DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,823,152

Trương Thìn - Đỗ Hồng Ngọc

27 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 10465)
Trương Thìn - Đỗ Hồng Ngọc

Tạp Văn

Trương Thìn



tthin_1
Trương Thìn

 

Saigon 26.10.2012

 

Thư gởi bạn xa xôi,

 

Sáng nay tôi vừa vào thăm Trương Thìn ở bệnh viện Chợ Rẫy, khoa ICU (Săn sóc đặc biệt) nên viết ngay cho bạn mấy chữ vì biết bạn đang rất nóng lòng. Hỗm rày không ai được vào thăm nên bọn này chỉ biết tin từng ngày từng lúc qua chị bs Hà (vợ Thìn) hoặc bs Hùng, “phó tướng” của anh từ thời ở Viện Y dược học Dân tộc.

 

Khó tưởng tượng nổi một người năng động tràn ngập năng lượng như Trương Thìn mà bây giờ nằm xụi lơ, chập chờn, dây nhợ chằng chịt quanh người… Một cô điều dưỡng đang bơm sữa nuôi ăn qua sonde từ mũi vào dạ dày. Dịch truyền đạm trên cánh tay cũng vừa hết. Monitoring nhấp nháy liên tục. “Hôm nay đã khá hơn nhiều rồi đó thầy, nhưng tiên lượng vẫn rất dè dặt vì bệnh tiểu đường nặng, suy thận mạn, vẫn đang theo dõi nhiễm trùng huyết, nước não tủy có một ít bạch cầu, đang cho chạy thận nhân tạo chậm, 24 giờ, thay vì nhanh như trước đây thì thấy đỡ hơn”- Bs Trương Dương Tiễn, phó khoa ICU nói với tôi. Còn chị Hà kể hôm kia, anh đã tỉnh lại, tự mình giật phăng cái ống Nội khí quản (Intubation) giúp thở trong cổ họng quẳng đi. Bây giờ thì anh không cần phải thở máy nữa, đã có thể thở Oxy trực tiếp qua mũi.

 

Cô điều dưỡng lay mạnh vai anh, bảo có khách đến thăm nè. Anh hé mắt, nhìn. Tôi nói to Ngọc đây, Đỗ Hồng Ngọc đây, nhận ra không? Anh có vẻ nhận ra tôi thì phải, mở to mắt như muốn chào hỏi gì đó nhưng lại rơi ngay vào tình trạng lơ mơ, chập chờn. Tôi kêu lè lưỡi coi nào để kiểm tra tri giác. Anh chỉ hơi há miệng một chút thôi. Cách đây ba hôm, Bác sĩ Dương Quang Trung (nguyên giám đốc Sở Y tế) người đã nhờ BS Trường Sơn, giám đốc bv Chợ Rẫy cho chuyển anh vào ICU, đã bàn nhiều chuyện “về sau”, không ngờ nay anh đã có phần vượt qua cơn nguy!

 

Mới 3 tuần trước, khi nghe anh phải vào bệnh viện Nguyễn Tri Phương, tôi phone hỏi thăm thì anh nói anh chỉ đến tiêm kháng sinh rồi về thôi, nhưng hết đánh đàn được nữa rồi vì tay trái bị nhiễm trùng nặng, chữa không xong thì phải cưa! Tôi nói còn tay phải chơi Organ cũng được. Anh cười hẹn ít bữa về đi café. Ngày 12.10 nghe bệnh anh trở nặng, tôi vào thăm, đã thấy anh phải ngồi xe lăn, tay chân giựt từng chập, lơ mơ, đầy ảo giác nhưng vẫn nhận ra tôi. Anh nói “moa thấy moa bay lên nóc nhà, đụng quạt máy, rớt xuống”… Chị Hà nói hai đêm liền anh lơ mơ nói nhảm “một cách rất sáng suốt” như đang dạy học, tiếp khách… Tôi cùng chị Hà và Bs Linh (rể anh) bàn chuyện phải hội chẩn liên viện để chuyển anh về Chợ Rẫy tiện hơn cho việc điều trị.

Bè bạn anh rất đông trong giới y khoa, giới văn nghệ, theo dõi từng ngày, thông tin cho nhau về bệnh tình anh. Vợ chồng Lê Ký Thương kêu hồi hộp quá chịu không nổi!

 

Tôi vừa báo bs Thân Trọng Minh đã có thể vào thăm anh rồi. Chúng tôi trong ngành, có thể mặc blouse, mang giày vô trùng thì vào được thôi.

 

Tóm lại, đã hy vọng, nhưng tiên lượng vẫn rất dè dặt.


tthin_do_h_ngoc


Đỗ Hồng Ngọc

 

Đỗ Hồng Ngọc

(từ vanchuongviet.org)

 

Lệ Đá (nhạc Trần Trịnh, lời Hà Huyền Chi) do Quang Tuấn trình bày

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Năm 20187:42 SA(Xem: 1768)
“Trần Yên Hòa: Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ”… Đó là một tuyển tập gói trọn một đời thơ,
12 Tháng Năm 20188:23 SA(Xem: 1442)
Phải đâu mẹ của riêng anh. Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi. Mẹ tuy không đẻ không nuôi. Mà em ơn mẹ suốt đời
26 Tháng Tư 20187:55 CH(Xem: 2317)
Tôi không nhớ rõ tôi yêu thơ từ khi nào. Có thể khoảng 10, 11 tuổi cũng nên.
08 Tháng Hai 20182:18 CH(Xem: 1392)
Ca khúc phổ thơ Xuân Quỳnh của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu trở thành thông điệp tình yêu gửi nhiều thế hệ.
25 Tháng Mười Một 201710:18 SA(Xem: 1351)
Cuối trời mây trắng bay. Lá vàng thưa thớt quá. Phải chăng lá về rừng. Mùa Thu đi cùng lá.