DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,729,323

Xã Hội VN: Tỉnh nghèo 'vung tay' sắm xe công, lãnh đạo CS thi nhau xuất ngoại - Tin RFA

19 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 6882)
Xã Hội VN: Tỉnh nghèo 'vung tay' sắm xe công, lãnh đạo CS thi nhau xuất ngoại - Tin RFA

Tin RFA

 

Bản tin sáng 17-11-12

Bản tin tối 19-11-12

VN tuần qua 16-11-12


Tỉnh nghèo 'vung tay' sắm xe công, lãnh đạo thi nhau xuất ngoại


Quảng Bình lại “vung tay” với những khoản chi công mà theo dư luận đánh giá là: không đúng thời điểm, kém hiệu quả...


Trong bối cảnh kinh tế khó khăn, Chính phủ CS thắt chặt chi tiêu công nhưng ở tỉnh nghèo Quảng Bình lại “vung tay” với những khoản chi công mà theo dư luận đánh giá là: không đúng thời điểm, kém hiệu quả...


Hơn 1 tháng nay, báo Quảng Bình thường đăng tràn trang quảng cáo mua xe công cho các ngành, địa phương trong tỉnh
Hơn 1 tháng nay, báo Quảng Bình thường đăng tràn trang quảng cáo mua xe công cho các ngành, địa phương trong tỉnh.


Mua xe công hàng loạt

Khoảng một tháng nay, trang quảng cáo của báo Quảng Bình số nào cũng tràn ngập nội dung mời chào hàng cạnh tranh mua ô tô công của các cơ quan ban ngành, huyện, thành phố. Loại xe được mời chào hàng cạnh tranh đều có giá trên dưới 1 tỷ đồng.

Theo thống kê của Văn phòng UBND tỉnh Quảng Bình: Có 26 cơ quan, đơn vị, địa phương được UBND tỉnh cấp ngân sách mua xe trong đợt này.

Theo đó, 17 cơ quan hành chính cấp tỉnh được cấp ngân sách 100% kinh phí, 3 đơn vị sự nghiệp cấp tỉnh được hỗ trợ mỗi đơn vị 500 triệu đồng, 6 huyện được hỗ trợ 400 triệu đồng, riêng thành phố Đồng Hới là 500 triệu đồng.

Tổng vốn đầu tư mua xe là 17 tỷ đồng từ nguồn cấp bù ngân sách bị “hụt” cho Quảng Bình của ngân sách Trung ương.

Điều đáng nói là ngân sách của Quảng Bình bỏ ra để mua xe đợt này không chỉ dừng lại ở con số 17 tỷ mà lớn hơn nhiều.

Trên thực tế, hầu hết các đơn vị được hỗ trợ tiền mua xe đều phải “bù thêm tiền” để được sử dụng những xế hộp sang.

Theo giới kinh doanh ô tô, để mua được một chiếc Toyota Fortuner như nội dung mời chào hàng cạnh tranh của các đơn vị ở Quảng Bình vừa qua, ít nhất mỗi chiếc cũng phải trên 1 tỷ đồng.

Như vậy, thêm một lần nữa, hầu bao ngân sách vốn rất hạn hẹp của các đơn vị này có nguy cơ bị “gặm nhấm” vì những chiếc xe công.

Theo lãnh đạo Sở Tài chính Quảng Bình, lí do tỉnh cấp ngân sách mua xe lần này là trên cơ sở thông báo số 374-TB/TU, ngày 12-9-2012 của Thường trực Tỉnh ủy về việc cho phép các đơn vị mua xe.

Nguyên nhân, năm 2011, thực hiện Nghị quyết 11, Quảng Bình hạn chế mua xe công, nên sang năm nay phải mua hàng loạt.

Vị lãnh đạo này cho biết thêm, đã 3 năm nay Quảng Bình luôn hụt cân đối từ nguồn thu mỗi năm trên dưới 80 tỷ đồng.

Về nguyên tắc, việc hụt cân đối này thì không có nguồn nào để bù mà phải tìm cách giảm bớt chi tiêu. Tuy nhiên, năm 2011, Quảng Bình “may mắn” được Chính phủ cấp thêm để bù vào phần hụt cân đối được 80 tỷ đồng nên dành một phần để mua xe công.

Dự kiến năm nay còn khó khăn hơn, Quảng Bình sẽ hụt cân đối khoảng 90 tỷ đồng, và vị lãnh đạo này tiên lượng là không có chuyện “may mắn” như năm 2011.


Thi nhau đi nước ngoài


Với lí do tham quan học tập kinh nghiệm, đào tạo, tham dự hội nghị, hội thảo, bồi dưỡng nâng cao nghiệp vụ, khảo sát tình hình, xúc tiến thương mại, xúc tiến đầu tư,... lãnh đạo, cán bộ ở Quảng Bình thi nhau đi nước ngoài.

Tính đến hết tháng 10-2012, Quảng Bình có 98 đoàn lãnh đạo, cán bộ ra nước ngoài với những lí do nói trên, trong đó 59 đoàn nằm trong chương trình hoạt động đối ngoại của tỉnh, số còn lại là đi theo các chương trình của Trung ương, hoặc qua thư mời của các dự án với 782 lượt người xuất cảnh, ngân sách bỏ ra gần 10 tỷ đồng.


 

Nhiều xe công thường xuyên vào quán nhậu, phải chăng xe công đang bị lãng phí đơn, lãng phí kép. Ảnh: Xuân Hồng
Nhiều xe công thường xuyên vào quán nhậu, phải chăng xe công đang bị lãng phí đơn, lãng phí kép.


Điều khiến dư luận bức xúc, là số tiền ngân sách bỏ ra để đi nước ngoài của lãnh đạo, cán bộ là rất nhiều so với tỉnh nghèo Quảng Bình nhưng hiệu quả mang lại thì không thấy. Thậm chí, có trường hợp vị lãnh đạo mang theo cả vợ con.

Một doanh nghiệp thường xuyên đi nước ngoài với các đoàn lãnh đạo cấp cao của Quảng Bình dưới danh nghĩa xúc tiến thương mại, đầu tư tiết lộ: Nói là đoàn cấp cao của tỉnh đi công vụ nhưng có lần ra nước ngoài chả thấy đối tác nào đón tiếp, không hơn kém khách du lịch bình thường.

 

Khi bài viết này lên khuôn thì hiện ở Tỉnh ủy Quảng Bình đang có hai đoàn đi nước ngoài. Một đoàn đi Nhật Bản, một đoàn đi Singapore mặc cho cách đây gần một tháng, Thủ tướng Chính phủ CSVN đã có yêu cầu các bộ ngành, địa phương hạn chế đi nước ngoài để ở nhà chỉ đạo giải quyết những công việc tồn đọng.

Cũng theo lời chủ doanh nghiệp này, mới đây nhất là đoàn của lãnh đạo UBND tỉnh sang Đức để xúc tiến đầu tư 1 tuần.

Thành phần đoàn kèm theo là những doanh nghiệp “không tên tuổi”, thậm chí có một chủ cây xăng bán lẻ cũng mang danh “đi xúc tiến đầu tư”.

Tại buổi “xúc tiến đầu tư” có 4 doanh nghiệp của Đức, số còn lại là Việt kiều làm ăn ở Đức. Suốt cả buổi, 4 đại diện của doanh nghiệp Đức không phát biểu câu nào, chỉ có một Việt kiều xin mảnh đất gần biển để xây nhà nghỉ.

Điều lạ là, nhiều đoàn cấp cao của Quảng Bình mang danh đi công vụ nhưng lại thông qua một công ty tư nhân kinh doanh du lịch, và việc ra nước ngoài của các đoàn này là theo dạng tour du lịch.

Chính vì thế có lần visa trưởng đoàn cấp cao của tỉnh bị dán lộn ảnh với người khác, buộc ông này phải ở lại làm visa còn đoàn vẫn bay theo kế hoạch.

Làm ăn là vậy nhưng công ty này thường được làm tour cho các đoàn cấp cao của tỉnh và giá thường cao hơn mức bình thường đến vài chục triệu đồng mỗi chuyến đi.

Đơn cử, trong chuyến đi xúc tiến đầu tư 1 tuần ở Đức vừa rồi, Cty TNHH Du lịch Phú Gia (Quảng Bình) nhận 115 triệu đồng để làm tour cho mỗi người, trong lúc đó các tour du lịch dạng này ở Hà Nội chỉ từ 80 đến 90 triệu đồng.

Việc đi nước ngoài tràn lan, không chỉ dư luận nhân dân phản ứng mà ngay cán bộ của Sở Tài chính là nơi cấp tiền cũng đã không ít lần phát biểu đề nghị lãnh đạo tỉnh giảm đi nước ngoài vì không hiệu quả.

Nhiều doanh nghiệp trong nước vào “đầu tư hụt” hoặc đang đầu tư ở Quảng Bình thì cho rằng: Đi xúc tiến thương mại, đầu tư ở nước ngoài đâu cho xa, hãy làm tốt môi trường đầu tư để thu hút các doanh nghiệp trong nước là đủ cho Quảng Bình sung túc.

Chủ tịch tỉnh Quảng Bình Nguyễn Hữu Hoài đã có lần thốt lên với phóng viên rằng: Ông bù đầu vì phải gánh phần việc cho cả 3 phó chủ tịch cùng lúc đi nước ngoài.



Tiếp cận “bướm đêm“ ở các “tọa độ lửa“ Sài thành


Tiep can “buom dem“ o cac “toa do lua“ Sai thanh

Gái mại dâm với những chiếc váy ngắn ngủn đứng dưới những gốc cây vẫy gọi khách..



Tệ nạn mại dâm ở TPSG đã trở thành "bệnh mãn tính". Bất kể ngày hay đêm, đều có thể thấy gái mại dâm với những chiếc váy ngắn ngủn vẫy gọi khách...

"Tọa độ" lửa…

Bình minh ló dạng cho đến ngọn đèn đường bừng sáng, thì trên các con đường như: Ngô Quyền, Hồng Bàng, quận 5, Lạc Long Quân quận Tân Bình, Âu Cơ (quận Tân Phú), Lý Thường Kiệt, Nguyễn Chí Thanh, Ngô Gia Tự, Trần Nhân Tôn (quận 10)… là các bến đỗ của gái mại dâm.

Gái mại dâm hầu hết là những cô gái trẻ, khoác trên mình những chiếc váy ngắn ngủn đứng dưới những gốc cây vẫy khách.

Một số lượn lờ trên các xe thuê của "Tú ông", "Tú bà" (bảo kê) để chào, mời.

Những cô gái mới vào nghề thì được ưu ái hơn, được “nài” chở đi để truyền lại bí kíp và kinh nghiệm.

Khách không đi, có thể bị gái mại dâm tuôn ra những lời dung tục mỉa mai, thậm chí chửi bới. Nếu khách phản ứng thì có thể bị vài vết sẹo trên mặt do “nài” gây ra.

Khách mua dâm đủ mọi thành phần, nhưng tựu lại họ đều có chung mục đích là đi tìm "của lạ".

Khoảng 22h trung tuần tháng 8, tại khu vực “tam giác vàng” Nguyễn Chí Thanh, Ngô Gia Tự, Trần Nhân Tôn thuộc phường 2,3,9, quận 10, có khoảng 30 gái bán dâm.

Các cô chọn đối tượng rồi chạy xe theo “tiếp thị”.

Nếu khách đồng ý, các cô dắt vào “hành lạc” ở các khách sạn trên đường Sư Vạn Hạnh, Nguyễn Duy Dương...

Mải chăm chú quan sát một cô gái đang gạ gẫm một thanh niên mặt búng ra sữa, bất ngờ một giọng nói ở phía sau vọng tới làm chúng tôi giật mình “nhìn gì vậy anh, đi chơi với em nha?”.

Ông bạn đi cùng hỏi “đi bao nhiêu?”, cô gái thỏ thẻ: “đi dù 300 ngàn, qua đêm thì 800, em phục vụ hết mình”.

Lượn l đón khách.

“Giảm nửa tiền, bên đó lo phòng, ok chứ?”, ông bạn trả lời.

Cô gái tăng ga vọt, đầu ngoảnh lại quát “một nửa thì mày về rủ má mày chơi đi”.

Chúng tôi chuyển hướng qua khu vực Thảo Cầm Viên, cầu Thị Nghè, giáp ranh giữa quận 1 và Bình Thạnh... Sự náo nhiệt ở các khu “chợ tình” này cũng không kém đường Nguyễn Chí Thanh.

Dù đã bước sang ngày mới, người tham gia giao thông ít dần, nhưng các “đội “bướm đêm” vẫn còn lăn bánh kiếm khách.

Bán thân để xóa nghèo?

L. cô gái mới 21 tuổi nhưng đã có thâm niên trong “nghề” đứng đường gần 4 năm mà tình cờ chúng tôi quen trong một quán karaoke “mát mẻ” ở quận 5.

Sau những cái cụng ly chan chát, cô tiếp viên đến từ Tiền Giang thốt lên: “Đứng Chí Thanh hay ngồi công viên Gia Định, thuê xe của lũ “đầu trâu mặt ngựa” chỉ biết sống bám trên thân xác người khác đối với em chả có gì mà xa lạ. Ai có dáng dễ nhìn cùng lắm mỗi ngày đi được 3 khách khoảng 800-900 ngàn, nhưng trả tiền khách sạn khoảng 210 ngàn, tiền bảo kê, tiền thuê xe ngàn, tiền xăng, son phấn, chi tiêu hằng ngày thì chẳng còn bao nhiêu. Còn mấy đứa bị nghiện thì phải vay nóng tụi nó để chích, rồi ráng gồng sức phục vụ khách để lấy tiền trả lãi suất 15-20%/ ngày”.

“Xe mình đâu mà phải thuê?”, L. bĩu môi nói: Muốn làm thì phải thuê xe, đóng tiền bảo kê mới có đất sống. Tụi nó đều ăn cơm tù nhiều hơn cơm nhà, tiền án tiền sự đầy mình. Sẵn sàng hành hung những ai dưới trướng nếu không nghe lời. Nhiều lần lũ nó đánh những ông khách máu me đầy người, vì đã trả giá đồng ý vui vẻ với “đào” mà sau đó lại đổi ý không chịu vào khách sạn. Em giải nghệ trên đó được 6 tháng, giờ về các quán nhậu thế này được ngồi ăn nhậu với khách mà cũng có tiền, bèo bèo mỗi ngày cũng được vài “xị” (trăm), còn khách muốn tới Z… thì được bạc triệu”.

Phần lớn “gái bán thân” đều nghèo khó, nghỉ học sớm, chủ yếu đến từ các tỉnh ĐBSCL. Do một thân một mình lên TP kiếm sống, choáng ngợt trước sự sầm uất náo nhiệt ở Sài thành.

Nhiều cô tủi thân vì gái quê trắng tay, thất nghiệp. Vòng xoáy của đồng tiền đã làm cho họ đánh đổi tấc cả, mặc cho thú ham của lạ của đấng mày râu bệnh hoạn giày xéo, để có được thu nhập.

Nhóm bảo kê luôn “bám” theo để quản lý.

Khách làng chơi thích dùng của lạ, kiếp má hồng cần tiền tiêu xài, đốt cháy vào những làn khói nâu heroin, làm giàu cho những kẻ chăn dắt.

Những cái tên như út nhỏ, bé em…được cha mẹ ban tặng, phút chốc biến thành những cái cái tên mới như Thảo Ly, Họa My… đứng thâu đêm ở đầu đường xó chợ, tranh thủ “cày” kha khá tiền lận lưng, để trước khi “quá đát” thì giá trị chỉ còn vài chục ngàn, hay một hơi rít ma túy.

Khi nhan sắc đã tàn, tuổi thanh xuân đã cạn, các cô phải đánh đổi bằng bệnh tật, làm bạn với các làn khói từ ma túy chuốt lấy nhiều hệ lụy đớn đau.

Hiện trên địa bàn TP có gần 5.000 đối tượng bán dâm, 800 người có hồ sơ quản lý, chiếm 17% so với cả nước. Gồm 29 địa điểm hoạt động nơi công cộng và 25 địa điểm núp bóng là các cơ sở kinh doanh dịch vụ nhạy cảm.

Theo thống kê của Chi cục Phòng chống tệ nạn xã hội TPSG, trên địa bàn có khoảng 27.520 cơ sở kinh doanh, dịch vụ “nhạy cảm”, trong đó, có 10.705 khách sạn, nhà trọ, 4.668 nhà hàng, quán ăn; 2.539 tiệm hớt tóc thanh nữ, 851 điểm karaoke, 5.560 quán bar, cà phê, 25 vũ trường, 3.172 cơ sở massage.

Bà Lê Thị Hà, Phó Cục trưởng Cục Phòng chống tệ nạn xã hội cho biết: “Khu vực đồng ĐBSCL tập trung đông dân cư, phát triển kinh tế - xã hội chỉ ở các TP lớn và thị trấn. Còn lại đa số sinh sống bằng nông nghiệp, thu nhập thấp, do đó có sự phân hóa giàu nghèo tương đối rõ nét trong khu vực thành thị và nông thôn. Xuất phát từ trình độ học vấn thấp, cơ hội kiếm việc làm có thu nhập cao tại các địa phương này rất ít nên đa số phụ nữ ở đây thường đi tìm kiếm cơ hội việc làm tại các TP lớn.

Trong khi đó, SG là nơi đây tập trung nhiều khu công nghiệp, nhiều cơ sở kinh doanh dịch vụ. Đây là một trong những mục tiêu, “miền đất hứa” của những nữ thanh niên khu vực này”.

Đa số đối tượng bán dâm trên địa bàn SG là người từ các tỉnh khác đến chiếm 94,23%, người vi phạm có hộ khẩu TPSG chiếm 1,63%, ĐBSCL chiếm 60,37%, Đông Nam Bộ chiếm 18,24%, miền Trung chiếm 10,89%.


blank

 

 

BVN-TH

(từ báo VN)


Phận "bướm đêm" trên những cây cầu "vẫy"

A- A A+ ‹Đọc›

"Ở TP HCM nhiều cầu song cứ khu vực cầu nào nhiều khách sạn mini là nơi đó 'bướm đêm' hoạt động mạnh", một dân chơi cho biết.


“Chân dài” cao cấp kiếm khách ở phố Tây - Cao Thắng.
“Chân dài” cao cấp kiếm khách ở phố Tây - Cao Thắng.

Nam, một tay chơi có hạng, cũng là một thiếu gia ở TP HCM, tặc lưỡi bảo: “Những ngón nghề gái mại dâm trong những quán cà phê hay những quán bia ôm đã xưa lắm rồi… Diễm ơi”. Giờ đây, các cô gái bán dâm thường tập kết ở ngay những góc đường nhiều người qua lại, hay xuống giá hơn thì đứng vẫy khách ở những cây cầu gần tụ điểm khách sạn mini, mà giới ăn chơi quen gọi là cầu "vẫy", phố "lướt".

Dạt vào một quán cà phê trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, mới 20h mà đã vài chân dài đi xe SH, Dylan lượn qua lượn lại, nếu thấy “giai” nào ngơ ngác ngó nghiêng, là mấy cô lướt qua, đi một đoạn liền buông những câu đối đáp đong đưa… Nam bảo, góc đường Nguyễn Bỉnh Khiêm cắt Nguyễn Thị Minh Khai và vòng xoay Điện Biên Phủ nối liền quận 1 với Bình Thạnh là những điểm tập kết của “bướm đêm” với những chiếc xe tay ga đắt tiền, mà dân chơi quen gọi là "phố lướt". Trước đây, gái mại dâm đứng đông như hội ở cầu Thị Nghè, cầu Điện Biên Phủ nhưng nay công an dẹp “ác liệt”, đám này đành phải lượn như đèn cù trên các tuyến phố. Nam “bắt bóng” ngay một chân dài chừng 25 tuổi, son phấn lòe loẹt ngồi trên chiếc Lead rồi giục bạn lên xe đuổi theo.

Dường như có linh tính “nghề nghiệp”, cô gái ngoảnh lại, cất lời chào tình tứ: “Đi coi 'xinê' với em nghen. Hai cưng muốn phim gì em cũng chiều hết à nha. 1 triệu, bao 2 anh luôn khách sạn, nếu hai anh “zdai” cần thêm bạn, em có liền”. Nam buông lời cợt nhả một lúc rồi “chốt” rằng chưa đến giờ có nhu cầu. Mặt tỉu nghỉu như bánh đa ngấm nước, vài câu rủa như xua đen đủi, cô gái rồ ga cho xe chạy biến vào gầm cầu Bùi Hữu Nghĩa.

Nam bảo, những em chân dài đi xe đẹp và đắt tiền đều là xe đi thuê, có cô thuê 200.000 đồng mỗi ngày, còn thuê tháng là 5 triệu đồng, rồi tiền nước hoa, son phấn. Làm nghề này mà không sắm đủ những thứ đó để tạo vỏ bọc đài các, con nhà lành cho dễ tiếp cận khách làng chơi thì ế ẩm lắm. “Lúc nãy, “bướm” nói 1 triệu là mình cô ấy phục vụ 2 anh em đấy. Trước đây, giá qua đêm không bao giờ dưới 1 triệu đồng một khách, nay kinh tế khó khăn, công an cũng dẹp nhiều không có bến đỗ, có khi 300.000 - 500.000 đồng, gái làng chơi cũng ôm luôn, bao cả khách sạn”.

Theo Nam, khu vực quanh Thảo Cầm Viên từ trước 1975 đã là điểm mua vui của các thiếu gia mới lên đời hay các ông chủ chuyên đánh hàng ngoại quốc. Dạng hàng ngon không cần sạch để “phượt” khá dễ kiếm, chỉ cần liên hệ trước với đám ma cô, lựa chọn một địa điểm bao trọn gói ở khu sinh thái Thủ Đức, hay một bể bơi tư nhân ở quận 3, khách tổ chức dạ tiệc.

“Chân dài” cao cấp kiếm khách ở phố Tây - Cao Thắng

“Chân dài” cao cấp kiếm khách ở phố Tây - Cao Thắng.

Chừng 20 cô được tuyển sẽ lượn quanh đám khách, uống và chiều khách, sau nhưng màn thi rượu, nếu tiền “lên” là quần áo các cô… xuống, đến giai đoạn nào đó thì cùng nhau rời bến tìm khách sạn. Đấy là cách ăn chơi của đám lính chế độ cũ giờ xuất hiện trở lại ở một số điểm ngoại ô thành phố.

Nam cho xe chạy chậm lên đường Nguyễn Đình Chiểu sát bờ kênh. Lập tức, 3 chiếc xe SH, Lead và Vespa ào ào áp lại. Cô gái mặc váy cực ngắn ngồi trên chiếc SH lênh khênh, duỗi cẳng chân trắng nõn lả lướt: “Đi dừng xe cho cô về thành phố.



Nguồn đọc thêm: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=502181#ixzz2CjFseHiH

http://www.xaluan.com/
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5361)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6558)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9296)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12646)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6540)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh