DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,729,318

KỊCH CHIẾN TRÊN QUỐC LỘ 1, HUẾ-ĐÀ NẴNG-QUẢNG NAM - BVN sưu tầm

09 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 12308)
KỊCH CHIẾN TRÊN QUỐC LỘ 1, HUẾ-ĐÀ NẴNG-QUẢNG NAM - BVN sưu tầm



* Trận chiến tại Thừa Thiên:

Kịch chiến trên Quốc lộ 1 đoạn từ Huế đi Đà Nẵng từ 21 đến 23/3/1975:



Ngày 21 tháng 3/1975, Cộng quân tung một trung đoàn đánh vào một số xã thuộc quận Phú Lộc, một quận ở cực Nam Thừa Thiên, có địa hình dọc theo Quốc lộ 1. Để ngăn chận cuộc tấn công của Cộng quân, Bộ Tư lệnh Sư đoàn 1 Bộ binh đã điều động Trung đoàn 1 Bộ Binh đang
gần đó đến giải tỏa áp lực của địch quân. Trong ngày này, với sự yểm trợ tối đa của Pháo binh và Không quân, Cộng quân bị đẩy lùi ra khỏi một số vị trí trong một thời gian ngắn, sau đó Cộng quân lại tăng cường lực lượng và tổ chức đợt tấn công thứ hai vào tuyến phòng ngự của ba tiểu đoàn của Trung đoàn Bộ binh này.

Trước tình hình mới, Bộ Tư lệnh Tiền phương Quân đoàn 1 đã điều động thêm Liên đoàn 15 Biệt động quân vào trận địa. Giao tranh kéo dài từ chiều ngày 21 đến trưa ngày 22/3/1975. Trong suốt thời gian này Cộng quân đã mở thêm nhiều đợt tấn công lớn vào các tuyến phòng ngự của Trung đoàn 1 Bộ Binh và Liên đoàn 15 Biệt động quân nhưng đã bị thất bại. 1 giờ chiều ngày 22/3/1975, địch quân điều động thêm 2 trung đoàn tung vào trận chiến và gia tăng pháo kích. Pháo Cộng quân bắn tới tấp vào khu vực của quân trú phòng và sau đó là các đợt xung phong biển người. Đến 2 giờ chiều cùng ngày, Liên đoàn 15 Biệt động quân và các tiểu đoàn của trung đoàn 1 Bộ binh đã phải rút lui để bảo toàn lực lượng. Đoạn đường Huế-Đà Nẵng trên Quốc lộ 1 bị cắt đứt, Cộng quân lập chốt chận tại Đá Bạc cách Huế hơn 30 km về phía Nam và cách Đà Nẵng hơn 70 km.


* Cộng quân pháo kích Huế:





vnch




Sáng ngày 23 tháng 3/1975, trong khi Trung đoàn 1 Bộ binh và Liên đoàn 15 BĐQ kịch chiến với CQ trên Quốc lộ 1, thì tại Huế, địch quân bắt đầu tấn công vào một số vị trí trong thành phố và vòng đai phụ cận. Các đợt pháo kích tiếp diễn suốt ngày nhưng không có hiệu quả, các quả pháo không rơi trúng vào các vị trí quân sự.Chiều 23 tháng 3/1975, Trung tướng Ngô Quang Trưởng, Tư lệnh Quânđoàn 1, gọi Chuẩn tướng Nguyễn Văn Điềm, Tư lệnh Sư đoàn 1 Bộ binh vào Đà Nẳng để duyệt xét lại tình hình phòng thủ Huế. Tướng Điềm đã báo cho Trung tướng Trưởng biết là Sư đoàn 1 Bộ binh đang đối đầu với 3 sư đoàn chủ lực và 1 sư đoàn Pháo của Cộng quân. Cuối cùng,Trung tướng Trưởng buồn bã nói với Tướng Điềm:"Thôi đành phải cho rút khỏi Huế vậy".

Từ ngày 13 đến 23/3/1975, Trung tướng Trưởng tìm mọi cách để giữ Huế nhưng cuối cùng thì tình thế không cho phép ông thực hiện điều ông mong muốn. Chiều hôm đó, ông lặng lẽ nhìn tướng Điềm, người bạn cùng khóa 4 Sĩ quan trừ bị Thủ đức với ông, người đã được ông tin tưởng ở khả năng chỉ huy và đã được ông bổ nhiệm giữ những chức vụ quan trọng từ trung đoàn phó rồi lên trung đoàn trưởng trung đoàn 1 bộ binh khi ông là Tư lệnh Sư đoàn này. Tháng 11/1973, chính ông đã đề nghị cho Đại tá Điềm làm tư lệnh Sư đoàn 1BB và 5 tháng sau đó, ông lại đề nghị với Tổng thống Thiệu thăng cấp chuẩn tướng cho vị đại tá này.

Tướng Điềm trở lại Huế ngay chiều 23/3/1975. Khi vừa ra khỏi văn phòng Trung tướng Trưởng để ra trực thăng, ông gặp Tướng Bùi Thế Lân, tư lệnh Thủy Quân Lục chiến. Tướng Lân cũng được Trung tướng Trưởng mời đến để thông báo về việc rút quân khỏi Huế (Theo lời một số cựu đại tá xuất thân khóa 4 trường Sĩ quan trừ bị Thủ Đức thì tướng Lân, tướng Lưỡng - Tư lệnh Sư đoàn Dù - cùng khóa với Tướng Trưởng, tướng Điềm). Thấy tướng Điềm đi ra với nét mặt buồn, tướng Lân nói với tướng Điềm: "Điềm ơi, rán lo đi, tình hình bây giờ ở đâu cũng khó khăn cả".

Theo lời Tướng Lân kể lại thì khi vào gặp Trung tướng Trưởng, vị tư lệnh Quân đoàn 1 đã nói ngay cho Tướng Lân biết là ông đã cho lệnh bỏ Huế theo chỉ thị của Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu. Tướng Lân bàng hoàng khi nghe tin này và hỏi lại Trung tướng Trưởng: "Khi nào chúng ta sẽ rút khỏi Huế?". Tướng Trưởng nghẹn ngào nói: "Đêm nay". Rồi thôi, hai vị tướng nhìn nhau...



* Nam-Tín-Ngãi sôi động:




hoi_an_2
 


Trong khi Huế đang ở vào cao độ của cuộc chiến thì tại Quảng Nam và Quảng Tín, ngày 16/3/1975 đến ngày 21/3/1975 Cộng quân tung 1 trung đoàn thuộc tỉnh đội Quảng Nam đánh chiếm vùng Bình Tú, quậnThăng Bình, Quảng Tín. Bộ Tư lệnh Sư đoàn 3 Bộ binh đã điều động tiểu đoàn 3/ Trung đoàn 2 và hai tiểu đoàn 2 và 3/ Trung đoàn 56 Bộ binh cùng với 2 chi đoàn thuộc Thiết đoàn 11 Kỵ binh (đơn vị thống thuộc Sư đoàn 3 bộ binh) giải tỏa áp lực của Cộng quân.
Ngày 22 tháng 3/1975, Cộng quân đưa thêm quân vào khu vực Tây NamThăng Bình (tỉnh Quảng Tín), Quế Sơn (Quảng Nam). Trước tình hình đó, Thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh, Tư l
nh Sư đoàn 3 Bộ binh, đã họp với Tiểu khu trưởng kiêm Tỉnh trưởng Quảng Nam, và Tiểu khu trưởng kiêm Tỉnh trưởng Quảng Tín, để bàn kế hoạch chống trả các đợt tấn công của Cộng quân tại các khu vực nói trên.

Tại Quảng Ngãi, trong thời gian từ ngày 15 đến ngày 23/3/1975, Cộng quân gia tăng áp lực. Để bảo toàn lực lượng và để có quân số phòng thủ tại những nơi trọng yếu hơn, ngày 16/3/1975, Trung tướng Trưởng đã cho lệnh rút quân khỏi quận lỵ Sơn Trà và Trà Bồng. Các đồn xa trong vùng thâm sơn cũng được lệnh phải rút đi. Các đơn vị rút khỏi các vị trí trên được tái bố trí để lập vành đai phòng thủ tại các quận cận sơn và những khu vực hiểm yếu.


BVN
(s
ưu tầm)


Con Đường Cái Quan. Phạm Duy

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18 Tháng Sáu 20185:37 CH(Xem: 90)
Nghệ thuật Nguyễn Đình Thuần có chủ ý tiếp lực khả năng gợi cảm của hội họa hầu biểu hiện những cảm xúc, cảm quan, cảm thức nằm ngoài đường biên của ý thức hằng ngày. Ở chừng mực nào đó, Nguyễn Đình Thuần là họa sĩ nhưng tâm hồn ông lại là một thi sĩ. Ông làm thơ không bằng hai mươi mấy con chữ mà bằng vô lượng màu sắc, đường nét, ánh sáng, và một lược đồ bố cục của riêng ông. Ông không miêu tả sự vật, sự vật được ông thổi bùa phép tiếp nạp cảm xúc, một cảm xúc trữ tình và hình như đều được biểu đạt bằng trực quan, bằng cái nhìn có tính vô ngôn, như một công án Thiền, khó có thể sử dụng văn tự để giải thích hay bình phẩm. Hình thái ngôn ngữ hội họa của Nguyễn Đình Thuần là một hệ thống tín hiệu được hình thành từ thực tại, cách điệu hóa và cùng lúc trừu tượng hóa để trở nên khái quát, nhờ thế nó không còn là “cái cụ thể” nữa và có khả năng chuyển tải một nội dung hàm súc lớn hơn, cô đúc hơn. Trong khi hiện thực có những giới hạn không thể tránh, trừu tượng giúp nghệ sĩ “nhìn thấy”
14 Tháng Sáu 20189:06 CH(Xem: 142)
Báo chí miệt thị ông Trump như thế, có vẻ hơi quá, nhưng không phải vô cớ. Một tháng trước cuộc bầu cử tổng thống, “Access Hollywood” công bố bản ghi âm lời đối thoại của ông Trump với Billy Bush, ông đã dùng những lời lẽ thô tục đến nỗi, sau hơn hai trăm năm long trọng ghi nhận quyền tự do ngôn luận vào hiến pháp, loại ngôn từ này vẫn bị tự kiểm duyệt trên mặt báo, như “Tôi đã cố đ. nàng. Nàng có chồng. Tôi tự động bị lôi cuốn bởi sắc đẹp - Tôi cứ hôn họ. Nó giống như nam châm. Hôn liền. Tôi không muốn đợi. Và khi bạn là một ngôi sao, họ để bạn làm thế. Bạn có thể làm mọi thứ… Chộp thẳng vào l.. họ. Bạn có thể làm mọi sự” * (Biết người ta có chồng mà vẫn cố tình xâm phạm. Rồi đặt tay trên hai cuốn Thánh Kinh trong tay vợ để tuyên thệ nhận chức tổng thống. Tổng thống gì vậy?)
09 Tháng Sáu 20188:43 CH(Xem: 182)
Vườn chuối này là của lão Tuyên bố thằng Truyền bạn từ thuở còn để chỏm của Ngoi, mấy năm trước Truyền vào nam tìm kế sinh nhai, nghe đâu vớ được con gái nhà đại gia an cư lập nghiệp luôn trong đó, vườn chuối của lão Tuyên chiếm hơn mẫu, là nơi cung cấp khẩu phần cho các gia đình nuôi lợn trong thôn. “ngoan nào, thế, cứ thế, anh mới thương được chứ” “đồ nỡm ạ, thú tính vừa vừa thôi, anh mà còn thế này khéo có ngày con vợ anh nó cắt mẹ của nợ đi đấy” “quan trọng gì chứ, chỉ cần đêm nay anh làm em lên chín tầng mây là được rồi” Những lời lẽ dâm tục khiến Ngoi chờn chợn, hắn cảm thấy mình vô duyên, người ta đang tằng tịu liên quan gì đến mình mà xía mặt đến, Ngoi quay bước tiếp tục công việc của mình, xa xa thấp thoáng ánh đèn măng xông, dưới ánh trăng Ngoi nhận ra hai bóng người đang quanh quẩn trên đồng, đó là những kẻ đi săn ếch như Ngoi.
03 Tháng Sáu 20186:47 SA(Xem: 207)
TKN: Hội Nghị đã rất thành công khi mời được đại diện của 12 nước tham dự, mặc dù giờ phút chót, một vị đại diện của Nam Hàn kẹt công việc không đến được. Chỉ trong vòng hai ngày hội nghị ngắn ngủi và ngày thứ ba cùng nhau đi thăm quan thắng cảnh, nhưng hội nghị đã tạo ra sự liên kết, lý tưởng chung và sự tin tưởng giữa các nhà hoạt động đấu tranh của các nước. Theo Kiều Ngọc, đó là bước thành công đầu tiên quá tốt để cùng nhau thực hiện những dự án lâu dài. Riêng về phía chúng ta, thì Kiều Ngọc vui mừng khôn tả và tin rằng, hội nghị này đã cho mình thêm hy vọng vào con đường mới đó là qua việc liên kết với các “nước nạn nhân” Trung Cộng, chúng ta có thêm đồng minh để gây áp lực trước quốc tế về cách hành xử của Trung Cộng đối với Việt Nam. Đối với Kiều Ngọc, ngày nào còn Cộng Sản và CSVN còn làm tay sai cho Trung Cộng thì ngày đó người dân Việt Nam sẽ không bao giờ được làm chủ thật sự trên đất nước mình.
28 Tháng Năm 20187:28 CH(Xem: 230)
”Cái lon nhôm sữa bột guigoz được gọi vắn tắt là cái Gô, là bạn bạn đồng hành thân thiết của tù. Người tù nào cũng kè kè bên mình một cái vừa đựng nước uống ra bãi, vừa dùng để nấu canh tại bãi lao động. Những loại rau cỏ dại ăn được tìm thấy ngay tại hiện trường, lén nhổ bỏ vào gô rồi nhờ nhà bếp nấu. Nấu chín xong để bụi cát lắng xuống phần dưới, ăn phần rau cũng đỡ cái bao tử rỗng một lúc. Hôm nào bắt được con cóc, con nhái thì “canh có người lái”, tù gọi là Protein; con gì cũng qui vào chất thịt, chất protein bổ dưỡng. Tù có câu: ”con gì nhúc nhích là ăn được; rau gì không chết thì ăn”. Tiêu chuẩn kỷ luật mỗi tháng còn 9 kg lương thực ăn với nước muối, mỗi ngày hai bữa hai chén nhỏ xíu . Cơm mới bỏ vào miệng chưa kịp nhai cái lưỡi đã đưa cơm vào cổ” Đến bữa ăn phải kềm hãm cố nhai cho thật kỹ, vừa để cho đỡ buồn, cho qua thời giờ có việc làm. Khi nhai thức ăn, vừa phải nhai kỹ để thức ăn ít ỏi và quí báu được tiêu thật hết, khỏi phí phạm, giúp cơ thể bòn từng chút bổ dưỡng