DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,403,576

LÁ THƯ TỪ KINH XÁNG (gởi nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng) - Hai Trầu

Wednesday, September 4, 201312:00 AM(View: 11000)
LÁ THƯ TỪ KINH XÁNG (gởi nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng) - Hai Trầu

 

LÁ THƯ TỪ KINH XÁNG

 

Thư gởi nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, như một lời xin lỗi muộn màng.



blank

nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng

 

Kính xáng Bốn Tổng ngày 23 tháng 08 năm 2013

 

Kính chào Thầy Nguyễn Xuân Hoàng,

Nhớ cách nay khoảng bốn năm, tôi nhận được lá thư của Thầy mời tôi viết cho “Blogg Nguyễn Xuân Hoàng và Bạn Hữu” trên trang nhà VOA. Lần đó tôi xin Thầy thứ lỗi vì tôi không đủ tư cách để được Thầy xem là “Bạn Hữu” và trong thư hồi đáp, Thầy viết mà tôi còn nhớ đại ý: “Trời, Hai Trầu mà không viết cho Nguyễn Xuân Hoàng, thì viết cho ai?” ; tiếp đó Thầy còn dặn thêm : “Nếu anh không ngại các bình luận, anh nhớ viết cho Nguyễn Xuân Hoàng nhe.”

 

Thưa Thầy,

Đọc lời hồi đáp ấy, tôi biết mình đã làm Thầy buồn vì không đáp ứng được lời kêu gọi của Thầy.Nhơn mấy hôm nay có nhiều trang mang nhắc đến Thầy, tôi xin có mấy lời bộc bạch này cùng Thầy.

 

Trước nhất, về cách xưng hô, với Thầy, trong lòng tôi luôn kính trọng Thầy ở cương vị một vị giáo sư Triết mặc dù tôi chưa được học với Thầy giờ nào. Dù đọc được đây đó là Thầy không thích lắm cái nghề mô phạm ấy, cũng như có lần trong một lá thư Thầy gởi cho tôi và Thầy nói đại ý rằng cái nghề dạy học đã qua lâu rồi, không nên nhắc nữa. Tôi rất hiểu ý Thầy nhưng dù Thầy nói thế nào đi chăng nữa thì một đứa học trò tỉnh lẻ như tôi thì dù lớn bao nhiêu tuổi, nề nếp giáo dục của gia đình tôi từ xưa đến nay đã dạy rằng các con phải kính trọng các bậc Thầy giáo là một trong những nhân cách sống ở đời. Chính vì thế, nếu may mắn, tôi chỉ đáng là học trò của Thầy chứ không thể nào là một “Bạn Hữu” ngang bằng với Thầy được!



blank

 


Thứ đến, về chuyện viết ra chữ chứ chưa dám gọi là viết văn, một cái gì đó rất cao siêu mà tôi không bao giờ dám mơ hoặc dám nhận mình có khả năng viết thành văn các khía cạnh về đời sống nơi miền quê tôi. Trong khi đó, nhìn lại sáu bảy mươi năm sống chết với niềm đam mê của mình qua một quá trình dài làm báo viết văn của Thầy, thì đủ biết Thầy không có

những“Bạn Hữu” như Hai Trầu, một ông già nhà quê từ tay lắm chưn bùn tới mùi da khét nắng bốn mùa. Do vậy mà tôi rất ngại hai chữ “Bạn Hữu” mà trang Blogg của Thầy nêu lên. Có thể được, tôi cũng chỉ là một người mê đọc văn của Thầy, chứ không bao giờ dám xưng hô“Anh, Anh, Tôi, Tôi” với một trong những vị tiền bối trên văn đàn đáng bậc Thầy như Thầy!

 

Tiếp nữa, có lần tôi cũng rất áy náy khi đọc được của Thầy một đôi chỗ thấy Thầy đã trách :“Có những người mình tưởng là bạn nhưng không phải bạn”. Thưa Thầy, xét riêng trường hợp của tôi, với một người tên tuổi như Thầy, những người thấp hèn như tôi phải tự biết mình đứng ở đâu trong cái trật tự chung với một vị tiền bối như Thầy; nên tôi tự thấy mình chưa xứng đáng là “bạn” của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, mà may lắm như trên tôi đã nói, có thể tôi là người đọc, là một bạn đọc các trang sách của Thầy, một người đọc từ những ngày trước cũng như bây giờ mà thôi, thưa Thầy. Và trong tư cách một người đọc có chút suy nghĩ, trong một bài ghi nhận về cuốn truyện đầu tay của Thầy: “Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu”, tôi có mấy hàng như một lới kết, xin chép lại để chia sẻ cùng Thầy:

 

“Rải rác trong các truyện, Nguyễn Xuân Hoàng đã có nhắc đến chiến tranh dù không rực lửa như Dấu Binh Lữa, Dọc Đường Số Một, Mùa Hè Đỏ Lửa của Phan Nhật Nam hoặc như Nhật Ký Hành Quân, Quán Biên Thùy của Trần Hoài Thư cũng viết về cuộc chiến ấy những năm 1968, 1969, 1972… Điều này cũng dễ nhận ra vì Phan Nhật Nam, Trần Hoài Thư là những người lính viết văn; họ viết những tác phẩm chiến tranh bằng chính những hiểm nguy, chết choc mà họ phải đối mặt thường trực; trong khi đó, Nguyễn Xuân Hoàng, với lương tâm của một nhà giáo, qua ngòi bút của một nhà văn, ông muốn chia sẻ với những hy sinh, những chết choc của người lính, và cả của những người dân vô tội vì hoàn cảnh phải chìm trong lửa đạn qua cái nhìn cảm thông của người trẻ có học thức ở thành thị Miền Nam vào lúc dầu sôi lửa bỏng ấy. Sau khi dàn trải cho người đọc những cảnh đời yêu cuồng sống vội trong ấm êm, ích kỷ nơi thành thị như một cái gì bạc bẽo, bất công, vô lý, phi nghĩa, tác giả không ngần ngại nói lên ý tưởng của mình: “Thời chiến tranh, tình yêu đôi khi chỉ là xa xí phẩm.” (Dưới tàn cây trứng cá, trang 79)

 

nxh_5

Từ trái, nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng, nhà văn Trần Doãn Nho (ngồi giữa) và nhà văn Trần Hoài Thư dịp nhà thơ Phan Xuân Sinh ra mắt tập thơ “Đứng Dưới Trời Đổ Nát” tại Boston (MA)tháng 6 năm 2000

 

 

Dường như cách tốt nhất để nhận biết về một thời đại nào, bạn nên tìm đọc những tác phẩm được sáng tác vào thời đại ấy. Có thể nói tập truyện “Bất Cứ Lúc Nào, Bất Cứ Ở Đâu” của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng là một tác phẩm mang lại cho người đọc những chất liệu như vậy, dù khái quát về hoàn cảnh xã hội cùng đời sống với lối sống cùng những suy nghĩ của giới trẻ nơi các thành thị tiêu biểu Miền Nam vào những năm cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970, những năm binh lửa ngút trời ấy, có một chút gì hơi xót xa, chua chát khi biết được rằng nơi các thành thị yên bình đã có một thời thanh niên nam nữ họ lao vào những trận yêu cuồng sống vội như thế !”

 


ban_van_14-content

Từ trái: Thành Tôn, Nguyễn Văn Sâm, Phạm Phú Minh, Đạm Thạch, Nguyễn Xuân Hoàng, Nguyễn Tà Cúc, Viên Linh, Đỗ Việt Anh, Trần Yên Hòa,
Trần Văn Nam, Trúc Chi.


 

Thưa Thầy,

Với các suy nghĩ vụn vặt vừa kể xin được kính gởi đến Thầy như một lời xin lỗi dù muộn mang cách nay có lẽ vào khoảng bốn năm mà tôi đã không làm cho Thầy vui vì những lẽ vừa kể. Xin cầu nguyện Trời Phật gia hộ Thầy mau hồi phục lại sức khỏe trước cơn bịnh trong mấy ngày qua.

 

Trang trọng kính chào Thầy và kính mong Thầy bỏ lỗi cho.

 

Kính thư,

Hai Trầu

 

 

______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo




blank


blank