DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,709,077

Ngó Lại Thời Cầm Súng - Luân Hoán

31 Tháng Mười 201212:00 SA(Xem: 19531)
Ngó Lại Thời Cầm Súng - Luân Hoán

Ngó Lại Thời Cầm Súng


 

 cam_sung

trung đội trưởng Lê Ngọc Châu (Luân Hoán)

 

 

khác nhiều bạn hào hùng khí khái

coi rất thường tính mạng bản thân

ta vốn là trân châu của mẹ

nên quyết tâm giữ tốt xác thân

 

khi tự nguyện chọn đi đánh giặc

chẳng phải vì chính nghĩa cao xa

cầm cây súng không là chọn nghiệp

nhưng thấy vui góp sức gọi là

 

trong ta vốn có nhiều trái ngược

nhưng tựu trung ta vẫn là ta

lúc khiêm nhường đôi khi cao ngạo

cặp nách theo ích kỷ hào hoa

 

không khởi từ binh nhì binh nhất

không vinh thăng giữa trận oai hùng

ta tích cực đi liền tiêu cực

đề huề ba bốn thói trộn chung

 

mặc áo lính ắt nên cầm súng

súng trong tay phải dự hành quân

ta nhiều lúc vô cùng can đảm

một đôi lần khó giữ cơn run

 

điều may mắn thường thường chiến thắng

đột kích lai rai, đánh đấm qui mô

cuộc đụng độ như chơi cờ gánh

một món chơi ta vốn cao cờ

 

đầu đời lính đương nhiên được bắn

vào bụi bờ cây lá linh tinh

thời gian đó quả là hơi ngắn

khi chỉ xài loại súng carbine

 

không khinh địch, màu mè chút ít

treo bên hông lủng lẳng khẩu colt

trung đội trưởng bộ binh chí mén

ngó sơ qua bộ vó tạm ngon

 

colt 45 chỉ mang làm cảnh

có rút ra cũng chỉ cầm chơi

dù khóa an toàn luôn mở sẵn

đạn trên nòng ngủ gục khơi khơi

 

rất may có lính đầy gan dạ

những Nặc, Bưng, Tý, Dớp, Lòn, Sun...

những tên gọi thiếu phần hoa mỹ

nhưng chân tâm lại đẹp vô cùng

 

tình đồng đội đúng là số một

tình thầy trò thân mật tự nhiên

giữa mặt trận đẹp hơn hậu cứ

tình người tăng đôi chút uy quyền

 

nương những tiếng “sát” hô hùng dũng

cùng xung phong hết biết sợ gì

nói thiệt, xáp lá cà chắc chết

sức vóc ta bẹp dí tức thì

 

chiến lợi phẩm thu về đều đặn

khi AK khi lựu đạn chày

khi chỉ một lá thư thương nhớ

lạc dòng, sai chính tả hay hay

 

ta giữ chơi thư tình kẻ lạ

hà cớ chi cứ thích xem hoài

tình mộc mạc sao thân quen quá

hay chính ta thương gởi về ai

 

người chỉ huy thật tình sung sướng

bàn tay không có số sát quân

ta ba năm dẫn đầu đấm đá

không khinh binh nát áo tơi quần

 

có dính đạn cũng toàn nhè nhẹ

y như là cấp phép sinh con

trong những lúc tạm ngưng bầu gánh

nhiều đứa con ta mất linh hồn

 

ta lính chiến trông như lính cảnh

ống tong teo khó đuổi nổi ruồi

đâu ai biết những khi chạm nọc

chẳng nghĩ chi đến chuyện mạng người

 

kể thành tích nghĩa là khoe mẻ

ừ, chả sao những mẩu chuyện vui

nhớ Trà Bồng, Tam Quan quá đỗi

những nơi từng vừa đánh vừa chơi

 

chuyện đánh giặc trăm lần như một

dù mỗi lần biến hóa khác nhau

vết thương huy chương liền một mạch

kết thúc mở ra những khởi đầu

 

mục tiêu chiếm rồi mai trả lại

máu đổ giây chuyền ngấm đất đen

quê hương ra sao chưa cảm nhận

vùi thây đồng bào xác anh em

 

núi sông có tăng lên vẻ đẹp

nhờ máu xác người bón xuống chăng

một chút tình ta thơm hương đất

hay... không sao lòng đã thăng bằng

 

lặng ngó lại thời ta cầm súng

buồn vui lẫn lộn cứ như là

đã chết lâu năm vừa sống dậy

quơ cây súng ngắn bắn gian tà

 

Luân Hoán

(Theo Chân Bộ Binh)

 

Chiều Trên Phá Tam Giang. Nhạc: Trần Thiện Thanh. Thơ: Tô Thùy Yên. Tiếng hát: Lê Uyên và Thiên Kim


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24 Tháng Năm 20187:31 SA(Xem: 57)
Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách của người bạn cùng đơn vị trước 75 để kiếm sống qua ngày. Sách lèo tèo vài ba cuốn. Thuốc lá thì vài bao. Vốn liếng đều do cô bạn nhỏ cùng quê tốt bụng giúp đỡ. Nhiều bữa không bán buôn được gì tôi chạy ra đầu đường uống nước máy trừ cơm. Ban đêm rúc vào một góc nào đó ngủ bụi. Vậy mà cũng lây lất ngày này qua tháng nọ như một phép lạ. Một hôm, anh bạn trẻ Đỗ Thất Kinh từ trên Bản Thuột về Sài Gòn tìm kế sinh nhai, may mắn tìm được một chân giao bơ đậu phọng cho khách hàng. Đang đói, tôi bám theo liền. Chật vật vậy mà hai anh em cũng sống qua ngày. Có điều ban đêm tôi phải tìm chỗ ngủ vì bạn tôi cũng ở lậu; rầy đây mai đó nhưng khá hơn tôi là bạn ngủ dưới một mái nhà.
21 Tháng Năm 20182:23 CH(Xem: 213)
Một Đại Hội 21 của các cựu SVSQ Trường VBQGVN vừa được tổ chức vào những ngày 11, 12 và 13 tháng 5/2018 tại thành phố San Jose, miền Bắc Cali, đã thành công tốt đẹp. Xin được chúc mừng và ngợi ca ban tổ chức đã bỏ nhiều công sức để có được một Đại Hội với nhiều hình thức truyền thống Võ Bị đáng được tự hào. Đại Hội cũng đã bầu ra một vị Tân Tổng Hội Trưởng, tốt nghiệp Khóa 24, có đầy đủ khả năng để chu toàn trách nhiệm.Tuy nhiên bên cạnh sự thành công và niềm tự hào đó, dường như vẫn phảng phất điều gì làm người ta cảm thấy ít nhiều tiếc nuối, xót xa. Bởi chỉ hơn một tháng sau, vào các ngày 23-24 và 25 tháng 6 tới đây, cũng sẽ có một Đại Hội 21 nữa được tổ chức tại Westminster, miền Nam Cali, và cũng để bầu một Tân Tổng Hội Trưởng. Điều khó hiểu là cả hai Đại Hội cùng mang tên Đại Hội 21 này đều nhân danh Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
18 Tháng Năm 20186:49 CH(Xem: 312)
Luân Hoán với tôi (VTrD), đồng hương, cùng những ngày trong quân trường Bộ Binh Thủ Đức khi khóa tôi được gởi sang học quân sự giai đoạn I ở Trường BB Thủ Đức cùng với khóa 24. Lúc đó Khối Chiến Tranh Chính Trị thành lập Ban Biên Tập liên khóa 23 & 24 Sinh Viên Sĩ Quan cho nguyệt san Thủ Đức nên được gặp nhau. Tháng 5-1967, chúng tôi chia tay, Luân Hoán tiếp tục ở quân trường vào giai đoạn II, sau đó phục vụ đơn vị tác chiến ở Sư Đoàn 2 BB. Gần hai năm sau, tôi nhận được tin buồn của Phan Nhự Thức, Luân Hoán mất một bàn chân rồi!... Chiến trường ở Quảng Ngãi lúc đó rất khốc liệt, không còn gì ngoài lời an ủi “thôi đành, để còn sống với vợ con”. Trong cuộc hành quân vì đạp phải quả mình “ba râu” chôn sát dòng sông, mất đi bàn chân trái tại Thi Phổ ngày 11/2/ 1969.
16 Tháng Năm 20185:46 CH(Xem: 129)
Tôi gặp Trần Hữu Hội lần đầu là trong một buổi tối thật buồn: một bạn văn của chúng tôi, nhà thơ Chu Trầm Nguyên Minh vừa nằm xuống và đêm đó anh em Quán Văn đang tổ chức một buổi tưởng niệm đọc thơ văn để sáng hôm đưa tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Khi tôi và Elena thắp nhang trước linh cửu và bước ra cửa thì thấy một người đàn ông gầy gò, chống nạng đứng hút thuốc, khép nép sát bức tường. Tôi nhìn anh mỉm cười, hỏi anh là bạn hay là người thân của anh CTNM. Anh đáp “bạn, mà như em!”. Giọng anh thật khẽ khàng, không biết có phải còn e dè với người lạ hay không muốn kinh động cái không gian nhuốm màu tiếc thương của người vừa rời cõi tạm. Nói xong anh rít một hơi thuốc thật sảng khoái và tôi nhìn anh, cười lần nữa, và lúc này tôi mới thấy người đàn này có khuôn mặt phúc hậu và nụ cười thật hiền. Và tự nhiên trong tôi phát sinh một thiện cảm đặc biệt.
11 Tháng Năm 20186:15 CH(Xem: 220)
Nhà thơ Trần Vàng Sao tên thật Nguyễn Đính, sinh năm 1941, quê quán làng Đông Xuyên, huyện Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế. Cả cuộc đời ông gắn liền với phường Vỹ Dạ, thành phố Huế. Năm 1962, ông đậu tú tài ở Huế và dạy học ở Truồi. Năm 1965 ông thoát ly lên rừng cho đến năm 1970 ông bị thương, được đưa ra miền Bắc chữa bệnh và an dưỡng. Theo lời kể lại của nhà thơ Thái Ngọc San - người cũng thoát ly ra Bắc và đã gặp nhà thơ Trần Vàng Sao, thì đây là quãng thời gian khổ ải nhất của nhà thơ vì gặp nhiều đố kỵ ghen ghét từ những người cùng chiến tuyến với ông. Tháng 5 năm 1975, ông trở về Huế được phân công làm liên lạc viên tức đưa thư, rồi công tác ở ban Văn Hóa Thông Tin xã và nghỉ hưu năm 1984. Theo Nguyễn Miên Thảo, người viết lời tựa cho tập thơ thì vào thời điểm này, bài thơ "Người đàn ông bốn mươi ba tuổi nói về mình" của ông được đăng trên Sông Hương, số kỷ niệm 5 năm ngày tạp chí ra đời. Bài thơ lập tức gặp phản ứng dữ dội của một số chức sắc địa phương