DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,727,554

Xã Hội VN: Cà phê phơi ngực, “chợ tình” ngầm giữa Sài Gòn - Tin RFA

18 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 7296)
Xã Hội VN: Cà phê phơi ngực, “chợ tình” ngầm giữa Sài Gòn - Tin RFA

Tin RFA

Bản tin tối 16-11-12

Bản tin sáng 17-11-12

VN tuần qua 16-11-12

Cà phê phơi ngực, “chợ tình” ngầm giữa Sài Gòn

 

ca_phe_phoi_nguc-content

 

Khi mang cà phê ra, các cô thoải mái ưỡn ẹo, trưng bày... "vòng một". Các vị khách im lặng, ngước nhìn chăm chú rồi cười khả ố.

Không còn ngồi trông chờ những giọt cà phê sóng sánh rơi hay thưởng thức vị đắng của ly cà phê đá, khách đến quán chỉ để nhìn ngắm những nữ tiếp viên ăn mặc sexy. Nơi đây còn là “chợ tình” ngầm với bao cạm bẫy vây quanh.

Trước sự cạnh tranh quyết liệt, các chủ quán cà phê đều ít nhiều có chiêu riêng để câu khách. Vài năm trở lại đây, quán với đội tiếp viên chân dài, quần đùi áo ngắn xuất hiện ngày càng nhiều. Đông nhất vẫn là khu vực Bắc Hải, giáp ranh giữa quận 10 và Tân Bình, khu Miếu Nổi nằm giữa các quận 1, Bình Thạnh và Phú Nhuận, đường Trường Sa, cạnh bờ kè của quận Tân Bình...

Ở các quán cà phê lớn, nữ tiếp viên ăn mặc đồng phục là váy ngắn khoét lưng để lộ một phần da thịt trắng ngần. Các quán nhỏ hơn thì buộc ngườiphục vụ để lộ vòng một hoặc khoe cặp chân thon thả. Dân chơi gọi những nơi đó là các quán cà phê... đùi.

Nhân viên ăn mặc rất thoáng ở khu Bắc Hải. Tiếp viên của các quán này chủ yếu từ miền Tây lên, độ tuổi chỉ 18 - 19. Nhiều chủ quán trưng biển tuyển tiếp viên điều đầu tiên là ngoại hình phải đẹp, dễ nhìn, chân dài càng tốt. Lương của họ dao động 2-3 triệu mỗi tháng tùy vào công việc, được bao ăn cơm trưa.

Khách vừa tấp xe vào một quán cà phê trên đường Trường Sa (gần đường Út Tịch, quận Tân Bình), cô tiếp viên mang ra ly cà phê đá pha sẵn ra mời. Xong, nữ tiếp viên kéo ghế ngồi cạnh vì đó là một trong những nhiệm vụ của cô. Cô gái giới thiệu tên Phượng, quê tận Năm Căn (Cà Mau). Gia đình Phượng nghèo nên chỉ mới học đến lớp 9. Theo lời giới thiệu của bạn bè, hai chị em đi xe đò lên thành phố tìm việc và trôi dạt đến quán cà phê cạnh bờ kênh này.

“Con nhỏ ngồi bàn bên kia là em gái em đó!” - Phượng chỉ tay để giới thiệu. Hai chị em Phượng đều rất đẹp, nước da trắng trẻo, mái tóc xõa ngang vai, nhuộm màu vàng đúng mốt. Phượng ăn nói dịu dàng, khác xa với cô em đang đú đởn với khách cách đó không xa.

Gặp khách sộp nên em Phượng còn thoải mái đụng chạm vào vị trí “nhạy cảm” của khách rồi cười giòn tan, ra vẻ phấn khích. Ông khách say xỉn cố tình sờ soạng vào thân thể của nữ tiếp viên như ở chốn không người. Thấy vẻ ái ngại của khách, Phượng tâm sự: “Nghề này là vậy đó, phải chiều chuộng khách chứ không là quán ế liền. Gặp khách giàu có thì “bo” tiền cho tụi em, còn khách keo kiệt xem như... xui”.

Hôm sau, tại một quán ở khu Miếu Nổi, hai cô gái bịt mặt, mặc áo khoác đi vào nhưng lát sau họ lại xuất hiện trong bộ váy cực ngắn. Khi mang cà phê ra, các cô thoải mái ưỡn ẹo, trưng bày... “vòng một”. Các vị khách im lặng, ngước nhìn chăm chú rồi cười khả ố. Nữ tiếp viên không chút ngượng ngùng mà còn tạo dáng lâu hơn ra vẻ tự hào với số đo tuyệt vời.

Trời phú cho các cô đôi chân dài, dáng người rất chuẩn và hàm răng đều tăm tắp. Cứ vài tháng, quán này lại tuyển tiếp viên mới vì nhiều khách đã tìm cách “câu” gái đẹp về quán của mình. Cậu bạn tên Thái nháy mắt với cô tiếp viên của quán. Sau vài câu xã giao, cậu hỏi tiếp viên mấy giờ hết ca để đến nhà trọ đón đi chơi và nhận được cái gật đầu.

“Đi với mấy em này chỉ cần “hot” hay, ăn mặc bảnh bao, mua sắm cho em vài thứ là “luộc” dễ thôi”, Thái chia sẻ kinh nghiệm.


blank

Thiết kế "lạ" tại quán cà phê.

Để minh chứng cho lời nói của mình, Thái dẫn đến một quán cà phê có nhiều nữ tiếp viên xinh đẹp ở khu Bắc Hải. Mới vài câu tán tỉnh đã rủ được mấy cô “qua đêm” với giá một triệu đồng. Chuẩn bị lấy xe ra về thì các nữ tiếp viên xinh đẹp của quán gần đó tan ca. Khá nhiều chàng trai đi xe ga đắt tiền lao đến đón các cô rồi phóng đi như điên.

Đêm ở bán đảo Thanh Đa, đường Bình Quới (quận Bình Thạnh) trong lành và mát mẻ. Tuy nhiên, nhiều quán cà phê ven sông lại rất “nóng” vì trở thành “bãi đáp” dã chiến của những đôi lứa đang yêu và cả những cuộc tình vụng trộm. Cuối tuần, đường phố ồn ào hơn vì nhiều gia đình đi chơi. Tú - một dân chơi ở quận Bình Thạnh nói: “Muốn vào Thanh Đa phải kiếm một em đi cùng”.

Mới 18h, khi trời vừa chập choạng tối, trên con đường Bình Quới nhỏ xíu dẫn vào khu Thanh Đa đã xuất hiện rất nhiều tay bảo vệ ngồi trước quán cà phê. Đảo tới đảo lui một vòng, khách chỉ nhận được cái ngoắc tay và nụ cười bí hiểm của các chủ quán. Thấy một quán khá lãng mạn, cách mặt đường khoảng 100 mét, khách quyết định chạy xe vào.

Quán chỉ có vài bóng đèn yếu ớt, phục vụ ở đây là một người đàn ông khoảng 55 tuổi và một bé gái còn đi học với nguyên chiếc áo thể thao đồng phục. Cạnh mé sông là những dãy phòng ẩm thấp, chia làm nhiều khu vực. Cứ mỗi chiếc bàn nhựa có hai ghế bố được che chắn bằng những tấm bạt ni lông rách tả tơi. Gọi hai ly cà phê đá xong, lát sau chủ quán ra tính 50.000 đồng nhưng phải đưa trước. Quà khuyến mãi là một bộ nhang vòng để... tránh muỗi đốt. Nhìn sang bên cạnh, nhiều cặp đang quấn lấy nhau, làm những chuyện phòng the rất lộ liễu.

Những “khu vực cấm” chủ quán bố trí chỉ đủ cho hai người trong một diện tích vài mét vuông. Tại đây, mùi hôi xộc lên tận mũi nhưng các “thượng đế” vẫn cứ vô tư... làm tình. Trông thấy ánh sáng từ điện thoại di động hắt ra, nhiều tiếng văng tục của các... nữ nhi vang lên làm ai nghe cũng phải ngại ngùng.

Ở quán khác gần đó, trước cửa có rất nhiều xe máy, đa số mang biển ngoại tỉnh. Khác với quán lúc trước, quán này bố trí cho khách ngồi trên những bộ salon cũ mèm, rách tan hoang nhưng các đôi lứa đang mặn nồng tình cảm không thèm ngó ngàng đến điều đó.

Cà phê Thanh Đa rất được các đôi lứa yêu nhau chọn làm điểm đến. Cách đây vài năm, chính tại đây có một bộ phim quay lén tung lên mạng. Nạn nhân cũng là một đôi lứa đang yêu. Sau lần đó, các quán cà phê rúng động, không ai dám vào nhưng rồi đâu lại vào đấy. Để cạnh tranh, nhiều quán cà phê vườn đã nâng cấp thành cà phê máy lạnh và nhà nghỉ cho... khỏi muỗi.

“Đối tượng vào đây chủ yếu là học sinh sinh viên vì họ ngại ra khách sạn sẽ bị gia đình trông thấy hoặc phải trình CMND. Nhóm còn lại là các cuộc tình vụng trộm hoặc đám xe ôm đưa gái mại dâm đến đây hành nghề để tiết kiệm túi tiền”, cựu bảo vệ một quán quán cà phê vườn chia sẻ.

Đớn đau kiều nữ mưu sinh trong quán nhậu


Chúng tôi gọi em là kiều nữ bởi em rất trẻ, có nhan sắc lại khéo léo, biết chiều chuộng người khác. Với tửu lượng cao lại có tài ăn nói, kiều nữ dễ dàng được nhận vào làm tiếp thị rượu bia ở các nhà hàng.

Nghề tiếp thị rượu, bia và những nỗi bẽ bàng…

Nghề tiếp thị từ lâu đã được coi là nghề "hot" đối với những cô gái trẻ có thế mạnh về ngoại hình. Không cần học thức nhiều, chỉ cần có khả năng giao tiếp tốt là họ có thể trở thành một nhân viên tiếp thị thực thụ. Chính vì thế nhân viên tiếp thị thường là những cô gái nông thôn không có nghề nghiệp hoặc sinh viên nghèo.

Theo tìm hiểu của chúng tôi thì hiện nay ở Hà Tĩnh, mức lương cho nhân viên tiếp thị rượu bia dao động từ 1 – 1,5 triệu đồng. Tuy thu nhập không cao và khá vất vả nhưng đổi lại, nghề này cũng dễ kiếm thêm từ chiết khấu doanh số bán hàng và đặc biệt là tiền “boa” của khách.

L làm việc ở quán nhậu D đường 26-3 cho biết: “Em làm cho một hãng bia ở đây được mấy tháng rồi. Đợt mùa hè khách uống khá nhiều nên chiết khấu của em cũng ổn. Ngoài việc nhanh tay, nhanh mắt, dẻo miệng chào mời khi khách vào quán, những nhân viên như em còn phải làm công việc chạy bàn cho chủ quán. Hôm nào đông khách thì vất vả lắm nhưng bán được nhiều là vui rồi”.

Ở những quán nhậu như thế việc nhận được tiền “boa” là điều khá hiếm hoi, tuy nhiên L và các bạn khác cũng không tránh được những lời nói hay cử chỉ sàm sỡ của khách. Có lần trong một bữa liên hoan chúng tôi còn chứng kiến cảnh một nhân viên tiếp thị bị khách nắm tay sờ mông rồi buông lời lả lơi. Bẽ bàng là thế nhưng cũng vẫn phải tươi cười, rót bia cho khách và khéo léo để tránh những cử chỉ khiếm nhã mà không làm phật lòng khách.

H - sinh viên năm thứ 2 làm tiếp thị bia ở một quán nhậu khác cho biết: “Làm nghề này thường phải nhận những ánh nhìn thiếu thiện cảm, thậm chí là khinh rẻ của nhiều người chị ạ. Không chỉ rót bia, bưng bê món ăn, nhiều khi chúng em còn phải uống bia khi họ yêu cầu. Tuy nhiên, vì công việc này giúp em có thêm tiền trang trải việc học hành nên đành chấp nhận”.

Chấp nhận cảnh bị trêu ghẹo khi làm nghề nhưng cả L và H đều rất tự trọng, mục đích của các em chỉ là kiếm thêm tiền trang trải việc học hành nên mọi lời dụ dỗ của khách đều bị các em khéo léo từ chối.

Có những cô gái do hoàn cảnh nghèo khổ phải cắn răng chịu đựng mọi nỗi bẽ bàng để có thu nhập nhưng cũng có khá nhiều kiều nữ tìm đến nghề này với mục đích khác, ấy là cơ hội làm quen với các đại gia.

Thường thì những kiều nữ này không tiếp thị bia mà làm cho các hãng rượu tại những nhà hàng sang trọng. Khách đến những nhà hàng này ít uống bia mà dùng rượu đắt tiền và chỗ nhậu của họ cũng thường là những phòng nhỏ kín đáo.

Ngay sau khi khách yên vị chỗ ngồi, kiều nữ sẽ dùng mọi lời hay ý đẹp giới thiệu về nhãn hàng của mình để mời chào. Và nếu khách đồng ý dùng thì ngay lập tức họ trở thành nhân viên phục vụ của bàn tiệc đó.

Ngoài việc nhanh tay rót rượu, nhanh tay mở chai thì thậm chí có lúc kiều nữ còn chủ động “uốn éo” chúc tụng khách. Trong một lần gặp gỡ bạn bè ở nhà hàng X trên đường Hàm Nghi, trong khi đồng ý dùng một sản phẩm rượu chúng tôi đã được nhân viên tiếp thị phục vụ rất nhiệt tình.

Mặc dù có cả nam lẫn nữ nhưng kiều nữ vẫn lả lơi uống rượu với mấy ông bạn tôi. Khi tôi hỏi em tên gì thì kiều nữ trả lời rất đong đưa: “Đã vào đây rồi em làm gì có tên nữa chị, cứ gọi em là VIP 1, lần sau các anh mà đến nhà hàng cứ gọi VIP 1 em sẽ phục vụ chu đáo”. Tôi đoán chắc tuổi đời em chưa quá 20!

Từ kiểu phục vụ như thế, khi men rượu đã thấm, đàn ông rất dễ lả lơi và kiều nữ cũng dễ dàng nhận được tiền “boa” sau những hành động sỗ sàng của khách. Thậm chí có khách còn thẳng thắn đề nghị các cô phục vụ theo cách khác với thu nhập cao hơn. Và muôn nẻo đường sa ngã cùng với những hệ lụy không đáng có cũng đến với những kiều nữ này nhanh như cách các cô mở chai rót rượu.

Về đâu những kiều nữ nhậu thuê?

Cũng cần những yếu tố như nghề tiếp thị, nhậu thuê cũng được coi là một “nghề” kiếm tiền của những cô gái có ngoại hình. Một số kiều nữ coi đó là nghề chính nhưng cũng có một số thì xem đây là nghề phụ nhằm kiếm thêm để phục vụ nhu cầu mua sắm. Tuy ở Hà Tĩnh, “nghề” này chưa phổ biến nhưng nó đã xuất hiện trong đời sống dưới vỏ bọc bạn bè, người quen.

Sau một thời gian làm nghề tiếp thị rượu, đã quen với khả năng uống rượu ừng ực, C quen với một vài đại gia và mối quan hệ “hợp tác” bắt đầu. Nhờ có chút nhan sắc nên mỗi khi có đối tác làm ăn, cần tiếp đãi hoặc hát karaoke là ngay lập tức C nhận được lời đề nghị. Trọn gói cho một buổi nhậu và hát ấy, đại gia trả cho C 1 triệu, có khi C còn kiếm được “bộn” tiền nếu khách của đại gia hứng thú mà rộng tay “boa” thêm.

Dễ kiếm tiền lại không phải chịu áp lực về doanh số bán hàng, những kiều nữ như C sẵn sàng bỏ việc tiếp thị để sống bằng tiền kiếm được từ việc nhậu thuê. Và khi chấp nhận bước chân vào nghề này, C cũng từ bỏ giấc mơ về một bờ vai vững chãi để được chở che và yêu thương.

Không giống như C, T dẫu đã có việc làm tại một cơ sở y tế nhưng thông qua các mối quan hệ bạn bè đã tự chủ động làm quen và bắt mối với một số đại gia trong ngành xây dựng. Không cần giấu diếm, T gần như công khai công việc của mình với hàng xóm.

Ban ngày đi làm, buổi tối T bắt đầu trang điểm và chờ điện thoại, mỗi cuộc nhậu hay hát karaoke, T được trả 500.000 - 1.000.000 đồng. Kiếm tiền quá dễ, T còn lôi kéo cả em gái đang học trung cấp vào cuộc. Nhờ đó 2 chị em sống khá sung túc, sắm được xe đẹp, điện thoại xịn và quần áo, mỹ phẩm sang trọng chứ không phải sống khổ sở như trước đây nữa.

Hiện nay, giới sinh viên cũng đang ngầm tồn tại nhiều nhóm nữ sẵn sàng đi hát Karaoke thuê. Nhiều nhóm bạn nam sau những cuộc nhậu kéo nhau đi hát nhưng vì muốn có nam có nữ cho vui liền gọi sinh viên. Tiêu chuẩn để được gọi đi hát như thế là ngoại hình khá, giọng hát tốt.

Số điện thoại của những nhóm sinh viên này được lưu trong rất nhiều di động của phái mày râu. Thù lao cho một cuộc hát ấy cũng tùy vào hầu bao của chủ nhân, nhưng ít nhất mỗi lần một em được trả 200.000 đồng. Hầu như những ai làm “nghề” này đều có đời sống cao hơn các bạn khác, thể hiện qua những vật dụng cá nhân, trang sức…

Ai biết được, đằng sau những cuộc nhậu và hát hò ấy, các kiều nữ còn sa chân vào những nẻo đường kiếm tiền nào khác nữa khi mà bản lĩnh chưa đủ để chối bỏ sự hấp dẫn của tiền bạc. Và chắc hẳn, giấc mơ sở hữu những vật dụng đắt tiền cũng đã đè nát giấc mơ về một cuộc sống gia đình hạnh phúc! Đó là chưa kể những hệ lụy về bệnh tật mà những kiều nữ sống bằng nghề này phải đối mặt.

Vĩ thanh

Không phủ nhận rằng những “nghề” nêu trên đã giúp một số cô gái nghèo giải quyết được khó khăn về tài chính của mình đồng thời còn giúp thỏa mãn khát khao nhất định nào đấy trong cuộc sống.

Tuy nhiên, đó cũng chính là con đường vô cùng gập gềnh mà nếu không đủ tỉnh táo và bản lĩnh, các kiều nữ rất dễ sa chân vào hố sâu, vực thẳm của những tệ nạn xã hội.



BVN-TH
(từ báo VN)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5344)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6550)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9289)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12641)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6532)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh