DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,399,766

Thiền của tôi - Vệ Tuệ (9, 10, 11, 12)

Thursday, August 1, 201312:00 AM(View: 4917)
Thiền của tôi - Vệ Tuệ (9, 10, 11, 12)
Thiền của tôi




blank




Ngón tay bị cụt

  Em là của anh, người đàn bà với đôi môi ngọt ngào, em thuộc về anh
 - Pablo Neruda -
 
 Dùng vô ngôn để cứu người, dùng vô vi để tồn tại. Đó chính là đạo.
 - Lão Tử -

 
 

blank 



Cùng nằm trong bồn tắm, nước xối lộp độp lên người. Anh dùng một tấm bọt biển mềm mại, chậm rãi kỳ mạnh lên lưng tôi.
 Mãi lâu sau, anh mới cất tiếng, "Có thật em muốn sinh con không?". Tôi gật đầu.
 Anh thừa nhận suýt nữa có con với cô bạn gái cũ, nhưng cuối cùng anh không cho rằng cô ta phù hợp với vai trò người mẹ. Tôi im lặng rất lâu, rồi nói cho anh biết chính bản thân tôi cũng không thể lý giải nổi nguyện vọng muốn sinh con rất đột ngột nhưng mãnh liệt này.
 "Chẳng có gì lạ cả", anh nói, rồi đưa cho tôi tấm bọt biển, xoay người lại. Tôi bắt đầu kỳ lưng cho anh. "Tới một độ tuổi nhất điịnh, những hóc môn nữ sẽ tự nhiên kích thích đức tính của người mẹ".
 Chúng tôi không nói nữa. Cứ nằm ngâm mãi trong bồn tắm như vậy, để nước xối vào cơ thể.
 Mớ tóc lay động trong nước như đám cỏ nước màu đen. Dưới ánh sáng đèn, nước tỏa lên sự dịu dàng đầy sắc cầu vồng và sáng bóng, trơn chuội khiến người ta mê mẩn. Trong cái vòng xoáy đầy ắp hương thơm nhục thể đó, dục vọng lại được thể dâng cao.
 Lúc đầu, ngón chân anh còn giữ ý, nhưng sau cứ vô tư đụng vào giữa hai đùi tôi. Cái khoảng đất trơn mượt, mềm mại đó, như con sứa nằm nghỉ ngơi trong eo vịnh.
 Tôi đắm đuối nhìn anh, lặng lẽ cho phép anh nghịch ngợm trên người tôi. Giây phút này, toàn bộ cơ thể tôi, kể cả từ sợi tóc, từ ngón chân đều thuộc về anh.
 Anh xoay người lại, cận kề. Bị ánh mắt soi mói nửa như thú dữ, nửa như thánh nhân của anh bao phủ, cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, bật lên tiếng rên rỉ.
 Anh ấn một ngón tay vào trong. Đợi đến lúc tôi nhận ra rằng anh đã dùng tay trái với ngón út bị cụt, máu nóng trong người tôi đã dâng trào như nham thạch phun ra từ núi lửa. Chắc chắn mặt tôi đỏ kinh khủng, hệt như bị sốt hoặc bị bệnh gì. Chứng bệnh đó chính là tình dục. Một thứ tình dục vẫn tiếp tục sinh tồn một cách thần bí mặc cho số phận chửi rủa.
 Khoái cảm trong cơ thể, tích tụ trong não, như những hạt bột cứ dồn đống lại ngày càng nhiều. Cuối cùng qua cơn cao trào tình dục bộc phát bởi bộ não, nó như ào lên cuộn sóng cả một Thái Bình Dương.
 "Nếu anh bỏ em, em sẽ rất hận anh", tôi thở hổn hển, phát ra thứ âm thanh như mê sảng, "Vì em đã không thể rời xa anh được nữa".
 Đêm đó, tôi chập chờn tỉnh giấc dưới ánh trăng.
 Cuối cùng, anh cũng kể cho tôi nghe câu chuyện về ngón tay bị cụt. Không phải là do một cô gái yeu anh tới phát điên cắn mất, cũng không phải do người chồng chém cụt vì ghen tuông với kẻ tình địch. Không phải do tai nạn xe hơi, không phải do chơi môn thể thao nào nguy hiểm, cũng không phải do gặp sói trong rừng sâu. Những thứ này từng xuất hiện hỗn loạn trong đầu tôi bởi tôi đoán mò, nhưng sau khi nghe anh kể đã biến thành mây khói, tan sạch.
 Ngón tay bị cụt do chính anh chặt.
 "Đó là chuyện từ hơn hai mươi năm trước", anh nói.
 "Hồi đó anh còn rất trẻ, tính nết bồng bột, có phần giống em bây giờ", anh ôm lấy tôi, hôn một cái lên tóc tôi, "Anh từng làm chủ tịch Hội sinh viên tại một trường đại học tư thục tốt nhất ở Nhật Bản. Nhưng sau đó do thích uống rượu và đánh nhau nên bị cách chức, rồi anh trở thành một thằng lang thang đầu đường xó chợ... Đó là một câu chuyện rất dài. Một hôm, anh gặp được một ông già tác động tới cuộc đời anh. Anh đã bị rung động bởi những quan niệm nhân sinh của ông và quyết tâm tôn ông làm sư phụ, cùng ông ngao du tới những miền sông núi, nước non đẹp nhất trên thế giới". Ngừng một lát, anh tiếp, "Nhưng ông nhất định không chịu. Vì thế, anh chặt đứt ngón tay út của anh để tỏ lòng quyết tâm. Suốt đời anh sẽ không quên được ánh mắt của ông ấy, đầy vẻ thương hại và tiếc nuối. Ông nói tất cả mọi thứ anh làm đều chỉ xuất phát từ lòng tự trọng và cố chấp mãnh liệt, hoàn toàn mâu thuẫn với quan niệm của ông ấy. Đợi đến một ngày anh tỉnh ngộ mới nên đi tìm ông ấy. Rồi ông ấy quay người bỏ đi".
 Tôi bị cuốn hút mãnh liệt vào câu chuyện này. Chả trách trên người Muju mang phong cách độc đáo có một không hai và không tài nào miêu tả nổi. Điều này được quyết định bởi cuộc sống trước đây của anh. Anh giống hệt một câu đố. Vừa khiến bạn cảm thấy ấm áp và tin cậy, nhưng cũng khiến bạn cảm thấy xa cách. Và hầu như bạn vĩnh viễn không tài nào vượt qua nổi khoảng cách đó, dù cho đó chỉ là một khoảng cách rất nhỏ. Chẳng hạn anh ấy nằm bên bạn, có thể chạm vào được, nhưng có lúc anh ấy như thể không ở đó và trôi dạt tới tít tắp một cực nào đó trên trái đất.
 "Sau đó thì sao?", tôi hỏi.
 "Một năm sau, anh lĩnh hội được lời của ông già, liền đi tìm ông ấy. Vừa nhìn thấy anh, ông ấy chỉ gật đầu và nói đúng một câu: Con đến rồi à. Rồi anh và ông ấy - người thầy của anh - đã đi khắp những ngọn núi và dòng sông đẹp nhất của Nhật. Mãi cho đến khi ông quyết định sống một mình, đóng cửa không giao tiếp".
 Anh ngừng một lát, "Rồi anh có một cô bạn gái người Mỹ, và cùng cô ấy tới New York".
 "Anh đã học được những gì từ ông ấy?"
 "Nói một cách đơn giản là những kiễn thức liên quan tới cuộc đời và tình cảm... Trên thực tế thì có lẽ kể ra, em sẽ thấy rất kỳ quái. Năm đó, anh chỉ im lặng ngồi bên ông ấy, dưới gốc cây hay bên bờ sông cũng vậy. Ông ấy không nói gì, anh cũng không nói. Ông ấy không cử động, anh cũng không cử động. Anh đã quen thuộc và cũng rất thích cái trạng thái tĩnh lặng đó. Trạng thái đó sâu đến không ngờ, không tài nào miêu tả được. Nó vượt xa cả sự lý giải của anh, nhưng có lẽ giờ đây anh đã hiểu ra".
 "Nó là cái gì?"
 "Trong sự tĩnh lặng và hư vô, thực tế có thể cảm nhận được sự tồn tại của từng hạt nhỏ cứng rắn và vĩnh hằng. Cũng giống như hạt táo vậy. Đó là chân tướng của sự thật, một sự thật về thế giới và loài người".
 "Sự thật đó là gì?"
 "... Có tức là không, không tức là có. Tĩnh lặng quan sát vạn vật sẽ hiểu ra được điều đó".
 "Hơn 2000 năm trước, Lão Tử cũng từng nói vậy".
 "... Mọi lời nói đều nhợt nhạt", anh vụt trở nên trầm lắng. Nhìn nghiêng nghiêng, gương mặt anh tỏa ra một thứ ánh sáng dịu dàng, y hệt một thằng nhóc mười mấy tuổi. Nét nũng nịu trẻ thơ còn đọng bên khóe miệng.
 "Anh còn liên lạc với thầy anh không?"
 "Ông ấy đã qua đời rồi"
 "Xin lỗi anh", tôi hít sâu, nhìn anh.
 "Không sao... Cuộc đời như giấc mơ, sinh tử luôn liền nhau. Thực ra, chết cũng không có gì đáng sợ cả... Chỉ sợ nhất là rất nhiều người đã không sống tử tế khi còn sống".
 "Trung Quốc cũng có thành ngữ tương tự như vậy".
 Anh cười, hôn lên môi tôi, giục, "Thôi, ngủ đi".
 Một ánh lửa màu xanh lóe lên trong không gian, rồi tan biến. Chỉ còn lại ánh trăng bàng bạc và tôi nửa tỉnh nửa mê.


Chà, đó là tình yêu

 Tình yêu là cũ, tình yêu là mới, tình yêu là tất cả. Tình yêu chính là em.
 - The Beatles, "Tại vì" -
 Không bận vì công việc cũng bận vì yêu. Ngoài ra tôi không bận vì chuyện gì khác.
 - Coco Chanel -

 


blank



Xe cộ cứ lao vun vút trên đường. Đỉnh mái nhà lấp lánh trong màn không khí loãng. Tôi đủng đỉnh rảo bước khắp ngõ ngách đường phố Mahattan, khắp người đầy những cảm nhận chưa từng có về Muju. Không suy nghĩ, không cô độc, cuộc sống phủ kín lên tôi như màn nước. Có lúc cần ra sức bơi lội, có lúc lại dập dờn nổi trên mặt nước thuận cho theo dòng, cứ lãng đãng như thế, như một vật trôi về phía trước không định hướng.
 Sau sự kiện cái bếp, tôi và Muju xích lại gần nhau hơn.
 Anh đưa tôi đi xem một trận đấu New York Yankee tại sân vận động Yankee. Chúng tôi ăn hot dog, uống coca, mặc dù cả hai đều không mê hai món này lắm. Nhưng nghe nói đó là món rất quen thuộc của một fan ở New York.
 Muju vừa xem vừa giải thích cho tôi về quy tắc của trò chơi. Đây là trận bóng chày đầu tiên tôi được xem trong đời. Vả lại, tôi cũng không phải là một người hâm mộ thể thao cho lắm. Ở Trung Quốc, tôi phần lớn xem đánh bóng bàn và nhẩy cầu. Đài truyền hình luôn phát hai loại hình này. Dân Trung Quốc có nhắm mắt cũng có thể giật được giải quán quân của hai môn thể thao đó.
 Trong mắt người dân Trung Quốc, bóng chày như thể miếng vải quấn chân của phụ nữ bó chân trước đây. Có lúc quấn quá lâu, ngửi đã có mùi thum thủm.
 Nhưng nhìn đám đàn ông vạm vỡ với những chiếc mông bó căng trong đám quần trắng chật cứng, kiên nhẫn và chân thành trước một quả bóng nho nhỏ, không khỏi khiến người ta phải sửng sốt.
 Hồi còn ở trong nước, tôi đã từng nghe được một chuyện tiếu lâm. Con gái hai mươi tuổi như quả bóng đá, mọi người đều tranh cướp nhau. Phụ nữ ba mươi tuổi như quả bóng bàn, anh đẩy đi, tôi đẩy về. Phụ nữ năm mươi tuổi như quả bóng gôn, đá đi được càng xa càng tốt. Khi kể chuyện vui này cho Muju, anh vẫn quen thói lấy ngón tay dí vào trán tôi, hỏi, "Thế phụ nữ bốn mươi thì sao?".
 "Em quên rồi", tôi thú thật. Tôi từng là một người thích kể chuyện hài nhưng luôn kể không hay, cuối cùng chỉ còn lại một mình tôi cười.
 "Nhưng nếu đổi lại là đàn ông, có nên nói là đàn ông có tiền có tình giống như quả bóng đá mọi người đều tranh giành, đàn ông không tiền nhưng có tình giống như quả bóng bàn bị đẩy qua đưa lại, và đàn ông không tình cũng không tiền thì giống quả bóng chơi gôn không nhỉ?".
 Tôi nhìn anh, hỏi. Lúc này, anh mới bật cười. "Em thật là vô duyên", anh lắc đầu.
 Rồi anh lại an ủi tôi khi tôi mất ví tiền, giúp tôi làm việc với ngân hàng, ngừng giao dịch với những thẻ tín dụng, thẻ rút tiền cũ, đăng ký xin làm thẻ mới. Nhưng khi hóa đơn kết toán trong tháng từ ngân hàng gửi tới mới gặp rắc rối. Do tôi báo chậm một ngày, thẻ tín dụng đã bị người ta mạo nhận dùng mất mấy nghìn đô la.
 Hãy xem tên trộm đó tiêu tiền của tôi ra sao: tiệm DKNY, 500USD, tiệm Furla, 150USD, tiệm Emporio Armani, 1.500USD. Tôi tức điên cả lên. Cách chung cư tôi chừng năm mươi mét là phố West Broadway. Ba căn tiệm này đều ở đó, nằm liền kề nhau. Ắt hẳn "con mụ đó" đã tham lam, mua nhanh như chớp. Đặc biệt tiệm DKNY có bán một cái áo khoác da màu đen trị giá 2.000USD, tôi cứ đắn đo suốt một tuần mà không dám mua. Thế mà nhoáng một cái, tên trộm này còn tiêu tiền của tôi kinh hơn rất nhiều.
 Nhưng Muju nói cho tôi biết, số tiền trên có thể đòi lại được sau khi nói rõ mọi chuyện. Thế là gọi điện thoại, nhận được mấy tờ đơn xin giải trình sự việc. Tôi vốn rất đau đầu về chuyện thủ tục, Muju lại phải giúp tôi.Nhưng do thói hay quên, anh lại quên không kịp thời gửi đơn. Thế là chửng bao lâu, tôi lại nhận được một bộ đơn khác do ngân hàng gửi đến.
 Không chỉ có vậy. Khi tôi bị đau đầu tới phát điên, chỉ muốn đập đầu vào bồn cầu, anh đã giúp tôi xoa bóp và pha một ly trà gừng nóng.
 Khi tôi say mềm trong quán bar ở khách sạn Hudson, cãi nhau với một dân gay ăn bận lòe loẹt tay xăm trổ, ném cốc rượu vào nhau, cũng được Muju lôi tôi ra khỏi đống phân thối hoắc đó. Anh không trách móc tôi, chỉ sửa cho tôi mấy chỗ phát âm sai khi chửi nhau.
 Tôi quyết tâm cai rượu, cai thuốc, cai thuốc ngủ.
 Mọi dũng khí và niềm tin đều có được bởi Muju. Mặc dù đứng tù một góc độ khác, có thể anh đã trở thành một cơn nghiện mới to lớn và hùng vĩ của tôi. Có thể phải tiêu tốn mất cả đời, thậm chí cả tương lai, tôi mới có thể cai được nó.
 Muju bắt đầu dạy tôi cách ngồi thiền suy nghĩ theo kiểu đạo gia Trung Quốc và thái cực quyền.
 Nghe có vẻ hơi buồn cười. Một cô gái Trung Quốc trẻ trung, nóng nảy, ưa tìm tòi, luôn mê đắm với những phù hiệu văn hóa về the Beatles, the Sex Pistols, Marilyn Monroe, Allen Ginsberg, Charles Bukowski, chủ nghĩa tồn tại, nhưng sau chạy tới New York - thành phố tàn khốc nhất của văn hóa tư bản chủ nghĩa nhất thế giới - lại tìm thấy tình yêu, hy vọng và ánh sáng để giải thoát và bắt đầu học những kỹ năng rèn luyện cơ bản của Trung Quốc 2000 năm trước từ một người đàn ông Nhật Bản. Để cho những suy nghĩ phiêu lãng quay trở về, dồn vào huyết mạch, ùa vào linh hồn trống trải cho loài chim đêm không nơi nương tựa.
 Tôi có mang một cuốn "Đạo đức kinh" của Lão Tử từ Trung Quốc sang.Và ở Barnes & Noble, tôi lại tìm được một bản dịch này bằng tiếng Anh. Nghe Muju nói bản tiếng Anh được dịch rất hay và dễ hiểu, thậm chí còn dễ hiểu hơn cả bản tiếng Trung. Tôi còn mê mẩn cả một tuyển tập truyện Thiền được lưu truyền từ mấy trăm năm, được viết bằng tiếng Anh, có tên Zen Flash, Zen Bone. Hồi ở đại học, khi nghe thấy giáo giảng về truyền thống Nho, Đạo, Dịch của Trung Quốc từ nghìn năm trước, tôi không mấy chú tâm tới việc nghiên cứu những bảo bối mà tổ tiên lưu truyền lại. Thời đó, tôi chỉ chơi với mấy ban nhạc Rock gần trường. Ngọn lửa của phẫn nộ và dục vọng thanh xuân hầu như chỉ có thể được biểu hiện bằng Rock của phương Tây, "thi ca mê sảng" vượt qua cả một thế hệ và thứu tình dục dai dẳng, trộn lẫn mồ hôi với những tiếng thét gào.
 Nhưng giờ đây, tôi đã hai mươi chín tuổi, lại sống ở New York. Bởi vậy một số như đã dần thay đổi. Còn nhớ một buổi sáng tôi còn đang đắm mình trong một giấc mơ trên cái giường rộng rãi trong chung cư Soho của tôi, bên tai như nghe thấy tiếng vó ngựa cồm cộp trên con đường ven hồ rải đá xanh. Tôi như biến thành một thiếu nữ dịu dàng e lệ đời Đường, rảnh rỗi ngồi trên chiếc giường bằng tơ mềm mại đợi chờ du khách trở về. Nét dịu dàng và hoài niệm trong khoảnh khắc đó sinh động biết bao, Trung Quốc biết bao, khiến tôi sau khi tỉnh giấc mãi không quên được. Nó như một lời hò đầy bí ẩn. Cách tận một bờ Thái Bình Dương, hai chữ "Trung Quốc" chưa bao giờ rõ ràng đến như thể chạm tới được, khiến người ta cứ lao tới.
 Thế là tôi ở New York lại bắt đầu đọc thơ Đường, thơ Tống vốn đã quên sạch từ sau khi tốt nghiệp đại học.
 Nghĩ về Trung Đông đang không ngừng ném bom, máu rơi và người chết. Nhìn bầu trời New York vẫn còn mấy nghìn oan hồn người chết bởi vụ 9.11. Thế giới vẫn còn đang day dứt giằng dai giữa chiến tranh và hòa bình... Giờ đây, tôi chỉ muốn hít thở, nghỉ ngơi, đem mình giao cho mạch dẫn màu xanh khiến hoa xòe cánh, giao cho ánh trăng, cho ánh tịnh dương, cho lời nguyền thần bí, cho trí tuệ Trung Quốc ngàn năm, và cho Muju - người âu yếm tôi, ôm tôi và yêu tôi hết lượt này tới lượt khác.
 Một hôm, Muju đưa tôi tới nhà thờ Riverside gần khu Harlem.
 Dạo này, cứ mỗi sáng chủ nhật, anh đều tới nhà thờ lớn ở phía Bắc Manhattan, nơi anh có nghĩa vụ giảng dạy "thuyết suy ngẫm" như một liệu pháp chữa trị cho mười mấy cô gái da đen từng bị ngược đãi tình dục hồi nhỏ bởi anh trai hoặc cha chúng.
 Tôi lặng lẽ ngồi ở hàng ghế cuối, tận mắt chứng kiến Muju với nụ cười ấm áp mà tôi hằng quen thuốc. Giọng nói của anh rất dịu dàng, chốc chốc lại pha một câu hài, chọc bằng được đám cô gái ăn bận giản dị, ánh mắt vẫn phủ đầy bóng tối u ám kia phải bật cười.
 Sau khi giải thích rõ những điểm cơ bản của thuyết "mỉm cười suy ngẫm", Muju kêu mọi người cùng đứng lên. "Đầu tiên phải thả lỏng người", anh nói, "Như thế này, nhìn tôi đây..." Anh thả lỏng chân tay, đong đưa khắp người, vươn vai, gót chân không ngừng dậm đất, rồi lại thả lỏng cái cằm, thè đầu lưỡi ra.
 Tôi không nhịn nổi, cứ muốn phá lên cười. Anh vốn có thân hình cao lớn, giờ giống hệt một con gấu ngộc nghệc đứng thè lưỡi.
 "Chính là như vậy", anh nói, "Phải thả lỏng hết cỡ để vứt bỏ những gánh nặng và trói buộc trong ý thức và trên cơ thể. Thậm chí dù trông hơi ngốc nghếch nhưng cũng không sao...".
 Mấy cô gái nháy mắt bật cười. "Người thông minh cần giả bộ ngốc nghếch đúng lúc và luôn ngốc những lúc cần phải thông minh...". Muju mỉm cười, "Nào mọi người làm theo tôi nào".
 Trong hai tiếng đồng hồ tiếp đó, mọi người ngồi trên sàn, bốn bề lặng phắc. Thỉnh thoảng những đường cong của những pho tượng tuyệt đẹp trên cao lại đem những lời nói rõ ràng, mềm mại của Muju vọng về. "Bây giờ, mọi người đều tìm được trái tim của mình, hãy mỉm cười với nó... Đem nó về nhà, thư giãn, thoải mái...".
 Thời gian cứ tuôn chảy lúc nào không hay. Tôi và các cô gái đó cùng học được một điều: mỉm cười. Không chỉ là nụ cười trên mặt, mà quan trọng hơn là từ sâu thẳm trong tim, từ mọi tế bào tỏa ra từ phổi, gan, dạ dày, thận, tử cung... Một nụ cười từ bi, khoan dung, tự tin và tĩnh lặng.
 Kết thúc suy nghĩ, chậm rãi mở mắt, màu sắc và hình dạng của mọi vật trước mắt dường như cũng trở nên sinh động và rõ ràng hơn.
 Tôi ưỡn lưng, ngắm nghía những bức tranh sơn dầu trang trí bốn xung quanh và những ô cửa sổ ghép từ những tấm kính màu.
 Thực là một nhà thờ tuyệt đẹp. Khi tưởng tượng tới tiếng thánh ca vang lên cùng tiếng đàn organ, vài rung động tinh tế ẩn chứa sức mạnh thần bí như rơi xuống từ đỉnh nhà thờ, đọng lên trên người, trên mặt đất. Bụi bặm cũng rung động và nhảy múa trong ánh nắng...
 Tôi nắm lấy tay Muju, chậm rãi ra khỏi nhà thờ.
 "Đi đâu đây?", tôi hỏi.
 "Em muốn đi đâu?", anh hỏi lại.
 "Không biết. Em đến New York chưa đầy nửa năm. Anh đã ở đây hai mươi năm rồi... Có nơi nào có thể giới thiệu được không?".
 Anh nghĩ một lúc, "Tới Barneys đi. Dù sao cũng trên đường về nhà, tiện tới đó luôn. Ở đó, em có thể hiểu được những gì thịnh hành nhất".
 "Hay quá!", tôi cười sung sướng. Từ nhà thờ đầy tính thần thánh tới Barneys đời thường và thời thượng, đúng là một ngày chủ nhật nhiều màu sắc. Anh là người đàn ông không hề ngán chuyện shopping nhất mà tôi từng gặp. Quần áo anh mắc đều là dạng mà tôi yêu thích, sang trọng, thiết kế điên rồ, hơi đáng yêu, đều là típ mà 90% đàn ông Mỹ sẽ không mua. Chẳng hạn nhưu cũng ngần ấy tiền, 90% đàn ông Mỹ sẽ lựa chọn hàng hiệu của Gucci, Armani, chứ không thể chọn đồ của "Yohji Yamamoto". Nhưng Muju luôn chọn vế sau.
 Mở banh chiếc áo veston đen đắt tiền của anh sẽ thấy ngay hình thêu một cô gái khỏa thân lấp lánh màu sắc chính giữa ngực. Nhưng nếu khép áo lại, nhìn từ bên ngoài không hề phát hiện thấy. Chiếc giầy thể thao của anh nhìn bề ngoài rất đơn giản, nhưng nếu anh giơ chân lên, dưới đế giày có ngay hình một đóa hướng dương lớn rực rỡ. Nguyên tắc ăn mặc của anh là: mua quần áo chất lượng tốt, đắt tiền, nhưng mặc lên phải nom bình thường, giản dị.
 Có lẽ quan niệm thẩm mỹ truyền thống của người Nhật đã ăn sâu vào máu thịt anh. Những chùa chiền mà họ yêu thích nhất luôn có mái lợp rạ va những hàng rào bằng thân trúc. Vì nhìn chúng nom dễ bị đổ rụi bởi gió, mưa và tuyết bất kỳ lúc nào, nhưng cũng vì thế càng trở nên quý giá hơn. Phòng trà mà họ gọi cũng chỉ là một gian phòng nhỏ hẹp, gọn gàng, trên nền đất trải chiếu cói, trên tường treo tranh chữ. Trên chiếu bày một số đồ dùng uống trà đủ hình dáng quái lạ, màu sắc thô.
 Nguyên tắc ăn mặc của tôi lại là: màu đen, màu đỏ, tơ lụa, chật một tí, chật, chật hơn nữa.
 Tôi chưa bao giờ mặc quần áo bò. Đối với tôi, chúng quá mạnh mẽ, quá tùy tiện, quá lười biếng. Thậm chí ngay cả thời thanh xuân chơi cái thứ nhạc Rock đầy phẫn nộ kia, tôi cũng luôn mặc một chiếc váy lụa đen bó sát. Tôi thích nhìn người tình Rock của tôi phải ném ánh mắt lên bộ đồ đen của tôi. Thứ lụa lấp lóa thứ ánh sáng u uẩn, lạnh tanh như da loài rắn, và cũng khẽ bay bổng theo từng cử động bước chân. Từ cổ nhiều nút kín mít trở xuống, nó mềm mại, chuyển động và luôn biến dổi dù rất nhỏ. Nó đã tồn tại hàng nghìn năm rồi, nhưng vẻ đpẹ đó đã vượt qua cả thời gian, không gì có thể xâm phạm nổi.
 Tôi thích nhất không phải là cái đẹp về thị giác của lụa, mà cái đẹp về thính giác. Khi nó bị xé bởi một đôi bàn tay mạnh mẽ và nóng bỏng, sẽ nghe thấy một tiếng "soạt" yếu ớt, tinh tế, vò xoắn tim gan, không tài nào mô tả nổi. Tiếng lụa bị xé đem lại cho bạn niềm hoan hỉ dịu dàng và dục vọng bạo liệt. Nó độc nhất vô nhị trên đời này, không gì có thể so sánh nổi.
 Tủ quần áo của tôi luôn có ba mươi bộ áo dài Thượng Hải, váy, áo cánh bằng tơ. Tất cả đều bó sát, yếu đuối và đẹp tuyệt. Mỗi lần xé hỏng một chiếc, lại phải vội đi may thêm một chiếc. Luôn là ba mươi bộ.
 Đi quanh Barneys một vòng, tôi làm một việc không thể ngờ tới: mua một chiếc áo khoác vải bò hiệu Marc Jacobs. Vải bò màu xanh, kết hợp cùng hàng cúc vàng chóe, trên vai còn đính cầu vai và cúc, chẽn eo, sát người, y hết thời trang của phụ nữ thời thượng London thập niên bảy mươi. Rất phục cổ, đó chính là bộ đồ Muju vừa nhìn thấy đã giúp tôi lấy từ trên giá xuống.
 Tôi mặc thử, chà, y hết một cô lính, nhưng vẻ mới mẻ và mạnh mẽ của nó cũng khiến tôi rung động. Nó khiến gương mặt tôi vừa già dặn vừa ngây thơ, khác hẳn với hình tượng đen tuyền trước đây. Thế nên tôi mua luôn.
 Muju mua một đôi giầy thể thao mới hiệu Puma, dưới đế giày có nhiều bánh xe trượt nhỏ hình tròn. Khi đi trên đường nhẹ như bay, như lướt trên mặt trăng vậy.


Sự u buồn của cô ấy

 Tôi có mười chín chàng trai, tôi vẫn cần thêm một người.
 Tôi có mười chín người đàn ông, tôi vẫn cần thêm một người.
 Nếu cho tôi thêm một người đàn ông, tôi sẽ để mười chín người này ra đi.
 - Bessi Smith -
 

blank


Mặt vẫn còn đắp mặt nạ ướt và trơn chuội, tôi lơ mơ ngủ trên chiếc giường nhỏ mềm mại của tiệm Eli Day Spa. Trong loa vang lên thứ âm nhạc rỉ rả như ru ngủ. Đèn đã được Natasha tiện tay tắt luôn lúc đóng cửa. Ngay phút đó, tôi nằm kề vai với thế giới bên ngoài, êm ả vô sự.
 Natasha đến từ Liên Xô cũ. Năm mười bảy tuổi cô đã có một đứa con gái - năm nay đã hai mươi tư. Nhưng Natasha vẫn còn hấp dẫn, khi đi dự khiêu vũ với con gái còn bị bạn của con tưởng nhầm là chị gái bạn, cứ theo đuổi mãi. Cô thích vừa làm massage mặt cho tôi vừa kể chuyện. Câu chuyện trên chính do cô tự kể. Từ khi phát hiện tôi từ Trung Quốc tới, cũng có thói quen xấu hút thuốc lá như cô, thái độ của cô đối với tôi trở nên ấm áp hẳn.
 "Cưng à", cô gọi tôi bằng giọng rất kiêu hãnh, "Coi như cưng tìm đúng đối tượng rồi nhé. Ba tháng sau, đảm bảo cưng sẽ thấy kỳ tishc trên mặt mình cho mà coi".
 Trước đây, tôi còn ngờ vực về những tiệm thẩm mỹ do người phương Tây mở, luôn cảm thấy tay những người thợ thẩm mỹ phương Tây hẳn sẽ thô nặng, trong khi làn da của người phương Đông lại nhạy cảm và tinh tế. Mãi cho đến sau khi xảy ra nhiều chuyện không hay ở một tiệm thẩm mỹ do người Hồng Koong mở trong khu phố Tàu, và được một khách hàng nữ của Jimmy Wong giới thiệu, tôi mới tìm được tiệm Spa này ở Mahattan.
 Câu hỏi đầu tiên khi tôi gặp Natasha là: "Cô có massage được làn da châu Á của tôi không?".
 Cô cười phá lên, cười ngặt nghẽo, "Cưng ơi, không phải lo gì đâu, phàm là da người, tôi đều có cách chăm sóc hết".
 Tôi để lại ấn tượng "đáng yêu", "ngọt ngào" cho Natasha. Nhưng từ những ngôn từ, hành vi của cô, trong mắt tôi, ngoài việc là một thợ massage giàu kinh nghiệm, cô có lúc còn giống hệt một Madam lão luyện. Cô hay cười ha hả, giọng khàn khàn, và những ngón tay thấm mùi thuốc lá khiến tôi nhớ lại cô bạn M thuở trước.
 Từ khi rời Thượng Hải, tôi không còn liên hệ với cô ấy nữa. Nhưng từ bao tin đồn không ngớt từ đại lục chuyển tới, tôi được biết cô ấy đang kinh doanh nhập khẩu xe hơi đắt tiền. Thậm chí còn nghe nói cô đã đính hôn với một gã người Pháp ít hơn cô mười tuổi. Hỉ Nhĩ đã tận mắt được chứng kiến M tay trong tay với bạn trai người Pháp vào tiệm của cô ăn tối. Trên tay cô lồ lộ chiếc nhẫn đính hôn kim cương ba cara.
 Một lần qua điện thoại, Hỉ Nhĩ nói với tôi là gã Pháp đó nom rất ngượng ngập, có phần giống D - một gã từng mê M như điên dại mấy năm trước. Anh bạn trai người Pháp này thường giúp cô đi lấy những bộ đầm dạ hội hiệu Valentinos hoặc Christian Dior từ các tiệm giặt khô.
 Tuy không liên lạc với M nữa, nhưng tôi vẫn không kìm nổi niềm hứng thú về bất cứ thông tin gì liên quan tới cô. Đó là một người bạn thân từng khơi gợi nhiều linh cảm cho tôi khi sáng tác cuốn Búp bê Thượng Hải. Từ một gái điếm tới một quý bà, một mệnh phụ giàu có danh tiếng trong xã hội Thượng Hải, được hưởng một khoản di chúc kếch sù, M giống hệt một con cự giải với sức mạnh âm tính vừa u buồn vừa đáng sợ. Hình ảnh của cô đã chiếm giữ một khoảng không gian kí ức to lớn trong đầu tôi.
 Hơn nửa tiếng sau, một mùi khói nhẹ xộc vào mũi tôi, Natasha đi vào phòng êm ru như một chú mèo. Chiếc đèn đối diện trước mặt tôi được bật lên. Có thể cảm thấy ngón tay mềm mại của cô ấy lượt trên mặt tôi để thử độ hút của chiếc mặt nạ dưỡng da.
 "Cảm thấy thế nào?", cô thân mật hỏi, và bắt đầu bóc chiếc mặt nạ ra khỏi mặt tôi.
 "Cảm giác rất tích cực", tôi đáp khẽ. Cô thợ thẩm mỹ của tôi chủ trương mỗi lần tới đây nằm massage, tôi đều phải bồi dưỡng một dạng tình cảm tích cực nào đó. Điều này sẽ giúp cho làn da tích cực hấp thụ mọi dưỡng chất. Thực ra bên khóe miệng tôi có một nốt trứng cá mới đang khiến tôi rất bực bội. Natasha chủ trương không động chạm vào nó. "Tốt nhất là cưng nên đến đây đúng thời kỳ rụng trứng, tức là thời kỳ giữa hai lần đế tháng", cô dặn, "Như vậy mọi độc hại của cơ thể có thể thoát ra được ở lần đến tháng sắp tới".
 Tôi thích ý kiến này và cô hứng thú với mọi cách bài trừ chất độc, dù đã có không ít cặn bã do giới trẻ gây ra. Một trong ưu điểm của việc bài trừ chất độc chính là giúp bạn lần sau có lý do bỏ thêm độc vào một ít.
 Trước khi ra về, tôi và Natasha hẹn giờ tuần sau làm wax.
 Tôi, đương nhiên còn có cả Hỉ Nhĩ nữa, đều là những phần tử mê làm wax khủng khiếp. Chúng tôi đều quan tâm ghê gớm, tới mức không thể khống chế nổi tới số lông thừa trên người. Hầu như cứ cách mười ngày, tôi lại đến tiệm Spa để tỉa tót một lần, bất chấp mưa gió. Hỉ Nhĩ còn chăm hơn, cứ năm ngày một lần, nhưng cô ấy không đến tiệm, mà tự làm lấy. Cô ấy chưa bao giờ phô bày cơ thể trước mặt bất kỳ ai, kể cả lúc làm tình với đàn ông, cô cũng luôn làm trong bóng tối. Không có ánh đèn, cũng không có ánh nắng.
 Hỉ Nhĩ vừa mê mẩn vừa khiếp sợ về cơ thể của chính mình. Cô nhất thiết phải chăm sóc tốt cơ thể mình, nỗ lực hơn người thường gấp nhiều lần. Cảm giác an toàn yếu ớt của tôi được bắt nguồn từ đó. Cảm giác tội ác nguyên sơ của cô cũng bắt nguồn từ đó.
 Cơ thể cô chính là một tấm gương, phản chiếu tình cảm của cô đối với thế giới và đối với chính cô.
 Sự trong sáng của cô, khát vọng của cô, nỗi khiếp sợ của cô, những giằng xé không sợ hãi của cô đối với cơ thể và vô số những thứ chưa xác định của thế giới xung quanh khiến Hỉ Nhĩ trở thành một người còn đàn bà hơn cả đám đàn bà. Cũng chính bởi vậy, tôi đâm yêu cô hơn.
 Đúng vậy. Thứ tình cảm này đã vượt xa cả sự lý giải của chúng tôi. Không phải vừa bắt đầu đã như vậy. Chỉ từ khi cô làm phẫu thuật thay đổi giới tính và trở thành nhân vật công chúng nhất loạt nhận phải những lời bình phẩm, nhục mạ hoặc sùng bái của cả nước, tôi mới đột nhiên nhận ra được thứ tình cảm này.
 Từ M nghĩ tới Hỉ Nhĩ, tôi chợt nhớ Thượng Hải đang nằm ở mặt kia của trái đất tới quay quắt. Nơi đó giờ hẳn đang là màn đêm với giấc ngủ say nồng. Ánh đèn ngoài Ngoại Than vẫn lấp lánh như đốm lửa. Và dưới ánh trăng, những ngõ nhỏ ngoằn nghèo mịt mùng trong thành phố bị úp chụp dưới bóng đêm tầng tầng lớp lớp.
 Khi đi ngang qua tiệm Barnes & Noble, tôi rẽ ngay vào. Sau khi vào toilet của gian sách tầng trệt, tôi ra trước kệ tạp chí, rút ra vài cuốn thời trang, lên lầu một của tiệm cà phê ấm cúng, kêu trà hoa cúc và mật ngon, ngồi xuống, lật loáng thoáng cuốn tạp chí. Cái hay của Barnes & Noble trước hết ở chỗ bạn có thể tùy ý sử dụng toilet (ở New York điều này không dễ đâu nhé). Tiếp đó là gian cà phê, bạn có thể ngồi ở đó bao lâu tùy ý. Nghe nói đây cũng là nơi một số người New York đi làm quen kết bạn với người khác giới.
 Trên tạp chí luôn giới thiệu một số phim, CD và sách. Nhìn thấy trang giới thiệu sách, tôi luôn để ý ngó một chút. Có lần qua điện thoại, ông bố giáo viên của tôi có hỏi hiện giờ sách nào đang được ưa chuộng ở Mỹ, may mà tôi đang có một cuốn tạp chí thời trang rất thịnh hành ở trong tay liền lật ngay ra, nhìn thấy ngay hai cuốn, một là "Làm thế nào dể đàn ông phải làm những việc mà bạn muốn" và cuốn kia là "Làm thế nào để lấy được linh hồn".
 Nghe xong, bố tôi sững lại ở đầu day bên kia, rồi nói với tôi sau khi suy nghĩ kĩ, "Thế thì xem ra sách của con sẽ có ảnh hưởng ở Mỹ".
 Có lúc, bố tôi khiến người ta phải yêu thích như vậy đấy.
 Từ tiệm sách ra, trời đã tối lắm. Trên đường đi kiểm tra điện thoại di động, phát hiện thấy tin nhắn của Muju, "Tối nay, anh phải làm thêm giờ. Có muốn tối mai tới nhà anh không? Đừng quên mang kem dưỡng da, dưỡng mắt và nước rửa kính áp tròng của em. Nhớ em".
 Tối mai? Hình như phải nghe một bài giảng về Kinh kịch ở khoa Đông Á do một diễn viên Kinh kịch nổi tiếng từ Bắc Kinh tới giảng. Sau đó anh ta sẽ thị phạm hát mấy đoạn và sẽ công diễn chính thức ở Lincoln Center.
 Liền gọi di động cho Muju. Không ai nghe. Máy đã được chuyển sang chế độ hộp tin nhắn bằng lời. Tôi liền nhắn lại một câu, nói rằng tối mai có thể tới được chỗ anh nhưng sẽ tới muộn.
 Điện thoại reo, cứ ngỡ Muju gọi, không ngờ là Hỉ Nhĩ.
 "Ôi, cậu đấy à", tôi nhìn đồng hồ. Thượng Hải giờ này phải là sáu giờ sáng. Một thời điểm rất kỳ lạ để gọi điện thoại. "Cậu khỏe không?", giọng tôi đầy ngờ vực. Nghe những tiếng ồn ào xung quanh, có lẽ cô đang ở quán bar.
 "Cậu đang làm gì thế? Nói chuyện có tiện không?", Hỉ Nhĩ cười hi hi, có thể cảm thấy cô ấy uống khá nhiều rượu.
 "Tất nhiên là tiện rồi... Cậu đang ở đâu thế?"
 "Ở Mandy", cô nói, "Mandy là một quán bar hầm, đầy những loại nhạc thịnh hành nhất Thượng Hải, những loại rượu rẻ nhất và những đám người chán đời nhất. Quán này chỉ luôn có khách sau ba giờ sáng, luôn đông nghịt lúc năm, sáu giờ và mãi tới tận mười giờ sang, đám người còn luyến tiếc bóng đêm kia mới đành giã từ. Họ lảo đảo đi dưới ánh nắng mà họ hằng khiếp sợ, chậm rãi bỏ đi mất hút, như một cái bong bóng bị vỡ tung".
 "Cậu thức suốt đêm đấy à?", tôi kinh ngạc hỏi. Cô luôn ngủ đủ mười tiếng mỗi ngày vì tin rằng càng ngủ nhiều càng đẹp. Ngủ là tôn giáo của cô ấy.
 "Chẳng có tâm trạng nào để ngủ cả", giọng Hỉ Nhĩ thật u uất. Một lúc sau lại nghe thấy tiếng cô sụt sịt nữa.
 "Sao? Rốt cuộc có chuyện gì?", tôi giật mình, dùng tay trái bịt chặt tai trái. Một chiếc xe cảnh sát kêu inh ỏi vừa chay ngang.
 "Bây giờ chẳng có ai yêu mình cả", cô vẫn sụt sịt, thở dài.
 "Mình yêu cậu mà", tôi vội vã hỏi, như thể nếu không nhanh chóng thốt ra ba từ này, cô sẽ nhảy lầu tự tử mất. Nhưng trong lòng tôi đã thầm đoán được cô vừa gặp phải rắc rối gì.
 "Fred không yêu mình", cô lại khóc, "Anh ấy nói rất ghét làm tình trong bóng tối, đã chán ngán chất nữ tính quá đậm trên người mình, chán ngán...". Tôi không nghe rõ cô nói tiếp những gì.
 "Hắn là thằng lưu manh", tôi bực bội nói. Ở đầu dây bên kia, bạn tôi vẫn khóc.
 Tiếng khóc của cô lẫn hơi rượu như mãi không chịu ngừng. Một vị đắng chát chợt xộc lên đầu lưỡi tôi. Dạ dày tôi như mở toang, khắp người rét run. Phụ nữ khóc vì đàn ông như thể một tia magie tự bùng cháy màu xanh lam. Phụ nữ khóc vì đàn ông như kiểu Hỉ Nhĩ lại giống như một đống tro tàn sau khi bùng cháy.
 Tôi phải nỗ lực ngăn chặn mớ cảm giác u buồn này trong đầu tôi, cố gắng gửi tới cô bạn đang không người giúp đỡ ở đầu dây bên kia một đốm nắng. "Bạn yêu quý", tôi nói, "Fred chỉ là một trong số ba tỷ đàn ông trên trái đất này. Hắn không yêu cậu không đồng nghĩa với việc những người đàn ông khác không yêu cậu". Đầu dây bên kia im ắng, chứng tỏ cô đang nghe.
 "Hơn nữa, tục ngữ có câu, Cũ không đi, mới làm sao tới. Có đi mới có được người mới tốt hơn chứ. Trước đây, mình cũng không tin, nhưng bây giờ ngẫm lại, mình đã tìm được Muju. Anh ấy gần như hoàn hảo". Cô nghe, vẫn im lặng. Tôi nhận ra được lúc này lôi bạn trai của mình ra không hề khích lệ được dũng khí cho cô ấy, trái lại chỉ càng làm cô thêm đau buồn.
 "Còn nhớ một năm trước, ông thầy tử vi giỏi nhất nói gì không?", tôi vội vã chụp lấy một cọng rơm cứu mạng khác, "Ông ấy nói hai bọn mình cuối cùng cũng tu thành chính quả, chỉ có điều trước mắt phải trải qua một số kiếp nạn".
 Chiêu này có vẻ hiệu quả. Cô thở dài, giận dự nói, "Không biết mình còn phải chịu bao nhiêu kiếp nạn nữa đây?".
 "Đừng lo, cậu sẽ được đền bù xứng đáng", tôi nói bằng giọng vui vẻ, nhưng lòng lại tự nhủ, "Trời ạ, mình đang nói cái gì thế này?".
 Nhưng lời tôi nói xem ra vẫn có tác dụng. Khi con người trở nên yếu đuối, những thứ như thầy bói, báo ứng... rõ ràng vẫn có sức hấp dẫn phi thường. Số phận đã trở thành một thứ chỉ có thể lý giải, chứ không tôi hể khống chế được.
 Hỉ Nhĩ có vẻ ngượng về tâm trạng suy sụp ban nãy. "Mình say quá", cô chống chế. "Thực ra ngay từ đầu, mình đã thấy Fred không hợp với mình". Cô ho hắng vài tiếng, "Cậu nói đúng, không tiễn người cũ đi, người mới làm sao đến nổi. Thượng Hải chẳng phải quá nhiều đàn ông đó sao?". Cô nói thêm bằng giọng ngây thơ và cung kính: "Như thầy tử vi đã nói, số mình vừa nhiều tiền vừa có đàn ông yêu".
 Gió buốt từng trận. Luồng hơi phả ra từ tiệm giặt đồ bên đường khiến tôi thấy ấm áp lạ. Trên đường bốc lên từng luồng khói trắng. Hai thứ này thường khiến tôi có cảm giác như đang trong phim, đậm một ý thơ mơ màng, dù cho chúng là những cảnh tượng rất quen thuộc thường ngày trên đường phố New York.
 Một chiếc máy bay xẹt trên không trung, không biết đi về hướng nào.
 Tôi phát hiện thấy mình đang đi về hướng con phố Bowery nơi có khu phố Tàu. Nhà hàng Hỉ Lâm Môn ở đó từng nổi tiếng với món cháo và mỳ. Nghe nói Yoko Ono cũng có lúc tới đó. Tôi quyết định tối nay chỉ cần một bát cháo trắng và một quả trứng muối.
 Suốt cả ngày nay, Thượng Hải và bạn bè ở Thượng Hải cứ ùa vào đầu tôi như sóng biển, khiến tôi không tài nào kháng cự nổi. Giờ đây, tôi chỉ muốn ăn một bữa cơm Trung Quốc đơn giản và truyền thống.



Anh thích ăn ngon, cũng yêu gái đẹp

 


blank

 

 

Những lúc gặm đùi ngỗng béo, lòng tôi luôn lay động hình bóng của Mary.
 
 Tôi và Muju đi taxi tới trường Đại học Columbia để tham dự triển lãm phim võ thuật của nhà điện ảnh Hồng Kông nổi tiếng Hồng Kim Bảo. Vội vã đi vào vườn trường, từ xa, tôi đã nhìn thấy Jimmy Wong đang đứng trước cổng thư viện khoa Đông Á, nhăn nhó gọi di động. Bên cạnh anh là một cô gái nom rất mốt, đi giày cao gót, đội mũ len.
 Anh ta cũng nhìn thấy chúng tôi, nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện. Đợi khi chúng tôi tới trước mặt, anh đã cúi xuống, thơm hết má trái và má phải tôi, rồi lại vỗ vai, bắt tay với Muju. Nửa tháng trước, ba chúng tôi đã cùng nhau ăn cơm. Đây là lần thứ hai họ gặp nhau. Xem ra hai người cũng có cảm tình với nhau.
 Anh cũng giới thiệu cô gái bên cạnh. Một cô gái Hàn Quốc xinh đẹp mới tới New York, quen anh ở một KTV. Anh nhận lời giúp cô kiếm được thẻ xanh - đây là cách cua gái mà anh thường dùng. Tên cô gái rất khó nhớ, cũng may là tôi không có ý định phải nhớ. Jimmy thay bạn gái nhanh như thay cravat vậy.
 Nhưng đôi mắt của cô gái này rất đặc biệt, như thể đã qua phẫu thuật thẩm mỹ. Cô đeo một đôi kính áp tròng màu lam, đeo mi giã màu bạc rất dài. Đương nhiên, màu lam và màu bạc kết hợp với nhau tạo nên cảm giác mắt nặng trĩu. Một đôi mắt vẽ khéo sẽ như một bức tranh sơn dầu tuyệt đẹp, ngược lại sẽ tồi tệ như một bức trang dở dang. Cô mang vẻ gợi tình đặc trưng của các cô gái vừa tới New York. Những cô sống ở New York lâu năm chỉ có vẻ thỏa hiệp và bất cần, thông minh và cố chấp, nhưng họ không có cách nào khác.
 Tôi phát hiện thấy Muju bị cô gái này thu hút. Anh giả bộ nói chuyện với Jimmy, nhưng lại liếc bạn gái anh ta mấy lần.
 Tôi thấy bực mình, nhưng cố kìm chế. Dù sao khi xuất hiện với bạn trai ở nơi công cộng, tôi cũng phải chú ý tới tư thế của mình.
 Trong phòng chiếu, tôi bắt gặp mấy gương mặt quen, liền lần lượt chào hỏi. Chúng tôi đến hơi muộn, chỉ còn ghế ở hàng sau. Phòng chiếu gần như kín chỗ, Jimmy và cô bạn gái Hàn Quốc ngồi ở dãy ghế trước chúng tôi. Khi xem phim có thể nhân tiện xem luôn cái trán bắt đầu hói của Jimmy, cái mũ của cô gái và một ít gáy lộ ra.
 Trừ một tí vướng bận trên, nói chung, tôi chăm chú thưởng thức bộ phim. Tôi phát hiện thấy, cùng một bộ phim võ thuật Trung Hoa, xem ở nước ngoài sẽ thú vị hơn nhiều so với xem ở trong nước. Bộ phim Ngọa Hổ Tàng Long khi phát hành ở Trung Quốc rất im ắng nhưng lại được phương Tây nồng nhiệt đón nhận.
 Xem xong phim, Jimmy và bạn gái còn lôi từ trong túi ra một cuốn tạp chí "Thời trang" dành cho lứa tuổi thanh thiếu niên, trịnh trọng đặt vào tay tôi. "Con gái mình trong tạp chí này", anh nói bằng giọng kiêu hãnh của một ông bố.
 Thật lạ rằng mặc dù thường xuyên gọi điện mời tôi ăn cơm, nhưng hầu như tôi quên khuấy mất anh còn một đứa con gái của người vợ cũ. Anh cũng không nhắc đến con mình bao giờ.
 Lật ra, ngay trong trang quảng cáo CK to đùng, cô con gái mười bốn tuổi xinh đẹp của anh đang đứng mỉm cười cùng bốn người mẫu thiếu niên với những màu da khác. Răng chúng rất trắng (người Mỹ yêu hàm răng trắng tinh đến tuyệt vọng), tóc bay tuyệt đẹp trước cây quạt. Chúng đang đại diện cho tuổi thanh xuân chạy nhanh đến ghê người.
 "Ôi", tôi kinh ngạc thốt lên, không khỏi thán phục, "Con bé giống cậu quá!".
 "Chỉ sau một đêm, Nancy đã vụt biến thành thiên nga rồi", nét biểu hiện của ông bố kiêu ngạo có phần phức tạp. Thì ra con gái anh ta tên là Nancy. Tôi nhìn kĩ tấm hình, nụ cười trong trẻo vô tư của Nancy và làn da khỏe mạnh đã chứng tỏ thân thế gia đình rất khá giả. Còn nhớ Jimmy từng miêu tả đơn giản về chiếc du thuyền trị giá nửa triệu đô la và khu biệt thự sang trọng của vợ anh trên đảo Long Island.
 "Không được vứt đi đâu nhé!", Jimmy liếc nhìn cuốn tạp chí nặng trịch trong tay tôi, chân thành dặn dò. Rồi anh vội vã bỏ đi. Anh có hẹn với người môi giới bất động sản để xem ba khu nhà ở Mahattan.
 Tôi cầm cuốn tạp chí có hình con gái của Jimmy, ngồi taxi với Muju tới tiệm ăn Nhật Bản Nippin trên đường số 52.
 Muju rất thân với chủ nhân căn tiệm này. Thực ra, ông chủ của Nippin là đệ tử của cha Muju. Cha anh là một đầu bếp làm mỳ nổi tiếng khắp Nhật Bản, đức cao vọng trọng, dưới trướng có rất nhiều học sinh, đã mở mấy chục tiệm mỳ Chính Hưng ở Nhật Bản.
 Mẹ anh là con lai châu Âu. Điều này rất bất thường ở thời đại đó. Cha bà là người Italy, truyền lại được cho con gái một đôi mắt xanh lam to và bí ẩn. Bà mẹ người Nhật của bà để lại cho con làn da mịn màng và mái tóc đen nhánh. Trong tấm hình mà Muju còn giữ, tôi thấy bà mặc một bộ kimono đen thêu hoa, đôi mắt xanh lấp lóe ánh sáng mãnh liệt. Nghe nói, bà giữ một vị trí quan trọng trong việc kinh doanh của gia tộc. Trong số phụ nữ Nhật Bản hiền lành thời đó, bà quả thực giữ một vai trò ghê gớm với tính cách hoạt bát và quyết đoán.
 Nếu so sánh, mẹ tôi rõ ràng dịu dàng, hiền thục, coi việc chăm sóc chồng con là nhiệm vụ suốt đời.
 Vào ngày xảy ra sự kiện 11.9, đường dây điện thoại New York bận liên tục như sắp bùng nổ. Cũng chính vì không gọi được cho tôi, mẹ tôi lo lắng tưởng phát điên đến nơi. Giờ đây, mỗi lần gọi điện tới, vừa mở miệng, mẹ đã hỏi: Ăn uống có được không con?
 Khổng Phu Tử nói: nam nữ ẩm thực là dục vọng cho con người tồn tại. Đặt ẩm thực vào trước dục vọng của con người, có thể thấy rõ đây là chuyện lớn hàng đầu trong thiên hạ. Cha mẹ tôi chưa bao giờ ôm tôi, càng không nói tới chuyện hôn con. Họ rất tránh đụng chạm cơ thể với con cái, nhưng họ luôn xào nấu một bàn đầy thức ăn ngon lành. Và mỗi lần bê một món mới ra, họ đều nói: "Cha mẹ rất yêu con, con của ta ạ".
 Cha tôi và cha của Muju có một điểm chung: rất mê đồ ăn ngon. Ngoài lịch sử giảng dạy ở trường đại học, cha tôi còn là một nhà phê bình ẩm thực có tiếng ở Thượng Hải. Ông luôn được mời làm giám khảo trong chương trình đầu bếp so tài đang rất ăn khách trên truyền hình Thượng Hải, có tên "Cuộc hội tụ món ngon Trung Hoa".
 Chúng tôi ngồi bên cạnh một bức tranh lớn hình ruộng lúa xanh ngút ngát, dán kín cả bức tường. Ông chủ tới chào hỏi, Muju đáp lễ dăm câu bằng tiếng Nhật. Ông chủ khẽ mỉm cười, gật đầu với tôi, nói mấy câu tiếng Nhật. Tôi hoang mang nhìn Muju. Anh vội vã dùng tiếng Anh giới thiệu hai bên.
 "Luôn có người tưởng lầm em là người Nhật", tôi nói, "Như thể người châu Á ăn bận thời trang một chút nhất định phải từ Nhật tới, chứ không phải từ Trung Quốc".
 Muju cúi đầu lật rất nhanh cuốn thực đơn, rồi hỏi, "Có muốn anh giới thiệu vài món không? Họ có món mỳ ngon lắm".
 "Được thôi". Ăn cơm với anh, tôi đâm rất lười, luôn phó mặc cho anh gọi đồ ăn.
 Món soba trong tiệm này có 20% lúa mỳ và 80% bột kiều mạch. Loại kiều mạch này được trồng trong một nông trại ở Canada. Bức tranh lớn màu xanh cạnh chúng tôi chính là hình của nông trại đó.
 "Kể về cha anh đi. Có phải ông ảnh hưởng rất lớn đối với anh?", tôi cắn miếng đậu phụ lạnh, vừa hỏi.
 "Có lẽ vậy. Anh còn nhớ hồi mới bốn, năm tuổi, ông đã dạy anh cách ăn mỳ".
 "Vậy phải ăn như thế nào?", tôi hỏi.
 "Chà, em không học được đâu", Muju vẫn cắm cúi ăn mỳ.
 "Nhưng em rất tò mò mà", tôi nài nỉ.
 "Được rồi, trước tiên, em phải thưởng thức tổng thể cả bát mỳ. Ngắm nghía đám hành hoa dập dờn trên mặt bát, rồi húp một ngụm canh, đặt bát xuống. Nhẩn nha trong miệng vị ngọt của nước lèo, nuốt xuống, rồi ăn mỳ. Thịt trong bát không được ăn trước, mà cần phải ngắm trước. Khi ăn những thứ khác trong bát mỳ, cần phải nhìn mấy lát thịt đó, phải nhìn nó thật đắm đuối, tràn ngập yêu thương...".
 Nói xong, Muju nhìn tôi, kiểm tra mức độ phản ứng.
 Quả nhiên tôi há hốc miệng, như nghe được một câu chuyện lạ kì. Rồi chúng tôi cùng phá lên cười.
 "Thú vị thật", tôi hổn hển nói.
 "Anh cũng cố gắng không biến mình thành một kẻ quá kĩ tính. Chỉ cần là đồ ăn, dù là đùi gà rán của MacDonald đều ăn tất. Nhưng quả thật anh rất ghét mấy thứ đồ ăn rác rưởi đó".
 "Có gì đâu. Đó không phải là nhược điểm". Tôi nói, vừa thẩm tưởng tượng cảnh mình và anh sống bên nhau lâu dài liệu có thể dùng đồ ăn để thu phục anh không. Tôi cũng không dám chắc.
 "Thì đúng không phải là nhược điểm, mà là sở thích", Muju nói, "Đồ ăn ngon, quần áo đẹp đều là những thú mà anh yêu thích".
 "Tuyệt", tôi khen, rồi lại nghĩ, "Thế còn gái đẹp thì sao?". Tôi nhớ tới ánh mắt của anh khi nhìn cô bạn gái người Hàn Quốc của Jimmy khi chúng tôi đến trường Đại học Columbia. Lại nhớ tới những đồ chơi hình cô gái khỏa thân các loại trong căn hộ của anh. Chúng được bầy lung tung khắp nơi như khoai tây, trên cánh cửa tủ lạnh, bên cạnh tấm gương trong phòng tắm, trên salông, ở đầu giường. Tôi luôn có cảm giác chúng thật đáng yêu, như một thứ trang trí đầy tính hài kịch. Xét cho cùng đàn ông cũng y hệt con nít.
 "Phụ nữ á? Tất nhiên là thích rồi". Muju đáp rất thờ ơ.
 "Anh có ý gì vậy?", tôi xị mặt.
 "Dào ôi, đàn ông nào lại không thích đàn bà cơ chứ?". Muju phác một động tác tay, cố tình chọc tôi cười.
 Tôi không nói gì, đầu óc xuất hiện những cảnh anh ân ái với những phụ nữ khác ở những góc nào đó trên thế giới. Tưởng tượng như vậy thật không vui vẻ gì. Thực ra tôi ghen với cả bạn gái cũ của anh. Còn nhớ một lần khi ăn cơm, anh kể anh luôn ăn rất nhiều nhưng không dễ béo, chẳng hạn như "mấy cô bạn gái cũ" của anh hầu như đều mập lên. Lúc đó tôi còn hỏi bằng giọng rất khiêu khích: Thật sao? Họ thật biết ăn.
 "Vậy có bao giờ anh không chung thủy với bạn gái hoặc với vợ mình không?", giọng tôi trở nên quá sắc nhọn. Thực tình tôi cũng không muốn biết rõ về điều này. Những người hay hỏi những câu khó nhằn cho người mình yêu rút cục bao giờ cũng tự làm mình bị thương.
 Muju im bặt, chỉ cúi gằm đầu vào bát mỳ. Rồi đặt đũa xuống, bưng cả bát lên, húp một miếng. Tôi nhìn từng cử chỉ của anh. Đôi bàn tay bưng quanh miệng bát của anh thật to. Vết thương nơi ngón tay út lại càng rõ hơn.
 "Có", đột nhiên anh mở miệng, ánh mắt bình tĩnh hơn.
 Tim tôi đập loạn xạ, cúi đầu, im lặng.
 "Coco, xin em hãy nhìn tôi". Anh ấp lên tay tôi. "Những chuyện trước đây đã qua rồi. Anh chỉ quan tâm tới hiện nay... Sự thực là giờ đây, anh và em, chứ không phải người nào khác, đang ở bên nhau. Anh bị em quyến rũ và anh không hề có ý định nảy sinh quan hệ với bất kỳ cô gái nào khác".
 Tôi nhìn anh. Trông anh có phần lo lắng. Tôi lắc lắc đầu, cố gắng xua đi những suy nghĩ phiến diện. Xét cho cùng thích đàn bà cũng không phải là nhược điểm của đàn ông. Nếu một gã đàn ông không thích phụ nữ, e rằng phụ nữ cụng không thích anh ta.
 Nhưng không chung thủy, bản thân tôi cũng từng không chung thủy với bạn trai. Đó là một mặt tối trong tính cách con người. Nghĩ tới ngay cả mặt trăng cũng có lúc khuyết lúc tròn, ngay cả thiên nhin cũng có mặt nguy hiểm và đáng sợ. Huống hồ con người còn phức tạp và không hoàn thiện hơn.
 Chỉ có điều Muju chân thành quá. Anh không muốn lãng phí thời gian và công sức để nói dối. Anh không muốn dùng những lời dối trá để đổi lấy một cuộc sống phức tạp không cần thiết. Sự chân thành tới cứng nhắc của anh có lúc khiến người ta không chịu nổi. Con người nhiều khi đã quen nghe những lời nói dối.
 Vài tiếng sau, chúng tôi ngồi trên chiếc salông bằng da thật màu đen trong phòng khách. Phía trước là chiếc ti vi to đùng.
 Trên ti vi đang chiếu một đoạn phim tài liệu về Julio mà Muju quay được từ Cộng hòa Dominica. Anh đang cùng biên tập dựng phim.
 Lúc Julio trợn trừng đôi mắt to tròn, cắn chặt bờ môi, trông nghiêm khắc nhưng cuồng nhiệt, y hệt một Quốc vương của rừng thẳm. Lúc lại vừa hát vừa nhảy, mặt đầy vẻ hưng phấn.
 Ông có hai bà vợ, giống như trong email mà Muju từng miêu tả với tôi, "Giống như sữa bò và mật ong, đều kích thích được khẩu vị của bạn. Nhưng đồng thời cũng gây tổn thương rất lớn, y hệt như hai cái mô tơ chuyển động với tốc độ nhanh".
 Trong bữa tiệc sinh nhật mừng thọ 98 tuổi của bố ông có tới mười một đứa con trai và gái, ba mươi sáu cháu và bốn mươi ba chắt tới dự. Đồng thời cũng có hơn hai trăm bạn bè và hàng xóm. Mọi người đều nhảy múa hát hò, cứ ào ạt như đại dương vậy.
 Trên chiếc trực thăng nhỏ tới Cuba có ba chiếc lồng nhốt gà trống. Mấy chú gà cứ chốc chốc lại hứng chí gáy vang. Tiếp đó là một khuôn hình đặc tả đôi cánh gà đang đập phần phật.
 Trong đêm nhạc hội hoành tráng tại Cuba có tới hai mươi ngàn người anh em thuộc giai cấp vô sản ở Cuba cùng chen vai thích cánh, cùng hòa vang giọng ca với Julio.
 Julio và Castro râu rậm cùng ôm nhau chào hỏi. Tôi còn chú ý tới Castro đi đồi giầy thể thao hiệu Nike.



Vệ Tuệ

(còn tiếp)

______________________________________________________




Trang Quảng cáo




blank


blank