DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,745,436

Lá Tương Tư - Mường Mán (từ chương 5-8)

20 Tháng Hai 201312:00 SA(Xem: 5648)
Lá Tương Tư - Mường Mán (từ chương 5-8)
Lá Tương Tư



blank

 

Chương 5


Đêm sâu hút, xanh thẳm, không mưa với gió. Đêm thật đầy bóng tối, đêm đầu đông và đêm tàn thu. Sương bí mật mở cuộc du hành trên mỗi cành lá. Lá bí mật rửa hết màu vàng phụ lòng thu: sao phụ lòng đêm tối nên sao sáng khiêu khích cuối tít đỉnh trời. Mây không thấy đâu cả. Mây về ngủ cuối núi nào? Gió mang nhạc hay chẳng mang gì trong từng dặm lang thang mê mỏi?
Quân đứng trong ô cửa nhìn ra. Đêm đối mặt Quân và Quân chạm mặt đêm. Quân thấy đêm, biết đêm có thấy Quân không?
Sau lưng Quân, giường xô chiếu lệch, lạnh ngắt hơi đồng. Quân đang nhớ Thoan quằn quoại, quay quắt. Quân đang đợi đêm bật lên tiếng hát cầu hồn, đợi giờ phút linh thiêng giao mùa của đông và thu. Quân đợi tình về, tình đã bỏ đi ra ngoài dặm sương ải gió. Tình ơi, tình về. Tình nhớ, tình thương, tình giận, tình ghen, tình lẫy, tình hờn.
Trí thanh thản. Lòng chơi vơi, Quân đang dọn mình và sẵn sàng ném vào cơn say linh hiển nhất nhưng sáng suốt nhất. Quân đã sửa soạn một bó đèn cầy, một bó nhang và một xấp giấy pelure trắng tinh. Đêm nay là đêm nghiêm trọng nhất đời Quân, là đêm đáng ghi nhớ, ký ức sau này không thể quên được di tích đêm nay. Quân đã nhảy cà tưng lên vì chợt bắt được cái ý định sẽ thực hiện đêm nay. Nhang đèn sẵn có rồi. Lẽ ra Quân phải đốt một lò trầm mới đúng điệu, nhưng thôi nhang đốt cũng đủ thơm lừng cả bốn bề không gian rồi.
Đêm ngả đầu xuống chiếc gối êm đềm của khuya. Đêm mê thiếp, mê man Quân mới bắt đầu. Đêm còn tỉnh Quân chưa thể bắt đầu được.
Bốn bề yên tịnh không một tiếng động. Nhà trong ngõ ngoài im tiếng lắng hơi. Hương đêm dìu dịu.
Đêm ngất rồi! Mê thiếp thật rồi!
Quân nhẹ nhàng rời ô cửa, bật khẽ que diêm. Ngọn sáng bừng cháy đầu cây nến thứ nhất. Quân ngồi vào bàn, trước xấp pelure trắng tinh, đốt ba cây nhang cắm vào chiếc ly thủy tinh. Mùi nhang bốc nồng thơm hương mùi nhớ. Thoan đang lẻn vào với Quân. Hình bóng Thoan chật ních cả không gian căn phòng. Quân cầm viết lên tay và bắt đầu thực hiện ý định thần thánh (hay điên khùng?) của Quân. Quân viết Kinh. Vâng, đêm nay Quân sẽ viết một pho Kinh, chẳng phải Kinh độ thế hay Kinh cứu chuộc tội loài người. Quân viết Kinh cho tình.
Trí tưởng Quân thơm lừng mùi hương nhớ. Tâm hồn tràn ngập hình ảnh yêu kiều tha thướt của Thoan. Mũi viết đặt nhẹ lên trang giấy mê man và Quân ném mình vào cơn say huyền ảo. Lòng giấy trắng hoang vu run run chấn động những nét chữ hiện hình:
"Đường nội thành sướt mướt lá khóc vui, thành quách vọng tiếng chuông ngân rộn rã.
Nhạc đã trổi. Nhạc đã trổi. Nhạc đã trổi. Nhạc đưa thuyền qua bến đò Thừa Phủ. Nhạc lênh đênh nâng tà quạt, nâng xiêm y chào đón công chúa nghìn xưa quy triều. Nhạc nhấp nhô vạn mái thuyền bồng, trôi rất chậm tiếng Tỳ Bà cung oán.
Em đã về. Em đã về. Em đã về. Em sắp về chưa? Cửa ngọ môn mở lối thênh thang. Triệu nụ hoa chỉ chờ gót em qua là ngất. Cây xõa tóc. Cây xõa tóc. Cây xõa tóc. Cây xõa tóc gọi trăm con suối lạc lối tìm về khoác áo ngự hàn cho đồi núi. Lục lạc khua vang quanh cổ đàn bò, chúc thọ tung hô tình yêu. Tình yêu, ôi tình yêu! vạn vạn tuế!
Đuốc thắp sáng. Đuốc thắp sáng. Đuốc thắp sáng. Rực rỡ đèn treo. Chiêng trống nô nức hoan ca đêm hội lớn. Đám rước tề tựu đông đủ họ hàng nội ngoại con cháu muôn loài. Những nàng bọ cạp son phấn hoa hòe sánh vai những công tử chuột cống đai xanh áo tím. Dàn trống kèn ễnh ương hòa tấu cho chị mèo muớp ca bài hạnh phúc muôn năm, tiếng hát làm thổn thức tim bầy chuồn chuồn mới lớn. Lạc Long Quân cũng về. Âu cơ cũng về. Chức Nữ cầm tay Ngưu Lang. Trương Chi neo thuyền cười rực rỡ đón Mỵ Nương. Trọng Thủy, Mị Châu gò cương ngựa khoác vai nhau song ca bài trăm hoa đua nở.
Roméo và Juliette tóc dài áo hoa quần rộng hippy nhảy à go go đón mừng Jérôme và Alissa quý phái, Paull và Virginie vỗ tay hoan hô... Rất nhiều. Rất nhiều. Rất đông những đôi tình nhân khổ đau trên thế giới đêm nay về sum họp tưng bừng. Hạnh phúc đầy trong mắt, gồng gánh trên vai, hạnh phúc phiêu bồng bay trên mỗi đầu ngọn tóc.
Thành phố đêm nay không còi hụ giới nghiêm. Quán xá dọc đường bừng vang âm nhạc. Công Chúa Huyền Trân trầm ngâm bên tách cà phê đen. Vua Gia Long nhậu la-ve khô mực với Vua Quang Trung. Vua Tự đức uống trà cúc nghe nhạc phản chiến Trịnh Công Sơn vuốt râu cười ha hả khen "Ồ, bọn hậu sinh khả uý"! Chúa Trịnh, chúa Nguyễn say sưa đấu cờ tướng, ai thua cứ việc nốc cạn ly champagne đầy nhóc... Đêm nay. Đêm nay. Đêm nay mọi hận thù xóa hết mọi dơ bẩn, chỉ giữ lại những nét vàng son chân thật. Mọi mưu toan đều bị xử tử hình, trò ma giáo bị lên án chặt đầu bêu giữa chợ đêm nay. Đêm nay. Đêm nay. Ôi! không bút mực nào tả hết sự phong phú, rực rỡ, hân hoan. Đêm nay. Đêm phục sinh. Tình yêu toàn thắng. Đêm nay. Đêm nay. Đêm nay. Ôi đêm nay ta là kẻ đứng bên lề trông vào cuộc vui. Bởi ta thiếu em, thiếu em, thiếu em. Biết không?


Hỡi cái xương suờn cụt yêu dấu!
Hỡi cái xương sườn cụt yêu dấu của ta!
Em tuyệt vời gấp ngàn lần cái xương sườn cụt của ông Adam
Em tuyệt vời gấp ngàn lần bà Eve
Bởi em biết ghen tuông và hờn giận
Bởi em ngoan cố và quá khích
Và cứng đầu
Ôi cái xương suờn cụt đáng yêu của ta
Tới bao giờ ta ghét em cho được
Hỡi cái xương sườn cụt yêu dấu của ta"


Cây đèn cầy cuối cùng lụn bấc, cây nhang cuối cùng tắt khói, đêm cũng vừa cạn. Gà gáy âm vang khắp bốn mặt vườn, Quân gục đầu xuống trang "Kinh" thở dốc. "Tương Tư Kinh", tinh hoa não tủy tim óc đã hiện lên giấy.
Quân mệt lả nhưng cũng cố gắng gượng thở hắt ra một hơi nhẹ nhàng. "Tương Tư Kinh". Cuốn kinh mai này những tên trẻ tuổi đều phải thuộc nằm lòng. "Tương Tư Kinh": phúc âm riêng của hai người thương yêu nhau và của vạn ức người mến nhau. Một mai lời vàng ngọc của "Tương Tư Kinh" mọi người đều thuộc. Quân khoan khoái nghĩ tới ngày ấy lời "Kinh" sẽ được rao giảng ngoài phố ngoài làng, từ con nít mười lăm tuổi đến ông già chín mươi lăm đều đọc bô bô, đọc làu làu, trước khi trút hơi thở cuối cùng vẫn còn đọc.
Quân ngạc nhiên thấy tinh thần thật sảng khoái nhẹ nhàng, cơn mỏi mệt rút biến đi đâu mất. Quân xô ghế đứng lên, xô mạnh hai cánh cửa sổ. Sương rây hạt nhỏ xuống vườn, làn gió tinh tấn phả vào mũi Quân, hương cỏ cây dìu dịu. Quân thở ra hít vào, làm vài động tác thể dục, vặn xương sống kêu lắc rắc. Quân thong thả ngã lưng xuống giường châm một điếu thuốc, mắt mơ màng nhìn làn khói lượn và chợt nghe đau nhói trong tim một vết cào nhẹ. Quân chợt nhớ mình đang xa vời Thoan quá. "Tương Tư Kinh", phải chăng "Kinh" chỉ dành cho những anh chàng ốm bệnh tương tư, những anh thất tình điên đảo? Quân rúc đầu xuống gối. Thôi, thôi cứ cho là như rứa cũng được. Ta, ta là anh chàng đang thất tình đây. Đừng ai học thuộc "Kinh" ni hết, chỉ một mình ta, riêng ta mà thôi. Quân bỗng lo sợ có kẻ nào đó đã dòm lén, đọc lén "Tương Tư Kinh" rồi, Quân vụt ngồi dậy ngó quanh. Không, chẳng có ma nào cả. Phải chép "Kinh" ni ra thành nhiều bản, lỡ có tên ăn trộm mô đánh cắp thì răng? Mai sau "Kinh" sẽ thất truyền, lũ con cháu của ta lỡ có đứa thất tình làm răng có "Kinh" mà đọc để tự khuây khỏa linh hồn, cứu rồi thân xác?
Quân cuốn xấp giấy viết "Kinh" lại thành một cuộn như cái ống thổi lửa, bọc ngoài hai lớp giấy nữa rồi cẩn thận kéo hộc bàn, bỏ vào, khóa ngăn kéo lại.

 

Chương 6

blank



Tiếng đàn guitar quằn quại cuốn giọng hát ồ ề khàn trầm của Huyên. Tiếng đàn hát vang căn gác, gây huyên náo, khua rộn bầu không khí hồn hầu ngọt mềm hơi nước, hơi mưa.
”Smoke gets in your eyes.” Dường như suốt tuần nay lúc nào Quân cũng nghe Huyên hát bài đó. Khói tình mô đã vương vào mắt anh chàng râu ria ấy. Khói đã làm ứa lệ anh chưa? Tình đã dìu anh lên tận đỉnh nhớ nhung mệt lả ngất ngư chưa?

Quân chạy lên gác đứng vòng tay mỉm cười nhìn Huyên. Huyên ngừng hát, uể oải:
- Ê châm giùm tao điếu thuốc Quân.
Quân châm điếu thuốc gắn vào môi Huyên. Huyên ngồi bắt chân chữ ngũ trên ghế bành. Bộ ria mép vừa tém tỉa trông gọn gàng sáng sủa. Huyên chưa rời đàn và môi vừa phun tiếng hát vừa phun khói thuốc. Khói vờn bay uốn éo giữa khoảng không, đầu Huyên cúi xuống cây đàn cho tóc chẻ hai mái phủ hết mắt mũi. Huyên trông giống anh chàng nghệ sĩ ốm đói.
Quân tới đứng bên cửa sổ dòm xuống vườn nhà hàng xóm cười hắt:
- Nghe anh hát chắc cỏ cây bên nhà chị Thảo úa tàn hết.
Huyên ngẩng lên, bỏ cây đàn đánh cộp lên bàn:
- Đừng nói ẩu, cuối tháng người ta lấy chồng rồi đó mi.
- Rứa là anh lại có dịp hát ông ổng bài Cô láng giềng suốt cả mùa đông lạnh lẽo.
- Được thất tình là một cái thú.
- Thú à? có thật...
Quân bỏ lửng câu nói cắn môi nghĩ có phải ta cũng đang dầm mình trong cái thú đó không?
- Đó là cái thú tuyệt vời tao nuôi giữ cho tới mãn kiếp.
- Nuôi giữ mãi có ngày anh trở thành "Thất tình đại hiệp".
Huyên cười ha ha, Quân cười hì hì. Tiếng cười tưởng chừng vui nhưng nghe rời rạc.
Huyên gác hai chân lên bàn:
- Trò chơi lớn giữa mi và con Thoan tới chặng mô rồi?
- Chặng hờn ghen giận tủi.
- Mi cầm được tay hắn theo cách tao bày chưa?
- Rồi.
- Có cảm thấy rung động muốn ngất xỉu không?
- Có.
- Răng mi chưa tiến tới giai đoạn hai?
Quân ngớ ngẩn:
- Giai đoạn hai à?
Huyên ngắm nghía vẻ ngơ ngác của Quân cười rộ:
- Ừ, giai đoạn hai.
Quân chớp mắt tò mò:
- Ở giai đoạn hai phải làm cái chi?
- Mi hãy hát: “Xích lại gần anh tí nữa đi em...”
Quân bối rối đỏ mặt:
- Trời ơi, tình yêu của tụi em là tình yêu thánh hóa, mô có phải trần tục hóa như...
Huyên ngắt lời Quân bằng tràng cười giòn:
- Đồ mơ mộng! mi cứ ngồi đó mà thánh hóa. Cứ nghe tao, cứ hát câu đó cho em nghe đi. Ngàn đứa con gái, hết chín trăm chín mươi chín đứa thích nghe câu nỉ non nớ.
- Chín trăm chín mươi chín đứa thích nghe vẫn còn một đứa không khoái nghe. Em chắc rằng đứa độc nhất nớ là Thoan, là Ngọc Thoan.
Huyên vỗ mặt bàn làm bộ giận dữ:
- Đồ lãng mạn! cứ mơ mộng rồi có ngày mi sẽ sáng mắt ra, có ngày mi khóc mà hát “Nghìn trùng xa cách...”
- Bộ chừ mắt em mù rồi à?
- Ừ, rõ ràng mi đang mù, đang quờ quạng trong mê hồn trận.
Quân ngước nhìn trần nhà lim dim mắt mỉm cười với khoảng không yên tĩnh. Có đúng như lời Huyên nói không? Tình yêu mà cũng chia ra nhiều giai đoạn rứa à? Giai đoạn một: cầm tay nhau. Giai đoạn hai: xích lại gần nhau? Quân cười thành tiếng. Huyên kênh kiệu vuốt vuốt ngọn ria mép:
- Răng? Qua một phút suy tư, mi chịu tin tao chưa?
Suy tư? Huyên thốt hai tiếng ấy với một chút nghịch ngợm nhe. Quân giả đò hăng hái mạnh:
- Tin anh ghê lắm rồi, anh là quân sư quạt mo của em, không tin anh răng được. Nhưng liệu khi em mở miệng hát “xích lại gần anh tí nữa đi em,” thì Thoan nói vội vàng xua hai tay nói anh gấp gấp ra cái máy nước đầu phố thì răng?
Huyên chưng hửng:
- Ra máy nước đầu phố làm chi? Mi nói như đồ khùng.
Quân cười khanh khách, cười văng nước bọt:
- Thì ra máy nước hát câu đó cho các em ma-ri-sến, ma-ri phong-ten nghe chớ chi nữa.
Huyên bị thằng lỏi hạ một cú đòn đau, chỉ biết nhăn răng cười trừ.
- Bộ mi tính dừng lại muôn năm ở giai đoạn một và tôn em lên làm thần thánh à?
Quân nghinh mặt:
- Tạm dừng lại tí ti thôi.
- Rồi mi làm chi?
- Không làm chi cả.
- Còn hiện tại?
- Em đang thất tình.
Huyên trợn tròn mắt nhìn Quân như một người vừa từ hỏa tinh rớt xuống. Tia nhìn nửa xa lạ nửa ngạc nhiên kinh khủng:
- Bộ mi bị loại ra khỏi trò chơi lớn rồi hả?
- Không.
- Rứa răng mi nói đang thất tình được?
- Em đang giận hờn nám gan cháy phổi ghen tuông loạn cả lên.
- Rồi răng?
- Em không chịu nghe giải thích, thanh minh thanh nga chi hết.
- Bởi rứa mà mi thất tình? Trời ơi! mới bị giận hờn ghen tuông chút xíu đã vội co cuốn mình lại, vỗ ngực xưng ta là kẻ thất tình. Mi là thằng đại ngôn, lếu láo. Mi tưởng dễ có cái thú thất tình tuyệt vời lắm hả?
- Bộ khó lắm chắc?
Huyên cười hì hì:
- Không khó, dễ ghê lắm, nhưng trường hợp mi không nên và không đáng để thất tình ông cụ non ngớ ngẩn lẩm cẩm ạ.
- Rứa răng?
- Hãy gấp gấp tìm cách vãn hồi hòa bình, để lâu em sẽ cho mi đi tàu suốt rồi thất tình giả trở thành thất tình thiệt, lúc đó mi sẽ dài người ra, tha hồ mà hốc hác với cái thú thất tình.
Quân thộn mặt nghe Huyên giảng thuyết, có vẻ lãnh hội đầy đủ và sáng suốt bài học ghê gớm lắm. Quân ngượng ngùng cắn môi ngẫm nghĩ, Huyên nhìn Quân, Quân đang mang đúng kích thước và hình ảnh của Huyên những năm về trước; những năm mới lớn, hồn còn đầy ắp thơ mộng. Huyên chợt thèm muốn được bước lùi lại thời niên thiếu và được khoác vẻ ngẩn ngơ bối rối của Quân hiện tại. Vẻ ngẩn ngơ bối rối dễ thương, pha lẫn chút bướng bỉnh ngang tàng. Quân mang vẻ bướng bỉnh trên vầng trán lồ lộ, trên mớ tóc để không chải chuốt và, vẻ ngang tàng trong đôi mắt sáng rỡ tin yêu. Nhìn Quân, nhìn gã thiếu niên mới biết yêu lần đầu, tâm hồn là cái xắc hành lý đựng đầy thơ đầy mộng hăm hở bước xuống cuộc đời... Không dưng Huyên bỗng nghe lòng gờn gợn bâng khuâng.
Không khí cởi mở hào hứng dường như luôn luôn có giữa khoảng cách hai anh em. Tình huynh đệ đôi khi muốn biến thành tình bằng hữu. Số tuổi chênh lệch không bao giờ được đặt ra trong mọi cuộc tán láo. Tán láo đủ mọi vấn đề, lãnh vực. Huyên có một quan niệm sống rất rộng rãi đối với cậu em trai. Quân thích gì cứ làm nấy, miễn là không làm bậy, miễn học thật giỏi. Quân học giỏi và chẳng làm bậy gì cả. Quân lớn, nó phải có mộng mơ, có tình yêu cho nó, nó phải biết tán gái, tán thật hay càng tốt. Huyên không hề cho rằng chuyện tán gái và chuyện học hành ảnh hưởng xấu, chi phối nhau. Học là học, tán gái là tán gái, đừng cái nào quá đà quá mức. Học nhiều quá, suốt ngày chúi mũi và sách vở có ngày biến thành con mọt sách, con dán, biến thành một cuốn sách giáo khoa, bụng chứa đầy chữ nghĩa mà tâm hồn rỗng tuếch như cái trống cũng bằng thừa. Mê gái mê theo tình quá cũng sẽ biến thành con lừa. Học thật giỏi nhưng đừng quên mơ mộng, phải để tâm tư mình vượt ra khỏi biên cương những trang sách lang thang tới những bờ cõi, một không gian, một chân trời ảo diệu, mới toanh và tuyệt đẹp. Phải lang thang tới đó, dịu dàng đặt những bước chân say mê khai phá.
Quân là kẻ đang tới cõi bờ, không gian, chân trời ấy. Quân đang dừng lại để nhận đường với ít nhiều cuống quít vụng về. Huyên làm kẻ chỉ đường nhiệt tình đầy hào hứng.
Quân đốt một điếu thuốc cho mình và cho Huyên một điếu khác. Khói thuốc tản mác khắp gian phòng rộng. Khói thuốc là sương mù khô tỏa ngát trong không gian hai người.
Quân ngồi xuống chiếc ghế đối diện Huyên, giữ nguyên những nét ngượng nghịu trên khuôn mặt. Huyên mỉm cười:
- "Anh", "chị" giận nhau lâu chưa?
- Từ hôm Thoan bắt gặp em mở máy tán con nhỏ Hạnh trong quán sách Ưng Hạ, bữa đó có anh mà.
- À, à, rồi răng nữa?
- Em viết một cái thư dài năm trang để giải tỏa nỗi oan Thị Kính.
- Đúng rồi, con Thoan nó giận mi là phải, oan ức chi?
Quân trợn mắt:
- Cũng tại anh thách em tán con nhỏ Hạnh, em mô có sáng kiến nớ.
- Rồi Thoan có nhận thư mi không?
- Không, em đi theo nhét thư vào cặp nó, nó cho cái thư làm bươm bướm bay lượn xuống mặt đường nhựa.
Huyên vỗ tay đánh bốp:
- Ố là la, mi quê ba cục, ai lại đưa thư kiểu nớ.
- Em vẫn thường đưa thư cách đó mà, trước kia Thoan nhận đều đều.
- Trước kia khác, bi chừ khác, chừ tụi bay đang “nghìn trùng xa cách” bởi một cục giận to tổ bố.
- Ừ hí, em ngu thiệt.
- Lẽ ra mi phải khôn ngoan hơn, tế nhị hơn, nhờ bạn bè nó đưa lại, chẳng hạn. Em không nhận thư rồi mi làm chi?
- Em quay gót về nhà, lòng buồn vô hạn, buồn không biên giới.
Huyên thích thú chắp nối:
- Lòng buồn không biên giới, mi nằm co và tự cho mình là đứa thất tình, đúng không?
Quân xấu hổ gật đầu:
- Dạ.
- Thất tình chắc mi làm thơ, làm đúng một ngàn không trăm lẻ một bài than thân trách phận, xỉ vả cuộc đời, xỉ vả em tồi tệ, xỉ vả luôn những đứa con gái đang có mặt trên trái đất ni?
- Không, em đếch thèm làm thơ.
- Rứa mi làm chi? Bộ ra tiệm thuốc tây hỏi mua thuốc chuột à?
- Em lên lăng Tự đức.
- Để than thở với cây cối đất đá à?
- Không, em định dụt hết mọi thứ kỷ niệm đựng trong cái hộp thiếc xuống cho "mò tôm" dưới hồ Thủy Tạ.
- Mi dụt chưa?
- Chưa, mới định thôi.
- Răng không dụt cho xong, cho quên?
- Em không có can đảm.
- Can đảm mi để mô hết?
- Thoan nó giữ hết.
Huyên cười to, Quân cười nho nhỏ.
- Rồi mi còn làm chi nữa không?
- Em viết "kinh"
- Hả, viết "kinh" à?
- Dạ, em viết "Tương Tư Kinh".
Như một nhân vật trong truyện kiếm hiệp bị địch thủ điểm trúng "tiếu huyệt", Huyên ôm bụng cười lăn lộn, cười muốn rung rinh sụp đổ cả căn gác.
- Trời ơi, mi đúng là thằng lãng mạn một cây xanh rờn. Tuyệt lắm! tuyệt lắm!
Quân bị cuốn hút trong trận cười ồn ào của Huyên. Quân ngô nghê toét miệng cười góp.
Quân không còn cảm thấy ngượng nghịu xấu hổ nữa, vì đã phơi lòng ra cho kẻ khác thấy. Lòng Quân giờ không còn là cái chóp bắc cực đỉnh núi Phú Sĩ, đỉnh Hy Mã Lạp Sơn quanh năm tuyết giá nữa.
Tình yêu, tình giận, tình hờn, tình ghen của Quân nó ngớ ngẩn buồn cười thế đó, nhưng Quân đã chân thành rung động, xao xuyến với sự ngớ ngẩn buồn cười ấy.
Quân bồi hồi xúc động nhớ lại giấc mơ "Công Chúa Bướm Trắng" và phiên tòa huyền ảo. Nhớ quay quắt chiếc kẹp ba lá, cái bông phượng ép khô, những tờ thư nồng thương ngọt yêu của Thoan, hai chiếc lá khô vàng, cái quai guốc đứt và cuốn sổ nho nhỏ chép những bài thơ riêng cho mình Thoan đọc. Kỷ niệm tuyệt vời tinh khiết thiêng liêng cao quí biết bao.
Chiếc hộp thiếc cô đơn trên bộng cây ngút mù xa ngái tận lăng Tự đức có xao xuyến nhớ Quân như Quân đang nhớ nó không? Nó có thầm trách giận gã thiếu niên điên rồ quá khích này không nhi? Quân chợt ao ước chiếc hộp thiếc hóa thành chim bay về nằm gọn trong lòng mình để cùng bâng khuâng, cùng thủ thỉ với nhau lời mặn, lời ngọt, lời béo, lời bùi.
Có nên kể cho anh Huyên biết giấc mơ công chúa bướm trắng không? Có nên nói về bức họa nàng Thoan mang hai cái sừng nai hiên ngang trên đầu không? Tại sao Quân lại vẽ hai cái sừng nai trâng tráo đó? chẳng hiểu nữa. Quân chỉ biết có thêm hai cái sừng trông Thoan ngồ ngộ, dễ ghét và ngơ ngác tức cười làm sao.
Cõi bờ đã mở, không gian vừa rộng, chân trời xanh ngát tình yêu bay múa trong nắng. Quân đang trên đường tới. Ở đó có Thoan chờ, có nhã nhạc hoa thơm cỏ lạ đón mừng. Quân có cần mang hài vạn dặm để tới kịp giờ thiêng không?
Hài vạn dặm, Quân không thích hài vạn dặm chút nào. Đi mau chạy mau để làm gì? cứ thơ thẩn có hay hơn không chứ? Thơ thẩn rong chơi qua những xứ mộng mị cỏ hoa, ngoài thời gian và ngoài tất cả ràng buộc hệ lụy cuộc đời. Đứa trẻ ham rong chơi là Quân đang dừng lại, không cần hấp tấp, không cần tiến tới "giai đoạn hai" theo lời anh Hương. Cõi bờ chưa tới nhưng thật ra đã tới. Quân muốn cho lòng no nê hờn giận, muốn Thoan ngất ngư vì hờn ghen mặc dù đôi khi nghĩ lại - Quân sợ ngày mô đó ngọn lửa hờn ghen sẽ đốt Thoan cháy thành một cụm khói. Khói bay thì dẫu có mang hài vạn dặm cũng không kịp nữạ đừng thèm biến thành khói mây sương gió chi hết. Cứ mãi là Thoan và cứ mãi mãi vẫn còn mười bảy.
Cứ mười bẩy tuổi hoài hoài cho hồn đừng già, trí đừng mụ, mắt đừng mờ tủi, cho đôi má mãi mãi căng mọng tình yêu. Thoan mãi mãi vẫn còn mười bẩy tuổi để trong mơ Quân hoài hoài được:

Theo trong mắt bé một vầng trăng
Sáng từ mồng một đến đêm rằm
Soi đường tình ái cho anh tới
Dẫn lối cho hoa tìm đến ong
Quàng lên vai bé một dòng sông
Mênh mông non nước thuở tang bồng
Sông ru tóc ngủ sầu xanh ngát
Sông chở phù sa uơm mắt trong.


Sẽ trở về hát trên vùng đất mơ chung hai đứa. Vùng đất có thể là một ốc đảo thần tiên, là quê hương của những vì sao chiếu rạng, là một tinh cầu nào đó xa lắc mù khơi. Sẽ về, sẽ về phải không em yêu dấu?
Tâm trí Quân chìm dưới lớp sóng êm dịu, rười rượi vây buộc sợi mềm. Hình ảnh tóc bay, áo bay, dạt những chiều vàng bên đồi nương ngày nào bỗng thắp sáng ở cuối đỉnh hồi tưởng cao nhất. Thoan chiều giữa phố mùa mưa và Thoan những sáng heo may gợn lạnh dòng sông ngơ ngác qua những vài cầu trắng. Thoan thân thiết và gần gũi như tay chân. Thoan giấu kín trong Quân bí mật và đầy ắp. Tình yêu mãi mãi là bát nước đầy,

không thể vơi giọt nào.
- Răng cái mặt thộn ra rứa thằng tê?
Quân cười hân hoan:
- Em hết thất tình rồi.

Huyên vỗ tay tán thưởng:
- Đừng nuôi ảo tưởng mình thất tình mà hư bột hư đường, mắt mi sáng rồi đó.
- Anh có ý kiến mô giúp vãn hồi hòa bình giữa tụi em không?
Huyên lắc đầu:
- Không, trò chơi lớn của tụi bây nên tiếp tục như rứa. Tao đầu hàng trước sự lãng mạn mơ mộng của mi.
- Nghĩa là nên tiếp tục để em giận dài dài?
- Hãy chấm dứt cái giận khi mi đã tận hưởng đủ cảm giác tê dại của nhớ nhung quay quắt. Tao tin mi có thừa "nội công thâm hậu" để mê hoặc em... hết giận.
Quân chớp mắt cảm động. Huyên ngước nhìn trần nhà mơ màng.
- Hãy yêu em đúng theo sự rung động và xao xuyến của tim óc mi. Lứa tuổi mô có dông bão, mưa nắng, tiết mùa riêng của lứa tuổi đó. Tao không còn ở lứa tuổi mi, nghĩa là tao đang trong một khí hậu tiết mùa khác, tao ở ngoài.
Anh Huyên nghiêm trang quá đáng yêu biết bao! Quân muốn chồm qua mặt bàn ôm hôn anh Huyên một phát thật kêu.
Huyên không nhìn vẻ mặt thanh thản của Quân, không thấy mắt Quân chớp lia lịa vì cảm động. Huyên cầm đàn lên tay, đầu cúi xuống và, cùng với đôi môi tươi cười, Huyên hát, “Smoke gets in your eyes.”

 

Chương 7

blank



Tình bạn khoác áo gấm, tình yêu khoác áo vải thô. Vâng, Thoan luôn luôn khoác áo gấm cho tình bạn, quí trọng mối tình bằng hữu tha thiết rực rỡ giữa Thoan và Quyên. Thoan hoàn toàn tin những lời Quyên nói.
Quyên thương Thoan nên Quyên mới nói, mới phẫn nộ dùm Thoan. Phải rồi, đúng lắm, đừng bao giờ tin ai hết, hãy rút lui cái lòng tin đã cho người, rút lui niềm tin đã cho Quân?
Thoan lặng người ứa nước mắt nghe Quyên kể sự gặp gỡ tình cờ buổi trưa ngày nọ. Thoan đau về sớm. Buổi trưa trời đất giao hưởng cơn mưa đầu đông. Buổi trưa Quân lạc lòng, cơn đau chìm sâu tận đáy lòng tê dại. Quân ba hoa lếu láo tình tự với "người ta" trước một màn mưa đẹp. Quyên phẫn nộ thật tình nhìn rõ bộ mặt giả dối của Quân.
Nhưng cũng chính buổi trưa ấy, trống ngực Thoan đập liên hồi khi đứng trong nhà, sau lớp cánh cửa sổ he hé, Thoan nhìn thấy Quân đứng ủ ê trước cổng nhà mình. Nếu nhà này không có nhỏ Quế, Mẹ, và chị Duyên chắc Thoan đã mở cửa chạy ào ra, dẫu mưa ướt áo, ướt hết đầu mình tứ chi. Sau lần kính cửa sổ đôi mắt Thoan im lặng nhìn, môi Thoan không nén được nụ cười âu yếm. Âu yếm quá mắt ai dài dại. Mắt dại. Phải rồi, lúc ấy mắt Thoan dại hẳn đi, nghe hồn xao xác có nỗi gì không đành. Nhưng Thoan vẫn ngồi yên không cục cựa. Chỉ cần mở cửa, chạy ào ra, thật dễ, sao tay chân luống cuống quá chừng! Khuôn mặt Quân ướt bết nước, tóc rủ xuống trán, đôi mắt Quân chừng như cũng dại theo những khóe nhìn dò hỏi, kiếm tìm. Quân không hề biết Thoan nhìn trộm, nếu biết chắc gì Quân có cái dáng vẻ khờ khạo tội nghiệp ấy. Vừa khờ khạo tội nghiệp, vừa dễ thương và đáng yêu chi lạ.
Khi Quân không còn ngơ ngẩn đứng trước cổng nữa, Thoan mở cửa đi ra, ngó mông lung hai đầu đường. Bóng Quân mất hút cuối ngã rẽ rồi, Thoan thầm trách răng con đường băng qua nhà người ta làm ngắn quá. Phải chi nó dài hơn để Thoan còn được thấy bóng Quân nhạt nhòa sau màn mưa, sau màn lệ mắt mình. Thoan đứng giữa đường, đứng trước cổng nhà như đứng trên một tinh cầu xa lạ. Chỗ Quân đứng, không gian nhỏ bé Quân ngự mấy phút trước nhường lại cho mưa bay lá rụng. Dấu bánh xe in mờ quá đã bị mưa xóa đi, cả dấu chân Quân cũng thế. Chỉ còn, còn lại gì? Còn lại ở chỗ đứng của chàng những tàn thuốc lá, nằm ướt nhẹp bên lề cỏ. Mẩu tàn thuốc ngắn bằng lóng ngón tay, ngắn hơn con sâu róm, trước đó nó đã hiện diện sừng sững trên môi chàng. Chàng đi, quăng ném nó ở lại bằng một cử chỉ quen thuộc vô tình. Thoan cúi xuống mẩu tàn thuốc lá với khóe nhìn thân ái. Và, do một lực kỳ bí nào đó thúc dục, Thoan cung hai ngón tay nhặt nó lên, quay bước trở vô nhà.
Không ai biết Thoan ra đường "bê" cái tàn thuốc lá Quân bỏ lại vào nhà cả.
Mặc dù đã thay bộ quần áo khô ráo, lau tóc cẩn thận, trong bữa ăn trưa Thoan cũng bị mẹ hỏi:
- Đau không nằm một chỗ, mi vừa ra vườn mần chi mà tóc ướt mem rứa?
Thoan nhanh nhảu khỏa lấp, lần thứ nhất Thoan dối mẹ:
- Con hái mấy lá khoai cho hai con thỏ.
Trong suốt bữa ăn Thoan nín im thin thít. Không ai biết Quân vừa tới, vừa bỏ đi cả, thật hú vía.
Suốt buổi chiều hôm ấy Thoan đóng chặt cửa phòng nằm dài trong chăn nghĩ đến Quân, lòng bao dung vô hạn, trí thanh thản vô cùng. Mẩu tàn thuốc lá được sưởi khô bằng hơi ấm thân thiết trong không gian Thoan hít thở, nó được gói kín trong một miếng vải lụa nhỏ, được khoác áo kỷ niệm.
Hình ảnh Quân ướt loi ngoi đứng trước cổng nhà in đậm lên tâm tưởng Thoan những nét chân phương. Thoan nhìn rõ Quân, mường tượng thấy Quân cùng những gì xao xuyến nhất của lòng mình. Thoan thôi giận, nhớ lại chuyện cho thư của Quân làm bươm bướm bay xuống mặt đường tuần trước với niềm hối hận khôn tả.
Thoan trách mình thiếu độ lượng, quá khích dàn trời mây. Nếu hôm ấy Thoan chịu nhận cái thư giải thích của Quân biết đâu hôm nay đã có "hòa bình" (?)
Buổi trưa cảm động và đẹp tuyệt vời ấy đã trôi qua.
Buổi chiều êm ả tưởng nhớ ấy cũng qua mất rồi. Chẳng còn gì nữa cả.
Sau chuyện kể của Quyên, Thoan thấy Quân đang tự bọc nhựa, chết trân sau lớp vỏ gian dối. Quân như đang đi đứng nói cười ở một cõi bờ nào khác, rất xa, xa tít mù thế giới Thoan đang sống. Lời nói, lời dạy khôn của Quyên bây giờ nghe còn nóng vành tai:
- Tao bắt gặp "anh chị" đang đứng đấu võ mồm với nhau dưới hiên trường Đại Học, bên ngoài là mưa rơi, lá bay, gió chạy, thơ mộng chết khiếp. Tao ức quá băng qua đường quyết bắt quả tang...
Rứa đó. Rõ ràng như hai cộng hai bằng bốn. May quá. Thoan định kể cho Quân nghe hình ảnh đẹp của Quân dầm mưa đứng trước nhà mình, kể về cái tàn thuốc lá chàng bỏ lại (như một dấu tích, như một ấn chứng thời gian). Thoan đã dấu biến đi, kể ra chắc Quyên cười cho thúi mũi.
- Mi phải mở mắt ra mà dòm ngó, đừng mù đui chiêm bái tình yêu cao vời vợi nữa. Chiêm bái u mê có ngày mắt mi cận thị hoặc viễn thị, loạn thị rồi không thấy chi nữa cả. Tao thương mi tao mới nói. Tao là cái phanh rất ăn để sẵn sàng "tốp" mi lại Thoan nờ.
Phải lắm. Đúng lắm. Lời Quyên nói rất chí lý. Hãy để cho tình phôi pha, đừng tô màu cho tình nhiều quá. Đừng cho tình mặc áo màu. Tình yêu phải khoác áo vải thô mới chân tình, thanh đạm. Đừng vội chiếu tình yêu lên màn ảnh. Hãy thu hẹp tình lại trong hai ngõ mắt. Cho tình yêu phải cho từ từ, nhỏ giọt khiêm tốn như quăng từng đồng bạc cắc cho ăn mày. Đừng vội, đừng vội. Tình sẽ cho mi đi trực thăng giấy, ăn bánh vẽ Thoan à.
Chút giận ghen nhỏ được xé ra to, nhồi lên thành cục, thành núi.
Quyên ơi! Mi khôn ngoan in một bà cụ già, tao dại dột in một bà cụ non. Mi phanh tao lại thật đúng lúc, còn một tí nữa là tao lăn tòm xuống hố rồi. Tao chưa cận, viễn thị hay loạn thị vì ánh sáng chói lọi của tình. Mắt tao còn tựa hai ngọn đèn một ngàn quatts đây. Thoan nhủ thầm rồi Thoan khóc.
Anh Quân!
Nếu ví tình ta là một vở kịch thì anh là một diễn viên bất tài, đáng để cho khán giả la ó ném tặng cà chua, trứng thối.
Nếu ví tình ta là một canh bạc thì anh là một con bạc chơi bịp, đáng bị khai trừ.
Nếu ví tình ta là một trái cây chín ngon ngọt trên cành thì anh là một con sâu đục khoét phá hoại, đáng bị bóp chết không nương tay.
Nếu ví tình ta là một tôn giáo uy nghiêm cao cả thì anh là một tên gíao gian, đáng bị ném đá.
Nếu ví tình ta là một tô phở nóng hổi thì anh là miếng thịt thiu, nguội làm hư hương vị chung, đáng gắp ra quăng bỏ.
Nếu ví tình ta là một lượng rượu nồng thơm thì anh là cái cốc nứt rạn không đáng để đựng lượng rượu quí đó.
Nếu ví tình ta... Đó không phải là những lời than thở của Thoan mà là lời lên án, kết tội kẻ bội tình, lạc lòng, lạc dạ, những kẻ có tình sử lem nhem bê bối, là những tiếng kêu trầm thống báo động trước mối nguy nan, tất cả mọi thiếu nữ nên lùi về thế thủ, cấp tốc "tốp" bớt thế tấn công, cho tình không nên cho cả bao la biển lớn, phải cho theo lối nhỏ giọt.
Mẩu tàn thuốc lá được Thoan âu yếm mặc cho lớp áo kỷ niệm từ trưa hôm ấy, nay ngó lại thấy nó răng mà trơ trẽn quá, không xứng đáng với sự nâng niu trân trọng của Thoan chút mô hết, Thoan bê nó ném ra ngoài cửa sổ.
Tấm ảnh chụp Quân đứng hút thuốc lơ láo thơ mộng dưới tàn me cao bị Thoan cắt cụt một chân, chừ cắt luôn cái chân còn lại. Quân cụt hoàn toàn, muốn di chuyển hiển nhiên phải dùng xe lăn tay.
Việc xử tội của Thoan có tàn nhẫn không nhỉ? Ai biết được? Thương nhau lắm cắn nhau đau ấy mà.
Quân là thần tượng bị Thoan hạ bệ xuống đất bùn rồi. Nhưng ô hay! nằm chung lẫn với đất bùn thần tượng cứ vẫn là thần tượng, chôn chặt dưới ba thuớc đất họa may.
Ngày ngày đêm đêm có Thoan nói với tim Thoan hãy quên Quân, quên kẻ lạc dạ, lạc lòng, Thoan nhủ thầm chẳng có ai chung tình ngoài chiếc bóng của mình. Chiếc bóng trong gương, chiếc bóng trên vách nhà. Ta đi bóng ta đi, ta đứng bóng đứng, ta nằm bóng nằm, ta ngồi bóng ngồi, ta chết bóng tắt. Bóng với ta tuy hai mà một, ta với bóng tuy một mà hai. Nghìn đời không thể mường tượng thấy được nữa: ta với Quân tuy hai mà một, ta với chàng tuy một mà hai. Không, không thể. Mường tượng như rứa là đồ loạn óc, vô duyên ỏm!
Quyên biết Thoan chừ như miếng mứt bí đao rồi. Mứt bí đao ngấm đường vô tận ruột, Thoan ngấm tình Quân vô thấu lục phủ ngũ tạng khó lòng biến khối tình ấy thành hư không. Quyên biết Thoan buồn da diết, Quyên cũng buồn lây. Buồn chi lạ rứa! Nhưng buồn của Quyên là buồn lây, buồn dùm, buồn của Thoan có gốc gác xuất xứ hẳn hoi, nên trong sự chia xớt đôi khi Quyên thấy mình có lỗi thật nhiều với bạn.
Quyên đâm ra hối hận đã kể lại với Thoan cuộc gặp gỡ nhỏ Hạnh và Quân trưa nọ. Biết đâu giữa Quân và Hạnh không có chi cả. Hạnh là "bồ" của anh Huyên râu ria như lời Quân nói (?). Quyên nhủ thầm và buồn bã nói với Thoan:
- Tao tình nguyện làm con hề, con múa rối diễn đủ tuồng cho mi coi, mi cười. Mi buồn quá khiến tao buồn lây. Ngó mi tao hết ham có tình để lót dưới chân đi cho phiêu bồng như mây rồi. Tình yêu, ôi tình yêu nặng nề như đá tảng.
Thoan lắc đầu:
- Tao không ép mi làm hề cho tao coi. Tao đang vui như đám chay, như hát bội.
Thoan có đang vui không? Thoan dối lòng.
Kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt đã qua một cách xuông sẻ. Hai đứa thường rủ nhau đi ciné, lang thang, tán láo cho đỡ buồn. Nhưng, dường như Thoan chẳng đỡ buồn tí ti nào cả.

 

Chương 8


blank



Chủ nhật, cơn mưa từ hừng sáng, dứt hạt không biết từ lúc nào.
Ngủ trưa dậy, Thoan ngó ra cửa sổ không còn thấy mưa nữa. Thoan đưa tay ra đàn áp cái ngáp vặt, nghĩ không biết làm chi cho qua thời gian buổi chiều. Không dưng, Thoan nghe lòng nao nức nỗi gì không rõ, không phải là niềm buồn cũng chẳng phải niềm vui.
Quyên tới chơi thật đúng lúc. Từ cổng Quyên đã phát tiếng cười lao xao vào với Thoan.
Quyên nói giọng vua chúa:
- Thoan ơi! Trẫm tới thăm khanh một chiều mưa, khanh có cảm động không?
Thoan mở cửa đón bạn:
- Hết mưa rồi bệ hạ ơi. Thấy bệ hạ tới thiếp vui muốn chết tươi.
Quân giục Thoan thay quần áo đi ciné. Hai đứa nói chuyện huyên náo hơn chim hót.
Ở rạp cine ra, trời hanh vàng chút nắng yếu ớt. Hai đứa bỏ phố lang thang vào đại Nội.
Quyên gảy đàn trầm:
- Vô đại nội cho khanh nhớ kỷ niệm "cái quai guốc đứt" đã tặng người xưa. Trẫm và khanh là ông vua bà chúa sau nhiều năm lang bạt giang hồ chừ dìu dắt nhau về hoàng cung cũ, dạo gót hài qua hoa viên cỏ dại cho châu chấu cào cào vỗ cánh bay lên náo loạn xà ngầu.
Những bước chân hồn nhiên dẫm lá úa, theo gió chiều gợn lạnh mà đi. Mùa đông thiêm thiếp giấc điệp bên trong những lớp cổ thành. Lối đi men dẫn dưới các tàn phượng không hoa, những tàn me thưa lá. Rải rác sau một bờ tường, một khóm cây, vài ba đôi cặp dìu nhau lặng lẽ, vài ba cặp cúi đầu thầm thì lời mộng. Giữa cái vắng im điệp trùng của không gian Đại Nội, cơ hồ có giăng mắc tơ hồng. Vách rêu in, đường đá nhẵn, cây cối trầm tư. Tất cả đứng đó đồng phục trong lớp áo lục nõn của rêu. Chập chùng lá cỏ.
Thế giới biệt lập, Đại Nội là thiên đường lý tưởng của những đôi cặp trai gái muốn xa lìa cảnh hỗn tạp phồn hoa, tìm nơi khuất tịch để nghe rõ nhịp tim đập, nói cho nhau nghe mộng tưởng mà chẳng ai nghe thấy. Cho nên, mỗi lối đi, góc tối, mỗi gốc cây của đại Nội như mang sẵn những đường nét trữ tình. Những nét tình thâm nghiêm cổ kính.
Nhìn những đôi cặp thơ thẩn, âu yếm nhau, tay trong tay, mắt đối mắt, đầu sát đầu, Thoan nghe xao xuyến tủi thân lạ lùng. Thoan đi sát vào Quyên, muốn tan lẫn vào Quân. Thoan muốn biến mất. Quyên chớp mắt nhìn bốn phía, vẫn với giọng vua chúa, pha lẫn bông đùa:
- Cảnh đẹp, người cũng đẹp quá, phải không khanh?
- Người mô?
Mấy anh chị tay đan tay dìu nhau đi hái mộng đó.
Thoan cười nụ nhỏ:
- Bệ hạ nói nghe hàm hồ quá. Phải gọi là những ông vua bà chúa như tụi mình, răng kêu họ bằng anh bằng chị được?
Quyên rụt cổ nhè nhẹ, bóp tay Thoan:
- Úi dà, ái khanh bữa ni coi bộ khó ở trong mình răng mà nét mặt dàu dàu rứa?
- Bệ hạ lại ăn nói hàm hồ nữa. Nhan sắc thiếp đương độ xuân thì như ri, bệ hạ lại chê thiếp dàu dàu, bộ bệ hạ bắt đầu chán thiếp, muốn cưới thêm thứ phi nữa à?
Quyên cười khanh khách:
- Khanh ranh quá, đọc rõ tâm tư trẫm như đọc nhật báo.
Giọng nói của nhỏ Quyên thật lôi cuốn, nhí nhảnh, lòng Thoan không thèm xao xuyến nữa, vui lây niềm vui của Quyên.
- Khi ngồi trong rạp ciné dường như khanh ngủ gục, gọi tên ai ơi ới... khanh mơ mộng lành ư?
Biết Quyên bắt đầu trổ tài phịa, Thoan nói theo:
- Ồ không, giấc mơ dữ tợn lắm. Chừ bệ hạ nhắc lại, thiếp nhớ, muốn toát mồ hôi lạnh quá chừng.
- Mơ chi mà dữ dằn rứa?
- Quên rồi.
- Ơ hay! Mới tí đã quên?
Thoan cười khúc khích:
- Nhớ rồi, giấc mơ thiệt kinh hoàng khủng khiếp. Thiếp mơ thấy bệ hạ dẫn thiếp lên thiên thai.
- Lên thiên thai làm chi.
- Lên thiên thai coi mười hai ông cọp ngồi nhai kẹo gừng.
Quyên cười dòn dã:
- Khanh nhớ lầm rồi, mười hai ông cọp ngồi nhai kẹo cao su.
Thoan gật đầu:
- Trí nhớ bệ hạ như muội khói đèn.
- Ờ thì nhai kẹo gừng. Rồi răng nữa?
- Khi thấy bệ hạ và thiếp vào thiên thai, mười hai ông cọp nhả kẹo gừng ra.
- Mời khanh ăn hả?
Thoan lắc đầu, cấu nhẹ vai Quyên:
- Bệ hạ lại ăn nói hàm hồ nữa. Mười hai ông cọp nhả kẹo gừng ra không nhai nữa, đòi nhai thiếp vì thấy thiếp xinh đẹp quá.
- Còn trẫm, trẫm đẹp không?
- Mấy ông cọp nói bệ hạ xấu như ma lem.
- Thiệt đúng là đồ cọp, không có óc thẩm mỹ chút mô hết. Người ta đẹp như ri mà nói xấu.
- Ơ hay! Răng bệ hạ lại nổi giận với thiếp? Mấy ông nói răng thiếp nói in như rứa.
- Để bữa mô rảnh rang trẫm phải lên hài tội mấy lão cọp chết đó mới được. Bọn họ đòi ăn khanh rồi khanh tính răng?
- Thiếp lùi lại ba bước và chạy.
- Mấy lão cọp đuổi theo không?
- Đuổi theo sát nút. Thiếp kêu bệ hạ ơi ới, không thấy mô cả, bệ hạ trốn mất tiêu.
- Nhớ lại thử coi, ta mô có hèn nhát như rứa? Có chắc là khi bị cọp đuổi khanh gọi tên trẫm không, hay gọi tên đứa khác?
- Đứa mô?
- Gọi Quân, gọi anh Quân ới ời...
Thoan ngượng chín người, giẫy nẫy:
- Thêm một lần nữa bệ hạ ăn nói hàm hồ quá. Thiếp không thèm kể nữa.
Quyên vuốt lưng Thoan:
- Thôi xin lỗi khanh. Kể tiếp đi. Trẫm tin lúc nớ khanh gọi trẫm nhưng vì lúc nớ trẫm bận đánh cờ với mấy ông tiên.
- Thiên thai làm chi có tiên?
- Hả?
- Thiên thai không tiên.
- Răng khanh biết?
- Mấy ông cọp nói.
- Nói răng?
- Khi mấy ông bắt được thiếp rồi, thiếp van xin khóc lóc nên mấy ông không thèm nhai thiếp nữa. Mấy ổng chỉ nhờ thiếp một việc.
- Việc chi?
- Việc trọng đại lắm.
Quyên chớp mắt, vờ sốt ruột:
- Nói lẹ đi.
- Mấy ông nhờ lúc về trần gian thì nói cho cả bá quan thiên hạ biết trên thiên thai không có tiên-bà, tiên-ông, tiên-cô, tiên-cậu chi cả, chỉ có mười hai ông cọp ngồi nhai kẹo gừng. Chuyện Lưu Nguyễn lên thiên thai quên đường về là láo khoét, hai chàng ni mới xớ rớ bước vô thiên thai là bị mấy ông chụp nhai liền, còn mô nữa để gặp tiên? Mấy ông cọp tuy ở tận thiên thai nhưng tai thính lắm.
- Bộ trẫm và khanh nói chuyện với nhau mấy ông cũng nghe à?
- Nghe tuốt tuột.
Quyên cười rộ:
- Mấy ông cọp cũng tinh ranh đáo để hỉ?
- Mấy ông còn dọa cặp mô dìu nhau lên thiên thai đều bị nhai nhừ xương, trừ bệ hạ.
- Răng mà trừ ta? Mấy ông sợ ta chắc?
- Vì bệ hạ xấu như ma lem!
Thoan phì cười. Quyên đấm lưng Thoan hai cái, nguýt dài:
- Mười hai ông cọp của ái khanh đáng bị đuổi ra khỏi thiên thai, bị cắt cụt chân như chàng Quân, vì đã dám chê trẫm xấu.
Thoan giả đò ai oán:
- Xin bệ hạ đừng nhắc tới chàng Quân, đừng nhắc tới con người lạc lòng lạc dạ nớ, chạm tới vết thương tươi rói của thiếp.
- Nghe khanh nói trẫm ngờ ngợ như đang nghe Thanh Nga ca vọng cổ.
Mãi tán láo về giấc mơ tưởng tượng mười hai ông cọp ngồi nhai kẹo gừng. Mải mê vấn đáp "trẫm trẫm khanh khanh", Quyên và Thoan không hề biết có một đôi mắt si dại đang bí mật theo dõi mỗi bước đi của hai đứa.
Lúc ngang qua điện Thái Hòa, Thoan đi chậm lại, bâng khuâng nhìn những bậc cấp, nhìn hai con nghê đá đứng chết sững trong chuồng sắt, lòng man mác buồn. Quyên kéo tay Thoan bước nhanh:
- Thôi đừng tưởng niệm "cái quai guốc đứt" nữa. Chừ khanh có trượt đứt mười cái quai cũng chẳng ai thèm xin về làm kỷ... nghệ nữa mô. Lên lầu Ngũ Phụng chơi đi.
Lầu Ngũ Phụng nằm trên cửa Ngọ Môn, gian giữa có đặt ngự tọa, chỗ vua ngồi, hai bên là hai cái gác ngày xưa giành cho các bà Hoàng Thái Hậu, Hoàng hậu chánh cung ngồi dự các khánh tiết. Sau ngự tọa, bên trái có một cái trống và một cái chuông rất lớn. Lầu Ngũ Phụng gian giữa lợp ngói hoàng lưu ly, hai bên ngói thanh lưu ly.
Từ lầu Ngũ Phụng, Thoan đảo mắt nhìn bốn phía. Mây bay từng cuộn nõn dưới không gian rộng. Thốt nhiên Thoan muốn mình biến thành nàng công chúa nhỏ, lạc loài, câm và điếc. Ngoại cảnh chỉ tới với mình bằng màu sắc, loại bỏ hết âm thanh. Âm thanh, nếu có cũng chỉ là tiếng sáo vi vu huyền diệu vẳng lên từ lòng mình. Và tiếng nguyệt cầm cũng chỉ cảm nghe qua sự va chạm khe khẽ của mỗi dòng ý nghĩ. Loại bỏ hết âm thanh, tiếng nói, cho lòng nghe phong phú hơn, dẫu là sự phong phú não nề, âu sầu buồn thảm:
- Bệ hạ ơi, thiếp muốn biến thành một công chúa, công chúa câm và điếc.
- Tại răng?
- Bởi thiếp chỉ muốn nhìn thấy mọi vẻ đẹp mà không cần nghe sự ồn ào khua lên từ những cái đẹp đó.
- Khanh có đang điên đó không?
- Khi câm và điếc chắc mình nhìn cuộc đời thấy mới lạ hơn. Nếu cần, thiếp sẽ tình nguyện hóa đá, tượng đá đứng mãi trên cửa Ngọ Môn ni nhìn xuống mặt hồ, nhìn xuống hạnh phúc của những đôi cặp đang dìu nhau đi hái chuyện thần tiên dưới đó. Và nghìn sau mỗi lần có ai vô đại Nội họ sẽ ngước lên nói với nhau: Kìa, công chúa hóa đá đang chào mừng chúng ta, đang khuyến khích ta "yêu nhau, yêu nhau cho tới già đi".
Quyên nhìn Thoan với khóe mắt lạ lùng:
- Trời ơi, ái khanh nói lảm nhảm như con ma.
Thoan reo nhỏ:
- Được hóa đá trước khung cảnh thơ mộng ni chắc tuyệt lắm. Bệ hạ còn nhớ vở kịch diễn ở trường tết năm ngoái không?
- Nhớ chớ, trẫm đóng vai Hoàng Tử và khanh đóng vai công chúa Hoa Hồng.
- Biết không, khi mụ phù thủy thổi phép phù, công chúa nhắm mắt lại để hóa đá, thiếp đã có ý muốn hóa đá luôn, ngồi lỳ ở sân khấu và không muốn thức dậy nữa.
Quyên khẽ tát má Thoan:
- Thôi thức dậy đi, ái khanh đừng ngủ mê nói sảng nữa.
Hai đứa cùng ngước nhìn nhau cười. Quyên nhìn lâu vào mắt Thoan. Đôi mắt ươn uớt như lúc nào cũng chỉ chực tan thành lệ. Mắt Thoan buồn quá. Nhớ đêm kịch hồi tết năm ngoái, Thoan thật kiều diễm và đài các trong vai nàng công chúa hóa đá, Thoan đã gây xúc động lớp khán giả ngồi bên dưới, họ đã khóc, rất đông người đã khóc khi thấy Thoan hóa đá trên sân khấu. Hai đứa có nhiều kỷ niệm với nhau, đêm kịch, nhiều đứa gọi Thoan là "công chúa âu sầu". Bữa nay thì Thoan biến thành "công chúa âu sầu" thật tình rồi. Bởi vì, nàng công chúa ấy, sau đêm kịch ấy, đã để lòng rung động trước một tình yêu. Không phải tình yêu giả của chàng trên sân khấu mà tình yêu của Quân, chàng hoàng tử không áo mão cân đai ngoài cuộc đời. Quyên kéo Thoan ra ngồi trên bậc thềm, hướng mặt ra phía bờ sông.
Thoan vờ núp sát vai Quyên nũng nịu:
- Bệ hạ ơi! Đã mấy hôm rồi, tinh sương thiếp ra sân ngóng nhạn, không thấy con mô bay về cả.
Quyên nhướn cao đôi mày nguyệt khuyết:
- Đã có trẫm ngày đêm kề cận bên ái khanh, còn ngóng nhạn làm chi cho hao tổn hơi sức? Bộ khanh mong nhạn mang tin ai về à?
Thoan giả đò chớp mắt e thẹn:
- Dạ.
- Ta có cảm tưởng cơ hồ khanh có chi muốn giấu ta. Thiệt bụng là khanh đang mong nhạn đem tin ai về?
Thoan khều nhẹ tay Quyên:
- Bệ hạ ghen ư?
Quyên phì cười:
- Ồ không, ta, ta... khó nói quá!
Thoan thở dài thậm thượt, lẩm bẩm:
- Đi mô mà nõ chộ về. Hay là ai bỏ bùa mê cho rồi.
Quyên làm như không nghe Thoan nói, đưa mắt nhìn lên ngọn cờ quằn quại trên kỳ đài Phú Văn Lâu. Hai đứa đang ngồi hướng mặt về phía kỳ đài. Sau lưng, bên dưới là hồ sen và điện Thái Hòa. Phía trước, kỳ đài và dòng sông Hương thấp thoáng những mui thuyền bồng trầm lặng, hàng cây tê dại cúi đầu. Thoan và Quyênn ngồi gần xế dưới mái lầu, chỗ đặt đại trống. Mặt trống đã bể nát, im hơi lặng tiếng không biết từ bao giờ. Mải mê đấu láo "trẫm trẫm khanh khanh", hai đứa không hề biết mình bị theo dõi bởi đôi mắt của anh chàng Quân. Quân đang thích thú ép sát một góc tối, sau vách gỗ mỏng, cố thở thật nhẹ, banh rộng tai để nghe. Quân đã thấy Thoan và Quyên từ lúc hai cô bé xăm xăm đi vào cổng Đại Nội và đã "bí mật" theo gót "nhị kiều" tới đây.
Quyên thôi nhìn ngọn cờ quằn quại. Mặt rồng khẽ cau lại, vẻ giận dỗi đáng yêu:
- Khanh vừa lẩm bẩm cái chi đó?
- Dạ, tiện thiếp vừa đọc ca dao.
- Câu nớ ra răng?
- Đi mô mà nõ chộ về. Hay là ai bỏ bùa mê cho rồi!
- Ai? Ai đi và đi mô?
- Bệ hạ nổi giận đó ư?
- Không, không, ta chỉ hỏi cho biết rứa thôi.
Thoan đưa ngón tay trỏ áp lên môi chúm chím cười mỉm, mắt long lanh đá lông nheo "tống tình" Quyên, y hệt Điêu Thuyền "bứt hồn" Lữ Bố:
- Tiện thiếp chỉ ngại nói ra bệ hạ ngất xỉu vì ghen.
- Cứ nói, ta đem lượng hải hà đối với ái khanh, khanh đừng ngại, dù sau lời nói của khanh, điện đài ni sụp đổ tức khắc ta cũng muốn nghe.
Thoan vuốt má Quyên, khúc khích:
- Bệ hạ thật đáng mặt quân tử, đáng mặt hảo hớn, anh hùng.
- Nói mau nói lẹ lên ta sốt ruột.
- Dạ.
- Nói
- Dạ, tiện thiếp đang mong nhạn đem tin một người về.
- Hắn là ai?
- Dạ, chàng võ tướng của triều đình.
- A, có phải là Hoàng tướng công không?
- Dạ, đúng là chàng Hoàng Quốc Quân.
Quyên đứng vụt dậy, chống nạnh cười khanh khách:
- Hừ, khanh qua mặt ta ư? Khanh tư tình với thằng nhãi ranh, tiểu tốt đó ư? Khanh đừng mong nhạn đem tin hắn về nữa.
Thoan vờ buồn bã quì gối ôm chân Quyên:
- Xin bệ hạ tha cho tiện thiếp tội chết. Biết bệ hạ đem lượng hải hà đối với thiếp, thiếp mới dám phơi mở tấc lòng.
- Hừ, ngỡ là khanh si mê ai, hóa ra si mê thằng tiểu tốt nớ, khanh thật đáng tội chết phanh thây.
Trong góc tối, Quân choáng váng mặt mày khi nghe hai con nhỏ gọi ngay chóc tên họ mình ra, nhiếc mình là thằng nhãi ranh, tiểu tốt. Quân ê mặt ê mày, lửa giận bốc cháy buồng gan.
- Nhưng thiếp đã trót lỡ, thiếp vẫn mong tin nhạn đưa về, không biết chừ chàng sống phương nào?
Quyên cười giòn giã:
- Nhạn đưa tin. Hừ, nhạn còn mô nữa mà đưa tin. Trước đây hai ngày, ta đã truyền lệnh khắp nước cho thợ săn bủa lưới bắt nhạn vặt lông nấu cháo hết rồi khanh à.
Quyên cười lớn hơn nữa và, Thoan cũng cười. Hai tiếng cười cuộn lên muốn bứt tung cả mái ngói.
Trong góc tối, mặt Quân đỏ như. Mắt chớp lia lịa. Vừa giận nhỏ Quyên hạ mình xuống vai tiểu tốt, vừa cảm động vì sự "mong tin nhạn" của Thoan, Quân muốn xuất đầu lộ diện tát Quyên vài bạt tai và khóc thật mùi mẫn tạ lỗi với Thoan, tạ lòng thương nhớ đầy ăm ắp như biển rộng sông dài của nàng. Quân ao ước được Thoan âu yếm thưa "bệ hạ" và xưng "thiếp" một cách ngọt ngào. Quân phân vân chần chờ không biết có nên dời chỗ núp không? Lỡ ra mặt rồi hai con nhỏ cứ giả tảng làm ngơ, không chào thì có nước độn thổ.
Quyên vuốt tóc Thoan dỗ dành:
- Thôi ái khanh đừng thèm buồn nữa, quên cái thằng tiểu tốt đi. Trẫm rất ngậm ngùi nói với khanh lời nớ. Trẫm biết khanh yêu thằng nhãi ranh da diết nhưng than ôi, hắn không xứng đáng với lòng yêu của khanh chút mô hết. Hắn nghe theo tiếng gọi huyền ảo của con tim đui mù hắn rồi.
- Thiếp cám ơn lời khuyên bảo ngọc vàng của bệ hạ. Thiếp không thèm buồn nữa, ngày mai thiếp sẽ ra tiệm thuốc tây mua vài hộp thuốc "quên", nửa uống nửa chích để thiếp quên hắn gấp rút.
- Tiệm thuốc tây làm chi có thuốc "quên" được?
- Dạ, bệ hạ khỏi lo, người ta có thuốc "giúp trí nhớ". Chắc hẳn phải có thuốc "giúp trí quên" chớ.
- Lỡ ái khanh uống vô, quên hắn rồi quên luôn cả trẫm nữa, e thậm chí nguy.
Mãi ngước nhìn mây trời, Quyên không hề biết trên má Thoan vừa có hai giọt lệ long lanh bò xuống. Cánh mũi Thoan phập phồng liên hồi. Chợt cúi nhìn bắt gặp hai giọt lệ. Quyên thảng thốt quên mất cả giọng vua chúa. Quyên la khẽ:
- Ô hay! Mi khóc hả Thoan?
Thoan không nói năng chi cả. Quyên trìu mến ôm vai Thoan:
- Xin lỗi mi. Tao thiệt là đứa vô tâm, ai lại nhắc tới Quân cho mi nhớ. Thôi, nói chuyện khác đi, vui hơn.
Thoan dùng tay áo lau nước mắt:
- Không, tao buồn nhớ cóc khô chi. Tao khóc cho mắt đẹp, mi quên bí quuyết đó rồi à?
Quyên phụng phịu:
- Thôi đi bà ơi, vui đi kẻo tôi khóc theo.
Thoan gượng cười:
- Về, chiều quá rồi.
Tiếng nói thoáng nghe bay tán lạc trong gió mơ hồ gửi lại ngực Thoan chút âm hưởng quặn mềm, phiền tủi không rời. Màu áo len tím thẫm chợt lẻ loi như đóa hoa nhú lên câm rượi hôn mê, gạch đá dạt bay theo chiều gió cuốn. Khuôn mặt Quyên chợt lồng sau lớp sương nào xa vời. Hàng sứ cúi đầu trên mặt hồ dưới kia chừng cũng ngây ngất buồn nhớ. Thoan nhớ Quân, những cội sứ nhớ thời huy hoàng rực rỡ xưa, nhớ các cô công chúa nhỏ, nhớ tà quạt, lọng tàn, xa giá cùng những đêm tưng bừng đuốc hội, xiêm y ca múạ những ngọn cời đuôi nheo khuất bạt quằn quại cuối chân trời nào, xa, xa vời vợi. Cuối chân trời nào Quân đang đi đứng trò chuyện với ai? Xa, xa vời. Mái cong, đường khúc, nét lượn, sắc màu và âm thanh buổi chiều nay phản ánh trong mắt Thoan với ít nhiều phôi pha.
Về, chiều quá rồi.
Lời rủ rê hay lời giã từ? Đôi bạn bước chậm xuống những bậc cấp không nói thêm lời nào nữạ đủ rồi, chiều muộn màng.
Về, chiều quá rồi. Tiếng nói chợt vỡ thành những hạt cát vụn bắn tung tóe vào lòng Quân. Quân đứng dậy quên tức tối, quên bàng hoàng. Cùng với mắt trông theo tiếng kêu chập chùng:
- Thoan!
Tiếng kêu dội vách đá quật ngược lại vọng u hiển, trầm trầm.
Quân ngập ngừng trên sân thượng và Thoan giữa chừng thang quay mặt ngước lên. Khóe nhìn thắp sáng, khoảnh khắc ngạc nhiên diệu kỳ rồi vụt tắt. Thoan cắm đầu chạy lao xuống. Chạy quên trời chiều, những bước chân băng băng trên nền đá lát ngơ ngác như trôi bồng bềnh. Chạy. Thoan vun vút lao tới, Quân dồn dập đuổi theo.
Quyên dừng lại bên bờ hồ, ôm gốc sứ ngó theo. Hai kẻ yêu nhau đang đuổi bắt nhau, trò chơi bất ngờ, không hẹn trước. Quyên ở ngoài rồi, Quyên ngó theo, ngó theo. Quân và Thoan khuất sau điện Thái Hòa. Quyên đứng im đó. Đứng im nghe hoang vu cao dày chừng khép lại. Quyên ngẩn ngơ cười những bông sứ trắng chưa chịu rụng còn cố níu cành cây gần môi cười của Quyên. Bông sứ cúi thấp hơn, thấp hơn mãi đến khi gần kề môi Quyên, Quyên êm đềm nhắm mắt lại. Thời gian và không gian bị lãng quên. Quyên nghe môi má mình chạm khẽ vào môi má cô đơn, tịch liêu ôm sát Quyên, rùng mình ớn lạnh. Quyên ứa nước mắt rời gốc sứ. Chân khẽ đưa lên đặt xuống bồi hồi, chầm chậm đi về phía hai kẻ yêu nhau đang rượt bắt nhau? Không. Quyên về phía có hoàng hôn đang lịm tắt.
Quân và Thoan đuổi nhau tới chân trời nào? Tới chân trời có cờ đuôi nheo quằn quại reo gió, tươi mát nắng lụa hồng? Quyên nghe như mình tựa cánh lá chẳng muốn lìa cành, ở lại mãi mãi với mùa đông bất tận.
Quân và Thoan đuổi bắt nhau. Một người nam đuổi theo một người nữ. Hàng triệu người nam đuổi theo hàng triệu người nữ. Đuổi theo, bước khoan thai hay chạy mải miết qua mặt đất, qua đời người, qua chập chùng khổ đau và hạnh phúc. Theo nhau rồi thất lạc, đánh mất nhau hoặc cùng sánh vai tới cuối kiếp. Gặp hay chia thế nào thì cuối cùng cũng nhắm mắt xuôi tay. Biến chìm để rồi lại trỗi dậy đuổi bắt nhau qua nghìn trùng số kiếp khác! Không, Quyên còn quá hồn nhiên nên chẳng hề nghĩ xa lan man rối rắm như thế. Đơn giản là trước mắt Quyên lúc này Quân và Thoan đang đuổi bắt nhau, đó là một hình ảnh đẹp. Hình ảnh ấy đẹp bao nhiêu càng nổi bật sự lẻ loi rực rỡ của Quyên bấy nhiêu. Nhưng rồi Quyên chợt nhận ra cái mùi hương sứ nồng nồng ngai ngái cứ nắm lấy tóc, cứ níu lấy vai, để Quyên có chút an ủi rằng mình cũng đang được một làn hương thơm theo đuổi. Vừa đi Quyên vừa ngậm ngùi thầm hỏi: hương ơi! sao mi không biến thành một chàng trai cho ta đỡ tủi?
Quyên sẽ thầm hỏi đến một nghìn lẻ một lần nếu lúc ấy Thoan không lên tiếng gọi. Cuộc đuổi bắt tạm dừng dưới một bóng cây mát rượi.
Thoan và Quân mỗi đứa ngậm một cây tăm im lặng đứng ngẩn dưới tàn phượng. Quyên rảo bước tới cầm tay Thoan nói nửa mừng nửa trêu chọc:
- Răng? vãn hồi hòa bình rồi phải không?
Thoan cắn môi nhè nhẹ lắc đầu.
Quân im lặng, má chẳng thấy sưng nhưng vẻ mặt giống hệt người đang đau rất nặng. Tặng anh chàng một cái lườm sắc lẻm như muốn bổ đôi người Quân ra, đoạn Quyên kênh kiệu khoác tay Thoan yểu điệu bước. Quân thầm lặng theo.
Lá theo gió bay nghiên chạm rơi dọc chân thành rêu mốc. Lá câm nín bay. Thoan câm nín đi. Quân câm nín bước. Bộ tịch của hai kẻ phải lòng nhau, hờn ghen nhau bây giờ nom kỳ dị và chẳng đẹp bằng lúc hai đứa chơi trò đuổi bắt. Quyên lắc đầu không thể hiểu. Quyên nối cái nhìn mượt từ Quân sang Thoan và thốt nhiên bật cười:
- Ô hay! hai người trúng gió cấm khẩu cả rồi hay răng không nghe nói năng chi hết?
Quân cười, miệng méo xẹo ngậm chếch điếu thuốc bốc khói. Thoan sải dài bước như thể sắp chạy, Quyên la khẽ:
- Nói cái chi đi chớ? Hay hai người đã nói với nhau cạn tiếng cạn lời rồi?
Quân khẽ nhún vai điệu đàng nói:
- Anh đã nói khan cổ, Thoan ngậm câm như ốc, Thoan kỳ quặc ghê!
Quyên cười tủm tỉm:
- Thoan hóa đá, câm điếc rồi hẳn chừ là pho tượng biết đi.
Quân cúi nhìn mũi giày:
- Anh chỉ là thằng nhãi ranh tiểu tốt người ta mô có cần nói với anh.
- A, anh đã rình nghe lóm. Nghe lóm chuyện người khác bộ oai lắm hay răng mà anh khoe?
Lòng tự ái chao nhẹ, giọng Quân mất thăng bằng:
- Miệng Quyên đẹp rứa, không ngờ Quyên thốt ra toàn lời xấu.
- Dạ thưa ông anh, khỏi cần nói em mới biết miệng em đẹp. Miệng em đẹp từ khuya rồi.
- Đẹp như...
Quyên trừng mắt:
- Như chi?
- Như một bông hồng... héo.
Quyên phì cười:
- Bộ anh tính gây Quyên để gỡ à? Còn lâu. Anh vẫn còn làm cái nghề nớ hỉ?
Quân cau mày:
- Nghề đứng ở tiệm sách chọn lựa sách hay cho thiên hạ đọc. Nghề quảng cáo sách võ thuật?
Quân ngượng chín người. Quyên hạ thêm một đòn chí tử:
- Người em gái nhỏ yêu kiều của anh bữa nay chắc đã thuộc làu làu những bí quyết về không thủ đạo.
Thoan khoái chí nghe Quyên "quật" Quân những đòn khốc liệt. Liếc xéo thấy bộ mặt tiu nghỉu của anh chàng, Thoan cười nụ.
Quân vừa "đấu" với Quyên vừa rình chờ những phản ứng của Thoan. Thấy Thoan cười, Quân nhanh tay chụp lấy cơ hội đánh trống lảng:
- Pho tượng cười rồi.
- Anh lầm, hắn đang mếu.
Quân chợt nghiêm trang, ngửa cổ trông lên vòm cây trên đầu:
- Anh chịu lép vế nhiều rồi, anh biết tội của anh lắm. Đừng buộc anh phải thả lời năn nỉ, mất hết khí phách hiên ngang của một thằng con trai đi. Quyên nên bớt quá khích. Thoan nên nói ít câu, lúc ni im lặng là chì, không phải là vàng mô.
Quyên nhún vai:
- Phải rồi, khí phách hiên ngang của con trai to bằng năm, bẩy núi gộp lại. Lòng con trai bao la hơn cả lòng mẹ, hơn cả biển Thái Bình rạt rào. Yêu một, không thấm tháp vô mô hết, phải yêu hai, yêu ba, yêu bốn... Bài diễn văn của anh hay ghê lắm, xin anh bình tĩnh tiếp tục nói cho cây cối nghe, bọn ni không dám nghe.
Quyên làm bộ lắc đầu đưa hai bàn tay đẹp bịt tai. Quân mỉm cười:
- Quyên nói đúng lắm. Lòng con trai từ bi bác ái vô cùng vô lượng rứa đó, còn lòng con gái hẹp bằng kẽ hở giữa hai ngón tay như eo như vịnh như ao tù. Con gái chúa quá khích, chúa thổi phồng phóng đại tô màu, quan trọng hóa mọi vấn đề. Con gái rất giỏi toán nhân, nhưng dốt đặc toán chia. Một nhân thành mười. Con gái thường thiếu tế nhị và ích kỷ.
- Tim của con trai là quả tim hư, hay rung động đong đưa bậy ba. Tim con gái là kim cương, vàng điệp, ngàn đời không sứt mẻ.
Trận đấu võ mồm đã tới hồi quyết liệt. Thoan đứng giữa muốn chết cóng, choáng váng vì "chưởng lực" của hai phe.
- Con gái chỉ là cái xương sườn cụt nhỏ chút của con trai.
Quyên lườm Quân:
- Anh đừng giở chuyện Thánh Kinh ra dọa. Anh thua rồi phải kêu cứu Chúa ư?
Quân trá hàng:
- Phải rồi, anh thua, anh bị Quyên cho "đo ván" rồi đó. Trận đấu tạm chấm dứt. Xin cô nương hẹn cho một ngày tái đấu để tại hạ phục hận.
Thoan tủm tỉm cười, nghĩ đã đến lúc cho anh chàng ăn thịt thỏ cho bỏ ghét. Thoan thỏ thẻ:
- Ngày mốt nghỉ lễ Quốc Khánh, ba giờ chiều, trên lầu Ngũ Phụng.
Tiếng nói bất chợt của Thoan cởi bỏ hết dây nhợ rầu rĩ bối rối trong Quân. Quân sung sướng khôi hài:
- Pho tượng đã biết nói. Trời ơi!
Quân chia tay Thoan và Quyên với nụ cười rực rỡ.

Mường Mán

(còn tiếp)



Bốn mùa và Em. Nhạc: Lê Quang. Tiếng hát: Khánh Hồng


_______________________________________________________





Trang Quảng Cáo



kmd-content


blank