DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,848,385

VN: Xã Hội đảo điên - Những cô nàng "phá thai" như cơm bữa - Teen over night - Vợ hờ

01 Tháng Giêng 201112:00 SA(Xem: 22072)
VN: Xã Hội đảo điên - Những cô nàng "phá thai" như cơm bữa - Teen over night - Vợ hờ
Những cô nàng "phá thai" như cơm bữa

Là sinh viên năm thứ 2 của một trường Cao đẳng tại Hà Nội, cho tới thời điểm này, Bích đã bước sang mối tình thứ 3 và số lần "trót nhỡ" của cô cũng "kha khá".

baydem2-content

Thắng - bạn trai hiện tại của Bích kém cô nàng 1 tuổi, đang là sinh viên năm thứ nhất. Vì hai người ở xa nhau nên tuần nào chàng cũng đều đặn đến thăm nàng. Và tất nhiên là hai ngày cuối tuần, chàng “cắm trại” qua đêm luôn ở đó. Chuyện gì đến tất nhiên càng không thể tránh khỏi, đặc biệt là khi có điều kiện “lửa gần rơm”.

Có quan niệm sống thoáng và hơi bất cần nên chuyện “yêu” với Bích là quá bình thường, nhất lại là khi cô đã dạn dĩ với ba mảnh tình vắt vai. Ngược lại, Thắng lại thuộc tuýp người có phần chín chắn, hơi ít nói và chưa từng trải trong chuyện chinh chiến yêu đương. Kể từ khi thích cô bạn cùng lớp mẫu giáo cho tới tận bây giờ, Bích là cô gái đầu tiên khiến trái tim cậu rung động. Với Thắng thì mỗi kỉ niệm có được với Bích đều là những phút giây ngọt ngào, êm ái.

Hai tháng trôi qua, Bích không kiềm lòng được trước ham muốn của người yêu. Có lẽ vì chuyện yêu đương còn quá mới mẻ, như mảnh đất chưa từng được khai phá đối với chàng, nên chuyện quan hệ giữa hai người càng nồng nhiệt. Các biện pháp “tránh” đã không được thực hiện nghiêm ngặt (dùng “áo mưa” thì anh chàng không muốn, cô bạn cũng chiều lòng; uống thuốc khẩn cấp thì đã tới 8 viên trong 2 tháng trời ròng rã). Cuối cùng Bích đã “dính chưởng”.

Thai được 6 tuần tuổi, Bích quyết định cùng cô chị họ đi “xử lý” trong một phòng khám tư. Mặc cho người chị họ bức xúc: “Mày yêu đương kiểu gì mà lại để ra nông nỗi này? Không kiềm chế được thì ít ra cũng phải biết cách mà phòng tránh chứ!”. Bích thủng thẳng lạnh lùng: “Ui giời, làm sao mà tránh được, với lại có thì lại bỏ thôi. Có sao đâu!”

Có lẽ vì hiểu tính người yêu, nên cô không có ý định cho Thắng biết. Chắc chắn Thắng sẽ ngăn cản việc cô phá thai. Vì trước đây, trong vòng tay của Thắng, Bích đã hỏi nếu “nhỡ” thì sao? Câu trả lời chân thành từ Thắng là sẽ cưới cô làm vợ! Điều đó cũng làm cho Bích thấy yêu và tin tưởng Thắng hơn. Nhưng đó cũng là điều làm Bích cảm thấy không thoải mái: còn đâu là tuổi thanh xuân và thời gian vui chơi nữa…

Lần đầu trót lọt và êm xuôi. Nhưng chỉ hai tuần sau, Thắng về thăm lại làm Bích có thai ngoài ý muốn. Lần này Thắng đã biết được và đặt vấn đề làm đám cưới. Không vui như những cô gái “trót nhỡ” khác, Bích cương quyết phá thai. Mâu thuẫn giữa họ ngày càng lớn tưởng chừng không thể giải quyết được. Và cuối cùng với cái tính “thích là làm”, Bích lại một lần nữa từ chối đứa con của mình bất chấp chuyện chia tay hay một cái giá đắt hơn nữa: có thể sau này Bích không còn khả năng làm mẹ.

Có “tiền sử” vào bậc đàn chị so với Bích là Trang - sinh viên năm thứ 3: ba lần phá thai và hai lần chửa ngoài dạ con. “Chủ nhân” của những tác phẩm này không dưới hai “nghệ sĩ”, thế mà Trang vẫn hồn nhiên “chong” mình thâu đêm suốt sáng với những đám bạn có “vài thứ tóc” trong bar hay vũ trường. “Chuyện chồng con á? Lãng xẹt! Thích thì đến với nhau, không thì lại đường ai nấy đi. Vậy cho thoải mái!”.- Trang nói. Khi được hỏi về người yêu, vẫn là chất giọng của dân chơi vẻ bất cần đời: “Người yêu thì nhiều lắm, sao mà nhớ nổi, có xác định gì đâu mà phải nhớ. Còn trẻ, không chơi thì phí lắm, chồng con tính sau”.

Tâm sự với đứa bạn thân, Trang kể: “Có lần mang bầu tới tháng rưỡi rồi, mẹ của “tác giả” không hiểu kiểu gì mà biết chuyện nên muốn hai đứa kết hôn để bà có cháu bế. Tuần nào cũng đích thân mang gà tần với thuốc bắc bồi bổ cho mình”. Trang không nhịn nổi cười và tiếp: “Kể cũng tội nhưng còn đâu tuổi thanh xuân của mình nữa? Mình mê nhạc vũ trường hơn về nhà làm vợ. Cuối cùng mình quyết định phá!” Thế nhưng hậu quả mà Trang không thể ngờ tới cho lối sống buông thả của mình là mất người yêu, mất luôn khả năng làm mẹ vì phá thai chui.

Chẳng ai hiểu nổi những cô gái như Bích, Trang nghĩ gì, bởi đối với nhiều cô gái "nhỡ nhàng", được bạn trai đề nghị cưới và gia đình người ta chấp nhận là may mắn lắm rồi. Thế mà các nàng này lại phủi tay như không. Không biết các nàng có nghĩ đến hậu quả khôn lường nếu cứ liên tiếp "phá" hay không.

BVN-TH

Nữ sinh viên hành nghề vợ... hờ

Nữ sinh viên có cả trăm cách làm thêm để kiếm tiền ăn học. Học giỏi thì làm gia sư, nhanh nhẹn thì làm tiếp thị, cần cù thì trông trẻ… Ranh ma thì làm “vợ hờ”...

Cứng như bê tông cũng... nhũn

Trung, bạn tôi nổi tiếng “bê tông cốt thép”, kiểu người mà các cụ nhà ta nói là “đo lọ nước mắm đếm, củ dưa hành”. Bỗng nhiên một hôm, hắn gọi tôi đi uống cà phê (lạ nhỉ, trời sắp bão đây) và hắn thì thào: “Ông có cách nào giúp tôi với”. Rồi hắn kể với tôi về một cô sinh viên năm thứ nhất trường ĐH NN. Hắn cho nữ sinh này mượn xe máy nhưng cô ta vừa mới hớt hải chạy về báo mất.

Cô sinh viên thuê trọ ngay sát nhà hắn, lúc rỗi rãi thường sang nhà chơi với thằng con trai chưa đầy tuổi của hắn. Những lúc sang nhà Trung, cô sinh viên thường mặc cái áo cổ khoét sâu hun hút, không lộ liễu nhưng đủ để người ta phải hình dung đủ thứ.


Mỗi lần cô cúi xuống đùa với thằng cu là hắn lại sây sẩm mặt mày… Một buổi trưa, Trung nhắn tin rủ Tú (tên cô sinh viên) đi uống cà phê, Tú từ chối: “Xuống đây gần một năm nhưng em đã biết quán cà phê Hà Nội thế nào đâu, nhỡ vợ anh hiểu nhầm thì chết”. Gần hai tháng sau hắn mới mời được Tú đi uống cà phê, rồi cô bị đau bụng vật vã (màn kịch dựng sẵn). Ngập ngừng mãi rồi Trung cũng đề nghị đưa Tú vào nhà nghỉ “cho đỡ đau”, Tú phản đối dữ dội lắm nhưng chắc vì đau không chịu được nên cô “nhắm mắt” để Trung dìu lên phòng… Trung than thở: “Tôi cứ ngỡ lừa được nó, ai ngờ tôi mới là thằng bị lừa”?

Mỗi tháng Trung cho cô bồ kém mình hơn chục tuổi 500 ngàn đồng “tiền ăn quà”. Số tiền đó đối với Tú có vẻ “còm” lắm so với cái nhà to đùng của Trung nên Tú cứ nhè lúc hắn “đang hứng” là nói thiếu nước gội đầu, xà bông, khăn mặt, son phấn… Trung nói: “Thì ra nó yêu tôi vì tiền, nó sắp đặt tất cả, gần hai thứ tóc mà thua nó ông ạ. Nó giả vờ mất xe, lộ chuyện thì tôi khó mà sống với mụ vợ”.

Tôi nhờ một người bạn là cảnh sát khu vực đến gặp Tú, cô bé lấy xe gửi về trả cho Trung nhưng khóc tấm tức: “Hắn lừa em, lúc đầu hắn bảo sẽ cho em 10 triệu để mua xe. Vậy mà no xôi cán chè rồi thì cứ lờ đi. Vài ngày lại rủ em đi nhà nghỉ mà cả tháng đưa có 500 ngàn, rẻ hơn cả mấy con đứng đường. Em chỉ định lấy thứ mà em phải được hưởng thôi. Con bạn cùng lớp em cặp với chính bạn hắn, một tháng được mấy triệu”. Thì ra Trung cũng đã kịp “mai mối” cho anh bạn một cô sinh viên. Vài tháng sau, đi nhậu ở Giảng Võ tôi gặp lại Tú, cô bé nháy mắt cười và trước lúc về đã gí vào tay tôi tờ giấy ghi số phôn.

Sau đó ít lâu, tôi mời Tú ra quán cà phê bên hồ Ngọc Khánh, nói chuyện để hiểu thêm về tay bạn. Cô bé nói: “Em dại quá, hôm đó các anh mà đưa vào công an thì bố mẹ em chết mất”.

Rồi Tú phân trần: “Bọn em ở quê xuống Hà Nội học, thiếu thốn đủ thứ, nhiều đứa phải làm trong vũ trường, quán karaokê. Một số khác, đành kiếm ai đó tốt bụng để nương nhờ đến khi ra trường, tất nhiên phải chấp nhận họ có vợ, đôi khi già hơn cả bố mình. Số em đen gặp ngay thằng ky bo”.

Cô nửa đùa nửa thật: “Để em giới thiệu đứa bạn em cho anh, dáng đẹp lắm”. Tú điện thoại mời tôi ăn tối, đi cùng là một cô bé khá xinh tên Yến, ăn xong Tú lấy cớ có việc về trước. Khác hẳn với Tú, Yến (quê Hải Phòng, sinh viên năm thứ 4 trường K.) mạnh dạn và thẳng thắn: “Em không như con Tú, mập mờ rồi lĩnh đủ, nếu có anh nào nhận em nâng khăn sửa túi chỉ cần bỏ ra 3 củ một tháng, một tuần gặp nhau 2 lần trừ thứ 7, không đi quá sâu vào đời tư, không đến khu trọ, càng không được đến trường. Bù lại, em sẽ làm cho người đó có những cảm giác khó quên”. Thấy tôi không mặn mà lắm nên Yến đòi về vì “có bạn đến chơi”. Một thời gian sau Tú nói với tôi: “Con Yến giờ cặp với ông to lắm, suốt ngày chỉ đếm phong bì và đi mua sắm”.

Qua cậu em bán máy ảnh, tôi quen một ông bạn (55 tuổi, làm nội thất) khá vui tính, vì cũng là chỗ thân tình với cậu em tôi, nên mấy anh em rủ nhau đi uống bia.

Được vài ly, ông bạn già khoe: “Anh có con bồ, hơi bị ngon, sinh viên trường Đ. vừa tròn hai mươi mùa xuân. Món anh khoái nhất là gái trẻ, nếu chú cùng sở thích thì anh sẽ giúp, toàn rau sạch”.

Anh nói tiếp: “Buồn cười nhất là hôm bố mẹ cô bé lên thăm con, đang không biết chui vào đâu thì cô bé nhanh trí giới thiệu “đây là thầy giáo con” làm hai ông bà lúng túng như gà mắc tóc vì sợ mếch lòng thầy”. Rồi anh ta điện thoại cho cô bé đến, tiếng cô gái nói (qua loa ngoài): “Em vừa đi thi về mệt muốn chết, mua cho em cái thẻ nạp tiền Vinaphone 200 thì em đến”.

voho1-thumbnail

Hồng Nguyên, sinh viên năm thứ 3 trường Đại học V, quê Nam Định, nổi tiếng sành điệu, quần áo đắt tiền, điện thoại đời mới nhất, xe đẹp… Theo bạn bè thì nhà cô ở quê cũng thường thường bậc trung nhưng cô sống vào loại “quí tộc”. “Bò sữa” của Nguyên là một chủ thầu xây dựng trên 50 tuổi đi “xế hộp” tiền tỷ, nghe đâu tay này bao cả Nguyên và cô em gái con dì Nguyên đang học cao đẳng Giao thông.

Sau đó tay chủ thầu tốt số “hoa thơm đánh cả cụm” bị bố mẹ Nguyên từ quê lên mắng một trận ầm ĩ cả nhà trọ. Anh bạn đồng nghiệp của tôi lấy tư cách bạn thân khuyên: “Em chơi với ai phải cân nhắc, mình là con gái thiệt lắm”. Nguyên đáp liền: “Anh lạc hậu lắm. Thay vì yêu một thằng trẻ ranh vừa chơi vừa phá, em có một người đàn ông thành đạt, yêu em và cho em đủ thứ. Em đâu có thiệt, thằng nào chả là đàn ông”?!

Mất cả chì lẫn chài


Trong trăm ngàn cuộc tình vụng trộm kiểu “Già nhân ngãi non vợ chồng” ấy có khá nhiều sinh viên đã tốt nghiệp nhờ tiền kiếm được từ hợp đồng “vợ hờ”. Tuy nhiên, lối sống thực dụng đó lành ít dữ nhiều, đa số “đối tác” đều đã có gia đình nên cuộc tình có thể bị “vỡ” bất cứ lúc nào.

“Đối tác” có thể là giám đốc, thương nhân, trí thức, kỹ sư, buôn bán, xe ôm… là bất cứ ai nếu có tiền, mục đích cũng nhiều: Ham chơi, thích của lạ, khẳng định mình vẫn “có giá”… Các sinh viên chấp nhận làm “vợ hờ”, hoặc có hoàn cảnh khó khăn, hoặc thích đua đòi ăn diện, cũng có cô “cặp cho biết” chứ không cần tiền.

Nguyễn Thị A. sinh viên trường múa, làm “vợ hờ” của một đại gia nghành thép, mỗi tháng được 500 Mỹ kim. Được 5 tháng thì bà vợ đại gia thuê một nhóm người đến tận căn hộ A thuê ở Trung Hoà đánh ghen, cắt mất mớ tóc dài như suối, đau khổ và nhục nhã, cả tháng cô không dám đến trường nên đã bị đuổi học.

Cũng có không ít cô “mất cả chì lẫn chài” vì chọn nhầm “lái trâu”, lúc đầu hứa hẹn đủ điều, sau vài lần hưởng thụ là “lặn không sủi tăm”. Hoà, cựu sinh viên tâm sự: “Em ghi rằng sinh viên chấp nhận làm “vợ hờ” không xấu. Họ chấp nhận để lấy tiền ăn học, sao cứ trách họ, có cầu thì có cung mà”.

Thực tế không phải sinh viên nào cặp bồ cũng tìm cách moi càng nhiều tiền của bồ càng tốt, Dung – sinh viên cao đẳng thương mại nói: “Nhà em nghèo quá, em không giỏi để đi làm gia sư, chỉ mong kiếm được anh nào tử tế nhưng buồn chuyện vợ con, mỗi tháng cho em năm bảy trăm là được”. Một số giám đốc tỉnh lẻ cũng đánh tiếng: “Ông xem có em nào ngoan hiền nhưng nhà nghèo kiếm cho một em, mỗi tháng 2 triệu. Bọn tôi có đợt về đây công tác mấy tuần liền cô đơn lắm, chơi bời linh tinh không an toàn, phải có chút tình cảm”.

BVN-TH

9x phải biết... over night

Có rất nhiều cô bé, cậu bé luôn tự hào mình là dân 9x. Tất nhiên phải là 9x “Pro”. Để xứng tầm “Pro”, 9x phải biết cắn kẹo, phải biết xài hàng hiệu, phải biết over night, phải có “hàng” ôm eo mỗi khi lượn phố...

Cuộc hẹn bất ngờ

Gần 2 giờ sáng, tôi đang ngủ mê mệt thì “chú dế” reo vang, điện thoại vào giờ này thường lành ít dữ nhiều, không thằng bạn đánh nhau thì cô bạn bị công an giữ xe. Thậm chí còn có ai đó đột ngột “khuất núi”... Sự việc không như tôi tưởng, đầu dây là giọng một đứa con nít, giới tính nữ.

Nó nói giọng như thân lắm: “Hi, anh Dũng phải không? Ui không phải hả. Em xin lỗi nhé, làm anh mất ngủ rồi. Mà nghe giọng anh dễ thương ghê. Mai nếu có hứng, em xin đền anh ly cà phê”. Tiếng cười khúc khích rồi tiếng cúp máy đánh rụp. Lạ thật, đêm hôm khuya khoắt, không quen biết chỉ nhầm máy mà cũng mời cà phê, có lộn không đây?


Khoảng 14 giờ ngày hôm sau, số điện thoại đêm qua lại gọi tới. Chả biết nói gì, làm gì, tôi định bấm máy rồi lại thôi. Mấy lần như vậy, tôi mới bắt máy. Cô bé nói ngay: “Anh hơi bị kiêu đấy. Thế em lại thích. Giờ em đang cà phê 34 đường Điện Biên Phủ, nếu không bận anh qua đây nhé”. Tôi ậm ừ cho qua chuyện vì chả biết gặp nhau cô bé gọi mình bằng chú hay bác.

Một tiếng sau, cô bé nhắn tin “Anh đến chưa”. Tôi trả lời: “Anh chưa đến, mà em đã biết anh tên gì, bao nhiêu tuổi đâu”. Cô bé điện thoại lại và phá lên cười, nghe khoái chí lắm: “Ông ngố ơi, ba thứ đó em đâu có quan tâm. Nghe giọng anh đã biết thuộc thế hệ “anh hai cũ” rồi. Anh đến đi, em gọi là bác. Đàn ông gì mà hèn thế”. Chạm tự ái tôi đến chỗ hẹn.

Tầng hai của quán mát lạnh, phong cách Tây, bàn ghế nhập ngoại đắt tiền. Tôi đang ngó nghiêng xem “nàng” ngồi ở đâu thì chuông điện thoại đổ. Vừa rút máy ra thì thấy một cô bé chừng 17-18 tuổi, ăn mặc hợp mốt, cầm điện thoại vẫy tay: “Em nè, anh qua đây đi”. Cô bé ngồi cùng một cô bạn nhí khác, trên bàn là mấy chai Heineken và bao Capital dùng dở. Cô bé hỏi tôi: “Anh dùng bia nhé, ban ngày em không thích uống rượu. Em là Hương, đây là Ly, bọn em đều là dân 9X, đẳng cấp Pro”. Rồi Hương nháy mắt: “Anh còn trẻ hơn em tưởng, trông “ngầu” đấy. Anh tên gì?”.

Sự tự nhiên của Hương khiến cuộc nói chuyện không bị ngượng ép. Riêng Ly, từ lúc tôi vào đến một tiếng đồng hồ sau cũng chỉ nghếch mắt nhìn tôi đúng một lần, còn lại tập trung vào màn hình điện thoại, chơi một games nào đó.

Khi biết tôi là kiến trúc sư, Hương nói: “Nhìn điệu bộ anh chắc toàn chúi đầu vào bản vẽ. Bỏ ít tiền đi chơi, em sẽ “giải ngố cho”. Trong vai một kẻ ham chơi, tôi cố sắm mấy bộ quần áo hoa hòe, hoa sói cho hợp cảnh. Tôi theo Hương gần 1 tuần (Hương bỏ học từ năm lớp 9).

Hương giới thiệu tôi với bạn là “anh giai con bác”. Hương và mấy cô bạn khi ra đường đều trang điểm khá đậm, quần áo hàng hiệu cả “vé”, di động cỡ chục triệu đồng. Khi tôi tò mò chuyện tiêu xài của Hương thì bị gạt đi: “Anh quên chuyện tiền nong đi. Thích anh thì chơi chứ không xin tiền của anh. Thỉnh thoảng anh ngồi nghe em nói chuyện là được. Giờ chúng nó chó lắm, cấm đứa nào muốn nghe em nói. Con gái bọn em cứ chơi xả láng mà không cần có tiền. Trong nhóm có mấy thằng “nhà mặt phố, bố làm to”, chúng nó ném chục triệu một đêm không hề chớp mắt. Thằng bồ em bị bố mẹ bắt đi du học nước ngoài vẫn gửi tiền về cho em mỗi tháng gần 1.000 đô”.

Chơi phải... tới bến



Nhóm của Hương thường ngủ dậy 11 giờ trưa (trừ những đứa vẫn phải đi học), “ăn sáng” xong đi cà phê (cỡ New Windows, Ciao, Nắng Sài Gòn…), chơi tá lả hoặc buôn "dưa lê”, gần tối về trình diện "ông bà già”. Đêm lại vào các bar F1, F3, Hồ gươm xanh, Diamond... Nhảy nhót, cắn thuốc, uống rượu là thứ mà lũ Pro này thích nhất, sau đó là đua xe.

Một đêm nọ, khoảng 22 giờ 30, cả bọn tụ tập trên sàn nhảy của khách sạn D. ở gần cổng vườn bách thú. Trong ánh sáng lờ mờ và tiếng nhạc gầm rú như máy bay phản lực, tôi thấy hơn chục cô cậu, đa số tuổi trên dưới 20, cũng may mà có hai thằng kém tôi một hai tuổi nên tôi thấy yên tâm hơn. Cả lũ đang đứng ngồi lắc lư theo nhạc.

Thấy tôi xuất hiện cùng Hương, mấy cậu liếc qua rồi cũng chẳng thèm để ý như tôi tưởng. Cậu tên Dũng, mặt đầy lông tơ nhưng vẫn lộ vẻ từng trải đưa cho tôi ly Black và gào to “Một, hai, ba... uống”, cả bọn gào to “Uống”. Và những chiếc ly được dốc ngược, những cục yết hầu chạy lên chạy xuống phè phỡn… Dũng rút từ trong túi ra bao thuốc 555, nhìn cách Dũng cầm bao thuốc khác lắm, có vẻ nó như không bình thường.

Quả đúng như vậy, khi châm lửa mùi hương ngai ngái toả theo làn khói. Thấy mọi người đều hút, tôi đành cầm 1 điếu, châm lửa đưa lên miệng rồi nhả ra, dù không hít hơi thuốc nào, người tôi vẫn có cảm giác như lúc máy bay vừa cất cánh. Hương bật mí với tôi: “Thuốc này được tẩm “hàng” mới, trên thị trường chưa có, chơi vào phê lắm. Có hôm cả bọn thuê xe 7 chỗ, đem theo cả bộ giàn chạy từ đây xuống Hải Phòng rồi quay về, vừa đi vừa lắc, phê lòi mắt”.

24 giờ, gần nửa lũ Pro phải về vì đã hết giờ “ôn bài ở nhà bạn”. Có mấy cô cậu nhanh chóng rút từ trong ba lô những chiếc áo đồng phục THPT mặc vào. Dũng cầm chai Black thứ 3 rót đều cho cả nhóm, nhìn tôi rồi nói: “Đẳng cấp “Pro” là vậy đó anh ạ. Mọi người gọi bọn em là nhóc, là chíp hôi. Thật buồn cười, hãy nói cho tôi biết ông tiêu tiền ở mức nào, tôi sẽ nói cho ông biết ông ở đẳng cấp nào. Bao nhiêu tuổi chẳng nói lên điều gì. Đã chơi là phải tới bến”. Tờ hoá đơn thanh toán hơn 6 triệu đồng làm tôi phát hoảng, ngược lại khổ chủ là Cường, nhà ở Bạch Mai vẫn cười thản nhiên.

Ra đến cổng, cả bọn rủ nhau đua xe tại Mỹ Đình, kẻ thắng cuộc là một tháng “ăn theo” không phải trả tiền. Lấy cớ đã say, tôi khước từ. Hai ngày sau, tôi gặp lại Hương. Cô bé kể cho tôi nghe cả bọn đi Hải Dương hai ngày. Tôi hỏi: “Bọn em còn ít tuổi, đi như thế bố mẹ không quản lý à?”. Hương trả lời: “Một số đã bỏ học, số còn lại cấm cũng không được, đi chơi về bị đánh là chuyện bình thường, quen rồi. Như thằng Cường đấy, bố mẹ đều là giám đốc, đi nước ngoài suốt, thấy nó bảo “đi học” tối ngày nên khen “thằng này thế mà ngoan”.

Tối hôm đó Hương dẫn tôi đến nhà T10 khu Trung Hoà và bảo tôi đợi để lên gọi cô bạn (điện thoại tắt máy). Gần một giờ sau, hai cô bé mới xuống. Lúc này cả hai mặc rất “mát mẻ”, tôi ngạc nhiên hỏi: “Em lấy quần áo ở đâu mà thay?”. Cô bạn nhanh nhảu: “Bọn em thuê một căn hộ ở đây, 3 triệu một tháng, ai thích thì ở, có hôm trai gái cả chục đứa, rẻ hơn nhà nghỉ nhiều. Đêm nay em ngủ ở đây. Sao anh mắt tròn, mắt dẹt thế, 9x pro là phải biết... over night”(?!)

Pro hay điên rồ?


Chỉ vì ngộ nhận mình là đẳng cấp, là Pro mà không ít 9x rơi vào cảnh nghiện ngập, bỏ học (hoặc học không ra gì), cặp bồ bịch với những đại gia bằng tuổi bố mình để có tiền tiêu sài. Chính Hương từng nói với tôi: “Thực ra lần đầu tiên em điện thoại cho anh không phải là nhầm máy. Nhiều đêm, nhớ thuốc không ngủ được lại lấy điện thoại ra gọi cho các số đẹp. Thấy hay hay thì làm quen, anh là một trong số đó. Nhiều đứa 9x không quan trọng bồ trẻ hay già, đôi khi già thì càng tốt, quan trọng lại phải có bốn bánh, phải ăn nhà hàng sang trọng. Có đứa cũng chẳng cần tiền vì bố mẹ nó không thiếu. Còn chuyện nhà nghỉ ư? Mấy đứa dân chơi mà không biết nhà nghỉ từ năm lớp 10 hả anh”.

Tôi thấy thương cho Hương, cho những cô bạn của Hương mà tôi biết, họ đã đánh mất tuổi đẹp nhất của mình chỉ vì những danh hão. Mỗi lần nhìn Hương ăn mặc sành điệu như các quý bà, hút thuốc, uống rượu và văng tục... tôi lại tự hỏi: Đây là Pro ư? Là điên rồ có lẽ đúng hơn. Tôi thấy giận những người mang danh là bố mẹ của chúng. Không biết những khoản tiền họ kiếm được có bù đắp được sự mất mát to lớn mà con họ phải gánh chịu?

Cuộc “xâm nhập thực tế” của tôi buộc phải dừng lại vì một buổi tối có điện thoại cố định từ khu vực Thanh Trì gọi vào máy của tôi. Đầu giây bên kia là giọng một người phụ nữ còn trẻ: “Cháu có phải Tùng không?”, tôi xác nhận thì chị nói tiếp: “Hương nhà cô có ở nhà cháu không, nó đi mấy hôm chưa về, nó để lại số điện thoại này và bảo lên nhà anh Tùng chơi”. Trời ơi, một người mẹ mà con gái 18 tuổi đi mấy hôm không về mà nói cái giọng cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy. Tôi trả lời không biết và thấy lo cho cô bé dù vẫn biết sự lo lắng của mình là vô nghĩa.

Một tháng sau, qua một người bạn, tôi được tin Hương cùng hai cô bạn bị một gã họ Sở lừa bán sang bên kia biên giới. Mọi cố gắng tìm kiếm của gia đình Hương và các cơ quan chức năng vẫn chưa có kết quả.

BVN-TH

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5925)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 7109)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9760)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 13070)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6869)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh