DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,403,383

Những chú ngựa bất kham của mẹ - Y Ban

Monday, September 23, 201312:00 AM(View: 5037)
Những chú ngựa bất kham của mẹ - Y Ban

 



y_ban_4-content


ơi những chú

 ngựa bất kham

 của mẹ

 

Con trai yêu quí, ơi con ngựa bất kham của mẹ. Cả đêm mẹ đã không ngủ để nghĩ về con. mẹ vẫn không thể hiểu được, vì sao? Con trai của mẹ đã từng thật thiên thần. Con học hành ngoan ngoãn. Con không mấy khi đòi hỏi mẹ. Con luôn nhìn vào mắt của mẹ, để con hiểu nỗi đau đớn và sự vui sướng của mẹ. Bao nhiêu giờ phút hai mẹ con đã cùng cười sung sướng và hạnh phúc bên nhau. Mẹ luôn kể chuyện về con trai của mẹ với ánh mắt lấp lánh, như ánh mặt trời rải ánh vàng trên mặt sông với một vẻ đẹp không bài thơ nào sánh cùng.

Cha con cũng luôn hãnh diện về con. Cha đã dắt con đi trên con đường khám phá những vùng đất, những cây cỏ và những buổi sớm mai. Mới ba tuổi nhìn thấy đám mây qua cửa sổ máy bay con gào lên với mẹ. Mẹ ơi thiên đường. Con là thiên đường của cha mẹ cho đến ngày hôm qua. Ngày con tròn mười tám tuổi.

Chúng ta chưa có thứ luật lệ, con cái mười tám tuổi thì sẽ tách khỏi cha mẹ, tự bước đi trên đôi chân của mình, như những chú chim đã ra ràng. Chúng ta có thứ luật lệ, cây leo dây cuốn. Quấn quýt nhau, che chở cho nhau, cớm nắng nhau và bóp chết nhau. Từ từ từ từ, nghẹt dần nghẹt dần, chết dần chết mòn. Phải chăng con đã nhìn thấy trước thứ luật lệ đó?

Mười tám tuổi, hành trang của con mới chỉ là một thân xác lộc ngộc như chú gà trống choai. Sự yêu thương và sự nghiêm khắc bản năng và bài bản của cha mẹ. Và những bài học ở trường của con là lá đơn xin học thêm. Mẹ không muốn cho con đi học thêm. Tại sao lại cứ phải học thêm. Thêm cái gì khi mẹ muốn bớt đi tất cả. Mẹ chỉ muốn con sống trọn vẹn trong tuổi thơ của con. Lớp 7, khi có lệnh cấm dạy thêm. Con về nhà nói với mẹ phải viết đơn cho con. Mẹ nói, mẹ không biết viết. Con rành rọt nói với mẹ, mẹ lấy giấy bút để con đọc cho mẹ viêt. Mẹ nới với con, thế con tự viết đi. Con trả lời, cô giáo bảo không được. Mẹ hỏi con, con có muốn đi học thêm không? Không mẹ ạ. Thế thì con không phải đi học. Nhưng con sợ cô, tất cả các bạn đều phải đi học. Con đọc đi, mẹ sẽ viết. Con đọc như đọc chính tả: Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Độc lập tự đo hạnh phuc. Đơn đề nghị. Kính gửi: Ban phụ huynh và cô giáo chủ nhiệm lớp 7B.Tôi tên là: Phạm Xuân B, phụ huynh của em Trần Hoàng M. để kiến thức của các cháu được củng cố toàn diện sau những bài giảng trên lớp của các thầy cô. Tôi xin để nghị ban phụ huynh và cô giáo chủ nhiệm lớp 7B mở lớp dạy thêm vào các buổi chiều. Tôi cam đoan đây là nguyện vọng của gia đình chúng tôi..Mẹ viết xong chưa. Mẹ ký tên. Sao mẹ lại thở dài? Tôi không thể nói với con trai vì sao tôi thở dài. Mẹ không thể nói với con, cái kiềng ba chân như người ta vẫn nói về vấn đề nuôi dạy con cái, nhà truờng, gia đình, xã hội thi cập kênh đến hàng nghìn chỗ lệch mẹ làm sao mà kê cho bằng. Giá mà khi đó mẹ cứ nói thẳng với con mọi điều mẹ nghĩ. Rằng con ơi mẹ luôn mơ mộng con trai của mẹ được thành nhà toán học như Ngô Bảo Châu hay anh hùng Phạm Tuân bay vào vũ trụ. Sự mơ mộng đó là quá xa xỉ. Nên mẹ chỉ mơ mộng con thành một người đàn ông chăm chỉ lao động, dám làm dám chịu về mọi hành vi lời nói của mình. Một người lao động chân chính có thể không cần học nhiều vì vậy không cần viết lá đơn mà cô giáo đã bắt cả lớp học thuộc lòng trong khi bài học, kính cha, kính mẹ, yêu quí và bảo vệ gia đình của mình thì lại không dạy con nhớ làm lòng. Khi con biêt yêu cha kính mẹ bảo vệ gia đình thì con cũng sẽ biết yêu Tổ Quốc và đồng bào

Một sự thật kinh khủng cho cha mẹ, trước khi đi con đã kể tội cha mẹ. Con nói rằng, cha mẹ không yêu con, chỉ vờ như yêu con. Cha con đèo con đi chơi nhưng mặt cha con lầm lì không vui, là miễn cưỡng. Mẹ không mua i phon cho con mà dám nói là yêu con à? Tội của cha mẹ nhiều vô kể..Một dân tộc bốn nghìn năm lịch sử, thiên tai giặc dã nhưng chưa có trang sử sách nào ghi tội nghịch tử kể tội cha mẹ.

Con ngựa bất kham của mẹ ơi. Mẹ đã đau đớn đến tận cùng. Với cái chết nhẹ tênh hơn sự sống. Mẹ đã sống cuộc đời quá dài. Không đo bằng năm sống mà đo bằng sự chứng kiến sự biến động của cuộc đời. Sự biến động đó không theo chiều hướng tích cực. Mẹ như bị đồn xuống cuối đường hầm. Mẹ nhắm mắt buông xuôi. Và bỗng nhiên có một thứ ánh sáng chói làm mẹ bừng tỉnh. Mẹ sẽ đối diện với chúng.

Ơi chú ngựa bất kham. Cuộc đời này không thể có điều gì không xảy đến với con. Mẹ không còn tin nữa vào những câu chuyện cổ tích. Mẹ nghĩ đến những điều xấu xa nhất. Những hình ảnh trôi ngược trong mắt mẹ. Một thằng ăn trộm chó bị cả dân làng xúm vào đánh chết, nằm còng queo bên đường. Mạng một con người có hơn mạng một con chó? Đừng đặt câu hỏi đó. Một chó chỉ là con chó. Dù nó có thân thiết, chí nghĩa chí tình với con người thì nó vẫn chỉ là con chó. Nhưng với một gia đình nông dân nghèo. Mấy đứa trẻ con không có đồ chơi, không được bố mẹ đưa đi chơi, không được đi xem, không được đi ra phố. Dường như cả tuổi thơ của chúng chỉ có một thú vui duy nhất, chính là người bạn bốn chân. Cha mẹ của bọn trẻ cũng chờ ngày người bạn bốn chân của lũ trẻ đủ cân đủ lạng để bán được một món tiền, là cái thứ luôn làm cho họ khốn khó cả cuộc đời. Lũ trộm chó rồ xe máy móc cái thòng lọng vào cổ con chó kéo đi. Kéo đi cả thú vui và sự chờ đợi. Đừng, đừng hỏi mạng một con người lớn hơn hay mạng một con chó lớn hơn. Mạng một con người lớn hơn mạng một con chó. Nhưng mạng một trăm con chó một nghìn con chó thì sao? Một trăm một ngàn niềm vui thì sao? Một trăm một ngàn hi vọng thì sao? Nhưng xã hội đang được điều hành bằng pháp luật cơ mà. Tại sao không bắt những tên trộm chó giải lên quan, cho chúng vào tù để chúng chừa cái thói ăn trộm chó? Tại sao mẹ cứ hỏi tại sao, khi mẹ đã biết trước câu trả lời rằng khi nào những tên trộm chó không còn bị đánh chết mà chỉ bị bắt giải lên quan là khi xã hội có sự bình an.

Một bà mẹ già run rẩy kể chuyện với một bà mẹ già:

-Bà ơi nó chết rồi.

-Tôi mừng cho bà.

-Tôi cũng mừng. Chúng tôi sẽ được sống cuộc đời còn lại không trong cảnh trốn chui trổn lủi nữa bà ơi. Nhưng sao tôi vẫn đau lòng quá thế này.

Nước mắt mẹ già rơi lã chã trên gò má nhăn nheo. Khóc được một lát bà như đã bình tâm lại.

-Bà ơi, tôi cám ơn bà rất nhiều vì bà đã cưu mang vợ chồng già chúng tôi. Bây giờ tôi xin phép bà trở về ngôi nhà cũ. Tôi còn hương khói cho nó, cúng cơm cho nó. Sau 49 ngày chúng tôi sẽ đưa nó lên chùa cho nó nương nhờ cửa phật. Bà ơi, khi nó sắp đi nó lấy hai tay bưng lấy mặt tôi, rồi lại bưng lấy mặt cha nó. Nó khóc rất lâu. Nó xin chúng tôi tha thứ cho nó. Rồi nó đi. Bà biết đấy nó đã hành hạ chúng tôi khổ sở. Nhưng chúng tôi vẫn thực lòng yêu nó bà ơi.

Thằng con trai nghiện. Đã bán hết sạch mọi đồ đạc có trong nhà. Không còn gì để bán, nó gán nốt cả ngôi nhà nhỏ, là nơi trú thân cuối cùng của cha mẹ. Một bà hàng xóm tốt bụng đã cưu mang hai vợ chồng già. Lòng tốt vẫn còn hiện diện xung quanh ta.

Một thằng con trai đẹp đẽ nhường nào. Đi ngoài đường có biết bao ánh mắt những cô gái trẻ nhìn theo ngưỡng mộ. Lại còn có bằng đại học. Vậy mà phải bán đi một quả thận. Xã hội đen hàng ngày rình rập cứa dao vào cổ. Một nhát dao quá dễ nhưng chúng không muốn mất tiền. Đường dây bán thận đen chính là những người mặc áo Blu trằng. Họ bán quả thận của con với giá 300 triệu đồng và họ mua quả thận của con với giá 100 triệu.Người mẹ đã mua quả thận cho con mình đã khóc nức nở khi nhìn thấy thân xác thằng con trai, xót thương cho sự vô phúc của một bà mẹ chưa từng quen biết khi đã sinh ra một đứa con hoàn hảo đến vậy. Và đứa con bất hiếu đó đã tự làm mình tàn tật vì trò cá độ đỏ đen.

Thằng con trai đẹp đẽ hoàn hảo như một hoàng từ. Lẽ đời hoàng tử phải cưới công chúa. Vậy mà trên mặt báo hoàng tử đó đang bón thức ăn cho một bà già và lớn tiếng tuyên bố đó là tình yêu đích thực của đời mình. Trong câu chuyện cổ tích xưa thì bà già là một nàng công chúa xinh đẹp bị phù thuỷ hoá phép thành một bà già. Còn câu chuyện cố tích đời nay, bà già đó là một người rất giàu có. Bà đã lấy những đồng tiền của mình để đổi lấy tình yêu. Cuộc đời là vậy, tất cả đều có thể. Những đồng tiền đang giết chết những nhân phẩm, những giá trị đẹp đẽ.

Bờ sôi ruộng mật, cánh đồng xưa thẳng cánh cò bay. Khi lúa vào thì con gái, hương thơm cứ vướng chân người đi, lỗi bước. Hồn thơ thới trải vào ánh xanh. Khi lúa chín, cánh đồng vàng rực. Người nông dân hân hoan. Nụ cười rạng rỡ trên gương mặt sạm đen nắng gió. Người nông dân còn đồng ruộng thì không bao giờ sợ đói. Từ ngàn đời, niềm tin đó không khi nào phai nhoà. Từ cánh đồng nền văn minh lúa nước ra đời. Ca dao cổ tích. Chiếu chèo rộn rã sân đình. Chú tếu cười vang dưới ao, rồi sừng sững bước đi cùng văn hoá của nhân loại. Bây giơf xuất khẩu lúa đứng thứ hai trên thế giới. Vậy tại sao vẫn cứ phải hiện đại hoá công nghiêp hoá, vẫn cứ muốn người nông dân thành người công nhân. Người công nhân là người vô sản. Dự án đến. Đồng ruộng bị bức tử dưới lớp cát. Đồng ruộng cầu cứu người nông dân hãy cứu lấy cánh đồng. Người nông dân lấy thân mình che chở cho cánh đồng. Trên ti vi mẹ nhìn thấy dùi cui và những họng súng. Mẹ không sợ vì mẹ hiểu. Bỗng tim mẹ nhói đau như vừa bị trúng đạn. Khi mẹ nhìn thấy dưới họng súng là bàn tay con trai.

Một người làm quan cả họ được nhờ. Mẹ có cần nhờ vả gì ở một ông quan? Khi đôi bàn tay của mẹ đã làm lụng để kiểm đủ cái ăn cái mặc cho bản thân. Mẹ còn để dành cho ông quan lương thiện khi thành thứ dân. Mẹ chỉ nhờ con một điều, con hãy là một ông quan lương thiện.

Nếu có một Gaddfi thứ hai, phải chết trong ống cống, mẹ cũng sẽ đến bên để ôm lấy thân xác không còn linh hồn đó. Đôi tay mẹ run run vì mẹ đã già quá rồi. Và vì mẹ quá đau khổ. Mẹ vẫn nói rằng, mẹ yêu con, con trai. Mẹ vẫn yêu con như mẹ đã từng yêu con đến vậy. Mẹ tha thứ cho con tất cả. Thời tao loạn, mẹ không có quyền lựa chọn. Mẹ phải biết chấp nhận tất cả. Cả thiên thần và cả ác quỉ, mượn thân xác mẹ để làm người. Để mẹ yêu cả phần người, phần thiên thần và ác quỉ. Mẹ tha thứ cho con tất cả, là cách để mẹ tha thứ cho chính mình. Khi người đời nguyền rủa mẹ đã sinh ra con.

Con trai ơi, dù con có là người thế nào mẹ cũng luôn yêu con. Lúc nào mẹ cũng mong con quay về, là một người lương thiện và chăm chỉ lao động. Mẹ có đòi hỏi con quá nhiều không?

 

21.6.2013

Y Ban

Mùa Xuân Đầu Tiên. Lê Uyên

 

______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo



Mua Bán Nhà




blank


Nha Khoa

 


blank