DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,398,159

Tin VOA, RFA. XHVN: Hà Nội: Chồng ép vợ bán dâm

Friday, September 27, 201312:00 AM(View: 3444)
Tin VOA, RFA. XHVN: Hà Nội: Chồng ép vợ bán dâm

Tin VOA

Tin ngày 27-9-13

Tin RFA

Bản tin truyền hình tối 26.09.2013

Bản tin truyền hình sáng 27.09.2013

Kinh tế Việt Nam tụt hậu so với khu vực


Xã Hội VN

 

TIN ĐỌC 5 GIÂY


 

  • Anh Giàng A Chứ, 29 tuổi, ở huyện Mường Nhé, tĩnh Điện Biên, bị tòa án xử 3 năm tù vì cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước.”
  • Tại khách sạn trên đường Tân Sơn, quận Gò Vấp, Sài Gòn, trong hai ngày liên tiếp có hai khách trọ thiệt mạng.
  • Công an thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương, bắt 4 người vì tội tàng trữ và mua bán trái phép vũ khí.
  • Đội tuyển cầu mây của Việt Nam đoạt được huy chương vàng trong giải cầu mây vô địch thế giới lần thứ 28 năm 2013 tại Thái Lan.

 

Phóng Sự



Hà Nội: Chồng ép vợ bán dâm với với giá... 20.000 đồng


Người phụ nữ ấy đã từng lao đầu vào xe ôtô vì nhục nhã khi bị chồng giao bán với giá 20.000 đồng.



Một thời gian, chị luôn phải nhận đòn chồng như cơm bữa (hình minh họa)
Một thời gian, chị luôn phải nhận đòn chồng như cơm bữa (hình minh họa)

Đi qua ngày tăm tối

Chị với anh là hai người bạn cùng trang lứa, cùng học với nhau từ nhỏ, cũng cùng sinh hoạt trong đoàn thanh niên với nhau. Cả hai đã thầm mến nhau từ khi ấy. Nhưng phải đến khi anh ấy nhập ngũ, rồi những cánh thư đi về đã chắp cánh cho tình yêu nở rộ. Anh là người rất hiền, biết cánh cư xử nên được bạn bè quý mến, ai cũng vun vào cho tình yêu của chúng tôi.

Vậy là sau ba năm thực hiện nghĩa vụ quân sự, anh ấy được ra quân và anh chị tiến hành tổ chức đám cưới. Những ngày tháng sau đám cưới thực sự giống như mật ngọt đối với anh chị. Nhất là sau khi cháu trai đầu lòng ra đời. Anh và cả hai bên nội ngoại rất vui mừng. Anh rất quấn con. Đi đâu về là hỏi con trước. hễ đi đâu xa con là bịn rịn. Anh thường xuyên nắn nắn những ngón tay nỏ xíu của con, xòe tay bé ra, rồi chấm vào đó một chút nước bọt để cháu có hơi bố mà đỡ uốn mẹ ban đêm.

Rồi theo lời động viên của nhà nước vào Tây Nguyên xây dựng vùng kinh tế mới, anh chị cũng “khăn gói quả mướp” đi vào vùng đất mới, với ước mong có được cuộc sống khá giả hơn. Khi đó anh chị đã chó 2 bé.

Những ngày tháng vất vả, “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” thực sự bắt đầu. Ngày nào anh chị cũng phải vào rẫy từ mờ sáng đến tối mịt để chăm sóc cho những gốc cà phê mới được vun trồng, hai đữa con nhỏ phải ở nhà một mình, không có người lớn trông nom, bao nhiêu nguy hiểm rình rập trong trốn “đồng không mông quạnh”. Nhưng anh chị không thể làm khác. Có những khi con sốt, mà bố mẹ đi làm về muộn, xém chút nữa thì tính mạng của con cũng không giữ được.

Vì gội nắng, dầm mưa nhiều nên anh đổ bệnh thần kinh. Mùa rẫy năm ấy nắng mưa thất thường khiến cây cà phê chết hết. Bao nhiêu vốn liếng đổ dồn vào đó chỉ còn lại là mấy gốc cây khô héo. Nhà cửa ở quê không còn, hai vợ chồng thành trắng tay.

Anh đã đổ hết mọi tội lỗi lên đầu chị, rằng vì chị khuyên chồng lên Tây Nguyên làm ăn nên mới mất mát thế, rồi do lấy phải người vợ cao số nên làm ăn mới thất bát….

Khi anh không con biết phân biệt quá khứ, hiện tại, người thân... là lúc chọ hoang mang nhất, con người anh đó, nhưng tâm hồn giờ đây đã là xa lạ. Lúc này anh ngây ngô, lúc khác lại điên điên, khùng khùng. Con còn nhỏ, gian nan còn nhiều, người thân lại ở quá xa.

Rồi anh hay nổi những cơn cớ khác thường, nhiều lần đánh chị ngất đi, đòn chồng trở thành chuyện như cơm bữa. Anh sỉ và chị những lời mà cả đời chị chưa từng phải nghe thấy. Chị sống trong cảnh đau đớn, dày vò vì những kích động của chồng. Đỉnh điểm của sự dày vò là vào một ngày, anh gọi người đến, bảo họ qua đêm với chị mới cái giá 20 ngàn đồng một đêm. Trời đất như sụp đổ dưới chân chị, “người đàn ông đã từng kề gối, tay ấp với chị đây sao? Cuộc đời của chị, sự tự tôn của chị vì sao lại bị chính người đàn ông mà chị tin tưởng giao phó cả cuộc đời mình hủy hoại.

Đau đớn, tuyệt vọng, chị chạy không biết mệt mỏi ra đường lớn, nhảy ra trước mũi chiếc ôtô đang chạy trên đường với mục đích kết liễu cuộc đời mình, giải thoát mình khỏi những ngày tháng đau khổ. Nhưng rất may mắn là chiếc xe đó phanh kịp, chi thoát chết tronng gang tấc. Ngồi ở vệ đường, chị nghĩ : “Mình mà chết thì hai đứa con ai sẽ nuôi. Anh lúc tình lúc mê, tinh thần không ổn định như thế thì làm sao lo nổi cho hai đứa con?”.

Chị lê từng bước chân nặng nhọc về nhà, với quyết tâm sẽ cố gắng thay đổi con người anh. Chị chú trọng chăm sóc anh hơn. Mở lòng, thoải mái tư tưởng với ý nghĩ: vì anh bị bệnh nên mới đối xử như thế với chị. Rồi căn bệnh thuộc về tâm thần của anh cũng thuyên giảm nhờ những lo lắng, dịu dàng của chị.

Ước mơ đổi đời ở vùng kinh tế mới không thành, chị lại “khăn gói quả mướp” cùng chồng và hai con về Hà Nội thuê nhà ở bãi Phúc Xá (Long Biên, HN). Ngày ngày anh đạp xích lô, còn chị đi thu mua đồng nát và giúp việc theo giờ để kiếm sống .

Những ngày đầu kiếm sống nơi phồng hoa đô thị luôn rất khó khăn, anh lại đánh chị. Nhiều hôm đi làm, trời oi bức mà chị luôn phải mặc áo chống nắng để che đi những vết thương vì đòn chồng.


BVN-TH
(từ xaluan.com)



______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo



Mua Bán Nhà




blank


Nha Khoa

 


blank