DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,728,153

Xã Hội VN: Lao động trẻ em - Xóm osin ngoại - Tin RFA

04 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 8423)
Xã Hội VN: Lao động trẻ em - Xóm osin ngoại - Tin RFA
Lao động trẻ em

 

Không được tới trường,phải đối mặt với đòn roi,bạo lực về thể xác và tinh thần,chịu cảnh lao động khổ sai... Đó là thực trạng của một bộ phận trẻ em từ nông thôn lên thành phố làm việc.


Mới đây, huyện Thanh Trì,Hà Nội,đã tiến hành bắt Phan Thị Thu Hương (22 tuổi, ở phường Vạn Phúc, quận Hà Đông, Hà Nội) về hành vi làm nhục người khác. Nạn nhân của Hương là Thắm (16 tuổi, quê Nghệ An). Thắm từ quê ra làm giúp việc cho gia đình Hương từ năm 2008 với mức lương rẻ mạt. Hàng ngày Thắm phải phục vụ bán cháo lòng, bún ốc từ sáng sớm đến tận đêm. Trong thời gian ở với Hương, cô bé bị bà chủ quát mắng, không cho về quê thăm gia đình, bị ốm đau cũng không được chăm sóc. Một lần Thắm đã trèo tường bỏ trốn nhưng bị bắt lại…

Thắm không phải là trường hợp cá biệt trong số hàng vạn trẻ em nông thôn lên thành phố kiếm sống đang bị bạo hành cả về thể xác và tinh thần.

Khảo sát của Viện Gia đình và Giới tại 201 gia đình có trẻ em đã và đang làm giúp việc tại hai tỉnh Vĩnh Phúc và Thanh Hóa,và 80 trẻ đang làm giúp việc ở Hà Nội cho thấy,78,6% số trẻ đi làm thuê khi gia đình gặp khó khăn,trong đó thiếu tiền (hơn 49%),có người ốm đau bệnh tật (hơn 15%),thiếu người lao động và vay nợ (12%),thiếu việc làm (10%),đông con (8%)... Có tới gần 70% số gia đình được hỏi nói rằng,quyết định cho con nghỉ học và đi làm khi gặp những khó khăn trong cuộc sống. Kết quả điều tra này cho thấy bố mẹ thường có xu hướng cho con cái đi làm thuê để trợ giúp kinh tế cho gia đình.


 

lao-dong-tre-em-tuoi-tho-bi-danh-cap_1-content

Nhiều trẻ em phải trải qua tuổi thơ vô cùng cực nhọc. (Ảnh minh họa)


Báo cáo của SG cũng cho thấy, vấn đề lạm dụng lao động trẻ em tại các cơ sở sản xuất cũng đang là nỗi lo lắng của cơ quan quản lý. Sở LĐ-TB&XH thành phố cho biết,trên địa bàn có gần 1,7 triệu trẻ em,trong đó hơn 70.000 em có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn,1.450 em phải lang thang kiếm sống và 342 em phải lao động nặng nhọc trong các cơ sở sản xuất. Theo báo cáo,trong 6 tháng đầu năm nay, Sở đã nắm được 110 cơ sở sản xuất sử dụng lao động trẻ em, tập trung chủ yếu ở quận 4, Bình Tân, Gò Vấp và huyện Bình Chánh.

Kết quả điều tra cũng cho thấy một vấn đề đáng lưu ý ở không ít gia đình nông thôn còn tồn tại quan niệm đầu tư khác nhau cho việc học hành của con trai và con gái. Trong nhiều gia đình, cha mẹ không muốn cho con gái học lên cao, thậm chí có nhà bắt con gái phải nghỉ học đi làm kiếm tiền cho anh, em trai của mình được học. Theo TS Phạm Thị Huệ (Viện Gia đình và Giới),do quan niệm của cha mẹ về vai trò của con trai và con gái trong gia đình không giống nhau nên cách nuôi dạy của họ đối với con trai và con gái cũng khác nhau. Do đó, số trẻ em gái phải lên thành phố làm giúp việc chiếm tỷ lệ khá lớn.

Bên cạnh vấn đề trẻ đi làm sớm là vi phạm quyền trẻ em thì việc trẻ làm thuê giúp việc gia đình cũng tiềm ẩn nhiều mối nguy như có thể bị ngược đãi, xâm hại, đánh đập…

Chuyên gia cũng thẳng thắn nhìn nhận, đây không phải vấn đề có thể giải quyết một sớm một chiều, bởi trên thực tế tại các thành phố phát triển, nhu cầu về nhân công và nhu cầu người giúp việc tại các gia đình rất lớn. Trong khi đó, tại nhiều gia đình ở nông thôn, suy nghĩ tìm việc làm cho trẻ em để giảm bớt gánh nặng kinh tế của gia đình đang có xu hướng phát triển.

Xóm ôsin ngoại ở Sài Gòn


Họ không một lời than vãn về công việc, luôn nhắc đến chủ nhà với tình cảm quý mến. Những phụ nữ Philippines này cũng rất tần tảo, chịu khó, luôn tìm cách chăm lo tốt nhất cho gia đình như những phụ nữ Việt Nam.



Chị Ara mới đến TPHCM làm nghề giúp việc nhà, trông trẻ được 1 tháng
Chị Ara mới đến SG làm nghề giúp việc nhà, trông trẻ được 1 tháng


Chiều cuối tuần, khu phòng trọ nhỏ, xinh xắn nằm trong khuôn viên một căn nhà ở khu phố 3, phường Thảo Điền, quận 2 - SG rộn rã tiếng nói cười của nhiều phụ nữ dáng cao to, nước da ngăm đen. Xóm ôsin ngoại này có khoảng 30 người Philippines sinh sống, chuyên làm nghề giúp việc nhà, giữ trẻ tại các gia đình nước ngoài ở TP.

Gần gũi, thân thiện

Mới 16 giờ nhưng bữa tối đã được các phụ nữ ở phòng số 4 chuẩn bị sẵn sàng. Họ tranh thủ thời gian để còn tụ tập tại khoảng sân nằm cuối dãy phòng trọ để trò chuyện sau một tuần làm việc vất vả.

Ara (35 tuổi) và Lot-Lot (34 tuổi) vào bếp với 2 món đơn giản là salad và bánh pancake (giống bánh xèo nhưng không nhân). Ara vui vẻ giới thiệu với tôi 5 phụ nữ sống chung phòng: “Chúng tôi đều giúp việc nhà hoặc giữ trẻ cho các gia đình người nước ngoài”. Trong 6 người, Ara chỉ mới tới SG được 1 tháng, còn người ở TP lâu nhất là bà Eva (45 tuổi).

Ara cho biết chị làm ôsin cho một gia đình người Anh ngụ tại một biệt thự ở cùng phường Thảo Điền. Chủ nhà có 2 con, con trai 7 tuổi và con gái 4 tuổi. Ara không tiết lộ tiền lương hằng tháng vì “đó là chuyện cá nhân” nhưng cho hay số tiền dành dụm gửi về Philippines cho chồng đủ nuôi 2 con. “Với số tiền ấy, bên Philippines, vợ chồng tôi vất vả lắm mới kiếm được” - chị nói.

Vừa làm bếp, Ara vừa hát theo lời ca khúc của một ca sĩ nổi tiếng Philippines phát ra từ chiếc radio. Bỗng nhiên, chị bồi hồi: “Mỗi khi nghe bài hát này, nước mắt tôi cứ tuôn rơi vì nhớ nhà. Sang đây, nhờ có Lot-Lot là em dâu ở chung nên chị em tôi cũng vơi bớt phần nào nỗi nhớ gia đình”.
Tương tự chị em dâu Ara và Lot-Lot, 3 chị em ruột Eva, Elena, Ellen cũng rủ nhau sang TPHCM làm nghề giữ trẻ và giúp việc nhà. Cả 3 chị em đều cao to, khỏe mạnh. Người chị cả Elena trông khá trẻ so với tuổi 57, luôn cởi mở, thân thiện. “Đến SG làm ôsin được 2 năm, thấy mức lương khá cao so với Philippines nên Eva rủ 2 chị sang làm ôsin. Tôi có 3 con, đứa lớn đã 23 tuổi, đứa út 17 tuổi đang học đại học ở Manila. Chồng tôi đã nghỉ hưu nên ở nhà chăm lo cho các con” – bà Elena cho biết.

Chịu thương, chịu khó

Tôi tỏ vẻ ngạc nhiên khi biết dù điều kiện gia đình khá ổn định nhưng bà Elena vẫn chấp nhận tha hương để làm việc kiếm tiền. Bà Elena chân tình: “Khi nào 2 đứa con lớn của tôi có gia đình, đứa út học xong đại học thì tôi mới tính đến chuyện nghỉ ngơi”. Trước khi sang Việt Nam, bà Elena làm công nhân ở một nhà máy chuyên sản xuất dây đàn guitar ở ngoại ô Manila. Sau đó, nhà máy giảm biên chế nên bà phải nghỉ việc.

Đến SG làm việc được 2 năm và là người lớn tuổi nhất ở xóm ôsin ngoại nhưng bà Elena lại là người chịu “cày” nhất với thời gian làm việc 15-16 giờ/ngày. “Tôi giúp việc cho một ông chủ người Ấn Độ ngụ tại cao ốc Thảo Điền Pearl. Tôi thức dậy lúc 4 giờ 30 phút, 1 giờ sau đã có mặt ở nhà chủ để bắt đầu công việc hằng ngày. Vừa chăm trẻ vừa làm mọi việc trong nhà, đến khoảng 20 giờ, tôi mới có thể trở về phòng trọ ăn uống, tắm rửa” - bà kể. Bà Elena cũng từ chối cho biết mức lương của mình, chỉ tỏ ra mãn nguyện khi nghe tôi hỏi đến. “Dù cực khổ cỡ nào nhưng kiếm được tiền gửi về chăm lo chu đáo cho gia đình, tôi đã thấy hạnh phúc không gì bằng” - bà tâm sự.

Một trong những phụ nữ ở xóm ôsin có thâm niên giữ trẻ, giúp việc nhà lâu nhất là bà Nene (43 tuổi), với 13 năm trong nghề. Em gái bà Nene có chồng người Anh làm việc ở Lãnh sự quán Anh tại SG. Theo bà Nene, cách đây 15 năm, bà kết hôn và có 2 con gái sinh đôi nhưng đã chia tay chồng 7 năm nay. Gửi con cho mẹ mình chăm sóc, bà theo em gái sang SG phụ việc, sau đó chuyển qua làm nghề giữ trẻ ở các gia đình người nước ngoài. “13 năm nay, tôi đã giữ trẻ cho 3 chủ nhà là người nước ngoài. Hiện tôi đang làm cho một gia đình người Hà Lan có 2 con nhỏ, lương tháng 500 USD. Với tôi, nghề giữ trẻ giờ đây không chỉ để kiếm tiền mà còn vì mê tiếng ríu rít của con nít” - bà thổ lộ.

Nene khoe bà đã được đi du lịch đến Nha Trang, Quy Nhơn, Hà Nội… và “nơi nào cũng đều để lại ấn tượng vì tôi thấy người Việt Nam gần gũi, có cách sống không khác người Philippines là bao”. Theo bà Nene, một trong những nguyên nhân giúp ôsin người Philippines luôn được các gia đình người nước ngoài ở TPHCM ưu tiên lựa chọn là vì họ nói tiếng Anh tốt, lại chịu khó.

Không một lời than vãn về công việc của mình và luôn nhắc đến chủ nhà với một tình cảm quý mến là những gì tôi cảm nhận được ở những ôsin ngoại này. Họ cũng rất tần tảo, chịu khó, luôn tìm mọi cách để chăm lo tốt nhất cho gia đình như những người phụ nữ Việt Nam.

Chỗ dựa tinh thần

Ở khu nhà trọ này, 2 người đàn ông Philippines - ông July (47 tuổi) và anh Crisanto Sicat (28 tuổi) - được xem là chỗ dựa tinh thần cho nhiều ôsin đồng hương. Ở cuối dãy phòng trọ, July, người được xem là “thủ lĩnh” của xóm ôsin ngoại, có vẻ khá kín đáo và dè dặt khi gặp tôi. Tuy nhiên, khi biết công việc và mục đích của khách, ông dần dần tỏ vẻ thân thiện.

July cho biết ông có 2 con trai đều học ngành máy tính ở một trường đại học tại Manila. Cả 2 phải tá túc nhà người bác khi cha mẹ sang SG làm việc. Vợ July nhỏ nhắn nhưng lớn hơn ông đến 5 tuổi. “Vợ tôi đến SG cách đây 4 năm làm nghề giữ trẻ, sau đó tôi cũng sang theo. Ở xóm này, tôi là người hạnh phúc nhất vì vợ chồng có đôi” - ông July hóm hỉnh.

Sang S
ài Gòn làm rất nhiều nghề nhưng “không thích công việc nào cả”, cuối cùng, July vào chăm sóc vườn tược cho một gia đình người Pháp với mức lương 100.000 đồng/giờ. Mỗi ngày, ông chỉ làm 3 giờ vào buổi chiều. “Tôi biết làm nhiều công việc, từng sang Qatar, Hàn Quốc, Nam Phi... kiếm sống. Tôi biết lái xe và có bằng lái của Việt Nam nhưng khi xin lái xe buýt, không hiểu sao công ty lắc đầu, hỏi làm tài xế cho một công ty tư nhân cũng bị từ chối” - July nói.

Trong khi đó, với dáng người thấp đậm, gương mặt tươi vui, Crisanto không nói rành tiếng Việt nhưng đều hiểu và trả lời được những câu hỏi của tôi. “Người Sài Gòn thân thiện. Điều kiện làm việc và môi trường sống ở đây cũng thích hợp” - Crisanto nhận xét.

Crisanto chỉ học hết cấp 3 nhưng có kinh nghiệm thiết kế nên ở Philippines cũng như khi sang SG, anh đều làm giám sát các công trình xây dựng. Sau khi làm việc tại một cao ốc ở Hà Nội được 1 năm, qua lời giới thiệu của bạn bè, Crisanto chuyển vào SG với công việc giám sát công trình từ 2 năm nay. “Mỗi tháng, trung bình tôi kiếm được 700-750 USD. Trừ tiền nhà 2,5 triệu đồng, ăn tiêu 3 triệu đồng và 6 triệu đồng gửi về nhà, số còn lại tôi dành dụm để phòng thân” - anh thật thà.

Crisanto còn vợ và 2 con nhỏ ở Philippines. “Vợ tôi đang thất nghiệp nên tôi càng nặng gánh. Gần 1 tháng nay, tôi lại không đi làm vì chủ công trình chỉ trả lương tháng 650 USD” - Crisanto lo lắng. Thế nhưng, chỉ thoáng sau, anh đã vồn vã giải thích vì sao mình nói được tiếng Việt và rất thích ở lại SG: “Tôi vừa quen một cô bạn người Việt. Cô ta rất hiền và dễ thương…”.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5356)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6552)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9290)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12644)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6539)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh