DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,402,763

Chết Cho Tình Yêu - Lệ Hằng (Chương 1, 2, 3, 4, 5)

Thursday, September 12, 201312:00 AM(View: 5081)
Chết Cho Tình Yêu - Lệ Hằng (Chương 1, 2, 3, 4, 5)


Chết Cho Tình Yêu





blank
lệ hằng






Chương 1


 
Tôi đăm đăm nhìn chàng, chàng trên bảng đen với phấn trắng và lời giảng trầm trầm lắng đọng, dáng nghiêng buồn và đôi mắt thật tình tứ thỉnh thoảng ngừng trên mắt tôi, cho tôi chớp mắt buồn rưng rưng. Dáng chàng cao, mái tóc vừa đủ dài cho mặt chàng đầy nét nghệ sĩ, cho tôi ngây ngất uống từng lời giảng. Chàng là giáo sư dạy cours Anh văn. Chàng mới ở Mỹ về, và cả lớp đã xôn xao lên vì được học Anh Văn với một giáo sư tốt nghiệp Harvard. Từ đó tôi vượt các bạn về môn Anh văn. Nhỏ Châu bây giờ chịu xuống hạng nhì. Tôi không bỏ xót một bài một chữ nào của chàng. Bở vì tôi yêu chàng. Tôi yêu chàng tha thiết, mối tình đầu nào không dại khờ, không si mê, nên nhìn tay chàng không đeo nhẫn, tôi vội quyết đoán chàng chưa có vợ, để đêm đêm mơ mộng, để chiều chiều nhớ thương chất đầy. Những giờ học với chàng đan đầy kỷ niệm bằng những cái nhìn thật lặng lẽ, thật thiết tha.
 Chàng ở trước mặt tôi, nụ cười nhẹ nở, đôi mắt biết nói lời thầm. Tôi đăm đăm nhìn chàng, tôi yêu giọng chàng nói, tôi mê dáng chàng chậm rãi đi dọc theo lớp học, tôi run lên khi chàng đứng bên tôi, xem tôi chép bài, mùi thơm đàn ông ngai ngái tỏa ra từ lưng chàng, ôi ngất ngây, ôi mê đắm vô vàn, cho tôi run tay thuôn, run chữ lêu nghêu buồn trên giấy học trò. Tôi ngước mắt nhìn lên, bắt gặp cái nhìn lặng lẽ của chàng, đôi bờ mi rậm huyền bí khép nhẹ nhốt kín màu mắt xanh lơ của chàng, tôi run rẩy:
 - Thưa...
 - Gì Thu? Không hiểu bài hả?
 Tôi lắc đầu, tôi muốn hỏi tại sao mãi hôm nay anh mới đeo nhẫn? Tại sao anh chở cô Hà như chở em ra xa lộ hôm nào? Nhưng tôi mím môi lại, tôi nghe hờn tủi ùa về, đầy trong trái tim. Anh có vợ rồi! Sao anh không nói với em, sao anh im lặng, bây giờ em yêu anh tha thiết mất rồi còn đâu. Bây giờ em không thể thôi không yêu anh. Bây giờ em buồn chết được vì tay anh đeo nhẫn, vì cô Hà chiều chiều dựa trên vai anh, vì môi anh đã ngàn lần chết trên môi cô Hà xinh đẹp và duyên dáng. Em biết chứ, cô ấy là vợ anh, còn em, em chỉ có quyền yêu thầm anh thôi...
 Tôi ngước mặt dấu tiếng nấc trong cổ, không dám nhìn chàng, chàng thở dài nhè nhẹ rồi quay đi. Tôi gục mặt xõa tóc che niềm đau đớn.. Chàng đó, chiều nào tình cờ trú mưa trên quãng đường vắng, được chàng cho quá giang về nhà. Tôi đã dối chàng tôi bị đau bụng và đón mãi không có xe về, chàng đưa tôi ra xa lộ, nhà tôi ở làng đại học Thủ Đức. Tôi nũng nịu đòi chàng đậu xe bên lề đường, bắt chàng cho xe leo xuống cánh đồng mênh mông. Tôi nói: Thu kỳ lắm cơ anh, cứ đau đầu mà được ra đây hóng gió là khỏi liền. Chàng ngạc nhiên:
 - Sao lúc nãy Thu bảo đau bụng cơ mà?
 Tôi đỏ mặt:
 - Dạ thì lúc nãy đau bụng, bây giờ đau đầu, anh không thích chìu Thu hả anh?
 Chàng cười khẽ cho tay hai đứa đan lấy nhau, ngồi bên nhau nói chuyện mưa nắng, chuyện lớp học. Khi chàng giật mình thành phố đã lên đèn sau lưng hai đứa. Từ đồng không nhìn về, Saigon giăng mắc đèn màu, Sàigon chập chùng đam mê, Sàigon bừng bừng sức sống, cho tôi và chàng len lén trở về như hai kẻ tội phạm. Chàng thở dài hoài, tôi hỏi, chàng không nói. Chàng đưa tôi về nhà, ba mẹ tôi đi đâu chưa thấy về, tôi leo lên giường nhớ bàn tay chàng ấm mềm cầm lấy tay tôi, nhớ từng hơi thở, nhớ từng nét cười... Tôi bắt đầu xây lâu đài hạnh phúc từ chiều nào tình cờ được đi chơi với chàng.
 Bây giờ hạnh phúc sụp đổ rồi! Bây giờ tình yêu thành trái cay! Bây giờ tôi vẫn yêu chàng! Càng ghen càng yêu, nhưng tôi buồn cô Hà vợ chàng, tôi chán nản bỏ sách bỏ vở, bỏ những trang giấy chi chít bài học, tôi ngồi đây sầu khổ ngó chàng. Lỗi tại tôi? Hay lỗi tại chàng? Chàng có nói yêu tôi đâu, chỉ mắt chàng nói thôi, hơn nữa, tôi có hỏi chàng "Thầy có vợ chưa?" trước khi leo lên xe đi chơi xa lộ với chàng đâu, chả nhẽ chàng phải hét lên: "Tôi có vợ", khi tôi đòi quá giang xe chàng? Chính tôi, tôi không đủ can đảm hỏi một câu "Anh có vợ chưa?" kia mà, trách chi được chàng! Muốn nói gì thì nói, tôi vẫn ghét cô Hà, ghét cay ghét đắng.
 Tôi ngửng mặt nhìn thẳng mắt chàng, thấp thoáng môi cô Hà còn vương trên môi chàng, họ là vợ chồng, họ đã từng yêu nhau. Mấy hôm nay tôi xa sách vở, tôi đi học chỉ vì muốn nhìn thấy chàng, tôi chán học lắm rồi, tôi ghen suốt đêm, ghen suốt ngày, tôi ghen với cô Hà, người đựơc chàng yêu được có con với chàng.
 Đến giờ chàng hỏi bài rồi, mọi khi tôi thích giờ này nhất, tôi nói tiếng Anh với chàng như máy, không sai không thiếu một chữ, cho chàng nắn nót con số 16 trong sổ nhìn tôi gửi một nụ cười hài lòng, cho tụi nó ào lên xem sổ điểm kêu nhau ơi ới:
 - Thấy chưa, tụi bây coi, lại nhất nữa, con này gớm lắm, liếc hoài để ăn điểm cao, xấu mặt hay nhỉ, hồi trước hắn dốt như bò, bây giờ cứ nhất hoài lộn ruột ghê.
 Tôi lờ đi sung sướng vì tôi biết chàng chú ý đến tôi. Thế là đủ rồi, ngày nào chàng cũng kêu tôi đọc bài, tụi nó tức điên lên. Sự thật tụi nó cũng mê chàng như điếu đổ, nhưng chàng chỉ để ý tôi thôi, chàng đẹp trai nè, chàng galant nè, chàng nói tiếng Anh hay như dân Anh chính hiệu, quý phái như ông Hoàng bà Chúa vương quốc Anh, chàng đẹp từ nét cười dáng đi, tụi nó tìm suốt ngày không ra khuyết điểm của chàng, đành nói:
 - Gớm cái ông Hoàng ni, ông ấy đa tình quá, ông ấy dạy tụi mình có bữa nguy đa bây.
 Chàng nhìn tôi, cây bút di chuyển, tôi run, tôi không học bài hai tuần nay rồi:
 - Giáng Thu!
 Tôi quơ chân tìm giầy, một chiếc biến mất, tôi nóng bừng hai má, nóng bừng hai tai. Chàng lặng lẽ ngồi chờ, mắt hơi nghiêm:
 - Sao không lên chị Thu?
 - Dạ dạ.. em mất giày ạ.
 Chàng cau mặt, tôi sợ quá đành lê chân đất lên bảng, có tiếng xì xào:
 - Ghét, làm bộ hoài, đi lẹ lên cho rồi, rón rén mãi, làm nũng vừa thôi chứ.
 - Nó ghê lắm mày, thầy có con rồi đó cô, ở đó mà liếc liếc hoài hé bây.
 - ông ni kêu nó hoài!
 - Thế nào cũng có bữa nó ăn đòn ghen mất thôi.
 "Cô Hà", chúng nó nhắc cô Hà hoài. Tôi cúi mặt không nhìn chàng. Khuôn mặt ấy đã bị cô Hà vuốt ve hôn hít bao nhiêu lần. Tôi ù cả tai không nghe được những câu tiếng Anh của chàng nữa, tôi không hiểu gì hết, tôi ngơ ngác như mán rừng.
 - Thu trả lời câu hỏi của tôi đi chứ.
 - Dạ.. dạ...
 - Chị không thuộc bài, độ này chị lười quá chị Thu, câu hỏi dễ như vậy mà không hiểu à?
 Tôi đau khổ nhìn chàng, mặt tôi đỏ như gấc, tai tôi lùng bùng.
 - Cám ơn, thôi chị về chỗ.
 Tôi như kẻ tử tội lê chân về chỗ, loáng thoáng tiếng chúng mỉa mai tôi:
 - Bây thấy chưa, dốt như bò mà làm bộ hoài há bây, đáng kiếp, thứ con gái hư, làm như ổng yêu hắn lắm í, còn lâu. Cô Hà đẹp, giàu, giỏi gấp trăm lần chứ bộ, hắn xách dép cho cô chưa xong.
 Tôi gục mặt xuống bàn và tôi òa khóc như một đứa trẻ, cả lớp sững sờ nhìn tôi nức nở. Mặc chúng, mặc chàng, tôi thèm khóc, tôi thèm khóc quá đi, tôi không nghe chúng mỉa mai nữa, tôi không nhìn chàng nữa, chàng mắng tôi rồi, chàng ghét tôi rồi, chàng chỉ yêu có vợ chàng thôi. Chiếc nhẫn vàng lấp lánh cột tay chàng rồi, cột đời họ vào với nhau rồi, tôi khóc thật ngon, dấm dứt nỉ non. Chàng bối rồi thì phải, chàng ngồi im trên đó không đủ can đảm gọi người khác, chàng giảng bài tiếp theo, giọng chàng sũng buồn, giọng chàng bâng khuâng. Còn tôi vẫn gục mặt xuống bàn mà khóc, nước mắt ướt cả tóc tôi xõa dài trên bàn, xõa dài làm khăn tang chôn kín tình thầm.
 Lớp học lắng xuống vì tôi, vắng tiếng lũ bạn đanh đá và chanh chua to nhỏ, vắng tiếng chì chiết moi móc của chúng cho giọng chàng đều đều giảng bài. Ở nhà cô Hà khóc chắc chàng dỗ dành năn nỉ ghê lắm. Tôi khóc vì chàng, tôi buồn vì chàng, chàng không nửa lời han hỏi, chàng không dám lại gần tôi, chàng mặc tôi chết từng giây từng phút. Tôi tủi thân quá, tôi tỉ tê suốt giờ.



Chương 2



Chuông rung rồi. Buổi chiều đã tàn, cả lớp lao xao sách cặp. Mặt vẫn cúi, tóc vẫn rối và vương nước mắt, tôi nhét hết sách vở vào cặp, tôi không nhìn chàng được nữa, chắc bây giờ tôi xấu lắm, tôi có được yêu đâu để tươi tỉnh cười nói như cô Hà, mũi tôi chắc đỏ như quả cà chua, mắt thì sưng lên, tóc tai rã rượi... Chàng chán tôi rồi, tôi bì sao được cô Hà con nhà giàu học giỏi, nên được làm vợ chàng. Cả lớp lần lượt ra về. Tôi ngần ngừ ra sau, tôi muốn che kín mặt sầu, tôi vờ lúi húi dưới hộc bàn để đợi cả lớp về hết, trốn vào một cái xó nào đó mà trở về ngôi nhà im lìm với ba mẹ.
 - Giáng Thu!
 Tôi ngẩng mặt lên, chàng tần ngần trên bàn giáo sư, chàng chưa về, chưa đón cô Hà trường Q.M. bên kia đường? Chàng đợi tôi? Áo mưa nhạt màu hờ hững vắt trên vai:
 - Giáng Thu, sao Thu khóc?
 Tôi vụt khóc nức khóc nở. Tôi khóc to hơn bao giờ vì tên Giáng Thu gọi trên môi chàng, vì chàng đợi tôi, vì chàng hỏi tôi:
 - Thu, sao em không thuộc bài?
 Tôi nói qua hai hàng nước mắt dòng dòng:
 - Em khổ quá anh ơi!
 Tôi vụt bỏ chạy như bị ma đuổi. Tôi lao người ra hành lang, tôi bỏ mặc chàng bối rối gọi theo:
 - Giáng Thu! Giáng Thư!
 Tôi lảo đảo trên những tam cấp lạnh, đường phố chỉ còn loáng thoáng dăm ba chiếc xe, áo cô Hà phất phới vàng mơ bên xe chàng, tóc búi cao và dáng kiêu sa cho tôi hằn học chạy đi như con điên trên quãng đường vắng tênh. Lá me lả tả rụng đầy đường, cho tôi nức nở một mình với thương yêu xâu xé. QM ơi, ta thương mi vô cùng, nhưng cũng ghét mi vô vàn là ghét. Q.M. ơi! Áo trắng bay trên đường mưa cơn lá me, cho ta thất tình đi lang thang vì mi, cho ta gặp chàng, cho ta yêu, cho cô Hà về, cho ta chết. Q.M. ơi, ta thương mi, đội ơn mi, cho ta biết yêu và cũng ghét mi, cho ta biết thù. Bốn con đường buồn bao quanh, Q.M. mà những hàng cây cao mang dáng đẹp gầy, mà những cơn mưa lá me rơi trên tóc rối, rơi trên vai buồn. Tôi lảm nhảm gọi tên chàng:
 - Hoàng ơi! Em yêu anh, em yêu anh, anh có biết không?
 Nước mắt ứa ra, tôi úp mặt trong hai bàn tay có những ngón gầy trắng xanh. Mưa chiều chợt đổ, tôi co ro trong áo mưa, tôi đợi xe ba đến đón, nhưng cứ đi vòng quanh Q.M. Xe chàng vụt lướt đến, có cô Hà cười tươi trong xe, trên vai chàng, chàng ngần ngứ đôi giây bên lề đường, kín đáo nhìn tôi rồi phóng xe đi. Mưa lạnh quá đi thôi! Tôi buồn quá đi thôi! Mặc cho nước mưa hắt vào mặt, mưa khóc, hay tôi khóc mà môi tôi mặn mãi thế này.
 - Anh ơi! Em khổ quá đi. Anh ơi! Sao anh yêu vợ ngay trước mắt em, sao anh lấy vợ sớm thế hở trời?
 Tôi đi vòng quanh trường, rồi trở về cổng chính đợi ba đến đón, tôi lao vào xe ba như cơn lốc. Ba nhìn tôi:
 - Sao con khóc hả Thu? Bị thầy phạt phải không?
 Tôi gật đầu:
 - Dạ.. con không thuộc bài.
 Ba tôi cười:
 - Trẻ con quá, có thế mà khóc sưng cả mắt, lần sau đừng lười nữa nhé. Con quên rằng năm nay con mười bảy tuổi rồi à, sang năm thành sinh viên rồi.
 Buồn nguôi lắng khi ngồi bên ba. Tôi nũng nịu:
 - Đừng nói mẹ nghe ba, mắc cỡ chết.
 Ba tủm tỉm:
 - Đố khỏi mẹ con cằn nhằn, con hồi này lạ lắm đó, có hôm để ba vòng xe cả giờ đi tìm rồi tối mịt mới về làm mẹ cằn nhằn ba quá trời.
 Tôi ôm sát cặp vào ngực se sắt thở dài, sách cặp nào nhét hết yêu thương, cho tôi nhốt kín được tình yêu chàng? Cho tôi ngủ yên trong mộng mị thơ ngây ngày xưa?
 


Chương 3



Tôi nằm trên giường, chăng hồng kéo lên tận cổ. Ngoài kia trời đang mưa, gió đập rào rào trên các ngọn cây. Cơn bão rớt từ đâu về làm ướt thành phố. Radio đang nói về nạn lụt tàn phá quê hương mịt mùng trong trí nhớ của tôi, tôi được cưu mang ở đó và được sinh ra ở Sàigòn. Me mang tôi từ Hà Nội vào tận Sàigòn mưa nắng hai mùa mới chịu sinh tôi. Ba tôi là một giáo sư dạy ở Đại học Văn khoa, me tôi ở nhà để dạo đàn. Me tôi đàn hay lắm và chỉ đàn cho mình cha con tôi nghe thôi. Tôi choàng khăn lên che tóc, tôi ngậm ô mai mà nhớ chàng. Vú bước vào tay cầm ly sữa nóng:
 - Thu ngồi dậy uống sữa rồi đánh răng đi ngủ chứ.
 - Thôi Thu không thích, vú kỳ, bắt Thu uống sữa hoài, Thu lớn rồi chứ bộ.
 Vú dỗ dành:
 - Uống sữa cho mập chứ, chóng ngoan kẻo vú mách ba cho coi, Thu có sợ ba không? Chết, bây giờ mà còn ngậm ô mai hư răng hết cho coi.
 - Kệ Thu ư, ghét ghê, vú làm như Thu là con nít, Thu biết yêu rồi, Thu lớn rồi vú ơi.
 - Yêu, Thu nói cái gì vú không hiểu?
 Tôi vùng vằng:
 - Vú mà hiểu cái gì!
 Vú dịu dàng:
 - Buồn quá, Thu chả thương vú chi hết, thôi mai vú về với con vú cho rồi.
 Tôi chịu thua:
 - Ờ thôi để Thu uống, vú đừng về dưới nữa nghe vú.
 Vú cười đưa ly sữa cho tôi rồi lui ra ngoài:
 - Nhớ đánh răng nghe, kẻo sâu nó cắn chết à.
 Tôi cười cho vú tôi vui. Tôi nhớ chàng kinh khủng. Me tôi hay buồn lắm, tôi biết ba mẹ đều thương tôi, nhưng ba me xa lạ với tôi làm sao ấy. Me ngồi trong phòng khách suốt ngày với cái đàn của me. Ba cặm cụi đọc sách trong phòng. Tôi lủi thủi một mình với vú. Và tôi yêu chàng, người đàn ông đầu tiên cho tôi biết thế nào là nhớ thương, thế nào là hờn ghen đau tủi.
 Có một lần tôi viết chữ buồn thật đẹp dưới bài tập kiểm soát nộp cho chàng, tôi hồi hộp cả tuần lễ đợi chàng trả bài. Chàng viết chữ thương ngay cạnh chữ buồn. Chàng thương tôi rồi, ngay chiều hôm đó, biết chàng phải đi qua đường Bà Huyện Thanh Quan, tôi thơ thẩn đợi chàng và tôi vờ đau bụng để bắt chàng đưa tôi về nhà.
 Chàng đằm thắm hôn nhẹ má tôi khi tạm biệt, nụ hôn đầu đời rất đổi mong manh, rất đỗi thơ cho tôi về ươm trái hạnh phúc, trái tình còn chát đã vội héo, khi cô Hà từ Huế về dạy Triết thay cho cô Quỳnh theo chồng đi xa. Tôi thấy chàng chở cô đến trường. Tôi thấy chàng lẳng lặng đeo nhẫn vào tay, tôi thấy chàng thở dài mỗi khi gặp mắt tôi tha thiết nhìn chàng. Tôi thấy cô Hà dựa vào vai chàng trên xe, và tôi khóc một mình sau dãy tường vôi lớp học có cây me cao nó buồn với tôi, có cánh hoa phượng trái mùa lẻ loi trên cành thương tôi.
 


Chương 4



Tôi vẫn đợi chàng ở quãng đường vắng sau trường, nhưng chàng không dám ngừng xe nữa, có cô Hà ngồi bên giữ chàng của tôi. Tôi trằn trọc suốt đêm không ngủ, xác thịt dậy thì rạo rực vì ghen. Bây giờ tôi nằm đây một mình nhớ chàng thì cô Hà chắc đang rúc vào người chàng. Tôi ghét cô quá đi thôi, chàng có hôn cô ấy không nhỉ? Chàng có mê đắm gục vào người cô không? Chàng làm gì trong đêm nay? Người tôi run lên, tôi ứa nước mắt, tôi quằn quại vì tưởng tượng dắt đi quá xa.. cho tôi căng mắt ngó chàng nằm trên cô ấy như trong ciné, như ba me tôi, như mọi cặp vợ chồng trên trái đất này. Nóng như lửa, hừng như sốt, tôi nghiến răng lại mà thèm chàng, mà tức cô Hà, người được chàng ôm ấp yêu thương.
 Tôi 17 tuổi rồi, tôi học đệ nhất, tôi chưa biết chuyện vợ chồng, nhưng tôi đoán ra được họ đã làm gì như thế nào với nhau. Răng cứ nghiến lại từng hồi, tôi rên rỉ:
 - Trời ơi anh làm khổ em quá đi, anh đang làm gì, anh có ngủ chung giường với người ta không? Anh có hôn người ta không? Chắc mê đắm gấp ngàn lần cái hôn nhẹ trên mắt em ở xa lộ chiều nào lông gió? Còn gì nữa để tụi nó bảo anh có hai con với người ta? Còn gì nữa mà em không biết? Nhưng em thèm chất ngất, em mơ ước hoài trời ơi, anh ác quá đi, ai biểu anh lấy vợ sớm thế hả anh?
 Tôi thiếp đi trong cơn hờn tủi, tôi mơ gặp cô Hà máu chan hòa nhuộm áo trắng thành màu áo đỏ, cho tôi lang thang như người đien đi trong thành phố hoang.
 Buổi sáng bừng tỉnh dậy, mỏi mệt khắp châu thân, tôi uể oải đi học, ba ngồi ở xe chờ sẵn. Ba kêu lên:
 - Con đau sao thế Thu?
 Tôi lắc đầu:
 - Dạ không, con ngủ hơi ít ba ạ.
 Ba im lặng không nói gì thêm, tôi ngồi cạnh ba mà nghe lòng hoang vắng. Hôm nay có giờ cô Hà rồi. Tôi không đủ can đảm nghỉ học, tôi muốn gặp cô để đương đầu với đau khổ? Ba ngừng xe, tôi thẫn thờ vào lớp, áo trắng tung tăng sao tôi vẫn buồn. Vài lời to nhỏ của bạn bè:
 - Cưng của ông Hoàng Harvard đó bây.
 - Tau cũng ngạc nhiên chứ, năm ngoái hắn dốt như bò, biết gì đâu, vậy mà năm ni nó cứ nhất về Anh văn hoài chứ.
 - Ối, ăn nhằm gì, đi thi biết ngay ấy mà, mặt hắn mà đậu được tao đi bằng đầu.
 - Biết đâu đấy, ba hắn là giáo sư, muốn gì chả được.
 - Cha, cái điệu mua bằng thì còn nói làm chi nữa mi.
 Chuông rung chừng năm phút, thì áo cô Hà tung bay trong nắng sớm, cô yểu điệu bước vào lớp. Cả lớp lục đục đứng dậy chào cô. Tôi chống tay nhìn mông ra cửa sổ, nhất định không đứng lên. Mặt lạnh như tiền, tôi không ngó cô. Nhỏ Ái huých tay tôi:
 - Cô nhìn mi kìa.
 Mặc, Tôi vẫn lờ như không, nhìn ra cửa sổ và cười với mây, chắc cô Hà giận điên nhưng cô bình thản như không:
 - Cám ơn, các em ngồi xuống.
 Ái thì thào:
 - Bà tức mi lắm đấy, liệu hồn.
 Tôi trừng mắt:
 - Đây không có ngán, thách bà ấy đó, xí, làm tàng như bà tướng, không bằng.
 - Không là bà tướng nhưng là bà Hoàng cũng hách chán.
 Tôi lẩm bẩm:
 - Bà Hoàng, hừ bà Hoàng.
 Ái cười:
 - Mi quá quắt Thu ạ, chống đối bà ấy mi chỉ thiệt thân.
 Tiếng cô Hà dịu dàng cất lên, trong giọng nói ngọt ngào ấy tôi thấy nó kịch làm sao, gượng làm sao. Cô ta nói về đam mê của con người, đam mê như một chất men say, không có nó, con người không phải là con người, nhưng coi chừng đam mê có thể hủy diệt nhân cách chúng ta.
 Ái hít hà:
 - Tao chưa thấy ai giảng Triết hay bằng cô ni, hai vợ chồng xứng đôi thật mi nhỉ? Vợ dạy Triết, chồng mở cua Anh văn, nhất rồi!
 Tôi cau mặt:
 - Hay cái con khỉ, giả tạo bỏ xừ đi, hay hay.. mi ngu như bò, giọng hạt như nước lã mà hay chỗ nào, giọng đó chết yểu lắm mi.
 Trâm chồm sang:
 - Cô Hà dễ thương quá bây nhỉ, giảng bài hấp dẫn ghê, mi có học cours chồng cô phải không?
 Tôi nhăn như bị:
 - Thôi im đi bay, lải nhải hoài, điên cả đầu.
 Trâm đanh đá:
 - Điên kệ xác mi chứ, xí, ghen cho lắm vào, héo sầu cả người, mi với gì cao thế mi, có bữa ngã què chân mi ơi, người ta vừa đẹp vừa giỏi, mi làm sao địch nổi mà ham.
 Tôi ôm đầu:
 - Thôi thôi!
 Cô Hà gọi giật giọng;
 - Trâm!
 Trâm ngồi im thin thít, cô ấy nói:
 - Chị mang vở lên đây.
 Trâm thiểu não đi lên bàn giáo sư. Một màn quay bài. Trâm trả lời tạm được, cô ta đe dọa nhìn tôi, tôi ngồi thẳng người ngó cô. Trâm về chỗ rồi, giọng cô ngọt ngào cất lên. Tôi thấy cô Hà là một người đàn bà có một không hai, ngọt ngào hoài, dịu dàng hoài, nhưng mắt thì sắc như lưỡi dao, ai cũng khen cô hiền lành, chỉ mình tôi, tôi biết cô dữ hơn rắn độc, môi mỏng dính, mặt xương xương, hiền sao được mà hiền. Đó là một loài rắn đã tu luyện thành tinh. Cười thật tươi khi giận đâu phải là người hiền? Hoàng còn phải sợ cô cơ mà.
 - Chị Giáng Thu, mời chị lên đọc bài.
 Cả lớp hồi hộp nhìn tôi, chắc chúng lo tôi không chịu lên bảng. Tôi đủng đỉnh tìm vở, tìm thật lâu. Tôi đủng đỉnh tìm giầy, đi thật chậm. Tôi cũng cười tủm tỉm với cô, có đến 5 phút sau tôi mới yểu điệu đứng lên, tôi dọn dáng đi đẹp nhất, kiêu sa nhất để diễu cô Hà, nghĩa là tôi bắt chước y hệt dáng đi của cô, tiếc tôi không đánh phấn hồng, không búi tóc cao và không có nét môi mỏng dính, nếu không bây giờ cả lớp tha hồ cười. Có đứa cười thật:
 - Giời ơi, nó bắt chước giống cô quá.
 Đáng lẽ đứng dưới bục cạnh bàn giáo sư để trả bài như mọi người, tôi chưa chịu chấm dứt màn kịch, tôi vén nhẹ tà áo khoan thai bước lên bục như cô vẫn làm, tôi đứng nghênh ngang trước mặt cô, cao hơn cô tôi mới chịu. Cô Hà vẫn cười mỉm, mắt cô quắc lên nhưng chỉ thoáng qua thôi. Cô cười ruồi:
 - Chị quan niệm thế nào về bản năng? Chị biết gì về bản năng? Ghen có phải là một bản năng không, có xấu không và nhât là khi người ta ghen mà không hề có quyền?
 Cả lớp ngạc nhiên vì câu hỏi tới tấp và dài dòng của cô. Tôi mỉm cười, tôi hiểu cô ta cũng ghen với tôi, tôi nhìn thẳng mặt cô và không nói.
 - Chị có nghe rõ câu hỏi của tôi không? Chị không bị yếu tai đấy chứ?
 Tôi mím môi, địch thủ tôi chơi trò nói khích, chọc cho tôi nói đây. Tôi vẫn im lặng, cả lớp im phăng phắc, chúng trố mắt nhìn tôi.
 Cô cười, tôi ghét cô cười lắm, cả trường khen cô vì nụ cười của cô:
 - Chị lười nhỉ, không thuộc bài phải không? Càng ngày chị học càng tệ. Chị không biết nhục nhã khi học dốt à? Chị không hiểu nổi bài chứ gì? Tôi khuyên chị nên nói gia đình đưa đi bác sĩ, chị hơi bất thường rồi đấy? Chắc chị bị hư thần kinh.
 Tôi nghĩ thầm: tay tổ này gớm thật, chơi mình đủ trò hết, điếc lại điên.. tôi cười tươi như hoa.
 - Chị cười à, chị không biết cách cười à, cười hoài người ta gọi là con gì chị biết không?
 Tôi nhe răng nhìn cô, cô đỏ mặt rồi. Thế là tôi sắp thành công, im lặng là vàng, cổ nhân nói đúng thật.
 - Thu, chị định giở trò gì đây?
 Tôi lại cười, cô ta gằn giọng:
 - Thật nhục nhã cho những bậc cha mẹ nào sinh ra đứa con bất thường như chị.
 Tôi tròn mắt nhìn cô:
 - Xin cô đừng đụng đến cha mẹ tôi.
 Cô ta đứng lên đập bàn.
 - Chị cãi tôi hả? Chị muốn tôi đuổi chị ra khỏi trường này không?
 - Câu hỏi của cô ra ngoài chương trình học, gì mà ghen với ghen. Em đã là đàn bà có chồng đâu mà cô hỏi em chuyện đó? Dĩ nhiên em không trả lời được. Em phải đứng im chứ!
 Cô ta ngồi phịch xuống ghế:
 - Mời chị ra khỏi lớp tôi, mời chị ra khỏi lớp mau lên.
 Tôi cười:
 - Em không thuộc bài thì cô cho em số không.
 - Bẩn tay tôi, bẩn tay tôi, mời chị đi ra mau lên.
 Tôi về chỗ thu dọn sách vở và nghênh ngang đi ra khỏi lớp. Gót giày kiêu hãnh nhịp đều trên hành lang vắng. Q. M. ơi, cho ta đỡ buồn, cho ta đi lang thang...




Chương 5




Buổi trưa tôi một mình lang thang dưới hai hàng cây cao, lá me rụng đầy đường, thành phố chìm trong cơn mưa bay. Thành phố không hẳn đã lên đèn, nhưng nắng đã tắt, nhưng ngày như đã qua, cho tôi ngước mắt nhìn hai hàng cây chụm đầu hôn nhau, như hôm nào chàng hôn tôi ngoài cánh đồng gió và bây giờ chàng dành môi hôn vợ. Tôi buồn quá, chọc tức được cô Hà để thấy lòng mình cay đắng hơn, buồn tủi hơn. Tôi yêu chàng tha thiết mất rồi trời ơi, làm sao để có chàng. Tôi ghen tức chỉ vì yêu mê đắn người đàn ông có dáng lịch duyệ từng trải ấy, có mái tóc bồng bềnh lãng du. Buồn không lắng xuống theo ngày tàn, nhưng buồn dâng cao cho tôi ứa nước mắt mà khóc thầm.
 - Giáng Thu!
 Tôi quay lại và suýt kêu rú lên vì mừng. Chàng ngồi trong xe vẫy tôi, chàng tiến tới gần tôi:
 - Thu, em không đi học à?
 - Dạ em bị cô đuổi ra khỏi lớp.
 Chàng lập lại:
 - Bị đuổi, hôm nay Thu học..
 - Vâng, học giờ vợ anh!
 Chàng thở dài:
 - Tôi đi đón nhà tôi đây, còn sớm nên chạy vòng vòng. Thu đừng buồn nghe Thu.
 Tôi nghiến răng lại:
 - Tại sao anh nói em buồn?
 Chàng trầm giọng:
 - Tôi xin lỗi Thu chuyện hôm nọ, tôi mến Thu, Thu tin không?
 Tôi khóc:
 - Thôi chào anh.
 Chàng gọi:
 - Giáng Thu?
 Tôi đứng lại, nước mắt viền mi. Chàng bất ngờ xiếc tay tôi, mắt trĩu buồn:
 - Tôi hiểu Thu, đừng làm tôi khổ tâm, xin lỗi, xin lỗi Thu.. Thôi Thu về đi, về đi, đừng đi lang thang nữa.
 Tôi ngậm ngùi nhìn chàng leo lên xe từ từ lăn bánh. Lòng tôi thắt lại, tôi linh cảm đúng, chàng cũng yêu tôi, nụ hôn hôm nào ở ngoài đồng không lộng gió không gợn chút vẩn đục, không vương xác thịt, cho tôi tin lời chàng hôm nay. Khi tôi một mình giữa cánh đồng vắng, chàng đã đưa tôi về nhà và đã hôn thật nhẹ. Tôi nhìn theo xe chàng, vẻ nhẫn nhục của chàng khi ngồi bên cô Hà làm tôi chua xót lạ. Tôi tránh con đường âm u mang tên Thanh Quan để khỏi thấy cô Hà dựa bênvai chàng, ngồi sát vào chàng. Nhưng không kịp rồi, xe họ vừa lướt qua đủ cho tôi thấy chàng buồn sau khói thuốc, và cô mỉm cười mỉa mai. Họ hạnh phúc quá đi, tôi lảo đảo dựa vào cột đèn, tay vò ngực, mắt long lanh hờn tủi.
 Áo trắng QM bay trong mưa nhẹ, tóc xanh buồn rũ, tay gầy bơ vơ. Tôi chờ ba đến hay tôi chờ chàng. Tôi không hiểu nổi lòng tôi nữa, tình yêu khờ dại si mê chi để đưa vào ngang trái bẽ bàng, để chàng buồn bã quay đi, dể tôi ngơ ngẩn vời trông theo chàng.
 Tôi khô nước mắt, tôi khô môi hờn, tôi đứng một mình dưới cột đèn lạnh cho chàng về ôm ấp người ta, cho chàng chung chăn chung gối yêu đương vợ đẹp. Cho chàng hôn nhẹ môi cô ấy hồng. Tôi đứng lịm người trong cơn mưa, từng cơn lá đổ, từng cơn gió buồn, lá me bay vương đầy vai áo trắng. Làm sao để tôi hơn cô Hà trước mặt mọi người và trong trái tim chàng? Tôi học đệ Nhất, phải hơn bốn năm đằng đẳng tôi mới bằng cô, mới ra trường, đi dạy như cô được. Lâu quá, tôi làm sao chịu nổi cơn tình buốt cháy, làm sao chịu nổi cảnh họ âu yếm đưa đón nhau ngay trước mặt mình?
 Tôi mờ mắt nhìn mông cuối đường và tim tôi như thắt lại từng hồi. Có người khách lạ đang từ xa đến, ông ta đăm đăm nhìn tôi, đôi mắt không rời tôi một phút. Tôi không thể không nhìn ông ta. Ông ta có dáng đi nhàn hạ, áo vàng mơ màu dĩ vãng xa xăm, quần màu nâu đậm, không màu hoàng đồng thì đúng hơn. Lạ ghê, ông ta vẫn nhìn tôi, nhìn thẳng vào tôi, dáng ông ta thoải mái lạ, áo bỏ ngoài quầy và chân đi dép, càng đến gần ông ta càng tỏ ra quan sát xoi mói tôi kỹ hơn. Mái tóc bạc nhiều hơn đen cho tôi ý nghĩ người đàn ông này đáng bậc cha chú của mình. Ông có vẻ lặng lẽ và bình thản. Tôi hất tóc che nửa khuôn mặt để tự do nhìn ngắm ông ta.
 Mái tóc bạc và màu da đỏ như tôm riu cho tôi thấy mắt ông say sưa, cho tôi thấy nụ cười ông khinh đời xa lạ khác thường. Tôi lùi lại dăm ba bước, khi thấy càng đến gần tôi, ông càng nhìn kỹ tôi. Tôi có cảm tưởng ông như một thầy Tổng Giám Thị xoi mói tội lỗi tôi, đứa học trò đã tỏ ra vô lễ thái quá với cô giáo của nó. Ông như hiểu thấu tim gan tôi, khiến tôi lùi dần lùi dần vào lề cỏ ẩm. Ông ta băng qua đường, áo mưa nhạt màu, mũ phớt bằng da mềm và dáng đi thong dong của một người từng trải và lịch duyệt. Tôi không thể tránh đôi mắt sáng như sao của ông ta nữa, tôi bị óc tò mò thu hút quá mạnh. Tôi ngước mắt nhìn ông ta như thách thức. ông ta nghiêng người mỉm cười:
 - Chào cô.
 Tôi chưa kịp phản ứng, tôi lùi thêm hai bước nữa, ông ta lẩm bẩm:
 - Đúng rồi, đúng rồi!
 Tôi tròn mắt ngó ông ta, ông ta say chăng, ông ta điên chăng? Đúng rồi, ông ta nói cái gì đúng rồi?
 Tôi lạnh cả người. Trời mưa nên trời tối, cho quãng đường vắng tanh xe cộ.
 Ông ta dơ tay ra:
 - Cô yên tâm, xin cô yên tâm, tôi.. tôi có chuyện cần nói với cô.
 Tôi lắp bắp:
 - Ông làm tôi sợ.
 Ông ta lại dơ tay như muốn xua cơn sợ của tôi:
 - Không, không!
 Tôi lùi sát vào tường. Tôi kinh ngạc nhìn ông ta, thôi rồi, mình gặp người say. Trông ông ta đàng hoàng quá, nhưng tôi vẫn sợ.
 - Tôi đi tìm cô mãi, tôi đang tìm cô, cô đúng là người mà tôi tìm.
 Tôi bắt đầu run:
 - Ông mất con hở ông? Ông tìm tôi?
 Ông ta có giọng nói thật chậm, thật bình thản, nhưng đôi mắt ánh lên những đam mê khó nói, những say sưa lạ lùng.
 - Tôi tìm cô cả năm nay rồi, dáng cô lạ quá, mắt cô buồn quá, tuyệt, tôi chưa gặp người nào hoàn toàn như cô, cô có khuôn mặt đầy nghệ thuật và dáng tuyệt vọng khi dựa vào cột đèn của cô làm tôi xúc động, tôi đã xúc động thì cả thế giới phải xúc động, phải bàng hoàng.
 Tôi lắp bắp:
 - Ông nói gì tôi không hiểu, ông say phải không?
 Ông cười nhẹ:
 - Vâng tôi say, tôi đang say, tôi say nghệ thuật. Tôi sẽ thành công, nhất định tôi sẽ thành công, chuyến trở về Việt Nam không uổng công. cô hợp với vai trò của tôi quá, cô đúng là người tôi đi tìm.
 Tôi nghĩ thầm, cha hay là anh của cô Hà, họ biết chuyện tôi với chàng và tìm tôi để làm nhục tôi tội yêu chồng của người ta.
 Tôi đứng như trời trồng. Ông ta vẫn say sưa:
 - Cô chưa biết tôi à, tôi là đạo diễn Đào Duy đây, tôi mới ở Pháp về, tôi sẽ cách mạng nền điện ảnh Việt Nam, mấy chục năm nay điện ảnh Việt Nam chỉ là một cái áo vá chằng vá chịt. Nó không thể nói lên được cái tinh anh của dân tộc, nó chưa có chất Việt Nam, nó lai căng chắp nối và nham nhở. Tôi sẽ hy sinh đến phút cuối cùng để xây dựng lại từ đầu, cô giúp tôi cô nhé, cô gì nhỉ?
 Tôi buột miệng:
 - Giáng Thu.
 Tôi đỏ mặt giận thầm mình sao hôm nay lau chau quá thế, vừa gặp đã nói tên, tệ thật. Ông ta không chú ý vẻ mặt lúng túng của tôi, ông ta lẩm bẩm:
 - Giáng Thu, tên hợp với cô quá, cô là hiện thân cho vẻ đẹp huyền bí và xâu xa của văn minh đông phương, cô Việt Nam quá sức, cô hoàn toàn Việt Nam, cô Giáng Thu ạ, cô giúp tôi nghe cô Giáng Thu.
 Tôi kêu lên:
 - Giúp ông, tôi làm gì mà giúp ông được.
 - Cô đóng phim với tôi, cô sẽ thành công, cô hiện thân cho vẻ đẹp quê hương ngọt ngào mà đau khổ, tang tóc nhưng oai hùng, cô đang có chuyện buồn bực, cô đang hận thù phải không? Đó, cuốn phim của tôi cần một người như thế đấy, cô giúp tôi nhé.
 Tôi nói:
 - Ông không đùa đấy chứ, tôi biết gì mà đóng phim với đóng kịch.
 - Không, cô không cần diễn xuất đã là diễn xuất, cô chỉ cần sống thực với nội tâm phong phú đa cảm mà ương ngạnh, cô yếu đuối nhưng can đảm, như cô đang sống là đủ rồi. Cô đừng ngại, tôi không làm cô thất vọng đâu.
 - Không, tôi thích làm cô giáo Anh văn, dạy hay như.. hay hơn cả cô Hà. Cả trường biết tên tôi.
 Thoáng u buồn về giăng mắt xanh, cho tôi nao nao nhớ chàng, cho tôi se sắt thở dài.
 - Trời, tôi không lầm, đúng rồi, cô đúng là người tôi cần. Không, bằng bất cứ giá nào cô cũng giúp tôi, dẫn tôi về nhà xin phép ba má cô đi.
 Tôi vụt mơ mộng, tại sao không đóng phim chứ. Tôi sẽ nổi tiếng, cả nước biết tên tôi, tôi sẽ trội hơn cô Hà, tôi chẳng đang mơ ước như thế là gì? Chàng sẽ may áo cưới cho tôi, mua nhẫn bảy hạt ân tình nghĩa nặng cho tôi.
 - Đóng phim có nổi tiếng hơn đi dạy học không ông? Có học lâu như học sư phạm không hở ông?
 Ông ta cười vang:
 - Sao so sánh được, cả nước biết tên cô và cả thế giới nữa, nếu cô đóng phim với tôi. Đâu có học như nghề dạy, nếu có tài như cô chỉ vài tháng là nổi như cồn, tôi cam đoan với cô điều đó. Sao, ba cô làm gì nhỉ, tên gì hở cô?
 - Ba tôi là giáo sư Văn khoa, ba tôi tên Long.
 - Long? Thanh Long phải không?
 Tôi ngạc nhiên:
 - Ông biết ba tôi?
 - Biết, quá biết, tôi vào tù ra tù với ba cô cả chục lần, tôi bỏ di 17 năm nay rồi. Ba cô là dân cách mạng mà đi dạy à, dạy sinh viên xuống đường đấy à. Đi dạy lạ nhỉ.
 Ông ta quay nhìn tôi, cái nhìn lặng lẽ nhưng làm tôi bối rối:
 - Cô là con của ông bạn già tôi đấy à? Hèn gì, hèn gì mắt cô như có sóng có gió và có lửa.
 Tôi đăm đăm nhìn ông ta, kinh ngạc đến nỗi không nói được. Mắt ông ta chợt buồn hẳn, hàng mi rậm xụp che màu mắt xa xăm, cái mũi lân cương nghị mờ đi vì cái nhìn sâu thẳm ấy:
 - Còn má cô, khỏe chứ?
 - Ủa ông biết cả me tôi?
 - Vâng biết, thôi đưa tôi về nhà thăm ông bạn già của tôi nữa chứ, đứng ở đây suốt đêm à?




Lệ Hằng




KHÚC THỤY DU - Quang Dũng


______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo




blank


blank