DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,846,198

Xã Hội VN: Đời tàn của những cô gái ở "bản cave" - Tin RFA

25 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 7248)
Xã Hội VN: Đời tàn của những cô gái ở "bản cave" - Tin RFA

Đời tàn của những cô gái ở "bản cave"

 

 

Cái nghề bạc bẽo này chẳng kéo dài được lâu, mấy năm 'dập liễu vùi hoa', qua tay cả mấy trăm khách làng chơi khiến các cô trở nên tàn tạ, nhàu nát.



   Khi quay về bản, cô nào cô nấy nhuộm tóc vàng hoe, môi tím bầm, móng tay đỏ chót, nói năng văng mạng, ngôn từ sặc mùi xác thịt. (Ảnh minh họa)

Khi quay về bản, cô nào cô nấy nhuộm tóc vàng hoe, môi tím bầm, móng tay đỏ chót, nói năng văng mạng, ngôn từ sặc mùi xác thịt. (Ảnh minh họa)


Từ nhiều năm nay, một số người vẫn gọi bản Lĩnh, xã Mường Pồn (Điện Biên) là “bản cave”. Lý do xuất hiện biệt danh tủi buồn đó bởi đây là nơi có khá nhiều cô gái bỏ bản đi làm nghề mại dâm. Báo động hơn, 5 năm trở lại đây, nhiều phụ nữ ở bản Lĩnh đã trở thành nạn nhân của tội phạm buôn bán người. Huyền thoại dân tộc Thái kể rằng, hoa ban là hiện thân của người con gái nhưng nay ở bản Lĩnh, những “bông ban” đấy đang tàn phai, đang héo úa và vẫn hun hút một lối về.

Bản Lĩnh nằm ven quốc lộ 12, cách TP Điện Biên Phủ hơn 25 km về phía Đông Bắc. Nơi đây vốn nổi tiếng bởi có giống cam quý đã đi vào cả những áng thơ ca bất hủ về Điện Biên Phủ. Nhưng bây giờ, bản Lĩnh lại được người ta biết đến nhiều hơn về một vùng đất phức tạp tệ nạn xã hội. Nhiều năm rồi, không ít cô gái ở bản Lĩnh cứ phổng phao một chút lại rục rịch bỏ bản đi làm mại dâm.

Cái nghề “chị truyền em nối” làm bản Lĩnh nổi danh vì thế. Các chị đi trước về bản đánh bóng vẻ bề ngoài để rủ rê, lôi kéo đàn em. Nhiều cô mới chỉ 16-17 tuổi đã có thâm niên vài năm làm cái nghề tủi nhục này. Không ít cô gái mới 22 tuổi đã “rửa tay gác kiếm” về bản làm lại cuộc đời.

Hơn 5 năm trước, vừa tròn 17 mùa ban nở, Lò Thị Châm nổi tiếng khắp vùng khi sở hữu một vẻ đẹp e ấp, đằm thắm, nhưng rồi cô nhanh chóng bị sa ngã bởi cái mẽ ngoài cùng sự rủ rê của các chị đi “làm ăn xa”. Bước chân vào giới buôn phấn bán hoa, Châm nhanh chóng có “thương hiệu” và đẳng cấp khi chỉ giao dịch với khách hàng xế hộp, các doanh nghiệp hay đại gia lắm tiền nhiều của.

Cái nghề bạc bẽo này chẳng kéo dài được lâu, mấy năm dập liễu vùi hoa, qua tay cả mấy trăm khách làng chơi cô trở nên tàn tạ, nhàu nát. Nhưng Châm cũng chỉ quyết định quay về bản khi trong mình đang mang mầm sống của một gã đàn ông khốn nạn nhất quyết không sử dụng bao cao su khi quan hệ với cô.


Căn nhà sàn của Lò Thị Châm nằm ngay ven quốc lộ 12, giờ được cô sửa sang bán cà phê giải khát. Đứa bé con cô gầy tong teo trong đôi tay chằng chịt gân xanh. Bi kịch hơn, em gái của Châm là Mây cũng theo chân chị làm cái nghề này khi mới 14 tuổi. Không may mắn như chị, chỉ quanh quẩn ở Điện Biên, cuộc đời và số phận đen bạc đã đẩy đuổi cô đi hành nghề cách nhà cả mấy trăm cây số. Mây cũng chỉ chịu quay về bản sau khi bị công an một tỉnh dưới xuôi xử phạt hành chính và trục xuất khỏi địa phương.

Vợ chồng ông Lò Văn Hai ở bản Lĩnh mang tiếng xấu khi cả 5 cô con gái đều rủ nhau đi làm nghề buôn phấn bán hương. Hồi đầu, cô con cả sinh năm 1972, bỏ nhà đi làm, cuối năm đó cô về bản khuân theo nào xe máy, tivi, tủ, dàn hát Tàu réo ư ử suốt ngày đem làm cả bản lác mắt. Theo chân chị, 4 cô em cũng lần lượt kéo nhau “đi làm ăn xa”. Làm gì thì chỉ các cô mới biết nhưng khi quay về bản, cô nào cô nấy nhuộm tóc vàng hoe, môi tím bầm, móng tay đỏ chót, nói năng văng mạng, ngôn từ sặc mùi xác thịt…

Anh Lò Văn Pâng, nguyên Trưởng công an xã. Anh nói về thảm cảnh gia đình ông Lò Văn Hai với giọng chua chát và buồn bã: “Một cô đi làm dưới Hải Phòng mấy năm quay về, tài sản chẳng cho bố mẹ được chi, lại mắc căn bệnh quái ác, người cứ lở loét, không ăn không uống được gầy đét rồi chết. Cô con gái thứ tư thì lang bạt khắp nơi, tài sản duy nhất cô mang về cho ông bà nuôi là một đứa con đỏ hon hỏn, không biết cha nó là ai”.

Ông bà có duy nhất một mụn con trai là Lò Văn Minh nhưng tay này cũng đầu trộm đuôi cướp, nghiện hút ma túy. Hơn 20 tuổi đầu, Minh cũng vài lần vào tù ra tội. Đã qua tuổi thất thập, đến chặng cuối cùng của cuộc đời nhưng dường như ông bà Lò Văn Hai chưa một ngày được hưởng sung sướng, an nhàn.

Chung cảnh ngộ, nhiều gia đình khác trong bản cũng gặp phải nỗi khốn khổ và nhục nhã không kém, ví như gia đình bà Lường Thị Lam có 2 cô con gái thì cả hai đều “đầu quân” cho các nhà thổ ở đâu tận Hòa Bình hay Quất Lâm gì đó, gia đình ông Lương Văn Sơn có 6 con thì 3 đứa nghiện ma túy, 3 cô con gái cũng lần lượt bỏ bản, bỏ ruộng nương đi làm nghề buôn phấn bán hoa…

Anh Pâng cám cảnh nói, bản Lĩnh có hơn 100 nóc nhà, nhưng hiện có đến 27 người nghiện ma túy, trong số này có 4 phụ nữ; gần 30 cô gái vắng mặt thường xuyên tại địa phương. Nhà nghèo khó, bữa đói bữa no nên nhiều gia đình cũng đành phó mặc con gái miễn khi quay về có chút tiền trang trải gánh nợ nần giúp bố mẹ và lo kiếm việc làm cho bầy em ở nhà là tốt rồi. Không ít cô gái bản Lĩnh khi “rửa tay gác kiếm” vẫn có thể lấy chồng tử tế.

Nhưng đôi khi niềm hạnh phúc đó lại khởi đầu cho một sự bất hạnh, bởi nhiều cô hoàn lương đã mang theo cơ thể mình mầm bệnh HIV. Thống kê mới nhất, đến tháng 9/2012 số người nhiễm HIV ( lũy tích) ở xã Mường Pồn lên đến 107 người, 31 người đã chết vì AIDS, trong đó, bản Lĩnh “đóng góp” tới hơn 40% với 44 người. hầu hết những người mang virus quái ác này là các con nghiện và các cô gái từng một thời phiêu bạt giang hồ.

Từ lâu, bản Lĩnh vẫn được mệnh danh là “miền gái đẹp”. Chuyện kể rằng thời vua Thái Đèo Văn Long “trị vì” Tây Bắc, cùng với Mường So (Phong Thổ, Lai Châu), Chi Luông (Mường Lay), Nậm Củm (Mường Tè), bản Lĩnh là nơi được đám quan lại dưới trướng tìm về để tìm gái đẹp dâng vua. Không biết có phải do khí hậu trong lành, mát mẻ của miền núi đá Pọ Muông và dòng suối Sái Lương trong lành mà con gái bản Lĩnh nổi tiếng xinh đẹp và e ấp như những cánh hoa ban trắng trong, tinh khiết của núi rừng.

Nhưng nhiều năm rồi, không ít “bông hoa ban” này đã tự tách mình ra khỏi cộng đồng dân bản để chạy theo cái nghề tủi nhục với hi vọng đổi đời. Các cô trở về tóc vàng như đuôi ngựa bạch, quần Jeans trễ, tô điểm là chiếc áo phông rực rỡ sắc màu, làm bầy em choáng ngợp và sẵn sàng bỏ tất cả để mù quáng tìm đường đến nơi sung sướng.

Thậm chí, vài năm gần đây, nhiều cô gái nhẹ dạ cả tin ở bản Lĩnh đã trở thành nạn nhân của những kẻ buôn bán người.

Mới hồi tháng 4, 4 cô gái trẻ mới 17 tuổi ở Mường Pồn cũng bị các bọn buôn bán phụ nữ lừa bán sang Trung Quốc. Trước đó, 3 chị em ruột ở Huổi Chan (giáp ranh với bản Lĩnh) cũng bị bán qua biên giới, giờ vẫn bặt vô âm tín”.

 

Nữ sinh thành kẻ giết người khi trốn khỏi động quỷ


 

 Nữ sinh thành kẻ giết người khi trốn khỏi động quỷ

ảnh minh họa



Từ nữ sinh xuất sắc trở thành nạn nhân buôn người

Chuỗi bi kịch đau lòng đó bắt đầu từ khi cô bị chị họ (con bác ruột) lừa bán sang Trung Quốc làm gái mại dâm. Nỗi khao khát sống và trở về quê đã khiến cô và hai người cùng cảnh ngộ "lỡ tay" giết chết chủ chứa, tìm cơ hội thoát thân trong tuyệt vọng.

Đến tận bây giờ, cô vẫn không tin mình đã bị người chị họ hết lòng tin tưởng, yêu quý nhẫn tâm lừa bán sang bên kia biên giới để mua vui cho kẻ có tiền.

Năm 2010, Luyến thi đỗ trường ĐH Sư phạm Hoa Lư, mang ước mơ trở thành cô giáo truyền kiến thức cho học trò. Thế nhưng, ước mơ nhanh chóng khép lại khi Luyến vừa kết thúc năm học đầu tiên.

Luyến có người chị họ tên là Đinh Thị Ngoan, sinh năm 1993, ở cạnh nhà Luyến. Ngay từ bé, hai chị em đã luôn thân thiết. Học hết lớp 8, Ngoan bỏ học, bỏ nhà nhà đi 2 năm không rõ tung tích.

Hè năm 2011, Ngoan đột ngột gọi điện về hỏi thăm ông bà nội và rủ Luyến lên Hà Nội chơi. Luyến sắp xếp quần áo, dự định ra chơi với chị khoảng vài ngày trước khi bắt đầu năm học mới. Ngày 24/7/2011, Ngoan đi cùng một người bạn tên Linh đến đón Luyến ở bến xe rồi rủ về nhà Linh ở Lạng Sơn chơi. "Đến Lạng Sơn, Linh gọi điện cho hai người con trai, giới thiệu là anh trai đến đón.

Lúc đó em cảm thấy rất bất an vì những người này chỉ toàn nói chuyện với nhau bằng tiếng Trung, em không hiểu gì cả. Khi ấy, em nói với chị Ngoan: "Hai chị em mình bị Linh lừa rồi". Chị Ngoan còn trấn an em: "Mày không tin chị à?". Nghe chị ấy nói vậy, em an tâm vì nghĩ người trong nhà ai nỡ hại nhau", Luyến nức nở kể lại.

Luyến được đưa đến nhà một người phụ nữ mà Linh gọi là chị họ, tại đây cô bị nhốt trong một căn phòng. Sau này, Luyến mới biết người phụ nữ tên là A Hương (tên thật là Nguyễn Thị Đạt, quê Lạng Sơn) sang Trung Quốc làm gái mại dâm rồi làm chủ chứa từ lâu.

Em trai Hương là Kết cũng giúp bà ta "quản lý" đám gái mại dâm. Bọn chúng nói, Luyến bị bán với giá gần 2 vạn nhân dân tệ, vì thế phải ngoan ngoãn bán dâm tiếp khách để… trả nợ.

Ở xứ người, tiếng không biết, việc chạy trốn là điều không tưởng với Luyến. Trong phòng còn có Phùng Thị Huyền Trang (sinh năm 1993, quê Hải Dương) và Bùi Linh Trang (sinh năm 1992, quê Bắc Giang) đều là nạn nhân bị lừa bán đã sang trước đó 2 - 3 tháng.

Huyền Trang đang có thai 6 tháng, Hương tìm cách đưa đi phá thai không được. Cay cú, Hương sỉ nhục, mắng chửi, thậm chí đánh đập Huyền Trang, bắt cô gái đang mang bầu đi tiếp khách.

Nhiều lần, Hương dọa sẽ bán Huyền Trang cho các chủ chứa khác. Ba cô gái sống trong nỗi lo sợ, bị chà đạp cả về thể xác lẫn tinh thần. Mỗi ngày, mỗi người phải tiếp 20 khách, có hôm lên đến 30 khách, nhưng chỉ được ăn hai bữa cháo loãng vào buổi sáng, buổi chiều.

Tối nào Hương cũng mở đĩa phim kinh dị, bắt ba cô gái xem. Nhiều lần, Luyến nghĩ đến cái chết, nhưng hai người bạn lại động viên phải cố gắng sống để có ngày trở về gặp gia đình. Hy vọng ngày trở về cứ đau đáu trong lòng ba cô gái trẻ.



blank

Cô chỉ mong giảm nhẹ hình phạt ở phiên tòa phúc thẩm, sớm làm lại cuộc đời…


Nỗi đau tột cùng khép lại ước mơ của cô giáo tương lai

Giữa Hương và Kết phát sinh mâu thuẫn khiến Kết bỏ về nước, Hương "mướn" Loan (bạn của Hương) đến làm thay công việc của Kết. Loan tỏ ra thông cảm cho cảnh ngộ của ba cô gái.

Sáng ngày 2/8, Loan nói: "Hương sắp bán Huyền Trang vì cô đang mang bầu" khiến cả ba hoang mang tột độ. Ngày 3/8/2011, trong cơn hoảng sợ tột độ, Huyền Trang đã tấn công Hương. Cuộc ẩu đả đã diễn ra, trong giây phút ngắn ngủi, sự sợ hãi khiến Luyến không ý thức được hành vi, Luyến và Linh Trang cùng xông vào tấn công Hương bằng mọi thứ lượm được từ ghế, dao, vỏ chai bia. Khi Hương không cử động, ba cô gái hoảng sợ tìm cách chạy trốn về Việt Nam. Theo Luyến, khi đánh chết Hương, Loan có mặt và không ngăn cản ba cô gái, thậm chí còn chỉ cách để họ trốn về nước.

Sau khi cân nhắc đến các tình tiết giảm nhẹ như các bị cáo đều có thân nhân tốt, chưa phạm tội, giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh, lại có hoàn cảnh khó khăn, hành vi của các bị cáo xuất phát từ hành vi trái pháp luật của nạn nhân…

"Ba cô gái bị lừa bán vì khao khát tìm con đường sống mà vô tình làm chết chủ chứa chứ không phải cố ý giết người. Ban đầu, Huyền Trang đánh Hương là do hoảng sợ khi nghe thông tin bị bán sâu vào nội địa, cơ hội được sống, bảo vệ cái thai đang mang và về nước rất mong manh.

Cả ba lại chỉ có ý định đánh ngất đi rồi chạy trốn, nhưng khi có sự chống cự quyết liệt thì các cô gái cùng chống trả lại dẫn đến nạn nhân chết.


Đang bị đánh, vẫn cứ hiếp dâm


Chuyện hi hữu trên xảy ra ở huyện Mang Thít (Vĩnh Long) vào đầu tháng 8/2012.

Đoàn Ngọc Hưng vốn là hàng xóm của cháu D. (chưa đủ 13 tuổi). Trưa hôm ấy, Hưng nghe tin anh của cháu D. bị bệnh nên ghé qua thăm. Hưng kể: “Trò chuyện một lúc thì cha và anh của D. bỏ đi câu cá, chỉ còn mình tôi và D. ở nhà. Sau một lúc xem tivi, tôi nhờ D. nặn mụn giùm. Tiếp đó, tôi đã ôm, sờ mó lung tung nhưng chẳng thấy D. phản ứng gì nên mới...”.

Điều bất ngờ là trong lúc Hưng đang hành sự thì bị bà ngoại của cháu D. phát hiện, quát mắng. Bà ngoại của D. còn lấy nón lá đánh Hưng nhưng Hưng vẫn tiếp tục xem như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Bà ngoại của D. thấy mình la, đánh mà H vẫn không buông tha đứa cháu gái tội nghiệp nên vội tri hô. Nghe tiếng kêu, mẹ của cháu D. chạy vào nhờ người bắt giữ Hưng...

Hưng thành thật: “Đúng là bà ngoại D. có đánh bị cáo nhưng lại đánh không đau nên bị cáo vẫn làm tới...”.


BVN-TH

(từ báo VN)

Tin RFA

Bản tin tối 21-11-12

Bản tin sáng 22-11-12

Cuộc sống quanh ta 21-11-12


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5914)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7101)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9752)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13063)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6866)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh