DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,403,552

Thơ Nguyễn Tấn Cứ

Sunday, September 8, 201312:00 AM(View: 8824)
Thơ Nguyễn Tấn Cứ

Thơ Nguyễn Tấn Cứ

 

blank


 

Sinh Ngày 01/01/1956 Quảng Ngãi
Nơi chốn sẽ quay về: Đà Lạt .
Hiện đang sống làm việc mưu sinh tại Sài Gòn .

Email : nguyentancu01@yahoo.com .

Một mình với bóng tối


Ai đó nói rằng vì sao và vì sao anh sống
Mãnh liệt và cô đơn anh sống một mình
Vì sao anh viết như điên không cần phải
Không cần phải vì ai hay là chính vì mình

Anh solo một mình sớm mai và chiều tối
Trầm trọng giữa hoang vu thách thức cuộc đời
Không phe nhóm không đám đông và ngu xuẩn
Không cần phải thông minh anh vẫn sống đàng hoàng

Không bắt tay không tổ chức không thèm Đoàn Đảng
Không phải bám víu vào nhau mệt nhọc chút danh hờ
Không cần tán tụng lẫn nhau không bao giờ đi chung lối
Không quan điểm không ngóng trông thế giới của hội hè

Anh viết và sống như chơi
Như yêu em không bao giờ ngơi nghỉ
Anh nhổ toẹt vào cái đám đông khôn ngoan kia
Một lũ kiến bu vào nhau bằng những hàm răng sắc
Chúng có thể rỉa rói bất kì một ai vô phúc chạm tay vào

Anh không chính trị không lưu manh
lại càng không bao giờ là Cách mạng
Không lừa dối không bốc thơm nhau
không hạ nhau không bao giờ thỏa hiệp
Anh chính là anh hôm qua hôm kia hôm nay vẫn thế
Anh chỉ yêu anh thôi và không bao giờ anh thôi tồn tại
Anh chỉ sẽ để cho em mà thôi và mặc xác thế gian nầy .

 

 

Người Thua Cuộc đọc Kẻ Thắng Cuộc

 

Chúng tôi có gần bốn mươi năm để làm người thua cuộc
Chúng tôi không viết hoa vì đã thua người thắng lâu rồi
Chúng tôi có hơn ba mươi năm để câm lặng không có quyền than thở
Chúng tôi là những kẻ thua
dưới những tay chơi của cờ gian bạc lận
Chúng tôi đặt cược cuộc đời mình Đất nước mình
vào những chủ thuyết hoang vu không bao giờ có thực
Chúng tôi là một đám lưu dân bị nhập cư đi lang thang
Ngay trên Đất Nước của mình

Người thắng cuộc nói gì hay viết gì
chúng tôi cũng không cần gì kinh ngạc
Họ hành xử với với nhân dân
với kẻ thua cuộc ra sao
chắc cũng không cần phải nhắc lại nhiều
Cũng không có gì phải la toáng lên
khi họ phải nhắc đến những cuộc chiến của cha ông mình
Họ lôi lịch sử ra như một chứng nhân bi thương và phẫn nộ

Cũng không có gì phải rên thét lên
khi họ xé banh lại vết thương xưa cũ
Không có gì phải sung sướng ghê lên
khi họ bắt đầu chơi trò chơi sám hối
Không có gì phải run lên như cơn động kinh
khi họ buộc phải chìa ra bàn tay âm mưu hòa hợp
Như một nắm rắn nằm khoeo như không bao giờ động thủ
Nhưng chỉ cần bạn thò tay ra là một cú đớp kinh hoàng

Họ rất thích viết về mình hàng bao nhiêu năm rồi cũng không gì lạ
Trò chơi hồi kí ngôn ngữ văn chương của Stalin Lenin Fidel Mao Đặng
Của một lố nặc nô âm binh tiểu tướng của chư hầu độc tài và toàn trị
Trò chơi của những Ông Vua không có ngai không bao giờ quên đi quyền lực
Trò chơi của những sinh linh bị chà đạp như zun dưới chân gót của bạo tàn

Họ là một thế giới của những chiến binh ngây thơ
Từ những cánh đồng của mù sương mê man bập bùng u mặc
Họ là những kẻ quyết tử cho một cái gì đó quyết sinh
Từ bưng biền đổ tràn ra phố thị
Họ giải phóng ánh sáng của văn minh trở về bóng đêm của thời tiền sử
Họ tắt hết ánh sáng của điện năng và soi đường bằng ánh đuốc
Họ là những Ông Vua trong một thế giới của trần truồng

Họ biến Đất Nước nầy thành những cuộc ca vang
của bao nhiêu ngày chiến thắng
Họ là kẻ thắng cuộc trong một cuộc chơi
của những ông bầu khói lửa
Họ bóp chặt siết chặt và ngủ say
trên mồ hôi và xương máu
của những hi sinh tan tác rùng rục những nỗi buồn

Không có gì lạ khi họ được viết lại
như là những tên bạo chúa có lòng nhân từ kì quặc
Họ rất thương nhân dân và thương những người anh em
Thương một cách hận thù những kẻ đã bị nửa chừng thua cuộc
Họ cũng là những kẻ khôn ngoan
như những con sói hoang giữa cánh đồng nhân loại
Ho cai trị nhẹ nhàng tàn độc mê man nhưng nanh nọc
Như một đàn thú hoang đang săn không mệt mỏi những con mồi

Họ chà đạp rất thản nhiên như một bông hoa đang đến hồi tàn lụi
Họ là những kẻ thắng cuộc đáng thương nhưng độc địa rất tâm hồn

Bên thắng cuộc nói gì viết gì
cũng không ghê rợn bằng chúng tôi đã sống
đã kinh qua lết qua những tháng ngày ôn dịch
Cũng không ghê rợn gì hơn những cuộc ra khơi
Những cuộc bán mình cho đại dương và cá mập
Những Trại Tập Trung âm u rừng xa xanh thẳm
Những thấp thỏm lo âu trong mắt cáo thị thành

Cũng không mới gì hơn những ngày hôm nay
Khi chúng tôi vẫn phải lênh đênh một mình trên biển rộng
Chúng tôi không có gì hết ngoài sự lưu vong
ngay trên Quê Hương của mình như những con thuyền rách nát
Chúng tôi vẫn phải sống chết hay tồn sinh thôi
ngay trong biển đen rực đỏ thú săn mồi

Bên thắng cuộc nói gì viết gì
cũng không mới gì hơn
với những con chim đang mắc lưới
Cũng không mới gì hơn
đối với những con thú hoang
đang giằng giựt Đất Nước nầy
Chỉ khác giữ những kẻ đã qua truông
Những kẻ đã chết không bao giờ quay trở lại

Bên thắng cuộc thì cũng chỉ là một bên thôi
và không bao giờ thay đổi
Bên thua cuộc thì cũng chỉ một lần thôi
Không thể có cơ thua thêm lần nữa bao giờ

Đọc chỉ để biết thôi
Để biết các Đồng Chí thông minh láu cá thế nào
Để hiểu các Đồng Chí khoan dung chiến lược ra sao
Để biết bên thắng cuộc đã tàn độc lưu manh ra sao
Các Đồng Chí đang phải sống hành động tồn tại ra sao
khi cả thế giới tàn bạo ngu si đang sụp đổ dưới chân người.

 

 Nguyễn Tấn Cứ


______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo




blank


blank