DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,684,254

VN: Nghĩa địa phu vàng - "Cò" bệnh viện

27 Tháng Mười Hai 201012:00 SA(Xem: 23908)
VN: Nghĩa địa phu vàng - "Cò" bệnh viện
Nghĩa địa phu vàng

vang
 
Phu đào vàng - vì quá nghèo đói, muốn tìm may mắn để đổi đời


Họ đi đào vàng với hi vọng đổi đời, nhưng rồi âm thầm nằm lại với cỏ cây trong những ngôi mộ không bia đá. Cuối đường băng của sân bay cũ tại thị trấn Khâm Đức, huyện Phước Sơn, Quảng Nam có một nghĩa địa của những người phu đào vàng.

Họ lặng lẽ tìm đến vùng đất này đào vàng với bao hi vọng đổi đời, nhưng rồi âm thầm nằm lại với cỏ cây trong những ngôi mộ không bia đá. Cuối đường băng của sân bay dã chiến thời VNCH tại thị trấn Khâm Đức, huyện Phước Sơn, Quảng Nam có một nghĩa địa như vậy.

Một chuyến xe ôm từ thị trấn Khâm Đức vào bãi Phước Thành trên đoạn đường dài 20km giá hôm nay là 1,2 triệu đồng, nhưng ông Sáu tài xế xe ôm kiên quyết không chở ra nghĩa địa cách đó 500m dù chúng tôi trả thêm 200.000 đồng.

“Mấy anh em trong đội xe ở đây kỵ lắm, không có việc gì đố ai thấp thoáng ngoài ấy. Thấy đồng bào vùng cao cấm kỵ, chúng tôi cũng muốn an lành, tin theo” - ông Sáu phân trần. Nài nỉ mãi, cuối cùng ông mới chịu đưa chúng tôi vào nghĩa địa giữa chiều mưa.

Những nấm mồ xiêu lạc

Từ ngày dòng người tứ xứ ồ ạt kéo về vùng đất Phước Sơn tìm vàng cũng là lúc nghĩa địa này xuất hiện. Từ đó, nhiều người dân Bhơ-Noong bản địa cũng xa lánh hẳn cánh rừng quen thuộc của họ bởi một nỗi sợ mơ hồ mà không ai lý giải được.

Đẩy cánh cửa sắt khép hờ ở cuối đường băng, chúng tôi bước vào bên trong khu rừng lúc trời nhá nhem. Mưa vẫn rơi. Mây núi bắt đầu quấn quanh thung lũng. Từng bầy muỗi vo ve bay theo hút máu. “Cẩn thận kẻo giẫm phải kim tiêm” - ông Sáu dặn dò rồi vạch rừng đi trong đám bùn nhão. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

“Sao không thấy nghĩa địa?” - chúng tôi hỏi. Tay cầm nén nhang, ông Sáu không nói gì, cố lục tìm trong ký ức về những nấm mồ mà ông từng chứng kiến người ta chôn cất tại khu đất này: “Lâu quá, mọi thứ chẳng còn vết tích”.

Băng thêm qua một đoạn rừng keo lá tràm trên nền đất đỏ quạch, chỉ tay vào nấm mồ vừa lún phún cỏ xanh, ông Sáu nói: “Đây rồi! Ngôi mộ mới nhất vừa chôn hồi tháng 4. Mộ của một phu vàng bị nghiện nặng, vừa nhiễm HIV”.

Cũng như những ngôi mộ hoang khác trong cánh rừng này, tất cả đều lạnh lẽo và hoang phế theo thời gian. Xé nén nhang, châm mấy điếu thuốc, chúng tôi cùng ông Sáu chia đều thắp trên gần 20 gò đất lồi lõm.

Không ai biết đó là phần mộ hay những mô đất được hình thành từ các ụ mối. Nhưng riêng ông Sáu lại quả quyết tại nơi đây, ông và những người dân địa phương từng chôn cất không biết bao nhiêu thi thể phu vàng xấu số, không thân nhân.

Ngồi phệt xuống nền đất châm điếu thuốc rồi rít một hơi thật dài, ông Sáu nhớ lại: từ những năm 1985 đến 1995, người chết vì sốt rét ở vùng này nhiều vô số. Hầu hết từ Nghệ An, Thanh Hóa... vào đây làm vàng. Có người chết vì nghiện, người bị sụp hầm, người bị thương hàn không qua khỏi. Lúc đầu người ta chôn họ gần bệnh viện, sau đó dời ra đây. Có nhiều ngôi mộ người thân đi coi thầy đâu đó rồi lặng lẽ dời về quê. Nhưng phần lớn nằm lại với đất này.

“Nhiều nhất là những năm vàng gốc (tức vàng còn trong quặng) nở rộ từ 1996 đến 1999, người chết nhiều đến nỗi cánh xe ôm nghĩ ra cách chở thi thể về nghĩa địa này. Một tấm ván buộc sau chiếc xe Minsk, thi thể quấn chiếu, bó cụp hai chân vào mông cho khỏi vướng cây rừng, thế là phóng” - ông Sáu kể.

Đó là những phu vàng may mắn được các chủ bãi đưa ra ngoài nghĩa địa này chôn cất, sau này thân nhân đi tìm cũng dễ thấy. Các phu vàng xấu số hơn thì chôn luôn tại rừng, bên hầm vàng hay dọc đường đi. “Bây chừ, dọc đường từ ngầm Nước Chè vào đến bãi Phước Thành, bãi Đồi Chim hay bãi Ma, mộ hoang nhiều vô số. Từ từ rồi xiêu mồ, lạc nấm, cỏ xanh mai mốt thành rừng” - ông Sáu thở dài. 

“Cô ơi, cháu nhớ nhà!”

 


Bệnh viện Khâm Đức ngày vắng bệnh nhân. Bác sĩ Huỳnh Tấn Dũng, giám đốc bệnh viện, lục tìm trong đống hồ sơ bệnh án đã ố màu danh sách các bệnh nhân từ nhiều năm trước. Ông Dũng lắc đầu: “Nhiều quá chú ơi! Tìm không xuể. Đa số là nạn nhân không tên, không tuổi, không quê quán, không thân nhân... Chúng tôi chỉ kịp ghi vắn tắt trong hồ sơ bệnh án là tử vong”.

Là người đầu tiên về công tác từ khi Bệnh viện Phước Sơn còn là một trạm xá nhỏ giữa rừng, ông Dũng chứng kiến không biết bao nhiêu cái chết lặng lẽ đến nhói lòng. “Có những đêm các phu vàng khiêng một người đến trước cửa phòng cấp cứu rồi họ biến mất vì sợ liên lụy. Chẳng lẽ để nạn nhân chết, chúng tôi lại lao vào cứu chữa. Có ca may mắn còn sống, nhưng nhiều ca tử vong mà không biết thân nhân”.

Mỗi người vài ngàn đồng, gom góp toàn cơ quan không đủ tiền mua hòm thì mua chiếu, nhang đèn. Các y tá, bác sĩ ở đây lặng lẽ tắm rửa thi thể rồi khâm liệm đưa đi chôn cất ở phía bìa rừng.

Ở bệnh viện này, việc tiếp nhận bệnh nhân không có thân nhân nhiều đến mức thành quen. Các bác sĩ, y tá đều kiêm luôn việc chăm nuôi như người nhà bệnh nhân. Bác sĩ Trần Thị Xuân cho biết: “Có nhiều hôm phải mang cơm nước, áo quần đến cho bệnh nhân. Mình cũng nghèo nhưng chẳng lẽ thấy chết mà không cứu”.

Bác sĩ Xuân nhớ lại cách đây khoảng tám năm, một bệnh nhân trẻ người Hà Tĩnh bị nghiện, nhiễm HIV, sốt cao, nhập viện. Bệnh nhân chỉ khai tên Thành, 17 tuổi, cương quyết không khai tên cha mẹ, quê quán cùng người thân.

Biết mình không qua khỏi, một hôm Thành gọi cô Xuân đến tâm sự: “Em bỏ quê vào đây làm ăn với mong mỏi đổi đời, kiếm tiền giúp đỡ gia đình nghèo khó, giúp em ăn học. Ai ngờ tiền mất bệnh tật mang. Ba mẹ em ở quê biết em thế này chắc sẽ đau khổ mà chết. Em rất nhớ nhà, nhớ quê, nhớ ba mẹ. Cảm ơn cô chăm sóc”. Nói xong, Thành ôm bác sĩ khóc ngất. Hai đêm sau đó, Thành trút hơi thở cuối cùng trên giường bệnh. Thi thể Thành cũng được quấn chiếu như bao phu vàng khác và chôn tại khu rừng quen thuộc.

“Từ đó đến nay, gia đình Thành không ai hỏi thăm. Chắc họ nghĩ Thành đã thành danh nơi nào đó, hay kẹt với mưu sinh mà chưa một lần về thăm quê” - bác sĩ Xuân ngậm ngùi.

Gần 30 năm gắn bó với bệnh viện này, bà Lê Thị Mai không còn nhớ mình đã tắm rửa bao nhiêu thi thể phu vàng. “Có người toàn thân lở loét, hôi hám, có người tiểu tiện, đại tiện dầm dề trước khi chết. Có người sập hầm không toàn thây... Nhưng tôi đều tắm rửa, gội đầu cho họ trước khi chôn cất” - bà Mai kể.

Hơn ai hết, bà Mai thấu hiểu nỗi đau của người vợ mất chồng chính vì sức hút của cơn lốc vàng quét qua cánh rừng này. Chồng bà Mai cũng một thời làm phu vàng và chết trong cơn nghiện, một mình bà nuôi đứa con trai đã 15 năm qua. Thi thể cuối cùng bà Mai tắm rửa là người đàn ông tuổi ngoài 40 chết hồi tháng 4. Cũng như bao phu vàng khác, người này giấu nhẹm thông tin về mình đến lúc chết.

Bà Mai nhớ lại: “Chắc ông ấy không muốn gia đình mình đau lòng, không muốn vợ con, cha mẹ phải sầu khổ. Tôi cũng không hỏi gì thêm trước khi ông ấy mất. Hôm đó tôi gội đầu cho ông ấy bằng xà phòng thơm. Tóc ông ấy lấm tấm bạc màu”.

BVN-TH

“Cò” bệnh viện lộng hành 
 
 


Bệnh viện của “cò”

Nhiều bạn đọc phản ánh thời gian gần đây khi đến khám bệnh tại BV Từ Dũ, TP.SG thường bị một số “cò” chèo kéo, dụ dỗ ra một BV có tên nghe rất lạ: BV321.

Trong vai người bệnh đến khám tại BV Từ Dũ, khi chúng tôi vừa đến gần cổng thì “cò” tên T. nhào tới. Biết chúng tôi có nhu cầu “điều hòa kinh nguyệt”, T. nói ngay: “Từ Dũ giờ hết số thứ tự rồi, theo chúng tôi sang BV321 giải quyết cho nhanh”. Một “cò” nữ đội nón lá, đeo khẩu trang che kín mặt cũng trờ đến tiếp thị thêm về BV321: “Đúng đó, qua BV321 đi! Từ Dũ giờ không còn nhận bệnh nữa đâu, ra 321 làm nhanh rồi về”.

Qua nhiều ngày thực tế tại đây, chúng tôi thấy hầu hết “cò” đều dụ người bệnh ra BV321. Trên đường chở chúng tôi đến BV321, T. còn khoe đã đưa rất nhiều cô gái đến BV321 giải quyết chuyện bầu bì.

BV321 là một phòng khám, bề ngang độ 4 mét (nằm trên đường Cách Mạng Tháng 8, P.12, Q.10). Phần lớn các “cò” lôi kéo người bệnh, nhất là những cô gái trót lỡ dại trong chuyện yêu đương đến đây để giải quyết hậu quả. “Cò” cũng rất rành về giá cả các dịch vụ ở BV321, như phá thai còn nhỏ thì từ 700 ngàn đồng đến dưới 1 triệu đồng; lớn hơn thì tùy theo thỏa thuận giữa bác sĩ và bệnh nhân và “cỡ nào cũng giải quyết được”!



 


Lần nào “cò” đưa chúng tôi đến BV321, cô nhân viên tiếp nhận cũng hỏi: “Ai giới thiệu đến đây?” và chỉ sau khi chúng tôi chỉ “cò” đưa tới thì cô này mới tỏ vẻ tin tưởng, hỏi vào công việc. Tại đây, chúng tôi gặp rất nhiều cô gái còn rất trẻ ngồi chờ đến lượt khám để “giải quyết”, cô nào cũng cố uống nước thật nhiều chờ vào siêu âm bụng. Có những cô gái chỉ độ 16, 17 tuổi được những người đàn ông trung niên đưa đến, trông dáng điệu không phải cha đưa con đi khám bệnh. Chúng tôi đóng 70.000 đồng và được đưa vào bên trong để một nam bác sĩ lớn tuổi làm siêu âm. Cố tình hỏi xem bác sĩ đang làm việc ở đâu, nhưng vị bác sĩ luôn né, không trả lời chúng tôi.

Trục lợi

“Cò” ở BV Da liễu có đặc điểm là mỗi khi đưa bệnh nhân đến thì đứng đợi người của phòng mạch ra điểm mặt rồi mới “bay” đi! Phòng mạch của bác sĩ M.N đối diện BV Da liễu là nơi “cò” đưa bệnh vào nhiều nhất. “Cò” cứ đứng ở ngã ba trước cổng BV, liên tục hô: “Khám da liễu quẹo dzô, quẹo dzô”, tay chỉ về hướng phòng mạch bác sĩ M.N. Nhiều người không biết, cứ thế rẽ vào. Có người khi vào thấy BV gì mà bé tí, biết bị lừa bèn quay đầu xe thì “cò” ào tới giữ lại hù: “Bệnh viện giờ này không còn nhận bệnh, ra đây khám cho nhanh, cũng là bác sĩ trong đó ra”. Nhiều người cả tin, lại quay vào lấy số khám bệnh.

Sau khi trả 30 ngàn đồng tiền khám và từ chối mua thuốc tại phòng mạch bác sĩ M.N, bước ra ngoài chúng tôi được một “cò” khác, mặc áo thun xanh hất hàm: “Bà đó phán lang băm lắm! Đi theo tui, đảm bảo đúng bệnh”. Chúng tôi theo “cò” này đến nơi “đảm bảo đúng bệnh”. Trên đường đưa chúng tôi đi, “cò” nổ tưng bừng về hai phòng mạch: một trên đường Nguyễn Thông (gần góc Điện Biên Phủ) và một ở đường Bà Huyện Thanh Quan “có giấy đảm bảo hết bệnh luôn”. Thế nhưng, khi đến phòng mạch đường Nguyễn Thông khám, chúng tôi không hề nghe bác sĩ nói về giấy đảm bảo. Từ chối mua thuốc hơn 200 ngàn đồng, chúng tôi chỉ trả 30 ngàn tiền khám và ra khỏi phòng mạch này trong ánh mắt không mấy thiện cảm của các nhân viên.

Trước cửa BV Ung bướu (đường Nơ Trang Long, Q.Bình Thạnh) cũng luôn bát nháo bởi tình trạng “cò” hoạt động. Nghe chúng tôi muốn khám bệnh nhanh, “cò” đưa ra 2 cách: đưa vào BV gửi nhân viên làm nhanh hoặc dẫn ra dãy phòng khám tư phía đường Nguyễn Huy Lượng (đối diện). Công trọn gói cho “cò” từ 300 - 400 ngàn đồng. Ngoài một số xe ôm mặc áo xanh lơ kiêm làm “cò”, nơi đây luôn có một “cò” mặc áo thun khoác áo ngoài, đội nón kết, ngoài 30 tuổi túc trực. Hôm chúng tôi đến, một “cò” áo xanh độ 50 tuổi hứa dẫn qua phòng khám bên kia đường làm siêu âm, rồi “cò” đem kết quả qua BV cho nhân viên đưa trực tiếp bác sĩ trưởng khoa của BV đọc, tiền công “cò” 300 ngàn đồng. Còn “cò” H., “cò” Q. thì dụ đưa chúng tôi vào BV làm nhanh trọn gói, lấy công 400 ngàn đồng.

 Chúng tôi đồng ý theo “cò” H. qua phòng khám số 48B Nguyễn Huy Lượng. H. cho biết: “Đây là phòng khám của bác sĩ BV Ung bướu, khám ở đây lợi lắm, nếu có bệnh nặng, bác sĩ sẽ dẫn đi làm luôn, khỏi bốc số”. Lúc này, trong phòng khám có gần 20 bệnh nhân ngồi chờ. Hai phụ nữ ở TP.SG cho biết họ đến từ sáng sớm, đã bốc được số nhưng đến khâu siêu âm thì bác sĩ giới thiệu ra đây làm cho nhanh, rồi đem kết quả vào. Một lát sau, “cò” H. lại dẫn thêm hai phụ nữ vào phòng khám và không quên “báo cáo” với nhân viên ngồi ở bàn nhận bệnh: “Tôi đưa hai người này vào”.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, ngoài tiền “cò” chặt chém của người bệnh gọi là tiền công dẫn đi, giới thiệu làm nhanh, các cò còn ăn hoa hồng trên tiền khám của người bệnh giới thiệu được. Vì thế, khi dẫn vào phòng khám nào, cò cũng chờ xác nhận của nhân viên phòng khám rồi mới “bay” đi kiếm “mồi” khác.

Bó tay?

Thực trạng “cò” dụ dỗ, lừa gạt người bệnh, đến “cò” móc nối với nhân viên y tế, bác sĩ để trục lợi đã được dư luận phản ánh rất nhiều. Gần nhất là Báo chí phản ánh một ê-kíp “cò” móc trong, móc ngoài có liên quan đến một bác sĩ và nhân viên của BV Ung bướu, ngay sau đó lãnh đạo BV đã cho chuyển công tác đối với bác sĩ sai phạm. Thế nhưng, tình trạng “cò” vẫn ngày càng bát nháo, lộng hành như chúng tôi ghi nhận được.

 “Trước đây có một số bác sĩ, nhân viên BV móc nối đưa bệnh nhân ra ngoài, chúng tôi liên tục nhắc nhở trước toàn BV nên tình trạng này nay đã giảm. Còn chuyện “cò” bát nháo phía trước, bên ngoài bệnh viện vẫn tồn tại, lôi kéo người bệnh thì chúng tôi rất bức xúc. Do “cò” đứng bên ngoài nên chúng tôi không thể giải quyết được. Chúng tôi đã nhiều lần nhờ đến công an địa phương, nhưng hiện vẫn vậy, có lẽ chúng tôi phải nhờ sự giúp đỡ của công an TP”, bác sĩ Lê Hoàng Minh, Giám đốc BV Ung bướu, bức xúc.

Tương tự, bác sĩ Vũ Hồng Thái, Giám đốc BV Da liễu, cũng nhìn nhận “bó tay” trước tình trạng cò hoạt động bát nháo bên ngoài cổng. Theo bác sĩ Thái, chỉ có công an mới có thể giải quyết được nạn “cò” bên ngoài BV, vì ngoài khuôn viên BV thì bảo vệ BV không có quyền, thậm chí can thiệp còn bị “cò” hăm dọa. “Chúng tôi chỉ còn cách khuyên người bệnh chớ nghe theo lời “cò” mà tiền mất tật mang”, bác sĩ Thái nói.

BVN-TH

 

BV321, nơi “cò” tập trung đưa người bệnh đến giải quyết chuyện "trót dại"

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5148)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6334)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9141)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12484)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6382)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh