DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,729,308

Xã Hội VN: Không dám tin đây là một cây cầu! - 'Phố thác loạn' ở Sài thành - Tin RFA

27 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 6372)
Xã Hội VN: Không dám tin đây là một cây cầu! - 'Phố thác loạn' ở Sài thành - Tin RFA


Tin RFA



Bản tin tối 27-11-12

Những con số trong tuần 27-11-12

 

 



Không dám tin đây là một cây cầu!




Đó là thực trạng đã và đang diễn ra hàng ngày trên chiếc cầu Cốc Mẳm, xã Thọ Hợp, huyện Quỳ Hợp, Nghệ An được bắc qua sông Dinh. Chiếc cầu là đường đi chính của hàng trăm hộ dân thuộc 2 xóm Sơn Tiến và Cốc Mẳm. Đã hơn 2 năm nay, cầu chính bị nước lũ cuốn trôi sau trận lũ lụt, thay vào đó là cầu tạm được làm bằng tre nứa.
 
Bên cạnh mố cầu xi măng và hơn ¼ nhịp cầu gãy đổ còn sót lại là chiếc cầu tạm làm bằng tre nứa do dân bản dựng lên. Trên những chiếc cọc chống sơ sài là những tấm nền mặt cầu đan ghép bằng tre, mét, mỗi khi có xe máy đi qua, cầu rung lên bần bật. Vẫn biết là mất an toàn, nguy hiểm… nhưng vì là đường đi lại chính nên hàng trăm hộ dân nơi đây đã quen dần và "kiên gan" với chiếc cầu tạm.


 
Một phần cầu bằng tre được nối từ bờ qua khu vực bãi đất cát lớn.
Một phần cầu bằng tre được nối từ bờ qua khu vực bãi đất cát lớn.



Được biết ở 2 xóm Sơn Tiến và Cốc Mẳm có gần 150 hộ dân với hơn 500 nhân khẩu, 100% là đồng bào dân tộc Thổ, gần 100 em nhỏ đang theo học phổ thông các cấp, người dân ở đây sống chủ yếu bằng trồng ngô, sắn mía, vì không có ruộng nước, cuộc sống thường ngày gặp rất nhiều khó khăn nên đến nay vẫn còn còn 30 hộ nghèo.

Cái ăn không đủ nên việc góp tiền làm cầu là không thể. Chỉ tính trong vòng một năm, đã 5 lần cầu tạm bị nước cuốn trôi, người dân lại chỉ biết cùng nhau góp tre, mét và cọc gỗ có sẵn trong gia đình cùng vài ngày công để tạo nên những chiếc cầu tạm mới.

Khi mùa mưa lũ về, người dân lại lo gom góp gạo và thức ăn dự trữ trong những ngày bị cô lập, trẻ em nghỉ học hoặc đến trường bằng bè. Chị Trương Thị Phước - người dân Bản Cốc Mẳm -cho biết: “Mùa mưa ở đây khó
khăn lắm, nhà nào không đủ điều kiện tích trữ gạo thì phải đi vay ăn


.

Cầu Cốc Mẳm sau những con lũ giờ còn lại trơ xương, cành... và không thể đi lại.

Cầu Cốc Mẳm kiên cố dầm cốt thép, trụ bê tông nhưng cũng không chịu được lũ dữ



Chiếc cầu gập ghềnh khó đi...
Để có cầu đi lại, cho trẻ tới trường, người dân gom góp làm những chiếc cầu tre.



...nhưng các em hằng ngày cũng phải đi...
Biết là nguy hiểm nhưng không thể không qua cầu...


... chiếc cầu tre đơn sơ do người dân lập nên...
không dám tin người dân nơi đây có thể đi xe máy trên những cây cầu tạm mong manh này


Huống hồ học sinh được cha mẹ chở qua cầu...
Những gia đình cha mẹ có thời gian thường tranh thủ đưa con qua cầu chứ không dám để trẻ đi một mình. Những đứa trẻ lớn và bạo dạn hơn đi xe đạp qua cầu như... làm xiếc



'Phố thác loạn' ở Sài thành

Dịp cuối tuần, sau chầu nhậu, Linh, đầu mối cung cấp vải lớn nhất ở quận Tân Bình rủ đám bạn xuống Bình Thạnh kiếm chút mát mẻ giải khuây. Theo Linh thì em út ở các nhà hàng nằm trên đường D2, D5 rất xinh, dễ thương, chiều khách hết ý. Buôn bán làm ăn, tiếp xúc với các bạn hàng nên Linh thường xuyên ghé thăm, một số quán trở thành mối ruột của anh chàng lắm tài nhiều tật.


blank
Những quán ăn nằm trên đường D5 với bề ngoài rất bình thường nhưng bên trong là những trò ăn chơi thác loạn.


Đường phố vừa lên đèn cũng là lúc các nhà hàng với những tên gọi mỹ miều, phục vụ các “món ăn đặc sản Á - Âu” bật đèn mời chào. Có nhà hàng nằm lấp lửng sau hàng cây, tinh mắt để ý mới thấy. Nhiều quán trưng bảng hiệu to tướng, nằm san sát thành một dãy. Nhóm của Linh ghé vào quán có cái tên hương đồng gió nội nằm giữa ngã tư đường D2 và D5. Nhìn bề ngoài, ngôi nhà một trệt 4 lầu chẳng phải quán ăn, nhà hàng bình thường bởi “thực khách” ra vào lặng lẽ, không có cảnh ăn uống nhộn nhịp, đặc biệt tầng trệt chẳng có ghế bàn, nơi chế biến như thường thấy.

Mới bật chân chống xe, đã có hai ba bảo vệ mặt mày nghiêm trọng chạy ra sắp xếp chỗ để. Những chiếc xe vào đây đều được quay đuôi vào trong, che chắn biển số rất kỹ. Út Ráng rỉ tai giải thích: “Làm thế để mấy bà vợ hay người quen của các ông anh có đi ngang qua cũng khó nhận ra, ăn nhậu hò hét cho thoải mái”.

Bốn khách được một quản lý dẫn vào căn phòng sực mùi rượu bia, nước hoa rẻ tiền. Mặc dù theo quy định cửa ra vào phải làm bằng tấm kính trong suốt, có thể nhìn rõ bên trong, độ sáng đảm bảo, không lờ mờ, huyền ảo, thế nhưng cửa phòng chỉ có tấm cửa kính nhỏ bằng hai bàn tay, bị tấm riđô giăng kín, ánh sáng lù mù chẳng nhìn rõ. Chưa kịp ngồi ấm chỗ, cô quản lý xinh đẹp đã cho gọi 10 nhân viên nữ ăn mặc hở hang, khêu gợi đứng xếp hàng để khách lựa chọn.

Để tỏ vẻ “đại gia”, Linh cho tất thảy 10 em ngồi vào bàn phục vụ, mặc dù nhóm chỉ có bốn khách. Chẳng cần bảo, nàng thì xé khăn lạnh nhẹ nhàng lau mặt cho khách, nàng bật bia bôm bốp, rót tràn vào những chiếc ly đã bỏ đá sẵn. Không biết tửu lượng khách thế nào, nhưng một nhân viên nam bê lên thùng Heineken rồi trút ào vào chiếc thùng đá ướp lạnh bên cạnh. Quảng cáo là nhà hàng với các món ăn “hương đồng gió nội”, “đặc sản Á- Âu” nhưng thực chất chỉ vài con mực khô, hoa quả hay có chăng chỉ là đĩa mì gói xào bò nếu khách có nhu cầu.


blank
Áo nhưng giống như chiếc “yếm” quàng lên người cho có lệ.



Là phái nữ chân yếu tay mềm nhưng các tiếp viên đúng là đệ tử chân truyền của “lưu linh”, chỉ vài cái cụng ly đã hết lon bia. Tiếng hát hò rôm rả, tiếng “dô dô” ầm ầm, khách và tiếp viên “quyện” vào nhau như chốn không người. Trong bộ đồ cũn cỡn, tiết kiệm vải hết sức, các nàng uốn éo phô bày gần như toàn bộ “tòa thiên nhiên” trước mắt thực khách.

Cô nhân viên tên Phượng (23 tuổi, quê Mỹ Tho, Tiền Giang) cho hay tất cả nhân viên vào đây đều bị chủ nhà hàng bắt ăn mặc như vậy, nếu không đồng ý thì bị đuổi đi nơi khác. Mới chừng 30 phút, một két Heineken đã được uống sạch, thùng lát-xê lại được đổ đầy thêm bia. Nếu để ý sẽ thấy khi rót mới được nửa lon bia thì có nhân viên đã vứt lon vào thùng ướp lạnh bên cạnh, cốt làm sao khách uống càng nhiều càng tốt. Là khách quen và giàu có nên Linh không chỉ được các nhân viên nữ bu quanh phục vụ nhiệt tình, mà ngay cả nữ quản lý nhà hàng cũng lên “chung vui”.

Đang ăn nhậu hát hò, bỗng một nàng có tên Trà My với thân hình bốc lửa nhảy vào lòng khách hôn hít, rờ rẫm khắp người. Thấy khách e ngại, Linh ghé tai nói nhỏ “mấy ông cứ vô tư đi, đây là quán quen mà. Nếu có nhu cầu qua đêm tâm sự với em nào thì xin số điện thoại, giá cả phải chăng”.

Chỉ vài tiếng trôi qua, bia đã xếp chồng thành từng lớp. Từ nhạc đồng quê, bỗng chuyển sang nhạc sàn, ánh đèn mờ ảo, khách và các đào như bị kích thích, ôm nhau nhảy múa loạn xạ. Mặc dù miệng hát, nhưng tay các vị khách vô tư “du lịch” khắp người các cô gái, cô nào tỏ ý phản đối liền bị cái nhìn cảnh cáo sắc lẹm của quản lý.

Một nàng có mái tóc bồng bềnh, khuôn hình nẩy nở bỗng nhảy xổ lên bàn, đưa tay bật tung khuy áo, phơi bày lồ lộ trước mặt khách. Theo quản lý tên Hà thì đây là màn thoát y sexy, chỉ phục vụ khách quen, nhưng phải chịu tốn kém. Cô gái chừng 20 tuổi tên Mơ không thôi uốn éo mời mọc, kích động khiến các vị khách reo hò, sung sướng như lạc vào “khu đèn đỏ” ở Patpong (Thái Lan), Geylang (Singapore) hay mãi tận xứ trời Tây xa xôi nào đó. Không dừng tiết mục thoát y nóng bỏng, quản lý còn khích lệ Mơ biểu diễn những trò “độc” nhưng không kém thô thiển, tục tĩu.


blank
Giới thiệu nhà hàng với “các món ăn Á-Âu” nhưng chỉ có món... trái cây và em út. 



Tiếp viên Mây (quê Định Quán, Đồng Nai) cho hay các cô vào đây đều được chọn lựa kỹ càng, đặc biệt số đo ba vòng không thua kém người mẫu, chiều cao phải thật lý tưởng. Chấp nhận hầu hạ, chiều chuộng khách nhưng tiếp viên không được nhà hàng chia sẻ “lợi nhuận”, nếu có thì cũng chẳng đáng bao nhiêu. Được hỏi lấy tiền đâu chi tiêu, Mây che miệng, áp nhẹ vào người khách: “Thì trông vào tiền bo của mấy anh đấy, ít thì vài ba trăm, nếu thương tình thì xộp hơn. Như anh Linh, mỗi lần vào đây là tụi em sướng hết xẩy vì anh bo rất đẹp”.

Đa số tiếp viên rất trẻ, từ 18 đến 24, nhưng cũng có cô chưa đủ tuổi thành niên. Mỗi ngày có hàng chục lượt khách vào quán ăn chơi nên nhiều đào phải phục vụ liên tục, mặt mày phờ phạc vì mất ngủ, có người vì uống rượu bia trong thời gian dài dẫn đến đau dạ dày, gan...

Buổi thác loạn kết thúc khi đồng hồ điểm sang ngày mới. Linh loạng choạng đứng dậy rút cọc tiền trong túi ra bo cho từng em. Nhận được số tiền khá “sộp”, em nào cũng mặt mày hớn hở, miệng cười tươi như hoa và không quên ghi số điện thoại cho từng vị khách nếu cần người “tâm sự”.



BVN-TH
(từ báo VN)





Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5360)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6557)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9295)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12645)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6539)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh