DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,729,318

Xã Hội VN: Kinh tế khó khăn, nạn cướp giật càng phức tạp - Tin RFA

28 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 6354)
Xã Hội VN: Kinh tế khó khăn, nạn cướp giật càng phức tạp - Tin RFA

Tin RFA

(Đài Á Châu Tự Do)


Tin sáng 28-11-12

Bản tin tối 27-11-12

Những con số trong tuần 27-11-12

 


Kinh tế khó khăn, nạn cướp giật càng phức tạp



 Bên cạnh những chính sách an sinh xã hội, dư luận cho rằng rất cần những “hiệp sỹ đường phố” để góp phần giữ bình yên trên những tuyến đường


Chưa bao giờ, người dân cảm thấy bất an như lúc này. Kẻ cướp ngày càng táo tợn, liều lĩnh hơn. Vì sao lại có tình trạng này?

Do kinh tế khó khăn, các doanh nghiệp (DN), đặc biệt là DN vừa và nhỏ có dấu hiệu giải thể, ngưng sản xuất, sa thải một bộ phận không nhỏ công nhân, người lao động. Tình hình thiên tai bão lũ ở một số địa phương dẫn đến việc di dân ồ ạt vào TPSG.

Công ăn việc làm giải quyết căn cơ đời sống. Càng khó khăn thì tình hình trộm cắp, cướp giật càng diễn biến phức tạp.

Một nguyên nhân khác là các sản phẩm văn hóa không lành mạnh như phim ảnh, trò chơi điện tử, đặc biệt là game online bạo lực… Các đối tượng phạm tội đa phần đều còn rất trẻ, muốn có tiền ăn chơi nên vô hình trung tạo thành các băng nhóm trộm cắp, cướp giật.

Vụ chém cô gái cướp xe máy SH trên đường dẫn cầu Phú Mỹ (quận 2), đối tượng sinh năm 1993 cầm đầu một nhóm có tiền án tiền sự gây án.

Có dư luận cho rằng gần đây, việc nhập cư vào TPSG dễ dàng và công tác quản lý người nhập cư chưa tốt, việc đưa về cộng đồng hàng chục nghìn người đang cai nghiện ma túy… đã làm cho tình hình phức tạp hơn?

quê không có công ăn việc làm, đến TPSG cũng bị thất nghiệp thì sẽ dẫn đến nguy cơ gia tăng tội phạm.

Nguyên nhân công tác quản lý người cai nghiệni hòa nhập không tốt.

Người sau cai nghiện càng khó hơn. Làm một nồi xôi, gánh bắp đi bán đâu có dễ. Không mang về ăn cũng đối mặt với nguy cơ bị xử lý vì lấn chiếm lòng lề đường.


Bần cùng sinh đạo tặc?


Vn vào lý do không có việc làm mới đi ăn cướp?

Một vấn đề quan trọng nữa là việc giáo dục thế hệ trẻ trong gia đình, nhà trường, xã hội, việc chọn lọc, định hướng cho các em trong tiếp cận các sản phẩm game online, phim ảnh.

Cứ mở ti vi ra thì thấy phim đều có nội dung na ná. Đó là nhiều cảnh bạo lực, chém giết, yêu dở dang, thù hận.

Người lớn từng trải có “kháng thể”, khi thất nghiệp ở TPSG có thể xuống Bình Dương, Bình Phước, hay bất cứ đâu để kiếm việc làm.

Còn các em mới lớn, thiếu sự quan tâm của gia đình, nhà trường, học hành không đến nơi đến chốn, vốn sống mỏng thì sao? Buồn chán không có việc làm, không chịu làm nghề bốc vác, bưng bê nên dễ sa ngã.

Chưa đủ cơ sở vững chắc đã vội “góp gạo thổi cơm chung”, tiến tới hôn nhân. Thời buổi khó khăn, lương vợ chồng công nhân đã không đủ sống, huống chi một hoặc cả 2 vợ chồng, cả gia đình thất nghiệp, cuộc sống bị đẩy đến đường cùng.

TPSG không là “đất lành”, nhưng vì không còn chọn lựa nên người dân các tỉnh khác buộc phải đến.


Chuyện buồn ở "thiên đường sung sướng" miền Trung


Sau khi rộ lên phong trào xuất ngoại, nơi đây đã xuất hiện nhiều quán karaoke, nhà nghỉ khiến cuộc sống người dân chài không còn yên ổn.

 


Những ngôi nhà khang trang bạc tỷ ở xã Cương Gián.

Những ngôi nhà khang trang bạc tỷ ở xã Cương Gián.


Xã Cương Gián, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh được xem là xã có số lượng người xuất khẩu đi lao động nhiều nhất nước. Cuộc sống người dân nơi đây “thay da đổi thịt” từng ngày nhưng hệ lụy nó mang lại không hề nhỏ. Sống dựa vào nguồn ngoại hối đổ về, người dân vốn xuất thân từ tầng lớp ngư nghiệp sa vào rượu chè, cờ bạc, ma túy và mại dâm. Những câu chuyện về ngoại tình, tình làng nghĩa xóm thay đổi vì sự phân biệt giàu nghèo.

Người dân quanh năm bám biển mưu sinh, đánh bắt nguồn lợi hải sản trên biển. Tuy nhiên kể từ năm 1995, ở xã bắt đầu xuất hiện phong trào xuất ngoại một cách rầm rộ nhất, nhiều người bằng mọi cách vay vốn, thế chấp tài sản ngân hàng để được sang nước ngoài làm việc.

Theo thống kê của xã Cương Gián, xã hiện có khoảng 14.000 dân nhưng có tới 2.500 người đi xuất khẩu lao động sang các nước như Hàn Quốc, Trung Quốc, Indonesia, Nhật Bản, Nga, Pháp… Trung bình mỗi nhà có từ 2 đến 3 người xuất ngoại, đặc biệt có nhà 8-10 người đi, chủ yếu là tầng lớp thanh niên có sức vóc, tuổi đời còn rất trẻ.

Từ một xã nghèo khó, người dân kiếm sống không đủ no qua mùa biển động, bây giờ Cương Gián chẳng khác nào chốn phồn hoa đô hội. Điều đầu tiên dễ thấy ở xã này là hàng loạt ngôi nhà bề thế, sang trọng mọc lên trong làng, có ngôi nhà tiền đầu tư bạc tỷ. Nhiều quán ăn, dịch vụ, khách sạn hoành tráng khác cũng thi nhau mọc lên chen chúc ở xã biển.

Một lão ngư cho biết, bọn trẻ bây giờ không còn biết ra biển phụ giúp gia đình kiếm con cá, con tôm nữa, đứa nào đứa nấy tóc vàng hoe, ăn mặc sành điệu tới các quán cà phê, nhà hàng, karaoke… Trưởng thôn Bắc Mới, ông Nguyễn Ngọc Cư cho hay, do sống chủ yếu dựa vào nguồn kiều hối đổ về nên đời sống người làng có phần đổi thay.

Người dân trong thôn không còn đi biển đánh bắt nữa, họ xài bằng tiền đô, không tiêu tiền Việt. Những thành phần xuất ngoại trở về cố hương mang theo cách sống tiêu cực, ăn chơi, gây ảnh hưởng không nhỏ. Nắm bắt thời cơ, các “tú bà”, “tú ông” chuyên môi giới gái mại dâm liền mở hàng loạt quán ăn, nhà nghỉ dọc ven biển Xuân Thành để kinh doanh dịch vụ. Họ bỏ công tuyển lựa các cô gái trẻ đẹp, có gia cảnh nghèo khó, suy nghĩ khờ dại về phục vụ khách làng chơi, đa số là con em trong xã Cương Gián.

Giữa tháng 9, người dân trong vùng xôn xao vì một vụ trọng án xảy ra ở nhà nghỉ Đức Thắng, huyện Nghi Xuân. Nạn nhân là chị Đặng Thị Tâm (23 tuổi, chủ nhà nghỉ). Hung thủ Phạm Văn Giang (xã Cương Gián, huyện Nghi Xuân) khai nhận trước đó có đến nhà nghỉ Đức Thắng để “vui vẻ”. Tại đây, Giang được bà chủ giới thiệu cho một cô gái trẻ đẹp. Giang qua đêm với cô gái tại nhà nghỉ trong vòng 3 đêm liền mà không sử dụng biện pháp an toàn.

Trong lúc vui vẻ lần thứ 3, cô gái nói với Giang mình đã trót nhiễm HIV rồi. Quá tức giận và tuyệt vọng vì nghĩ mình rơi vào đường cùng, trong khi cô gái "làng chơi" đã bỏ trốn, Giang đã ra tay không chút tiếc thương với chị Tâm rồi bỏ trốn.

Đó chỉ là một trong vô số các vụ trọng án liên quan tới vấn nạn mại dâm xảy ra mới đây nhất tại xã Cương Gián. Nhiều khách rỉ tai nhau, về biển Xuân Thành tìm chỗ để “thư giãn” không thiếu, ngay cả dân chơi trên Vinh cũng mò tìm về đây. Đi dọc bờ biển khoảng một cây số, nhẩm tính đã có trên 30 quán nhậu, nhà nghỉ. Tất cả đều là quán trá hình, nếu khách gật đầu muốn em út thì kiểu gì cũng có. “Thượng vàng hạ cám”, từ con gái miền núi mang hương đồng gió nội đến con gái yêu kiều ở tận miền Tây.

Trước một quán nhậu, 3-4 cô gái chừng 16-17 tuổi tô son trát phấn nhoè nhoẹt, áo dây ngắn cũn cỡn. Kẻ đứng người ngồi tươi cười chào đón các vị khách lạ. Một cô gái tên Lan nũng nịu: “Các anh tới đây vui chơi thoải mái, đảm bảo không muốn về nhà luôn. Chỗ bọn em rẻ nhất đấy, đi nhanh 1 xị (100.000 đồng) thôi, còn qua đêm là 3 xị”.

Chiều đến, bãi biển Xuân Thành người người đổ về, xe cộ đông đúc, náo nhiệt hẳn lên. Tuy nhiên, điều dễ nhận thấy là người tắm biển thì ít mà “mất hút” vào phía trong nhà theo sau chân các cô gái cùng tấm chiếu cũ sờn thì rất nhiều. Biển Xuân Thành được dân chơi gọi bằng cái tên “thiên đường sung sướng nhất” ở miền Trung.

Cũng chính vì thế, thanh niên trong làng ăn chơi suốt ngày tháng, hết tiền thì chờ bên nước ngoài gửi về. Người ở nhà dùng tiền không phải đổ mồ hôi nước mắt, tệ nạn xã hội lại “giăng bẫy” khắp hang cùng ngõ hẻm nên việc thanh niên hút chích, mại dâm càng ngày trở nên phổ biến.


blank

Một gái đang ngồi chờ khách trên bãi biển.

Trưởng thôn Nguyễn Ngọc Cư nói: “Con gái, con trai mới lớn đã đàn đúm, bỏ học. Cha mẹ đi nước ngoài lao động, không ai dạy bảo nên sinh hư. Có những đứa chưa đủ tuổi đã được người thân bỏ tiền cho đi xuất ngoại. Bởi vậy, số lượng con em đậu vào đại học, cao đẳng, học hành tới nơi tới chốn ngày càng giảm”.

Không chỉ là xã đi đầu trong cả nước về xuất khẩu lao động, Cương Gián được nhiều người cho là xã giàu nhất nước vì lượng kiều hối gửi về rất lớn. Tuy nhiên có một nghịch lý ở đây, đó là sự phân biệt giàu nghèo rõ rệt. Những nhà không có con em đi xuất ngoại nghèo “rớt mồng tơi”, quanh năm bám biển, đời sống vô cùng khó khăn. Xuất ngoại, vợ xa chồng, anh xa em, khoảng cách địa lý kéo theo bao khoảng cách về tình người, tình đời.

Những người dân ở Cương Gián kể lại không ít những câu chuyện cười ra nước mắt. Theo ông Nguyễn Ngọc Cư, chuyện người trong thôn xã có quan hệ tình cảm bất chính với nhau không có gì lạ. Tuy nhiên, khó có thể có con số thống kê cụ thể các vụ ngoại tình gây bất ổn an ninh trật tự thôn xóm. Thực tế, nhiều vụ chồng hoặc vợ đi lao động ở xa, người ở nhà sống trong cô đơn buồn bã, thiếu thốn tình cảm dẫn đến các quan hệ không chính danh. Khi vụ việc vỡ lỡ, kẻ đánh ghen, người báo oán làm ồn ào khắp xóm làng, mất tình nghĩa giữa người với người.

Ông Cư kể câu chuyện điển hình về chồng xuất ngoại, vợ ngoại tình. Anh Phong và chị Thu cưới nhau, cuộc sống khốn khó với những chuyến đi biển dài ngày. Khi phong trào xuất ngoại nở rộ, hai vợ chồng dành dụm tiền bạc để anh Phong sang Đài Loan làm việc. Chị Thu ở nhà bán bún kiếm thêm thu nhập. “Gái một con trông mòn con mắt”, chị Thu được cánh đàn ông, thanh niên trong làng nhòm ngó, đẩy đưa lời tình tứ.

Tin đồn chị Thu bán bún thì ít mà “bán hoa” thì nhiều nên khách khứa ngày một đông hơn. Cha mẹ chồng nghi ngờ con dâu dan díu, không chung thủy với chồng nhưng không có bằng chứng nên đành nói bóng nói gió. Họ lập mưu để bắt quả tang.

Một đêm mưa gió, cô Thu không về nhà, ở lại quán bún nhắn tin cho tình nhân đến. Khi cánh cửa cài lại, đèn ngủ bật lên, đèn sáng phụt tắt, đôi nhân tình quấn chặt lấy nhau. Đang lúc cao trào thì bố mẹ chồng bỗng dưng xuất hiện, mở điện sáng lên. Vụ việc gây xôn xao dư luận, kẻ bàn ra, người tán vào khiến người trong cuộc xấu hổ, bậc phụ huynh cũng tủi thân, nuốt nhục. Sáng hôm sau, chị Thu lặng lẽ bắt xe đò vào Nam, biệt tích.

Ông Cư cho biết trước đó có những vụ ghê gớm hơn. Chồng về nước nghe tin vợ dan díu với người này người kia, gia đình cũng không còn hạnh phúc nữa. Lại có vụ đánh ghen thuê cả cánh giang hồ đâm chém như ở thôn Bắc Mới. Có những đêm, ông Cư phải tỉnh ngủ để đi giải quyết các vụ mâu thuẫn, thanh toán lẫn nhau giữa người làng này và người làng kế bên.

Ông Cư lắc đầu, chua chát nói: “Ngày chưa đi xuất ngoại, xóm làng bình yên, người dân sống hòa thuận với nhau, chung lưng đấu cật kiếm sống trên những con thuyền ra khơi. Bây giờ thanh niên hư hỏng nhiều, tệ nạn, nhân cách con người sa sút. Con em dính vào vòng lao lý cả. Đó là chưa kể số người “tan giấc mộng” vì xuất ngoại bị lừa hay làm ăn thất bát”.


BVN-TH

(từ báo VN)

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5361)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6557)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9295)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12645)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6539)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh