DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,728,153

Xã Hội VN: Xóm "bập bềnh" trên sông Sài Gòn - Tin RFA

17 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 6705)
Xã Hội VN: Xóm "bập bềnh" trên sông Sài Gòn - Tin RFA

Tin RFA


Bản tin tối 16-11-12

Bản tin sáng 17-11-12

VN tuần qua 16-11-12

 


Xóm "bập bềnh" trên sông Sài Gòn


Thuyền là nhà, tấm lưới chài là tài sản, quanh năm sống cùng con nước lớn nước ròng, với họ, mái nhà trên bờ là một ước mơ xa xôi đến mức có khi cả đời này vẫn không thể có được.

 

Sông Sài Gòn: Muôn nẻo mưu sinh!

Xóm chài Bình Lợi nằm dưới chân cầu Bình Lợi (quận Bình Thạnh, SG) giờ chỉ còn ba gia đình theo nghề chài cá. Trong số đó có gia đình anh Nguyễn Ngọc Ái (43 tuổi, quê ở Việt Trì), đã có khoảng thời gian 17 năm sống tại xóm chài này. Chỉ với một nghề chài cá, anh Ái nuôi cả gia đình 4 người gồm mẹ già là bà Ngô Thị Niệm (80 tuổi), vợ là chị Nguyễn Thị Nhung và con trai tên Nguyễn Tiến Đạt.


Bà Niệm nhóm bếp nấu bữa cơm chiều trên thuyền

blank


Chúng tôi đến xóm chài vào một buổi chiều mưa dầm, mái nhà che mưa của gia đình anh Ái là hai chiếc thuyền mắc cạn đã mục nát, che chắn tứ bề, ngày nắng thì oi bức, ngày mưa thì dột ướt. Gặp bà Niệm đang loay hoay nhóm bếp nấu cơm chiều trên thuyền lớn, bà cho biết, ngày trước thuyền còn tốt, cả nhà neo thuyền trên sông, trôi nổi quanh năm kiếm cái ăn bằng nghề chài cá. Mấy năm nay, thuyền hư nên phải cặp bờ mà cũng không có tiền sửa chữa. Có hôm trời mưa to, cả nhà phải thức để tát nước mưa, cả thuyền ướt hết, không còn chỗ ngủ.

Vừa kết thúc chuyến đi chài lưới về, anh Ái cho biết: “Mấy năm trước nguồn nước chưa ô nhiễm, mỗi ngày bắt được 5 – 7kg. Còn bây giờ, một ngày chài 2 - 3kg cá là cùng. Cá rô được 30.000 đồng/kg, cá trê, rô phi thì rẻ hơn. Làm suốt năm không dám nghỉ ngày nào cô chú ạ, nghỉ thì tiền đâu đong gạo. Nếu một con nước không có cá thì phải đi hai ba con nước”.


Mái nhà mục nát của vợ chồng anh Ái

blank



Từ độ tháng 6 - 7 trở đi, không có cá nhiều. Chỉ khoảng thời gian từ Noel đến Tết thì cá mới về nhiều trên sông. Nói là nhiều nhưng mớ cá bắt được mỗi ngày cũng chỉ đủ chạy ăn từng bữa cho bốn miệng người. May nhờ hàng xóm thương tình, trả giúp tiền điện nước mấy năm nay. Dạo trước có người đến cho cái bếp gas. Đến hôm nay bình gas đã dùng hết từ lâu rồi mà vẫn chưa có tiền để thay gas mới.

Chạy ăn ba bữa đã khó, mấy năm nay, bà cụ Niệm lại trở bệnh của tuổi già, đau ngực và tay chân. Đi khám bác sĩ tư nhưng chưa tìm ra bệnh, mua thuốc về uống cũng không khỏi. Mỗi ngày, bà tiếp tục chịu những cơn đau với vài viên thuốc cầm cự, ngày có ngày không.


Cậu bé ngày ngày theo cha đánh cá

blank


Vợ anh Ái đi bán bàn chải đánh răng, miếng chùi xoong, mấy ngày nay cũng sinh bệnh đau phong thấp mà không khám bác sĩ, chỉ tìm thầy cắt lể. Anh Ái, lao động chính trong gia đình cũng đang bị chứng đau xương bả vai do quăng kéo lưới nặng nhiều năm nay. Người nghèo thường xem thường bệnh tật, mỗi ngày hai cha con vẫn rong ruổi trên sông Sài Gòn để tìm cái ăn cho gia đình.

Có lần, anh Ái lưới được một cái xác trôi sông. Anh kể: “Lần đó tôi vừa hốt hoảng vừa sợ, định bỏ mặc nhưng cũng thấy tội nên vớt lên bờ. Công an tới nhận diện thì ra là một tên tù trốn trại. Những năm sau đó, thỉnh thoảng xác người chết cứ hay mắc lưới. Riết cũng quen”.

Khổ nỗi, cứ hễ mắc phải người chết là tấm lưới của anh lại bị mục nát, phải mua thêm lưới vá lại. Một lần khác, anh vớt được người mẹ buộc con vào bụng mình cùng nhảy cầu Bình Lợi tự tử. Đứa con mới 6 – 7 tháng. Anh tâm sự: “Thấy mình đã khổ mà có người còn khổ hơn mình, đến nỗi phải tìm đến cái chết”.


Anh Ái (phải) mấy năm nay đã trở bệnh đau bả vai do kéo lưới nặng mà vẫn không có tiền thuốc thang

blank


Mong ước của anh giản dị lắm, chỉ mong có một miếng đất cắm cái chòi nhỏ cho bà cụ có chỗ nghỉ ngơi trong những ngày tháng tuổi già. “Nghe nói họ đang chuẩn bị xây bờ kè ở khúc sông này. Tới chừng đó, chắc họ không cho ở đây nữa!”. Còn đi đâu, làm gì thì anh chỉ nhìn ra xa ngoài sông, nói khẽ: “Không biết, đến lúc đó rồi tính”.

Thuyền thứ hai chúng tôi ghé thăm là gia đình “ông lão vớt xác”. Nguyễn Văn Chúc là tên thật của ông, nhưng nhiều người biết đến ông với biệt danh “ông già vớt xác”. Bởi đã gần 40 năm nay, ông cùng vợ là bà Nguyễn Thị Hinh đã làm công việc này, chỉ với chiếc thuyền nhỏ neo bập bềnh cạnh chân cầu Bình Lợi.

Công việc ngày thường của ông là đánh bắt cá trên sông. Cũng như anh Ái, việc chài cá của ông Chúc đang trở nên khó khăn do nguồn cá tôm đang ít dần. Ông kể: “Trước kia nơi đây có đến hàng trăm ghe, đậu kín cả khúc sông như một khu làng nổi. Nhưng rồi cá tôm mỗi ngày một ít, họ đã chuyển đi nơi khác làm ăn. Chúng tôi là những người dân chài cuối cùng trên khúc sông này”.


Vợ chồng ông Chúc neo đậu tại bến sông này mấy chục năm nay với nghề chài lưới và cứu người trên sông Sài Gòn

blank


Khá hơn anh Ái, ông Chúc có cái thuyền máy. Mỗi ngày, vợ chồng ông phải chạy thuyền hàng chục cây số trên sông để đánh bắt cá. Ngày nhiều cá thì đỡ, ngày ít cá chỉ kiếm được hai ba chục ngàn. Nhờ cái, năm đứa con đều đã lớn, đi làm có đồng ra đồng vô nên cũng đỡ khổ.

Trong ngần ấy thời gian, ông Chúc cũng không nhớ nổi đã có bao nhiêu sinh mạng được cứu sống, bao nhiêu thi thể được vớt lên khỏi dòng nước lạnh. Chỉ biết rằng “mỗi năm nơi đây có khoảng 10 người tìm đến cái chết” trong đó cứ 10 người rơi xuống thì ông cứu được khoảng 5 người.


Ông Chúc với chiếc thuyền máy chuyên cứu người tại cầu Bình Lợi

blank



Bà Hinh cho biết, vài năm trước có một thanh niên quê Nghệ An, trong khi tu sửa cầu đã bị rơi xuống lòng sông, được ông bà cứu sống, người thanh niên này đã xuống thuyền xin nhận ông bà làm cha mẹ. “Từ đó đến nay cứ mấy ngày nó lại gọi điện hỏi thăm cô chú, nó cũng nói ba mẹ có cần tiền thì cứ gọi cho con… Nhưng mình đâu nghĩ đến việc đó, biết nó nhớ tới mình là vui rồi”.

Chài lưới ngày một khó khăn nhưng ông Chúc vẫn tiếp tục neo đậu tại đây để được tiếp tục làm công việc vớt xác cho đến cuối đời. Ông quan niệm: “Mình nghèo, không có cái gì để lại cho con. Thôi thì tranh thủ tích chút đức cho con cái sau này”.

 

Bỏ chồng sống với con rể hụt

 
Người phụ nữ tên Lưu Thị Kim Thu ngần ngại mở lòng về mối tình với người con trai mới lớn và cũng là người yêu cũ của con gái mình, kém mình 14 tuổi.


Đó là Phạm Văn Hoàng (SN 1988, ngụ ấp Tân Lập, xã Tân Thành, huyện Bù Đốp). Mặc dù đã ly hôn nhưng chị vẫn sống ngay bên cạnh nhà người chồng cũ là Huỳnh Văn Bá (SN 1972). Do có tính hay ghen lại chướng mắt trước cảnh người vợ cũ công khai cặp kè với người tình trên nên anh Bá đã dùng dao đâm chết “tình địch”.

Cuộc hôn nhân không hạnh phúc

Theo lời kể của chị Thu (SN 1974, ngụ ấp 2, xã Thanh Hòa, Bù Đốp, Bình Phước) thì chị và Bá lấy nhau từ năm Thu mới lên 16 tuổi. “Vì phận tôi mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên khi gặp Bá và được anh ấy yêu thương chăm sóc, tôi đã không ngần ngại chấp nhận tình cảm. Mặc dù biết trước đó, Bá đã có người yêu và có con riêng với người khác nhưng tôi vẫn chấp nhận lấy anh ấy về làm chồng”.

"Không lâu sau khi cưới nhau, vợ chồng tôi đã sinh được hai người con là Huỳnh Thị Kim Nguyên (SN 1990) và Huỳnh Đỗ Trọng (SN 1992). Những tưởng khi những sinh linh bé bỏng ra đời thì cuộc sống của vợ chồng sẽ hạnh phúc hơn. Tuy nhiên, vốn dĩ kinh tế đã khó khăn, nay lại càng vất vả hơn vì phải lo chạy ăn từng bữa cho hai con nhỏ. Cũng từ đó, những mâu thuẫn trong gia đình tôi ngày càng lớn hơn".


blank

Bà Lưu Thị Kim Thu.

 

“Bá thường xuyên nhậu nhẹt, chơi bời, lại hay ghen tuông. Mỗi lần đi nhậu về là trút những trận đòn roi lên người vợ khiến tôi nhiều lần thừa sống thiếu chết. Không những vậy, Bá còn nhiều lần công khai đi thăm người tình cũ khiến tôi không chịu nổi ” - Thu kể lại.

"Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, khi các con đã bắt đầu biết làm ăn, cuối tháng 3 vừa qua, tôi quyết định viết giấy ly hôn để tìm cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn".
“Chúng tôi đến với nhau như rổ rá cạp lại. Vì quá nghèo nên tính lấy nhau để cùng làm ăn chứ thời gian tôi và Bá yêu nhau chỉ tính bằng ngày nên không có hạnh phúc là điều dễ hiểu. Bây giờ khi không sống được với nhau thì chia tay là giải pháp giải thoát tốt nhất” - Thu buồn bã.

“Chồng hờ”… là con rể hụt


Ngay sau khi ly hôn với Bá, chỉ 3 tháng sau, Thu đã chính thức công khai quan hệ với Phạm Văn Hoàng (SN 1988). Tuy nhiên, vì không có tiền ra ở riêng nên Thu dùng 5 mét đất được chồng cũ chia lại để dựng cho mình mái ấm hạnh phúc.

Theo lời kể của Thu, trước đó, Hoàng sống chung ở nhà Thu và Bá để học sửa xe máy cùng với Trọng con trai Thu. Vì Bá thường đi làm xa nên những lúc rảnh rỗi, Hoàng thường tranh thủ phụ giúp Thu những việc nặng nhọc và bưng bê nồi nấu rượu.

“Lúc trước tôi không có tình ý gì với Hoàng vì nghĩ Hoàng lúc ấy còn quá nhỏ tuổi. Nhưng sau khi ly dị chồng, tôi cảm thấy cuộc sống mình cô đơn và cực khổ quá lúc đó tôi mới để ý và quan tâm Hoàng nhiều hơn. Thời gian tôi nhận thấy Hoàng là một người rất hiền lành, chăm chỉ lại không vướng bận gì. Mặc dù Hoàng thua tôi 14 tuổi nhưng anh ấy luôn quan tâm, chăm sóc và không bao giờ chê bai tôi điều gì. Vì vậy, tôi đã quyết tâm dùng “tình cảm” của mình để lấy lòng anh ấy” - Thu chia sẻ về nguyên nhân dẫn đến cuộc tình của đôi đũa lệch.

Cũng vì quá nghèo nên “vợ chồng” Thu - Hoàng không mắc nổi điện mà phải dùng nhờ điện của Bá. Chính vì ở quá gần nhau nên những hình ảnh âu yếm giữa vợ cũ và người thanh niên trẻ đã khiến Bá tỏ ra ghen tức và không ít lần mượn rượu kiếm chuyện gây sự.

Ngày 20/10, trong một lần đi nhậu về, đến khoảng 21h 30 cùng ngày, Bá tức giận cắt cầu dao điện, không cho Thu sử dụng nữa. Thấy vậy, Thu chạy sang nhà ông Võ Văn Tân (ấp trưởng cũng là hàng xóm sống bên cạnh) để nhờ ông Tân nói giúp nhưng ông Tân không có nhà.

Trong lúc Thu và Hoàng đang nói chuyện với bà Hường (vợ ông Tân) thì Bá chạy sang nhà hỏi: “Anh Tân có nhà không chị?”. Bà Hường vừa nói không thì Bá đã nhanh nhảu cám ơn rồi ra về. Khoảng 10 phút sau, Bá tiếp tục chạy sang mang theo một con dao Thái Lan. Khi vừa thấy Hoàng đang ngồi ở ghế đá nói chuyện, Bá bất ngờ lao đến kẹp cổ nam thanh niên này đồng thời dùng dao đâm một nhát trúng tim khiến Hoàng tử vong trên đường đi cấp cứu, còn Bá nhanh chân bỏ trốn sang biên giới Campuchia.

“Những tưởng khi có được Hoàng, cuộc đời tôi sẽ sang một trang mới, cuộc sống sẽ hạnh phúc hơn. Mặc dù không có tiền nhưng hai vợ chồng tôi sống với nhau rất tình cảm. Hàng ngày chúng tôi cùng chở nhau đi làm thuê kiếm sống, tối về thì cùng phụ giúp lo chuyện trong gia đình. Ai ngờ…” - Thu chợt khựng lại.

Để tìm hiểu sự việc được khách quan hơn, chúng tôi tìm gặp những người hàng xóm sống bên cạnh nhà của Thu và Bá thì nhận được những ý kiến hoàn toàn trái ngược lại với lời nói của Thu.

Đối với người dân nơi đây, hầu như ai cũng không thích tính cách của người phụ nữ này. Theo họ, để xảy ra vụ án này người phải chịu trách nhiệm lớn nhất chính là Thu.

Bà Nguyễn Thị H., hàng xóm của Thu và Bá cho biết, cuộc sống của gia đình người hàng xóm của bà có nhiều mâu thuẫn nhưng đáng chú ý nhất là cách đây khoảng 3 năm. Khi đó, Phạm Văn Hoàng đến tán con gái Thu là Huỳnh Thị Kim Nguyên rồi ở luôn tại nhà Thu.

“Yêu nhau không được bao lâu thì Hoàng và Nguyên chia tay. Nhưng không hiểu sao Hoàng vẫn cứ tiếp tục ở lại nhà Bá mà không chịu đi ra ngoài. Rồi dần dà Bá đi rừng làm củi, vài tháng mới về một lần. Trong khi đó, ở nhà con Thu với thằng con rể hụt cứ cặp kè đi với nhau như người tình, lượn qua lượn lại trong xóm, ai mà không biết” - bà H. cho biết.

Cũng theo bà H., trái ngược với Thu, bình thường Bá là người hiền lành, chăm chỉ lại ít nói nên được bà con hàng xóm rất thương yêu. Chỉ mỗi khi có rượu vào thì gia đình hay cãi nhau nhưng tuyệt đối không gây sự với bên ngoài. Vì vậy, khi nghe nói Bá là hung thủ giết người, hầu như trong xóm không ai tin đó là sự thật.

“Giận thì cũng có giận nhưng nghĩ lại cũng tội nghiệp cho nó. Nếu lúc trước nó kiên quyết không cho thằng Hoàng ở trong nhà để rồi nuôi ong tay áo thì đâu có xảy ra cớ sự như ngày hôm nay. Nó đâu biết rằng trong khi nó cặm cụi đi vào rừng làm kiếm từng đồng thì ở nhà vợ nó lại cặp với chính “con rể hụt” của nó” - bà H. giải thích.

Còn ông Nguyễn Văn N (cũng là hàng xóm của Thu – Bá) thì cho rằng, việc Bá giết người là do sự bực tức kìm nén đã lâu, đến khi không chịu nổi nữa thì mới hành động thiếu suy nghĩ như vậy.

“Không ghen tức sao được khi biết được vợ mình cặp kè với thằng con trai đang tuổi con mình. Đã vậy, khi đã ly dị rồi, chúng nó lại dựng một cái chòi ở bên cạnh nhà thằng Bá rồi sống với nhau, trong khi thằng Bá cứ thui thủi một mình” - ông N. biện minh cho hành động nông nổi của người hàng xóm.

Sau khi gây án và bỏ trốn sang biên giới Campuchia được 3 ngày, chiều 23/10, Huỳnh Văn Bá đã ra huyện Bù Đốp đầu thú và khai nhận toàn bộ hành vi của mình.



Hám của lạ, sập bẫy tình



Chỉ trong một thời gian ngắn, 3 vụ trộm xảy ra với cùng một kịch bản. Các đối tượng trộm cắp dùng lời ngon ngọt dụ dỗ "con mồi" vào khách sạn để "mây mưa", sau đó thừa cơ trộm tài sản rồi tẩu thoát. Hàng loạt vụ án liên tiếp xảy ra khiến nhiều người bức xúc.


Lợi dụng khách sạn, các đối tượng đưa nhiều nạn nhân vào tròng.

blank


Mất tiền, mất tình vì mê "trai đẹp"

Những ngày qua, người dân tại SG vẫn chưa hết xôn xao về vụ dính "bẫy tình" của một cô gái trẻ. Vì mê "trai đẹp" và một phút "yếu lòng", cô đã bị kẻ gian cho ăn "quả lừa". Có lẽ đây là lần đầu tiên một kịch bản lừa tình dạng này bị phát hiện.

Vào đêm 2/11, chị cùng nhóm bạn thân của mình tìm đến quán bar 135 (đường Nguyễn Văn Bá, phường Trường Thọ, quận Thủ Đức) để vui chơi. Được bạn rủ rê, chị D. cùng nhún nhảy trong điệu nhạc sàn cuồng nhiệt.

Trong lúc D. vô tư cười đùa với bạn bè thì từ phía xa, Trương Quang Thành (SN 1989, ngụ tỉnh Khánh Hòa) là nhân viên của quán bar liên tục "đánh mắt" với ý đồ muốn tiếp cận làm quen. Lúc sau, quan sát thấy chị D. đứng một mình, Thành liền tiếp cận trò chuyện. Với vẻ nam tính, đẹp trai, ăn nói có duyên và kinh nghiệm "tình trường", Thành nhanh chóng được D. để ý đến và họ vui vẻ trò chuyện với nhau.

Trước vẻ đẹp trai và tài ăn nói như "rót mật vào tai" của Thành, đến rạng sáng hôm sau, chị D. đã cố tình tách nhóm bạn. Cô gái trẻ chủ động đứng trước quán bar để chờ Thành xong giờ làm rủ đi chơi. Gặp được Thành, cả hai "sáp vào nhau" và rời khỏi quán bar. Lúc này, Thành rủ rê chị D. bằng những lời lẽ ngọt ngào nhằm đưa "con mồi" đi khách sạn. Được D. đồng ý, cả hai đi xe đến khách sạn S.P. (phường Linh Chiểu, quận Thủ Đức) thuê phòng. Tại đây, Thành và chị D. đã quan hệ tình dục nhiều lần. Tuy nhiên, trong lúc chị D. "ngây ngất" với men tình và ngủ say như chết, đối tượng Thành thừa cơ lấy trộm ĐTDĐ iPhone và 100 Euro rồi tẩu thoát khỏi khách sạn.

Sáng hôm sau, chị D. tỉnh giấc hoảng hốt thấy "bạn tình" đã biến mất cùng số tài sản của mình. Lục tung trí nhớ nhưng chị D. chỉ có thể lưu lại vài thông tin, Thành đang làm việc tại quán bar 135. Dù vô cùng xấu hổ nhưng chị D. đã quyết định tìm đến quận Thủ Đức trình báo.

Dính bẫy "gái xinh" vì "mây mưa" trong khách sạn


Trường hợp của anh H. (ngụ quận Thủ Đức, SG) dính phải "bẫy tình" cũng vì lời mật ngọt của "yêu nữ". Tại cơ quan công an, anh H. kể lại, vào đêm 26/10, anh đang ở một mình thì bất ngờ có một cô gái trẻ, dáng người thanh mảnh, khuôn mặt thanh tú bỗng dưng đi về phía mình. Thấy anh H. ở một mình, người này liền tiến đến làm quen và tự giới thiệu mình tên Thoa. Câu chuyện của họ cứ kéo dài ra khi đêm đã khuya. Nghe "người đẹp" tâm sự, nói chuyện có duyên nên anh H. dần có cảm tình.


 Nguyễn Thị Thoa

blank



Sau thời gian tâm sự, Thoa bảo trời đã khuya, người hơi mệt liền ngỏ lời gợi ý rủ anh H. tìm địa điểm nào đó để nằm nghỉ ngơi qua đêm. Sau khi bàn bạc, họ cùng nhau đến khách sạn C.V. (nằm trên đường Kha Vạn Cân, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức) để thuê phòng. Anh H. vì tin tưởng "người đẹp" nên không mảy may nghi ngờ. Anh vui mừng vì bỗng nhiên có cô gái vừa trẻ, vừa xinh rủ rê mình đi khách sạn mà không yêu cầu một thứ gì cả. Đến khách sạn, cả hai thuê chung phòng như một đôi "tình nhân" thật sự.

Vì quá mê mẩn Thoa, anh H. như con thiêu thân lao vào cô gái mà không biết rằng, một kịch bản lừa đảo đang được giăng sẵn. Sau khi quan hệ tình dục với Thoa, anh H. lăn ra ngủ say. Tất cả tài sản mang theo trong người được anh H. để trên bàn trong khách sạn. Thoa lợi dụng lúc "con mồi" ngủ say liền lấy trộm 1 chiếc ĐTDĐ (trị giá hơn 5 triệu đồng) rồi rời khỏi khách sạn trốn về phòng trọ. Tại đây, "nữ quái" đưa chiếc ĐTDĐ vừa trộm được cho Nguyễn Minh Hải, gã nhân tình sống như vợ chồng với ả để bán kiếm tiền tiêu xài.

Sau khi bán được ĐTDĐ, với bản tính ham chơi hơn ham làm, cả hai liền đón xe đi chơi ở miền Tây nhiều ngày. Tuy nhiên, đến ngày 3/11 khi đôi tình nhân về đến SG thì bất ngờ bị anh H. mai phục chờ sẵn. Đôi tình nhân bị bắt.

Sập bẫy vì được 3 "người đẹp" mời hát karaoke

Vào thời điểm 18h30' ngày 17/9, tại quán karaoke (số 109 đường Lạc Long Quân, phường 1, quận 11, SG), 3 đối tượng gồm: Mai Ngọc Kim Ngân, Đặng Tố Linh (đều SN 1995) và Lềnh Ngọc Ngân (SN 1994, cùng ngụ quận 11). 3 "nữ quái" này đều sở hữu vẻ ngoài cuốn hút, ăn mặc sành điệu. Với mưu đồ trộm cắp tài sản, chúng chủ động làm quen với anh N.T.H (SN 1991, ngụ quận 1).

Anh N.T.H. cho biết, sau vài phút trò chuyện, 3 cô gái trẻ trên rủ anh H. đi hát karaoke để giải trí. Vì được 3 người đẹp mời mọc nên anh H. không thể từ chối. Sau đó, người đàn ông này cùng các cô gái tìm đến một quán karaoke để xả stress. Thấy các cô gái hát hò "vui vẻ", anh H. không mảy may nghi ngờ. Cuộc vui cứ thế kéo dài trong những tiếng cười sảng khoái. Với kế hoạch "giăng bẫy" con mồi đã chuẩn bị từ trước, nhân lúc anh H. có việc riêng, bọn chúng đã lén bỏ thuốc ngủ vào ly nước trà sữa để tìm cách cho anh H. uống. Thấy các người đẹp nhiệt tình mời trà sữa, anh H. liền uống một cách ngon lành. Vì thuốc mê liều cao, chỉ vài phút sau, "con mồi" đã rơi vào trạng thái mê man. Thấy nạn nhân đã ngấm thuốc, nằm bất tỉnh, chúng lấy cắp điện thoại di động hiệu iPhone 4S (trị giá khoảng 11 triệu đồng) của anh H. rồi tẩu thoát khỏi phòng karaoke trong chớp mắt.

Sau thời gian ngủ mê man, đến khi thuốc ngủ hết tác dụng, anh H. tỉnh dậy thì không thấy các "người đẹp" đâu nữa. Chạy ra hỏi nhân viên của quán thì mới biết họ đã rời khỏi từ lâu. Lúc này, anh H. mới đau khổ biết mình sập "bẫy tình" của 3 "con yêu tinh".



BVN-TH
(từ báo VN
)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5355)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6552)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9290)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12644)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6539)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh