DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,846,196

Thơ Trần Phù Thế

26 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 16461)
Thơ Trần Phù Thế

  Thơ Trần Phù Thế



bk_5




hồn thu trong cõi hư vô


blank


 

thử nhớ một lần trong mê loạn

nhớ lần quên cả kiếp phù sinh

thấy trong thao thức cơn sâu thảm

hương khói dật dờ bóng hiển linh

 

rồi sương. rồi khói bay vô tận

đến cõi hư vô. cõi mịt mù

ta hớp ân tình trong tiếng nấc

mềm lòng ân sũng bóng rừng thu

 

tiếng gió giao mùa nghe xa vắng

xạc xào lá trở phút xa cành

nghe tiếng thời gian còn thao thức

bịn rịn lá vàng níu lá xanh

 

hương thu theo gió bay vô tận

mang cả hồn ta đến cuối trời

trong cõi mây ngàn hư vô đó

ta biết mình mai mốt rong chơi.

 

phớt tỉnh


blank


 

yêu em. tự gọi là mình

mình. em cũng vậy chúng mình biết thôi

dù cho thiên hạ lắm lời

hai ta phớt tỉnh miệng đời thế gian

 

biết

 

cái thời mười sáu tuổi vừa biết yêu

biết mong biết nhớ biết liều

biết thương biết giận những điều trẻ con

cái hồi xưa đó biết còn

biết trông biết đợi đến mòn con ngươi

 

thu tàn theo chớm gió đông


blank


 

thu chưa đầy tuổi đã tàn

lá chưa xanh đậm đã vàng gió đông

đêm qua mưa gió bão bùng

rừng thu lá rụng muôn trùng lá thu

sáng nay trời đã sương mù

rừng thu chớm lạnh âm u núi đồi

nai vàng lửng thửng xuống đồi

ngác ngơ đợi nắng mặt trời chưa lên

nai vàng đợi nắng buồn tênh…

 

mưa đêm tàn đông



tranh_dc_4

 


mưa đêm từng giọt tàn đông

từng cơn gió giật lũ giông gọi về

mưa trong hồn lạnh não nề

nghe như tiếng oán hồn mê nỗi sầu

 

đời buồn ai biết bao lâu

mười năm hay nữa nỗi rầu trăm năm

mưa đêm nghe ướt chỗ nằm

 nghe trong xương tủy âm âm trở mình

 

thịt da ngày tháng buồn tênh

huống chi đông đã lạnh nghìn năm qua

mưa đêm từng giọt thiết tha

hồn tan nỗi nhớ quê nhà. nhà ơi !

 

thời gian cách biệt bên trời

bước chân ngày cũ là người dửng đưng

phải chi ai đó ngập ngừng

thì con tim đó ý chừng còn nguyên

 

có đâu tim vỡ bình yên

có đâu lời hứa thành tên giết người

cạn lòng hạnh phúc đã rơi

cũng như tiếng nấc của lời trtái tim

 

mưa đêm tiếng động quanh thềm

không gian như rộng cánh chim bạt ngàn

mạch sầu máu chảy chưa tan

em ơi có biết đêm tàn vì sao ?

 

cuộc đời có. không


 

tranh_dc_5


một ngày nếu chẳng có đêm

thì ta tự hỏi bóng đen đâu rồi

bình minh chẳng có nắng soi

thì ta tự hỏi cuộc đời có. Không …


tpt.

 

Con Đường Tình Ta Đi - Phạm Duy – Vu Khanh, Thanh Lan


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17 Tháng Mười Một 20186:58 SA(Xem: 21)
Mênh mông trời nước. về Cần-thơ với những đoạn rạch buồn. chim bay rồi biển trước. cá lội chiều sau sông (HU) Em còn nhớ? Đà lạt chiều Thu mộng mơ. Bồng bềnh gió. Níu vạt tóc ngây thơ. Bên đồi hoa, dã quỳ vàng ngát lối. (NQ)
16 Tháng Mười Một 20188:52 SA(Xem: 60)
Lăn qua – lăn lại – không tròn giấc. Cứ nghĩ vẩn vơ đến một người. Hình như họ ở nơi xa lắm. Mà cũng rất gần – trong tim thôi. Lời thơ viết mãi không thành ý
15 Tháng Mười Một 20188:36 SA(Xem: 45)
Thì cứ rót vòng quanh màu trà đậm. Chuyện muôn đời tiếng sấm nổ bâng quơ. Em có thấy đất trời kia thăm thẳm. (LTN)
14 Tháng Mười Một 20186:36 CH(Xem: 74)
Em có về không? Đêm nay lạnh. Mây đầy trời. Sao lẻ loi. Nghe từng tiếng gió. Rung cây lá. Khói thuốc vây quanh chỗ anh ngồi. Em có về không? Buồn lên ngôi. Mưa khuya hiu hắt ở bên đồi. Suối nguồn thơ thẩn về sông lớn.
13 Tháng Mười Một 20186:43 SA(Xem: 63)
cám ơn em, tặng phẩm. gói bằng lá gai thơ. những đường gân buốt đẫm. giọt máu tình vừa khô. tôi tiền kiếp là rắn.