DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,344,969

Bóng Gẫy Của Thần Tích - Lê Thị Thấm Vân (phần 1)

Saturday, August 31, 201312:00 AM(View: 5066)
Bóng Gẫy Của Thần Tích - Lê Thị Thấm Vân (phần 1)


 

blank

 

Bóng Gẫy Của Thần Tích



thay cho lời vào tập: bờ cõi khởi đầu




‘ba mươi năm’
‘ừ, đã ba mươi năm’
 

“I look for myself throughout the centuries and I don’t see myself anywhere.”
(Sorties – Hélène Cixous)
 
tập tầm vông
tay không tay có
tập tầm vó
tay có tay không
tay nào không?
tay nào có?



huyền thoại a

Hừng đông. Mặt trời đang lên, rọi soi ánh sáng đầu ngày trên da thịt biển. Biển mênh mông, bát ngát. Không chân trời, lãnh địa. Không biên cương, bờ cõi. Sóng vỗ nhẹ. Võ Thị Gái thong thả trên từng bước chân, từng bước, từng bước một. Chậm rãi, khoan thai, ung dung nhưng chắc nịch. Đi như không nơi đến, không chốn về. Đi là đi, là cuộc hành trình. Hơi thở nhẹ tênh, khởi nguồn từ tâm thế vững chãi, tâm thân vững vàng. Đầu Võ Thị Gái ngẩng cao nhìn về phía trước. Nắng miền biển ban mai chan hoà, sóng sánh, vỗ về trên mặt, lần qua vai, rồi gáy. Võ Thị Gái bận quần lãnh đen, áo màu hoa bí nụ, bước dần vào lòng đại dương, nơi nước đang tuôn vào vĩnh cửu. Mùi đất để lại sau lưng, tay thõng với những móng hồng non. Nước bắt đầu ngập ngón chân, rồi trọn bàn chân, rồi qua cổ chân. Nước biển len dần vào cửa mình, bụng, lỗ rốn, ngực, rồi cổ rồi cằm rồi miệng rồi mũi và rồi là mái tóc đen loà xoà, vết tích cuối cùng. Mặt biển ban mai vẫn bình lặng. Biển mênh mông, bát ngát. Không chân trời, lãnh địa. Không biên cương, bờ cõi.

huyền thoại b

Tối trời. Mưa tầm tã. Mưa lũ. Mưa dữ dội. Mưa không ngớt suốt 69 ngày. Nước dâng cao đến những cột nhà ven biển. Chiếc thúng tròn to gấp mấy lần cái rổ phơi khoai lang lát, Võ Thị Gái gắng sức đẩy, trên mình không mảnh vải, cố tìm mọi cách tháo gỡ cụm rong biển quấn chặt cổ chân. Và, ráng giữ vững cái thúng không bị lật úp. Vượt qua những con sóng dữ tợn cùng cơn lạnh trời đêm. Một mình Võ Thị Gái giữa bể nước đen ngòm, chiến đấu với tất cả bình sinh. Hai túi ni lông nhét chặt đá cục. Võ Thị Gái cột vào mỗi chân một túi bằng sợi dây thừng, khoanh đủ bảy vòng, rồi siết chặt nút thắt giữa con sóng dữ và mưa xối. Chiếc thúng chao đảo. Nước mưa và nước biển ngập dần miệng thúng. Trước khi phóng mình xuống biển, Võ Thị Gái ghìm người đứng thẳng, lấy con dao găm, đâm mạnh vào cổ, lút cán. Cán dao khắc đậm hàng chữ MADE IN USA. Một loạt máy bay, trực thăng, phản lực đủ hình thể chuồn chuồn, châu chấu, bọ hung, bò cạp... cánh cụp, cánh xoè... đồng vần vũ. Âm thanh khích động, điên loạn, hung hãn, xé toạc bầu trời đêm. Hành động quyết liệt kết thúc đời Võ Thị Gái.


người thứ nhất: “a hay b?”

người thứ hai: “b”

người thứ ba: “chắc là a

đám đông đồng thanh: “Chết là hết!

người thứ tư: “chắc gì Chết là hết!


Ngày hôm đó, Bí Xanh & Bí Vàng một tháng tuổi.



phần một



tuy hai mà một

nguồn cơn



Ban đầu má tức ngực, chóng mặt, đau buốt dọc bắp chân. Rồi khát nước, lưỡi khô, cổ đắng. Rồi mắc đái, bụng quặn lên từng cơn. Bà ngoại đang bán rau ngoài chợ. Chợ không xa nhà, chỉ luồn lách vài con hẻm, và một con đường duy nhất trong xóm được lát gạch với bóng nắng, bóng đêm, bóng người tan rất vội vã. Chợ Chồm Hổm. Chợ nhóm từ khi trời chưa rạng, và vãn khi mặt trời vừa chấm lưng núi-đồi. Người gọi núi, người gọi đồi. Núi-đồi tuỳ tầm mắt người nhìn. Má gắng lết ra ngõ đợi ngoại, miệng ngậm, chỉ hả khi thở. Ngậm/hả thế mà lết ra được tới giàn bông bí, rồi gục ở đó. Ngoại vẫn chưa về. Con cún ghẻ dụi mũi vào người má, phụ má thở. Má bỗng sợ cái mùi thường ngày trong nhà. Tôn bốc lửa hừng hực. Phên tết bằng lá dừa khô lạnh lẽo. Sàn nhà, đất bám lòng bàn chân, phủi hoài không sạch. Mồ hôi rịn ở cổ, nách, trán. Bầu trời phết màu đồng trên người má. Lá bí xanh, hoa bí vàng. Con cún ghẻ, lông rụng trơ từng mảng da, dòi lúc nhúc, bọ chét lách tách. Lưỡi con cún nhám và da bụng má nhám. Khi lưỡi nó cạ mặt má, rát buốt như rạ khô cào dọc sóng lưng. Nửa phần dưới má chổng ngược ngó trời, đầu rúc vào bụng con cún. Sữa con cún tươm rỉ, đắng chát như mủ đu đủ, má nút nút nút, vơi cơn đau gập người. Con cún ghẻ, điếc và câm. Chỉ có cái lưỡi là nhám, là ra-đa, là hàn thử biểu, là ăng-ten cho má ngay lúc này. Toàn bộ 39 ngón chân rách móng của nó hổng khỏi mặt đất. Con cún khò khè vào háng má. Bụng má trương phình, che cả địa cầu. Tất cả đồng đảo ngược, bắt đầu quay tít, trăm ngàn con vụ vù vù vù, hỗ trợ bởi bầy ve, ong râm ran. Con cún chẳng sủa, má chẳng gào la. Bốn bề im ắng. Âm thanh ve, ong, đầu con vụ mê sảng rền rung trong đầu má. Má nghe tiếng bụp, một dòng nước bốc khói từ háng má tuôn trào, ướt loang mặt đất, ngấm vào lòng đất, trở thành vũng xoáy, tưởng như tất cả nước nôi trên trần gian này tuôn ra giữa hai háng má banh rộng. Tiếng nước sôi réo điên cuồng. Nước ối/đái má chảy tới đâu, cây cối tan biến tức thời. Ban đầu là vũng nước, từ từ thành cái hố, rồi hồ, cuối cùng thành cái ao. Ao nước của má. Ha! Ha! Ha! Cái ao trong vắt, như nước mắt chan nước mưa. Nếu chẳng phải vì đang đẻ, má sẽ múc nước ao lên giặt quần áo, tắm táp, vo gạo, rửa chén, tưới rau. Ôi cái ao nước đái/ối của má, sẽ không bao giờ cạn! Giàn bí với lá xanh bông vàng bắt đầu rung chuyển, xoay tít. Tay má níu bầu trời, từ từ bay, cùng con cún, lông nó thoắt chốc mướt mịn như giải lụa. Trên trời ngó xuống, má thấy hai tay ngoại đang trộn đều rổ rau sống, và rảy vào bó rau muống, rau dền, rau mồng tơi bằng nước ao của má.

Một đứa rồi hai đứa rồi ba đứa rồi bốn đứa rồi năm đứa... má nhắm rịt mắt, con cún ghẻ giơ móng chân rách đếm hộ, âm thanh gió. Khi má mở mắt, chỉ còn hai đứa đen ngòm, đen như con ngươi trong mắt không chột của ngoại. Ngón tay, ngón chân nhiều quá, nhiều hơn con số má biết trên đầu ngón tay, trong trí tưởng. Hai đứa loe ngoe như ghẹ con. Da ghẹ bị trụng nước sôi, xát muối, bỏng dầu. Sắc không vàng, không trắng, mà đen lẫn lộn đồng chì thau. Hai bầu sữa căng đầy, hai đứa mút chặt hai đầu vú. Mỗi khi hai đứa mút, con cún ghẻ nấc cục, cửa mình má giật co, cơn đau xoáy thốn tận đỉnh óc, tưởng chừng sắp tống ra thêm loạt ghẹ con nữa. Cơn đau xé toạc cửa mình. Tóc hai ghẹ con xoắn lò xo, như cuống bí leo. Hai ghẹ con rúc vào nách má, háng má, nén chặt tiếng kêu chin chít. Những ngón tay ngón chân, không rõ vì nhút nhát hay hiếu chiến, lúc co rút lúc quơ cào. Bí Vàng & Bí Xanh được sanh ra, chiếm vị trí cực kỳ khiêm tốn ở cõi nhân gian này.

Má luôn đeo Bí Xanh & Bí Vàng bên mình. Khi cần giúp đỡ, ới một tiếng, con cún ghẻ xuất hiện tức khắc. Má tập ngủ với hai quả lựu đạn mở chốt. Những gói Salem lận lưng, chữ OK dính chặt đầu miệng. Những ngọn đèn xanh đèn đỏ đèn vàng nhấp nháy liên tục ở mấy quán bar mới mọc, ngoài mặt lộ.

Võ Thị Gái đã tiêu thụ trên trăm lít giấm và chục gánh rau răm. Rau răm giã nát ngâm giấm chôn trong đất một đêm. Sáng sớm nín thở, uống cạn một hơi, không được ợ, mục đích trục bào thai. Bào thai không trục đã đành, lại sanh đôi. Giờ đây, mỗi khi ẵm Bí Xanh & Bí Vàng, nghe hăng hắc mùi rau răm, mùi chua giấm. Hai mùi xông thống vào hai lỗ mũi, chẳng biết đứa nào chua? đứa nào hăng? chịu hết nổi, Võ thị Gái chỉ chực liệng hai đứa xuống đất, con cún ghẻ tinh ý, le lưỡi liếm toàn thân Bí Vàng & Bí Xanh suốt bảy ngày, mỗi ngày bảy bận, mùi hăng mùi chua loãng dần tan dần vào cõi nhân gian. Nhân gian đầy ắp bụi bặm.

Bí Vàng & Bí Xanh giống nhau như hai giọt nước lăn chảy trên mặt hay tuôn chảy dưới háng. Thứ duy nhất Võ Thị Gái phân biệt được, là một đứa có máu ấm và một đứa có máu mát. Nhưng cũng làm Võ Thị Gái điên đầu, là máu mát và ấm thường xuyên thay đổi.

Võ Thị Gái ngửi mùi xác chết của hai đứa con và của chính mình. Con đường một chiều xông mùi tử khí. Cuối dãy mộ địa, là nấm mồ chôn hai đứa bé nằm Trong nhau. Sát cạnh là lòng huyệt đào sẵn, bộ xương mủn Võ Thị Gái xếp đều, đầy đủ, đẹp như giấc mơ trinh nữ. Mùi tử khí, nấm mồ, bộ xương mủn, lòng huyệt lôi kéo Võ Thị Gái không chút khả năng kháng cự.

Cả cái may-ô trắng hắn nhét tọng vào mồm má. Cái may-ô hắn thường khoác trên vai trần khi trời đổ nắng. Màu da của hắn đen thui như dầu hắc rải đường. Thường ngày hắn hiền lành nhất bọn. Ít nói, ít cười, nhưng khi tung tiền hay cho quà hắn lại là tay hào phóng nhất. Ở hắn toát ra cái mùi Có Thể Tin Tưởng được, nhưng ngay lúc này đây, má ngập ngợp mùi bia rượu. Má cố giãy giụa dưới cánh tay hắn. Bóng tối đặc lềnh dù trời sáng trưng. Cánh tay hắn nặng hơn toàn thân má. Nó là khối quyền lực. Hắn nhấc bổng người má, tấn mạnh vào tường, tạo tiếng to đùng. Má ngất nửa thân dưới. Hắn khoá tréo hai tay má đằng sau. Tấm thân hắn là lò lửa. Con trâu điên biết chính xác hành động muốn gì. Cái may-ô hắn tọng trong mồm làm má nghẹt thở. Má thấy mình đang bị ai vất xuống vực thẳm từ trời cao. Hàng triệu vòng tròn xoay tít trong tròng mắt. Sức mạnh quyền lực thật khủng khiếp. Thịt dần thịt. Hắn như cọp say máu, xé toạc má. Hắn đâm vật gì cứng như khúc củi vào háng má, sâu thấu đỉnh óc. Đớn đau má hét, Không Được. Cơn đau bùng theo từng cái thốc người của hắn. Mạnh bạo. Liên tục. Mớ tóc dài của má hắn xoắn ghì trọn mấy vòng tay. Hắn nhai nát đầu vú má. Hơi thở hắn như sấm rầm. Má cố cắn cào cấu nhưng không được. Hai chân má cố đẩy cũng không được. Má không thể bám vào vật thể hay ý niệm nào cả. Ôi! Quyền năng của kẻ có sức Mạnh. Má Vỡ Tan Tành.

Giờ đây, mỗi khi đi tiểu hay đi cầu, Võ Thị Gái nghĩ ngay đến khúc củi dài, khô, cứng, đầu nhọn hoắc thọc sâu vào lỗ-đít-lỗ-đi-tiểu-Ôi-đớn-đau-đến-dường-nào. Quá khiếp sợ, Võ Thị Gái nín nhịn. Bụng mỗi ngày một trương phình.

Bí Vàng & Bí Xanh vừa lọt lòng. Con cún ghẻ, răng nanh rụng hết, phải dùng răng hàm xé toạc buồng nhau, cắn đứt cuống rốn, liếm sạch chất nhờn xanh xám đục bọc quanh thân thể Bí Xanh & Bí Vàng. Động tác con cún cực nhanh, cực gọn.

Sau biến cố cái chày giã hung bạo cái cối, Võ Thị Gái chỉ hoàn được 1/10 hồn. Gã Mỹ to con nhất, câm lặng nhất, quẳng nhiều tiền nhất, lại tàn bạo nhất. Võ Thị Gái nhớ lúc hắn tọng cái may-ô vào họng, hơi thở hắn sặc mùi rượu đế quốc Mỹ. Mùi của những quán bar mọc lan như nấm dại ven mặt lộ. Nhiều lần phải đi ngang, Võ Thị Gái rán sức băng thiệt lẹ, sợ có ai nhào ra nắm cổ lôi vào. Quán bar như thỏi nam châm, có khả năng hút hầu hết những đứa con gái đồng trinh đồng lứa. Vào trong đó, trở ra thành ai khác. Nó có quyền phép làm đứa con gái không còn nhớ tên, nhớ tuổi, nhớ người đẻ ra mình. Những gã đàn ông khuôn mặt lầm lì, ra vẻ ta đây sẵn sàng chở che các cô gái, luôn đi tới đi lui trước cửa, thỉnh thoảng búng ngón tay cái tróc, miệng nhai kẹo sing-gum, huýt sáo, mắt lườm. Âm thanh bùm bùm bùm quắn đặc khói thuốc lá, khói xăng xe đò, xe jeep, xe vận tải, xe nhà binh, và mùi bia rượu, mùi mồ hôi, mùi đô-la càng ngày càng toả kín bầu trời. Cả xóm, chẳng trừ một ai, đều bị đám lính Mỹ va mạnh vào người, không đầu thì chân, không trong bụng thì ngoài da, chỉ vì chúng giúp thanh toán cái đói. Cả xóm thay đổi, khó hình dung khuôn mặt, nhịp sống bình thường ngày cũ. Những cái giếng, thường ngày lũ con nít, đám đàn bà ra tắm giặt, đã bị lấp. Giờ chỉ còn hai cái, một ở cuối ngõ, và một ở sau sân miếu. Võ Thị Gái đi gánh nước ở cái cuối ngõ.

Cái bụng càng trương to thì khoảng cách vô hình càng xa lạ. Cái khoảng cách vô hình xa lạ làm Võ Thị Gái ngột thở. Nước mắt không chảy ra từ cửa mắt mà từ cửa mình, thoảng mùi húng lủi khô và vị chát mướp đắng. Phải chi nước ép từ tim, tuôn từ mắt, thì Võ Thị Gái có thể cười được dễ dàng với mọi người chung quanh, hay chỉ cười với riêng mình mỗi đêm trước khi chìm vào giấc ngủ, mang theo chùm tia sáng mặt trời lúng búng giữa trưa, hay mùi dú dẻ chín lịm, mọng căng phủ ấm da thịt giữa đêm rằm. Giờ thì, mùi lá bí xanh, màu hoa bí vàng rất đỗi buồn bã. Vũ trụ tối om.

Không hiểu đớn đau là do Võ Thị Gái nghe tiếng cười đùa/trò chuyện/khóc lóc/hát ru kia không? Cuộc vui-nỗi buồn Võ Thị Gái hoàn toàn không được mời tham dự, mà một thân đối phó. Hai đứa có chung một thế giới, không theo nguyên tắc, thời khoá biểu nhất định. Chúng tự do tuyệt đối, thoải mái như đi chân trần trên cát. Võ Thị Gái thông hiểu đầu mối của sự bi đát là tiếng cười đùa/khóc lóc/trò chuyện/hát ru kia. Và biết là của/bởi/do mình tác tạo. Võ Thị Gái không thể chấp nhận huống chi là tôn trọng.

Hai đứa ngọ nguậy 24/24. Hai con ghẹ lột, càng & que đỏ hói. “Người không ra người. Ngợm không ra ngợm.” Chòm xóm rỉ tai xầm xì. Những tín hiệu câm truyền nhiễm như thứ dịch ma quái mới phát hiện. Nhu cầu ôm ấp, vỗ về, chở che của người mẹ bị giết non, không thời gian tức tưởi, xót lòng. Mỗi ngón tay chỉ trỏ, là mũi tên độc gắm phập tim Võ Thị Gái. “Hai quỷ con đội mồ sống dậy chọc phá xóm này.” “Mắt hai đứa trắng dã, da đen thủi đen thui, cái hĩm không lỗ, bịt kín lông dày trui như rễ tre. Không khóc mà tru. Phải giết phải triệt tiêu phải bóp mũi phải chôn sống phải... bà con làng xóm ơi!” Những lúc tai má nghe như vậy thì hồn xác má bay tận đẩu đâu, hết ngó trời rồi ngó đất như kẻ mê sảng. Luồng ánh sáng loé trong đầu, sáng màu kỳ lạ, choé ngời như gươm, má chỉ thấy và nhớ thế. Một buổi chiều, dài hơn tất cả những buổi chiều của đời má gộp lại. Má ra sau bếp, lấy cái thau thường ngày dùng rửa chén, vo gạo, giặt quần áo. Cái thau duy nhất trong nhà. Má tráng sơ, bỏ hai con ghẹ con vào. Càng & que níu lấy nhau, rồi cùng bấu vào khoảng không. Má ủ hai đứa trong cái mền rách tươm viền, lủng nhiều lỗ, rồi cặp cái thau ngang hông, như ẵm con đi chơi, đi chợ. Má đi dần ra ngõ, chẳng biết đi đâu, làm gì với hai con ghẹ con. Thanh gươm sáng lửng lơ trên đầu, chỉ chực chờ cắt ngọt cổ má. Má cứ đi... trời vẫn cứ chiều, miệng gọi Vừng ơi! Vừng ơi! Vừng ơi! không ngớt. Cổng trời vẫn đóng kín. Không gian toé ngàn tia sáng dọc ngang thấp sát dần trên tóc má, âm vang tí tách, như muối hầm rang, như củi khô lùng bùng cháy. Má đi về phía cuối làng. Mưa bắt đầu đổ hột to như hột bắp. Cái thau ngập nước, hai con ghẹ con vẫn ngọ nguậy, níu nhau, vừa hát vừa run, rồi nhìn nhau cười rất đỗi vô tư. Má nghiêng thau, chắt nước, hai con ghẹ tuôn ra theo nước, cái mền cũng tuột, má túm cả mền cả hai con ghẹ bỏ lại trong thau, rồi tiếp tục đi. Sấm chớp xẹt lửa cháy từ đuôi tóc má cháy dần lên, tới đỉnh đầu thì bị mưa xối tắt ngúm. Sữa từ hai bầu vú má phun ra hai vòi. Hai vòi phun ngay họng hai con ghẹ con. Má cởi áo cởi quần, ủ thêm cho hai con ghẹ, rồi khẽ khàng đặt cái thau dưới gốc cây ổi đang hừng hực lửa. Ba chân bốn cẳng má ù chạy, nghe tiếng rượt đuổi vọng từ không trung, “phải giết phải triệt tiêu phải bóp mũi phải chôn sống...” Càng chạy lửa càng bám sát lưng, cùng tiếng tru của hai con ghẹ đuổi theo. Tru được là sống được. Má yên chí một cách mãnh liệt. Bước chân chạy của má lướt trên mọi vật thể đang hiện hữu, tồn tại trên đời. Má chạy mãi, chạy hoài, chạy đến khi đụng phải trời đêm.

Cái thau nhựa cũ, không sắc không mùi không vị, bao nhiêu năm lay lắt trong nhà, việc gì cũng cần đến. Từ tắm tới rửa rau, giặt quần áo, vo gạo đến hứng nước mưa rửa háng, giờ thì đang đựng hai đứa, nằm tênh hênh, gió thổi tốc mền rách, cùng bộ quần áo má cởi trùm phủ hai đứa như khi ra với đời, giờ bay đi cùng với đời. Cái thau đựng hai đứa, đặt dưới gốc cây ổi toả mùi chín nưng nức không gian cả làng vào những đêm không trăng. Làng gọi cây ổi ma hoang. Nó mọc trước cổng cô nhi viện, và di chuyển qua lại trong bóng đêm, khuya khoắt.

Võ Thị Gái lấy dao nhíp bửa cau của bà ngoại xởn trọc tóc. Tóc này tóc này tóc này. Xởn chỗ này thì mọc chỗ khác. Tóc mới, cọng đen cọng vàng, cọng thẳng cọng quăn. Cây khế bỗng mọc chuồi cả thân cả rễ vào trong nhà khi trưa. Gốc khế có cái mả chôn hai người đàn bà trần truồng ôm ghì nhau tự tử. Cây không bao giờ bị gãy nhánh, dù mưa trút gió thổi sét đánh. Bà ngoại gọi là cây khế âm. Lá sáng héo, trưa tươi, chiều có hôm rủ, có hôm chĩa thẳng ngó trời. Hoa lúc rời nhà thì tím non, lúc về nhà thì đỏ bầm. Cả xóm sợ nó vãi đái nhưng Võ Thị Gái không hề, bởi nhiều bữa được ăn khế thay cơm, nửa đêm trở mình, ợ tiếng to đùng, men chua xông tận óc. Cây khế âm không tuổi, với cái mả chôn hai người đàn bà tự tử vì tình, trong tư thế thịt dính thịt, khắc dấu ấn trái tim, hình cửa mình đàn bà trên từng cái trán của bất kỳ đàn ông trong xóm. Những kẻ đánh mất bản chất từ tâm.

Vòng rào kẽm gai cuộn tròn từng lọn, rỗng ruột, chồng chất. Đầu kẽm gai nhọn hoắt, đâm là phọt máu. Má và vài con bạn nhỏ thó luồn bên trong, tìm cách chui vô trại lính Mỹ. Những cái kẹo sô cô la ngọt ngọt, đắng đắng. Lon B2, B3, B1 chứa đựng những khoanh bánh khô vỡ vụn, thịt bò nghiền nát. Kẹo cao su nhai hoài nhai huỷ nhai luôn răng mà không hay. Trái táo mang mùi lạ từ dải-ngân-hà-tháng-tám-xa-xăm. Những bịch quần áo đã mặc, liệng ra từ trong trại lính Mỹ. Giặt quần áo Mỹ, từ ngữ mới, việc mới cho người dân trong xóm. Đàn bà con gái, thanh niên ông lão túa ra chụp giựt quần áo dơ bẩn của lính Mỹ mang về nhà giặt. Làm gì còn khó, chứ giặt quần áo thì trẻ con thò lò mũi xanh còn làm được. Mùi mồ hôi Mỹ, hơi thở Mỹ xâm lăng từng nóc nhà. Hàng loạt vị cứu thế đồng xuất hiện. Những túi vải to, chứa quần áo bẩn, cả cha mẹ lẫn con cái kéo lệch xệch về. Những cái áo cả nhà chui vô, chạy chơi ú tìm, vẫn còn thênh thang. Đôi khi lục túi, sót vài đồng tiền cắc leng keng, cầm chắc chúng trong tay mà chẳng biết chi vào việc gì. Hoặc mẩu giấy ghi hàng chữ, dẫu trí óc cả xóm gộp lại, đọc cũng đếch hiểu. Cái xóm, từ thời lập quốc đến nay, chưa có người nào trải nghiệm một bữa ăn no-ngon, nhưng giờ sực nhận ra, những đồng tiền cắc lạ kì kia là của quý hiếm, vật thuộc bảo tàng viện. Chẳng khác lượng vàng ròng 24, hoặc tấm vé số, 95% trúng lô độc đắc. Biết đâu đấy! Mỗi người thêu dệt một kiểu, sẽ sử dụng một cách, nhưng chung quy đều tin rằng có khả năng xoay chuyển số mạng người đang sở hữu. Những túi quần áo, giặt vo chà xát vắt phơi khô trên dây kẽm gai, rồi ủi giữa những ngày trời thổi lửa. Trao đổi thường ngày mọi người trong xóm giờ được bồi thêm những từ ngữ mới toanh, me-you-OK-salem-búm bùm bum-numbaone là tốt numbaten là không tốt. Những đứa trẻ líu đíu, đi như móc vào nhau, rớt dép, rốn thò, thối tai trước kia giờ đua chen tranh giành chụp giựt với người lớn những bịch quần áo bẩn từ trong trại lính Mỹ phóng ra, bay bổng trên không trung, rồi rơi xuống đất biến thành thứ bổng lộc cứu chuộc đám dân đen đầu đất. Tóc người nào cũng hừng hực lửa, chỉ mồ hôi nước mắt của chính họ mới đủ khả năng dập tắt.

Võ Thị Gái không lanh lẹ nhưng giỏi luồn lách vào bên trong trại lính Mỹ cùng vài con bạn. Lần đầu cả bọn chưa biết Sợ là gì, chỉ sợ kẽm gai nhọn đâm phun máu, xé toạc da. Nhưng rồi những thỏi kẹo, những lon nước ngọt, những nụ cười ban phát xoá dần nỗi sợ. Mùi phương trời xa ngái và hàm răng trắng thẳng tắp, cùng đôi mắt có hai con ngươi tròn vo như hai viên bi, ước chi được móc ra chơi. Baby OK salem you me no yes Võ Thị Gái nhanh mồm nói tuốt luốt, ai sao mình vậy. Sợ hãi chắp cánh bay xa, biến khỏi Võ Thị Gái sau vài lần chuồi người vào bên trong vòng hàng rào kẽm gai để ngả tay xin kẹo sô cô la, uống cô ca, và vài đồng tiền cắc. Một điều Võ Thị Gái không hề biết (để sợ) là cơn khát con gái của binh lính Mỹ xa nhà. Bất cứ thứ gì trên đời cũng đều có giá. Có cái giá trả bằng phận người.

Tuổi mười lăm băm vằm sừng trâu. Má không băm vằm được sừng trâu Mỹ. Sừng trâu Mỹ đã băm vằm toàn thân má. Vỡ Vụn. Nát Tan.

Những chiếc xe chở đám binh lính Mỹ chạy trên đường lộ. Bụi dấy lên, xoắn chặt từng vòng, toả ngút vào cõi trời xanh lơ. Chúng vẫy tay, miệng toe toét cười mà mắt trố màu sợ sệt. Xe xanh, áo lính xanh, màu mắt xanh, đường chỉ lòng bàn tay xanh, đồng đô-la xanh, gân chân cũng xanh. Tất cả xanh xanh băng băng, nghiền nát mọi thứ. Từ cỏ khô đến óc người. Cây cối hai bên đường ca bản đồng dao buồn bã giữa tiếng bom nổ, đạn rơi, súng bắn. WELCOME TO VIET NAM!

Những thùng chứa đồ ăn thảy ra từ trong trại lính Mỹ tẩm chất độc dược: ngon, béo, ngọt, nhiều, lạ, thơm, ghiền... Tất cả gành giựt. To-khoẻ-nhanh thuộc chế độ cơ bắp thị trường. Những bàn tay đón chụp không khí, móng tay cào cấu đất, lòng tiếc hùi hụi thùng quà chụp hụt. Thùng quà made in USA, từ dải-ngân-hà-tháng-tám-xa-xăm. Mùi Mỹ đất Mỹ tiếng Mỹ người Mỹ đô-la Mỹ như mưa đổ xuống xứ sở bụi đất nung thịt gót chân bốc phèn chua, da đầu nhèm nhẹp, tóc tẩm mùi nắng khô khốc, quanh năm.

Sau lần cái chày bốc lửa thụi sâu vào cái cối non Võ Thị Gái thì giếng kinh nguyệt hạn hán, dù nó chỉ mới chớm nhỏ giọt trên dưới nửa năm. Giếng máu biến mất thay cho bụng mỗi tối trương phình một chút. Tất cả thứ khác trên thân thể ngày càng tóp teo. Cái bụng chường ra trêu chọc, thách thức đám đông. “Cái thúng, vỗ đi vỗ đi bà con ơi!” Cái bụng là dấu hiệu xấu xa tội lỗi của xóm, cho ai lỡ nhìn làm dơ mắt họ. Bà ngoại bị chột một mắt, đám đông gọi tắt bà chột. Bà chột ở đợ, bà chột ăn xin, bà chột bán rau là những từ đi kèm. May bà còn một mắt để nhìn được giàn bí trong vườn quanh năm nở hoa vàng thắm, dù chẳng bao giờ kết trái.

Cả xóm trên dưới vài trăm nóc nhà. Nóc nhà nào cũng bị dột, dù lợp tôn hay lợp lá. Lác đác vài nhà bắt đầu lợp ngói. Màu ngói đỏ vừa phô trương hiện đại vừa doạ nạt mắt người nhìn chưa quen. Những con đường ngắn chật, cong queo thích hợp lòng dân trong xóm. Những cục đá lượm chơi ô làng. Những nhánh cây khô tước sạch bẻ đều chơi thẻ. Những sợi thun kết lỏng nhảy dây. Rồi thì chân gác tay chồng chơi đi chợ về chợ. Những trò chơi không tốn một cắc của cha mẹ đói nghèo truyền kiếp. Không cần ngửa mặt ngó trời nửa phút để tra hỏi ý nghĩa đời sống là gì? chết rồi đi đâu? Những tiếng cười hồn nhiên đang bị vỡ dần, nghiền nát dần bởi bánh xe cam-nhông, công-voa chở người lẫn súng đạn từ từ tiến sâu tiến thẳng tiến mạnh vào lòng đường, mạch máu của xóm. Chiến tranh lan nhanh, mang theo màu da lạ mắt, tiếng nói lạ tai. Cả xóm nông náo. Mối mọt trong đêm bỗng hùng hồn túa ra từ những kẹt cửa chôn kín hàng vạn năm.Võ Thị Gái men theo màu nâu đục thỏi sô-cô-la mang từ xứ lạnh đến xứ nóng, biến thành vũng bùn nhầy nhụa.

Ngôn từ tuột khỏi cửa miệng: mamasan babysan youme OKsalem nubanone nubaten givmethis givmethat chạp chụp gút bai... Ngôn ngữ quái đản là nguyên do cái bụng chình ình Võ Thị Gái trực diện mỗi khi trần truồng. Võ Thị Gái thấy bụng mình như quả bóng lọt khỏi cửa, bay vào không gian đen ngòm. Thứ màu vĩnh cửu. Thứ màu dân đen. Bay qua những căn nhà đồng loạt nằm úp mặt, chổng mông gào khóc trong giấc mơ. Những cái mông tập thể đen sì, tựa cáu ghét giắt quanh viền móng chân chứa đựng nông cạn một cách hồn nhiên. Nước mắt lẫn sình lầy tuôn sền sệt ngỡ rằng sô-cô-la huyền diệu đổ xuống từ dải-ngân-hà-tháng-tám-xa-xăm.

Ban đầu bụng má nhỏ như trái quất, rồi trái quít, rồi cam sành, rồi bưởi... cuối cùng biến thành trái dưa hấu to nhất chợ. Ruột dưa đỏ kè như mặt trời đang nổi cơn thịnh nộ vô lý. Bụng má lớn dần dưới giàn bí. Giàn bí má phụ ngoại ràng, cột khi trí khôn lẫm chẫm đâm mầm. Những sợi dây bí phóng nhanh quấn chặt giàn. Lá non đâm chồi, búp hoa hé nở. Con cún ghẻ xuất hiện cùng thời điểm ngoại lập giàn bí. Ơi! Lá bí xanh ngắt, Bông bí vàng tươi của má ơi!

4 giờ chiều, Võ Thị Gái nghe tiếng cười khúc khích của trẻ con, nhìn quanh quất, chẳng ai trong căn nhà vắng, cả tiếng chuột rít cũng lặng đâu mất. Nửa đêm choàng tỉnh bởi tiếng ré kinh hoàng của đứa bé hụt chân ngã, làm bầy dế sau nhà khiếp sợ, nín thin thít. Rồi khám phá tiếng ré & tiếng cười phát xuất từ trong bụng mình, Võ Thị Gái hoảng loạn. Có hôm Võ Thị Gái nghe tiếng cười khóc-hát ru-trò chuyện hết sức dị kì. Âm thanh dị kì không làm Võ Thị Gái hoảng sợ mà dư khả năng làm Võ Thị Gái buồn bã khôn lường. Cô Đơn. Không bất cứ thứ gì dính vào mình cả. Không là máu mủ ruột thịt, mà trơn tuột như mưa đổ trên tán lá nhựa. Tiếng cười khóc-hát ru-trò chuyện với nhau kia thuộc về thế-giới-nào-đó mà Võ Thị Gái không thể/được dự phần. Xa lạ. Có như không. Cảm giác như cả trần gian quên mất mình. Nước dưới giếng múc từ gàu lên, còn có âm thanh vang vọng, những tiếng cười khóc-trò chuyện-hát ru kia không thuộc về Võ Thị Gái, tách bạch một cách chắc nịch, chủ ý. Võ Thị Gái không khổ xác, mà khổ tâm trí bởi giấc mơ thường đến vào nửa đêm về sáng.

Bước chân người đàn bà chưa hề giẫm chệch một bước ra khỏi xóm, nơi nhà không số, xóm không tên. Một lần xa lắc xa lơ, bà đã đếm nhẩm trong đầu được hơn vạn bước, từ bước đầu đến bước cuối của xóm. Cách đếm bà tự nghĩ ra. Khi chân dừng, gọi là cuối, ngược đôi bàn chân, gọi là khởi đi từ... Tấm lòng gói gọn bao chục năm đếm bằng tuổi bà. Thế giới xóm quá bao la trong tầm mắt bà. Người Mỹ xuất hiện, bà gọi chúng từ mặt trời rơi xuống. Phi hành gia Armstrong bước những bước chân đầu tiên trên cung trăng không có trong bộ sưu tập truyện cổ tích bà từng nghe đi, kể lại. Sáng đó, bà đi về phía bìa phải của xóm, trật chân ra khỏi xóm độ trên dưới trăm bước. Lần đầu tiên, đôi chân trần bà giẫm lên đất lạ, để vào cô nhi viện, xin lại một trong hai đứa, bởi tay bà chỉ ẵm được một, dẫu bụng bà muốn cả hai. Trên đường đi, bà nguyện rằng, đứa nào bà thấy trước, chứ không phải đứa nào bà nghe tiếng trước. Ở đời biết bao điều ước muốn mà không thành. “Ngoại đây con!” bà nói khẽ. Đứa bé bà ấp trong nách sáng hôm đó là Bí Vàng. Bí Xanh nằm quay mặt vào vách, nhường phần định mệnh. Có Bao Giờ Lịch Sử Lỡ Lầm Không?

Bà ngoại bị chột một mắt. Còn một mắt chỉ trông coi được một đứa. Bầy châu chấu nhảy múa trên mặt Bí Xanh. Bầy cào cào cào nát mặt Bí Vàng. Quỷ sứ là gì hở Chúa? Bí Xanh hỏi. Mọi đen là gì hở bà? Bí Vàng hỏi. Đó là câu hỏi đầu tiên trong đời chúng. Cả hai hình dung quỷ sứ và mọi đen trong đầu, chắc màu da không đỏ không trắng không vàng không xanh, nghĩa là đen. Mọi đen bày tỏ khinh miệt. Quỷ sứ biểu tượng tội ác.

Tâm trạng Võ Thị Gái lúc nào cũng như cọng lông mèo bay lạc vào hành tinh cạn gió. Đầu rời, lưng gãy, tay chân cắt lìa bởi bụng phồng như trái bí ứ hơi thở của kẻ răng hàm bị hà ăn. Sâu-hư-thối. Một buổi tối trời, bụng trương cứng, to ngang ngửa trống làng. Khi đi, vào ngày lẻ, Võ Thị Gái ghì chân mé phải. Vào ngày chẵn, Võ thị Gái ghì chân mé trái. Đó là bí mật.

Bí Xanh có tật khóc đêm. Tiếng khóc vang vọng cả cô nhi viện. Bà sơ đề nghị Bí Xanh nằm một mình ngoài sân để khỏi đánh thức những đứa trẻ mồ côi khác. Thế là, trong đêm tối, Bí Xanh khóc cùng bè với bọn dế nhủi tinh nghịch, với mụ ộp oạp già hơn trăm tuổi. Bí Xanh ngó vòm trời, từng chùm sao thi nhau phóng dao tua tủa, quên cả thở. Bí Xanh nghe tiếng ngáy, hắt xì, ngáp, và nấc cụt của bầy côn trùng hấp hối. Con cún ghẻ từ đâu xuất hiện mơn trớn dỗ dành Bí Xanh: ngủ đi ngủ đi ngủ đi mày nhé... Cây ổi đồng trinh say mê khiêu vũ một mình trong bóng đêm, quanh chỗ Bí Xanh nằm, toả mùi thơm dị kì. Đêm trước ngày bà ngoại đến ẵm Bí Vàng đi, bị nằm một mình ngoài sân, Bí Xanh khóc, tiếng khóc vang dội, chẳng khác trời đang nắng chang chang mà sấm sét rền rung. Vài đứa trẻ phải mút chặt ngón tay mạnh, nhanh hơn. Cây ổi đồng trinh biến đâu mất đêm hôm đó. Con cún ghẻ cũng không đến liếm mặt vỗ về Bí Xanh: ngủ đi ngủ đi ngủ đi mày nhé... Sáng sớm hôm sau, bà sơ ra sân ẵm Bí Xanh vào, người Bí Xanh từ đen chuyển sang tím chuyển sang vàng chuyển sang đỏ chuyển sang đen. Khi bà ngoại giơ tay ẵm Bí Vàng, ruột Bí Xanh vữa nhão như bùn. 1/2 phần hồn và 1/2 phần xác từ từ lìa khỏi Bí Xanh. “Để yên cho nó ngủ.” Câu nói đầu tiên và cuối cùng, Bí Xanh nghe từ miệng người đàn bà bị chột một con mắt.

Đen thủi đen thui đen nhẻm đen kịt. Có đứa chơi đểu, quẹt nhọ nồi dí vào mũi Bí Vàng, nè, mày nè, mày nè, đen nè, đen ơi đen à... Cả đám con nít giễu chọc, cười sướng đã đời. Chúng nối đuôi chơi trò rồng rắn lên mây, xin khúc đầu, không cho, xin khúc giữa, không cho, vậy khúc đuôi, không cho nốt. Chúng xô Bí Vàng ngã sấp, rồi ù chạy. Cả bọn biến mất trong hẻm, như bầy gián đêm.

Con nít từ mọi ngõ ngách tuôn ra. Mụ điên tới! mụ điên tới tụi bây ơi! Trong vài phút, con nít cả xóm tụ lại, điểm danh không thiếu mống nào. Chúng bao quanh mụ điên như vòng vây lửa trại, nhảy múa vỗ tay ca hát. Cái lon, bọc nhựa, que cây, cục đá... Mỗi đứa thủ sẵn trong tay một thứ để đâm, chọc, liệng, ném, thọc, đánh, quất, quẹt... Mụ điên trần truồng tựa nhộng cái. Đứa không có gì thì nhào tới véo đùi, giựt tóc, kéo tai, thậm chí dơ cao cẳng đá mụ một cái xiểng liểng. Mụ hết chửi, lại khóc, rồi cười, cuối cùng dùng ba cái răng còn lại vừa tự cắn vừa nhay lợi. Hai mắt phóng hai mũi tên lửa. Tụi con nít ù chạy. Riêng Bí Vàng đứng chịu trận, đợi ngoại tới nắm tay dắt về. Bụng ngoại như vừa ăn rổ ớt hiểm, uống gáo cốt khổ qua.

Tiếng khóc hai con đen vang vọng suốt 49 đêm ngày. Chúng thay phiên nhau làm cả cô nhi viện không phân biệt được đứa nào khóc, đứa nào nín. Cả hai như bóng như hình, tàng và hiện cùng lúc. Ban đêm, bọn trẻ lấy tay bịt mắt, sáng sớm ghèn đóng cứng mắt, múc nước giếng kỳ cọ, vẫn không sạch. Biết đem vất hai con đen đi đâu, chẳng lẽ bóp mũi? (Sẽ) chẳng có ánh mắt, tiếng thở dài trắc ẩn của bất kỳ ai. Sáng trời, chuyển hai đứa vào nhà. Tối trời, chuyển hai đứa ra sân. Giữa những giờ chuyển, khuôn mặt hai đứa hoàn toàn trơn tuột, không ai đọc được điều gì. Hai con đen giờ đây bị tách lìa hai ngả. Đám trẻ hết còn nghe tiếng quát tháo, như gió rít qua từng kẽ răng. Chúng mường tượng bầy quạ trời chập choạng bay sà xuống đậu trên nhánh keo sau vườn. “Khóc nữa là tao bóp mũi, nhận nước cho chết cha chết má tụi mày bây giờ.” Cả đám không hề có chữ cha chữ má trong từ điển đời chúng. “Khóc nữa là tao liệng ra đường... Khóc nữa tao kêu mẹ mìn tới bắt... Khóc nữa thì ông kẹ... khóc nữa...” Giờ chẳng còn nghe tiếng khóc, tiếng khóc nữa... Hình ảnh căn nhà với mâm cơm nóng, có canh thịt, cá kho, ba má thay nhau dỗ dành ăn đi con nhai đi con nuốt đi con... Tay đút cơm, đút luôn tình yêu thương vào lòng con cái. Tượng thiên thần có nước da màu huệ trắng treo trên tường, giữa tượng Đức Mẹ Đồng Trinh và Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp bỗng lung lay, long khỏi tường, chưa chạm sàn nhà, tượng đã vỡ tan.

Trong giấc mơ, có kẻ lạ mặt đến dụ khị Bí Xanh tự móc mắt thì sẽ được gặp-lại-nửa-phần kia. Bí Xanh khạc đờm vào mặt hắn. Ừ, quyền năng như Chúa mà còn bị người ta lột truồng đóng đinh treo lủng lẳng trên thập tự giá nữa là... Câu chuyện truyền miệng của đám vô công rỗi nghề: “Con người nói rằng con chó con gà con heo con vịt sinh ra cho con người ăn.” Con bé 7 tuổi đang ngồi cạnh hóng chuyện, xía vô, “Con cọp bảo cháu rằng, con người sinh ra để cho nó ăn.” Đám vô công rỗi nghề đầu to trán nhẵn mông đầy thẹo bỗng nghệch mặt, cứng họng. Bí Xanh thắc mắc, con vật nuôi trong nhà được gọi là pet. Nhưng khi làm thịt, bày trên bàn ăn thì gọi dinner.

Bí Vàng-khoảng cách-người khác là sự khinh bỉ. “Cứt nó tao thấy cũng đen thui. Lại gần là vấy đen ngay đấy tụi bây ơi!” Đen là cùi hủi, là xui xẻo. “Cùi là gì hả ngoại?” Bí Vàng hỏi. “Sao cháu lại hỏi thế?” “Hủi là gì hả bà?” Bí Vàng chưa tha. Ngoại im lặng. Con mắt chột của ngoại da dính da, mắt sáng còn lại có cũng như không. “Bọn nó không cho con chơi ô làng, nói tay con thúi cứt. Không cho con chơi u mọi, nói không muốn dây với hủi.”

Mồ hôi nách ngoại ngọt như mía, ngát như hoa chanh. Không đắng chát như ruột cau héo. Tóc ngoại mỏng manh tựa cánh chuồn chuồn. Tóc Bí Vàng xoăn tít, rậm rạp, rối bù. Nhà không có lược, Bí Vàng lấy tay kéo dài từng sợi tóc xơ cứng y cọng miến khô. Đôi khi Bí Vàng thấy tóc mình óng ả, nồng nàn như rạ chín. “Màu tóc ánh trăng!” Ngoại nói ngôn ngữ giấc mơ. Mọi người gọi Bí Vàng là con đen, chỉ ngoại gọi Bí Vàng ơi... Bí Vàng à... Đấy là sự khác biệt. Lòng thương yêu chân thật, không tưởng tượng. Bí Vàng ưa nghịch cọng bí. Cứ mỗi cái hoa, đi với cọng bí quăn tít, giống tóc Bí Vàng. Cầm tay kéo, nó dài gần bằng gang tay, thả buông, tức khắc nó thun lại bằng đầu móng út. Bí Vàng sống với ngoại và giàn bí. Cả hai không đáng bị nguyền rủa, cũng chẳng cần lý giải.

Bí Vàng nghiện mùi nách ngoại. Từ ngửi tới liếm rồi ủ mặt vào đó đánh một giấc thật đã đời. Mở mắt, tất cả trắng phau như nắng. Chỉ có nách ngoại là nơi chốn Bí Vàng nghe tim mình đập trúng nhịp. Ngoại luộc khoai với đường thẻ, rắc mè nâu, rồi hà hơi thổi bớt khói, từ tốn đút Bí Vàng ăn. Mắt ngoại yếu, răng ngoại cũng yếu nên ngoại hiểu Bí Vàng bằng tai, Bí Vàng hiểu ngoại bằng mũi, như nước sông không xâm phạm nước giếng. Ngoại chẳng hề thở than, “Già sinh tật.” Màu da đen tuyền Bí Vàng ngoại mơ tưởng (sẽ) không (bị) như trời đêm ăn lần trời sáng. Thế giới ban đêm không thống lĩnh được tâm tư ngoại. Màu quần ngoại bận cũng đen như màu da Bí Vàng. Màu đen nhuộm trọn tròng mắt không chột của ngoại. “Bà đến trần gian này vì có cháu.” Ngoại nói, rồi ngồi đếm tuổi bà và cháu bằng những đốt xương bàn tay chẳng bao giờ cần cắt móng.

Sáng nay chuồn chuồn bay lanh, khó cho Bí Xanh rượt đuổi. Mùi đất thường nồng vào khoảng trời đất giao nhau ở trục sáng tối. Trục giao nhau bủa vây sự chờ đợi để Bí Xanh tự cười có căn cớ. Tay xoắn lấy xoắn để chùm tóc, trò chơi kéo dài đến khi rã rệu thì ngưng. Tròng mắt Bí Xanh ngày càng xanh. Xanh tựa mặt biển bình minh. Bà sơ múc nước giếng xối dội lên người Bí Xanh, “Đôi mắt dầm mưa, không khéo khổ cả đời con ạ!” Tạ ơn ai đây? Kẻ tạo tác ra đám con mồ côi, con hoang, con vô thừa nhận, quanh năm bụng ỏng vì nuốt bụi. Âm tiết cuối cùng của các sơ luôn thẳng vút, mà đôi mắt luôn cụp vì thiếu ngủ. “Đức Chúa Trời ban quà quý cho các con là sự sống.” Đàn sán đang ngủ gật trong bụng trẻ con ngọ nguậy tìm cách chui ra, đồng thanh cất tiếng: “Nhưng nếu chúng con khước từ món quà quý Chúa trời ban, có được không ạ?”

Trời nắng/mưa cùng lúc. Bà sơ và bọn trẻ con thường trực chán đời cùng hít thở bầu khí quyển chật chội. Bí Xanh ưa đếm mắt mấy bà sơ, hoặc đếm tai mấy đứa nhóc trong lúc đọc kinh. Mắt và tai cứ nhập rồi biến, nhập rồi biến. Đôi khi trong ngày, Bí Xanh nghe tiếng nói rất kì lạ. Thứ ngôn ngữ không dùng hằng ngày, mang âm hưởng của dải-ngân-hà-tháng-tám-xa-xăm, đầy chữ sh, th, và cả f, z, j mà mẫu tự tiếng Việt cố tình loại bỏ.

Bọn con nít trong xóm tò mò sờ tóc Bí Vàng. Chúng khám phá điều kì lạ, màu ngô non dưới nắng nhưng màu đất sầu khổ khi trời sẩm tối. Bọn con nít trong cô nhi viện thọc ngón tay vào mắt Bí Xanh, gọi là xanh ước mộng. Bên ngoài hàng rào cô nhi viện là vách trời trong veo. Đôi khi hai màu mắt chan nhau, biến màn hư ảo. Nếu Bí Vàng để bọn con nít trong xóm sờ tóc thì chúng cho viên kẹo dừa hay kẹo chuối. Không cho thì chúng lôi Bí Vàng xềnh xệch như con chó cứng đầu lì lợm. Bí Xanh & Bí Vàng tuyệt đối không để bất kì ai chạm tới làn da, doạ phạm tội trọng. Chúng reo hò, đồng ca Quỷ Quỷ Quỷ hiện hình chúng mày ơi! Bí Xanh nhìn lên tượng Chúa Giêsu đang vác thập tự giá, gắng lết hết 14 chặng đường. Bài học phải yêu lấy sự khổ đau. Bí Vàng nhắm mắt, thả người, hít sâu mùi nách ngoại bàng bạc khắp không gian. Bí Xanh & Bí Vàng mê trái trứng cá da mỏng bóng lưỡng, Bí Xanh nút chụt, tỉ trứng cá trôi tuột vô bụng. Bí Vàng cắn, tỉ trứng cá nổ bụp giòn tan giữa kẽ răng. Hàng trứng cá mọc che mái nhà cô nhi. Sáng-trưa-chiều Bí Xanh đi một vòng là no bụng. Vườn nhà ngoại có cây trứng cá già ngàn tuổi, trái sai quanh năm. Sáng trưa chiều Bí Vàng nằm dưới cội cây, hả họng, gió thổi từng chùm trứng cá rơi tõm vô bụng. Đêm ngủ, ngậm miệng ợ, trứng cá trào tràn ra mũi. Ngày hai đứa cùng lên rạ là 2/6. Ngày hai đứa mọc răng là 6/8. Ngày hai đứa biết lẫy là 5/1. Ngày hai đứa biết đi là 26/2. Ngày hai đứa nói chữ đầu tiên là 4/7. Hai đứa không hề được xâu lỗ tai bằng cọng chiếu khô để phân biệt là mình có hĩm.

Sàn nhà Bí vàng quạch sệt đất sét khi mùa khô, bùn nhão khi mùa ướt. Cả xóm, đất trong vườn nâu thẫm, chỉ riêng đất trong vườn nhà Bí Vàng màu dát vàng. Bà ngoại nói tại đất thấm nước đái Bí Vàng. Bí Vàng nghe, toe miệng cười. Bà ngoại nói xong, cũng toe miệng cười, chỉ con mắt không chột của ngoại cả đời không biết cười. Như bà không bao giờ hiểu được, tại sao một ngày đi chợ về, nhà bỗng có thêm hai đứa. Một đứa đen tuyền, một đứa đen nhánh, rồi con gái bà bỗng biến thành ai (đó) khác. Trong sân, cạnh giàn bí, qua đêm xuất hiện cái ao nước trong vắt.

Bà sống từng tích tắc kiếp này, ăn năn hối lỗi kiếp trước, không bận lòng kiếp sau. Một ngày mưa gió tầm tã, thổi bay tấm các-tông ghép bao bọc nơi ăn chốn ở hai bà cháu. Hai con mèo hoang từ đâu xuất hiện, gừ gử trong cổ, tất cả móng bị hớt ngang. Cả hai ngoan ngoãn quỳ trước cửa, Bí Vàng bế hai con vào nhà. Hai ngày sau, Bí Vàng không biết làm gì với chúng. Một buổi chiều, Bí Vàng quyết định ném một con qua cửa sổ, con còn lại ôm ghì ngủ suốt đêm. Sáng hôm sau. Bụng phọt trứng cá plastic đen thui. Lông nó đổi màu, mọc lan qua người Bí Vàng. Tuyệt nhiên không mùi, vị. Bắt được hai con bướm tật nguyền, Bí Xanh đếm hơn 17 cánh, phủ sắc cầu vồng. Nhốt cả hai trong túi ni-lông tái dụng. Đêm đêm nhìn chúng đánh nhau, hôn nhau, hờn nhau, chơi nhau. Một sáng sớm, Bí Xanh mở túi, thả một con bay lên trời. Con còn lại, lấy kim băng cắm phập ngang bụng, treo ngược trên vách, nhìn 17 cánh từ từ đổi màu. Gãy vụn.

Bọn con nít từ các ngõ ngách trong xóm túa ra xô Bí Vàng ngã sấp, rồi túm tóc giựt ngược. Bí Vàng nhắm mắt, liếm đất. Tay chúng lúc nhúc như trăm ngàn vòi con bạch tuộc. Phải biến tóc thành rắn siết chặt tay chúng mới được. Hình dung chúng đang vật vã rên la cầu cứu. Bí Vàng cười khì trong bụng, rồi gắng hết sức, đánh vần rõ ràng, chắc chắn từng chữ O-R-P-H-E-U-S. Bí Vàng bật thẳng người, ngó quanh, chẳng còn mống nào, bốn bề vắng tanh. Bí Vàng bật cười ha hả. Về tới nhà, thấy ngoại đang trầm người trong ao nước mắt chan nước mưa. “Khố rách áo ôm là gì hả ngoại?” Bí Vàng hỏi. Ngoại nghe, cố trầm người sâu hơn. “Mày là cục than đen đủi của Chúa.” Con Lành nói. Đen thì Bí Xanh nghe đã quen tai, nhưng đủi nghĩa là gì, Bí Xanh mang theo chữ đủi đi vào giấc ngủ. Sao con Lành hiểu mà Bí Xanh không hiểu.

Trong giấc mơ Bí Vàng mê sảng chụp quả bóng tít xa, lại gần hoá ra là mình. Tiếng cười khúc khích cũng từ trong mình. Định hình hơn, là cái Mình hoàn toàn khác biệt. Bí Xanh xăm soi bóng/hình mình trong gương, mê hoặc bản-mặt-mình-nhăn-nhíu như bàn tay dầm mưa. Bàn tay kì dị như ý tưởng thường nảy sinh từ giữa đêm về sáng. Bóng Bí Vàng & Bí Xanh phất phơ giữa trời mưa bụi, như hai con ma trơi bay mà tự ngạc nhiên sao không hề/thể va đụng vào nhau!

Bí Vàng bò qua bên kia đường, bò lại bên này đường, ở giữa là dòng xe chạy. Tiếng bóp còi inh ỏi của xe Mỹ, xe lính, xe ba gác, xe xích lô, xe vận tải, xe đạp, xe cam-nhông, xe lam, xe đò... Xe nào cũng đầy ắp khả năng cán đè con bé. Không ai bồng bế con bé đặt bên vệ đường, hoặc lén lút thủ tiêu. Mệt quá thì con bé bò tới giàn bí nằm nghỉ, đợi ngoại về. Giây phút cực sướng là được viên kẹo chuối, nó đem cất dành để liếm mút suốt ngày hôm sau, chỉ tan mùi khi mặt trời lặn. Bí Vàng không bén mảng tới lạch sau nhà, đơn giản là nó sợ nước. Nhuốm màu sợ hãi. Nước không chắc, không đặc, không cứng, không thật. Nước chỉ chực tóm lấy cổ nó, nhúng nó như nhúng bánh tráng.

Bí Vàng lớn dần bên cạnh những bộ mặt kinh tởm. Ra đường, chẳng sợ đụng vào ai, bởi thiên hạ tự động dạt ra, hay xếp chồng lên nhau. Bí Vàng vào chợ, không khí chợ bỗng im bặt sự nhốn nháo. Bí Vàng bị bọn trẻ vò tóc như vò đất đá trộn nước mương với nỗi kích thích bệnh hoạn. Bí Vàng thấy móng tay chúng chất chứa ghét bẩn. Đang quỳ gối trong nhà thờ đọc kinh Kính Mừng, Bí Xanh bật té ngửa, ngày hôm sau, cục u ở vai trái nổi phồng, cứng ngắc. Ngày kế, cục u chuyển sang tím, xanh, rồi vàng như màu sắc đuôi con công đực. Bí Vàng đang đi bỗng ngã chúi, có gì táng mạnh vào đầu. Luồng khói mảnh bốc, xuyên qua lớp tôn nóng hôi hổi, bay tận trần trời, dính cứng ngắc ở đấy. Bí Vàng Ma ám, Bí Xanh Quỷ ám. Ngoại nói từ ngày nhà có cái ao, khỏi phải đi gánh nước giếng. Một lần, nửa đêm ông Tư cạnh nhà lén sang múc hai thùng để rửa chuồng heo, về đến nhà, khi đổ ra, nước đỏ đặc như tiết canh vịt. Bí Vàng lủi thủi đếm từng bước chân đi lui từ cửa ra tới giàn bí, rồi nằm nghiêng chơi với mấy cục đất rời, tìm chút cảm giác ấm áp, dễ chịu. Đất cong nghiêng trong tầm nhìn Bí Vàng, như võng đong đưa, nhẹ nhàng, rồi từ từ thiếp ngủ. Con cún ghẻ xuất hiện ngồi cạnh Bí Xanh, nói thầm trong tai, sao tao thấy hai hố mắt mày xoay về hai hướng. Hướng chúc xuống hố luyện tội, hướng chổng lên cổng thiên đường. Bí Xanh hét to, “Ị vào mồm mày, cún ơi!” Mắt Bí Xanh nở to, tương phản nước da đen thủi đen thui. “Này cún, mày đéo biết hai mắt tao quay về hai phía, one eye looking eastward plus one looking westward.”

Một trưa hè, Bí Vàng hỏi ngủ thớt là gì hả ngoại. Là không nhà không cửa, phải ngủ bờ ngủ bụi. bà trả lời. Con Hường nói ngày xưa ngoại ngủ thớt. Tay bà đang gãi lưng Bí Vàng bỗng mạnh hơn. Chửa hoang là gì hả ngoại? Tay bà gãi lưng Bí Vàng mạnh hơn nữa, nói cháu không cần biết làm gì. Con Hường nói, má mày là thứ chửa hoang. Bà ngưng tay, nhìn Bí Vàng bằng con mắt chột rỉ máu bầm đen. Bí Vàng đấm ngực ăn năn. Phải mấy lượt hoa quỳ dại trước nhà nở rồi tàn rồi nở rồi tàn, Bí Vàng mới thấy lại được mấy cái răng còn sót khi ngoại cười. Bí Xanh lúc nào cũng thấy ngồi giữa hai cái ghế kê không khít. Bí Vàng lúc nào cũng thấy đi với hai chân chàng hảng. Cảm giác Ấy không dễ chịu chút nào. Đâu phải đợi đôi mắt bể trời sụp đổ, mới thấy được đáy đại dương! Quỷ sứ khác thiên sứ. Lí luận con Lài vừa dứt, cả đám đồng loạt quay lưng về phía-tương-lai. Lưng chúng sáng loá, cắm đầy gai nhọn.

Cha mẹ là ai? Hai từ kiêu hãnh lẫn đe doạ loài người như ống nghiệm cừu Doli thành công. Với Bí Vàng như con đường đang đi bị chặn. Với Bí Xanh như câu chuyện kể nửa chừng bỏ lửng. Cả hai mất cơ hội khám phá. Nhưng một điều quái lạ là cha mẹ đã, đang và sẽ không ảnh hưởng gì trong tầm nhìn, tầm nghĩ Bí Vàng & Bí Xanh. Chỉ bà ngoại mừng suốt mấy ngày khi khám phá đứa cháu bò qua bò lại trên đường mà không bị xe cán dẹp. Trời sanh trời dưỡng. Bí Xanh nhìn lên tượng Chúa bị tuột khố, tự nhủ, “Chúa đang thử thách mày đấy, đen ạ!” Eva Adong phạm tội tổ tông, đám hậu duệ lãnh hậu quả. Sao mặt Eva Adong chẳng giống bất cứ ai quanh đây? Trung Đông, mảnh đất Chúa chọn ra với đời trong máng cỏ tồi tàn tràn ngập thánh chiến, tạo nên lịch sử. Trai với hàm rộng bị râu phủ kín. Đi 3 miền đất Việt kiếm không ra một bản mặt đàn ông con trai giống Chúa. Đức mẹ, biểu tượng đẹp đẽ, cao sang, tinh khiết. Mũi cao, miệng nhỏ, mắt to, lông mi dài. Mấy bà sơ bị mê hoặc trước nhan sắc mẹ Maria khi trời chập choạng sáng tối chạm nhau. Ráng bắt chước lắm cũng chỉ giống được cái khăn trùm che kín tóc. Ừ, ít ra mẹ và con cũng có cái gì giống nhau chứ! Bí Xanh nghĩ đến ngày tận thế, con người bị xử tội. Những kẻ ác ôn sẽ bị Sa Tăng lột áo, lộ da đầy ghẻ, vảy bay trắng xoá góc vườn viện mồ côi. Đứa nào ngáp vặt, vảy sẽ chui tọt vô cuống họng. Đứa nào hắt xì, vảy sẽ tuôn ra từ lỗ mũi như ống khói dầu cặn.

“Chúng nói nhìn con dơ mắt! Áo-quần-tay-chân-mặt-mày-tóc-tai dơ chứ sao mắt lại dơ, hả ngoại?” Bí Vàng hỏi “Thì mắt chúng dơ chứ có phải mắt cháu dơ đâu!” Bà trả lời. “Thế dơ có lây không hả ngoại?” “Dơ lòng dễ lây, dơ mắt khó lây.” Bí Vàng chưa hiểu sự khác biệt giữa dơ người và dơ lòng, nó chỉ biết màu da nó ngả về màu đen, giáp màu bóng tối. Trong bóng tối, nó tan biến rất nhanh. Nếu không có sáng thì sao biết được tối. Bóng tối đồng nghĩa địa ngục. Bí Vàng đưa ngón tay kéo dài sợi tóc. Không ai giấu tóc hay bằng nó. Nhìn thì quăn cụt, nhưng kéo thì dài ơi là dài! Phép lạ. Bí Vàng bị mê hoặc bởi phép lạ chỉ riêng nó có.

Bí Xanh đọc to thánh kinh bằng tiếng Mỹ, giọng miền Nam Mississippi. Bọn trẻ con trố mắt há họng. Bí Xanh dõng dạc giữa thánh đường: “God wrote his Bible in English.” Chúa Giêsu bị treo trên thập tự giá. Xác thân bị đinh đóng dính cứng, máu tuôn dầm mu chân, lòng bàn tay. Gai nhọn đâm thủng đầu Chúa. Đớn đau chịu không thấu Chúa cũng phải cắn răng chịu trận. Chúa là kẻ cô đơn nhất vũ trụ. Bí Xanh là kẻ cô đơn nhất hành tinh. “Thức ăn ai cho?” Bí Xanh hỏi. “Mỹ.” Bọn trẻ đồng thanh trả lời. “Tiếng nói ai cho?” “Tây.” “Học hỏi từ ai?” “Tàu.” “Sức mạnh dựa vào ai?” “Nga.” “Muốn bắt chước ai?” “Nhật.” “Dân tộc nào đã bị ta diệt?” “Chiêm Thành.” “Thế ta là ai?” Bọn trẻ con ngơ ngác nhìn nhau, rồi phá ra cười nắc nẻ. “Sao mà đòi hỏi lắm căn cơ thế!” Giọng nói ồ ồ xuất phát từ không trung. Bọn con nít ngưng bặt tiếng cười, ngước mắt nhìn lên, Chúa cô đơn tắt thở tự bao giờ.

Suốt đêm Bí Vàng sốt như cục than hầm, sù sụ ho, nước mũi chảy, cuống họng rát. Vậy mà tảng sáng, Bí Vàng phây phây phụ ngoại múc nước ao rảy lên rau, rồi bó lại, xếp đều trong rổ để ngoại gánh ra chợ bán. Chiều đến, Bí Vàng đến từng nhà xin cơm canh thừa để ngoại đút cho con heo nuôi đã 8 năm mà không lớn tí ti nào. Đêm về, Bí Xanh cùng bọn trẻ trước khi trùm mền, đọc to câu ca dao hết sức buồn cười, kết thúc rằng: Cám ơn Chúa. Cám ơn Chúa. Cám ơn Chúa, nhiều thật nhiều Chúa nhé! Amen. Vài đứa ngó thẳng mắt nhau, lòng chứa đầy hồ nghi, có Chúa thực không? Mà chúng thì có thực. Chúng ê a bài bản tôn vinh, thờ phượng, sùng kính, mến yêu Chúa như bị chứng cà lăm. Trên bàn thờ chưng ba nhánh huệ không bao giờ nở.

Chẳng phải hoa ni lông, hay vải mành cũ, mà sao... Bí Xanh lén leo lên rờ thử để tin rằng hai tròng mắt mình không hề sai. Hoa huệ không bao giờ nở, nhưng khi héo, rũ như đèn cầy bị giọng cầu kinh của đám con nít làm ngủ gật.

Những cơn nóng từ xa ùa tới, dâng cao, phủ chụp rồi rút lui cực nhanh. Bí Xanh gọi luồng sóng, Bí Vàng gọi trận kinh phong. Hai đứa vừa rét vừa hãi. Trong nhau mà Ngoài nhau. Chúng có thể thấy nhưng không thể cản. Bất hạnh chẳng khác kẻ tin bói toán, và xảy ra trúng phóc. Mỗi lần con sóng ùa tới, da Bí Xanh lượn từng đợt sóng. Đớn đau làm Bí Vàng ngất, da bong từng mảng. Gió thốc, mang theo hằng hà mũi kim cắm phập vào quanh vùng da đi tiểu Bí Xanh. Bí Vàng nằm mơ thấy rút từng mũi kim nhọn trên thân thể không mặt. Những mũi kim ăn vào da thịt Bí Vàng, để lại những hố sâu, đựng giọt mồ hôi to mặn như hạt muối. Vài ngày sau, Bí Vàng có thêm tên mới là Con Mặt Rỗ. Đậu mùa, con nít nào cũng phải trải qua để lớn, ngoại bảo thế. Trong đêm, ngoại sờ mặt Bí Vàng âu yếm gọi chè hoa cau. Vượt người qua những luồng sóng, hai cẳng Bí Xanh dài hơn một chút. Bà sơ vừa kì cọ háng Bí Xanh vừa nói, “Bị đậu mùa mà không bị rỗ là Chúa yêu chiều mọi con lắm đó. Đã cám ơn Chúa chưa đấy!” Bí Vàng hít sâu mùi nách ngoại. Bí Xanh không ngửi được mùi huệ héo. Làm thế nào, có thể xem thường bộ mặt ghê tởm với nỗi lòng thương cảm?

Bí Xanh khám phá mùi là lạ bám trên ngón trỏ ứa ra từ nơi ấy, tạo cảm giác cực kỳ dễ chịu. Không hư ảo như hào quang toả quanh quẩn đâu đây. Bí Xanh thích thú, mút chặt ngón tay đọng giọt nước tròn đầy, ngọt-mặn, nồng nàn. Bí Xanh mang theo bí ẩn/mật này vào trong giấc ngủ, nơi Bí Xanh tin rằng không ai có quyền kiểm soát. Bí Xanh đưa ngón tay quẹt vào nơi ấy, mỉm cười hỏi han, rồi đưa lên mũi hít sâu. Sao trên trời đêm mọc đêm không, nhưng thò ngón tay vào nơi ấy, Bí Xanh không hề quên. Khi nước thánh vảy vào người Bí Xanh, mục đích chúc phúc, đuổi tà ma quỷ ám, thì nước nơi ấy của Bí Xanh ọc ra. Bí Vàng quả quyết rằng Bí Xanh là người lương thiện nhất trần gian.

Những cái chén đựng cơm bằng ni-lông bạc thếch (hơn tuổi tất cả những đứa trẻ trong nhà cô nhi cộng lại) nằm úp mặt, phơi lưng trên giàn bếp khói tắt ngúm tự bao giờ. Bí Xanh lẫn Bí Vàng chưa hề có kinh nghiệm “no căng lòi cả rốn”. Bao tử lúc nào cũng lưng lửng như ai đó chửi chưa hết câu đã bị hắt xì. Bí Vàng không phải cám ơn Chúa trước mỗi cái và cơm mà chỉ ngó ngoại thương ơi là thương. “Con ma ám!” cả xóm gọi Bí Vàng. “Con quỷ sứ!” cả cô nhi viện gọi Bí Xanh. Với mọi người, quỷ ma phải xa lánh. Thực tế vật lộn với cơn đói chẳng khác định mệnh vật lộn với quỷ ma.

Bí xanh nhón gót bắt con chuồn chuồn đang tập bay. Xé đôi thân thể. Phần trên kéo theo ruột gan phèo phổi. Vất cái đuôi xuống đất, Bí Xanh lấy ngón chân nghiền nát. Sự tàn bạo ngấm ngầm học tập từ những con quạ. Bí Vàng nằm nhũn người dưới giàn bí, thở ra khoan khoái như người bị ốm vừa xông xong. Không như lúc đứng trên ụ đất, Bí Vàng thấy đầu mọi người trong xóm như bong bóng cột chùm, bên trong đặc lềnh đờm. Bí Vàng cầm kim chích thủng từng cái, bùm bụp bùm bụp bùm... như tim mình và tim ai vỗ mạnh vào nhau.

Thỉnh thoảng tai Bí Xanh & Bí Vàng bị chiếm hữu bởi tin tức chiến trường. Sài Gòn, Huế, Hà Nội vừa thua trận vừa thiệt mạng. Tất cả như bầy cá cơm lấp xấp bơi giữa biển cả đầy biến động, không được phép cập vào bất cứ bến bờ nào. Thằng Tín nói Bí Xanh có cặp mắt cá ươn. Bí Xanh chưa hề thấy mắt cá ươn, chỉ biết ăn cá thì phải lừa xương. “Đồ thứ tóc rễ tre.” Thằng Tám nói. Lá và thân tre thì Bí Vàng đã thấy đã sờ. Bí Vàng định bụng khi nào đứng ngang vai bà ngoại, Bí Vàng sẽ cầm thuổng đi đào rễ tre coi cho biết. Có mềm lả như lá và cứng cáp như thân không?

Bí Vàng không định được thời gian bò qua bên kia đường, rồi bò lại bên này đường, dù khoảng cách bóng nắng bằng cái ngáp của ngoại. Xe cộ vùn vụt như ném chén liệng đĩa. Ngày rằm, đàn bà trong xóm thực tập từ bi hỷ xả bằng cách trên đường từ chợ về, đặt dưới cội cây mít những trái chuối vữa ruột, rồi tự bẻ cong người vái lạy xin Bí Vàng tha cho họ.

Bà ngoại có một giọng nói một hơi thở một mùi nách một con mắt không chột. Bí Vàng lồng người vào giọng nói hơi thở mùi nách tròng mắt không chột thân yêu đó. Bí Xanh có nhiều bà sơ với nhiều tính khí nên tai phải thính hơn để nhận ra tiếng bước chân nhanh hay chậm. Cái vung tay cao, thấp hay vừa tầm. Đôi mắt đang hướng tới Chúa hay đang ngó Bí Xanh. Trong phòng mỗi sơ có một cái hốc, Bí Xanh phải luôn cảnh tỉnh gói gọn người trong cái hốc đó như cái dấu phẩy bôi đậm giữa hàng chữ thánh kinh, nếu không để những thứ vô tội vạ như cái tai bị nhéo, cái đầu bị cốc, đầu gối bị quỳ sau thánh lễ. Bí Xanh có tật ưa think differently nên bị đổ tội láo khoét. Chưa ăn hot dog ở jack in the box lại nói rồi. Chưa đi disneyland bao giờ mà tuyên bố chắc nịch ở đấy rất vui rất đẹp rất lạ kì... bắt tay với chuột mickey này, chìa má cho vịt donald hôn này, sủa thi với chó goofy này... Bí Xanh thường trực thắc mắc, ai là người đầu tiên nghĩ rằng thiên thần thì da trắng tóc dài môi mỏng má hồng mắt tròn vai đeo hai cánh trắng bay lượn trên trời. Còn quỷ sứ thì da đen môi dày mông cong tóc rễ tre đỉnh đầu gắn sừng nhọn chỉ chực húc vào tim người khác…

Cái áo ngoại bận vá đụp những mảnh vải khác màu. Từ thô cứng đến mềm mại. Thứ vải rẻo chị thợ may ngoài chợ vất, ngoại lượm về. Màu sắc hỗn hợp, tạo hình thù quái dị nhưng Bí Vàng thấy đẹp lạ lùng, tựa bức tranh lập thể ngoại sáng chế. Bí Xanh mắc ói, không kịp bưng mồm, ói đại lên cuốn thánh kinh đang cầm chặt trong tay. Bí Vàng, một ngón mút, ngón kia cắn móng, cứ thế, cắn hay mút đều ngửi được mùi vị chè ôi từ hơi thở chẳng phải của mình, nghe nhịp tim đập cũng chẳng phải của mình nốt. Những móng tay dài của đám trẻ con, sắc bén như miểng chai cứ tranh nhau bấu vào thịt Bí Xanh & Vàng, đớn đau chẳng khác ai đó buộc giấu mặt, bị dao nhíp lóc, lạng lớp thịt non ở lòng bàn chân.

Bí Xanh phải học thuộc 10 điều răn Chúa dạy. Điều răn thứ 5 không được giết người. Vậy sao Mỹ đổ quân sang Việt Nam, lấy lí do cộng sản-Hồ Chí Minh là Sa Tăng. Vậy đế quốc tư bản-Kenedy không tà mị chắc? Mang quân đội, súng đạn đến xứ sở người ta với dự án sắp đặt, suy tính, hoạch định hẳn hoi. Ngoại luôn nói với Bí Vàng rằng bà thương con nhất trên đời. Bí Vàng rúc mặt vào nách bà, nói con cũng yêu bà nhất trần gian. Bà cháu ôm nhau ngủ, mặc mưa mặc bóng đêm mặc những con bướm ma muốn được lột xác thì phải đi đôi với điều kiện, là suốt đời chổng bụng bơi ngược không khí. Bí Xanh biết, đôi khi Khổng Tử có cho trường hợp ngoại lệ, dù ông chủ trương nam nữ thọ thọ bất tương thân, như khi quân tử thấy thiếu nữ sexy sắp chết chìm thì quân tử có thể nhảy xuống biển vớt thiếu nữ sexy lên. Mười điều răn Chúa dạy, điều thứ nhất, phải thờ phượng kính yêu Chúa trên hết mọi sự. Điều thứ sáu chớ làm điều dâm dục. Bí Xanh chỉ nhớ bốn điều. Sáu điều còn lại hoàn toàn không mảy may động tới não, như cọng lau cằn cỗi bị kẹt trong cơn gió bấc hay giọt nước sau bức màn mưa hư vô. Những đứa trẻ mồ côi được dạy rằng thiên thần bay lượn trên không trung, có màu da trắng, mái tóc vàng óng mượt, làn môi thắm tươi. Tất cả biểu tượng cho sự tinh khiết, tốt lành, mến yêu. Còn quỷ thì da đen đủi, đầu có sừng, già nua, chậm trí, độc ác, tóc quăn như bầy rắn lúc nhúc không một giây yên nghỉ. Tất cả đứa trẻ trong phòng cùng quay ngược đầu, chĩa con mắt thắp lửa, phóng thẳng vào người Bí Xanh. Ôi! Chúa là người mở miệng dạy bài học tha thứ, thì, trong ngày tận thế, Chúa sẽ không cho bất kỳ ai xuống địa ngục cả, phải không?

Bí Xanh là tội lỗi của … nhục nhã của … bất lực của … tuyệt vọng của …. Là nhúm lông đen ngòm chan pha đất vỡ, cội cây, biển mặn, súng đạn, tiền tươi… Là con hến baby của... bất cứ lúc nào … cũng thèm bú đòi đụ..... kẻ lạ nói tràng dài trước khi đi vào hôn mê, hồn lìa khỏi xác. Toàn những từ ngữ quái lạ, nhưng Bí Xanh hiểu, hiểu hết. Bí Xanh cúi gằm mặt, không cho ai thấy đôi mắt đang đổi màu giông bão. Nó mà ngước lên, không chừng bầy mối mọt sẽ rơi tuột xuống cống địa ngục quên cả hấp hối. Con Ngọc ngồi cạnh, đầu gối nó cố tránh đụng đầu gối Bí Xanh. Nó cũng Mỹ lai, nhưng lai trắng. Người ta gọi con Ngọc là công chúa, darling, thiên thần, honey. Xứ nhiệt đới da vàng mũi tẹt trán trợt đít teo này, bẩm sinh mang dòng máu yêu chuộng, nể sợ những ai được đắp da màu trắng. Màu trắng đại diện Quyền uy-Giàu có-Thế lực-Sức mạnh-Tài năng. “Mày là cục than đen đủi xấu xa…” A! con Ngọc này tưởng mình ngu, nửa khối óc, nên thày lay thông dịch... phải cho hắn một trận bong gân, lòi rốn, nhừ xương mới được. Cục than! Đúng, da mình đen, so what? Còn xấu xa? Chưa chắc à. Bí Xanh bỏ đi nhanh ra ngoài bằng hai đầu gối. Trở vào với họng đầy miểng chai nhai nát, đến trước mặt con Ngọc, ôi! tình nhân bé bỏng của ta ơi! Bí Xanh hả họng phì phóng phun ào ào... Nhanh hơn quả đấm!

Gãi ghẻ đã đời thì đã sao! Ngứa thì gãi, rồi rát, vảy bong, da lột, lượm bỏ vào họng nhấm nháp, vị mằn mặn, dai khô như bao ni-lông tái dụng trên trăm lần. Có đau mới lành. Có khổ biết sướng. Thú-đau-thương của bọn trẻ. Nếu mấy bà sơ biết được là cấm tuyệt. Lũ trẻ gãi sồn sột trong bóng đêm, khi những ngọn đèn đã tắt, và các sơ đã đuối sức. Vảy bay bổng trong bụng chúng, và tan biến khi nắng sắp lên. Ôi! những đứa trẻ vô thừa nhận, không ai coi chúng ra gì, kể cả đám ruồi nhặng bọ chét sanh đẻ không ngưng nghỉ. Ước mơ của lũ trẻ là được nhảy điệu rap cuồng loạn, đến hụt hơi. Bầy ve rên rỉ suốt dọc mùa hè không cần thiết. Một loại ghẻ mọc cùng ngày cùng giờ cùng chỗ cùng độ ngứa độ rát độ đau cùng chia chung giấc mơ thấy rõ con đường câm lặng không bảng vẽ mũi tên chỉ đường vào cổng thiên đường tập thể.

Sống trong cô nhi viện, da đứa nào cũng phết lớp tái mét, rồi bồi thêm lớp nhớp nháp. Tóc đứa nào cũng cắt kiểu bum bê, nghe dễ yêu như búp bế. Bụng đứa nào cũng ỏng, đêm nằm nghe sán trong bụng đứa này trò chuyện với sán trong bụng đứa kia. Đi ỉa, có con tuột luốt, có con mắc kẹt, phải thò tay lôi ra, như móc cứt mũi, chùi ghèn, kì ghét. Có đứa đầu bị cạo trọc lóc như trái măng cụt vì chấy chọn làm tổ. Da lở loét thì bôi vôi. Không gì lây nhanh như ghẻ. Mũi chúng chảy thò lò, thứ nước xanh đục ngầu y sữa ông thọ mà chúng chỉ được uống trong giấc mơ. Những đứa con mồ côi, con hoang, con vô thừa nhận, con bị bỏ rơi... đều đúc bởi một khuôn mặt u ám, thân thể thiếu xương sống. “Các con không được ngừng cầu xin Chúa tha tội.” Bọn trẻ ngơ ngáo, quanh năm suốt tháng chỉ biết hớp những ngọn gió vô tình thổi phù qua sân cô nhi viện, hay nhấm nháp những cọng cỏ khô cằn, chẳng khác những hố mắt vô hồn, nỗi âu sầu đời sống chúng đang hiện hữu nơi đây. Không là ảo ảnh. Chúng tự hỏi tội lỗi là gì? Các bà sơ từ đâu tới? Ai đã biến bé gái đáng yêu trở thành bà sơ? Có từng gãi ghẻ trong đêm khuya, bỏ vào miệng gặm nhấm như chúng không? Những miếng ghẻ khô nhờ như lớp váng mỏng nồi cháo ỉu thiu. Ôi, những bà sơ hiến trọn đời phụng sự Chúa. Có bao giờ tự hỏi vì sao đi tu, để phục vụ những-mục-đích-mà-chúa-muốn-phục-vụ-rồi-bị-đóng-đinh.

Hàng loạt ống chân khẳng khiu của chúng cứ đong đưa như bộ xương chết oan. Đã vậy, đứa thúi tai, đứa lác mắt, đứa sâu răng, đứa sôi bụng... Ban ngày chúng rán kìm nín. Ban đêm mớ, khóc ré. Ơi Chúa! Người đàn ông da trắng, tóc vàng, mắt xanh lúc này đang ở đâu? Tiền viện trợ đế quốc Mỹ khi nào thì cạn? Lòng hảo tâm con người bị lãng quên! Nếu Chúa sở hữu vũ trụ này rồi thì ông còn mục tiêu gì khác nữa để thành tựu? Lạy Chúa, chúng con là kẻ có tội. Amen.

Mỗi ngày, khoảng thời gian trước bữa cơm chiều, sau giờ cầu nguyện, đám con cô nhi ra trước sân ngồi bắt chấy cho nhau. Chúng ngồi xếp hàng như chơi trò rồng rắn lên mây. Xin khúc đầu, không cho. Bỏ con chấy mén vô miệng, nhai cái cụp giữa hàm răng sún, chất nhờn vàng khè nhiễu nhại. Xin khúc giữa, không cho. Con chấy đực, bụng phệ, phọt máu trào ra cửa mũi. Xin khúc đuôi, nè, tha hồ mà lấy, mà đú. Hiến trọn ba miền: Bắc-Trung-Nam. Khỏi chia để trị. Mấy sơ dặn rằng, đứa nào bắt được chấy thì phải giết chứ không được bỏ vô họng nhai. Nhai một con ị chín con. Đám con vô thừa nhận không hề biết riêng lẻ, luôn dính vào nhau một cách thầm kín. Xong giờ giết chấy như giết quân thù thì lưỡi chúng nhuộm máu và lòng bàn tay chúng tươm máu. Chúng chẳng biết máu từ đâu ra. Bí Xanh đứng giữa sân giang tay, rống to, “Này là mình ta, các con hãy nhận lấy mà nhai. Này là máu ta, các con hãy nhận lấy mà nốc.” Tóc gáy đám con hoang đồng loạt chĩa thẳng, tròng mắt chực nổ tung. “Chúng là thuốc đỏ đấy, tụi mày ơi!” Bí Xanh vội nhoẻn miệng cười xoa dịu. Nhưng sao tai chúng vẫn vểnh như tai chó, và không lòng đứa nào nở được nụ hoa đời.

Tại sao Mỹ chọn Việt Nam để tham chiến? Những đứa con lai Mỹ có cùng câu hỏi, như đám bà già trầu bị ngồi tập đánh vần đúng tên mới được thõng tay bước vào chợ. Luật chống nạn mù chữ nhà nước mới ban hành sáng sớm nay. Thôi thì ít ra cũng có cơ hội biết được cái tên mình viết như thế nào. Và khỏi cần suy diễn mình là ai trong lúc ngồi bán những củ khoai sọ khoai sùng khoai sượng trong chợ chồm hổm. Lịch sử là cái đéo gì mà sao luôn đe doạ? Những khuôn mặt âu sầu bị xâu chùm. Bí Xanh nằm ngắm ngôi sao hôm sắp sửa lịm tắt.

Ban đêm nhà Bí Vàng bị đá cục liệng tới tấp, ầm ầm ầm... như trận mưa đá mang tên Phạm Tội. Những kẻ di chuyển bên ngoài, tuyên bố chắc nịch rằng căn nhà có quỷ. Ngoại lết ra van lạy tứ phương, nhưng lời nói của họ nặng nề như đá tảng. Họ không cho ngoại đốt hương khấn, bảo lập tâm đốt xóm. Ngoại chắp hai tay, lạy chú đi qua, vái ông đi lại, tui cắn rơm cắn cỏ xin các người tha cho bà cháu tui được thở một làn hơi. Ống quần ngoại lưa tưa, Bí Vàng lẫm chẫm theo sau níu gót chân chai sì, nứt nẻ của ngoại, mà thèm le lưỡi liếm, để làm mềm gót chân ngoại bằng nước dãi của mình, nhưng ngoại chẳng chịu đứng yên, Bí Vàng đành đếm những kẽ rãnh, vết lở, chai mòn giữa những miếng thịt lồi lõm. Một đống mắt ngó xuống Bí Vàng nhưng óc sọ gửi thẳng đến các hình tượng ma quái, yêu tinh. Cả đám con nít trong tư thế chổng mông vẽ Chúa theo tấm ảnh bà sơ đưa. Bí Xanh lấy than tô mặt Chúa đen sì. Bà sơ hãi quá đến nỗi khăn vuột khỏi đầu. “Sao dám hỗn thế hả con?” Váy sơ tốc lên, lòi một chân gà tơ, một chân vịt xiêm. Hai chân gà-vịt quờ quạng van vỉ trong không gian um khói địa ngục. Đám trẻ bụm miệng cười. Da bụng sơ trắng hếu, nung núc mỡ, véo có mà sướng tay. Lúc đấy, Bí Xanh xót thương sơ như xót thương mình.

Toàn thân Bí Xanh bị đám con nít đè, nhảy, đạp, nhún. Chúng cố cạy mồm để coi lưỡi Bí Xanh có phải là lưỡi quỷ không. Bí Xanh cắn chặt môi trên và một phần môi dưới. Chúng dùng sức banh ra. Mặt cả bọn nhập nhằng nhập nhoà như trăm nghìn đứa. Chúng đồng thanh tràng cười bất tận. Bất thần, Bí Xanh ngẩng mặt, há mồm, khạc máu vào mặt chúng. Cứ thế, máu tuôn trào không ngưng nghỉ. Máu ngập sàn nhà cô nhi. Máu ngấm gót chân bất kỳ ai. Phải chín ngày sau máu mới rút. Tất cả mọi người mạnh ai nấy rửa gót chân mình. Kẻ xát xà phòng, kẻ tẩm xăng, kẻ nhúng nước mưa, kẻ ngâm nước giếng. Tổng cộng hơn trăm khuôn mặt chim non và 9 khuôn mặt quạ già bị ô uế nay được tẩy sạch bởi máu Bí Xanh. Kể từ hôm đó, chẳng đứa nào dám mon men nghĩ chuyện cạy mồm Bí Xanh coi lưỡi màu gì nữa. Chúng xầm xì rằng Bí Xanh là hiện hồn của ma le, có khả năng nhai nát xương bất cứ đứa nào chọc nó nổi khùng. Con Lài là đứa to mồm nhất, ưa đầu têu nhất, giờ đây cho nó ăn xôi lạp xưởng cũng không dám ca cẩm mỗi khi Bí Xanh đi ngang, “Trông xa một đống đen sì. Lại gần mới biết ấy là mỹ đen.”

Trong đêm, Bí Vàng đưa tay mò mẫm tìm con mắt chột của ngoại. Có mảnh gì cứng ngắc nằm chắn ngang hết sức lì lợm thách thức. Đầu ngón tay Bí Vàng nói như thế với lòng Bí Vàng. Ước mong đó là địa hình phi lịch sử, phi lí tính. Thứ ảo giác lung linh, huyễn hoặc. Đầu ngón tay Bí Vàng xoa xoa, nhè nhẹ, đều đều như bôi dầu cù là quanh rốn khi bụng sôi lên vì buồn bã. Chuồn chuồn cắn lỗ rốn thì bay được, bơi được cũng là kì diệu nốt, phải không? Ngoại ghiền nhai trầu. Răng ngoại đen ngòm, đen hơn màu da đầu gối, cùi chỏ Bí Vàng. Những sợi tóc vàng quăn của Bí Vàng mơn man gõ nhịp trên cái cằm mòn mỏi thời gian của ngoại. Bí Vàng têm trầu rất khéo: gọn ghẽ, đều đặn, chắc nịch từng miếng. Không huyền hoặc, lung linh, chất chứa ảo giác. Bí Vàng mơn man ủ trọn thân xác ướp mùi nách rất riêng của ngoại. Cõi sống nhuốm màu kì diệu của Bí Vàng là giây phút này, nơi chốn này. Không có những giấc mơ cố tình bắt giữ. Không cần khái niệm phủ sóng hoàn toàn: Phá Vỡ để Tái Tạo.

Trong người Bí Xanh phát ra tiếng sóng. Lẫn trong tiếng sóng giọng người đàn bà: “Con hãy yêu thương con người. Con người sống với nhau. Chỉ con người mới cứu giúp được con người.” Đêm hôm đó toàn thân Bí Xanh chìm trong bể nước ấm áp, thơm mùi dễ chịu. “Giận thì giận mà thương thì thương…” Người đàn bà ầu ơ. Sáng sớm hôm sau, nhìn mấy bà sơ, nhìn đám trẻ, nhìn mình: Tất cả trần truồng. Lòng Bí Xanh dấy lên nỗi niềm thương cảm. Nhớ lời người đàn bà đứng nói vọng trong bóng đêm: “Tôn giáo do đàn ông bịa ra.” Bí Xanh chưa kịp hỏi, tại sao bầu trời không là màu… và tại sao đàn bà sùng mộ tôn giáo hơn đàn ông, thì bóng người đàn bà đã biến mất. Bí Xanh đành đưa lưỡi liếm sạch vị mặn, chua bám quanh mép, ẩn sâu trong làn da quá ngày chưa tắm.


Lê Thị Thẩm Vân

(còn tiếp)

______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo




blank


blank