DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,846,201

Xã Hôi VN: Mánh khóe của dân chơi "hàng mướn" - Tin RFA

07 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 8730)
Xã Hôi VN: Mánh khóe của dân chơi "hàng mướn" - Tin RFA
Tin RFA

Tin tối 6-11-12

TT Obama tái đắc cử

Mánh khóe của dân chơi "hàng mướn"


Nhìn mấy hot girl, hot boy mặc đồ hiệu, đi siêu xe… tưởng đại gia, nhưng ai dè lại là dân chơi hàng mướn. Người bạn làm quản lý một quán bar trên đường Đồng Khởi quận 1 nói về một số “tay chơi” Sài Gòn bây giờ.



  Một nhóm dân chơi đang chọn thuê xe phân khối lớn
Một nhóm dân chơi đang chọn thuê xe phân khối lớn


Đại gia hàng mướn

Tuần 3 buổi, Tuấn, 27 tuổi, nhà ở chung cư Thuận Kiều (quận 5) làm nghề bảo vệ tại nhà hàng Kỳ Hòa 2 đường Lê Hồng Phong (quận 10) lại khoác trên mình bộ đồ sang trọng, cầm cặp da, thuê ô tô hạng sang đi uống cà phê, rồi lên sàn giao dịch chứng khoán. Lê la làm quen với các đại gia thứ thiệt, ngồi chém gió về bản thân và đưa ra một dự án nào đó mời những vị khách kia góp vốn. Chiều canh hết giờ về trả xe và tối khoác bộ đồ bảo vệ đi làm công việc hàng đêm.

“Đó cũng là một loại đại gia, nhưng là đại gia "hàng mướn" vì từ đầu tới chân cậu ta phải mướn của tôi hết” - anh Sinh, chủ cửa hàng Hoàng Thi trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (quận Bình Thạnh) chuyên cho dân chơi mướn đồ - nói về Tuấn. Để đáp ứng nhu cầu ăn chơi trong khi kinh tế gia đình có hạn, những tay chơi như Tuấn đành đi thuê đồ để “đú” theo thiên hạ.

Tôi theo chân một tay chơi hàng mướn có tiếng tại quận 5 tên Vinh, 27 tuổi, làm nghề tài xế xe tải. “Đã lên đời thì phải lên bằng bọn đại gia thứ thiệt. Phải cho mình một cái “mác”, có thương hiệu từ đầu tới chân thì nói gì thiên hạ cũng tin và dụ được các em nhà giàu “sa lưới”. Nhưng có điều vốn của mình ít hơn người ta đành phải đi thuê lấy ngắn nuôi dài”, Vinh nói. Anh ta vét túi ra 1 triệu đồng và tuyên bố “số này đủ cho tối 2 thằng lên đời”.

Vinh dẫn tôi ra khu Thuận Kiều, quận 5 thuê chiếc Piagio Liberty giá 400.000đồng/8 tiếng. Hai chiếc áo vét ngoài mất thêm 300.000 đồng. “Buổi tối, đèn màu nhá nhem, quần áo bên trong không cần xịn nhưng quan trọng là phải có một cái áo khoác ngoài thật xịn, xe xịn, điện thoại xịn. Số tiền còn lại đủ để mỗi thằng uống hai chai bia” - Vinh nói.


blank

Có thể thuê bất cứ thứ hàng hiệu nào tại những điểm cho thuê này


Tùy theo khả năng mà dân chơi có thể thuê cả xe máy lẫn xe hơi đời mới với các nhãn hiệu BMW, Lexus, Honda… Giá thuê thì đủ hạng, từ mấy trăm ngàn tới mấy triệu đồng. Giấy tờ thế chấp cũng đủ loại: chứng minh nhân dân, hộ khẩu, sổ đỏ…

Vinh được các cô tiếp viên bu lại. Anh giới thiệu là Việt kiều Úc mới về, đang kiếm mối làm ăn. Búng tay kêu 4 chai bia, Vinh đồng thời rút trong túi áo ra một chai rượu Chivas 38 để trên bàn. “Bia chỉ là để mồi mời các em thôi, rượu mới là thứ chính. Được cái vỏ chứ bên trong là rượu thuốc, hơn 20.000 đồng/lít. Chiêu thức bình tây, rượu ta này học từ các cụ đó” - Vinh nói, rót rượu uống.

“Vinh là khách quen, bọn này thuê đồ và trả tiền theo ngày. Nhưng có nhiều nhóm lại thuê theo tháng, mỗi tháng trả tiền một lần và luôn được khuyến mãi 10-15% tiền mướn. Phải là khách quen chị mới cho thuê vậy”, chị Hương, chủ quán Hoàn Khương tại khu Thuận Kiều, quận 5 cho biết. Đúng 19h30, tôi và Vinh ghé bar Club 98 trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, quận 1.

Được hơn tiếng, Vinh bắt sóng được một cô gái còn khá trẻ, ăn mặc lịch sự. “Cá cắn câu rồi, chỉ còn thả mồi là thu lại kinh phí đêm nay thôi” - Vinh cười, mắt nhìn về cô gái đi cùng nhóm bạn bàn bên cạnh. Tuy nhiên, Vinh chỉ là một tay chơi “hàng mướn” loại bình dân.

Loại thứ thiệt phải nhắc tới những tay chơi chuyên đi siêu xe. Mỗi ngày cánh chơi này cưỡi xế hộp tới các quán cà phê hay nhà hàng ăn uống “chém gió”, nhằm bắt sóng với đại gia thực sự để moi tiền. Anh Thành chủ cửa hàng cho thuê xe ô tô tại đường Bùi Viện, quận 1 kể: “Bên anh hay cho thuê xe ngày, loại xe chủ yếu là 4 chỗ và 7 chỗ. Cánh thuê xe thường là tụi làm ăn hay mấy tay thuê xe đi uống cà phê và chém gió câu khách”.

Hùng, 30 tuổi, ngụ quận 7 là khách quen của tiệm anh Thành. Một tuần 4 ngày Hùng tới lấy xe. Vì là khách quen nên ông chủ dành riêng chiếc Toyota Altis 2010 để Hùng thuê, giá 1 triệu đồng/8h. Nhưng cũng có khi gặp mánh, Hùng thuê hẳn chiếc Camry 3.8Q 2008 với giá 2,5 triệu/8h.

“Trước nó chơi chứng khoán, sau đó thua lỗ, giờ thì thất nghiệp. Cứ sáng nó lấy xe ra mấy quán cà phê tại quận 1 hay quận 3 rồi ngồi đó “chém gió”. Khi gặp được khách có tiền, Hùng làm quen, giới thiệu là Việt kiều đang về nước đầu tư dự án. Rồi dần dần hắn moi tiền của mấy em, thậm chí của mấy ông nhìn mác xe sang của nó mà mắc lừa" - anh Thành kể về Hùng.

Thủy, 28 tuổi quê Nha Trang là dân chơi hàng mướn chính hiệu. 3 năm chuyên đi thuê đồ, tự giới thiệu là con của một đại gia, cô tăm tia mấy anh chàng giới “quý tộc” làm quen và moi tiền.

“Trước kia tôi theo một nhóm chơi hàng mướn ở quận 3. Muốn “chơi” phải thuộc các quy tắc. Thứ nhất, đi theo nhóm để nương tựa nhau về tiền bạc. Thứ hai, phải canh không cho nhân viên khui bia và luôn phải nghĩ tới thời gian trả xe và đồ vì nếu quá giờ sẽ bị tính phí phụ thu. Thứ ba, tránh làm hư hỏng đồ mướn, nếu bị coi như toi đời luôn…”- Thủy bảo.

Khi đi chơi hay trong các mối quan hệ, Thủy, đang thất nghiệp, luôn giới thiệu mình là con đại gia bất động sản, có công ty riêng. Để có tiền đầu tư vào thuê xe và trang phục, dân chơi này phải đi vay lãi mướn xe, mướn đồ. Nếu câu được con mồi nào là dân “quý tộc” thì moi tiền bù vào số đã bỏ ra đầu tư và kiếm lời.

“Mình phải biết cảm giác chơi hàng xịn, chơi theo kiểu quý tộc nó thế nào. Vào mấy chỗ ăn chơi sang trọng mà nhìn nhà quê ai coi ra gì, lời nói của mình cũng không nghĩa lý gì với họ” - Thủy nói, tại các vũ trường, quán bar hay những nhà hàng, quán cà phê hiện nay có rất nhiều nhóm chơi hàng mướn như cô. Dân lao động có, sinh viên có, thất nghiệp như cô lại càng nhiều…

Để học cách chơi và cư xử của đại gia, dân chơi phải học nói chút ít tiếng Anh bồi, cách gọi bia, mở rượu, biết chạy xe ô tô...

Khóc cười chuyện chơi hàng mướn

Trong “nghề” chơi hàng mướn, dân chơi rất sợ cảnh “chém nhầm vùng gió lớn”. “Bữa thuê xe ô tô và tài xế đi uống cà phê với một em mới quen, nói chuyện hợp và có vẻ con nhà giàu. Ai ngờ khi chiều về trả đồ và trả xe lại gặp em cũng về trả đồ đi mướn” - Trần Hoàng Nam, sinh viên mới ra trường, ngụ quận 5 nói về tai nạn của mình.


blank

Một dân chơi chính hiệu thuê xế hộp



Giới dân chơi hàng mướn chia làm ba loại: “đẳng cấp” nhất là đi xe ô tô, loại tiếp theo là tầm trung đi xe máy đời mới, loại thấp nhất là đi taxi hay xe ôm. Có kẻ làm công nhân muốn thử lên đời nhưng có người ăn học tử tế và từng làm giám đốc…

Tại cửa hàng Fan Dũng, chuyên cho thuê xe du lịch trên đường Lê Hồng Phong quận 10, tôi gặp một vị khách thuê chiếc xe 4 chỗ hiệu Daewoo Lacetti.

“Trước tôi có công ty riêng, có ô tô nhưng sau làm ăn thua lỗ phải bán xe, giờ làm nhân viên văn phòng. Con gái năm nay học lớp 9, thỉnh thoảng cháu đi sinh nhật bạn bè. Nhưng bạn bè con mình lại toàn nhà giàu, tôi thuê xe để đưa cháu đi cho khỏi tủi thân với các bạn”, anh Dũng, 46 tuổi, ngụ quận 1 nói.

Cách đây không lâu nhóm của Vinh lại một phen khóc cười. Nhóm tổ chức sinh nhật cho một thành viên, chuẩn bị mấy chai rượu từ nhà mang đi như cũ. Vinh làm quen với cô gái bàn bên, mời một chai bia. Sau đó cô gái nhờ Vinh đưa về nhà, một ngôi biệt thự tại quận 7.

Tưởng bắt được đại gia, ai ngờ mấy ngày sau cô gái dụ Vinh và lấy luôn xe cũng như điện thoại mà anh chàng đi thuê, lúc đó mới phát hiện gặp phải “đại gia rởm”.

“Bữa đó đang ngồi cà phê nói chuyện với một quý bà giám đốc thứ thiệt tại công viên 30-4. Câu chuyện đang hấp dẫn và gần dụ được bà chủ bơm tiền cho thì gặp ngay đứa em họ làm phục vụ tại quán, nó chào hỏi rồi la lớn khi thấy tôi đi ô tô. Bà kia chửi tôi một trận” - Hùng nói về phen bể mánh của mình.

Còn Thủy thì đang ôm số tiền nợ tới gần 100 triệu đồng, chẳng biết phải câu được bao nhiêu con mồi thứ thiệt cô mới trả hết.


Chuyện đời của xe ôm chuyên chở "hàng"



Khi biết chồng lái xe ôm chuyên chở các 'cô nàng sexy', vợ anh sẵn tính ghen nhảy dựng lên đòi ra Hà Nội theo dõi, kiểm tra từng tin nhắn.



  Từ ngày bắt đầu làm công việc chuyên chở những cô gái bán hoa, anh Thái đã được chứng kiến không ít những câu chuyện bi hài từ những vị khách đặc biệt.
Từ ngày bắt đầu làm công việc chuyên chở những cô gái bán hoa, anh Thái đã được chứng kiến không ít những câu chuyện bi hài từ những vị khách đặc biệt.



Họ cũng là xe ôm nhưng thông thường không phải làm việc cả ngày. Công việc của họ bắt đầu khi nắng chiều đã tắt và bận rộn vào lúc tối khuya hoặc đầu giờ sáng. Khách của họ không đa chủng loại, đa ngành nghề mà thường là những cô nàng váy áo sexy, mặt mày trang điểm rất kỹ. Điểm đến cho những chuyến xe ôm thường là khách sạn hoặc nhà nghỉ. Đơn giản, họ là những xe ôm chỉ chuyên chở gái bán hoa. Xung quanh công việc ít người làm này là vô số bi hài chuyện.

Vốn chỉ làm nông nghiệp, sau khi lấy vợ, anh Thái (quê Hòa Bình) quyết định lên Hà Nội tính chuyện làm ăn. Học hành chẳng bao nhiêu nên anh chỉ được nhận làm công việc chân tay. Sau khi thử nhiều việc, vừa vất vả mà lương lậu chẳng đáng là bao, anh Thái mệt mỏi tính chuyện trả phòng trọ để về quê làm ăn. Lúc đó anh nghĩ mặc dù ở quê, thu nhập không nhiều nhưng được sống gần vợ, gần gia đình, cuộc sống cũng bớt buồn tẻ hơn cảnh lủi thủi một mình ở nơi đất khách quê người.

Trong khi đang phân vân suy nghĩ, công việc không có, anh dắt chiếc xe máy, khối tài sản có giá trị duy nhất của mình ra đầu con phố gần phòng trọ để bắt khách. Vị khách đầu tiên của anh là một cô gái trẻ tuổi. Ngay từ khi nhìn cách ăn mặc, trang điểm của vị khách lạ anh đã đoán định được công việc mà cô đang làm. Nhờ tính tình cởi mở và ăn nói khá có duyên nên anh Thái dễ dàng bắt chuyện với vị khách.

Trong suốt cuốc xe ôm, cả hai nói chuyện rất nhiều, cô gái cũng chẳng che đậy giấu giếm gì công việc mà mình đang làm. Cô bảo, trước kia đi làm theo “dây” nên có bảo kê và đội ngũ xe ôm riêng cẩn thận. Sau này, khi tách ra làm riêng thì cô phải tự lo hết mọi chuyện, có khách thì phải tự bắt xe ôm đến chỗ hẹn. Chỉ lợi một điều là bản thân không phải chịu sự quản lý hay chia chác tiền nong với bất kỳ ai. Anh cũng thật thà chia sẻ về công việc tạm thời, sắp về quê làm nông nghiệp và nói rằng cô là cuốc xe ôm đầu tiên mà anh chở.

Cô gái đang cần những người xe ôm hễ gọi là có mặt, anh Thái đang cần một công việc kiếm ra tiền nên cả hai trao đổi số điện thoại cho nhau để tiện liên lạc. Cuốc xe ôm hôm đó anh được trả khá hậu hĩnh. Cô gái làng chơi còn hứa sẽ giới thiệu bạn bè thêm để anh Thái có việc làm thường xuyên. Nghĩ rằng bất cứ việc gì chỉ cần thoải mái tinh thần mà lại kiếm ra tiền để lo cho vợ, cho gia đình ở quê thì đều rất đáng làm nên anh đồng ý. Anh từ bỏ ý định về quê và bắt đầu làm công việc của một xe ôm chở gái bán hoa từ đó.

Từ ngày làm công việc này, anh kiếm được nhiều tiền hơn để gửi về quê giúp đỡ gia đình. Thế nhưng cũng từ khi làm công việc này, anh dính vào vô số bi hài chuyện, đặc biệt là những ghen tuông từ phía người vợ tần tảo ở quê. Làm công việc nhạy cảm, đi đêm về hôm nguy hiểm nên thời gian đầu anh Thái không dám tiết lộ với gia đình.

Thấy chồng kiếm tiền tốt, vợ anh tò mò nhiều lần hỏi han, anh chỉ nói làm nghề xe ôm. Ai dè vợ sinh nghi rằng làm xe ôm thông thường thi không thể có thu nhập cao như vậy nên đòi lên phòng trọ chỗ chồng ở một thời gian. Biết rằng không thể giấu mãi được nên anh buộc phải nói ra sự thật.

Vợ anh vốn sẵn tính ghen nên nhảy dựng lên: “Anh làm mấy việc đó rồi hư người lúc nào chẳng hay. Anh về quê ngay, dù đói khát cũng được”. Anh phải nói đi nói lại rằng từng thử nhiều công việc nhưng có thu nhập ổn định như cái nghề xe ôm “chuyên dụng” này thì chẳng dễ dàng chút nào, anh không muốn vợ con sau này đói khổ…

Về sau nghe xuôi tai, chị mới cho anh đi làm nhưng để quản lý chồng, vợ anh đòi lên Hà Nội ở thử một tháng xem chồng có nhiều thói hư tật xấu từ bên ngoài không. Lúc đầu, vợ anh vô cùng cảnh giác với mấy cô khách hàng quen của chồng.

Có mấy lần máy chồng có tin nhắn, bắt đầu bằng từ “anh ơi” là máu ghen trong người chị nổi lên căn vặn anh Thái đến độ phát hoảng. Mỗi tin nhắn, cuộc gọi của chồng chị đều kiểm tra kỹ càng. Dần dần thấy tính anh ngay thật, chẳng lần nào nói dối vợ nên chị cũng tin tưởng để anh ở Hà Nội còn mình về quê chăm sóc nhà cửa, ruộng vườn. Cũng may là sau lần đấy, “sư tử Hà Đông” nhà anh Thái không còn lần nào ghen tuông nghi ngờ nữa.

Anh Thái kể, có một buổi sáng bất chợt, cô khách quen gọi điện cho anh đến chở đi ăn sáng ở một quán phở ngon xa chỗ trọ. Mặc dù mãi gần sáng mới được ngủ nhưng nhận điện thoại, anh vội vã lên đường.

Đang chở thì cô gái ngồi sau có điện thoại, vẫn giữ thói quen ăn nói bỗ bã nên chẳng để ý gì đến anh, những người đi đường, cô gái hét lớn vào điện thoại: “Tối nay ở phòng nào, chỗ nào thì anh phải nói rõ ra chứ, cứ úp úp mở mở mãi”. Lúc ấy đường phố khá đông, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía chiếc xe của anh Thái khiến mặt anh nóng bừng. Anh vội vàng huých tay về phía sau nhắc nhở: “Chúng ta đang đi đường chứ không phải phòng riêng của em”.

Sau khi bị thúc, cô gái mới chợt như bừng tỉnh, lí nhí nói: “Em không để ý” rồi vội cúi đầu cất điện thoại vào túi. Anh Thái chia sẻ: “Nếu lúc ấy cô ấy ăn mặc, trang điểm lòe loẹt thì chắc mọi người đều đoán nghề của cô ấy và chúng tôi cũng chẳng thành tâm điểm chú ý được, đằng này cô ấy lại ăn mặc bình thường, không khéo mọi người tưởng tôi bị người yêu trèo đầu trèo cổ, cắm sừng ngay trước mặt cũng nên”.

Cũng không ít lần, ngoài công việc của một xe ôm chính thức là chở người, anh còn trở thành chân sai vặt khi thì mua bát miến ngan, khi lại mua bát cháo nóng giữa đêm cho những vị khách hàng chẳng giống ai của mình. Đương nhiên, vất vả là thế nên ngoài chi phí xăng xe, anh còn được mấy vị khách nữ xinh đẹp, sexy tặng kèm một suất ăn đêm nữa.

Anh tâm sự: “Họ đến với công việc này vì nhiều lý do, đa phần là các cô gái tỉnh lẻ từ quê ra phố, không biết làm gì để kiếm ra tiền nên tự nguyện hoặc bị dụ dỗ đi làm công việc này. Làm dần rồi thành quen, công việc nhàn hạ mà lại kiếm tiền quá dễ nên nhiều cô biết con đường mình đi rất tăm tối song gần như không thể dứt bỏ được”.

Kiếm được tiền mà lại không vất vả và đổ mồ hổi sôi nước mắt nên nhiều cô gái ăn tiêu rất phung phí, chơi các chất kích thích, gây nghiện hoặc cờ bạc, lô đề. Anh Thái bảo: “Đứa nào khôn thì tiền làm ra con biết đường tích lũy. Lại có nhiều đứa dại “nướng” hết vào mấy trò vô bỏ, thành ra tiền vào như nước mà tiền ra như…lũ. Chẳng ai ngờ chúng nó một đêm kiếm được tiền triệu mà cũng có lúc túng quẫn, tiền ăn một bát phở cũng chẳng đủ”.

Thương cho những cô gái bán hoa ít tuổi, nông nổi, không biết lo nghĩ, suy tính cho tương lai, anh cũng nhiều lần khuyên nhủ rằng nên biết tiết kiệm chi tiêu, công việc này cũng có thì, không thể làm mãi được, khi danh dụm đủ vốn thì nên dừng lại để chuyển sang làm cái khác lâu bền hơn. Khuyên thì khuyên vậy song anh cũng chẳng biết họ có lắng nghe hay không.

Anh Thái cũng cho biết, thông thường những cô gái làng chơi này ít khi kể cho anh nghe về chuyện nghề nhưng đôi lúc buồn bã, chán đời, thêm chút rượu là họ kể ra hết. Có lần đang đêm, cô khách 25 tuổi, quê ở Hà Tây (cũ) nhờ anh đi mua cho suất xôi. Đến nơi, anh Thái đã thấy cô ta ngồi uống rượu ừng ực. Hỏi ra mới biết cô này vừa bị khách quỵt tiền, chán chẳng biết làm gì nên ngồi uống rượu một mình, gọi anh Thái mua cho suất xôi để đói lúc nào thì ăn.

Từng chở cô gái này đi nhiều lần nhưng chưa bao giờ cô nói cho anh biết về hoàn cảnh gia đình. Trong lúc vừa say vừa tỉnh, cô gái này mắt khóc miệng cười kể cho anh nghe. Thì ra cô này đã có một đứa con đang học mẫu giáo để ở nhà với ông bà ngoại. “Lấy chồng chưa được bao lâu, niềm vui vì mang thai đứa con đầu lòng chưa tày gang thì chồng cô bị bắt vì trước khi cưới, anh này tham gia vào một vụ án giết người. Tòa tuyên án 10 năm tù. Đẻ xong cô gái gửi con cho bố mẹ đẻ rồi ra Hà Nội kiếm tiền bằng nghề này”, anh Thái nhớ lại.

Anh còn hỏi thêm cô gái có định đi bước nữa không hay quyết tâm chờ ngày chồng mãn hạn tù thì cô ta chỉ lắc đầu, cười khẩy: “Cũng chả biết được nữa, đợi thì cứ đợi, gặp người yêu thương mình thì lấy chồng, đời xô đẩy đến đâu thì nghĩ đến đấy”. Ngoài câu chuyện này, anh Thái còn được nghe thêm nhiều hoàn cảnh khác song đây là trường hợp khiến anh thấy nhớ nhất.



BVN-TH
(từ báo VN)




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5914)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7101)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9752)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13063)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6866)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh