việc, cần thăng tiến...
Theo báo cáo chưa đầy đủ của các địa phương, trong năm 2007, lực lượng công an các cấp đã triệt phá hơn một nghìn vụ hoạt động mại dâm với gần 2.500 đối tượng liên quan. Còn theo thống kê của Cục Phòng chống tệ nạn xã hội, năm 2008 số đối tượng bán dâm trên cả nước có gần 31.000 người. TPSG, Hà Nội vẫn là các địa phương đứng đầu về tệ nạn này.
Thời gian gần đây, hoạt động môi giới bán dâm ngày càng trở nên tinh vi hơn, thường là bằng các đường dây gái gọi qua mạng. Đặc biệt, tại các thành phố lớn đã hình thành các đường dây do người nước ngoài cấu kết với đối tượng tại địa phương tổ chức. Môi giới mại dâm cho người nước ngoài qua biên giới cũng đang có chiều hướng gia tăng. Một số doanh nghiệp còn sử dụng gái mại dâm đi với khách nước ngoài để dễ thỏa thuận, ký kết các hợp đồng. Một số tour du lịch còn đưa cả gái mại dâm đi cùng đoàn cho khách nước ngoài tiện “sử dụng”.

Về đâu những cuộc đời

Nhiều nước trên thế giới đã cho phép hoạt động này diễn ra công khai, có tổ chức, có cấp phép và phải dựa trên những nguyên tắc an toàn. Những cô gái hoạt động nghề này được khám sức khỏe, kiểm tra định kỳ và họ được phép hoạt động trong khu vực của họ.
Ở nước ta, càng cấm thì càng hoạt động. Phá được nhóm ổ này thì nhóm ổ khác mọc lên với mức độ tinh vi càng càng cao. Và mỗi năm Nhà nước phải đầu tư không biết bao nhiêu tiền cho việc phòng chống tệ nạn mại dâm. Đã có những ý kiến là, có nên hợp pháp hóa mại dâm. Nhưng lại có ý kiến cho rằng nếu coi kinh doanh mại dâm thành một nghề thì sẽ ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục của nước ta.
Xã hội cũng không thể đứng nhìn những cô gái hành nghề mại dâm ra khỏi trung tâm xã hội, ngơ ngác rồi lại đi vào đường cũ vì không tìm được lối thoát. Họ cần những bàn tay nhân ái đưa ra với mình. Họ cần việc làm để sống.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5779)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6971)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9644)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12959)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6767)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh