DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,802,467

VN: Chợ ngày càng bẩn - Kiều Nữ đau thương

25 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 24391)
VN: Chợ ngày càng bẩn - Kiều Nữ đau thương

Chợ ngày càng bẩn!

Do quá tải lại không được quan tâm và đầu tư đúng mức, các chợ truyền thống ở TPSG đang xuống cấp nghiêm trọng

Nếu không khắc phục tình trạng ô nhiễm như hiện nay, chợ truyền thống từ nơi phục vụ cho các nhu cầu thiết yếu trong cuộc sống của người dân sẽ trở thành các “ổ” truyền bệnh, phát tán chất độc hại, đe dọa đến cuộc sống người dân.

cho_2_0-content
Một tiểu thương chợ Xóm Củi, quận 8-TPSG chế biến thực phẩm ngay bên cạnh nơi đổ rác
Rất ít chợ có hệ thống xử lý rác thải

Theo thống kê của các cơ quan chức năng, hiện TPSG có khoảng 240 chợ truyền thống. Trong đó, chỉ có 34,9% chợ có cơ sở hạ tầng khá tốt vì mới được nâng cấp, sửa chữa, xây dựng trong khoảng 7 năm trở lại đây. Số chợ còn lại đang bị xuống cấp, tình trạng phổ biến là nhà lồng bị dột, hệ thống thoát nước thường bị tắc nghẽn, khung sườn của quầy sạp bị gỉ sét do không được sửa chữa kịp thời, nhiều chợ đang quá tải... Về xử lý rác thải và nước thải, chỉ có 7,1% chợ đã đầu tư hệ thống xử lý rác thải, 41,6% chợ có nơi tập kết rác với diện tích bình quân 41,5 m2/chợ. Số chợ còn lại không có nơi tập kết rác nên tiểu thương thu gom rác trước các quầy sạp để công nhân vệ sinh đến thu dọn.


Từ năm 2003 đến nay, các quận, huyện đã tổ chức nâng cấp, sửa chữa cơ sở hạ tầng của các chợ nhưng vì nguồn kinh phí hạn hẹp nên không cải thiện được bao nhiêu tình hình xuống cấp của các chợ hiện nay. Trong khi đó, do sự gia tăng dân số, nhiều chợ đang ngày càng quá tải, việc tìm mặt bằng để xây dựng hệ thống xử lý nước thải, khu vực thu gom rác gặp vô cùng khó khăn. Ngay cả ba chợ đầu mối của TP là Thủ Đức, Bình Điền và Hóc Môn dù đã được xây dựng hệ thống xử lý nước thải tập trung nhưng công suất xử lý hiện không đáp ứng nhu cầu thực tế.

cho_0-content

“Cõng” thêm chợ tự phát

Hiện nay, hầu hết các chợ ở TP đều tồn tại tình trạng nước thải và rác vương vãi khắp nơi. Thực tế khó chấp nhận là khu vực bẩn nhất trong chợ lại là khu vực bán hàng thực phẩm tươi sống - nơi lẽ ra phải được bảo đảm an toàn vệ sinh nhất. Thực trạng này dễ dẫn đến thực phẩm bị nhiễm bẩn, nhiễm bệnh rồi lây lan ra cộng đồng.
Tại chợ Xóm Củi (quận 8), nền chợ của khu vực bán hàng thực phẩm tươi sống luôn nhớp nhúa nước thải đen kịt, rác thì nơi nào cũng có. Trong khi đó, tiểu thương ở đây lại vô tư đổ nước rửa hàng hóa xuống nền chợ, làm nhiều miệng hố ga thoát nước ở đây gần như bị bịt kín bởi rác.
Không chỉ chợ Xóm Củi, đây còn là hình ảnh phổ biến ở hầu hết các chợ truyền thống của TP. Lý giải về tình trạng xuống cấp của chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh), đại diện ban quản lý của chợ này cho biết do được xây dựng trên 30 năm nên hạ tầng chợ đã xuống cấp nghiêm trọng, hệ thống cống gom nước thải trong chợ và khu vực xung quanh hoạt động rất kém dẫn đến hình thành nhiều vũng nước tù đọng là không thể tránh khỏi. Chợ này đến nay vẫn chưa tìm được mặt bằng để làm nơi tập trung rác.
Bên cạnh đó, hiện nay, hầu hết các chợ ở TP phải “cõng” thêm các chợ tự phát ở xung quanh. Do các “chợ cóc” này không hề có hệ thống thu gom, xử lý nước thải, rác thải nên môi trường xung quanh các chợ chính càng thêm nhếch nhác. Tuy nhiên, việc dẹp các chợ tự phát tại các quận, huyện hiện nay chỉ như “bắt cóc bỏ đĩa”, dẹp được vài ba hôm thì chợ “mọc” lại. Theo thống kê, trên địa bàn TP hiện có khoảng 176 điểm, khu vực mua bán tự phát, tập trung ở các quận Gò Vấp, Bình Thạnh, Thủ Đức, Tân Phú...
Nước thải ở chợ có nguy cơ độc hại cao
Theo Chi cục Bảo vệ môi trường, Sở Tài nguyên – Môi trường TPSG trong nước thải của chợ có nguy cơ độc hại cao vì không loại trừ trong nước rửa thực phẩm còn dư lượng thuốc bảo vệ thực vật hoặc các chất bảo quản khác... Trong khi đó, hầu hết các chợ lại không có hệ thống xử lý nước thải tập trung mà thải vào hệ thống nước thải chung của TP. Tuy nhiên, mức phí bảo vệ môi trường đối với nước thải tại các chợ hiện nay chỉ được tính bằng mức phí bảo vệ môi trường đối với nước thải sinh hoạt. Vì vậy, Chi cục Bảo vệ môi trường TPSG kiến nghị điều chỉnh mức phí bảo vệ môi trường đối với các chợ hoặc đưa chợ vào danh mục đối tượng chịu phí bảo vệ môi trường đối với nước thải công nghiệp.

 


BVN-TH

Kiều nữ và “bản án” cuộc đời

Một thủa tìm trai chốn vũ trường để thỏa mãn cơn dục vọng giờ là những "cuốc chạy sô" kiếm tiền tiêu xài. Trong những cuộc vui chớp nhoáng cùng khách “mua hoa”, Kiều Lan xót xa cho phận đời trót ham kiếm tiền nhanh chóng.


kieu_nu-content

 

Trong hồi ức đang nhàu nát với những vết gạch ngang, gạch dọc, méo mó giữa bước đường đời thăng trầm, mỗi khi nhắc lại Kiều Lan không cầm được nước mắt. Chưa bao giờ Kiều Lan lại có thể nghĩ đến số phận trớ trêu của mình khi đã dính phải hai từ “đại gia” đến vậy.

Vòng xoáy cuộc đời

Kiều Lan nuối tiếc và xót xa cho phận đời trót ham chốn giàu sang, vướng bụi trần còn quá sớm. Nhưng mỗi lúc nghĩ đến cảnh không có tiền tiêu xài, lại lỡ miệng nói với bạn bè và mọi người về câu chuyện được một gia đình giàu có nhận làm con nuôi nên cô không muốn khi mọi người thấy mình trong tình cảnh thực tại sẽ khinh bỉ. Từ sâu thẳm, cô lo sợ và đau đáu những nghĩ suy.

Một lần tình cờ ở chốn vũ trường, cô lân la làm quen với mấy “chân dài” đến đây “dụ hàng” và khấp khởi mừng thầm khi đã tìm được cho mình lối thoát giải quyết vấn đề túi tiền đang vơi dần. Kiều Lan đã chọn cho mình một ngã rẽ mà cô chưa bao giờ đoán định, hình thành trong tư tưởng, hành nghề mại dâm. Mà nếu nói toạc như trong giới “cùng nghề” thì: "Gọi là cave cho nó sang”!.

Thay vì trước đây, mỗi lần đến với những chai rượu ngoại, là sau đó dẫn trai về đến nhà nghỉ, khách sạn để thỏa mãn ham muốn thì nay cô gạt phăng tất cả, sẵn sàng hạ mình để làm một con “gái điếm”.

kieunu2-content

Lúc đầu vì sĩ diện em cũng không dám gạ gẫm đám con trai nhưng khi sự trợ cấp của “đại gia” trước đây không còn, em phải cắn răng chấp nhận hết. Lúc đó, em chỉ biết miễn sao mình kiếm thật nhiều tiền. Có vốn, em sẽ quyết dứt bỏ tất để tìm một nghề nào đó hướng thiện”- Kiều Lan nói.

Với nhan sắc cũng khá đẫy đà, nước da bánh mật, nhìn ưa mắt nên Kiều Lan biết lợi thế của mình, cô không chọn cho mình lối “hành nghề” theo kiểu son phấn lòe loẹt, sặc mùi nước hoa rẻ tiền, giày cao, áo khoe dây hở ngực…mà khoác lên mình bộ mặt gái nhà lành, kiểu ăn mặt đậm chất dân dã để các “con mồi” dễ bị đánh lừa.

Kiều Lan bật mí: “Thời buổi này, đám con trai không thích các cô gái điếm sành điệu, mà cái họ cần là là những cô gái chân chất thôn quê, kinh nghiệm qua những cuộc tình trường cùng trai thời mặn nồng trong chốn ăn chơi cho em kinh nghiệm đó”.

Vị khách đầu tiên của Kiều Lan là gã trai độ ngoài 20 tuổi, đầu xanh tóc đỏ tình cờ cô “bắt” được trong vũ trường. Theo sự truyền đạt của các “đồng nghiệp”, cô giả vờ tỏ vẻ e ấp, giọng lí nhí: “Em cũng đang cần tiền tiêu nên mới chịu theo anh chơi vui vậy thôi. Nếu đồng ý “tàu nhanh” 5 chai (500.000 đồng), còn “tàu chậm 1 củ béo (1 triệu đồng)”.

Gã trai sành điệu như chết điếng khi thấy vẻ đẹp mặn mà của cô gái đứng đối diện, không cần thương thảo giá cả, nháy ánh mắt, cả hai cùng leo lên taxi đậu trước cổng vũ trường tìm “bãi đáp”.

Sau “cuốc” hàng đầu tiên đầu xuôi thành công, được 1 triệu, thêm tiền bo, Kiều Lan càng “phát huy” và tận dụng khai thác “vốn tự có” một cách tối đa. Vì thế, danh bạ điện thoại của cô ngày càng dài thêm, các cuộc điện thoại của khách chuông réo liên hồi. Trong những kẻ hám sắc đến và đi, có những người đáng bậc tuổi cha mình nhưng cô vẫn cắn răng phục vụ, cô lao vào kiếm tiền như một con thiêu thân.

Mỗi tháng đều đặn, cô chỉ cần “đêm cày ngày ngủ”, “tút” thêm chút nhan sắc vẫn có hàng chục triệu đút túi. “Anh thấy tiền kiếm dễ dàng như vậy có thích không? biết rằng đôi lúc em cảm nhận được sự bạc bẽo của kiếp “bướm đêm” nhưng vì còn tương lai, vì gia đình nên em không sợ gì cả, chấp nhận tất cả. Làm gái điếm cũng nhục lắm, đôi khi bị khách “quất ngựa truy phong”, và giở đầy trò chơi khiêu dâm, biến em thành con vật không hơn không kém, phục vụ nhu cầu thể xác. Mặc! miễn là có tiền”.

Đồng tiền Kiều Lan kiếm được quá dễ dàng cũng như thời được “đại gia” thủa nào bao cấp, khiến bao ý định rời chốn ăn chơi của cô cũng dần tan biến, cô vướng vào vòng xoáy khác: Nghiện ngập.

Giọt nước mắt muộn màng

Những cuộc tình hành xác ấy, Kiều Lan được một số “con nghiện” dụ dỗ, mời cô chơi “hàng trắng”. Trước đây, đã từng cắn thuốc lắc nhưng giờ Kiều Lan mới hiểu thế nào được ma lực và sức hút cuồng dại mà chất bột màu trắng mang đến. Thử để biết và cô không ngờ mình đã nghiện ngập từ lúc nào không hay.

Bao nhiêu tiền kiếm được nhờ thể xác cũng bị cô ném vào khói thuốc trắng. Đến khi “hàng trắng” không còn đủ “nhiệt” để thõa mãn cơn nghiện, Kiều Lan tìm đến một thứ thuốc khác: Ma túy. Cô vùi mình, đắm chìm trong những mũi kim tiêm.Thế nhưng, cũng vì quá vùi mình vào chốn ăn chơi nên Kiều Lan phải trả giá. Cô rơi vào vòng lao lý khi bị công an trong một lần truy quét, bắt giữ. Kiều Lan nhận mức án 1,5 năm.

Nhiều đêm ở trong trại, em đã khóc, giọt nước mắt muộn màng ấy nhỏ lệ mỗi khi nghĩ đến hành động dại dột của mình”- cô cay đắng nhớ lại.

Kiều Lan khi đứng trước vòng xoáy cuộc đời, bản năng lương tri trong con người của cô cũng dần thức tỉnh. Ngày vào tù, cô được mẹ khăn gói từ quê, đi hàng trăm cây số đến thăm, nhìn cô ứa nước mắt, bà quỵ xuống vì thấy con gái mình bao năm qua xa nhà giờ đến nông nỗi này. Mẹ khóc, cô cũng nhìn thấy điều đó nhưng Kiều Lan chỉ im lặng, đôi mắt vô hồn nhìn trống không. Trong tâm can của đứa con tội đồ, cô biết mình đã gieo nỗi đau tột cùng trên đôi vài mềm yếu của mẹ, cha.

Trong trại, những lúc rảnh rỗi Kiều Lan lại lấy giấy bút ra lén lút viết nhật ký. Không ai biết cô viết gì, chỉ thấy thỉnh thoảng bất chợt cô dừng bút và che giấu cặp mắt đỏ hoe.

Giữa không gian hiu quạnh mỗi đêm về, chưa bao giờ Kiều Lan yếu mềm như lúc trong trại. Đôi khi cô như một đứa trẻ con thèm một vòng tay âu yếm của mẹ và lời động viên an ủi của cha. Cô đã khóc vì phải trả giá cho sự lầm lỡ ngây ngô, khóc cho chính hoàn cảnh nghèo khó, hẩm hiu và ước vọng “đổi đời” đã dẫn cô đến con đường tù tội.

“Bản án” cuộc đời

Kiều Lan bảo, chính trong khoảng thời gian ở tù, cô đã dần nhận thức, tỉnh ngộ ra những giá trị của cuộc đời. Bởi hơn ai hết, cô hiểu rằng: Cơ hội để làm người hoàn lương phải qua những giai đoạn đầy ải chông gai. Và, nếu muốn tiếp tục quay trở lại với xã hội thì chỉ còn một con đường là phấn đấu, tu chí, cải tạo tốt…

Ra tù, cầm tờ giấy mãn hạn trong tay, cô không dám trở về quê. Cô lang bạt khắp nơi tìm việc gì đó để làm, với mong muốn dứt bỏ quá khứ đầy tội lỗi và cô tự hứa sẽ làm lại cuộc đời, dẫu biết khó khăn và chấp nhận vượt qua bao đắng cay.

Và trên đường trường mưu sinh ấy, tai nạn lại không buông tha, khi cuộc đời của cô như một nốt lặng buồn. Trong một lần đến bệnh viện sau trận ốm thập tử nhất sinh, các bác sĩ thông báo cho cô tin sốc, cô bị nhiễm dương tính HIV.

“Em không còn tin vào tai mình, tất cả như sụp đổ. Em đau đớn và muốn tìm đến cái chết như một lối thoát nhưng nghĩ đến cha mẹ, em không muốn một lần nữa khiến mẹ cha thêm đau lòng, em muốn làm một điều gì đó có ích trước khi chôn vùi dưới đám cỏ rêu phong”.

Ngồi đối diện với tôi, Kiều Lan cố dứt từng tiếng qua hàng nước mắt đang từ từ lăn nhẹ trên đôi gò má: “Em nhớ ngày gói ghém đồ đạc ra đi, với mấy trăm ngàn đồng tiền lẻ được gom từ đám lợn non, mẹ em ngân ngấn lệ dặn dò: “Nhớ cẩn thận, mẹ muốn con phải làm gương để các em noi theo…”.

Và giờ mỗi khi nhắc đến lời dặn dò ấy, Kiều Lan cảm thấy tim mình nhói buốt.

Khi tôi đăng tải những dòng nhật ký này, Kiều Lan chỉ một ước muốn, cô hy vọng những ai lỡ sa chân, vướng bụi trần như mình sẽ nhận ra kết cục bi thảm khi lao vào các cuộc vui quá đà.

***
Ngoài trời mưa rơi tầm tã. Kiều Lan bước liêu xiêu trong màn mưa xám xịt...

BVN-TH








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5712)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6909)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9569)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12902)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6747)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh