DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,706,669

Xã Hội VN: Kinh hoàng “chế” dầu ăn từ dầu thải - Tin RFA

09 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 9208)
Xã Hội VN: Kinh hoàng “chế” dầu ăn từ dầu thải - Tin RFA
Kinh hoàng “chế” dầu ăn từ dầu thải


Nhiều cửa hàng ăn uống, quán nhậu hiện nay vẫn thường sử dụng các loại dầu ăn rẻ tiền dạng bán theo can, bình không thương hiệu với giá cực rẻ.

Đây là hàng được sản xuất từ các loại dầu nguyên liệu phức tạp, kể cả dầu thải từ các nhà máy chế biến thực phẩm, sau đó dùng hóa chất để xử lý khử mùi, tạo màu, các loại mỡ bẩn ôi thối… Đáng lo ngại là loại dầu, mỡ này tiềm ẩn rất nhiều chất độc có thể gây ung thư.

Dầu ăn trôi nổi bán tràn lan

Rất nhiều các nhà hàng quán ăn hiện nay sử dụng loại dầu ăn trôi nổi không nhãn mác, bởi những loại dầu này thường giá rẻ hơn các loại dầu ăn có nhãn mác rất nhiều. Vậy loại dầu ăn bán trôi nổi tại các chợ hiện nay từ đâu ra? Câu trả lời là có rất nhiều nguồn. Mỡ, dầu ăn đã qua sử dụng tại các nhà hàng, khách sạn… bị cháy đen, bốc mùi được một số cơ sở thu mua, lọc cặn và bán lại cho các cơ sở chế biến thực phẩm dùng để chiên, rán các sản phẩm như: quẩy, ngô, bánh…

Trưởng phòng kinh doanh của một công ty dầu ăn cho biết: Người ta còn nhập cả nguồn dầu cải giá rẻ từ Trung Quốc, trong đó có cả dầu cải đã qua sử dụng được các nhà máy ở nước này thải ra… Nguồn nguyên liệu này sẽ được xử lý bằng nhiều loại hóa chất khử mùi, tạo màu… để cho ra loại dầu vàng ươm mà nếu nhìn thoáng qua chẳng thua gì dầu ăn của các hãng dầu sản xuất công nghiệp. Các cơ sở này thường xuyên thay đổi địa chỉ sản xuất hoặc đăng ký một nơi nhưng lại sản xuất ở một địa chỉ khác để qua mặt cơ quan chức năng.

 

 

blank

 

 

Bên cạnh đó hiện nay mỗi ngày các nhà máy chế biến thực phẩm, sản xuất bánh snack, mì gói, gà rán, mít sấy… thải một lượng lớn dầu ăn đã sử dụng. Doanh nghiệp phải bỏ ra một khoản chi phí không nhỏ để tiêu hủy loại dầu thải này để không ảnh hưởng đến môi trường, thông qua một số công ty chuyên đi tiêu hủy. Tuy nhiên, đường đi để tiêu hủy những loại dầu này thực tế không ai kiểm soát được và cũng không loại trừ khả năng loại dầu thải này được phù phép thành dầu ăn và tái sử dụng.

Đáng sợ mỡ nước

Công an TP Hà Nội đã từng phát hiện, bắt giữ nhiều vụ vận chuyển mỡ nước không rõ nguồn gốc tại một cơ sở ở xã La Phù, huyện Hoài Đức, Hà Nội chuyên mua dầu, mỡ bẩn để tái sử dụng chế biến thực phẩm. Theo lời ông Ngô Văn Dũng (SN 1980), trú tại xã La Phù, huyện Hoài Đức, gia đình ông thường thu mua mỡ, dầu ăn “bẩn” của các nhà hàng, quán ăn, khách sạn trên địa bàn Hà Nội với giá khoảng 4.000 đồng/kg. Sau khi thu mua, số mỡ trên được đổ vào bể chứa, lọc cặn qua lớp lưới vải để lấy mỡ trong - mỡ loại 1. Số mỡ này sẽ được dồn vào chiếc thùng sắt lớn và các thùng phuy, sau đó chiết dần ra can nhựa để bán cho các cơ sở chế biến thực phẩm.

Gần đây, cơ quan chức năng Hà Nội cũng phát hiện khoảng 3 tấn mỡ bẩn đang chở trên xe tải ở cửa ngõ phía Nam Thủ đô. Lái xe khai nhận nguồn hàng này lấy từ huyện Thường Tín. Tiếp đó, ngày 12-9, tổ công tác liên ngành kiểm tra kho hàng của một công ty TNHH trên địa bàn huyện Đông Anh phát hiện mỡ bò, mỡ lợn thứ thì đông đặc, thứ thì ở dạng lỏng được đựng trong các bao tải chất đống trong kho.

Cũng do giá dầu ăn tăng cao nên hiện tượng sử dụng mỡ động vật, chủ yếu là mỡ lợn để chế biến thức ăn đang phổ biến trở lại. Tại các chợ bán khá nhiều mỡ nước. Loại mỡ này được đóng trong can nhựa với giá từ 15.000-20.000 đồng/lít. Nguyên liệu chế biến mỡ nước là nguồn mỡ lợn được thu gom tại các chợ đầu mối, các lò giết mổ, các quầy thịt ở các chợ cuối ngày, trong đó không loại trừ lợn chết, lợn bị dịch bệnh. Số mỡ này hầu hết đều có màu nhợt nhạt, thâm tím, bốc mùi khó chịu, ruồi bâu dày đặc. Theo một tiểu thương, do mỡ đã để cả ngày không được bảo quản, hơn nữa trong số mỡ đang chờ người đến nhận có cả mỡ của ngày hôm qua để lại nên việc bốc mùi là điều không tránh khỏi.

Thông thường, mỡ lợn khi nấu chảy thành nước chỉ sau một thời gian ngắn sẽ bị cô đặc nên các cơ sở chế biến thường sử dụng hóa chất chống kết đông và một số chất phụ gia khác để bảo quản. Nguồn phụ gia trôi nổi này khi xâm nhập cơ thể sẽ gây hại khó lường. Ngoài ra, theo cơ quan thú y, do nguồn mỡ thu mua từ nhiều nguồn, nhất là từ các lò giết mổ, chợ chiều nên nguy cơ lây nhiễm vi khuẩn, chất bẩn là rất cao. Đây cũng là nguồn lây lan dịch bệnh rất nguy hiểm...

Nguy cơ gây ung thư

Dầu thực vật về nguyên tắc chỉ sử dụng một lần, không được tái sử dụng. Thế nhưng trong thực tế, tình trạng dầu ăn thải loại của một số doanh nghiệp chế biến thực phẩm được tuồn ra thị trường, sau đó người mua đem tái chế, tinh lọc bằng các phương pháp, có cả việc cho hóa chất độc hại vào để xử lý rồi bán ra thị trường.

Loại dầu này rất độc bởi về mặt hóa học, dầu ăn khi đã đun ở nhiệt độ cao sẽ chuyển từ dạng cit (có lợi cho sức khỏe) sang dạng trans (không có lợi). Nhiều cấu trúc dạng trans kết hợp lại sẽ dễ tạo ra chất gây ung thư. Người ta còn pha chế cả các loại dầu nguyên liệu vốn không được dùng trong thực phẩm như dầu lanh, dầu cọ… (thường chỉ dùng trong công nghiệp sản xuất sơn) có giá thành rẻ hơn nhiều so với dầu thực vật. Khi pha những loại dầu này vào dầu ăn sẽ làm hạn chế sự đổi màu của dầu khi sử dụng. Loại này rất có hại đối với sức khỏe con người.

BS Đào Thị Yến Phi, Trưởng Bộ môn Dinh dưỡng, Trường ĐH Y khoa Phạm Ngọc Thạch, cho biết: Dầu ăn là thực phẩm dễ bị ôxy hóa các axít không no, nếu đun ở nhiệt độ cao nhiều lần, khi xâm nhập cơ thể sẽ gây tổn thương các tế bào, dễ tạo thành những khối u, gây ung thư. Khi chúng ta ăn phải các thực phẩm cháy, vỡ vụn là đưa vào cơ thể các chất phosphor, lưu huỳnh, sẽ rất độc hại.


Đi vào lò chuyên ‘sao chép’ các loại bánh kẹo nổi tiếng


“Vựa bánh kẹo” của miền Bắc

Cách trung tâm Hà Nội vỏn vẹn 15km,xã La Phù,Hoài Đức,Hà Nội từ lâu đã nổi tiếng là một “vựa bánh kẹo” của miền Bắc. Bánh kẹo nơi đây đa dạng về chủng loại,giá cả phải chăng nhưng lại ẩn chứa những “dấu hỏi” đáng ngờ về chất lượng.

Trong vai người đi mua hàng với số lượng lớn để chuẩn bị mở đại lý,chúng tôi có mặt tại làng La Phù từ sáng sớm. Chỉ vừa bước chân vào tới đầu làng đã bắt gặp một không khí tấp nập,kẻ mua người bán,hàng đoàn xe máy,xe ô tô chở đầy ứ bánh kẹo rầm rập lăn bánh.


blank

Người tìm đến La Phù để mua bánh kẹo rồi đi bán cho nơi khác



Còn đang bị cuốn vào cái không khí rộn ràng ấy,chúng tôi bất ngờ nhận được những lời mời chào rất nhiệt tình của một chủ hàng “Mua gì thế chú em ơi,vào đây chị bán cho,chọn hàng nhà chị chú yên tâm,một vốn bốn lời cầm chắc trong tay”.

Nói rồi bà chủ chỉ tay cho tôi xem kho hàng với ngổn ngang bia H.,nước tăng lực S.,bò húc,các loại bánh kẹo tên tuổi như Chocopie được bày la liệt. Bà chủ còn thêm rằng “Muốn mua bao nhiêu cũng có,ở đây không thiếu,cây nhà lá vườn mà". Chúng tôi không khỏi giật mình vì những thứ bánh kẹo này vốn được sản xuất từ những hãng sản xuất lớn,nguồn cung cấp từ các nhà máy công nghiệp có hẳn dây chuyền,trang thiết bị hiện đại. Vậy mà ở một làng nghề lại có những sản phẩm “giống y như đúc”.

Thấy tôi có vẻ ái ngại chần chừ,bà chủ hàng vỗ vai chỉ tay về hướng một chiếc xe tải mang biển số 38x… đang “ăn hàng” và nói: “Chú em thấy không,xe từ tận miền trong còn ra ngoài này nhập hàng thì chú cứ yên tâm,không một vốn bốn lời chị cứ làm con cho chú”,tôi cười cười bảo lại “em chưa có vợ chị à”,bà chủ hàng ra vẻ thẹn thẹn sửa “ừ thì chị cứ nói thế,chú có bát cơm,thì chị cũng được nhờ bát cháo”. Tôi ậm ừ tỏ vẻ đồng ý.

Tiếp đó,màn diễn thuyết của chủ hàng bắt đầu từ những thùng có tên lạ hoắc cho đến những thùng lớn của Hữu Nghị,rồi Orion… nào là giá cả,nguồn gốc xuất xứ… Loại nhà tự sản xuất được với những cái tên lạ hoắc nhưng khi đọc nó na ná giống những sản phẩm rất nổi trên thị trường thì giá mềm nhất,chiết khấu nhiều 30 – 40% hóa đơn hàng tùy theo số lượng,loại còn lại của các thương hiệu nổi tiếng thì ít hơn chỉ là 20 - 25% tổng giá trị đơn hàng.

Kỹ nghệ “sao chép” bánh kẹo

Trước những lời chào hàng như “rót mật vào tai”,chúng tôi hỏi bà chủ “giá vậy nhưng chất lượng có ổn không? Làm ăn lâu dài mà chất lượng không ổn thì chết em”. Bà chủ ngay lập tức tuôn ra một tràng phân bua: “Yên tâm đi,hàng chú mà không bán được thì cứ mang trả lại chị,chị không lấy lãi chú đâu,nếu hàng này không phải nhà làm được thì chắc chẳng có cái giá đó cho chú đâu”.

Nghe đến đây,tôi năn nỉ ngỏ ý muốn được tận mắt xem hàng khi sản xuất như nào để dễ bề quyết định có lấy hàng không,bà chủ đồng ý gọi một tay chuyên làm cửu vạn trong xưởng của nhà tên T. đưa chúng tôi đi “mở rộng tầm mắt”.

Tưởng cái khu “nhà máy” sản xuất bánh kẹo mà bà chủ nói ở xa lắm,nào ngờ nằm ngay đằng sau những thùng hàng lớn ban nãy tôi xem. Tay thanh niên T. dẫn chúng tôi vào căn phòng chỉ khoảng 50m2,nóng hầm hập và đầy mùi chua chua,cùng mùi mồ hôi nồng đến lợm giọng. Trong phòng có khoảng 15 công nhân đang làm việc,họ ăn mặc không theo một quy định nào cả,người áo sát nách,người áo cộc,tay trần nhào nặn,rồi thì đổ khuôn,nướng bánh…


blank
Hàng sản xuất từ "nhà máy" La Phù chất lên xe để chở đi tiêu thụ



Tôi hỏi nửa đùa nửa thật T.: “Đây chắc là chỗ chuyên làm mấy mặt hàng có tên gần giống mấy loại hàng nổi tiếng phải không?”. T. cười khì khì nói to như quát: “Bánh sản xuất ra ở đây có hai loại,một là mua hàng nguyên bản tại công ty trộn 50/ 50 hàng nhà sản xuất.

Nếu khách có yêu cầu thì có thể lên đến 30/70 hoặc cũng có thể là 100% nhưng vỏ thùng vẫn mang nhãn hiệu của công ty nổi tiếng sản xuất”.

Tôi tò mò thắc mắc “làm gì mà có nhiều thùng mang nhãn hiệu công ty đến vậy”. “Em cũng chỉ là dân làm thuê,thùng và nhãn mác do ông bà chủ đi đặt,chỉ cần mang đến nhãn mác thùng của công ty,người ta có thể sản xuất y nguyên cho mình,người ngoài thì nhìn không biết chứ bọn này đóng suốt lạ gì nữa,nhìn thì giống thôi nhưng để ý chút thì thấy màu sắc của những thùng từ La Phù có đường nét dại dại hơn so với thùng của công ty người ta làm”,T. cho chúng tôi biết.

Gật gù ra vẻ hiểu,chúng tôi thắc mắc thêm: “Làm như thế này liệu có ai kiểm tra không?”. T. lại cười bảo: “Có chứ,thỉnh thoảng có các đội y tế đi kiểm tra,một là đóng cửa hôm đó không sản xuất,hai là dọn dẹp sạch sẽ,ăn mặc chỉnh tề,họ đi kiểm tra định kỳ thì còn được vào nơi sản xuất. Nếu đột xuất đến,chủ hàng sẽ bảo nghỉ sản xuất vì lý do này,lý do kia hết”.

Vừa thấy chúng tôi trở ra,bà chủ vồn vã hỏi: "Được không chú em? Của nhà làm được,chú cứ yên tâm về mặt giá cả,quyết đi chị em mình hợp tác…”,tôi viện lý do cần phải thảo luận thêm với người nhà khi quyết định và muốn xin số bà chủ để liên lạc. Bà chủ Liên vui vẻ đáp “tùy chú em thôi,còn số thì chị chỉ có thể cho khách hàng đã lấy mối của chị để đặt hàng thôi,nếu chú lấy thì qua đây chị em mình làm việc trực tiếp”.

Theo ghi nhận của chúng tôi,các mặt hàng tại xã La Phù,ngoài bánh kẹo,bia và nước tăng lực ra còn một mặt hàng khác cũng rất được sự chú trọng của các lái buôn đó là bim bim các loại. Ngoài mác vẫn là những thương hiệu nổi tiếng như orion, oishi… nhưng thứ bên trong là gì thì vẫn chưa có câu trả lời cụ thể.

BVN-TH

(từ báo VN)


Tin RFA

Bản tin tối 8-10-12

Bản tin sáng 9-10-12





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5277)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6489)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9238)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12589)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6476)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh