DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,403,584

Chết cho Tình Yêu - Lệ Hằng (chương 6, 7, 8, 9, 10)

Sunday, September 15, 201312:00 AM(View: 6258)
Chết cho Tình Yêu - Lệ Hằng (chương 6, 7, 8, 9, 10)
Chết Cho Tình Yêu




le_hang_0
 


Chương 6



 Tôi dẫn ông ta về phía cổng chính của Q.M., hôm nay ba có mấy giờ dạy ở cao học luật nên có dặn tôi chờ ông chừng nửa giờ sau khi tan trường.
 - Xe ba tôi đó ông.
 Ba tôi kêu lên:
 - Ba chờ con có đến 15 phút đó nghe, đi đâu vậy... Ủa, ủa Duy, chú Duy, con quen chú Duy?
 Ông ta tiến lên trước tôi:
 - Tình cờ, lâu ngày quá, anh mạnh không?
 Ba tôi xuống xe dặc dặc tay ông ta có vẻ mừng:
 - Về nhà đã, cái con Thu thế mà được việc, đi đi, về tôi ăn cơm chiều rồi tính, biệt tăm mười mấy năm đó nghe.
 Ông ta cười:
 - Không ngờ gặp con gái ông bà, gớm, nó láu quá thể, tốn cả hơi sức mới tán được nó giúp cho chuyện vĩ đại.
 Ba tôi vô tình:
 - Chú về lâu chưa? Sao im hơi lặng tiếng quá vậy?
 - Mới về chừng vài tháng thôi, định làm một phim dối già đây.
 - Làm phim? Chuyển nghề bao giờ vậy, sao bảo học chính trị ở bên Pháp?
 - Vâng cũng tưởng thế, nhưng làm phim thú hơn. Tôi học đạo diễn 4 năm ở bên đó, thời giờ chính trị nát bấy rồi, tụi mình ế tuồng lắm ông ơi, sao ông không tham chính cho tôi cười chơi?
 Ba tôi cười:
 - Chú vẫn như ngày nào, ngông hết chỗ chê nhé. Thôi về nhà đã, me con Thu chắc mừng lắm...
 Ba nói đến đó là im luôn, cả ba, cả chú Duy đều có vẻ buồn khi nhắc đến me. Tôi không hiểu gì cả. Tôi chồm người ra trước hỏi ba:
 - Ba à, sao con ít nghe ba nhắc đến chú Duy?
 Ba tôi phì phèo hút thuốc:
 - Tại chú đi biệt tăm tích quá lâu, con còn nhỏ, ba me nói với con có ích gì đâu.
 Chú Duy lơ đễnh:
 - Lâu quá. Thu sinh ở trong này hả anh?
 Ba tôi gật gù:
 - Sinh trong này, nhưng...
 - Nhưng sao?
 - Nhưng bắt đầu ở ngoài Bắc..
 Tôi im lặng cho đến khi xe ba vào garage bởi chú Duy và ba nói toàn chuyện xa xưa đâu đâu. Tiếng đàn buồn, từng nốt nhạc trầm từ trên lầu đưa xuống. Nhạc sầu của me. Me lại đàn, đời me tôi trôi dần theo nốt nhạc, tàn dần trên phím ngà buồn tênh.
 Me cũng không xuống đón như mọi khi. Chú Duy khựng người khi nghe tiếng đàn me, từng giọt buồn thánh thót bay, khi trời đất cuối đông gió lào xào ngoài cánh đồng mênh mông.
 Tôi linh cảm có một đổi thay nào đó trong ba. Ba vui đó mừng đó nhưng sao mắt ba xa vắng lạ, và chú Duy, chú không nói gì nữa. Chú đứng đó như một người khách lạ, cùng lúc chú xúc động như một người trở về với mái nhà xưa yêu.
 Me tôi đi xuống, những bậc tam cấp quen thuộc của me. Me dừng giữa chừng, me kêu lên, giọng thảng thốt vô cùng:
 - Anh Duy!
 Me nhìn ba nhưng ba quay đi. Tôi không hiểu gì cả. Đầu óc tôi quay cuồng. Chú Duy thở dài một cái rồi bình tĩnh nói:
 - Chào chị Long. Tôi mới về nước, hồi ở Hồng Kông có nghe tin anh chị thành hôn mà kẹt không về được. Thôi bây giờ xin mừng anh chị vậy, không ngờ cháu Thu chóng lớn thế, tôi tình cờ gặp nó ở Q.M. chị ạ.
 Chú Duy nói miên man. Tôi có cảm tưởng chú không muốn ngừng, chú cần nói, chú cần đóng kịch, chú muốn quên một cái gì không thể quên.
 Ba tôi ngồi xuống:
 - Bà bảo chị bếp lo dọn cơm đãi chú Duy đã, tôi cũng đói rồi đây, mừng quá quên ăn thì nguy.
 Quay sang tôi ba nói:
 - Con vào thay quần áo cho mát đi con.
 Tôi cúi chào chú Duy rồi bước vào trong, chú Duy cười hiền:
 - Con nhỏ láu lắm nghe, gặp nó tôi mừng như bắt được vàng, thế nào anh chị cũng phải cho nó giúp tôi, nếu không tôi bỏ đi biệt xứ.
 Ba tôi cười:
 - Thôi xin ông, ông ngông vừa thôi chứ, nó có biết đóng phim bao giờ đâu.
 Tôi thay vội bộ đồ mặc nhà, nhìn qua bóng mình trong gương, lại mò ra phòng khách ngồi nghe me, nghe chuyện chú Duy. Tự nhiên tôi mến chú, dù mới gặp chú có vài tiếng đồng hồ, chú Duy hút píp:
 - Tôi định làm một phim dối già, tôi đi tìm vai nữ chính cả năm nay, tình cờ gặp cháu Thu, tôi túm liền, hỏi thăm mãi mới biết nó là con ông bạn già ngày xưa. Đúng là ý trời.
 Ba tôi trầm ngâm:
 - Nó đang học ở Q.M., năm nay thi toàn phần, chuyện này để me nó quyết định. Ối đời giờ đàn bà quyền lớn lắm, để họ lo cho yên nhà yên cửa. Me con Thu nghĩ sao?
 Me tôi ngập ngừng:
 - Tùy ông chứ, tôi có biết gì đâu, để hỏi lại con xem sao?
 Tôi lau chau:
 - Con thích, con chịu rồi mà me.
 Chú Duy cười:
 - Tôi thuyết nó cả giờ đó anh, nó hách không thua gì chị ngày xưa đâu.
 Me tôi cười gượng, chưa hôm nào me tôi lạ như hôm nay, me vẫn nổi tiếng là người đàn bà lịch sự kia mà. Me tôi nói:
 - Thôi con lên phòng nghỉ đi, cho ba nói chuyện với chú chứ.
 Biết ý me nên không dám phản đối, tôi lủi thủi lên lầu. Ba me làm tôi băn khoăn, tôi linh cảm chú Duy sẽ làm cho gia đình tôi thay đổi, vui buồn thì chưa biết được. Tôi nghe lời me nên không ra nữa, dù tôi thích nói chuyện với chú Duy.
 Bữa tiệc bất ngờ đãi chú Duy đã tàn, me lại rút lên lầu đàn nhạc sầu như mọi khi, rồi một ngày như mọi ngày sẽ qua. Ba trầm ngâm với những quyển sách gáy mạ vàng. Đời ba thì có sách, có vở, đời mẹ có nhạc Chopin. Còn tôi, không có gì sao? Tôi là trẻ con sao?
 



Chương 7



Tôi ngồi vào bàn học như mọi hôm, nhưng tôi không còn tâm trí nào để học nữa. Tôi nhìn sách vở như một cái gì rất đỗi xa lạ. Tôi không hiểu gì cả, đầu óc tôi tràn đầy hình ảnh chàng. Tôi lấy gương ra soi mặt mình, tôi có đẹp hơn cô Hà không? Tôi cười có xinh hơn cô ta không? Cô Hà đẹp! Ngày đầu tiên cô vào dạy tôi đã tấm tắc khen cô, nào là cô dạy hay, nào là cô giảng bài có duyên, nào là cô có dáng sang.. Nhưng ngày hôm sau, cô Hà trở thành mụ đàn bà xấu xí, chanh chua và đáng ghét nhất đời, chỉ vì tôi thấy cô Hà đi chung xe với chàng, tôi thấy chàng đeo nhẫn, tôi thấy chàng thuộc về cô ta.
 Từ đó tôi thù ghét cô Hà. Tôi tìm đủ cách chọc tức cô. Chàng trở thành thần tượng, nhưng tình chưa nở trái ngọt, tình đã đầy hận thù đắng cay.
 Tôi xõa tóc ra, tôi vén tóc cao lên không cho xòa trước trán nữa, tôi không còn ngây thơ nữa rồi, tóc vén cao chưa sang bằng cô Hà đâu.. Tôi bực tức dứt tóc mình, tôi không quí phái bằng cô ta được, tôi còn nhỏ quá, chải tóc cao lên trông càng vô duyên.
 Tôi ứa nước mắt, chắc chàng đang hôn cô ta, phải làm sao đó, phải ghê gớm lắm mới có con với nhau được chứ.
 Tôi ném gương đi vùng vằng đứng lên, dẹp sách vở, tôi đứng trước khung cửa sổ ngó mông ra vườn, trời đầy sao, đầy gió. Nhớ chiều nào chàng hôn trên tóc tôi bời bời trước gió. Và bây giờ chàng nằm bên vợ.
 Suốt đêm tôi không ngủ, tiếng đàn me đã vắng, phòng ba đã tắt đèn. Ba me yêu nhau nên có tôi, và bây giờ ba me vẫn còn yêu nhau. Tôi vẫn nghe ba than thở tại me, vì me, ba bỏ hết chí lớn, ngày ngày yên phận dạy học cho đời me vui. Tôi thương ba vô chừng, ba ít nói nhưng thật dịu dàng, chưa bao giờ ba làm tôi buồn khổ, đời tôi vậy chưa đủ sao còn đòi thêm tình yêu của chàng.
 Nhớ thương với giận hờn ghen tủi mãi rồi tôi cũng thiếp đi.
 Buổi sáng tôi không muốn đi học nữa, tôi chỉ muốn nằm mãi trên giường, ba me cho tôi học thêm vài giờ sinh ngữ với chàng để cuối năm dọn thi. Buổi sáng mới là những giờ học chính thức của lớp tôi. Xa Q.M. thì buồn, thì nhớ, những con đường bao quanh Q.M. đẹp nhất đối với tôi, những xe nước ngọt, những hàng ổi, hàng cóc, hàng xoài dầm nước đường chua ngọt cay cay. Những dãy tường vang len trong bụi cây, cho tụi con gái che mặt vào ăn quà vặt.
 Nhưng đi học, tôi chỉ thêm buồn. Cô Hà không rời chàng được nửa bước nữa, chàng đưa đón cô hoài, họ tình với nhau quá, chỉ có mình tôi chịu trận tức tối trông theo.
 Ba tưởng tôi đau thật, nên không ép tôi đi học nữa. Ba đi thăm chú Duy thì phải, me ở nhà, tôi lẩn quẩn vào ra trong nhà, rồi ngoài vườn. Tiếng đàn me bay trong thinh không trong vắt.
 Tôi viết nhật ký cho chàng, tôi muốn viết thư cho chàng nhưng tôi không dám, tôi sợ cô Hà bắt được thì chết.
 Những giòng chữ gầy trên giấy màu hồng, tôi không ưa nổi cô Hà, nhưng tôi mê chồng của cô. Chàng tuyệt vời quá, nụ cười chàng ngạo nghễ, đôi mắt chàng say sưa và tóc chàng bồng bềnh như mây trên cao. Người như vậy mà lấy vợ sớm, thật phí của trời.
 Ngày...
 Mình nghỉ học hai giờ vì buồn, mình đi ra đi vào để tự do nghĩ đến chàng. Đó là tình yêu đấy, tình yêu đã đến với mình rồi, nhưng chàng thì... chàng không dám yêu mình, hình như chàng sợ. Mình thật điên cuồng, bao nhiêu người săn đuổi không yêu, đâm đầu yêu chồng của ngừơi.
 Mình bắt đầu mất thì giờ để soi gương nhiều hơn học bài, mình băn khoăn không biết có hơn nổi cô Hà không? Chữ nghĩa chưa bao giờ vô hồn trống rỗng và đáng chán như hôm nay. Ba me vẫn nghĩ mình là trẻ con, không, mình lớn lắm rồi, mình biết thế nào là ghen rồi cơ mà. Cô Hà trở thành đối thủ, mình chống đối cô ta ra mặt.
 Hình như chàng buồn, nụ hôn nào cài lên tóc mình có chút xót xa có chút bùi ngùi. Đôi mắt chàng làm mình thương khóc lên được. Không hiểu sao mình cứ nghĩ chàng không hề sung sướng, không hề biết hạnh phúc là gì khi sống với cô Hà. Mình không thể tin được chàng sung sướng, nhưng nếu chàng sung sướng thật, chắc mình đau khổ lắm.
 Mà sao mình dám nghĩ họ không sung sướng chứ, khi họ có với nhau đến hai đứa con. Không yêu mê đắm làm sao có con đựơc, đứa con nít nào thì nó cũng biết phải yêu nhau mới có con với nhau, có mê đắm nào hơn, có chìm nổi, có cao vút nào, có lênh đênh nào hơn nữa khi họ cùng nhau đúc một đứa con.. Khi họ, khi họ chết trong lòng nhau để cho nhau đến hai đứa con.
 Tim tôi như thắt lại. Ai đó đã bóp nát tim tôi. Máu tôi như đặc lại với hờn ghen nhức nhối, từng đường gân nhỏ buồn rầu, như muốn đứt ra vì tức tối đắng cay. Tôi quen được nuông chìu, tôi quen được nâng niu từ nhỏ. Bây giờ tôi muốn có chàng, bà me cũng đành chịu không giúp gì được cho tôi. Bây giờ tôi muốn chàng là của riêng tôi. Chàng phải yêu tôi, tôi xấu tính thật, lũ bạn vẫn bảo thế, yêu chồng người ta rồi lại ghen ngược bao giờ không?



Chương 8




Buổi trưa ba không về ăn cơm, chắc ba đi với chú Duy rồi. Me có vẻ buồn, me nằm mãi trong phòng. Tôi bắt gặp me thở dài hoài.. Ăn cho xong bữa, tôi lại viết nhật ký cho chàng, những giòng tình chi chít trên giấy hồng, những hờn, những tủi, những ghen tức, đớn đau của tuổi dậy thì.
 Tôi như người sắp đau, mệt mỏi và chán chường, soi gương ngắm mình, tôi giật mình, không ngờ mình sút mau đến thế, mặt mũi bơ phờ, đúng là đau tim đến giai đoạn kịch liệt rồi. Nếu cứ tiếp tục tương tư điệu này tôi sẽ thua cô Hà là cái chắc, có chồng, cô đỏ da thắm thịt, hớn hở như hoa tươi. Còn tôi...
 Tôi đứng lên, phải làm một cái gì, nằm than thở mãi chỉ mau già có ích gì đâu, phải ăn nhiều, ngủ nhiều cho đẹp ra đã, bước đầu trong công cuộc chinh phục đàn ông nhất định không phải là khóc lóc. Tôi cười một mình, mới 17 tuổi đã sợ già, mình độ này cũng lẩm cẩm tệ.
 Di bơi, chỉ có đi bơi mới quên được buồn, tôi sực nhớ hôm nay đến phiên lớp tôi được bơi. Tôi ngần ngừ chọn áo tắm, tôi thích mặc hai mảnh cho hấp dẫn, lũ bạn lác mắt chơi, nhưng cái bà huấn luyện viên thế nào cũng la làng cho coi. Tôi tặc lưỡi chọn bộ áo tắm hai mảnh màu trắng, trông xa bà cận thị chắc gì biết nó hai mảnh chứ.
 Bỏ dụng cụ vào cái xắc nhỏ, tôi phóng Honda đi. Trường tôi có hồ bơi riêng cho nữ sinh, vừa đến trường, nhỏ Hạnh đón tôi từ cổng.
 - Con khỉ, bà Hà ghi tên mày rồi đó, thế nào mày cũng bị trừ điểm hạnh kiểm cho coi, trừ riết khỏi đi học ngoại quốc nữa đi.
 Tôi nhún vai:
 - Cóc cần, tao không ngán bà ấy đâu, đừng lo.
 - Dỡn không, mày nên nhớ bà ấy có quyền đuổi mày đó.
 - Thì học trường khác.
 Hạnh xuống giọng:
 - Đừng có điên Thu ơi, mày nhìn bà ấy đi, tao nghĩ mày nên xin lỗi bà ấy cho nó xong chuyện đi.
 Tôi cau mặt:
 - Cám ơn mày lo cho tao, yên trí đi, ba tao có thớ lắm mày, cô ta là học trò của ba tao, mày quên rồi sao?
 Nhỏ Hạnh cười, lúm đồng tiền duyên dáng lún sâu:
 - Vào bơi Thu!
 - Ừ, bơi cho thân hình đẹp mà biểu diễn.
 Hồ bơi mới thay nước xanh ngăn ngắt, bọn tôi may mắn bơi ngày thứ bảy, ngày sạch nhất của hồ bơi.
 - Tội nghịêp tụi nhỏ đệ ngũ, bơi thứ năm nhăn như bị Thu ạ, nước đục phát ghê cả người.
 Tôi nheo mắt:
 - Này, cái bà huấn luyện viên đâu rồi mi?
 Hạnh nhìn quanh:
 - Chắc bà đi uống nước.
 - Tao mặc áo hai mảnh này liệu che cho tao nghe không.
 Hạnh dẫy nẩy:
 - Thôi đi, bà ấy phạt mày chết, mày ngông quá, cứ chọc hết bà này đến bà kia.
 - Xí, ngông gì, ở trong này có ai đâu, toàn đàn bà không, có gì mà mấy bà giữ như mả tổ không biết. Mấy bà ốm tong ốm teo, bà thì mập như trâu nước, thành ra không thích học trò đẹp, họ ghen đó mày. Kệ, tao cứ mặc hai mảnh.
 Hạnh lắc đầu theo tôi vào phòng thay đồ, nó kêu lên:
 - Con khỉ này đẹp ba chê, hèn gì mày khoái mặc hai mảnh. Uổng quá, pít sin này cấm đàn ông, nếu không tụi nó chết mệt vì mày cho coi.
 Hạnh vuốt dọc đùi tôi:
 - Ngon thật, cho tao làm chồng mày nghe Thu.
 Tôi véo tay Hạnh rồi nhảy xuống hồ, nhỏ Châu chu môi:
 - Xí, đỏng đảnh vừa thôi chứ, toàn con gái không, biểu diễn cho ai ngó không biết nữa.
 Nhỏ Lan háy:
 - Nó mong thầy Hoàng dạy cours Anh văn nhỏ con mắt xuống đó mi. Hứ, có bữa cô Hà gọt đầu bôi vôi cho chừa mi hỉ.
 Tôi bĩu môi:
 - Xí, đen như cột nhà cháy mà cứ ganh hoài, ngữ đó ma nó cũng chê nữa chứ.
 Nhỏ Lan tái mặt, bao giờ cũng vậy, muốn bịt miệng nó chỉ có cách nhắc lại tên cột nhà cháy của nó ra thôi.
 Nhỏ CHâu cười nhạt:
 - Chưa chắc há mi, thất tình nên nổi điên cắn bậy, con trai mới sợ kìa.
 Hạnh thấy tình hình có vẻ găng kéo tôi bơi ra xa:
 - Bà ấy đang nhìn mi kìa, mi lặn xuống đi, kẻo ra hội đồng vì tội mặc áo hai mảnh kỳ lắm đó.
 Tôi hụp xuống trốn cái nhìn của bà giáo già, nhưng đã muộn rồi, tiếng bà lãnh lót vang trên hồ nước xanh. Lũ học trò con gái im lặng nhìn tôi:
 - Giáng Thu, chị lên đây tôi hỏi.
 Tôi thừ người nhìn Hạnh, Hạnh nói nhỏ:
 - Lên tao năn nỉ cho, mày lì với bà này nguy lắm đó, bà dữ như chằng lửa, mày quên hở?
 Tôi đi từng bước lên bờ, lòng hồ thoai thoải, thân hình tôi gói trọn trong bộ đồ ít vải, càng lúc càng nguyên hình tội lỗi. Có tiếng xì xào:
 - Điệu cho lắm vào, đáng kiếp, đẹp lắm đó mà cứ khoe hoài.
 Bà giáo già quắc mắt nhìn tôi:
 - Chị mặc thứ gì lạ thế hử?
 Tôi đứng im lặng chịu trận:
 - Chị không nhớ nội qui của trường này à, chị có muốn tiếp tục học ở đây không đó?
 Hạnh lội nước lên với tôi:
 - Thưa cô, tại áo tắm một mảnh của Thu bị mất tuần trước cô ạ, cô tha cho Thu đi cô, nó ham bơi quá nên mượn đỡ của chị bạn đó cô, cô tha đi cô.
 - Tha gì, tôi ghi vào học bạ, chị nghe rõ chưa, tôi ghi vào học bạ, chị đừng hòng du học nữa.
 Tôi nói từng lời:
 - Thưa cô em xin lỗi, em nghĩ toàn con gái có hở hang một tí cũng không ai biết,cô tha cho em đi cô.
 - Hừ, phải tập dần đi chứ, chị còn đi học chứ chị không phải là vũ nữ sexy, nghe rõ chưa.
 Tôi dạ khe khẽ, Hạnh năn nỉ:
 - Thưa cô, tha cho Thu đi cô, Thu nó bị mất áo tắm mà cô.
 Hạnh vẫn được giáo sư thương, nhỏ hát hay nhất trường và rất được việc trong những dịp sinh hoạt văn nghệ. Đã có lần Hạnh lên TV biểu diễn giọng ca tuyệt vời của nó và hai lúm đồng tiền duyên cứ lay lảy ăn tiền, các giáo sư chịu quá xá.
 Bà giáo thể thao dịu giọng:
 - Một lần thôi nghe chưa, lần sau mà đỏng đảnh phết hai mảnh vào tôi đưa ra hội đồng kỷ luật đó nghe không?
 Tôi với Hạnh xun xoe:
 - Dạ thưa cô vâng ạ, cô dễ thương quá, cám ơn cô ạ..
 Cô giáo cười, cô vẫn thế đấy, la hét om xòm nhưng đâu lại vào đấy. Tôi nhào xuống bơi nữa, vẫy vùng trong lòng nước mát xanh, bạn bè tuy chanh chua nhưng đứa nào cũng có cái đáng yêu, xa chúng một ngày nhớ không chịu được rồi.
 Nhỏ Châu tới gần:
 - Tưởng mi bị rồi chứ, hú hồn, lần sau thôi đừng mặc áo ni nữa nghe hôn mi?
 Tôi cười:
 - Tao thương tụi bay, tao rửa mắt cho tụi bay đỡ khô khan, không biết còn làm bộ.
 Nhỏ Hạnh bô bô:
 - Thôi bà ơi, dịên cho lắm vào, báo hại người ta khô cả nước miếng đây.
 


Chương 9



Trời càng về chiều càng dễ thương, những hàng cây bên trường Q.M. rũ lá chào, mây xanh lơ kéo về làm dịu nắng, mặt rời trốn đi rồi, lũ con gái lục đục sửa soạn về, có đứa còn tiếc rẻ bàn nhau chúa chật này kiếm cách bơi lậu, gì mà thân con gái cả tuần mới được bơi một lần, khổ quá đi thôi.
 Tôi lang thang trên hồi bơi, ngó mông những dãy lớp im lìm màu ngói đỏ, màu tường vàng xa xăm, chúng nó đang thì thào bàn nhau chúa nhật này phải bơi lậu mới được, bơi cả buổi sáng mới đã.
 Bỗng nhiên tôi nóng sau gáy. Tôi có ảm tưởng ai đó đang nhìn tôi hớ hênh trong áo tắm hai mảnh, màu vải trắng bó sát người gây cảm giác mình như người trong tranh lõa thể.
 Một cái nhìn nào đó sau lưng tôi, tôi nóng ran cả người, tôi muốn quay lại quá, nhất định không phải là lũ bạn gái ranh mãnh của tôi rồi. Trực giác khiến tôi linh cảm đến một đôi mắt nào rất thiết tha say đắm đang từ một góc nào ngó thân thể tôi.
 Tôi khe khẽ quay lại, mắt ngước lên cao, tôi đỏ bừng hai má căng, tôi cuống quít đứng chết lặng. Hồ bơi xanh ngắt. Hàng hiên trên cao có chàng đang đứng nhìn tôi, ánh mắt hơi khuất sau cành phượng, nhưng tôi biết là chàng.
 Chàng nhìn tôi lâu lắm rồi phải không? Tôi chớp mắt lén ngó chàng một cái, không quên kiễng cao chân trên bờ xi măng cho đôi chân dài thêm làm đẹp mắt chàng.
 Chàng mỉm cười với tôi, đôi mắt thật tình tứ khẽ nheo lại như hẹn hò gửi gấm một tâm sự. Tôi xúc động vô cùng, chàng nhìn tôi rồi, chàng thấy được tôi trong hàng trăm đứa lúc nhúc dưới hồ bơi. Chưa bao giờ tôi hài lòng vì lần phạm lỗi này, mặc áo hai mảnh đi bơi rồi chàng thấy.
 Lũ bạn vô tư cười nói chung quanh như bầy chim, chúng không thấy một người trên cao ngó xuống, một người làm duyên đứng đẹp nhất trong các kiểu đứng dưới này.
 Tôi nghiêng người cho tóc bay, ngực ưỡn lên, nhưng nghĩ có vẻ lộ liễu quá, tôi tránh nhìn chàng.
 Chàng dạy lớp tối trên đó, chắc chàng bỏ giờ đứng nhìn tôi. Lũ bạn vô tình kéo lên vây quanh.
 - Ối giời, nhỏ ni biểu diễn áo tắm bay, chà, trông con Thu đẹp ác chứ bay hỉ, coi nó ngon quá ta.
 Một đứa lí lắc vuốt lưng tôi:
 - Đẹp lắm, thi hoa hậu cầm cờ được đó.
 Tôi dậm chân:
 - Khỉ, nhột thí bà.
 - Rứa chứ chàng mô ôm hổng nhột tí nào đâu, đúng không?
 Tôi lén ngước lên, chàng đi mất rồi, tôi cáu:
 - Lũ con gái hư nói nhảm cả ngày, phá đám người ta không à!
 - Sao mà cáu dữ rứa? Con gái cáu coi không đẹp chút nào.
 - Đẹp xấu kệ tui ư.
 - Xí, gắt như bà già, thứ con gái đụng tí la hét như mi rồi ế thiu ế chảy ra cho coi.
 Tôi hét:
 - Ế cũng mặc xác tui.
 Hạnh lôi tôi đi.
 - Con này hồi ni hay khùng dữ a, mày hét chi mà ghê thế hử, về cho rồi, hết giờ bà giám thị phạt cả lũ bây giờ. Này thứ hai phải đi học cho đàng hoàng nghe không, mày nghỉ thêm một giờ nữa là lúa đời nghe con.
 Thay đồ xong, áo trắng đàng hoàng, bọn tôi dắt nhau ra cổng chính có hoa đại vàng thơm, có con đường thênh thang bóng mát, tôi phóng Honda về nhà, xa lộ rộng mênh mông, xe cộ nối đuôi nhau. Me mà biết mình đi Honda giờ này cằn nhằn phải biết, ai biểu me cứ nằm mãi trong phòng chi, me có lo cho mình đâu.
 Về đến nhà y như rằng me đứng ngóng trước sân.
 - Ai cho con đi Honda hử, ai cho, nói me nghe coi.
 Tôi sịu mặt:
 - Trời ơi, thì ba mua cho con, con phải đi chứ để thờ sao me?
 - Khi nào kẹt mới được đi, hở cái là phóng Honda, có bữa nguy cho coi, để me bán phứt cho rồi, để nó có ngày mang họa.
 Tôi hoảng:
 - Thôi mà, me đừng bán nghe me, người ta đi đầy đường, nhiều đứa bé hơn con nữa kìa, con to hơn cái Honda này rồi, me không thấy sao?
 - To to cái con khỉ, người ta ở thành phố khác, nhà mình phải đi xa lộ. Chao ơi, con làm me muốn đứt tim luôn, con cái chán quá, nói không nghe chi cả. Này có con Trâm nó chờ con đó.
 Tôi sáng mắt:
 - Thiệt không me?
 Me mắng yêu:
 - Cái con này, bộ me dỡn với con sao chứ.
 Tôi quăng Honda vào nhà xe, rồi nhảy như sáo con vào nhà.
 Trâm là con bạn nối khố của tôi từ dưới tiểu học, hai đứa cùng ở lò Regina ra, nó tiếp tục học Tây, tôi nghe ba đổi qua Q.M. từ hồi đệ thất.
 - Ê chó con, mày qua tao lâu chưa?
 - Lâu rồi mèo, khiếp, đợi lâu như chết, tao chờ sốt cả ruột, này có mục rồi, gồ ghề lắm nhé.
 - Mục gì đâu? Gồ thật không?
 - Thật, mầy quê quá, chơi mãi với dân Q.M. thành quê một cục, bal tất niên, sắp Tết rồi mày quên hử? Sao lú lẫn như bà già vậy hử?
 Tôi ngớ người, ừ nhỉ, mải mê yêu chàng, mải mê ghen, tôi quên phứt tết đã tới nơi rồi.
 - Có chứ, trường tao cũng xôm trò lắm chứ, báo xuân văn nghệ văn gừng tùm lum đó chớ, mà điều tao quên cái vụ bal của tụi bây.
 Trâm véo tôi:
 - Quên, cho quên này, có mỗi vụ đó mà cũng quên, tối nay đi nghe không? Sửa soạn đi tao sẽ qua đón.
 Tôi do dự:
 - Hay thôi, tao chán bal biếc rồi, toàn mấy thằng con nít búng ra sữa ngán thí mồ.
 Trâm dẫy nẩy:
 - Nói hay chưa? Yên trí đi, bal này gồ lắm, đủ mọi thành phần hết, Chu Văn An này, Pétrus Ký này, Lê Quí Đôn này, ngon lắm mi!
 - Thôi thôi, toàn trẻ ranh không mà la ngon.
 - Hừ, đã bảo có cả giáo sư, sinh viên nữa, đủ, đủ hết, không thiếu một người hùng nào, muốn gì có nấy.. ơ, mà mi là cái thớ gì mà la con người ta là trẻ ranh, hách chưa, cái mặt làm như già lắm ấy, hứ, thứ trẻ con đòi làm người lớn coi vô duyên kinh.
 Tôi ngập ngừng:
 - Nhất định tao phải đi?
 - Chớ sao, không đi tao từ, sinh nhật tao vào dịp này tiện ghê chưa, mày không đi còn ra cái chó gì nữa.
 - Thôi được tao đi.
 Trâm nhăn mũi:
 - Được phải ngoan không nào, chà, học trường Việt càng ngày càng ngoan ra đó, mặc áo dài trắng riết coi cũng hay chứ, mà tối nay đừng vác huy hiệu trường tới nghe.
 



Chương 10



Trâm về rồi tôi quay vào nhớ chàng, tôi mặc lại áo tắm trắng một mình trước gương, quay ra quay vào, tôi sợ tôi không mấy đẹp trước mặt chàng. Trâm đã xin phép me rồi, ba me nó là bạn của ba me tôi thành ra me gật đầu liền.
 Tôi vuốt ve khắp thân thể mình, lông tơ gờn gợn, da mềm gây gây, nhớ ánh mắt nhìn mà xao xuyến. Tôi không háo hức đi bal như mọi khi nữa, tôi chỉ muốn ở một mình trong phòng để viết nhật ký cho chàng thôi.
 Me giúp tôi mặc cái maxi trắng để chờ Trâm:
 - Chao, con gái me xinh quá, lớn rồi đó con, thôi để me điện thoại cho Trâm không cần qua đón, me đưa con đi nhé.
 - Thật hở me, rồi me về một mình có buồn không me?
 - Buồn gì, me cũng cần xuống phố chút.
 Ngồi bên me tôi tíu tít hỏi:
 - Me à, chú Duy quen ba me lâu chưa? Mấy hôm nay sao ba đi vắng hoài vậy me?
 Me nhìn tôi:
 - Con hỏi chi vậy? Con nghĩ sao về chú Duy?
 - Con thấy chú Duy dễ thương đấy chứ, chú có vẻ nghệ sĩ kinh khủng me nhỉ?
 Me tôi thở dài, tôi tò mò:
 - Sao me buồn, hình như me dấu con chuyện gì ấy, đúng không me? Sao me thở dài?
 Me nhìn ra xa:
 - Chú Duy là bạn thân của me.. của ba nữa, từ lúc chưa có con kia, hồi đó ba với chú cùng hoạt động cách mạng với nhau, sau đó ba chán nản nên di cư, còn chú, chú ấy mất tích sau một công tác bí mật. Me vẫn nghĩ rằng chú Duy đã chết, ai ngờ chú trở về trong một hoàn cảnh ngang trái.. Me cũng bối rối lắm, me không biết xử thế nào bây giờ.
 Tôi băn khoăn:
 - Hoàn cảnh ngang trái, mà ngang trái thế nào cơ me? Con chẳng hiểu gì cả.
 Me bàng hoàng:
 - Mà thôi, con đừng tò mò chuyện người lớn con nhé, con lo học đi, mai sau lớn lên con sẽ hiểu.
 Tôi ngập ngừng:
 - Thế còn chuyện đóng phim của con?
 Me lại thở dài:
 - Nếu chú ấy muốn, ba me phải chiều ý chú ấy, đời chú ấy thiệt thòi quá nhiều rồi, thú thật me không muốn con đóng phim chút nào hết, con còn nhỏ quá.. mà thôi, âu cũng là định mệnh phải không con?
 Xe ngừng rồi me mở cửa cho tôi:
 - Vào với Trâm đi, vui nhé con, nhớ bảo Trâm đưa về sớm nghe không?
 Tôi nheo mắt:
 - Dạ, về sớm bú tí phải không me?
 Me cười:
 - Chó con, lí lắc quá cỡ nghe.
 Tôi bấm chuông, xe cộ đậu đầy vườn. Nhà Trâm nằm cuối đường Gia Long, chìm trong bóng cây, Trâm chạy ra đón tôi.
 - Chao, tưởng mi mặc đồng phục Q.M. chớ. Cha ơi điệu ghê nơi, ai chọn kiểu cho mày xinh thế.
 - Me tao.
 - Thích nhỉ. Me tao thì cứ đi hoài, nay Hồng Kông mai Đông Kinh, ghét bà ấy kinh khủng.
 Sỏi reo từng bước đi mềm nhún nhảy, đèn màu kết đầy cây, lấp láy xao động, tôi khen:
 - Được đấy chứ, phục mày một phát.
 - Chuyện, có hai ông tao mới về cũng được việc lắm mày, sẽ cho mày một ông, chịu không?
 - Thèm vào, anh của mày làm như người ta ham lắm đó.
 - Hứ hừ, đẹp trai ba chê, beau lắm mày ơi.
 Nhạc chập chùng hắt ra, âm thanh tan bay trong thinh không vút cao lành lạnh. Tôi bước trên bậc, từng bước kiêu sa, áo dạ hội thướt tha theo dấu chân. Trâm mặc áo hồng sậm, ngày sinh nhật hồng vui đời con gái. Bọn con trai đứng ngồi khắp căn phòng khách rộng đầy ắp nhạc tình. Ban nhạc chiếm một góc đẹp nhất, nhiều đèn mờ nhất.
 Lũ con trai vây quanh tôi với Trâm:
 - Lâu ngày quá mới gặp Giáng Thu, sao tiên nữ trốn đâu kỹ thế?
 Tôi cười mỉm gật đầu chào những người mới quen do Trâm giới thiệu.
 Trâm đưa tôi vào một ghế khuất rồi lăng xăng tiếp bạn bè, bánh sinh nhật và 18 ngọn nến đã thắp sáng màu kem ngon như nụ hôn đầu đời.
 Từng nhóm người ngồi với nhau, tôi đưa mắt nhìn quanh rồi nghe bạn bè khen lẫn áo nhau. Tôi thấy Trâm đi giữa hai người đàn ông trẻ, dáng cao cao, khi nhìn kỹ người tôi rủn ra, tôi không kêu lên được nữa, không nhúc nhích được nữa, tôi nép người trong góc tối cố trốn cái nhìn của Trâm, tôi sợ Trâm lôi chàng đến, sao chàng lại quen với Trâm nhỉ? Trời ơi, đúng là định mệnh, tôi không cưỡng nổi mệnh trời rồi.
 Tôi lủi trốn Trâm, đứng khuất sao một dãy tường lửng, tôi tự do ngắm chàng, người yêu của tôi.
 Chàng không đi với cô Hà?
 Tôi thấy chàng nhìn quanh, tôi thấy chàng mồi một điếu thuốc thơm trong tay, rồi điếu thuốc lệch nghiêng trên môi chàng hờ hững. Rồi Trâm cũng kiếm được tôi, nó cuống quít.
 - Chó con, tao kiếm hoài, mau lên, giúp tao thổi nến không thôi không tắt được thì sui lắm, tụi nó ngứa chân lắm rồi đó. Mày trốn đâu kiếm mãi không ra hở Thu?
 Tôi nghe Trâm nói hai ba lời đẹp, tôi thấy chàng nhìn tôi đăm đăm, tôi chụm môi thổi những ngọn lửa hồng với Trâm, rồi ban nhạc chơi bản đầu tiên, điệu nhạc đấu bò vui nhộn Tây Ban Nha.
 Bánh sinh nhật mang đến tay nhau, tôi lui vào góc tối chờ chàng tìm đến với tôi, ở đây tôi không thể đi tìm chàng.
 Tôi đành chờ đợi như con mèo nhỏ rình mồi.
 Chàng chậm chậm tiến lại gần tôi:
 - Mời Thu bản tango này nhé!
 Tôi cười bằng mắt với chàng:
 - Dạ.
 Đi trong vòng tay chàng nâng niu dìu dắt, trong âm thanh chập chùng của điệu tango buồn xa vắng, tôi và chàng nhìn nhau thật gần, chưa bao giờ nhìn nhau gần như đêm nay. Vòng ôm vừa đủ cho nhau tha thiết thôi, mắt tôi chìm trong mắt chàng, bàn tay đan lấy nhau.
 Cảm giác qua lòng bàn tay nhau vời vợi ngất ngây, chàng bóp nhẹ tay tôi:
 - Thật mừng được gặp Thu ở đây, buồn quá nên theo anh bạn đến cho qua ngày, tưởng phải ngồi một mình như tượng đồng Bôn-be ở đây chứ.
 Tôi tròn môi:
 - Chưa tin, nếu không có Thu anh cũng có người khác chứ bộ, làm như anh tu kỹ lắm í.
 Chàng lắc đầu:
 - Anh nói thật đó Thu, đến Thu mà còn không hiểu anh nữa thì đời mình còn mong ai hiểu cho nữa đây.
 Tôi xúc động, tôi sợ đôi mắt chàng rồi:
 - Thu đùa đó, cho Thu xin lỗi đi anh.
 Chàng nói khẽ:
 - Thu có biết Thu là người nổi nhất đêm nay không?
 Tôi nũng nịu:
 - Đó thấy chưa, anh lại chọc Thu nữa rồi.
 Từng bước mềm lâng lâng, từng gót hồng xao xuyến, có hạnh phúc nào hơn khi người ta nhảy với người thầm yêu thầm nhớ.
 Chàng khép hờ đôi mắt sâu huyền thoại, hàng mi cong chớp nhẹ, khuôn mặt chìm lắng, nửa xót xa nửa bùi ngùi:
 - Anh cố chạy trốn em, Thu, em có biết thày phải chạy trốn em không?
 Tôi cong môi lãng chuyện:
 - Đó thấy chưa, anh lại quên rồi nhé, anh xưng thày với em đó thôi.
 - Ừ nhỉ, anh.. anh lại quên..
 Tôi cười nhẹ nhưng tôi hiểu tận đáy lòng thầm kín cả tôi và chàng đều buồn, tôi không quên được cô Hà dù tôi muốn quên, tôi hỏi dù không muốn hỏi:
 - Cô Hà đâu rồi anh, cô không đi với anh sao?
 Chàng ngập ngừng:
 - Ở nhà... anh đi với anh Tuấn, bạn thân từ bên Mỹ mới về, nó định lấy vợ nên bắt anh đi với nó đêm nay để ngắm dùm, con em "lũy" mở cái bal này cho "lũy" chọn vợ, tha hồ chọn đủ các loại hoa.
 Tôi nói như reo:
 - Con Trâm! Anh quen với Trâm hở?
 Chàng gật đầu:
 - Em gái của Tuấn.
 - Thế cái nhà ông Tuấn đó nhất định chọn vợ trong đêm nay đó à?
 - Nhất định chứ, lũy cũng trên 30 rồi, tu tỉnh là vừa.
 Tôi cay đắng:
 - Khi người ta lấy vợ là người ta bắt đầu tu tỉnh để thờ một người phải không anh?
 Chàng thở dài:
 - Mỗi người một hoàn cảnh Thu ạ.
 Tôi kín đáo nhìn quanh, cái mụ Trâm ghê thật, thế mà dấu mình chứ, biết thế mình đi mỹ viện rồi, con khỉ thật, ờ mà mình có định lọt mắt xanh cái anh chàng Tuấn phải gió đó đâu mà tiếc, mình muốn anh chàng này nè, anh chàng lại hăm hở lấy vợ sớm, đau thật!
 Trâm đã thu xếp toàn những tên nổi đến đây, những tinh hoa của Sài Gòn, sinh viên học sinh đủ cả. Tôi thoáng thấy vài chị bên Dược, vài cô Trưng Vương, vài nàng Văn Khoa, vài tên Marie Curie.. Mấy chàng cười cười nói nói, nếu họ biết con chó Trâm nó dùng họ làm trái độn nhỉ?
 Trong số những anh càng bảnh bao sáng sủa đó, tôi không biết ai là cậu Tuấn kén vợ đây. Tôi láu lỉnh:
 - Thế anh chọn dùm bạn anh chưa? Cô nào đó anh?
 Chàng nheo mắt:
 - Thu hỏi chi vậy?
 - Dạ hỏi cho biết quan niệm chọn vợ của mấy ông để Thu về Thu tính, chứ lỡ Thu ế dài thì sao?
 Chàng lắc đầu:
 - Ghê thật, nhưng anh không nói đâu.
 Chàng tha thiết nhìn vào mắt tôi, tôi run lên, tôi muốn gục vào ngực chàng mà khóc. Một đêm nay thôi, ngày mai anh là của cô Hà, anh lại dạy Anh văn cho em, cô lại dạy em triết, em chỉ là một đứa học trò nhỏ ngông cuồng yêu si, ngông cuồng đòi trái cấm trong tay người khác.
 - Đêm nay, lần đầu tiên trong đời anh lừa dối bạn thân.
 Tôi ngạc nhiên:
 - Anh nói gì em không hiểu?
 Chàng cười, nụ cười thật dễ thương, tôi mê nụ cười không bao giờ tròn của chàng, tôi mê nụ cười nửa vời vừa tình vừa ngạo nghễ vừa hững hờ vừa đắm say.
 - Anh nói thật thì anh sẽ mất Thu, anh không muốn thằng Tuấn nó chọn Thu.
 Tôi lảng chuyện:
 - Em với anh thật buồn cười, lúc anh lúc thày loạn cả lên.
 Chàng bóp tay tôi kéo sát tôi vào chàng thêm tí nữa, bước nhảy nào lâng lâng hơn, giây phút nào gần nhau hơn.
 - Từ bây giờ đừng gọi anh bằng thày nữa, anh yêu em.
 Tôi chớp mắt, tôi nhốt tình chàng trong mắt tôi, tôi gục trên vai chàng, cằm tôi tì trên vai người tôi yêu, tôi muốn nhạc lênh đênh mãi, tôi muốn bản tango này không bao giờ ngừng, không bao giờ thôi chập chùng, thôi luyến lưu.
 Đèn mờ chìm, từng cặp mê trong tay nhau, tôi quên trời quên đất , quên bạn quên bè, tôi đi trong giòng nhạc, tôi đi theo vòng tay chàng, một tình yêu ngự trên vai, một tình yêu vòng sau lưng mềm, lưng mềm như môi chàng không?
 Tự nhiên tôi lại buồn:
 - Anh nhảy với cô Hà có khác nhảy với em không?
 - Bây giờ anh đang được sống cho anh và với em, anh chỉ biết thế thôi, đừng làm anh buồn.
 Tôi bướng bỉnh:
 - Còn đêm nay, còn ngày mai?
 Chàng buồn bã nhìn tôi:
 - Thu, anh xin em.
 Tôi chớp mắt, nước mắt có hai giọt thật trong thật ấm lăn xuống. Tôi có muốn khóc đâu, tôi muốn quên cô Hà, nhưng không thể quên, lúc nào tôi yêu chàng nhất, tôi thường nhìn môi chàng, nét môi thật tình thật lạ. Cùng lúc đó tôi nghĩ đến đôi môi mỏng dính của cô Hà, tôi nghe rõ mồn một những giọng cười như sao vỡ của cô. Tim tôi như lặng đi không đập nữa, máu đông lại nên người tôi như cô đặc nên tôi không sống trong một phút giây ghen.
 - Anh ơi, em không thể quên được, anh đã hôn cô ấy, anh đã... anh đã..
 Tôi không nói ra được, những lời đầy ắp hờn ghen nghẹn trong cổ tôi, chàng khép hờ mi mắt, lời nhẹ như tiếng ru:
 - Giáng Thu, mong cho đêm nay thật dài, mong cho đêm nay không có gì xảy ra.
 Tôi sững sờ nhìn chàng, chàng không thấy tôi nhìn chàng, chàng đang mơ mộng. Tôi hiểu chàng yêu tôi thật rồi, chúng tôi đã thật sự yêu nhau. Tôi chợt ăn năn, sao tôi dại dột làm tan vỡ mảnh thiên đường một đêm của nhau. Tôi thấy chàng mơ mộng, người ta chỉ yêu khi người ta biết mơ mộng.
 "Mong cho đêm nay thật dài", có lời tỏ tình nào tha thiết hơn nữa không?
 Tôi mặc chàng đưa đi, từng giòng âm thanh buồn da diết, từng vòng ôm xiết nhẹ, từng mắt nhìn đong đưa. Giọng hát đục khàn của người nữ ca sĩ chưa bao giờ tuyệt như đêm nay. Da thịt tôi như tê đi, nóng ran từ gót chân hồng, lên đến chân tóc rũ mềm từng sợi trên vai chàng, tôi nghe rạo rực từng miền thịt da, tuổi hồng nào đầy căng tình ái, cho tôi da diết đi sát vào người chàng, cho thịt da hừng hực yêu đương.
 Hết rồi tango đầu tiên trong đời tình, bản tango nhảy với chàng, người đàn ông quý phái của vùng cây xanh xao Q.M.
 Tôi bàng hoàng buông tay, chàng cười bằng mắt với tôi:
 - Em xinh lắm Thu ạ, anh sợ mất em.
 Tôi nũng nịu ghé tai chàng:
 - Anh tán em hơi nhiều đấy nhé.
 - Anh nói thật chứ, tán hồi nào, vừa thôi chứ cô, cô lanh quá ai dám nói dối cô đâu.
 Tôi ngồi bên chàng trong một góc tối. Trâm đến với tôi, ngạc nhiên kêu lên:
 - Ủa, anh Hoàng quen Thu rồi hở? Sao nhanh chân thế, định giới thiệu cho anh Tuấn này. Đây là anh Tuấn, anh họ của Trâm mới ở Mẽo về đó, được hôn? Còn đây anh Hoàng bạn thân anh Tuấn.
 Hoàng cười:
 - Trâm quên tôi có lớp Anh văn à?
 Trâm reo lên:
 - Học trò cưng của anh hở?
 Tuấn lịch sự chào tôi:
 - Hân hạnh biết Thu, Trâm nó kể chuyện về Thu hoài, không ngờ ở ngoài Thu xinh thế này chớ?
 Trâm nháy mắt:
 - Chị Hoàng lúc này mạnh chưa anh? Khiếp, hồi anh đi Mỹ chị ấy đến nhà em than thở hoài.
 Tôi nhìn chàng, chàng cười gượng, tôi hiểu Trâm muốn nhắc tới chuyện chàng có vợ rồi, mày đừng láng cháng ăn đòn ghen mấy hồi cho coi. Tôi nói:
 - Mày có tội to lắm nghe Trâm, ra đây tao biểu coi.
 Trâm kéo tôi đứng xa chỗ Hoàng ngồi với Tuấn:
 - Có vợ rồi, biết chưa, con khỉ ạ!
 - Biết rồi, mày quen cô Hà?
 - Không quen gì, điều bà ấy là bạn của chị tao.
 Trâm nheo mắt:
 - Sao anh Tuấn tao được không? Học giỏi một cây đó nghe, nhất mày rồi đấy.
 Tôi lắc đầu:
 - Xin miễn bàn.
 - Sao vậy?
 - Mày gạt tao, làm như tao cần chồng lắm í.
 - Xí, lớn lên phải lấy chồng chứ bộ, chọn dần là vừa, làm chị tao không sướng à?
 - Cám ơn, tao không thích những gì sắp đặt.
 - Chê?
 - Không chê.
 - Này tên Hoàng có vợ rồi đó, liệu hồn, lại là thầy của mày.
 - Biết rồi, nói mãi. Thầy gì, mấy cô sở Mỹ vẫn anh em ngọt sớt với Hoàng.
 - Anh Tuấn ngắm mày lâu lắm rồi, tướng chịu đôi mắt như giòng sông tình ái của mày lắm.
 - Cám ơn thi sĩ.
 Trâm cười, chúng tôi trở về bàn, điệu slow chậm chậm buồn cất lên, Tuấn nghiêng người mời tôi:
 - Xin phép Thu.
 Tôi kín đáo nhìn Hoàng, chàng nói:
 - Em nhảy với Tuấn đi.
 Tôi công nhận Tuấn duyên dáng và lịch duyệt, chàng nói chuyện rất hấp dẫn, nhưng tôi vẫn không rời mắt nhìn chừng Hoàng, tôi không thể chỉ huy được con tim. Tuấn hỏi:
 - Thu học Q.M. phải không?
 - Thưa vâng, Thu chuyển qua trường Việt vì ba Thu thắng me Thu.
 - Nghĩa là...
 - Ba Thu nói học mãi trường Tây, Thu sẽ không giống me, Thu sẽ lạc lõng vì tâm hồn Thu hoàn toàn Việt Nam, còn me Thu bà lại muốn Thu học giỏi một sinh ngữ để mai mốt cho Thu đi xa.
 Tuấn cười:
 - Thu nói chuyện duyên dáng như nụ cười của Thu, Thu có một điểm rất lạ là. Thu biết cái gì không?
 Tôi tò mò:
 - Không. Thu có gì lạ đâu, Thu tầm thường như mọi người con gái khác và có lẽ Thu còn tầm thường hơn họ nữa, Thu nhiều tính xấu lắm, phải anh muốn nói thế không?
 Tuấn lắc đầu:
 - Thu có đôi mắt đi trước gương mặt Thu, người ta thấy mắt Thu trước hết.
 - Anh nói chuyện còn Tây quá, Thu không hiểu gì cả.
 - Xin lỗi Thu vậy, để mai mốt Thu dậy Việt văn cho tôi nghe.
 Tôi cười:
 - Không dám ạ, kể ra ba Thu có lý.
 Tuấn có vẻ khó chịu:
 - Thu khó tính đấy, nhưng không sao, Thu càng đẹp, người đẹp hay khó tính Thu nhỉ?
 Rồi cũng xong một điệu nhạc tình, tôi trở về với Hoàng yêu quý, tôi chờ Tuấn nhảy với một cô khác, Trâm lăng xăng tiếp bạn, tôi nói khẽ:
 - Thu nhức đầu quá, anh đưa Thu ra ngoài vườn đi anh.
 Ly rượu Champagne sủi bọt trong tay chàng, men say óng trên môi chàng, Hoàng âu yếm:
 - Tuấn nó chọn em là người hoàn toàn nhất đêm nay, em nghĩ sao Thu?
 Tôi cười gượng, tia nhìn của chàng làm tôi mất bình tĩnh:
 - Xin cho Thu hai chữ bình an, Thu không xứng đáng.
 Thấy tôi đứng lên với Hoàng, Trâm vội vã tiến đến:
 - Sao thế, muốn về chưa?
 Tôi hơi ngượng:
 - Thu chóng mặt quá, có lẽ...
 Trâm nói:
 - Thôi để tôi đưa bà về, tiểu thư không quen thức khuya đấy mà.
 Nàng nhìn đồng hồ rồi thốt khẽ:
 - Chết cha, bác có dặn Trâm đừng để Thu ở lại quá khuya, 11 giờ rồi.
 Tôi chỉ biết kín đáo nhìn Hoàng, ngày mai chàng không còn là người tình của tôi, chàng là ông giáo trên bảng đen, tôi muốn được chàng đưa về nhưng biết nói làm sao với Trâm đây, con bé cố tình chia rẽ tôi với Hoàng:
 - Để anh Tuấn lái xe cho tụi mình, đường xa lộ giờ vắng lắm, lúc về đi một mình bố bảo tôi cũng không dám đâu.
 Hoàng bình thản:
 - Tôi cũng đi tháp tùng với Tuấn, nhiệm vụ đêm nay của tôi chưa chấm dứt.
 Tôi đi với Hoàng để ra xe, còn một ít phút này với anh thôi, nhỏ Trâm không tha cứ phăng phăng lôi tôi theo nó, cuối cùng nó phe lờ mong ước của tôi, tôi muốn ngồi băng sau với chàng, tôi muốn đặt nhẹ bàn tay mình trong tay chàng, chỉ muốn có thế thôi, tôi muốn những phút cuối cùng trong đêm nay phải ngồi bên chàng, nhưng Trâm đẩy tôi lên ngồi với Tuấn bằng một câu tuyên bố nửa thật nửa đùa:
 - Đàn ông có vợ phải để Trâm tiếp chuyện mới đúng, nhỏ Thu nó khờ lắm mất vui đi phải không anh Tuấn?
 Về đến nhà Trâm dong tôi vào tận nhà cho me, nhưng me đã đi ngủ rồi, mình vú hai ra đón tôi thôi:
 - Bà chờ mãi mệt nên vào phòng rồi dặn tôi chờ Thu đây.
 Tôi lặng lẽ vào phòng, cánh cửa sổ mở ra, xe họ đã đi rồi, tôi giận Trâm ghê, con nhỏ làm như bà già mình không bằng.
 Tôi kéo chăn lên tận cổ miên man nhớ chàng, điệu nhạc tango còn vương vấn, hơi hướng chàng còn đầy trên tôi, rà tay trên môi để biết rằng chàng chưa hôn tôi, để biết chàng vẫn xa xôi.
 Tôi vẫn là trẻ con, chỉ thành người lớn khi nào biết hôn. Không biết bây giờ chàng làm gì? Tưởng tượng trổi dậy để tôi thấy như in cảnh chàng trở về nhà với vợ, rồi cô Hà sẽ chạy ra đón chàng, rồi họ sẽ hôn nhau từ cửa vào đến giường, rồi họ sẽ ôm nhau mà ngủ, sẽ nằm bên nhau suốt đêm, sẽ cho nhau hết một người, hết xác thịt, hết đam mê, rồi họ sẽ.. họ sẽ...
 Nụ cười của cô bao giờ cũng no nê. Hai đứa con! Hai đứa con! Họ làm như thế nào mới được chứ? Ta chưa thấy và ta chưa biết, trời ơi, những tưởng tượng thôi cũng đủ giết nhau.
 Những phim giáo dục sinh lý tôi chỉ nghe bạn bè xầm xì với nhau, hơn nữa cũng chẳng rõ ràng gì...
 Tôi trăn trở một mình trên giường, sự tò mò thôi thúc trong tôi, chưa bao giờ tôi cần biết hơn chưa bao giờ tôi háo hức tìm hiểu như bây giờ, tội nghiệp cho mình yêu một người có vợ hai con rồi ghen suốt ngày, ghen suốt đêm.
 Chàng thật tình tứ, thật đắm say, từ nụ cười đến mắt nhìn, đến tay đan tay, cái gì chàng cũng có vẻ tình hết. Trời ơi, chắc khi làm chuyện vợ chồng chàng tuyệt vời lắm.. chàng...
 Người tôi bắt đầu nổi gai ốc, tôi quằn quại mơ ước, quằn quại ghen hờn. Máu căng căng tức tối, thịt da thèm vuốt ve, ước gì ta được một đêm nằm trong tay chàng.
 Tôi hư hỏng rồi sao, tôi có thể hư hỏng tội lỗi đến thế này? Nhưng mà trời ơi, tôi muốn biết họ làm như thế nào với nhau, phim ảnh báo chí, những tờ Playboy coi lén chỉ làm tôi tò mò thêm, tôi muốn thấy sự thật, tôi cần một sự kiện rõ ràng như những phản ứng khoa học tôi đã thí nghiệm.
 Tôi muốn ngủ để quên, tôi không thể nào biết được chuyện đó. Hai đứa con, trời ơi, còn đêm nay họ đang làm gì với nhau, họ là vợ chồng rồi, họ cũng yêu nhau như ba me mình yêu nhau.
 - Ba me yêu nhau.
 Mắt tôi sáng lên, tôi lồm cồm ngồi dậy, tôi bỏ dép ra đi chân đất, những bước đi trong bóng đêm nhẹ như bước chân mèo. Rón rén từng bước nhỏ, nín thở từng cơn, tôi sờ soạng trong bóng đêm như một tên trộm, những lối đi không xa lạ nên bóng tối im lìm chân không vang một tiếng động, cho đến khi tôi nép bên cánh cửa của phòng ba me, cửa khóa kín, cánh cửa im lặng thách thức, tôi không thể gõ cửa để hỏi ba me rồi, tôi muốn tận mắt trông thấy kia. Tôi muốn biết chàng đã làm gì và như thế nào với cô Hà, tiếng nói rù rì vang nhẹ nghe tiếng còn tiếng mất.
 Tôi ghé sát tai vào vách: im lặng.
 



Lệ Hằng

(còn tiếp)





Đò Tình Lỡ Chuyến. Phương Diễm Hạnh

 



______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo




blank


blank