DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,401,787

Lưu luyến chia tay - Bích Huyền

Tuesday, November 23, 201012:00 AM(View: 40224)
Lưu luyến chia tay - Bích Huyền

Lưu luyến chia tay - Bích Huyền


"Bích Huyền tên thật Phạm ThNga. Sinh tại Duyên Hà, Thái Bình. Cựu học sinh Trưng Vương, SàiGòn. Giáo chức. Hiện định cư tại California Hoa Kỳ.

Khởi viết lai rai trên báo Ngôn Luận tại Sài Gòn năm 1961.


Có bài trên Người Việt tại Cali....Hiện làm việc tại đài Radio Bolsa, đặc phái viên của đài VOA tại miền Nam California, phụ trách chương trình thơ nhạc mỗi thứ sáu hàng tuần."

Bài viết dưới đây của Bích Huyền, khi từ giả chương trình Thơ Nhạc của Đài VOA (29-10-2010) với nhiu lưu luyến sau hơn 16 năm cộng tác.

Tác phẩm đã xuất bản:

  • Lối Cũ Chẳng Sao Quên (tùy bút, tự truyện, song ngữ Việt Anh, xb năm 2000 bản Anh ngữ do Luật sư Trần thị Diễm Quỳnh dịch)"

bich_20huyen_1_

 Nh
à văn Bích Huyền

Nói lời chia tay không bao giờ là điều dễ dàng, nhưng Bích Huyền ước mong cuộc chia tay giữa chúng ta trong chương trình cuối cùng này chỉ là sự ngọt ngào, thân ái và yên bình.

 

blank

Phù vân du tử ý
Lạc nhật cố nhân tình
Xin tạm dịch “Ý của người đi như áng mây nổi, tình của người ở lại như mặt trời lặn.”
Trong chương trình Thơ Nhạc cuối cùng của đài VOA đêm nay, Bích Huyền xin gửi đến quý vị và các bạn một vài ca khúc, vần thơ nói về những cuộc chia tay…


Hình như trong kho tàng thơ và nhạc Việt Nam, những câu thơ hay nhất, những bản tình ca đẹp nhất thường là những câu thơ buồn, và là những bản tình ca buồn.

Tại sao lại như thế? Bởi vì tình đẹp nên buồn hay vì tình buồn nên đẹp?

Có thể cả hai ý nghĩa, mà cũng có thể đúng có thể sai. Chúng ta chỉ biết rằng trong những nỗi buồn của con người có lẽ nỗi buồn thương yêu nhau, quý mến nhau mà phải xa nhau, không còn được gần nhau nữa là đớn đau và sâu nặng nhất.

Chia ly cũng thấp thoáng trong những bản tình ca của Tô Vũ, nhưng rõ nét nhất có lẽ là bài hát Tạ Từ. Vâng, Tạ Từ của Tô Vũ là một cuộc chia ly nhưng toàn thể ca khúc lại toát ra một vẻ gì đó giống như một bài kinh cầu nguyện. Mỗi hình ảnh được nhắc tới tựa như dấu vết của hạnh phúc, của ước mơ được thắp sáng và trở thành chính đối tượng của lời cầu nguyện.

Tình yêu như thế vừa có vẻ là vật hiến dâng, vừa là ân sủng được thừa hưởng. Nó có thể mất, có thể còn. Nhưng mất hay còn thì cũng vẫn ở quanh ta, trong cõi trần thế này, và vì chúng ta vẫn còn ở trong trần thế này nên nó không thể mất hẳn. Cho nên, dù có đau thương, mỗi tiếng hát vẫn là một lời ngợi ca hạnh phúc…

Ngày ấy đã xa
nhưng thanh âm còn ngân vang trong trí tưởng
Tiếng chuông của ngôi cổ tự
Rót đầy thinh không
Và trên lối chúng ta đi
Hương thơm còn để lại


Tại sao Bích Huyền lại gửi đến quý vị và các bạn bài hát Tạ Từ? Thưa quý vị và các bạn, vì đây là câu chuyện Thơ Nhạc cuối cùng của Bích Huyền với đài VOA.

Nhớ lại quãng thời gian mười sáu năm về trước, Bích Huyền nhận lời đề nghị của anh Nguyễn Văn để phụ trách ch/trình Thơ Nhạc–mà sau này anh Dương Ngọc Hoán thường giới thiệu là «Câu chuyện Thơ Nhạc»- 16 năm mà như mới đó thôi, thoáng qua như một giấc mộng. Chính trong quãng thời gian này, Bích Huyền nhận được những quan tâm, và đồng cảm của thính giả trong nước qua những lá thư mà ngày đó còn viết tay, phải gửi qua đường bưu điện, và tiền cước phí đối với hoàn cảnh đất nước thời gian đó không phải là nhỏ nhưng mọi người đã cùng chung góp để gửi đến chương trình «Câu chuyện TN».

Yêu thương là món quà vô giá mà ai cũng muốn nhận và ai cũng có thể ban tặng cho nhau. Niềm yêu thương quý giá đó đã mang nhiều ấm áp, khích lệ Bích Huyền rất nhiều. Cho nên bao nhiêu lời cảm ơn cũng không thể đủ.

Vâng, người ta có thể trả nợ dễ dàng. Nhưng trả ơn, nhiều khi rất khó. Nhất là khi ơn mình đã mang, đã được hưởng ơn, đến từ tấm lòng người cho.

Mỗi lần nghĩ đến tình yêu thương ấy, trong khả năng nhỏ nhoi của mình, Bích Huyền cố gắng biên soạn chương trình sao cho mỗi ngày một thêm khởi sắc…

Mười sáu năm qua, biết bao tình.

Văn học nghệ thuật là những gì Bích Huyền yêu thích từ thời đi học, cho nên những năm tháng qua Bích Huyền đã say mê biên soạn và thực hiện. Mỗi đoạn văn trong cuốn sách, cuốn tạp chí, những bài hát, lời thơ... khi Bích Huyền ngồi trước microphone trình bày, như là những tiếng nói đang thầm thì về một hình bóng đã xa, gợi nhớ nhiều đến ngày tháng cũ. Gần một ngàn những chương trình Thơ Nhạc, Bích Huyền để hết tâm hồn chăm chút mỗi tuần, chính là nơi gửi gấm kỷ niệm thương yêu của chính mình. Những ký ức thật xa của một thời mộng mơ lãng mạn, một thuở biết yêu được yêu, một thời hạnh phúc và cả một thời đớn đau trong giông bão của lịch sử dân tộc.

Công việc Bích Huyền làm hàng ngày cho VOA, cho một số đài phát thanh khác vừa là mưu sinh, vừa như làm văn nghệ. Thế cho nên việc biên soạn và thực hiện những chương trình trên các làn sóng là một cách bày tỏ thương yêu và trân trọng với thính giả. Bích Huyền mơ ước được thính giả yêu thương gần gũi, và đã đạt được ước mơ ấy với số thư thính giả mỗi ngày một nhiều, nhất là từ hơn mười năm qua có internet.

Đó là diễm phúc Bích Huyền nhận được.

Từ trên cái nền của những chương trình văn học nghệ thuật ấy, Bích Huyền gửi vào trong đó những tình cảm, về cuộc sống, về con người, về cái sống và cái chết, về người thân, về tình yêu đôi lứa, về quê hương, đồng loại, về lòng nhân ái, về nỗi bao dung, về sự đau khổ, về hạnh phúc, về ý nghĩa của hai chữ "cho" và "nhận"... để hướng lòng mình về nơi chân thiện mỹ, để sống những tháng ngày còn lại sao cho đời sống nhẹ nhàng hơn.

Tất cả rồi sẽ trôi qua. Chỉ có kỷ niệm là còn ở lại.

Bích Huyền đang sắp nói lời từ giã quý vị và các bạn.

Nói lời chia tay không bao giờ là điều dễ dàng, nhưng Bích Huyền ước mong cuộc chia tay giữa chúng ta trong chương trình cuối cùng này chỉ là sự ngọt ngào, thân ái và yên bình.

Rồi đây có một lúc nào đó, chúng ta chỉ thoáng thấy nhau trong một giấc mơ nào. Những giấc mơ hình như bao giờ cũng phảng phất hương hoa ngọc lan trên những hè phố Hà Nội hay phất phới lá me bay trên những con đường Sài Gòn đầy nhạc và thơ…

Hãy khép mắt… khép mắt thật khẽ
Có thấy chúng ta rơi vào giấc ngủ sâu vào những giấc mơ
Hương hoàng lan lẫn mái tóc người yêu

***
Mai tôi đi chắc trời mưa
Tôi chắc trời mưa mau
Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
Nhưng chậm thế nào thì cũng phải xa nhau



Vâng, «biệt ly nhớ nhung từ đây», trong nỗi ngậm ngùi ấy, Bích Huyền xin được nói lời quen thuộc «lưu luyến chia tay», xin cảm ơn quý anh chị em đồng nghiệp Ban Việt ngữ đài VOA và xin chúc quý vị và các bạn mọi điều an lành.

(từ VOA) (BVN-TH)

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, October 24, 20208:41 AM(View: 50)
Đêm thứ nhất, sau khi trét xong cái vách đất biến ngôi nhà thành một cái hang lộ thiên khổng lồ, ông không thể nào chợp mắt được. Cái mùi xăng vẫn còn nồng nặc, rồi mùi của đất ướt ngai ngái, mùi của bóng tối đậm đặc, mùi của cây gỗ bị rang nóng… làm ông ngạt thở. Đã mấy lần ông chui ra ngoài hiên, ngồi đốt thuốc nhìn trời. Ngân hà giống con sông chảy qua làng trong mùa lũ, trông mênh mang cả một trời sao trắng đục. Ông thấy sao con công vẫn còn kéo cái đuôi óng ánh dài lê thê, sao con vịt xấu xí hếch cái mỏ lên trời và ông nghe thấy tiếng con chim heo kêu ụt ụt. Không có tiếng vạc kêu, cũng không có tiếng chim cú ném vào đêm tối những tiếng kêu dài ma quái. Đất trời vẫn yên hàn thanh tịnh, chỉ có lòng người vẫn không ngớt dậy lên những trận phong ba kinh hồn, lúc nào cũng để lại những tiếng dội âm ỉ như tiếng sấm rền trong mây. Cớ làm sao chỉ một bước mà mình đã lên địa chủ? Rồi một bước nữa là phản động. Đâu phải mình muốn bước mà mình bị đẩy lên, bị nắm tóc kéo lên chỉ sau một
Tuesday, October 20, 20209:29 PM(View: 101)
Cung Tiến từ nhỏ được xem là nhạc sĩ tài hoa, học xướng âm và ký âm với hai nhạc sĩ Thẩm Oánh và Chung Quân. Năm 1952 theo thân phụ vào Sài Gòn học tại hai trường trung học Nguyễn Trãi và Chu Văn An. Năm 1953, sáng tác hai nhạc phẩm bất hủ Thu Vàng và Hoài Cảm. Theo lời anh “Lúc đi, nhớ tất cả những gì mà ở Hà Nội ghi vào ký ức mình”. Ca khúc Thu Vàng, điệu valse, khi nghe tưởng chừng như những bước chân chim nhảy nhót trên lá thu, và Hoài Cảm nhưng tâm trạng của kẻ tình si “Lòng cuồng điên vì nhớ. Ôi đâu người, đâu ân tình cũ… Cố nhân xa rồi, có ai về lối xưa” thật tuyệt. Thật khó tưởng tượng cậu học sinh lớp Đệ Lục (lớp 7) mà viết lên lời ca hay như vậy. Nhạc sĩ Cung Tiến sáng tác hai ca khúc Hương Xưa và Nguyệt Cầm. Thể loại nầy từ lời ca và giai điệu mang chất classical nên thường gọi là dòng nhạc bán cổ điển (semi-classic, semi-classical). Ca khúc Hương Xưa (1956) đã một thời nổi tiếng qua tiếng hát điển hình như Lệ Thu, Hà Thanh, Sĩ Phú, Duy Trác (Mai Hương trình bày với
Sunday, October 18, 20204:22 PM(View: 152)
Tôi chỉ là một công dân hạng hai cầm bút chứ không phải là nhà văn. Lại càng không phải là nhà văn có thương hiệu cho dù là cấp xã hay cấp nhà nước. Tôi viết trước hết cho các con tôi vì chúng rất mù mờ không hiểu cha ông chúng đã sống và đã chết như thế nào trong suốt hơn nửa thế kỷ dông bão vừa qua. Tôi có người bạn bảo bây giờ viết như Kinh Kha buồn. Nghĩa là biết chẳng tới đâu mà vẫn phải cầm lấy bút như cây chủy thủ. Tôi nghĩ còn hơn Kinh Kha buồn vì sông Dịch bây giờ chẳng những lạnh mà hoang vắng đến rợn người. Chẳng có một tân khách nào dám tiễn đưa. Cái đất Tần ấy lúc này đang ngút trời gươm đao bất trắc. Từ lúc nạn đói năm Ất Dậu đến nay có bao nhiêu triệu công dân hạng hai Việt Nam đã chết? Hai triệu? Năm triệu? Hay mười triệu? Chết vì đói, vì thủ tiêu, vì đấu tố, vì tố cộng, vì Mậu Thân, vì cải tạo, vì vượt biên… Cho dù ở bên nào họ cũng chỉ là những nông dân nghèo, cả đời khát khao mảnh vườn thửa ruộng. Chính vì vậy mà họ bị lừa phỉnh, bị lợi dụng, bị sai khiến.
Wednesday, October 14, 20208:35 AM(View: 237)
Cách đây hơn bốn mươi năm, khi còn ngồi trên ghế nhà trường cấp III, có một lần, trong buổi ngoại khóa, chúng tôi được thầy H. B. N. bình bài “Tiếng hát sông Hương” của nhà thơ Tố Hữu. Thầy bị cụt một tay, người chỉ được một mẩu, đuôi mắt trái lại có mụn ruồi to đùng nhưng giảng văn thì cực hay. Dường như những khi đứng trên bục giảng, thầy đã hóa thân vào tác phẩm, để rồi, trong phút xuất thần, chuyển tải cái nhân sinh quan cộng sản của một ông râu xồm mãi bên trời Tây vào con tim ngu ngơ của đám học trò nông thôn, quần âm lịch, chân đất, vốn chưa biết gì về nạn mại dâm. Theo sự phân tích rất logic từ mỹ học Marx-Lenin, thầy khẳng định, cô gái sông Hương là nạn nhân của chế độ thực dân phong kiến, bị giày vò cả thể xác lẫn tâm hồn. Tuy nhiên, nỗi ô nhục ấy sẽ mất đi, người con gái vướng vào kiếp nạn ê chề sẽ được hoàn lương một khi Cách mạng vô sản thành công. Chân trời mới sắp mở ra. Những thân phận bọt bèo, lạc loài sẽ được sống trong một xã hội công bằng, hạnh phúc, đầy hoa
Sunday, October 11, 20203:27 PM(View: 188)
Vậy mà Lê mất đã một năm... Giờ này năm trước, tôi đang ở Việt Nam có chút việc, và cứ tưởng mình sẽ không đến dự kịp lễ tang của anh tại nhà quàn Peak Family. Nhưng may thay, cuối cùng công việc lại êm xuôi và tôi trở về Bolsa kịp đúng vào buổi sáng ngày di quan linh cữu của anh - nhà thơ của hằng ngàn bài thơ tình trong số đó có nhiều bài thuộc loại nằm lòng của rất nhiều bạn đọc Việt Nam, nhất là phái nữ. Dù phải trải qua chuyến bay dài, tôi cũng dễ dàng bỏ qua sự mệt mỏi để đến dự tang lễ và nhất là đến để đưa tận tay chị Hạnh Tuyền, vợ anh, chiếc cọ vẽ cũ của tôi. Trong một buổi sáng cà phê nào đó ở Little SG, anh đã từng ngỏ ý muốn tôi tặng một cây cọ đã dùng của mình cho bộ sưu tập những cây cọ vẽ cũ của các hoạ sĩ Việt Nam nổi tiếng mà chị cất công sưu tập bấy lâu. Và đó là lúc mà tôi thực hiện lời hứa với bạn mình, chỉ là không ngờ phải thực hiện ngay trước linh cữu bạn. Tầm 11 am, sau khi tìm được chỗ đậu xe, tôi đến nơi đang có rất nhiều người trong trang