DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,823,168

Thơ Du Tử Lê

29 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 21625)
Thơ Du Tử Lê


Thơ Du Tử Lê





blank



chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi



chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
chim về góc biển. Bóng ra khơi
lòng tôi lũng thấp. tâm hiu quạnh
chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi. 

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
buổi chiều chăn, gối thiếu hơi ai!
em đi để lại hồn thơ dại
tôi, vó câu buồn sâu sớm mai. 


III.


chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
em còn gương lược dấu đường ngôi?
nằm mơ thấy tóc thơm vai hẹn
và, khoảng trời xanh đến rợn người. 

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
bàn tay dư mấy ngón chia phôi!
(tặng nhau chính ngón không đeo nhẫn)
và những tàn phai đầy tuổi tôi. 

chỉ nhớ người thôi đủ hết đời
như trời nhớ đất (rất xa xôi.)
nắng mưa nhớ mãi hàng hiên đợi
thư nhớ hồi âm. Lệ nhớ môi. 

BIS.

chỉ nhớ người thôi sông đủ cạn
nói gì kiếp khác với đời sau.
đôi khi nghe ấm trên da, thịt
như thể ai đi mới trở về.



Thơ Tháng 9, 


blank

 

gió sẽ chỉ cho người mưa phía khác.

nhưng nỗi buồn không thấy ngõ đi vui.

ngăn tủ chỉ cho người khăn, áo, mới.

riêng mùi nhang nhớ mẹ buổi qua đời.

 

lối dưới trái, chỉ người xanh, tháng chín.

nhưng game màu chỉ rõ xót. đau. qua.

đất khô, nẻ chỉ người cây yểu mệnh

riêng gối, chăn giữ được tháng, năm, xưa.

 

tôi sẽ chỉ cho em đây sự thật:

- tấm lòng tôi..thương lắm! những-đêm-người!

 

(2011 - 2012.)



Biệt khúc, 7.


blank

 

tôi, mắc mỏ những giờ khuya khoắt, trắng

giọt linh hồn thao thức nhớ nhung, đen

nhện chấm đỏ lãnh rủa, nguyền: góa-phụ.

gió nhập đồng, che dấu những cơn điên.

 

chim, mắc mỏ tiếng kêu thao-thiết-bạn

từng ngôi nhà lưu trữ ái ân, xanh.

mùi tóc ấm bàn tay và, gối mẹ

suối đầu nguồn. cửa ngực ấu thơ, tranh.

 

đêm, mắc mỏ những vòng quay tháng sáu

bậc thang mù. tàn thuốc. đáy ly. khô

giọt máu cũng phỉ phui! tôi rác rến

xoa tay cười! kỷ niệm đứng hoan hô. 

 

người, mắc mỏ phi tang tôi-quá-khứ.

ai. một mình. lảnh lót ngọn chia ly.

cây tạo dáng. bước ra từ mỹ viện. 

những con đường cũng đổi lối đi. mưa.

 

hồn, mắc mỏ găm đầy gai chúc dữ

những cưu mang đẻ rớt lề đường.

còi cấp cứu hú, gào tâm khứng tội 

ngựa sau đồi chao chát án chung thân.

 

rừng, mắc mỏ rêu rao ngày bão lốc

xé bình minh. phỏng. rách vết thương, riêng.

khi thần chết cận, kề tôi mỗi tối

em nằm mơ: bị cướp, giựt…thiên đàng(?)

 

biển, mắc mỏ hoàng hôn mây ảo thuật

cát thay da. khẩu độ kép. chân trời.

chiều tắt nắng. chim về trong ống kính -

âm bản đời?

- tro, bụi / đấy / tôi / rơi.




Pleiku Và Hoa Quỳ



blank



khi ta trở lại rừng
chỉ còn nghe gió hú
cành trơ những tay sương
lá yên phần rã mục

suối khô đời giang hồ
biển quên hồn vật vã
và những bông hoa quỳ
rét vàng vai cỏ héo
không còn dấu vết nào
 cho ta tìm ta nữa

khi ta trở lại rừng
chỉ cón nghe gió hú
ta tự hỏi thực chăng?
nơi này ta đã tới
ta tự hỏi thực không?
chốn này em đã ở
khi vừa chớm thanh xuân
tóc, rừng đông gió cuốn
mắt, một giòng mưa non
chân, ngập ngừng bão táp
tay, mười ngón cô đơn
 vật vờ dung nhan lạnh

thần thánh nào quên ngôi
đọa trần ai khổ ải
em một phút mê vui
chọn đời ta bước tới
lửa tự ngực thanh tân
em thắp hồn ta sáng
cháy bằng máu trăm năm
tình muôn đời bất tử

khi ta trở lại rừng
chỉ còn nghe gió hú
núi trong buổi chiều nay
nhìn ta bằng mắt lạ
hoa nở vàng chân mây
tái tê từng cánh nhỏ
một đời chim, đã bay
thú lìa rừng nhỏ lệ
gió hú qua đồi cây
núi thu mình, nín lặng

bây giờ chỉ còn sương
trên đường trịnh minh thế
và một chút đau thương
cho em, phần sót lại
núi trong buổi chiều nay
không còn nghe thở nữa

12-1974

Tôi Đánh Cược Đời Tôi,

Nơi Những Dòng Nước Ấy.




blank

như buổi chiều đánh cược những con chim về tổ trên những cành thấp

và những con mèo hoang đánh cược bước chân rình rập của chúng

cho bóng tối.

tôi đánh cược buồn / vui tôi cho những rủi / may

trong từng dòng nước chảy.

 

tới giờ tôi vẫn chưa hỏi ai (cũng không thấy cần thiết phải hỏi ai)

về những dòng nước chảy.

loáng thoáng đâu đó, có người nói nước tôi dùng hàng ngày ở đây

từ đập Hoover, Colorado.

người khác quả quyết từ đập Riverside thuộc miền nam California.

nhưng có quan trọng không?

khi điều tôi muốn nói

chẳng phải dòng nước chảy từ đâu.

tựa so sánh có phần khập khiễng giữa chim. mèo. bóng tối

và, tôi buồn / vui theo những vòng quay may / rủi.

 

trí nhớ nhắc tôi nàng thường tắm buổi sáng.

(có phần dài lâu hơn buổi chiều.)

trí nhớ cũng tố cáo tôi giả bộ tảng lờ,

nhưng thâm tâm vui lắm,

lúc được nàng nhờ lấy tấm khăn lông,

quần, áo lót những khi nàng quên.

trí nhớ cũng bảo tôi nên hồi tưởng

những lần nàng muốn tôi lau khô thân thể nàng.

và, tôi thường kéo dài gấp đôi thời gian công việc thực sự đòi hỏi.

 

nhưng trí nhớ không thể nhảm nhí hơn khi nó không cho tôi biết:

tại sao tôi không nhớ triền miên

(từ sáng tới chiếu – từ chiều tới tối)

hình ảnh nàng trong bồn tắm buổi sáng

(thản hoặc buổi trưa);

đứng hay nằm,

những lần tôi tình cờ tình bước vào,

thấy nàng qua tấm bạt nylon cản nước.

tôi đánh cược đầu óc tôi trong veo

nơi thân thể,

cùng những sợi tóc đủ loại của nàng, rớt xuống.

 

tôi không biết trí nhớ tôi bận rộn cái… giống gì

mà buổi chiều (đôi khi khuya khoắt),

mới trả lại tôi

hình ảnh nàng trong bồn tắm,

như những con chim buổi chiều về tổ;

những con mèo hoang đánh cược bước chân rình rập của chúng

cho bóng tối.

trí nhớ còn lên mặt dạy tôi:

mọi trở lại đều giống nhau qua hình tượng

nhưng khác vô cùng trong cảm nhận.

nó cũng lưu ý tôi bằng một câu nói cũ rích:

“không ai tắm được hai lần một dòng sông.”

 

bạn có thể không hiểu lý do gì trí nhớ lại sinh tật

nói mắc mỏ tôi qua nhắc nhở trên.

riêng tôi,

chẳng những hiểu, tôi còn phải công nhận

dù sao,

nó cũng có cái lý của nó.

 

nó biết buổi chiều (thản hoặc khuya khoắt),

tôi không chỉ nhớ mà, còn thấy

mình bước vào bồn

(đứng hay nằm,)

cùng nàng:

tắm.

tôi cũng không chỉ thấy thân thiết biết bao

thân thể nàng.

cõi thương-yêu-tín-cẩn tới mức

chúng tôi có thể hôn nhau

bất cứ chỗ nào chúng tôi muốn.

ngay những sợi tóc (các loại) của nàng rớt xuống,

cũng có cả tóc tôi (đủ loại).

nó nhắc tôi đừng quên,

tôi không chỉ chăm chút lau khô thân thể nàng

(với thời gian gấp đôi công việc thực sự đòi hỏi)

mà, đôi khi,

nàng cũng lau khô thân thể tôi,

bằng tấm khăn bông biết cười.

những nụ cười ít, nhiều mắc cỡ,

(trước hay sau những lần chúng tôi nhập một).

 

những buổi chiều (thản hoặc khuya khoắt) như thế,

tôi đã đánh cược không chỉ buồn / vui

mà, luôn cả đời tôi,

nơi những dòng nước ấy.

 

Du Tử Lê

KHÚC THỤY DU - Thơ Du Tử Lê. Nhạc: Anh Bằng. Quang Dũng



 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Mười 20189:35 CH(Xem: 69)
Nè em sao giống ai đâu. mắt môi lạ hoắc. Cái màu tóc mun. sao bây chừ hóa ra hường. lọn cong lọn quắn (NHC)
16 Tháng Mười 20187:12 SA(Xem: 62)
ngủ rất ít. ở không làm thơ. làm đã đời. rồi vo tròn bài thơ quăng thùng rác. nằm xuống giường lim dim đôi mắt. nghĩ chuyện xưa chuyện nay. vẫn chưa ngủ đuợc. lại ngồi dậy mần thơ.
15 Tháng Mười 20188:01 SA(Xem: 60)
Những cơn mưa bên ngoài nhà thờ. Cuối mùa thu vội về cùng phố. Em còn đó hay đã đi. (HU)
13 Tháng Mười 20188:15 SA(Xem: 215)
Phương em đâu rồi, phương em mô? Từ thuở em đi không đợi chờ. Tim anh thất nhịp, hồn đau nhức. Thế là vườn chim đã vắng hoe.
12 Tháng Mười 20188:00 SA(Xem: 62)
Lên Phụng Hoàng ngắm mây trắng. Núi cao xóa dấu bụi trần. Đời người mấy lần hạnh ngộ. Đất trời đá cũng vô ngôn. Chim kêu trên tàng kinh các. Bàng hoàng hồi đại hồng chung.