DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,822,370

Ngó Lại Thời Cầm Súng - Luân Hoán

31 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 20164)
Ngó Lại Thời Cầm Súng - Luân Hoán

Ngó Lại Thời Cầm Súng


 

 cam_sung

trung đội trưởng Lê Ngọc Châu (Luân Hoán)

 

 

khác nhiều bạn hào hùng khí khái

coi rất thường tính mạng bản thân

ta vốn là trân châu của mẹ

nên quyết tâm giữ tốt xác thân

 

khi tự nguyện chọn đi đánh giặc

chẳng phải vì chính nghĩa cao xa

cầm cây súng không là chọn nghiệp

nhưng thấy vui góp sức gọi là

 

trong ta vốn có nhiều trái ngược

nhưng tựu trung ta vẫn là ta

lúc khiêm nhường đôi khi cao ngạo

cặp nách theo ích kỷ hào hoa

 

không khởi từ binh nhì binh nhất

không vinh thăng giữa trận oai hùng

ta tích cực đi liền tiêu cực

đề huề ba bốn thói trộn chung

 

mặc áo lính ắt nên cầm súng

súng trong tay phải dự hành quân

ta nhiều lúc vô cùng can đảm

một đôi lần khó giữ cơn run

 

điều may mắn thường thường chiến thắng

đột kích lai rai, đánh đấm qui mô

cuộc đụng độ như chơi cờ gánh

một món chơi ta vốn cao cờ

 

đầu đời lính đương nhiên được bắn

vào bụi bờ cây lá linh tinh

thời gian đó quả là hơi ngắn

khi chỉ xài loại súng carbine

 

không khinh địch, màu mè chút ít

treo bên hông lủng lẳng khẩu colt

trung đội trưởng bộ binh chí mén

ngó sơ qua bộ vó tạm ngon

 

colt 45 chỉ mang làm cảnh

có rút ra cũng chỉ cầm chơi

dù khóa an toàn luôn mở sẵn

đạn trên nòng ngủ gục khơi khơi

 

rất may có lính đầy gan dạ

những Nặc, Bưng, Tý, Dớp, Lòn, Sun...

những tên gọi thiếu phần hoa mỹ

nhưng chân tâm lại đẹp vô cùng

 

tình đồng đội đúng là số một

tình thầy trò thân mật tự nhiên

giữa mặt trận đẹp hơn hậu cứ

tình người tăng đôi chút uy quyền

 

nương những tiếng “sát” hô hùng dũng

cùng xung phong hết biết sợ gì

nói thiệt, xáp lá cà chắc chết

sức vóc ta bẹp dí tức thì

 

chiến lợi phẩm thu về đều đặn

khi AK khi lựu đạn chày

khi chỉ một lá thư thương nhớ

lạc dòng, sai chính tả hay hay

 

ta giữ chơi thư tình kẻ lạ

hà cớ chi cứ thích xem hoài

tình mộc mạc sao thân quen quá

hay chính ta thương gởi về ai

 

người chỉ huy thật tình sung sướng

bàn tay không có số sát quân

ta ba năm dẫn đầu đấm đá

không khinh binh nát áo tơi quần

 

có dính đạn cũng toàn nhè nhẹ

y như là cấp phép sinh con

trong những lúc tạm ngưng bầu gánh

nhiều đứa con ta mất linh hồn

 

ta lính chiến trông như lính cảnh

ống tong teo khó đuổi nổi ruồi

đâu ai biết những khi chạm nọc

chẳng nghĩ chi đến chuyện mạng người

 

kể thành tích nghĩa là khoe mẻ

ừ, chả sao những mẩu chuyện vui

nhớ Trà Bồng, Tam Quan quá đỗi

những nơi từng vừa đánh vừa chơi

 

chuyện đánh giặc trăm lần như một

dù mỗi lần biến hóa khác nhau

vết thương huy chương liền một mạch

kết thúc mở ra những khởi đầu

 

mục tiêu chiếm rồi mai trả lại

máu đổ giây chuyền ngấm đất đen

quê hương ra sao chưa cảm nhận

vùi thây đồng bào xác anh em

 

núi sông có tăng lên vẻ đẹp

nhờ máu xác người bón xuống chăng

một chút tình ta thơm hương đất

hay... không sao lòng đã thăng bằng

 

lặng ngó lại thời ta cầm súng

buồn vui lẫn lộn cứ như là

đã chết lâu năm vừa sống dậy

quơ cây súng ngắn bắn gian tà

 

Luân Hoán

(Theo Chân Bộ Binh)

 

Chiều Trên Phá Tam Giang. Nhạc: Trần Thiện Thanh. Thơ: Tô Thùy Yên. Tiếng hát: Lê Uyên và Thiên Kim


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16 Tháng Mười 20188:03 SA(Xem: 23)
Trong clip thâu âm Nguyễn Quốc Chánh đọc thơ của mình, thực sự, ta có thể nghe những âm thanh của một thành phố: tiếng vù vù của những chiếc xe máy lướt trên đại lộ, tiếng còi sốt ruột của những chiếc taxi đang cố gắng luồn lách qua đoạn đường ùn tắc, một giọng nói mạnh mẽ, dứt khoát vang lên giữa đám đông vừa kết tụ lại đồng thời vừa tản mát ra như một đám mây đơn lẻ. Đối với tôi, đấy chính là âm thanh của thành phố Hồ Chí Minh. Độ rỗng của căn phòng nhiều tiếng vang nơi thâu âm bài thơ có thể được cảm nhận rất rõ ngay từ giữa dòng thơ thứ ba ở bài thơ đầu tiên trong tập thơ được xuất bản dưới hình thức samizdat của Chánh – Ê, Tao Đây (2005): “Sài Gòn bị thủng, cái xác chưa chôn, thủ đô lún mỗi ngày vài phân, chính trị cũng nên cổ phần… Ký sinh vào thuật giả kim là đám chữ ruồi bu… Bí mật quốc gia là những bữa tiệc trên vận may của hoa anh túc, làm người nghĩa là nhục, làm người Việt nghĩa là siêu nhục… Một người rao trên mạng: cần một đối tác tình dục có ý tưởng và hành vi
10 Tháng Mười 20188:40 CH(Xem: 159)
Thí dụ cụ thể như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn, nhân vật chính là một nhà giáo trẻ muốn lấy một cô gái có chồng ở lại ngoài Bắc, xin phép cha xứ, cha không cho, đành chịu. Yêu cô khác vậy…Trai ngoại đạo lỡ yêu phải một cô gái công giáo, kể như tình yêu sẽ lỡ dở, trừ phi theo giải pháp xoay xở mà ca dao đã diễn tả: “Tôi quì lạy Chúa trên trời, Tôi lấy được vợ tôi thôi Nhà Thờ”. Nhà văn/nhà thơ đâu có đóng kịch, giả trá như vậy được, nên thường chỉ có một cách rời bỏ xóm đạo ra đi, sống trà trộn với dân vô đạo tà đạo bên ngoài, hay bằng cách kêu ầm lên như ở Âu châu một thời nào đó, là “Chúa đã chết rồi, chúng tôi tự do”, hay tối thiểu cũng bằng cách thôi không đến nhà thờ nữa, thôi giữ đạo trong mọi sinh hoạt thường nhật. Nhưng bỏ đạo công khai, đối với mọi cộng đồng giáo dân, là truyện to lớn, không mấy người muốn làm và làm được. Bởi thế cách hay nhất vẫn là giữ im lặng, tìm cách ra khỏi xóm đạo một cách nhẹ nhàng, như trong Xóm Đạo của Nguyễn Ngọc Ngạn,
08 Tháng Mười 20189:35 SA(Xem: 110)
Mấy ngày nay dân làng Hoa Đào xôn xao về lễ tang ông Đại Vĩ. Ngôi làng trồng hoa ven đô tỉnh H, nằm bên vệ hồ Đông yên bình thơ mộng bỗng nhiên ồn ào huyên náo khác thường. Dòng người sang trọng từ các nơi về phúng viếng đông như kiến cỏ. Xe ô tô đời mới đủ loại, đắt tiền bạc tỷ cứ nối đuôi nhau xếp hàng trước cổng làng dài hàng cây số. Đường làng bay rợp cờ phướn màu vàng, ở giữa thêu quẻ Thuần Càn, ý nói người quá cố vĩnh biệt thế giới này vào giờ đại cát sẽ để lại cho dân làng nhiều điều may mắn, phúc lộc dồi dào. Làng Hoa Đào xưa có tên nôm là làng Kình. Chữ Kình có nghĩa là chống đối nên trong các loại đào thế, người chơi hoa cây cảnh làng Kình công phu tìm cho được cây đào có thế Kình thiên độc trụ đắt mấy cũng mua, để tưởng nhớ và tôn vinh truyền thống bất khuất của làng bao đời nay. Thời nào gặp buổi vận nước suy vi, kỷ cương băng hoại trong làng đều xuất hiện một bậc hào kiệt lãnh đạo dân làng nổi lên đấu tranh chống lại cường quyền ác bá. Ngay trong tổng, có ngôi làng lớn
05 Tháng Mười 20187:50 CH(Xem: 128)
Ông về hưu với quân hàm bốn sao một gạch. Đại uý Thoả như thế nghỉ hưu đã lâu. Suốt hai mươi lăm năm trong bộ đội, ông mãn nguyện với “ve áo” đó. Là mẫu người chất phác, trong sạch, ông đã phục vụ trong ngành hậu cần, nhưng bàn tay không bị dính bẩn, ông vẫn tự hào về điều ấy. Bà vợ khen ông là hiền lành tròn trịa, không mất lòng ai. Nhưng có lúc bà chê “Hiền quá hoá đần”. Nhà cửa tiện nghi đồ đạc trong nhà vẫn tềnh toàng cổ lổ. Toàn những thứ sắm từ những năm sáu mươi. Ông sống giản dị, nhiều khi quá quê mùa. Ông không bao giờ mặc quần áo may bằng sợi tổng hợp (đa-công, pô-li-ét-tơ). Ăn uống thế nào xong thôi, không uống rượu, không mê một món gì khác. Bà Thoả là dân gốc Thái Bình, thường bị chê là dân Thái “Lọ”. Năm Ất Dậu chết đói đầy đường, do tội của Phát-Xít Nhật gây ra. Theo bố mẹ anh em lây lất kéo nhau lên Hà Nội kiếm ăn, cả nhà chết dần chết mòn, lê lết đến ga Hàng Cỏ thì chỉ còn một mình cái đĩ Tũn, là bà, sống sót. Bà không nhớ và không hiểu tại sao bà còn sống được.
28 Tháng Chín 20186:59 CH(Xem: 204)
Chỉ trong thời gian ngắn, nhiều người nổi tiếng đã lần lượt rời bỏ cuộc sống: nhạc sĩ Tô Hải, nhà báo Bùi Tín, cựu Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain, và gần đây nhứt là chủ tịch nước Trần Đại Quang. Mỗi cái chết đều tạo nên những phản ứng xã hội khác nhau, tùy theo góc nhìn. Trong truyện ngắn dưới đây của nhà văn Khuất Đẩu: Chôn đứng, người chết chỉ là một kẻ vô danh, bình thường. Điều không bình thường là bởi quá giàu, nên ông ta không cam chịu vô danh, phải có được cái danh mình muốn, bằng cách đi mua. Và không chỉ khoa trương trong lúc sống, ông ta còn nghĩ ra lắm chuyện cầu kỳ trong cái chết, buộc con cháu phải làm những việc kỳ quặc chưa ai từng làm… Tất nhiên, ông có thể sai khiến con cháu trong nhà bất cứ điều gì, nhưng lại không thể sai khiến thiên nhiên, trong đó có mưa bão, sấm sét…