DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,401,275

TRẦN HUIỀN ÂN

Monday, November 29, 201012:00 AM(View: 31311)
TRẦN HUIỀN ÂN


TRẦN HUIỀN ÂN


tranhuienan_1_ 

 

 

 

 

Trần Huiền Ân sinh năm 1937 tại Vân Hòa, Sơn Hòa, Phú Yên. Từ năm 1957 đến 1975 dạy học và sáng tác thơ văn.Trong thời gian này đã xuất bản 2 tập thơ (THUYỀN GIẤY, NXB BÁCH KHOA, 1966), NĂM NĂM DÒNG SÔNG THƠ (NXB ĐỒNG DAO, 1973). Sau năm 1975 dành toàn thời gian cho sáng tác thơ văn, nghiên cứu văn học dân gian và lịch sử; xuát bản thêm 2 tập thơ (LỜI TRÊN LÁ, RỪNG CAO), 6 tập truyện ngắn (TIẾNG HÁT NHÂN NGƯ, KHÓI CỦA NGÀY XƯA, MỘT NỬA CHÂN TRỜI, MÙA HÈ QUÊ NGOẠI, HUYỀN THOẠI MỞ ĐẤT, NGỌN CỜ QUÂNTHỨ), một cuốn tạp bút (MÂY TRẮNG DINH PHOAN), và 6 cuốn sách về nghiên cứu lịch sử, văn học dân gian. Hiện sống cùng gia đình tại Tuy Hòa, Phú Yên.

 

 

THƠ TRÍCH

 

HẸN XƯA

 

 

Tôi đi học giữa những ngày kháng Pháp

Áo quần thô xám nếp vải xi ta

Đêm đến lớp ngọn đèn chai gió táp

Tắt vội vàng khi tiếng máy bay qua

 

Chúng tôi ngồi quanh hiên đình chật hẹp

Bóng thầy chao trên vách chắn phên thưa

Chòm tóc ngắn bên những vồng tóc kẹp

Ngước uống từng lời mắt sáng đong đưa

 

Ngòi bút dùng gốc tre già vót nhỏ

Giấy nam trung còn dấu sợi rơm hiền

Son thầy phê vàng hoe màu thuốc đỏ

Tôi nâng niu từng nét chữ nghiêng nghiêng

 

Tan buổi về lo chăn bò, cắt cỏ

Đắp nước, thăm đồng, mót lúa, đuổi chim

Thương cha mẹ già nua còn khốn khó

Nước mắt xuôi hàng..máu ngược về tim

 

Tuổi học trò của tôi là thế đấy

Trên đất khô cằn vượt nở hoa tươi

Quen thuộc quá nên nhọc nhằn chẳng thấy

Vòng tay ôm hoài bão ấm môi cười

 

Chúng tôi căm hờn quân thù tàn ác

Đốt sách, giết thầy, phá sập trường quê

Lưỡi lê nồng tanh máu người bạo sát

Đã không chừa em nhỏ mới a b

 

Chúng tôi nguyền lớn lên cùng xây dựng

Đất nước Việt Nam độc lập hòa bình

Cho những ngôi trường oai nghi sừng sững

Tiếng hát học trò thêm sáng bình minh

 

Và bây giờ theo tháng ngày xưa tính

Bạn bè trôi lưu lạc mất trong hồn

Tôi ngỡ ngàng tra thân vào nghiệp lính

Chợt giật mình nhìn lại hẹn lớn khôn

 

Buổi hàng buổi theo đoàn quân tiến bước

Ra thao trường tắm nắng gội mồ hôi

Tôi nhìn các em – nhìn tôi thuở trước

Chạy dọc đường bưng rổ bánh mâm xôi

 

Lời em rao lên cao rồi tắt nghẽn

Tầng dư ba không lả lướt chào mời

Đôi tay gầy cặm xương vào xác én

Khấp khểnh chân trần nhịp thở chùng hơi

 

Bán đi em, nhanh nhanh về đi học

Rồi thả trâu, rồi bế bé, trông nhà

Tôi xét mình xin cúi đầu trách móc

Bao lỡ lầm thiếu sót phận anh cha

 

Nên các em còn bơ vơ đói rách

Sớm tảo tần mong kiếm bát cơm vơi

Bốn năm tuổi mũi thòng chưa lau sạch

Đã đua tranh chen chúc với dòng đời

 

Tôi tự hỏi mình xưng tên chiến đấu

Cho các em cùng nối mộng cao xa

Hay cho những người cười trên lửa máu

Thêm sang giàu nhờ xáo thịt nồi da?

 

 (Trích trong tập THUYỀN GIẤY, 1966)

 

 

 

Chú giải của tác giả:

 

Vải xi-ta: loại vải nội hóa sản xuất tại Liên khu V (Nam trung bộ) khổ rộng, sợi lớn, gồm hai ba sợi chỉ đánh lại, dày hơn vải ka ki, nhuộm màu xám, dùng may quân phục, quần tây, và còn dùng làm mền để đắp khi trời lạnh. Do chế tạo theo công thức của "Société Industrie Textile Annam" nên viết tắt là SITA, rồi biến thành XI-TA.

 

Giấy nam trung: giấy nội hóa, dày, thô, và màu giấy rất sậm, cũng sản xuất ở nam trung bộ thời kháng chiến chống Pháp.

 

 

BÀI HÁT NGÀY V

Ta ngồi lại soi xuống dòng suối rách
Vốc nước lên kỳ cọ mặt mày
Hồi ta ra đi hai bàn tay trắng
Giờ ta trở về trắng hai bàn tay

Giá như người xưa...gác gươm sườn đá
Tháo đôi giày cỏ thả trôi
Cởi áo vắt vai cười ha hả
Vời trông bốn hướng đất trời

Ta, một kẻ hèn- kẻ hèn đời mới
Hèn, không đáng mặt kẻ hèn
Đức bạc tài sơ, bảy chìm ba nổi
Sao còn vất vả đua chen

Dãy đồi bên kia là lau là cỏ
Có cây đa già toả mát trăm năm
Giá như người xưa- cùng bầy trẻ nhỏ
(Mặc áo Huyền Đoan đội mũ Chương Phủ)
Múa ca vui với trăng rằm

Ta còn gì chăng? Trái tim nguội lạnh
Ta còn gì chăng? Khối óc rỗng không
Tầm mắt yếu không đủ nhìn cuối dặm
Đâu bóng con trâu nhoà nhạt giữa đồng

Mặt sạm da mồi tóc râu ngã bạc
Ta trở về quê lỡ thợ lỡ thầy
Muốn theo Lão Tiều non du hái củi
Sợ lưỡi rìu làm chảy máu thân cây

1999

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Saturday, October 24, 202012:15 PM(View: 130)
Khi chỉ mới đọc truyện đầu tiên, truyện mang tên của tựa đề cuốn sách, Mặt Trận Ở Sài Gòn của Ngô Thế Vinh, tôi đã có ước muốn, được hỏi ngay, những anh hùng mà ông
Thursday, October 22, 20208:56 AM(View: 121)
Phan Nghị là nhà báo, vừa là tay chơi, cái gì anh cũng biết, cũng thử chơi qua, nên sự hiểu biết của anh dồi dào. Dân Hà Nội chính hiệu, không ngón ăn chơi nào ở Hà Nội anh không biết, từ phố thịt chó đến nơi ăn chơi khác.
Tuesday, October 20, 20204:34 PM(View: 108)
Dẫu cuộc tang hồ anh đã rong rêu như kiếp rừng dã thảo, thời gian đã loang lỗ
Saturday, October 17, 20209:33 AM(View: 202)
Như mọi weekend, vừa uống xong ly cà phê sáng, nhìn ra đường, đã thấy vợ chồng Nghiêu Đề dừng xe sát lề, trước nhà. Chàng mở cửa xe xuống trước, chờ vợ tắt máy, xem lại dung nhan qua kính chiếu hậu
Thursday, October 15, 20208:19 AM(View: 233)
Tôi đã đến với “TÔI CÙNG GIÓ MÙA” của nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp, bắt gặp “Mưa ở đây như mưa ở quê nhà” để cùng chia sẻ với ông một đoạn đời “mưa” khốn khó, khi ông đang như con chim bay trên bầu trời rộng