DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,399,634

Chết Cho Tình Yêu - Lệ Hằng (Chương 21, 22, 23, 24)

Saturday, September 28, 201312:00 AM(View: 4798)
Chết Cho Tình Yêu - Lệ Hằng (Chương 21, 22, 23, 24)
Chết Cho Tình Yêu



lehang
lệ hằng


Chương 21



Tôi hồi hộp trở về nhà, chàng đã cẩn thận đậu xe xa xa, nhưng tôi vẫn lo lo. Me ngồi trong ghế bành, mặt me nghiêm hẳn lại:
 - Thu, con đi đâu về nói nghe coi?
 Tôi ấp úng:
 - Dạ con sang nhà Ái làm toán mà me.
 Me gằn giọng:
 - Làm toán, hừ làm toán, me tin con, rồi con nỡ dối gạt me.
 Tôi tái mặt:
 - Dạ...
 Me lạnh lùng:
 - Ái nó mới qua tìm con, me biết rồi, con không đến nhà Ái, con đi chơi với ai, tại sao con dấu me?
 Tôi lí nhí:
 - Dạ con xin lỗi me, con...
 - Xin lỗi, em ngồi chờ con cả buổi chiều, me lo thắt ruột lại, rồi con về xin lỗi me là xong hết phải không?
 Tôi im lặng, me tiến đến gần tôi:
 - Đừng dấu me. Me không khe khắt với con đâu, yêu ai con cứ mời họ đến nhà chơi, me có cấm con đâu?
 Tôi khổ sở:
 - Nhưng không được đâu me.
 - Tại sao lại không được, me thương con, me sẽ lo cho con.
 - Nhưng anh ấy không thể đến nhà mình được.
 Me nhăn trán:
 - Không thể đến nhà? Tại sao chứ? Me có cấm đâu?
 - Không phải me cấm, nhưng...
 Me thẫn thờ:
 - Không được, như vậy người ta không đàng hoàng, tại sao không dám đến gặp ba me?
 Tôi nhăn nhó:
 - Con van me, cho con yên.
 Me giận:
 - Cho con yên, cho con yên à? Có người mẹ nào không muốn con mình yên lành đâu? Nhưng người đó không chịu đến thăm gia đình mình, me nghi quá.
 Tôi sợ rủn người:
 - Me nói sao? Me nghi gì cơ me?
 - Me nghi anh ta không đàng hoàng, bao nhiêu tuổi con?
 - Dạ dạ cũng lớn rồi, chừng ba chục gì đó.
 Me ngạc nhiên:
 - Ba chục, lớn thế rồi, sao không đến nhà gặp me?
 - Dạ có gì đâu mà đến nhà, bộ...
 - Không có gì sao con gạt me để đi chơi với người ta cả buổi chiều. Từ giờ trở đi me đưa con đi, me đập Honda đi, me khóa Honda lại, bán đi là xong.
 - Con đi bộ mà.
 - Ơ đi bộ, đi nữa đi, rầu quá, con với cái.
 Tôi rơm rớm nước mắt, ngày mai chàng đợi tôi, rồi làm sao đi chơi với chàng nữa đây. Thấy tôi khóc me dịu giọng:
 - Thu, nghe me nói đây, con còn bé lắm, con không thể một thân một mình đi chơi với đàn ông được, ba mươi tuổi họ ghê lắm rồi, con mới mười bảy, con có thương me, có tin là trên đời này người me thương yêu nhất là con không?
 Tôi gật đầu:
 - Con khổ quá me ơi, con xin lỗi me.
 Me vuốt tóc tôi:
 - Cứ cho me gặp anh ta, me sẽ giúp con.
 Tôi lắc đầu:
 - Không được đâu me.
 Tôi đứng lên:
 - Con xin me để con yên, con lớn rồi, vâng con lớn rồi, con phải có một chút tự do chứ. Ngày me mười bảy tuổi me muốn gì, con cũng vậy. Con có những băn khoăn của con và những nỗi khổ của riêng con.
 Tôi bỏ đi một mạch, tiếng thở dài khe khẽ của me đuổi theo từng bước nặng nề. Hạnh phúc không bao giờ bán rẻ cho ai, hạnh phúc là trái ngọt thành hình từ trái chát trái chua. Tôi nghe me gọi ra ăn cơm, nhưng tôi vờ không biết đi thẳng lên lầu. Xe chàng còn đó, khi tôi mở tung cánh cửa bước ra balcon. Thấy tôi, chàng bước xuống dựa thành xe hút thuốc lặng nhìn nhau mà tê tái buồn.
 Tôi dơ tay vẫy chàng hãy đi đi. Tôi sợ. Tôi sợ trăm điều trăm nỗi. Chàng lắc đầu rồi đành quay xe phóng vút đi. Xa lộ thênh thang, bóng xe chìm khuất. Tôi dơ tay lên len lén chùi nước mắt, len lén hôn tóc mình để thương hơi thở chàng vương vất đâu đây.
 Chiều hôm sau tôi bồn chồn đi ra đi vào trong nhà. Tôi như kẻ bị tù. Me theo tôi từng bước, buổi sáng tôi đòi đi chơi, lấy cớ mới nghỉ tết. Me chẳng nói chẳng rằng lặng lẽ đưa tôi đi:
 - Để me đưa con đi, xuống phố phải không?
 Tôi muốn vào bưu điện gọi điện thoại tin cho chàng hay tôi đang bị kẹt, để chàng đừng đợi tôi. Nhưng cô Hà vứt đi đâu? Đành đi phố mua vớ vẩn vài món hàng với me rồi lại trở về.
 Một ngày dài lê thê qua đi, bây giờ là buổi chiều, còn năm phút nữa đến giờ hẹn với chàng. Tôi cuống quít:
 - Me ơi, con đi mua bưởi nghe, con thèm bưởi quá me ạ.
 Me bình thản:
 - Để me biểu nó chạy ra mua cho con ăn, ra làm gì cho mệt.
 Bưởi đem về ngay sau đó, tôi đành nhắm mắt gượng gạo ăn, chua tê răng hay tại tôi nghĩ nó chua? Tôi lên lầu mở tung cánh cửa rầm một tiếng. Me vẫn bình thản ngồi đọc sách:
 - Con còn thèm gì nữa không?
 Tôi nhìn me, muốn hét với me: có thèm, thèm đi chơi, thèm tự do. Đời khổ, đời buồn, ở nhà sợ ba me, đến trường sợ thầy cô, mai mốt lớn lên sợ chồng sợ con. Sợ hoài, khổ hoài thế này sao?
 Chàng sẽ đợi đến tối, sẽ đợi đến đêm. Chàng sẽ nóng lòng nóng ruột như thiêu như đốt. Chàng sẽ coi đồng hồ từng phút một, sẽ nhăn trán lại, sẽ mím môi khô. Rồi chàng sẽ giận tôi sẽ bỏ tôi. Ôi, mới nghĩ chàng giận hờn bỏ đi, tôi buồn chết được, nước mắt viền quanh mí mắt cay. Không, phải ra với chàng, nói với chàng một câu cũng được. Nhưng còn me, nếu me biết tôi yêu thầy của tôi, lại một ông thầy có vợ có con đàng hoàng? Tôi không đủ can đảm rồi, tôi gục rồi.
 Vú đi lên âu yếm:
 - Thu làm sao thế, mặt mũi khó đăm đăm vậy?
 Tôi quay đi một mạch bước hai sải vào phòng. Đóng cửa lại, quăng cái gối xuống đất, quăng cái mền lên bàn học. Vứt quyển sách vào tường, rồi mở tung tủ áo đứng nhìn nó cho đỡ giận.
 Tôi muốn đập phá một cái gì, nhưng sợ me tôi không dám, người tôi tấm tức, người tôi khô. Tôi nhìn sững tôi trong gương. Mình xấu như ma thế này? Mặt tôi nhăn nhíu, hai mắt đầy hờn giận. Trời ơi, mình xấu quá. Tôi không còn là tôi nữa. Mặt mũi khó coi quá chừng quá đỗi. Cơn giận phá tan tành nhan sắc tôi. Cơn giận phá tan tành nét dịu dàng. Tôi thừ người nhìn con ma giận trong gương. Đã nhiều lần tôi chứng kiến những người đàn bà nỗi giận đánh con như đánh kẻ thù, chửi con như chửi kẻ cắp. Những câu chửi tàn hung ấy, vẻ mặt bừng bừng hơi lửa làm tôi ngạc nhiên, sao họ xấu thế, lúc đó có cái máy hình chụp sát mặt họ, rửa ngay cho coi chắc họ xấu hổ đến cắn lưỡi mà chết.
 Giờ tôi cũng xấu xí cộc cằn. Tôi cố mỉm cười rồi rót đầy một ly nước uống dài một hơi, uống cho mát máu, mát ruột lại. Uống cho cơn giận trôi đi.
 Me vẫn ngồi ngoài đó, vờ đọc sách nhưng tôi biết me canh tôi từng giờ. Thôi đành vậy, đành để anh chờ mỏi mắt, chờ thắt tim, rồi anh cũng phải về, về với vợ với con anh. Biết đâu anh chẳng thương vợ thương con hơn vì giận tôi.
 Tôi mở hé cánh cửa nhìn xuống con đường đầy hoa vàng nở tươi trên lá xanh, đầu con đường nhỏ hôm qua chàng đậu xe chờ tôi. Từ vuông cửa sổ tôi sẽ trông thấy chàng đến, ngó chàng, nôn nóng ngó chàng chờ mong. Tôi nín thở chờ, tôi nhìn đồng hồ, đúng giờ hẹn rồi sao chàng chưa tới, rõ ràng chàng hẹn tôi sáu giờ chiều hôm nay cơ mà. Năm phút qua rồi, mười phút lùi lại sau lưng đời người. Vẫn không thấy chàng đến. Thời gian nặng như chì, lê thê như mưa phùn. Nhưng quả thật thời gian vẫn trôi. Tôi nhìn mờ cả mặt kính cái đồng hồ Seiko mạ bạch kim. Tôi nhìn từng giây một. Xe đến rồi xe đi, vẫn không thấy chàng.
 Vậy mà vội vàng giận hờn me. Chàng có thèm đến đâu, với chàng, tình yêu của mình không có nghĩa gì hết, đàn ông ấy mà. Thấy mình say mê họ thì họ đành yêu lại mình. Có suy chuyển hao mòn gì đâu mà không yêu. Có ngắn có dài gì khi yêu thêm, hôn thêm một người đàn bà. Đàn ông, một cô yêu, hai cô yêu, chứ hàng trăm cô yêu họ cũng yêu tuốt hết.
 Tôi nỗi điên rồi, tôi điên rồi. Tôi đứng mãi, đứng mãi để mòn mỏi chờ chàng. Tôi không dám bỏ vào dù chỉ một phút. Xe hư dọc đường. Biết đâu nhỉ? Không, xe chàng còn tốt lắm, còn tối tân lắm. Hay cô Hà cản? Tức đến đứt mạch máu được, nếu vì cô Hà mà chàng không đến? Ô hay chưa? Nếu chàng đến mình có gặp chàng được đâu? Mình chẳng ao ước gọi điện thoại cho chàng để hủy cái hẹn là gì? Hay chàng bị đau? Thôi không nghĩ nhảm nữa. Thôi đừng thèm chờ người ta nữa.
 Buổi tối tôi mệt nhoài cả người, tôi gục mặt vùi vào gối chăn mà tức anh ách. Dù chàng đến đợi, tôi cũng khổ vì không ra chỗ hẹn với chàng được, nhưng chàng không đến nỗi khổ còn ngàn lần tức tửi hơn, chua cay hơn.
 Me vẫn dịu dàng săn sóc tôi. Tôi đợi lúc mọi người ngủ yên mới khóc thầm một mình. Tình yêu làm tôi điêu đứng và đừ người. Tôi trằn trọc hằng giờ mới thiếp đi được. Giấc ngủ cũng không tròn như ngày còn bé. Toàn những cơn ác mộng đổ mồ hôi. Buổi sáng gia đình tôi thường dậy muộn. Me phải chín giờ mới ra khỏi phòng. Chỉ có ba và tôi phải dậy sớm để kịp giờ học, bây giờ ba cũng nghỉ, tôi cũng nghỉ. Mọi người có quyền dậy thật trưa. Mình tôi ngủ không được, như bị một sức mạnh vô hình xúi dục, tôi vội vàng lẻn trốn ra khỏi nhà. Honda bị khóa chặt, tôi đành đón xe đò chạy ngang xa lộ để về Saigon.
 Tôi đứng trước cổng nhà chàng lúc trời Saigon còn mờ hơi sương. Những ngọn đèn vàng còn le lói trên cao. Tại sao đứng đây, tôi không thể hiểu. Tôi dựa cột đèn trông lên tòa nhà hai từng của vợ chồng người. Ngôi nhà này theo dư luận bạn bè, của cha mẹ cô Hà cho, chàng tay trắng ngoài thân chàng, chàng chẳng có gì.
 Cánh cửa mở ra, tôi hồi hộp núp lại sau thân cột đèn để nhìn lên balcon có dàn hoa vàng. Chàng hiện ra, quần sọc trắng, ngực để trần. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ngực chàng, nên lặng người ngó đăm đăm vùng ngực mênh mông của chàng. Hai đầu vú hơi đậm khi chàng đứng thở, chàng bình thản sống như mọi ngày, trong khi tôi điêu đứng đến đây vì chàng.
 Tôi muốn có đôi cánh thiên thần mỏng như phiến mây xanh trên trời, tôi muốn bay lên đó với chàng. Tôi rời chỗ khuất mải mê dựa cột đèn trông lên. Đôi chân dài săn chắc có thật nhiều sợi lông đen quăn quăn. Chàng chợt nhìn thấy tôi. Mắt chàng hình như mở lớn ra, hình như chàng tròn môi sững sờ. Chàng lui vào rồi chạy xuống. Tôi vẫn đứng im không nhúc nhích. Chàng nắm tay tôi giá lạnh vì sương sớm.
 - Thu, ai cho em đến đây?
 Tôi rưng rưng nước mắt:
 - Sao chiều qua anh không đến?
 Chàng lắc đầu:
 - Anh sợ em rồi, sao liều thế? Đi đã.
 Tôi trì lại:
 - Không đi, em thích đứng đây chờ người ta ngủ dậy trông thấy em với anh.
 - Đừng điên, chuyện đâu có đó.
 Tôi dậm chân:
 - Anh có yêu em không?
 Chàng gật đầu, tôi gắt:
 - Như vậy cứ đứng đây, em không thích anh hèn nhát, em ghét những người đàn ông hèn nhát, anh yêu em cơ mà. Tại sao lại sợ?
 Chàng cầm tay tôi lôi đi:
 - Anh bảo đi.
 Tôi dằn dỗi:
 - Anh mắng em rồi, anh không yêu em, thôi được, tôi về đây, tôi không làm phiền anh nữa đâu.
 Chàng dỗ dành:
 - Phải nghe anh, Thu, anh yêu em, nhưng anh không thể..
 Tôi tàn nhẫn:
 - Cứ nhận là sợ vợ cho rồi.
 Chàng buồn bã:
 - Cũng được, anh có chối đâu, nhưng anh yêu em.
 - Tại sao chiều hôm qua anh không đến?
 - Anh kẹt quá không đi được.
 - Vợ cột chân phải không?
 Chàng giận:
 - Thu!
 Tôi ăn năn cúi mặt, lòng tôi buồn bã lẫn điên cuồng:
 - Em xin lỗi anh, vì em lo quá, em sợ có chuyện gì xảy đến cho anh.
 Chàng bùi ngùi:
 - Giáng Thu, em có thương anh không?
 Tôi gật đầu:
 - Em yêu anh.
 Chàng xiết tay tôi êm đềm:
 - Thu, đêm qua anh không ngủ.
 - Em cũng không ngủ, em trốn me đi xe đò lên đây.
 Chàng xót xa:
 - Giờ anh đưa em về nhé.
 - Đưa em về?
 Chàng gật đầu:
 - Chiều anh sẽ đến chỗ hôm kia anh đã chờ em.
 Tôi lắc đầu:
 - Thôi anh ạ.
 - Sao thế?
 - Me em cấm rồi.
 Chàng âu lo:
 - Me biết rồi?
 - Me biết em đi chơi với anh hôm nọ nhưng me chưa biết anh là thầy của em.
 Chàng dặn dò:
 - Em phải kín đáo một chút nghe không, nguy lắm.
 - Chán ghê, yêu nhau mà lén lút như thế này hoài, chịu hết nổi anh ơi.
 - Từ từ đã em.
 - Từ từ, để khóc khô cả người à?
 Chàng vuốt ve:
 - Anh yêu em, chưa đủ sao?
 - Chưa đủ, em muốn cột anh lại với em như cô Hà kia, em muốn giữ chặt anh như cô Hà, em muốn..
 Chàng thở dài:
 - Tình yêu đẹp hơn hôn nhân, em không biết à?
 - Em không thích đẹp, em thích có anh suốt đời bên em, suốt ngày suốt đêm và suốt đời.
 Chàng chỉ thở dài, tôi nghe lòng chùng xuống vì tiếng thở dài của chàng. Tôi run môi:
 - Anh giận em hở anh?
 - Không, anh thương em.
 Chàng ôm vai tôi dìu xa ngôi nhà đó, chàng vẫy taxi, tôi ngỡ ngàng thấy chàng đứng lại:
 - Về nhé.
 Tôi tủi thân quay đi không nhìn chàng. Phải, anh trở về đi, về trước khi vợ anh thức giấc kẻo trái đạo vợ chồng, về đón vợ anh tỉnh dậy sau một đêm yên giấc.
 Tôi trở về nhà. Ba me vẫn còn ngủ yên, chỉ mình vú biết thôi:
 - Trời đất, Thu đi đâu về đó?
 - Đi dạo cho khỏe người.
 - Ờ, Thu tập thể dục ấy hở?
 - Đúng đó, Thu tập thể dục cho đỡ phải khóc.
 - Ủa tập thể dục cho đỡ phải khóc?
 - Ừ, cho quen đi.
 - Cho quen đi.
 Tôi cười ngất:
 - Vú ơi! Thu thương vú quá.
 Vú hỏi:
 - Nghe bà nói Thu sắp thành tinh tinh tài tử gì đó hở? Thu đóng tuồng Tàu hay tuồng ta?
 Tôi chúm môi:
 - Minh tinh chứ sao lại tinh tinh, đúng đó, Thu sắp nổi tiếng rồi, Thu sắp qua mặt cô Hà, Thu hách hơn cô Hà cho vú coi. Bố Duy bảo thế.
 Vú lặp lại:
 - Nổi tiếng hở? Rồi như mấy cô đào cải lương ấy hở?
 Tôi lắc đầu:
 - Không phải đâu, hách hơn chứ.
 Tôi nhún chân:
 - Thôi Thu đi ngủ lại đây, đừng nói me Thu nghe vú, nghỉ chơi vú liền.
 Tôi vào phòng hát như chim, buồn quá hóa vui như sáo đậu. Tôi véo von hát một khúc tình ca:
 Ngày nào cho tôi biết. Biết yêu em rồi. Tôi biết tương tư. Ngày nào biết mong chờ, biết rộn rã buồn vui đợi em dưới mưa. Ôi biết đem tim nầy, vắng như lòng giấy. Tình yêu lấp đầy. Rồi biết quên câu cười, biết cho đôi giòng lệ rơi. Tình yêu đã trở lại. Đôi mắt đêm ngày vơi hết đọa đầy. Tà áo em phơi bầy, ngón tay em dài, tiếng yêu không lời.
 Ngày nào lòng tôi đã biết vui biết buồn ôm mối tương tư...
 Ủa vui như chim, hát như chim, sao nước mắt lại thánh thót hai hàng rơi xuống. Tôi cười như mếu, chuồi mình vào chăn cố ngủ cho đỡ buồn đỡ tủi. Có ai dở khóc dở cười như tôi bây giờ không? Thôi được, sẽ yêu người khác là xong chuyện. Người ta có vợ rồi, yêu làm gì nữa mà yêu. Rõ thật mình ngu. Từ giờ thấy đàn ông có vợ là mình lủi, mình chạy, mình trốn. Đàn ông có vợ là bỏ, bỏ ngay tức thì. Yêu họ là chết. Chết cả một đời. Ho cho mình của thừa, hôn thừa, chán ngẩn chán ngơ. Với người có vợ, vợ con của họ vẫn là nhất. Khốn khổ cho mi Giáng Thu, khi mi yêu của thừa. Để coi anh chàng có dám mua cho mình một cái áo không? Hay là chỉ yêu mình bằng miệng còn thì... Để xem anh chàng có dám đem cả tháng lương về cho mình không? Ừ, tiền không có nghĩa gì, tiền là tờ giấy nhưng tiền là thước đo thành công, đo mức sống và đo cả tình yêu. Một bà mẹ không thể nói là yêu con khi bao nhiêu tiền bà bọc lại hết không hở một xu cho con. Một người tình không thể nói là yêu mình khi keo bẩn không cadeau được nửa hộp phấn, nửa hộp kẹo, nửa chiếc nhẫn kim cương làm kỷ niệm cho đời. Tôi nằm nghĩ nhảm. Quí báu chi mà hậm hực, nhà mình giàu muốn gì được nấy vậy mà còn tham lam.


Chương 22


Cuốn phim bắt đầu quay tại Đà Lạt. Tiếng hát từ rừng hoang. Câu chuyện tình thơ mộng và bi đát giữa một nhạc sĩ và một cô gái nhỏ bị săn đuổi bởi chiến tranh và những con hổ cái khát tình. Tôi theo bố Duy lên Đà Lạt để đóng phim. Đóng phim với những tài tử già có trẻ có, với tôi cả một thay đổi lớn lao, nhất là nàng. Tác giả truyện phim. Một người đàn bà thật trẻ con, nếu bố không nói trước sẽ không bao giờ tôi biết nàng có con. Lãm Thuý chừng hai mươi tuổi, màu da trắng ngà và đôi mắt xanh mơ buồn buồn. Lãm Thúy có vẻ sang trọng và ít nói, ăn mặc thật giản dị, mặt mũi để trần không phấn son. Nhan sắc nàng khác biệt thật, nhưng tôi chú ý đến nàng vì một điều thầm kín khác: Bố Duy.
 Bố không còn là bố khi ở trước mặt nàng. Bố hơi lúng túng, trẻ lại thì đúng hơn, khi ngồi bên nàng. Họ nói chuyện với nhau như tri kỷ tri âm. Tôi như bị gạt ra ngoài từ khi lên Đà Lạt, hình bóng người đàn bà trẻ con đó ám ảnh tôi mãi hoài, như đã ám ảnh bố Duy tôi. Mất bố, lạc lõng tôi quay sang với Đăng, người sẽ đóng chung với tôi trong một cuộc tình.
 Lãm Thúy đứng lên với tôi:
 - Thu, bố gọi kìa.
 Bố đang ngồi trầm ngâm với bản phân cảnh viết chung với Lãm Thúy:
 - Con chuẩn bị hết chưa? con phải diễn xuất như thật nghe, đoạn này con với Đăng đi dạo trong rừng thông, rồi cãi nhau, rồi hờn giận ghen tuông. Con nhớ chưa? Đừng quên những người đàn bà đã và đang vươn dài cánh tay để cướp Đăng của con đấy.
 Bố hạ giọng:
 - Trước hết con phải tưởng con yêu Đăng thật đã.
 Tôi gật đầu:
 - Dạ, con hiểu rồi, con sẽ...
 Tôi định nói sẽ tưởng tượng Đăng là chàng của tôi. Chỉ cần nhắm mắt lại thôi, xuất thần một giây gọi thầm tên Hoàng để nhớ khu rừng cao su êm đềm bóng mát, để nhớ nụ hôn đầu tiên môi sát môi, mắt chìm trong mắt. Sẽ nghĩ Đăng là chàng. Sẽ yêu chàng khi diễn xuất với Đăng. Nhất định rồi, chỉ còn cách đó, nếu không sẽ thiếu can đảm mà yêu một người con trai khác dù cho người đó cao cả như Vũ Đăng.
 Tôi ngồi dựa gốc thông, nhìn Đăng chăm chú nghe bố dặn dò những động tác cần thiết cho vai trò của chàng, để liên tưởng đến Hoàng, để gợi cảm xúc. Lãm Thúy ngồi đó, bó gối dựa gốc thông nhìn vu vơ xuống thung lũng. Sau lưng nàng, đồi cỏ trải dài màu xanh biếc mắt, sau lưng nàng mặt trời đang từ từ nghiêng nắng trên đồi. Tóc Lãm Thúy bay, nụ cười cũng bay và đôi mắt cũng bay. Nhìn nàng ngồi mơ mộng, tôi hiểu vì sao bố lao đao và tôi nghe buồn buồn, thương me. Vẫn biết mình vô lý, bởi me đã có ba, bởi me không bao giờ dám ngược giòng đời để một lần nhìn lại người xưa. Chẳng lẽ bắt bố cô đơn suốt đời?
 Bố đứng lên, phất tay ra hiệu cho mọi người. Đoàn quay phim bắt đầu làm việc. Lãm Thúy vẫn đứng cạnh bố. Tôi hơi rung khi Đăng tiến đến gần tôi, khi máy quay phim hướng về mình, những cái máy bây giờ không còn là máy, chúng nhìn ngắm tôi trừng trừng. Tôi đổ mồ hôi dù trời rét căm căm. Tôi hoa mắt nhìn Đăng ra Hoàng, nhìn Hoàng ra Đăng. Chân tay tôi cứng ngắt như bị bó bột. Bố ra lệnh:
 - Tắt máy.
 Tôi run rẩy, rồi tôi ngơ ngác. Bố chạy đến bên tôi, đặt tay trên vai tôi dịu dàng:
 - Bình tĩnh, hãy nghĩ đang ở trong rừng với người yêu và quên máy móc, quên mọi người đi.
 Tôi gật đầu:
 - Dạ.
 Bố lại dơ tay lên:
 - Bắt đầu.
 Tôi lại run nữa rồi, miệng tôi cứng lại. Tôi nhìn Đăng như bố dặn. Tay Đăng quàng lên vai tôi dìu đi những bước tình. Đăng diễn xuất thật dễ dàng, tôi hơi khép mi mắt bồi hồi, cũng một lần trong khu rừng xanh với anh. Tôi làm lại những gì đã làm và rồi tôi quên hết. Tôi lầm Đăng với Hoàng. Dù sao cảm giác cũng hơi khác biệt. Nhưng chỉ một phút đầu tiên thôi, đôi mắt Đăng cũng cao vời vợi, cũng tình tứ và cũng xót thương. Vòng tay Đăng cũng dịu dàng nâng niu từng bước đi mềm.
 - Tắt máy.
 Bố hài lòng:
 - Khá lắm, sống cũng là diễn xuất, con nhớ chưa? Nào, tiếp tục.
 Lại yêu đương, lại mắt nhìn nhau, tay đan tay. Rồi
 giận hờn, rồi nước mắt. Tôi khóc dễ dàng vì tôi đã từng ghen, đã từng điêu đứng vì cô Hà. Nhưng đến khi Đăng báo tin Đăng đã có giấy gọi, Đăng sẽ bỏ tất cả để vào lính thì ghen hờn vu vơ cũng thoắt bay đi. Chỉ còn lại ủ ê và cam chịu. Người ta có thể ghen với đàn bà, có thể cầm dao chém phăng tình địch, có trăm phương ngàn kế đối đầu với tình địch, nhưng người ta không thể ghen với tổ quốc, với quê hương. Mất chàng không điều kiện, mất không than van, mất không bồi thường.
 Đăng an ủi: đi lính chưa phải là chấm dứt nhưng là bắt đầu. Tôi phải cúi mặt xuống đi nghiêng người gần ngã vào Đăng, bởi tôi là đàn bà. Để diễn xuất đoạn này, tôi lại nghĩ đến Hoàng khi chàng vào lính, biết đâu chàng không đi lính?
 Một buổi sáng để thu được hai cảnh, không ngờ đóng phim cũng nhoài người thế này. Quay đi quay lại cả chục lần mới vừa ý bố.
 Buổi trưa trở về khách sạn, tôi chỉ kịp ăn vội chén cơm rồi lăn ra ngủ. Nhớ thương gì cũng đành xếp lại hết. Bố vẫn ngồi bàn bạc với Lãm Thúy. Buổi chiều lại bắt đầu, lại diễn xuất, lại phải tưởng tượng Vũ Đăng là người tình. Rồi có một lúc tôi kinh ngạc với chính tôi, khi Đăng dìu tôi đi trên đồi cỏ êm, những lời tình ngọt ở khóe môi, những ánh nhìn say đắm. Tôi cảm thấy hình như tôi cũng yêu Đăng, một giây một phút nào đó tôi đã bị Đăng cuốn hút, một giây một phút nào đó tôi thật sự là người tình nhỏ, nhất là khi Đăng ôm đàn bất ngờ sáng tác một đoạn tình ca, vừa đàn vừa hát cho tôi nghe, vừa nhìn tôi đắm đuối. Tôi vốn mê nhạc, lại diễn xuất cảnh người ta hát cho mình nghe khúc ca trữ tình ấy. Tôi ngã đầu trên vai Đăng thật, tôi ... tay trong tóc Đăng thật, và tôi nhìn Đăng trìu mến như đã nhìn Hoàng, người tình giờ đã thành kỷ niệm xa bay.
 Lãm Thúy, bố và ê kíp "Tiếng hát từ rừng hoang" chạy lại hết lời khen tôi:
 - Giỏi lắm, diễn xuất như vậy là nhất.
 Lãm Thúy vui ra mặt:
 - Con của đạo diễn có khác, thiên tài rồi Thu ơi.
 Tôi cảm động không nói được, chỉ biết nhìn Đăng rồi nói khẽ với bố:
 - Nhờ anh Đăng, anh Đăng mới là thiên tài.
 Bố gật gù:
 - Đăng thì khỏi phải nói, thiên tài từ lâu rồi, phải không Đăng?
 Buổi chiều chỉ quay được cảnh đó, cảnh người nhạc sĩ trẻ sắp xa người tình, hát cho nàng nghe nỗi buồn làm người phải xa người. Tôi hết sợ sệt rồi, tôi cảm thấy thích thú dù mệt nhoài người. Đăng là một nghệ sĩ đúng nghĩa. Anh bay theo cung đàn của anh, anh chìm trong vai trò của anh, đến nỗi tôi có cảm tưởng tôi đang được anh yêu thật. Không phải là diễn xuất nữa mà là buồn khi sắp xa nhau, là dặn dò, là vỗ về ấp ủ.
 Tôi và Đăng đi đến đâu máy quay phim, chuyên viên thu hình, đạo diễn chạy theo tới đó. Tóc Đăng rũ xuống trong chiều lộng gió, hai đứa đứng ôm nhau trên đồi khi nắng buổi chiều từng giòng lung linh nhuộm vàng bãi cỏ. Đăng vuốt tóc cho tôi, đôi mắt đắm đuối, nụ cười xót xa. Tôi phải mơ ước sao cho buổi chiều đừng bao giờ tắt, cho tôi đời đời đứng trên đồi cỏ này với Đăng. Đăng bảo ước như thế khác chi mơ cho hai đứa thành người đá mãi hoài đứng ôm nhau trên đồi? Tôi gật đầu: thành tượng đá mà sống gần nhau vẫn hơn làm người mà phải xa nhau.
 Đoàn quay phim sửa soạn trở về, Lãm Thúy và bố hoan hỉ đến gần tôi. Lãm Thúy cười:
 - Nhìn Thu diễn xuất nhiều lúc tôi tưởng Thu là tôi, tuyệt, được nhìn một người sống như mình mơ ước, như mình viết ngay trước mắt mình, nhân vật mà tôi nâng niu nhất hiện thân trước mắt tôi. Cám ơn Thu và Đăng nhé.
 Bố cười sau khói thuốc, tôi tinh nghịch hỏi Thuý:
 - Còn Đăng, Đăng hiện thân cho ai hở chị?
 Lãm Thúy mơ màng:
 - Một người đã xa.
 Bố xoa tay:
 - Không ngờ con đóng được, bố chỉ sợ con lúng túng rồi mất tự nhiên thôi.
 Đăng trầm giọng, Đăng có giọng nói thật tuyệt vời, giọng nói vừa ấm vừa buồn, thân mật ngay trong cách xa.
 - Tôi muốn đưa Thu đi dạo một vòng được không, thưa đạo diễn?
 Bố vui vẻ:
 - Được chứ, để ngày mai Thu diễn xuất tự nhiên hơn phải không Đăng?
 Đăng mỉm cười nhìn tôi, đoàn quay phim trở về. Còn tôi, tôi theo Đăng trèo lên con dốc nhỏ xanh êm cỏ mềm. Cỏ may hồng lao xao hai bên lối đi. Người đàn ông này quá nhiều nam tính, quá nhiều nghị lực. Tôi nhỏ nhoi khi đi bên chàng, khi chàng trầm ngâm thả đều từng bước. Đôi mắt xa xôi, nụ cười hờ hững, khuôn mặt xương xương loáng thoáng những sợi râu ấy lẳng lặng như mặt hồ là đà sương khói dưới kia.
 - Thu đang nghĩ gì đó?
 - Dạ không, Thu có nghĩ gì đâu.
 Đăng cười nhẹ nhẹ:
 - Hôm nay Thu ngoan hơn hôm qua rồi.
 Tôi cúi đầu, hình như sau vài lần vờ làm người yêu của nhau, tôi dần dần hết xa lạ với Đăng.
 - Tôi không thích đóng phim, cũng không nghĩ mình sẽ đóng phim bao giờ, tôi ghét cái gì giả tạo, gặp ba Thu, bị nhân cách ông thu hút, tôi nhận lời, và bây giờ bị Thu thu hút nên tôi sống thật vai trò của tôi. Thu có hiểu tôi muốn nói gì không?
 Tôi hơi run:
 - Dạ Thu cũng thế, Thu quên mình đang đóng kịch, lúc anh hát cho Thu nghe, Thu cảm động ghê.
 Đăng gật đầu:
 - Nhìn mắt Thu tôi cũng đủ xúc động để làm tròn vai trò, Thu có tia nhìn thật lạ, Thu biết không?
 Tôi im lặng đưa mắt nhìn buổi chiều lãng đãng vây quanh đồi cỏ thoai thoải dáng hiền, mặt hồ êm đềm đựng ráng chiều hắt hiu. Câu hỏi của Đăng khó trả lời như định nghĩa buổi chiều. Tôi đành lơ đãng, tôi đành di chân trên cỏ xanh mướt mịn như nhung.
 - Thu ít nói quá, nhưng tôi thích những người con gái nói ít. Càng nói ít càng bí mật nên càng thu hút.
 Tôi lắc đầu:
 - Anh lầm rồi, ở nhà Thu nói như chim.
 - Đúng, ở nhà như chim thì nhất rồi, dưới một mái nhà thì phải như chim hót trong ..., im lìm trong nhà không hay.
 - Anh nói sao nghe cũng hay hết, hèn gì anh...
 - Hèn gì sao?
 - Anh nổi tiếng.
 - Thu sẽ nổi tiếng hơn anh.
 - Thu làm gì nổi tiếng?
 - Thu đóng phim được, lại xinh đẹp, không nổi tiếng sao được.
 - Ngày mai sẽ quay cảnh gì anh nhỉ?
 - Ngày mai Thu được nghỉ dài dài, mình anh mệt thôi.
 - Ờ, phải đoạn anh đi lính không?
 - Đúng, anh đi lính ra trường rồi vào mặt trận, rồi lửa cháy, rồi thành phố đổ nát, con đường không còn là con đường, con đường bị cắt bị cày. Quê hương không còn là quê hương, đi trên ruộng hoang anh tưởng nơi này không còn là quê hương mình. Anh đội lá rừng trên đầu, anh mang nặng trên vai, lăm lăm khí giới trong tay với đồng đội anh.
 Tôi băn khoăn:
 - Ở Đà Lạt này làm sao quay cảnh chiến tranh đó được anh?
 Đăng cười buồn hiu:
 - Xa thành phố vài chục cây số có chiến tranh, có rừng rậm rồi, bộ Thu tưởng chiến tranh xa đây lắm sao? Khắp nơi và luôn luôn.
 - Rồi anh bị thương phải không?
 - Ừ, anh bị thương, bị mất liên lạc trong rừng, một mình anh với khu rừng, anh bị mù hai mắt vì vết thương làm độc, anh sống trong rừng rậm, thế cô, hèn mọn hơn thú rừng. Cô độc tột cùng, anh vứt khẩu súng đi, anh giữ cây đàn em tặng cho anh thuở còn yêu nhau. Anh không biết ngày đêm là gì nữa, chỉ còn là bóng tối, tay anh căng ra trong đêm rừng sâu thẳm, và anh đi, đi mãi, bởi anh không thể chết gục trong rừng.
 Tôi thở dài:
 - Em đọc kỹ cốt truyện rồi, sau đó anh vừa đi vừa hát những bài ca quê hương, những đoạn tình ca thê thiết phải không? Khi anh về được con đường anh vẫn chưa biết là con đường. Người ta đưa anh về thành phố làm thương binh phải không? Anh đi khắp nơi để hát, đàn và tìm người yêu.
 - Ừ, tìm em, nhưng tác giả không cho tìm thấy, buồn nhỉ?
 Đăng tiếp:
 - Rất có thể gặp nhau nhưng vì anh không nhìn thấy, nên em trốn anh mà đi.
 Tôi lắc đầu hờn dỗi:
 - Thu không bằng lòng anh nói thế đâu.
 Đăng trìu mến:
 - Anh xin lỗi Thu vậy.
 - Hứ, làm người ta buồn rồi xin lỗi là xong à?
 - Thế làm sao bây giờ?
 Tôi lúng túng trốn đôi mắt Đăng. Tự nhiên tôi lại nhớ Hoàng, người yêu và khu rừng râm mát bóng cây cao, người yêu và nụ hôn ngọt lịm tình đầu. Giận Hoàng vì vợ hờ hững, tôi cố quên, tôi cố coi chàng như cố nhân. Buổi sáng đến tìm, chàng vội vã đẩy tôi lên taxi một mình để trở về với vợ. Buổi chiều chẳng đến như đã hẹn. Tôi theo đoàn quay phim lên Đà Lạt không một lần hẹn hò nhau nữa. Tôi mong quên được chàng, nhưng sao bây giờ đi bên Đăng, đôi mắt chàng lại đằm thắm hiện ra như trách móc giận hờn.
 Đăng trầm ngâm:
 - Thu hay nghĩ gì đâu đâu không à? Nhớ ai phải không?
 Tôi gật đầu, Đăng hỏi:
 - Người ấy ở Saigon?
 Tôi lại gật đầu:
 - Nhưng tình yêu ấy đã trở thành kỷ niệm mất rồi.
 - Tại sao?
 Tôi không trả lời mà tôi hỏi Đăng:
 - Anh yêu bao giờ chưa?
 Đăng gật đầu:
 - Có một lần, sau đó mới viết nhạc được chứ.
 - Người ấy đâu rồi?
 - Xa nhau từ khi anh còn trẻ.
 - Anh buồn không?
 - Tại sao không?
 Đăng cười, tôi cũng cười, nụ cười hai đứa nhạt buồn như trời sang thu.
 - Thu
 - Dạ
 - Đà Lạt vừa buồn vừa dễ thương phải không Thu? Hay là mình giả vờ yêu nhau cho đỡ buồn đi Thu?
 Tôi ngơ ngác:
 - Anh nói sao?
 - Đời là một vở kịch.
 - Anh vừa nói anh ghét cái gì giả tạo đó thôi?
 - Nhưng anh có giả tạo đâu?
 - Sao anh bảo tụi mình vờ yêu nhau?
 - Đó chỉ là một cách nói, một cách tỏ tình, riêng anh, không bao giờ anh giả vờ cả.
 - Nghĩa là...
 Đăng đột ngột đứng lại, đặt tay trên vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi:
 - Anh yêu Thu.
 Tôi bàng hoàng, tôi nhún người trốn hai tay Đăng:
 - Anh, đừng làm Thu sợ.
 - Anh sẽ làm Thu quên người ấy.
 Tôi kể:
 - Anh ấy có vợ rồi.
 Đăng gật gù:
 - Anh cũng đoán như thế.
 Tôi ngạc nhiên:
 - Sao anh biết.
 - Anh có tài linh cảm.
 - Anh định bỏ nghề đi làm thầy bói?
 - Biết đâu đó, khi nhạc anh viết không ai nghe, anh đi làm thày bói. Viết nhạc để người ta xúc cảm cũng thú, nhưng nếu không được thì làm thầy bói cho người ta sợ.
 Tôi cười:
 - Anh nói chuyện vui ghê.
 - Nhìn em cười vui hơn.
 Tôi nhắc:
 - Muộn rồi đó anh, mình về là vừa anh nhỉ?
 Đăng đăm đăm nhìn tôi:
 - Em đẹp.
 Tôi lắc đầu:
 - Chắc tại anh...
 - Ờ, tại anh yêu em, em đẹp thật Thu à, má em hồng thật hồng.
 Tôi thẹn thùng nhìn lơ đãng lên cao, mặt trời sà thấp, mây từng cụm vật vờ nổi trôi.
 - Ước gì anh có em làm vợ nhỉ?
 Tôi hơi ngạc nhiên:
 - Chắc gì đẹp nữa.
 - Anh không cần đẹp, anh muốn cột chặt em vào đời anh như chồng cột vợ.
 Tôi bối rối thật sự, người đàn ông này tự tin quá, muốn gì là nói thẳng băng băng. Chưa gì nói yêu nhau, chưa gì đòi cột chặt. Hoàng trái lại ít nói, ít tỏ bày, biết rằng yêu nhau và chỉ thế thôi, ít khi chàng khen tôi đẹp, ít khi chàng nói chữ yêu. Đăng mạnh bạo hơn, cuồng nhiệt hơn nên tôi nghe sợ sợ. Tôi lại nhắc:
 - Muộn quá rồi, sợ ba Thu chờ quá.
 Đăng nhăn mặt:
 - Đòi về hoài.
 Tôi im lặng, chưa gì anh chàng la mình rồi, điệu này cứ lấy nhau chắc là mắng cả ngày thôi.
 - Anh mắng Thu hở?
 Đăng dịu dàng:
 - Anh xin lỗi Thu nhé, thôi mình về, tại em dễ thương quá, nên anh...
 Tôi theo Đăng về khách sạn, bố đứng với Lãm Thúy ở sân cỏ trước tòa nhà.
 - Sao con, đi dạo đồi vui không?
 Tôi nũng nịu:
 - Anh Đăng làm con mỏi chân ghê bố à.
 Lãm Thúy chậm rãi:
 - Thì bắt đền nhau cho hết mỏi.
 Tôi tung tăng:
 - Con đói bụng quá bố, ở đây sao mau đói bụng thế bố nhỉ?
 Bố vui vẻ:
 - Con sẽ lên cân vùn vụt cho coi.
 Đăng cúi đầu:
 - Xin phép đạo diễn.
 Tôi im lặng nhìn theo dáng Đăng nghiêng từng bước trên tam cấp, nói như nói một mình.
 - Người đâu lạ lùng thế không biết.
 Bố cười khẽ:
 - Lạ nhiều không con?
 Tôi ngơ ngác rồi e lệ cười:
 - Bố kỳ.
 Mặc bố với Lãm Thúy, tôi trở về phòng nhìn mình trong gương. Đăng khen tôi dễ thương nên bây giờ tôi phải soi gương và cười với gương, nên bây giờ tôi nghe lâng lâng trong lòng. Không, tụi mình chỉ giả vờ yêu nhau cho vui thôi, tôi có người yêu rồi và Đăng cũng vậy. Tình yêu chỉ là một trang sức cho đời nhau. Yêu vờ vài ngày, vài tuần ở thành phố đẹp như thiên thai này, sau đó hết, sau đó thôi. Rồi sẽ nhìn nhau như người lạ khi cuốn phim quay xong, khi vai trò chấm dứt. Khỏe ru là thứ tình yêu này, không nhớ, không thương và không day dứt nhau.
 Đời thiếu gì người yêu hờ hững, yêu giai đoạn như thế. Ừ nhỉ, sao bây giờ mình mới nghĩ ra nhỉ? Cần gì phải thề hẹn, phải đeo nhau suốt đời. Một ngày một giờ chưa đủ sao? Nhưng mà tôi đang yêu ai? Yêu Đăng qua kỷ niệm đầu với Hoàng, hay yêu kỷ niệm của Hoàng qua giọng nói trầm ấm dịu dàng của Đăng?
 Tôi cột cao tóc, rồi bước vào phòng tắm để từng giòng nước ấm phả đầy xác thân. Tắm nước nóng để hâm tình lạnh, để nồng nàn mà đóng kịch với Đăng. Hơi nước nghi ngút tỏa đầy căn phòng kín, mù mịt vây quanh tôi đủ cho tôi nhìn xuống mình trắng hồng trong khói ấm. Tôi ngửa mặt lên cho nước từng tia phun trắng trên đôi ngực. Nghịch với nước nóng thay cho người tình, đùa với dòng nước nhỏ để tưởng tượng, để mong ước vu vơ. Chán rồi tôi lăn vào bồn tắm, nằm lim dim hai mắt để tự vỗ về, chàng leo dây đập nát khung kính mà vào đây bây giờ nhỉ? Chàng sẽ đến như một tướng cướp, sẽ tàn bạo, sẽ dữ dằn... hay chàng dịu dàng như vị hoàng tử trong ước mơ tuổi nhỏ? Thế nào chàng cũng hôn tôi, nụ cười rạng rỡ và bờ mắt chìm đắm trong ngất ngây. Tôi nhìn tôi dưới nước, bập bềnh nổi trôi từng sợi tơ mềm, óng ả từng phân thịt da, mình đẹp hay xấu nhỉ? Họa may chỉ có chàng mới trả lời cho tôi được.
 Qua hơi khói nóng và ấm, nụ cười diễu cợt của chàng trong lớp học, trên bảng đen, chơi vơi hiện ra. Tôi đỏ bừng người lội ra khỏi bồn tắm nước, thôi đừng vỗ về, đừng vuốt ve, bởi tôi sợ rồi cảm giác trong cơn mơ tưởng, mình thật hư hỏng, mười bảy tuổi đầu sao tôi đã biết nghĩ vu vơ, sao đã tơ tưởng chuyện xấu hổ này. Tôi xấu, da thịt xấu, tất cả đều xấu khi mình nghĩ xấu. Hình như đó là điểm cuối cùng của tình yêu, hình như nơi đó là nơi mê đắm nhất? Vợ chồng Hoàng - hai đứa bé - gối chăn - ân ái. Không, anh không bao giờ yêu em đâu. Đó không phải là chuyện xấu, không thể xấu, bởi không có cái gì xấu trên đời này được. Chuyện vợ chồng không thể xấu. Anh vẫn yêu vợ của anh hơn mọi sự ở đời này. Bởi anh đã đưa nàng đến cùng đích của tình yêu, tình yêu khi đó mới thực sự là tình yêu, là tan trong nhau, là ngợp chìm trong nhau, là một trong nhau.
 Tôi quàng khăn chạy ra ngoài, bên kia là phòng ba, bên này Lãm Thúy, và một bên là Đăng. Bốn phòng chung một lối đi trải thảm đỏ buông màn rượu chát hồng. Tôi chảy nước mắt chạy lao về phòng. Đăng mở tung cửa đi ra, chàng đứng phắt lại sững sờ, tôi cũng khựng người cúi mặt không nhìn. Đăng thừ người, hai mắt sâu thăm thẳm càng sâu thêm, gương mặt bí ẩn càng bí ẩn. Im lặng ngỡ ngàng. Tôi hớ hênh trần thân sau lớp khăn tắm hồng, tóc bết trên đầu, từng giọt nước còn long lanh bám trên hai cánh tay, trên hai vai trần. Đăng vẫn đứng im nhìn tôi, cái nhìn lạ chưa từng thấy trên đôi mắt chàng. Đăng cố mỉm cười, giọng trầm xuống:
 - Thu không sợ lạnh sao tắm giờ này?
 Tôi lắp bắp:
 - Xin lỗi anh.
 Tôi đưa tay ra sau vặn nhẹ quả nắm đồng lùi vào phòng. Đăng thấy phía trước thôi đủ chết mình rồi, quay lưng để thấy phía sau, để chàng nhìn tự do xấu hổ đến ngần nào. Vào phòng tôi mới tự giận thầm mình, vô ý đến nỗi không mang đồ thay trong phòng tắm. Me biết chuyện này chắc chửi bằng thích. Bữa cơm tối tôi không dám nhìn Đăng nữa. Có một chút gì gượng gạo lẫn thẹn thùng. Vẫn biết rằng bất quá như mặc bikini là cùng, choàng khăn từ ngực đến hết mông còn kín đáo chán, nhưng sao tôi vẫn chưa dám nhìn ngay hai mắt Đăng như hôm đầu tiên.
 Đăng bình thản hơn, thỉnh thoảng kín đáo nhìn thầm, tôi bắt gặp tia nhìn tinh nghịch của chàng phớt trên tóc tôi. Chỉ có bố và Lãm Thúy hôm nay hạnh phúc nhất, hai người dạo trên đồi cỏ trước khách sạn hàng giờ. Bố hơi đứng tuổi và phong trần nhưng bên Lãm Thúy, vẻ đẹp nghệ sĩ, tóc buông dài, hai mắt long lanh, trông vẫn xứng đôi chán. Họ nói về cuốn phim và những dự tính tương lai, họ bàn về sinh hoạt văn nghệ bây giờ. Lãm Thúy mơ ước một thứ nghệ thuật vẫn là nghệ thuật nhưng không xa rời khép kín trong một cái tháp ngà. Bố tự tin hơn, lạc quan hơn, bố nhất định tin bố phải thành công, tuy bố rào đón trước, có thể về khía cạnh tài chánh cuốn phim sẽ thất bại.
 Chợt Lãm Thúy ngưng lại:
 - Lạ chưa? Hôm nay sao hai người không nói gì với nhau hết vậy?
 Tôi bối rối quay đi, Đăng cười:
 - Nói nhiều quá, ngoài đời có, trong phim có, giờ phải vận nội công để ngày mai tung chưởng lực chứ.
 Bố cười xòa:
 - Nhường cho tôi hay sao?
 Đăng gật gù:
 - Đạo diễn có khác.
 Bố cười:
 - Thôi giờ ăn cho tôi nghỉ với chứ, gọi là đạo diễn hoài chết con người ta còn gì nhạc sĩ.
 Bố nhìn tôi:
 - Thu sao thế, mệt hả?
 Tôi ngập ngừng:
 - Dạ không, điều con lo ăn đã.
 Đăng đỡ lời:
 - Chắc Thu đang nghĩ đến cuốn phim đấy.
 Lãm Thúy ranh mãnh:
 - Tuổi này rắc rối lắm, có thể là đói bụng mà cũng có thể đau tim.
 Tôi tủm tỉm:
 - Sao chị rành thế?
 - Chuyện, người ta qua cầu rồi mà cô, hồi chị bằng em ấy nhé, chị bỏ ăn để ngồi chép thơ là thường lắm, có khi ngồi im lặng suốt một buổi, có khi nói cười tíu tít như chim.
 Tôi nheo mắt:
 - Năm nay chị bao nhiêu tuổi mà nói ngày xưa làm như xa xôi lắm.
 Lãm Thúy thản nhiên:
 - Hai mươi bảy tuổi.
 Tôi ngạc nhiên:
 - Thật hở, em cứ tưởng chị chừng hai mươi, hai mốt thôi chứ.
 Lãm Thúy cười khanh khách:
 - Thích nhỉ, gớm, bố nào con nấy, tán thế này tôi đến bỏ nhà đi theo thôi.
 Tôi nhìn bố:
 - Theo em ấy hở? Theo ai, phải nói rõ ra cho bố em mừng với chứ?
 Lãm Thúy lắc đầu:
 - Thôi xin thua hai cha con cô.
 Đăng vui vẻ:
 - Thôi mình rút lui Thu, để chị Lãm Thúy quyết định theo ai, Thu đi phố không?
 Tôi do dự:
 - Thu hơi mệt anh ạ, để khi khác anh nhé.
 Đăng đứng lên:
 - Tùy Thu, anh đi uống cà phê một mình vậy.
 Tôi chớp mắt:
 - Anh đi một mình lạnh chết.
 - Anh quen lạnh rồi.
 - Ở đây người ta không đi chơi một mình.
 - Tại Thu chê anh.
 Tôi nhí nhảnh:
 - Thôi đi ông, ông đừng buộc tội oan người ta chứ.
 Đăng không nài nỉ. Đăng bỏ đi liền. Anh chàng này khinh người không chịu được, năn nỉ thêm vài câu cũng tiếc, chả lẽ tôi lại chạy theo gọi Đăng chờ mình.
 Tôi lên lầu nhìn theo dáng Đăng nghiêng bên bờ hồ, chiếc măng tô màu thời gian ôm ấp Đăng từng bước buồn tênh dưới hàng cây hiu hắt lạnh. Sương mù lãng đãng, đèn đường đã lên, buổi chiều còn lại mơ hồ quyến luyến trên các ngọn cây. Bên kia mặt hồ rừng xanh và đồi xanh. Tôi kéo cao cố áo cho đỡ lạnh, tì sát má vào mặt kính, nhìn hơi thở mình làm mờ một vùng kính ...c, tôi khe khẽ thở dài khi thấy một cặp tình nhân ôm nhau từng bước dưới chân đồi, ấm êm vô cùng khi người ta đưa lên đây để yêu đương.
 Bây giờ thì tôi hiểu tại sao người ta nói con gái Đà Lạt đa tình, bây thì tôi hiểu, đã bước đến xứ này phải có cho được một người yêu. Trời lạnh, quanh năm hiu hắt, quanh năm sương mù. Hơi thở đàn ông thì ấm, ngực đàn ông cũng mênh mông, bàn tay họ cũng biết nồng nàn. Đàn ông là cái lò sưởi thông minh nhất, linh động nhất, đàn ông là cái chăn lạ lùng kỳ diệu nhất. Nếu một ngày thôi, nơi này không có đàn ông? Cả nước không có đàn ông?
 Rối loạn hơn mọi rối loạn, kinh khủng hơn tận thế, hơn chiến tranh, nếu đàn bà không có đàn ông. Tôi mỉm cười quay vào. Nhớ chàng rồi, sao nhớ hoài thế này? Đêm nay anh làm gì? Một mình hay với vợ, với con?
 Tôi leo lên giường kéo chăn lên tận cổ, nằm mở tròn hai mắt. Thèm viết cho chàng một lá thư, một chữ nhớ gởi về cho anh cũng được, nhưng vẫn ngại cô Hà đọc thư trước, vẫn ngại vợ anh.
 Này đừng điên, người ta có yêu mi đâu mà mi mê cuồng nhớ thương hở Giáng Thu? Đăng kia, tài hoa và nổi tiếng. Đăng với cây đàn ôm trên tay, ngửa mặt hát tình ca, cúi mặt hát tình người. Nốt nhạc đưa em lên cao từng bước từng bước vào đời. Nốt nhạc đưa ta lên với nhau, đưa ta gần đến nhau. Ngón tay bấm trên giây đàn, đôi mắt bay theo cung đàn và chìm trong mắt em. Tiếng hát mênh mông, tiếng hát mặn nồng.
 Sao bỏ anh một mình
 Giữa Saigon nắng cháy
 Sao bỏ anh một mình
 Giữa Đà Lạt mù sương
 Đường Tự Do xanh lá
 Sao anh thấy bụi mù
 Đường Duy Tân bóng mát
 Sao anh thấy môi khô
 Saigon ơi, sao bỗng thấy lẻ loi
 Trời mùa xuân sao lá biếc rụng rời
 Trả lại cho em đó
 Chuyện tình như trong mơ...
 Chiều nào em đưa đón
 Và nụ cười đôi môi hôn...
 Tôi hát nhỏ tình khúc của Đăng trên chăn gối thơm nồng. Ngày mai phải hỏi lại Đăng sao viết về Saigon khi thật sự tình yêu đến ở nơi đây, thành phố cao vời hiu hắt.
 Ngày mai phải nhất quyết quên Hoàng, quên hết những gì đã có để tính chuyện tương lai, tuổi trẻ một thời, tình yêu một thời, không thể đợi mong lâu hơn một tháng, không thể hy sinh lâu hơn một ngày.
 Buổi sáng khi mặt trời vừa hừng lên bên kia chân đồi chiếu vàng một vùng cây. Tôi xuống sau cùng, mọi người đã chuẩn bị vào rừng quay ngoại cảnh thứ hai. Mọi người đang bận bịu với những dụng cụ máy móc lỉnh kỉnh. Hôm nay tôi tự do vì tôi không phải diễn xuất, tôi có quyền nghỉ ở nhà, nhưng tôi thích đi chơi rừng, khu rừng nhiều lan của một Nhất Linh hào khí nhưng lầm thời.
 Tôi đội cái mũ trắng rộng vành, Đăng nói đi trong rừng có lạc anh dễ tìm. Đăng thẳng thắn khoe:
 - Mọi người nhìn kìa, nữ minh tinh đội mũ coi như một nàng tiên, đóng cảnh chiến tranh làm sao được nữa.
 Tôi leo lên xe, Đăng ghé tai:
 - Con bé xinh tệ đấy nhé, mà đi rừng mặc "pát" trắng dơ hết cho coi.
 Tôi tròn môi:
 - Áo xanh phải mặc quần trắng chứ mặc đỏ à?
 Đăng gật:
 - Biết rồi, trắng xanh đẹp lắm chứ, nhưng ai giặt cho.
 Tôi mở lớn hai mắt, tôi vươn cao ngực, tôi dướn cao hai chân khi đến rừng. Căn cứ quân đội đóng ngay bên cạnh khu rừng thưa. Cả một vùng trùng trùng điệp điệp chìm trong biển sương hun hút. Thung lũng xanh rì, rừng cây âm u. Con đường đi giữa hai vùng tương phân.
 Nắng nhảy múa trên các ngọn cây ướt ướt đẫm sương đêm, thứ nắng trong vắt và chói vàng, rừng mơ màng vươn mình thức dậy khi bầy chim nghe động vỗ cánh bay ra. Tôi chạy như lao xuống thung lũng, ngửa mặt mà cười với bố còn trên dốc cao. Mặc đoàn quay phim sửa soạn máy móc, tôi tung tăng trong rừng nhìn bụi hoa này, tiếc gốc cây kia.
 Đăng bận lo cho đoạn phim tới, đứng lại với bố, tôi một mình chơi loanh quanh, mũ tôi gắn đầy hoa dại, nắng mỗi lúc một vàng, soi thủng khu rừng êm mát bóng cây cao. Bầu trời ban mai nhìn qua vòm lá xanh trở thành huyền hoặc mờ mờ quyến luyến, như cõi nào nghìn trùng xa cách trên thiên thai.
 Tôi lại ước thầm, nếu có Hoàng nơi đây bên tôi, rừng sẽ đẹp hơn sẽ thơ hơn. Tôi sẽ đi mãi với Hoàng trong khu rừng này, không bao giờ trở lại cõi người ta nữa. Đến một nơi nào không còn có ai, làm nên một cái nhà, cái nhà giữa rừng sâu, rồi con tôi sẽ chạy chơi quanh nhà, lớn lên không biết thế nào là chiến tranh, là chết chóc.
 Hình như tôi đỏ mặt, hình như tôi xao xuyến. Tôi leo lên một nhánh cây bắt đầu ngậm kẹo mà nghĩ liên miên chuyện tình yêu. Khi tôi trở lại, Đăng bắt đầu xuất thần cho vai trò của chàng, râu chàng dài rồi, vẻ thư sinh ngày nào của khung trời đại học biến mất. Đôi mắt chàng đã dại đi, gương mặt đã được hóa trang thành khắc khổ gian truân. Chàng dơ hai tay ra phía trước, đi từng bước phẫn nộ lẫn cam chịu, đắng cay lẫn bùi ngùi, vẫn biết chàng đang đóng kịch, vậy mà lòng tôi vẫn nhói đau thương xót.
 Tôi im lìm nhìn Đăng khi tiếng hát cất lên, buồn thất chí sa cơ, khi tiếng hát chìm trong rừng miệt mài câm nín. Gian nan vây quanh, tương lai mù mịt, nhưng gương mặt Đăng vẫn chan chứa hy vọng, từng bước đi vẫn còn tiếp nối dù trong gian nan khốn khổ.
 Bố có vẻ hài lòng ra mặt, bố im lặng nhìn Đăng độc diễn đoạn khó khăn nhất của Đăng. Máy quay phim vẫn rè rè di chuyển cái mắt đen ngòm của nó. Đăng diễn xuất như thật, chàng không nhìn thấy tôi nữa, chàng mất ánh sáng, nhưng không mất tin yêu.
 Khi Đăng được lệnh dừng lại để nghỉ, tôi ngồi bên Lãm Thúy nhìn hai mắt chàng giờ sáng như hai vì sao mà phục thầm. Tôi hỏi bố:
 - Cảnh chiến tranh sao không thấy quay hở bố?
 Bố cười:
 - Sẽ quay sau vì phải nhờ quân đội yểm trợ.
 - Kỳ ghê há, hồi trước con cứ tưởng phải quay theo cốt truyện chứ, quay đoạn sau trước được hở bố?
 Bố giải thích:
 - Thường thường người ta quay ngoại cảnh trước, rồi ráp phim theo thứ tự cốt truyện.
 - Nội cảnh là sao bố?
 - Cảnh trong nhà, trong bệnh viện, trường học, phòng ngủ gọi là nội cảnh.
 Đăng tủm tỉm:
 - Bộ định học nghề đạo diễn hở cô bé?
 Tôi chúm môi:
 - Hỏi cho biết, ai thèm học bố nhỉ, cực thí mồ đi.
 Lãm Thúy nhìn tôi:
 - Thu thấy đóng phim có thú vị không? Định theo nghề luôn chứ?
 Tôi ngập ngừng:
 - Thú vị thì có, nhưng Thu thấy mệt quá, đóng đi đóng lại cả chục lần được có một cảnh. Hồi Thu chưa biết phim trường là gì, coi ciné luôn Thu cứ tưởng nó dễ dàng như mình ngồi dưới coi một mạch xong, hết.
 Lãm Thúy kể:
 - Viết văn cũng vậy đó, một tác phẩm mình thai nghén có khi mấy năm trời, viết liên tục hàng năm mới xong, thiên hạ bỏ ra vài trăm bạc mua về họ chê đắt vì đọc có một hai giờ hết truyện.
 Tôi gật gù:
 - Ừ nhỉ, làm mấy cái nghề có chữ sĩ đằng sau coi bộ chua quá.
 Lãm Thúy cười ròn:
 - Chua chứ sao không, có nghề nào ngọt hoàn toàn đâu?
 Tôi tò mò:
 - Thế sao chị không bỏ viết lấy chồng đi?
 Lãm Thúy nhìn bố thật nhanh:
 - Tôi có thể bỏ hết nhưng không thể bỏ viết, không được viết chắc tôi buồn chết mất, mà cô tưởng lấy chồng là một nghề an nhàn à?
 Tôi nheo mắt:
 - Lấy chồng cũng là một nghề của đàn bà chứ?
 - Tôi có nói không đâu, nhưng mà nó chua nhất trong mọi nghề đó, dù nó cũng ngọt nhất trong mọi nghề.
 Đăng dơ tay lên trời:
 - Trời ơi, mấy bà nói lấy chồng là một cái nghề, thì đàn ông chúng tôi là thứ gì đây? Dụng cụ hở?
 Lãm Thúy cười khúc khích với tôi:
 - Một dụng cụ tối cần được không nhạc sĩ?
 Bố điềm đạm:
 - Đau nhỉ, họ nói tôi với anh là dụng cụ.
 Đăng nhún vai:
 - Chẳng hề gì, vì thứ tôi với đạo diễn có ai dám dùng đâu.
 Lãm Thúy tinh quái:
 - Chắc không đó? Nhỡ có người dùng thì tính sao?
 Đăng rủ tôi:
 - Chơi rừng không Thu? Để Lãm Thúy với cái nghịêp ngọt ngào của chị ấy.
 Tôi hiểu ý Đăng nên đi theo Đăng lảng xa hai người, men theo lối mòn đi mãi vào khu rừng ... lộng gió nổi. Đăng ôm theo cây đàn, ngồi xuống một gốc cây, tiếng đàn cất lên rồi tiếng hát ấm như hơi thở của Đăng bay lên trong khu rừng trầm mặc, tan trên ngọn cỏ lá cây. Gió làm tóc Đăng rũ xuống, râu dài cho cuốn phim vẫn còn nguyên trên cằm Đăng ngạo nghễ.
 Tôi ngồi dưới một gốc cây khác nhìn Đăng mà nghĩ đến chuyện thần thoại có nàng tiên đọa đầy yêu người trần thuở hồng hoang man dã. Tình yêu như sấm xét, như tia chớp quấn quít họ vào nhau và giết họ trong nhau. Hình ảnh Hoàng le lói trong một góc trí nhớ, tôi lắc đầu xua đi, đời không dài bao nhiêu, trời cho gì nhận nấy, đừng bỏ mồi bắt bóng vu vơ.
 Đăng hát và đàn, lời ca êm ru như hơi thở, hai kẻ yêu nhau. Tiếng đàn nồng nàn quấn quít như vòng tay cặp tình nhân ôm xiết lấy nhau mãi mãi không rời. Đời không xiềng xích nào bền chặt lạ lùng hơn tình yêu, nó cột hai người lại với nhau và một ngày nào đó cơn yêu bốc cháy, tiếng sét nào của trời đốt tan xiềng xích rã rời như tro than. Họ rời bỏ nhau quay đi hai phương trời.
 Tôi nghe Đăng hát tình ca ngọt, cảm xúc ùa lên vây phủ tôi. Tôi có cảm tưởng đã yêu Đăng từ thuở nào rất xa, và như trong cơn mơ, tôi từ từ tiếng đến gần Đăng, đứng trước mặt Đăng, tôi cười như tiên đang cười, tay tôi dơ ra cho Đăng nắm lấy. Cảnh im lặng hùng vĩ của núi rừng đã làm tôi khao khát tình yêu hơn mọi ngày. Gió núi hắt hiu lạnh, rừng xanh chan chứa tình. Đăng đứng lên, theo tôi tiến mãi vào rừng thưa. Vừa đi vừa đàn, từng âm thanh trôi nổi trên ánh mắt Đăng dịu dàng và thắm thiết.
 Đăng nhìn sâu vào mắt tôi:
 - Chiều hôm qua Thu choàng khăn tắm đẹp quá Thu ơi.
 Tôi ngượng chín người:
 - Thu....
 Đăng âu yếm:
 - Em xấu hổ hở Thu?
 Tôi gật đầu nói lảng:
 - Hồi nãy trong anh diễn xuất Thu muốn khóc quá.
 Đăng cười nhẹ:
 - Bây giờ em khóc đi, anh sẽ dỗ em nín.
 Đăng vẫn không tha tôi:
 - Lần đầu tiên trong đời anh được nhìn một cô bé vừa tắm xong, anh có cảm tưởng định mệnh đang ra tay cột anh lại với em.
 Tôi chớp mắt:
 - Đừng anh, Thu sợ.
 - Sao lại sợ? Em sợ tình yêu à?
 Tôi gật đầu:
 - Thu sợ lắm, yêu khổ lắm anh ơi!
 Đăng gật đầu:
 - Anh cũng sợ, nhưng bây giờ nó vẫn đến, càng sợ tình yêu càng thích gõ cửa.
 Đăng say đắm:
 - Vừa tắm xong em đẹp như trái cà chua chín mọng, em sạch như bãi cát không một vết chân người. Anh yêu bãi cát trinh nguyên bất chấp trước đó có vết chân ai, một cơn nước dâng lên đã xóa nhòa tất cả rồi.
 Tôi xúc động run trong tay Đăng:
 - Anh đàn nữa đi anh.
 - Nói với em cũng là một bản đàn, lúc nãy không nói, nên nhìn em mà hát nghêu ngao.
 Tôi ấp úng:
 - NếuThu nói Thu đã yêu một người rồi?
 Đăng lắc đầu:
 - Anh không cần biết, anh yêu Thu bây giờ, và anh chỉ biết anh yêu Thu thế thôi. Đã nói em là một bãi cát, trước đó có thể đầy rác đầy vết chân người, nhưng khi anh gặp, cơn nước dâng đã xóa đi tất cả. Còn lại cho anh một bãi cát mênh mông không vết tích.
 Đăng thở bên tôi, người tôi như đang bay, hồn tôi lại chìm xuống. Tình yêu muôn vạn màu sắc, muôn vạn phía sầu. Tôi đã từng yêu Hoàng đắm đuối, vậy mà bây giờ lòng tôi vẫn run rẩy như yêu lần đầu.
 Đăng đứng lên, cây đàn rơi xuống đất, tôi nhìn thấy mắt Đăng thật gần, thấy môi Đăng thật xa. Sao thế nhỉ, mắt gần mà môi xa. Đăng không hôn tôi, chàng chỉ nhìn tôi và từ đó tôi cảm thấy mình đã được hôn, đôi mắt biết vuốt ve khắp cùng thân tôi, tôi hiểu Đăng hơn lúc nào hết, khi chàng dang xa tôi, nhìn dáng tôi nổi trên đất rừng đầy xác lá vàng khô.
 Đăng kể:
 - Anh quí em, được yêu em là nỗi sung sướng khôn cùng, hãy đứng xa cho anh yêu em, cho anh còn lại một tình yêu cuối cùng này. Đến gần nhau tình yêu sẽ hãi sợ biến mất, nếu tình yêu một lần nữa biến đi, anh sợ anh sẽ không sống được một đời đúng nghĩa.
 Tôi gật đầu mà nghe xót xa, Đăng tha thiết đứng dựa gốc cây nhìn tôi gốc cây bên này, có ai yêu lạ hơn Đăng nữa không?
 - Anh không có gì để cho em, anh chỉ có tình yêu cuối đời này, anh lăn lộn trong đời, anh già trước tuổi, đến bây giờ mới gặp được em, và được em yêu. Đã một lần tình yêu bốc cháy, đốt hết mơ ước của anh, từ đó anh sợ, bây giờ vẫn sợ và vẫn yêu.
 Tôi từ bên gốc cây bên này, cứ gì phải ôm lấy nhau, cứ gì phải xiết chặt lấy nhau mới là tình yêu. Tôi nhìn Đăng, thấy trời đất xa mờ tít tắp, Đăng lại ôm đàn mà hát tình ca, chàng giao hẹn:
 - Im lặng cho anh viết nhạc nghe, anh vừa có một ý lạ lắm, im lặng nghe, em tự do trước mặt anh, miễn đừng đi xa để anh không nhìn thấy em.
 Tôi quay lưng mà đi từng bước, mối tình này kỳ lạ, người yêu này không hôn môi tôi, không ôm lưng tôi, nhưng tôi yêu, tôi có yêu, dù mới đêm hôm qua tôi còn gọi tên Hoàng. Chắc chắn trên đời này không còn người con gái nào hư hỏng lãng mạn và đa tình hơn tôi?
 Một ngày một đêm thôi, yêu cả hai người đàn ông một lần.
 Tôi cúi đầu nghe hơi ăn năn, sao mình tham lam và tồi tệ đến thế này, tim mình như không có đáy, bao nhiêu tình yêu nhét cũng vừa, bao nhiêu đàn ông yêu cũng kham. Ăn năn những vẫn không chừa, tôi nghe Đăng hát, tiếng hát mạnh và ấm, ngọt ngào mà đắng cay, sung sướng trong bùi ngùi.
 Chân tôi đạp trên lá khô nghe thương Lưu Trọng Lư và giòng thơ đẹp mùa thu:
 " Em nghe chăng mùa thu - lá thu kêu xào xạc - Con nai vàng ngơ ngác - đạp trên lá vàng khô...
 Tiếng lá khô rơi thật âm thầm, tiếng hát Đăng nghe thật xa xôi, tình yêu giờ cũng xa xăm như gió núi bạt ngàn, thổi bay bụi trời. Tình yêu giờ cũng âm thầm trong cơn mê say. Tôi đi quanh chỗ Đăng ngồi, tôi không thể rời xa tiếng hát chứa chan tình tự, ngọt nồng mê say đó nữa. Rừng lặng lẽ vào cơn nắng trưa, mặt trời lên cao, khu rừng vẫn mát, những loài hoa không tên và những bụi cây lạ xôn xao tắm nắng.
 Tôi đi trên xác lá vàng nâu, nghe tiếng lá khô mi mi nhau từng cặp trong cuộc tình cuối, cảm giác mềm nhũn bỗng chạy khắp người tôi, tôi hét lên khi nhìn thấy con rắn lớn cuộn tròn dưới lớp lá khô nghển cao cổ lên vì chân tôi dẫm phải.
 Tôi hét lên lanh lảnh, lăn xuống đất quằn quại vì đau. Người tôi vã mồ hôi như tắm, hàng triệu triệu sợi tơ mềm khắp người tôi đứng thẳng lên chào cơn sợ hãi cùng tột.
 Chưa bao giờ tôi sợ như hôm nay, rắn, một con rắn to, tôi đã đạp lên thân thể ướt nhầy trơn trượt đó. Tôi ngất đi, mơ hồ tiếng chân Đăng vội vã, mơ hồ Đăng bồng xốc tôi lên. Mắt tôi nổi sao sáng, tôi nhăn nhó nghiến chặt hai hàm răng, khi Đăng xé áo cột chân cho tôi.
 Trong cơn mê tỉnh, tôi vẫn tìm được cảm giác lâng lâng khi Đăng bồng tôi đi trong rừng, trở lại chỗ đòan quay phim. Trong cơn đau đớn, máu như cứng chặt, tôi vẫn hé mắt nhìn thấy Đăng cúi xuống thương yêu.
 Lúc tôi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường của mình với Đăng ngồi một bên, Đăng nói như reo:
 - Thu, em tỉnh rồi hả, còn đau không?
 Tôi nhoẻn môi cười:
 - Đỡ rồi anh ạ, Thu sợ quá, chưa bao giờ sợ bằng, khủng khiếp, chính Thu dẫm chân lên nó.
 Tôi rùng mình:
 - Ở trong phòng này rắn có thể vào được không anh? Giờ thấy nó chắc Thu chết.
 Đăng dỗ dành:
 - Trên lầu cao làm sao rắn bò vào được, hơn nữa anh canh cho Thu rồi mà, may quá không phải rắn độc, chắc Thu ngất đi vì sợ.
 Tôi gật đầu:
 - Thấy rắn là Thu đủ ngất đi rồi, đừng nói chi chính Thu dẫm lên nó nữa. Trời ơi vừa nghe một cảm giác trơn mềm Thu thấy nó nghển cao cổ cắn Thu. Chao, nghĩ lại Thu vẫn còn sợ nè. Anh có sợ rắn không?
 Đăng lắc đầu:
 - Anh sợ đàn bà hơn rắn.
 Đăng mỉm cười:
 - Lúc nghe em hét anh hoảng, lúc đó anh nghĩ giá nó cắn anh phải hơn không.
 Tôi hơi xúc động:
 - Rồi anh bồng em về đây phải không?
 Đăng gật đầu:
 - Được một quãng xa đến xe thôi.
 Tôi e lệ quay đi, tránh tia nhìn ấm hơn lửa của Đăng, Đăng dịu dàng hỏi:
 - Em khỏe chưa?
 Tôi chớp mắt gật gật, Đăng đứng lên:
 - Quà đầy phòng em này, thấy không?
 Tôi đưa mắt nhìn quanh, hoa tươi, trái cây và sách báo.
 - Mọi người đều tốt với Thu, chỉ riêng Thu là hư thôi.
 - Với anh Thu ngoan nhất nước.
 - Anh lại ngạo Thu rồi nhé.
 Tôi ngồi dậy:
 - Thu đi chơi được chưa anh?
 - Thu cảm thấy sao? Còn đau không chứ?
 Tôi nhoẻn cười:
 - Hết rồi, nhưng ở đây có rắn không đã chứ?
 Đăng cười tủm tỉm:
 - Có chứ, một con rắn thật dễ thương.
 Tôi khựng người:
 - Đâu, đâu anh?
 Đăng chỉ tôi:
 - Giáng Thu đó.
 Tôi dẫy nẩy:
 - Thôi chả thèm chơi với anh nữa đâu, bảo người ta là rắn bao giờ không?
 Đăng nheo mắt:
 - Em không đọc kinh thánh hở?
 Tôi nguây nguẩy:
 - Không nghe anh nói nữa đâu, bảo người ta là rắn.
 Đăng ngồi xuống bên tôi, nắm lấy tay tôi và dỗ dành:
 - Một con rắn dễ thương cơ mà.
 - Dễ thương cũng không chịu.
 - Thì thôi, anh xin lỗi...
 - Không cho anh xin lỗi đâu.
 - Cho anh đền vậy.
 Tôi dang xa Đăng:
 - Khôn lắm, ghét anh rồi.
 Đăng bỏ ra ngoài:
 - Sửa soạn đi, chút anh dẫn đi chơi.
 Tôi nhoài người nhìn theo Đăng nhìu mày nghĩ ngợi. Tôi không hiểu gì cả. Đăng có yêu tôi thật không? Hay chàng thử trước cho quen? Và tôi, tôi có yêu Đăng không nhỉ? Đóng kịch yêu nhau vì nhu cầu của cuốn phim riết rồi tôi với Đăng thành tình nhân của nhau ư? Rồi mai kia nếu thành tài tử thật, cứ mỗi cuốn phim tôi lại có một mối tình, mỗi cuốn phim lại một lần yêu? Vậy chắc tôi chết, yêu một lần thấy đã lao đao, yêu chục lần chắc bằng cây tăm vì buồn phiền.
 

Chương 23


Đăng đã thấy tôi sau khi tắm, Đăng lại bồng tôi trong rừng. Định mệnh ra tay thật như Đăng nói sao? Có điều mấy hôm nay, từ hôm bố dắt bầu đoàn thê tử lên Đà lạt quay phim, tôi thấy hết ghét Đăng rồi, anh chàng hình như hết khinh khỉnh nhìn tôi dù chàng vẫn còn là người lạ, quen nhau rồi cảm giác người khách lạ vẫn còn trong tôi. Bên cạnh Đăng hình bóng Hoàng vẫn còn, lòng ghen đã làm tê tim tôi, băng giá hồn tôi, tình yêu như loài thú ngủ yên dưới lớp tuyết trắng miền Bắc cực, nhưng ngủ yên chưa phải là đã hết. Tôi vẫn không quên được chàng nửa giây, và tôi vẫn cười cười nói nói với Đăng. Đàn ông là giống đa tình, bằng môi mắt họ, bằng giọng nói họ, tôi hết còn là tôi, tôi cũng chẳng hiểu nỗi tôi nữa.
 Sức hút từ từ tỏa rộng, rồi cuốn chặt đời một đứa con gái như tôi. Hoàng với dáng dấp quí phái gương mặt đầy chất nghệ sĩ đã chinh phục được tôi ngay từ đầu. Nhưng Đăng, Đăng không có vẻ nghệ sĩ nữa, Đăng là nghệ sĩ thật và tôi một lần nữa lại bị cuốn đi. Thật hay kịch tôi cũng không biết nữa.
 Tình yêu vừa gần gũi vừa xa cách, ngồi bên nhau cảm được tình yêu, nhưng vẫn không trọn vẹn của nhau, vẫn thấy xao xuyến mơ hồ một thoáng nào đó tình yêu sẽ bay đi.
 Từ trên bao lơn tòa nhà cao nhìn xuống là đồi cỏ thật xanh. Sườn đồi thoai thoải cho bố và Lãm Thúy lững thững đi bên nhau. Dưới kia mặt hồ buổi chiều hiu hắt. Hoa quì nở vàng dưới thung lũng xanh. Lãm Thúy mặc áo xanh, màu xanh của biển giữa vùng cỏ non. Bố vẫn màu xám phong trần, tóc bố loáng thoáng nắng chiều, vai bố nghiêng từng bước đi bên người đàn bà trẻ con đó.
 Tôi nghĩ đến me, ngôi nhà thân yêu và tiếng dương cầm thánh thót tan bay trong mỗi chiều, mười ngón tay gầy lướt trên hàng phím lạnh. Giờ này không biết me có nhớ đến bố Duy không? Người đã cho me một đứa con là tôi, rồi người lại ra đi biệt tăm hàng chục năm dài. Bây giờ hình như Lãm Thúy đã thay thế hình ảnh me trong tim óc bố, người đàn bà có nụ cười như sao vỡ, có đôi mắt thật đa tình, với những cái nhìn trầm lặng bâng khuâng.
 Hình như đến Đà lạt người ta phải yêu nhau, đất của tình yêu với cảnh hồ chan chứa quanh năm, như tình ái triệu triệu năm lênh láng say sưa.
 Tôi chậm rãi xuống lầu, đứng giữa luống cúc vàng mà nhìn thiên hạ đi với nhau, lòng tôi sao lâng lâng không ổn. Một bông cúc trắng được cài lên tóc tôi, tình nhớ đã xa, tình gần đã lạnh. Hoàng giờ đang với vợ với con, Đăng thì gần đó mà xa cách đó. Tiếng Đăng gọi vang trên lầu, tôi mỉm cười đuổi theo bố và Lãm Thúy, tình của hai người đẹp quá muốn bực tức tôi cũng không bực nổi.
 Bố quay lại kêu lên:
 - Ủa con, hết mệt rồi sao nhảy như sáo vậy?
 Lãm Thúy cười:
 - Rắn hiền mà anh, cô bé ngất đi vì sợ thôi, sao, mai dám đi chơi rừng nữa không?
 Tôi nhí nhảnh:
 - Để tính, điều em có chuyện cần nói với bố một chút, được không chị? Bố đi với con một vòng được chứ?
 Bố nhìn Lãm Thúy cười nhẹ:
 - Được chứ, xin lỗi Thúy nhé.
 Lãm Thúy nghiêng người:
 - Tôi xuống phố, chúc vui vẻ.
 Bố đi bên tôi:
 - Chuyện gì đó con?
 Tôi nheomắt:
 - Từ hôm lên đây bố chưa dành cho con một ngày.
 Bố cười:
 - Con lầm, bố muốn để con tự nhiên sống đúng với tuổi con.
 Tôi không buông tha:
 - Bố còn nhớ me con không bố? Còn không bố?
 Bố ngừng lại mồi thuốc vào píp chậm rãi nói:
 - Me con hả? Không bao giờ quên, nhưng me đã có cuộc đời của me rồi. Đó là định mệnh của bố. Lãm Thúy cũng có một cuộc đời riêng. Bây giờ và mãi mãi bỗ vẫn cô đơn kia mà.
 Bố ngừng lại đăm đăm nhìn tôi:
 - Còn con, vui không?
 Tôi gật đầu:
 - Vui buồn lẫn lộn.
 - Dĩ nhiên rồi, phải có vui mới có buồn chứ, Đăng sao?
 Tôi lắc đầu, tôi không muốn phơi bày dù là với bố:
 - Xin tha con vụ này, con cũng chẳng hiểu gì về anh ấy.
 Bố gật gù:
 - Vậy sao con điều tra bố?
 - Con điều tra bao giờ đâu?
 Bố cười xòa:
 - Tự nhiên có một đứa con như Thu, bố tưởng chừng như thượng đế cho bố một món quà quí giá nhất, khi bố ra đi, bố không hy vọng sẽ có một đứa con, ừ, không ngờ mà có... dù sao cũng phải cám ơn ba con, phải không Thu?
 Tôi cảm động:
 - Mới đầu con cũng ngỡ ngàng ghê bố, con cứ gọi bố bằng chú hoài, sau ai dạy con chữ bố ấy nhỉ?
 Bố cười:
 - Bố cũng không nhớ nữa, chiều đó ba con tìm bố và nói cho bố biết sự thật.
 Tôi tò mò:
 - Bố thấy ba con sao? Buồn hay vui hở bố?
 - Con người đó thầm lặng lắm, buồn vui ít tỏ bày nhưng cao thượng, rất cao thượng, bố chỉ biết điều đó thôi.
 - Con thương cả ba người.
 - Có nhiều đứa bé có hai cha như con chứ, nhưng khác con là nó không biết.
 Tôi ngạc nhiên:
 - Con tưởng chỉ mình con là kỳ cục thế này thôi chứ.
 - Đời chẳng có gì kỳ cục cả, cái gì cũng có thể xảy ra hết.
 Bố bước đều bên tôi, nước da vẫn đỏ hồng, đôi mắt vẫn sáng và nụ cười vẫn rực rỡ trên nét môi kiêu hãnh:
 - Lãm Thúy là một người đàn bà chung thủy, chồng nàng chết đã hai năm rồi, nàng vất vả nuôi con lớn lên với hai bàn tay yếu đuối của nàng.
 - Hả, chồng chị Thúy chết rồi, con lại cứ tưởng họ xa nhau, sao mà chết hở bố?
 - Chết trận.
 - Ờ, hèn gì chị ấy viết Tiếng hát từ rừng hoang thật cảm động.
 - Nàng không phải là thợ văn, nàng viết và sống trong tác phẩm của nàng.
 Tôi ranh mãnh:
 - Bố khen chị Thúy nhiều quá.
 - Bố tâm sự với con thì đúng hơn! Bố coi con như một cô bạn nhỏ.
 Tôi băn khoăn:
 - Con muốn hỏi bố một điều, bố trả lời cho con được không bố?
 Bố bình thản:
 - Được chứ, được con hỏi, bố vui là khác, sao hỏi đi, chuyện tình yêu chẳng hạn.
 Tôi ngập ngừng:
 - Bố có mấy mối tình? Người ta có thể yêu lần thứ hai thứ ba được không bố? Hay chỉ có lần đầu mới là tình yêu thực sự thôi, con nghe tụi bạn con nó nói tình yêu thực nhất là tình yêu đầu, những lần kế tiếp chỉ là dư vị của tình yêu, là đền bù hay là an ủi.
 Bố trầm ngâm:
 - Bố biết có ngày con sẽ hỏi bố câu này. Tình yêu là cái gì thật khó định nghĩa con ạ. Không thể đem bất cứ quy luật nào gán cho tình yêu. Có nhiều người suốt đời họ chỉ yêu một người, có những người yêu hai ba lần, có khi hơn nữa. Tình yêu là gì thầm kín và bí mật nhất nên phải quay lại hỏi chính mình. Có nhiều người họ trải qua năm bẩy đời vợ nhưng rất có thể họ không biết tình yêu là gì.
 - Bố nói sao mà con chẳng hiểu gì cả?
 - Làm sao con hiểu được, chính bố hơn bốn chục tuổi đời bố còn chưa hiểu nổi nó nữa là con.
 - Nhưng bố, bố yêu mấy người?
 Bố nhìn tôi:
 - Một người, mẹ con.
 - ...........
 - Những mối tình khác không phải là tình yêu.
 - Còn Lãm Thúy?
 - Vì nàng cùng tên với me con, con quên mẹ tên Thúy?
 - Con nhớ nhưng con không ngờ người lớn cũng lãng mạn đến thế.
 Bố cười buồn:
 - Bộ người lớn hết lãng mạn sao? Còn hơn trẻ con nữa con ơi.
 Tôi thẫn thờ:
 - Như vậy là người ta chỉ yêu một lần.
 - Không phải, yêu nhiều người qua hình bóng một người.
 Tôi chợt hiểu:
 - Ờ, nghĩa là yêu nhiều người, nhưng qua kỷ niệm hay dáng dấp một người.
 Bố lặng lẽ gật đầu:
 - Nhưng chỉ một mình bố thôi đấy nhé.
 Tôi dò hỏi:
 - Còn ba con, ổng yêu ai hở bố?
 - Yêu mẹ con chứ yêu ai nữa, ngay lúc còn trẻ bố và ba con cùng yêu mẹ.
 - Nhưng cuối cùng thì ba con được.
 - Tình yêu không có được thua, kẻ được có thể là người thua và trái lại.
 Tôi thấy Đăng từ xa:
 - Đăng chờ con bố ạ, chắc anh chàng giận rồi.
 Bố cười khẽ:
 - Con cố tình thử thách Đăng phải không?
 Tôi cười:
 - Con thử thách con thì đúng hơn, thôi con đi nghe bố.
 Bố dơ tay:
 - Vui vẻ nhé.
 Tôi ngoái cổ lại cười vang:
 - Con giống bố cái tình lãng mạn rồi đó, tại bố đấy nghe.
 Đăng tiến đến trách nhẹ:
 - Bắt anh chờ gãy cổ, bực mình.
 Tôi dịu dàng:
 - Thu xin lỗi, tại Thu có chuyện cần hỏi bố.
 - Sao không nói anh trước để anh đi một mình.
 - Trời đất, mới chờ có chút xíu mà la dữ chưa?
 Đăng nhún vai:
 - Chưa ai dám hành hạ anh như em.
 Tôi nheo mắt.
 - Bây giờ anh hành hạ em cho huề đi, người ta mới đau dậy mà mắng hoài.
 Tôi sịu mặt quay đi, Đăng cười:
 - Lại đến phiên anh dỗ hở? Cứ dỗ dành nhau cũng hết giờ rồi.
 Tôi nghịch cành hoa hái từ lúc nào cũng không nhớ, Đăng đắm đuối:
 - Em đẹp.
 - Không có chứ nào dài hơn sao?
 - Em đẹp.
 - Gàn nhất đời là anh.
 - Đẹp nhất đời là em.
 Tôi cười khúc khích:
 - Cứ đứng đây hoài?
 - Đứng một đời cũng được nữa.
 Chàng nhìn ra xa:
 - Từ hôm nay Đà Lạt với anh là thánh địa, bao giờ mình xa nhau anh sẽ lên đây một mình để viết nhạc cho em và để đời.
 Tôi chớp mắt buồn:
 - Sao lại nghĩ chuyện xa nhau anh?
 - Có gần thì phải có xa chứ em.
 Đăng ngắt một bông cúc trắng dưới chân rồi cài lên tai tôi cười nhẹ:
 - Để em hiền như hoa cúc.
 Tôi hơi rùng mình, sự va chạm mơ hồ ở vành tai đủ cho tôi nóng bừng khắp người, đủ cho tôi chới với nhìn Đăng lặng lẽ yêu thương. Hình như Đăng cũng xúc động, tôi thấy đôi mắt Đăng chìm xuống và hai môi chàng run run không nói. Một lúc sau chàng hỏi khẽ:
 - Đi uống cà phê với anh nhé.
 Tôi gật đầu:
 - Em mặc thế này được chưa? Thay áo khác nhé.
 Đăng lùi lại ngắm tôi:
 - Đẹp lắm rồi, em vào lấy cái măng tô khoác thêm kẻo lạnh.
 Tôi nhún chân cười với Đăng rồi nhảy lên từng bậc thang như con se sẻ. Mở tủ lấy áo tôi không quên cười với mình trước gương, hình bóng Hoàng vẫn còn, dù là nhạt mờ, tay tôi đặt trên hai môi nhớ, môi chàng mềm nhớ mắt chàng say tôi chớp mắt ăn năn. Mình yêu nhiều quá, mình đa tình quá, mình hư hỏng nhất đời này, một ngày không có người yêu mình khổ sở một ngày. Mới hôn Hoàng đó giờ đã cười long lanh với Đăng. Mình cúi mặt xuống trốn đôi mắt mình, nhưng không thể cúi mặt trốn đôi mắt chàng. Cô Hà, hai chữ đó thôi đủ cho hình bóng Hoàng vỡ tan trong tim, đủ cho Đăng chói ngời sáng láng. Mình chung thủy là ngu, bởi giữa thành phố mù sương này mình có ngồi bó gối nhớ Hoàng, chàng cũng bận bịu yêu vợ thương con, chàng cũng không một giây nào rỗi rảnh để nghĩ đến mình? Phải yêu Đăng, không yêu cũng cố mà yêu, đằng nào cũng là tình yêu.
 Toi khoác áo măng tô vào, hai tay để trong túi buồn bã nhìn mình trong gương. Mình lớn mất rồi, yêu một lần đã lớn, yêu hai người thì già. Tôi đi chậm chậm xuống với Đăng, Đăng chờ tôi dưới thềm nhà đầy hoa cúc trắng. Chàng ngửa mặt lên cười:
 - Sao không nhảy như sáo nữa em? Sợ ngã hở?
 Tôi gật đầu:
 - Sợ ngã lắm, đời em ngã một lần rồi.
 Đăng vô tình:
 - Em ngã cầu thang à?
 Tôi xuống bên Đăng:
 - Không phải ngã cầu thang mà ngã...
 Đăng gật gù:
 - À, ai ngờ con bé biết nói văn chương, ngã đau mới thú, được người yêu ngắt tay cũng thú như được hôn, bé không biết à?
 Tôi đi từng bước trên con dốc đá lăn với Đăng:
 - Lạnh ghê anh nhỉ?
 - Để thấy yêu nhau hơn.
 Tôi nhìn xuống mặt hồ, hoa tím đã xẫm, sương mù đã giăng, những hàng cây đứng thật im lặng trầm ngâm thương nhớ. Thành phố thì êm như phiến mây, không khí dịu dàng và mặt nước đã thành biển sương. Bên kia cánh hồ, những tòa nhà lặng lẳng khép cửa, để lại những ngọn đèn vàng hiu hắt mong chờ.
 Đăng âm thầm hút thuốc, đốm lửa thật mong manh, làm gương mặt Đăng chìm đắm hơn, ngây ngất hơn:
 - Ngày xưa anh không hạnh phúc như bây giờ.
 Câu nói của Đăng tối nghĩa, nhưng tôi vẫn hiểu, tôi thở dài:
 - Em cũng vậy, người ta không yêu em, nên em phải tự tạo cho mình nỗi cảm xúc.
 Đăng nhìn tôi đăm đăm:
 - Bây giờ em yêu ai?
 Tôi bối rối:
 - Đừng bắt em trả lời câu đó, em đi chơi với anh thế này, trời thì lạnh, nhưng mình vẫn ấm, anh hiểu em rồi chứ?
 Đăng gật:
 - Em khôn khéo lắm.
 Chàng đi sát vào tôi, giữ tay tôi chung trong một túi áo lạnh, rồi mơ ước:
 - Ước gì đêm nay dài thật dài để hai đứa mình cứ đi suốt đêm thế này Thu nhỉ?
 Tôi cười mỉm:
 - Hai đứa sẽ biến thành đá, người ta sẽ khênh về Saigon để triển lãm, rồi người ta dùng mình để uống champagne.
 Đăng bật cười:
 - Anh với em cùng tan trong một ly rượu cưới.
 Tôi nhăn mũi:
 - Rượu cưới của ai mới được chứ?
 - Của hai đứa mình.
 - Mình thành đá còn đâu nữa mà cưới nhau.
 Đăng ờ ờ:
 - Ừ nhỉ, anh quên đi mất, làm sao em?
 - Chẳng làm sao hết, mình vào tiệm cà phê nghe nhạc để được làm người.
 Đăng xiết tay tôi trong túi áo tôi:
 - Em dễ thương ghê.
 Tôi nghiêm mặt:
 - Xuống phố rồi, lấy tay ra đi, người ta cười chết.
 - Ai có thì giờ cười mình, người ta lo ủ cho nhau đủ mệt rồi.
 - Đà Lạt lạ ghê anh nhỉ, lạnh cứ như bên Tây.
 - Đẹp hơn bên Tây nhiều.
 - Anh biết Paris chưa?
 - Rồi, anh qua đó một năm, đẹp thật, nhưng anh vẫn thấy nhớ nhà, còn ở đây anh chẳng nhớ gì nữa hết, tại vì em biết sao không?
 Tôi mím môi vờ không hiểu:
 - Không, làm sao em biết được.
 Đăng trìu mến:
 - Vì có em, có em là có tất cả, là quên tất cả.
 Tôi hỏi khẽ:
 - Không nhớ người yêu của anh nữa?
 Đăng nhướng mày:
 - Em là người yêu của anh, còn ai nữa mà nhớ.
 Tôi lắc đầu:
 - Không phải đâu, người làm anh trở thành nhạc sĩ kia mà, có người đó mới có nhạc sĩ Vũ Đăng, còn em, không có em anh vẫn là Vũ Đăng như thường.
 - Người ta là dĩ vãng, anh đang sống cho em chứ, mình dại gì ôm ấp dĩ vãng.
 Tôi mím môi:
 - Anh nói tụi mình giả vờ yêu nhau cơ mà, vì đằng nào tụi mình cũng giả vờ trong phim.
 Đăng gắt nhẹ:
 - Nói hoài, đã bảo đó là một cách tán.
 - Một cách tán, như vậy anh đâu có yêu em thật? Yêu thật người ta đâu có tán.
 - Anh ghét đàn bà lý luận, nhìn mắt anh đi, nhìn thẳng mắt anh xem anh yêu em thật hay không?
 Tôi không dám nhìn:
 - Kỳ quá, anh kỳ quá.
 Đăng cười:
 - Thấy chưa, không dám nhìn nhé, như vậy là em chưa yêu anh.
 Tôi phụng phịu:
 - Ai biểu anh nói anh tán em chi?
 - Đàn ông phải tán người yêu chứ, yêu cũng phải tán gãy lưỡi ạ.
 - Thật không?
 - Anh chưa biết nói dối bao giờ.
 Tôi băn khoăn:
 - Còn đàn bà có phải.. tán người yêu không?
 Đăng gật đầu:
 - Có chứ. Trời sinh ra cái lưỡi để ca tụng người yêu mà cưng, em phải nói ra anh mới biết em yêu anh được chứ.
 Tôi thở dài:
 - Em chỉ biết nhìn thôi, em nghĩ nhìn nhau cũng đủ rồi.
 Đăng lại cười:
 - Em còn ngây thơ lắm, phải yêu bằng mọi giác quan nhé, thị giác này, xúc giác này, khứu giác, thính giác và lưỡi nữa.
 Tôi đỏ mặt:
 - Thôi, anh này nói chuyện kỳ quá à.
 Đăng đẩy lưng tôi bước vào tiệm cà phê, chàng chọn một góc khuất mờ tối dưới ngọn đèn được che bớt ánh sáng bằng giỏ tre. Nhạc tình vây quanh, khói thuốc mờ bay và những mái đầu chụm vào nhau thầm thì.
 Tôi ngồi xuống một chiếc ghế mây có nệm đỏ, Đăng hỏi khẽ:
 - Em uống gì? Đừng uống cà phê, không quen mất ngủ đó.
 Tôi nũng nịu:
 - Anh bảo đi suốt đêm cơ mà?
 Đăng chỉ mũi tôi:
 - Hư nhé, ai dám đưa em đi suốt đêm, tôi có phải là thánh đâu cô.
 Chàng gọi bồi cho tôi ly cà phê sữa:
 - Sữa cà phê nhé, tí tí cà phê thôi nghe.
 Đăng cười sau khói thuốc:
 - Em nghĩ gì đó?
 - Đâu có, em nghe nhạc mà anh.
 - Có mà, anh thấy mắt em đi vắng.
 - Nhạc của anh kìa.
 Đăng chớp mắt:
 - Anh chờ em nói câu đó.
 Tôi dịu dàng:
 - Em thích anh viết nhạc tình.
 - Anh viết những gì làm anh xúc động, tình yêu, phận người và nước mắt.
 Tôi lặng lẽ nhìn từng giọt cà phê đen rơi xuống, Đăng ngã lưng trên thành ghế. Không ai biết người phả hơi sống cho những cung nhạc tình đắm đuối ngất ngây đó đang ngồi bên tôi. Đăng cũng thích như thế, để được nhìn người ta trầm mình trong âm thanh của chàng, để được nhìn từng cặp ngả đầu vào nhau nghe nhạc tình yêu của chàng. Những bức tranh trên tường như sống lại theo từng lời tình lâng lâng, quyện bay theo khói thuốc.
 Hết một bản nhạc của Đăng, tôi mỉm cười nhìn Đăng:
 - Thu là người sung sướng nhất.
 - Tại sao?
 - Vì Thu vừa được nghe nhạc vừa được nhìn tác giả.
 Đăng nhìn ly cà phê:
 - Em thích anh viết cho em không?
 Tôi gật đầu:
 - Thích chứ, anh thích là nhạc sĩ hay tài tử?
 - Anh thích viết nhạc, viết cho mình nghe, cho em nghe như đêm nay và người ngoài không hề biết mình là ai, làm tài tử nếu em nổi tiếng, em sẽ mất hết tự do. Viết văn chẳng hạn, xuống phố thấy người ta mua tác phẩm của mình, mình đứng ngay trước mặt họ vẫn không biết, thú hơn chứ. Mình ăn bò khô Pasteur như họ, mình la cà như họ và nghe họ nói về mình.
 Tôi nao nức:
 - Thích nhỉ, ở nhạc anh nữa kìa.
 - Sao em phân biệt tài thế.
 - Nghe nhạc của anh em biết liền.
 Tôi đặt tay trên môi:
 - Im cho em nghe nhạc anh nhé.
 Tôi khoanh hai tay ôm lấy ngực mình, lưng tôi dựa thẳng ra sau để cho hai mắt thảnh thơi nhìn như không nhìn. Những bức tranh trên tường, những ngọn đèn mờ và những khuôn mặt yêu nhau chìm trong mắt nhau. Nhạc tình làm không khí trong phòng ấm lại, làm quán cà phê thành chốn nào thiên thai rất xa. Tôi lơ đãng nhìn quanh, một phiến lưng quen quen, một vùng gáy gần gũi, ngồi trong góc tối chỉ một mình. Người đàn ông ngồi đó một mình trong căn phòng này, ai ai cũng đi có đôi, trong thành phố này ai cũng đến với một người tình.
 Tôi hơi nhỏm người, mắt nhìn đăm đăm. Chẳng lẽ chàng lên đây một mình? Hai tay tôi vò lấy nhau, những ngón chân cũng buồn trong đôi giầy da mềm. Tôi không thể lầm được, dù ở đây chàng mặc áo lạnh, dù ở đây chàng đã quay lưng, tôi đã quay lưng. Nhưng phiến lưng thân yêu đó tôi không thể lầm lẫn với bất cứ phiến lưng nào. Chàng cúi đầu chống hai tay lên cằm, nhìn cà phê rơi chậm từng giọt thật buồn.
 Tôi đứng lên, quên cả Đăng ngồi bên cạnh, từ từ bước tới bên Hoàng. Chàng ngửa mặt lên chớp mắt nhìn tôi rồi cúi xuống. Tôi tê môi, cứng lưỡi nên chẳng nói được một lời, nên chẳng một tiếng chào nhau. Tôi đứng ngay trước mặt chàng và yên lặng. Chàng buồn bã:
 - Anh thấy em từ lúc mới vào.
 Tôi ngậm ngùi:
 - Anh ngồi đây trước em?
 Chàng gật:
 - Em chẳng còn lòng dạ nào thấy anh nữa phải không?
 Tôi ngồi xuống chiếc ghế chàng kéo cho tôi:
 - Em mãi nghe nhạc.
 - Cám ơn em đã tới với anh.
 Giọng chàng buồn làm tôi rưng rưng:
 - Đừng giận em, anh ấy đàng hoàng lắm.
 Chàng lắc đầu rồi im lặng nhìn tôi, tôi liếc nhìn về phía Đăng, anh chàng ngồi hút thuốc tỉnh như không. Một nửa thân này tôi muốn cho Hoàng, một nửa thân này tôi muốn cho Đăng. Tôi hết nhìn Đăng lại ngó Hoàng. Ai biểu đàn ông không biết ghen? Hoàng cười buồn:
 - Em vui không?
 Tôi lắc đầu:
 - Em bình thường.
 - Lúc nãy anh ngồi nhìn em cười cười nói nói.
 Tôi cắn môi:
 - Sao chiều hôm ấy anh không đến?
 Chàng nghiêm mặt:
 - Em bảo anh đừng đến vì me em cấm em kia mà.
 Tôi khựng người:
 - Ờ, nhưng em vẫn chờ anh, em tưởng anh vẫn đến.
 - Cũng như anh, anh tưởng em vẫn ở nhà mong anh.
 Tôi trầm giọng:
 - Ở nhà mong anh để anh sợ vợ thương con ấy hử? Thôi anh ơi, em đâu có ngu đến thế.
 Hoàng cười thật lạnh:
 - Em biết anh có vợ từ trước khi mình yêu nhau.
 Tôi khoanh hai tay:
 - Thưa thầy vâng, lỗi tại em, tại em hư hỏng yêu chồng của cô giáo. Em biết tội em, em lẳng lặng bỏ đi có dám thở than gì đâu.
 Hoàng vẫn lắc đầu:
 - Bây giờ chúng mình ngồi cắn rứt nhau?
 Tôi nhìn chàng:
 - Anh lên đây một mình hay với..
 Chàng nhìn lơ đãng:
 - Em sao anh vậy.
 Tôi cáu:
 - Anh nói kỳ chưa, anh ấy đóng phim chung với em chứ có phải.. đâu.
 - Anh biết em đóng phim chứ sao, người ấy là Vũ Đăng và em là nữ minh tinh đang lên. Một khuôn mặt mới sáng chói cho điện ảnh xứ này. Đúng không?
 Tôi tò mò:
 - Sao anh biết tài vậy? Em không dám nhận là minh tinh nhưng sao anh biết em đóng phim ở đây?
 Chàng nhún vai:
 - Anh đọc báo, chuyện gì báo chí không biết.
 Tôi gật gù:
 - À em biết rồi, rồi anh lên đây tìm em?
 Chàng gật đầu:
 - Anh hy vọng lên đây gặp em một mình, nhưng không ngờ.
 Chàng đưa mắt nhìn tôi:
 - Độ này em rực rỡ quá, mà phải rồi, em là minh tinh cơ mà, phải không Thu?
 Tôi cúi mặt thẹn:
 - Anh ngạo em hoài.
 - Anh nói thật đấy chứ.
 - Bao giờ anh về?
 - Bao giờ em về anh cũng về. Sao em hỏi anh câu đó, bộ không thích anh ở đây?
 Tôi lắc đầu:
 - Anh hỏi móc em hoài, từ nãy giờ chưa nghe anh nói câu nào ngọt một chút.
 Chàng cười khẽ:
 - Sắp nổi tiếng em khó tính dữ.
 Chàng không buông tha, tiếp:
 - Báo chí lăng xê em ghê quá, làm anh vừa vui vừa buồn chỉ sợ người ta mang em lên đỉnh cao anh không với tới được nữa thôi.
 Tôi nheo mắt:
 - Thôi anh ơi, anh cho em vào xiếc hoài hà, không chịu đâu.
 Tôi linh cảm Đăng đang nhìn tôi, tôi len lén liếc nhìn và băn khoăn không biết phải tính sao. Hoàng dịu dàng:
 - Em nên trở lại với anh ấy đi.
 Tôi chớp mắt nhìn Hoàng, lòng tôi thật không nỡ nhưng cứ lằng nhằng thế này tôi cũng khổ. Cuối cùng Hoàng đứng lên:
 - Anh về trước, chào Thu nhé.
 Tôi ngơ ngẩn trông theo, chàng vắt chiếc áo mưa trên tay như ngày nào trong lớp học, chàng đi từng bước trong bóng tối mờ. Từng bước mình xa nhau, từng bước mình dẫm lên đời nhau. Tôi buồn buồn quay lại với Đăng. Đăng vẫn im lặng ngồi hút thuốc, khói thuốc vẫn che mờ khuôn mặt chàng đắm chìm suy tưởng. Chàng kéo ghế cho tôi, cười hiu hắt.
 - Em sướng thật, có những hai thằng đàn ông khổ vì em nhé, đời có một không hai.
 Tôi lặng lẽ ngồi bên chàng, không dễ gì quên được Hoàng, không dễ gì lạnh lùng với nhau.
 - Em có thể đi theo được chứ, anh không thích em ngồi lại mà buồn ngẩn ngơ.
 Tôi lí nhí:
 - Anh sao ác với em hoài.
 - Danh câu đó cho anh đúng hơn.
 Tôi mím môi:
 - Buổi tối mất vui.
 - Tại anh hay tại em, em hách thật, phăng phăng tiến tới, phăng phăng ngồi xuống, chẳng nói với anh được nửa câu.
 Tôi ăn năn:
 - Em xin lỗi, tại em mừng quá.. ơ tại gấp quá.
 Lời đã bay, tình đã bay. Đăng lạnh lùng:
 - Đúng rồi, em dùng chữ mừng đúng lắm.
 Tôi bực bội:
 - Thầy của em, em phải mừng chứ.
 - Thầy trò hở, kiếp sau anh đi dạy học, cho học trò anh ngàn cô, vạn cô, mừng anh như em.
 Tôi phụng phịu:
 - Anh có im không?
 Đăng cười nhẹ:
 - Em nên ăn năn tội đi là vừa.
 Tôi vênh mặt:
 - Em chẳng có tội gì hết.
 - Tội làm đàn ông khổ, bà Eva làm khổ mình ông Adam, Chúa phạt đời đời, em ghê gớm hơn, em làm khổ những hai ông Adam.
 Tôi nhíu mày:
 - Bộ anh khổ vì em? Vì em ngồi với người ta có năm phút.
 Đăng gật:
 - Sao không? Nếu anh có quyền anh sấn tới lôi em đi rồi, năm phút dài bằng năm năm.
 - Dữ không, té anh ghen?
 - Sao lại không?
 Tôi nhăn mũi:
 - Anh với em vờ yêu nhau theo ý ba em cơ mà.
 Đăng hừ:
 - Cấm em nói giọng đó.
 - Như vậy đỡ khổ hơn.
 Đăng ngửa mặt lên:
 - Nếu em bướng anh sẽ đánh em cho coi.
 Tôi ngạc nhiên nhìn Đăng, đôi mắt chàng thật nồng nàn khi nói câu lạ lùng đó, và thật lạ lùng tôi lại cảm thấy lao đao, cảm thấy choáng váng vì chàng. Tôi sà xuống cầm lấy tay chàng:
 - Em sợ anh.
 Đăng dịu dàng:
 - Anh xin lỗi em, tại vì.. thật lạ, anh chưa bao giờ biết ghen là gì...
 Đăng đắm đuối nhìn tôi, bóng tối mờ vây quanh, nhạc tình lâng lâng bay. Đôi mắt Đăng thật hiền, gọng kính trắng trên đôi mắt sâu, tôi chợt nhận ra một điều cả Đăng và cả Hoàng đều đeo kính trắng, cả hai đều làm tôi ngất ngây.
 Đăng trầm giọng:
 - Ai đó em?
 - Dữ chưa, bây giờ mới hỏi.
 Chàng lặp lại:
 - Ai đó em?
 - Hoàng, người em nói với anh đó.
 - Người đàn ông có vợ?
 Tôi gật đầu, chàng thở dài:
 - Em hết ngẩn ngơ chưa?
 Tôi chớp mắt:
 - Thú thật với anh, em vẫn còn yêu anh ấy, em không thể dối gạt anh được.
 Đăng bình thản:
 - Anh sẽ làm em quên.
 Tôi vẫn không vui trọn với Đăng, đôi mắt Hoàng nhìn tôi một thoáng trước khi quay lưng vẫn còn lảng vảng đâu đây. Tôi đòi về.
 - Về chưa anh? Sợ muộn rồi ba em mong.
 Đăng đứng lên:
 - Về thì về.
 Tôi ngậm ngùi:
 - Anh vẫn giận em phải không?
 Đăng lơ đãng ngước mắt nhìn trời:
 - Không giận nhưng hơi buồn.
 Tôi kể:
 - Ngày đầu tiên em gặp anh ấy, chàng cũng có gương mặt khinh bạc như hôm nay, cũng chiếc áo mưa hờ hững trên tay...
 Đăng lắc đầu:
 - Thôi cho tôi xin, kể như vậy cũng đủ rồi. Kể nữa anh điên cho coi. Vẫn biết anh yêu người con gái có dĩ vãng, mắt em đẹp hơn vì em buồn, môi em tình hơn vì đã biết hôn, nhưng cứ giữ lấy một mình đừng nói ra, cho anh xây ảo tưởng.
 Đường phố vắng, con dốc lạnh. Tôi kéo cao cổ áo, thu hai tay trong túi, không hẹn hai đứa đi sát vào nhau thêm.
 Tôi suýt xoa:
 - Rét ghê anh nhỉ?
 Đăng cười khẽ:
 - Em dám đi suốt đêm như thế này không?
 Tôi lắc đầu:
 - Chịu thôi, lạnh muốn chết.
 - Đàn bà càng lạnh càng gợi tình, càng dễ thương.
 Tôi tròn môi:
 - Anh suốt ngày chỉ nghĩ bấy nhiêu.
 Đằng làm mặt nghiêm:
 - Trời sinh ra có hai giống, đàn ông và đàn bà, anh không nghĩ đến đàn bà, anh nghĩ đến gốc cây à? Ai lại điên thế?
 Tôi chợt buồn, tôi lại nhớ Hoàng. Không biết Hoàng về đâu đêm nay. Một mình hay với vợ con? Lúc nãy tôi quên hỏi địa chỉ của chàng, ngày mai biết tìm chàng ở đâu? Tôi không dám nhìn Đăng nữa, nghĩ đến một người nhìn một người, đôi mắt sẽ gian, đôi mắt sẽ mờ.
 Tôi lẳng lặng đi bên Đăng, những dãy phố im, những hàng cây ngủ trong chăn sương, những ngọn đèn vàng nhạt nhòa hiu hắt trong cô liêu. Đà Lạt về đêm lấp láy ánh đèn hắt hiu gió sương, Đà Lạt về đêm cho tôi nghe cả tiếng thở của người tình nhìn, cả hơi thở của chàng qua khói thuốc ...c thơm thơm. Tôi cứ miên man nghĩ đến Hoàng. Từng bước đi xuống gần hồ bao la, từng bước tôi chìm trong kỷ niệm, tôi nhớ nụ hôn dịu dàng của chàng trong rừng cao su êm xanh. Nghĩ đến lúc trở về khách sạnh chui vào chăn nằm co một mình, tôi nghe lạnh từng phiến da, tôi nghe nhớ từng hơi thở. Đi bên một người yêu mà nhớ một người yêu. Đời quá một người đàn ông là quá khổ, Đăng cũng âm thầm, thuốc tàn một điếu lại mồi thêm một điếu. Đàn ông mà có mùi thuốc nghe đàn ông ghê, nhưng tôi hơi sợ sợ vì ngại mình mê đắm chìm trong hơi thở họ, đàn bà con gái như tôi càng mê đàn ông thì càng chết sớm.
 Hồ thành cánh mây, không còn thấy nước, chỉ là sương mù trắng mơ. Đêm về sớm hơn SàiGòn cho người ta từng đôi ủ nhau trong chăn. Cho người ta từng đôi quấn vào nhau trăng mật dài dài. Tôi liếc mắt nhìn Đăng, anh chàng cũng không vừa, mặt lạnh như tiền, môi khinh như bạc, mắt lạ như khách. Cũng được, biết đâu anh chẳng nghĩ đến một người con gái khác?
 Tôi nặng nề leo dốc, xuống một con dốc, leo một con dốc, tình yêu cho anh vẫn chưa nhẹ, nỗi nhớ về anh vẫn chưa bay. Đăng không để tay chung với tôi một túi áo lạnh, nên tay tôi co lại một mình, nên môi tôi nhạt nhẽo không hương.
 Đăng vụt xoay người đứng sững trước mặt tôi, giọng chàng lạnh pha trong gió sương:
 - Thu.
 Tôi chới với nhìn chàng, đôi mắt có những tia lửa giận dữ. Đăng cười gằn:
 - Em nghĩ gì từ nãy đến giờ? Em khinh người vừa vừa chứ.
 Chàng chụp tay trên hai vai tôi:
 - Sao không dám nhìn anh?
 Tự nhiên nước mắt tôi trào ra, khóc dễ như chơi, khóc buồn như tình mất. Lòng tôi đứt từng khúc được vì Đăng vì Hoàng. Một đêm thôi, tôi yêu những hai người, tôi muốn được cả hai.
 Đăng dịu xuống:
 - Thu, em khóc à? Tại sao em khóc?
 Chàng cúi xuống, trán chàng trên trán tôi. Tôi thấy sóng mũi của chàng, tôi thấy đôi mắt của chàng dù trời có mù có tối. Tôi ngửa mặt lên, tôi muốn hôn. Trời lạnh quá nên môi thèm hơi ấm, nên hồn thèm mùi thuốc, mùi đàn ông váng vất say say.
 Hai tay Đăng từ từ vuốt xuống hai cánh tay, ngừng lại ở lưng tôi, xiết thật êm, ôm thật nhẹ cho tôi sát vào với chàng, dưới gốc anh đào rung rung cánh lá. Vừng trán cao mênh mông thông minh tuyệt vời của Đăng vẫn tì trên trán tôi. Chỉ có thế thôi.
 Trong hơi thở gần khi hai cánh mũi kề bên nhau, khi hai vầng trán tì trên nhau, tôi thấy đôi mắt Đăng đẹp hơn bao giờ, đôi mắt như đã khép lại chứa chan mộng mị hồn tôi. Tôi dang xa Đăng, cười mủm mỉm, Đăng cũng cười dắt tôi chạy phăng phăng trên sườn cỏ hình như đã đẫm ướt sương.


Chương 24



Đêm ấy cuộn mình trong chăn, tôi không biết mình đang yêu ai. Đăng tài hoa với những ngón đàn trên phím, hay Hoàng trầm ngâm trong lớp học với viên phấn trắng trên tay? Tình yêu đời con gái là cuộn tơ rối bời, là những giây tơ hồng lăn quăn leo trên lá xanh. Tôi vòng tay ôm lấy ngực mình, trái tim mình để trôi dần vào giấc ngủ.
 Buổi sáng lại thức dậy mở tung cánh cửa nhìn mặt trời vàng rỡ trên đỉnh đồi, hít đầy hai đồi ngực không khí trong lành buổi sáng, như đêm qua đã tham lam mê man hai người đàn ông.
 Đăng ở dưới vời rối rít, hai chân dang rộng,hai vai ngang:
 _Xuống cho rồi,công chúa ngủ muộn dữ chưa? Đi chơi đồi không hở?
 Tôi hét xuống:
 _Đóng phim đừ người ở đó mà chơi .
 Đăng cười vang:
 _Cô ký giả kịch trường Sàigòn lên đây này.
 Đăng dơ tay chỉ một cô gái đứng cạnh chàng:
 _Xuống đi, chụp hình với anh, nhỏ.
 Tôi hét:
 _Không có gọi bằng nhỏ nghe chưa?
 _Thì bằng bà nhé?
 Tôi mỉm cười chào cô ký giả rồi quay vào thay áo nhanh như chớp. Bố là một đạo diễn liều lĩnh, chọn toàn người mới đóng vai chính, lại bắt để trần không phấn son, tóc giả, mi giả.T hế nào cũng lỗ vốn mất thôi.
 Vừa xuống sân, Đăng nheo mắt:
 _Diễn viên chính của chúng tôi đó Phương.
 Phương cười thật đẹp:
 _Tôi muốn viết một bài về Giáng Thu. Ở Sàigòn, người ta đang theo dõi cuốn phim Thu đóng dữ lắm.
 Tôi lúng túng:
 _Trời ơi,em biết gì mà nói,chị viết về anh Đăng đi, em chẳng biết gì hết. Tại bố em bảo đóng phim thì đóng cho vui vậy mà.
 Phương doạ:
 _Thu không chịu nói chị đoán mò, viết không vừa ý đừng có rên nhé.
 Tôi nhìn Phương, một cái sack khá lớn đeo trên vai, một quyển sổ đen trên tay và cây bút. Gương mặt láu lỉnh và đôi mắt nhanh, hai môi mỏng như thế phải nói cả ngày. Hai bàn tay tuyệt đẹp, đôi mắt hơi xếch, một giây thôi nhìn được bốn phía. Đố ai qua mặt nỗi cô gái này, đôi mắt cứ xăm xoi, đôi tay cứ rung rung cây bút thấy mà ngán.
 _Thu thích đóng phim chứ nhỉ?
 Tôi gật:
 _Dạ thích.
 _Tại sao thích hở Thu?
 Tôi mím môi:
 _Ờ, em không biết rồi đó, có lẽ con gái như em ai cũng thích đóng phim hết.
 _Thu có người yêu rồi phải không?
 Tôi nhìn Phương:
 _Ủa, chị phỏng vấn em à?
 _Hỏi cho vui vậy thôi. Đẹp như em phải có người yêu chứ.
 Tôi gật đầu:
 _Nhưng không nói tên đâu nhé.
 Phương cười:
 _Không sao, chàng của em ở đâu?
 _Ở Sàigòn..Í ở đây.
 _Đăng phải không?
 Tôi lắc đầu:
 _Không phải đâu.
 _Thu bao nhiêu tuổi rồi?
 _Mười bảy.
 _Nghe nói Thu học Q.M?
 _Ủa, sao chị biết?
 _Nghề nghiệp. Thu định đi học nữa hay nghỉ để đóng phim?
 _Đi học nữa chứ.
 _Thu hôn chưa ?
 _Trời ơi, hỏi kỳ quá.
 _Chị em mình với nhau mà cưng.
 Giọng nói thân thiết, đôi mắt tinh ranh và nụ cười hóm hỉnh của Phương khó lòng ghét được.
 _Thôi vậy. Thu xài đồ giả không? Lông mi, ngực, mông?
 _Chịu thôi, em lười lắm. Hơn nữa, em không hợp.
 _Thu mơ ước gì?
 _Mong trở thành cô giáo Anh văn.. như cô Hà.
 _Cô Hà là ai vậy em?
 Tôi ờ người:
 _A, một cô giáo của em.
 _Chắc em thương cô ấy lắm?
 Tôi đành gật đầu. Phương kéo tôi lại gần Đăng :
 _Cười với người đẹp cho tôi chụp vài kiểu ông nhạc sĩ..
 Đăng giao hẹn:
 _Một thôi nhé.
 _Sao lại một? Thì cứng đứng vào đi. Thử test đi.
 Tôi không cười nỗi, tôi đành nhăn. Phương chụp như gió, tôi cuống:
 _Í,phải cho biết trước chứ, xấu như ma thì sao?
 _Càng xấu càng tốt.
 Quay sang Đăng:
 _Mấy giờ lên đường anh Đăng?
 _Đi bây giờ đây. Chờ đạo diễn với Lãm Thuý.
 Một cô gái trời lạnh cũng để trần nửa ngực, bộ ngực nhảy lên theo nhịp chạy, nàng đến gần. Tôi nhận ra Tuyết, đóng vai tình nhân của Đăng. Tuyết mặc mini đỏ, tôi chẳng thấy gì ngoài bộ ngực trắng ngộn của nàng. Nàng nhảy choi choi:
 _Chị Phương lên hở? Chụp cho em vài kiểu thật đẹp rồi đem về làm bìa báo cho em đi.
 Phương cười:
 _Chụp thì chụp. Nhưng để thủng thẳng đã chứ.
 _Sao chị không viết bài cho em, chị Phương?
 _Ơ để khoan đã chứ, hơn nữa lệnh chủ báo là nhất.
 Tuyết bá vai Đăng, dựa ngực vào chàng nhõng nhẽo:
 _Anh nói Phương chụp hình cho hai đứa mình đi anh.
 Đăng cười tỉnh:
 _Phương chụp mau đi em.
 Phương quay lại chụp liền. Trả phim lại,nàng cười:
 _Tình quá nhỉ?
 Tuyết lẵng lơ:
 _Chưa đâu.Chút nữa quay phim chị mới thấy tình kìa,phải không anh?
 Tôi quay mặt đi không thèm nhìn. Tuyết nhìn sau lưng tôi nói khẽ vừa đủ cho tôi nghe được:
 _Con đạo diễn đó chị Phương.
 Phương gật đầu:
 _Thôi được, Tuyết đi chơi đi.Chị hỏi anh Đăng vài chuyện, mai chị phải về Sàigòn gấp.
 Tuyết nhún chân chào rồi đong đưa đều nhịp hai mông, bỏ đi. Tôi nói với chị Phương:
 _Bộ ngực vĩ đại nhỉ?
 _Bơm mấy hồi, em thích không?
 _Thích nhìn thôi.
 _Nghĩa là sao?
 _Thích nhìn của người, nhưng không thích bị người nhìn vì ngại bị yêu vì những thứ đó khổ thân lắm.
 Phương cười khúc khích:
 _Bé con mà khôn thật, hình như em mang xú chiêng mềm xèo phải không? Không mút, không lưới phải không?Sao dại thế?
 Tôi gật đầu:
 _Em hay bị nực,sợ những thứ đó lắm. Sao chị biết tài thế?
 _Nhìn một giây thôi chị biết người em có những gì.
 Tôi le lưỡi:
 _Sợ mấy ông, mấy bà nhà báo quá, phục lăn rồi. Hay chị cho em đi làm báo đi.
 Phương xua tay:
 _Thôi thôi.Cực lắm chẳng danh tiếng gì. Mệt phờ râu chả ai biết cho còn bị chửi. Làm gì thì làm đừng làm báo em ạ. Người ta biết mông minh tinh này to bao nhiêu phân, mắt cô ca sĩ này sửa ở đâu, áo tài tử này may ở đâu. Ca sĩ, minh tinh được cả nước biết mặt, chứ như cái mặt chị lăn lóc trong nghề gần chục năm chẳng ai thèm nhìn. Đóng phim đi, nghề lý tưởng cho đàn bà con gái đó.
 _Thôi đi, làm báo sướng thấy mồ, muốn cho ai nổi tiếng người đó nổi, muốn dìm ai người đó chìm.Còn nghề nào oai hơn nữa đâu?
 Phương lắc đầu:
 _Em kê đá vào miệng chị rồi nhé. Cho tôi xin, chưa gì đã cay đắng với nhau rồi.
 Khi chiếc xe vận tải nhẹ trờ tới chở lỉnh kỉnh máy móc theo đoàn quay phim, Phương cũng tót lên ngồi bên Đăng thì thầm với chàng đủ chuyện. Tôi chợt buồn. Làm cái nghề có chử sĩ đằng sau coi bộ dễ mất nhau quá. Từ sáng đến giờ đã hai người đẹp ngồi sát bên Đăng thân mật như người yêu với người yêu.
 Hôm nay Đăng tắm suối với Tuyết. Tôi lại được nghỉ chờ buổi chiều quay cảnh viện đại học mới là thế giới của tôi. Biết là kịch nhưng nhìn Đăng nhào lộn với Tuyết dưới giòng nước trong xanh, bộ ngực để trần của Tuyết căng tròn dưới nước, thân hình Đăng săn chắc với phiến lông đen. Tôi se sắt cười buồn, muốn quay đi chẳng được, muốn nhìn thì xót xa.Tuyết khoả thân dưới nước như nữ thần biển cả, Đăng khoả thân dưới nước như thủy vương. Họ đẹp đôi quá, họ tình quá khiến tôi tủi thân đi lang thang bên bờ suối.
 Máy quay phim, chuyên viên thu hình làm việc đổ mồ hôi, bố ra lệnh, bố chỉ tay liên hồi để thu cảnh mát mắt đó sao cho vừa ý khán giả mà không khiêu dâm. Tất cả mờ dưới lòng suối nhưng tôi vẫn ghen. Tôi chợt thấy những mảnh đồ lót đỏ của Tuyết để trên bờ suối, chiếc mini đỏ, cái gì của nàng cũng đỏ như máu hết. Bực bội mà không nói được, tôi len lén mò tới coi những thứ thân mật nhất của Tuyết, buồn buồn nhìn chúng. Như vậy là dưới kia Tuyết không một mảnh vải nào quấn quít lấy Đăng làm sao Đăng không nổi da gà, không rung động đến ngất ngư, không đỏ rực hai mắt tham lam. Đăng là đàn ông và Tuyết là đàn bà. Họ sẽ hôn nhau thật ở dưới, họ sẽ quấn nhau như hai con bạch tuộc, chẳng còn gì ngăn hai thân thể ấy, một mảnh vải cuối cùng cũng không. Đăng cũng trần thân như Tuyết vậy.
 Tôi vò đồ lót của Tuyết, mắt vẫn nhìn xuống con suối trong.Đăng mãi diễn xuất hay mãi mê đắm chìm trong vòng tay người đàn bà đẹp mà không thấy tôi. Một ý nghĩ chợt đến với tôi, tôi lom khom khuâng một tảng đá dấu hết mọi thứ của Tuyết rồi dằn đá lên. Tôi lặng lẽ trở về ngồi bên Phương. Buổi trưa Đăng lên rồi vẫn không thấy Tuyết bước ra. Mọi người đổ xô đi tìm, thấy Tuyết đóng vai Eva gọi ơi ới từ trong lùm cây:
 _Ngừng lại hết, không được bước tới. Tuyết cắn lưỡi tự tử cho coi.
 Phương hoảng:
 _Gì kỳ vậy, ra đi chứ.
 Tuyết rên rĩ:
 _Từ nãy giờ không có áo mặc đây nè, hỏi mãi.
 _Thì cứ ra đi người ta cho mượn áo.
 _Ra cho bà chụp hình khoả thân người ta ấy à.
 _Ủa sao lạ vậy?
 _Thằng phải gió nào dấu hết quần áo của tui rồi bà.
 Mọi người cười ồ lên, tôi cũng cười cười nhìn đi chổ khác. Đàn ông nhìn nhau, nghi ngờ lẫn nhau. Ông thu hình hô lớn:
 _Thì cứ ra đi mà, người đẹp tử thủ trong đó lỡ rắn bò ra thì chết.
 Tuyết dẫy lên như đỉa phải vôi:
 _Thật hở, có rắn hở ?
 Phương nhanh nhẹn chạy đi tìm áo, người ta có áo lạnh, có áo này đồ kia, nhưng không ai mang theo đồ lót sợ xui.Khi Phương trở lại thì Tuyết vì sợ rắn đã lúi húi bước ra mất rồi, mọi người được một trận rửa mắt thân hình Tuyết, với hai bàn tay Tuyết không che hết những gì cần che. Nàng chửi cho đỡ ngượng:
 _Thằng phải gió nào chơi ác Tuyết quá, mấy ông quay đi hết, làm gì ngó chăm bẳm vậy hử?
 Họ cười, Phương quàng áo lạnh cho nàng:
 _Mặc đỡ đi bà, ai bảo ham đóng sexy lắm vào, trời giúp một vụ sì căng đan nhé.
 Cái áo lạnh ngắn không đủ che cho thân hình bốc lửa của Tuyết, vẫn có những đôi mắt đàn ông mê mệt nhìn nàng. Tôi lặng lẽ đi bên Đăng. Lợi dụng lúc mọi người ăn đồ nguội, tôi nháy Đăng:
 _Anh ra kiếm áo cho người đẹp đi.
 Đăng trợn mắt:
 _Bộ em nghi anh dấu? Anh nhìn no mắt rồi cần gì phải dấu áo Tuyết nhỉ?
 Tôi lườm chàng:
 _Ai chả biết anh no mắt? No bụng ấy chứ no mắt không à. Thích nhé, hèn gì anh chả xuống núi đóng phim.
 _Cha cha, cũng biết ghen rồi nhé. Hôm qua người ta ghen nhẹ hơn nhiều.
 _Thì đi kiếm áo cho người đẹp đi.
 _Anh biết đâu mà kiếm. Đã bảo anh không dấu, anh nhìn đã mắt rồi.
 Tôi hừ hừ:
 _Đã, đã cho lắm vào, ghét cái mặt nói hoài.
 Tôi lôi Đăng đi, chỉ tảng đá bắt chàng lật lên. Đăng trợn mắt:
 _Em ghê thật, ai bảo em dấu đồ này?
 _Anh bảo, bây giờ anh cầm về đi.
 Đăng dẫy nẫy :
 _Không được, tan tành sự nghiệp anh hết.
 Tôi nheo mắt:
 _Gì mà dữ vậy? Ai biết mà tan tành sự nghiệp?
 _Ngày mai báo chí kẻ chữ lớn: Nhạc sĩ Vũ Đăng dấu đồ lót của đào văm Ánh Tuyết thì sao?
 _Anh làm như báo chí là mắt thần tai thánh?
 _Mắt thần tai thánh là cái chắc. Dân biết nhiều nhất, dân biết nhanh nhất là dân nhà báo. Cái gì cũng biết trước thiên hạ và biết hơn cả người trong cuộc nữa.
 _Giờ tính sao?
 _Thôi được, em đưa xắc của em đây, anh gói lại, mai anh mang trả tận tay cho nàng.
 Tôi nguýt dài:
 _Sướng nhỉ? Mang trả tận tay cho nàng, còn gì nữa không? Rồi người đẹp làm màn cám ơn triệt tình hử?
 Đăng lắc đầu:
 _Thì thôi, em đem trả cho người ta kéo anh ra đây làm gì?
 _Thôi anh trả dùm em đi mà. Liệu liệu nhé, trả xong vù khỏi phòng liền nhé.
 _Quá quắt, đã ghen còn lí lắc dấu đồ người ta.
 _Ai thèm ghen với anh, có điều không thích anh bay bướm.
 _Anh lịch sự chứ bay bướm bao giờ?
 _Chối nữa?
 Đăng rùn vai:
 _Việc gì anh phải chối, anh chìu đàn bà thế thôi. Đàn ông không biết chìu đàn bà không phải là đàn ông.
 _À nhớ nhé. Như vậy anh chìu em là vì lịch sự chớ không phải vì yêu.
 Đăng nhăn mặt:
 _Đàn bà con gái lắm chuyện thật, nói thế nào cũng bẽ cong được hết.
 Tôi leo lên xe sau cùng. Tuyết ngồi co người lại để dấu thân hình đẹp. Đăng nháy mắt nhìn tôi như trách nhẹ. Phương thì thào:
 _Chị chụp được hai kiểu sexy nhất của Tuyết rồi nhé. Cám ơn anh chàng nào dấu áo Tuyết đời đời.
 Tôi kín đáo cười:
 _Đẹp không?
 _Ác liệt.
 _Chị chụp khi nào mau vậy?
 _Khi Tuyết vừa bước ra.
 _Ly kỳ nhỉ, bắt đầu sợ mấy ông bà nhà báo rồi.
 Phương cười tủm tỉm:
 _Thế nào cũng có ngày chị chụp hình em với Đăng hôn nhau trên đồi đăng báo chơi. Anh chàng Đăng gàn lắm đấy nhé, ba em tán được chàng đóng phim thì lạ thật.
 Tôi dẫy nẫy:
 _Thôi cho em xin hai chữ bình an.
 Phương kể:
 _Anh chàng có một người yêu, một ca sĩ nổi tiếng. Nhờ chàng cô ta được đời biết đến. Họ yêu nhau lắm, nhưng anh chàng không bao giờ tính chuyện cưới vợ nên nàng đành phải lấy người khác.
 Tôi tò mò:
 _Chị có biết tại sao Đăng không chịu cưới vợ không?
 Phương ngửa mặt:
 _Chuyện thường tình mà em. Đàn ông bây giờ chỉ yêu thôi, nhát cưới vợ lắm, cưới vợ khổ thân và tàn cả đời. Anh chàng nào điên mới cưới vợ thời buổi này.
 Tôi nhíu mày:
 _Em vẫn thấy người ta cưới nhau rầm rầm đó thôi.
 _Thì đời vẫn có người điên.
 _Nói như chị, con gái làm sao có chồng?
 Phương ưởn ngực:
 _Chị đã hơn ba mươi tuổi đã có chồng đâu?
 _Em phục chị rồi đó. Tài nhỉ? Ba me chị không mắng à?
 _Chỉ còn mỗi mẹ thôi, chị phải đi làm nuôi mẹ chứ.
 _Lấy chồng rồi người ta nuôi mẹ cho mình luôn.
 Phương cười dài:
 _Thôi cô ơi, ở đó chờ chồng nuôi mẹ mình, nó đuổi ra khỏi nhà thì có. Thằng con rể nào cũng nhói cái ruột khi phải biếu mẹ vợ vài ngàn ăn quà hết. Mẹ vợ tuyệt nhất là mẹ vợ cho con rể cái nhà, cái xe và rút đi một chổ cho nó yêu vợ.
 Tôi ngồi im nghĩ đến Hoàng và Đăng. Đời không có đàn ông không còn là đời, nhưng có họ cũng muôn ngàn cay đắng. Con đường đi trong vòm lá xanh, con suối chảy dưới kia và rừng thông cao vi vu bên này. Rừng trùng điệp hút sâu như lòng người,núi cao vời xa cách như tình yêu. Con đường không bao giờ thẳng tắp như tình yêu, có bao giờ thôi hết gian nan.Bắt đầu yêu là bắt đầu liều lĩnh. Yêu thầy của mình, hơn nữa, chồng của cô giáo, là can đảm cùng mình. Yêu một anh chàng bay trên vạn mối tình, lướt qua ngàn người đẹp như Đăng, thờ chủ nghĩa độc thân như Đăng còn liều hơn nữa.Con gái lại khác, bắt đầu yêu là nghĩ đến đám cưới,nghĩ đến một người chồng cho mình yêu cả một đời, cho mình nương thân đến già. Đàn bà thiếu đức tin nên không dám phiêu lưu hết đời. Đàn ông ăn chơi từ năm hai mươi tuổi đến bốn mươi, lấy vợ vẫn còn vừa. Đàn bà ăn chơi hai mươi năm là tàn sắc, phai hương. Đàn bà bốn mươi tuổi chưa chồng ôm mắt mà khóc không ai thương, diện mini ra phố không ai nhìn.
 Nhưng lấy chồng rồi vẫn không yên, đẻ một đứa chồng còn nhìn, hai đứa chồng còn thương, ba đứa thương hại, bốn đứa xót xa, và năm đứa chàng nhìn người khác. Mình hết tự tin, hết kiêu hãnh, mình hiền như bụt để giữ chồng. Mình sợ chồng như thần như thánh cũng hoài công, chàng vẫn đắm đuối nhìn theo bóng hình khác.
 Đăng quay lại mỉm cười, tôi không cười nổi vì tôi đang nghĩ nhảm, đang thương thân phận đàn bà .Trở về khách sạn, tôi giao xắc cho Đăng rồi quay lưng bỏ vào phòng.
 _Của nợ đó anh tính sao mặc anh.
 Đăng cằn nhằn:
 _Tự nhiên dấu áo người ta giờ hành hạ tôi.
 Tôi háy:
 _Thích thí mồ đi còn làm bộ.
 Tôi chạy biến không để Đăng kịp giử hai tay tôi.Đăng huýt sáo gỏ đều gót giày,chàng trở xuống từng bước trên đồi cỏ.Tôi đứng nhìn Đăng bên trong khung cửa sổ rũ màn trắng đục.Chắc anh chàng lại viết nhạc, đời anh chàng thú vị thật,có đam mê để sống,có ngất ngây để dìm tình yêu.Tôi chẳng mê cái gì.Viết văn chẳng biết viết,chơi nhạc không hay, vẽ củng mù tịt.Nên chỉ biết mê đàn ông,nhìn cái đẹp của đôi mắt họ,sóng mũi họ,vầng trán và tóc bay như nhìn ngắm nghệ thuật.Chẳng lẽ tôi yêu mê đàn bà, tôi không bất thường đến độ đó.Tôi phục những người đàn bà dững dưng trước đàn ông,một siêu việt rồi,họ khác người thường, họ thánh hay họ điên cũng vậy.
 Nhìn Đăng đi trên cỏ xanh,một mình tay để trong túi,điếu thuốc nghiêng trên môi,tôi thấy bãi cỏ đẹp hơn, buổi chiều thơ mộng hơn.Chẳng người đàn bà nào thật tâm khen người đàn bà khác đẹp,say mê vẻ đẹp của người đàn bà nào khác mình,chỉ có đàn ông say sưa và ngất ngây.Tôi thấy Đăng trong buổi chiều tàn đẹp,tôi nhớ Hoàng đôi mắt ngất ngây trong rừng cao su êm đềm bóng mát.Đời tôi ngần ấy cảm xúc thế cũng đủ rồi.
 Nhìn Đăng tôi vẫn thấy nhớ Hoàng.Tôi xót xa hiểu rằng tình yêu thật nhất đã dành cho Hoàng,người đàn ông có vợ,bởi lúc ngồi bên chàng tôi không nhớ ai.Chiều hôm nay anh đang làm gì?Lang thang một mình, trầm ngâm một mình,hay với vợ con?Tôi muốn quên chàng để trọn tình với Đăng,nhưng càng cố quên, tôi càng xót xa hiểu rằng chẳng bao giờ tôi quên được chàng.
 Hai người nữa bước xuống đồi cỏ là Lãm Thuý và bố.Áo dài Thuý bay vờn hai chân bố,hình ảnh mẹ tôi chỉ còn là kỷ niệm.Tôi thở dài khép cánh cửa sổ.Hoàng giờ cũng thành kỷ niệm xa xôi.Tôi muốn đi tìm chàng, ngại ngần rồi thôi.Ích gì không, còn vợ con chàng,họ cho tôi yên không?Tôi đủ can đãm đoạt chồng con người không?Chắc gì chàng yêu tôi như yêu vợ con chàng?Buổi sáng còn đục hơi sương, chàng đã nhẫn tâm để tôi về một mình, để trở vào mà hầu vợ hầu con đó thôi.
 Mặt tôi buồn như tê đi.Tôi nằm rưng rưng nước mắt trên giường,dưới hai ba lớp chăn.Bửa cơm chiều vắng Đăng tôi cũng không còn buồn ,lòng dạ tôi giờ lặng, giờ chìm vì nghĩ đến Hoàng lạnh lùng hờ hững đuổi tôi về buổi sáng hôm ấy.
 Buổi tối tôi trằn trọc không yên.Ngọn đèn vàng trong phòng Đăng bật lên rồi ,hình như Đăng xuống phố về rồi.Rồi ngọn đèn khác mờ hơn sau lớp voile mỏng lung linh toả ra từ vuông cửa.Tôi nghe như tiếng chân ai thật nhẹ như gót mèo lần từng bước lên cầu thang.Bố và Lãm Thuý chưa về,hình như đi thăm một người bạn.Ai lên đây giờ này?Tôi cẩn thận gài chặt chốt cửa,rồi đứng nép người nhìn ra khe cửa.Ánh Tuyết!Ánh Tuyết lên đây làm gì?Tìm tôi hay tìm Đăng?Tuyết mặc áo ngủ thật mỏng,hình như nàng không biết sợ lạnh,da thịt nàng dư thừa cho mọi khăn áo.Sinh lực làm nóng người nàng lên chăng?
 Tuyết rón rén bước đến cửa phòng Đăng,đưa mắt nhìn quanh rồi đẩy nhẹ cửa.Ngực tôi ran lên,mắt tôi tròn xoe và hai tay tôi run.Ghen tức ư?Hơn thế nữa.Một thoáng khinh khi,một thoáng buồn.Thương nhau như tôi với Đăng vậy mà chưa bao giờ tôi dám nghĩ chuyện lẻn vào phòng Đăng.Giửa chàng và Tuyết chắc chắn thân mật hơn,để Tuyết phong phanh mặc áo ngủ bò lên với chàng.Tôi bỏ vào giường nằm thở dốc cho đỡ giận.Tôi không ngủ được, cũng không bình tĩnh nổi nữa.Tưởng tượng bây giờ Đăng miệt mài với Tuyết,lòng tôi buồn như chết.Đóng phim không đẹp như tôi nghĩ,không đầy những vinh quang,không đầy những mộng đẹp.Đăng cao cả là thế, tâm hồn Đăng tôi tưởng không bao giờ đục mờ.Đôi môi để hát những bản tình khúc đẹp,đôi mắt để nhìn những buổi chiều đẹp.Đăng là nghệ sĩ, nghệ sĩ không thể tầm thường.Tại sao Tuyết mặc áo ngủ mò lên với Đăng?Chẳng lẽ Đăng hẹn Tuyết lên để mặc đền nàng những thứ tôi dấu?Cơn giận sôi lên rồi, tôi tung chăn tìm dép rồi rón rén từng bước nhẹ như vuốt mèo, tôi tiến dần đến phòng Đăng,nhẹ nhàng vén rèm cửa nhìn vào.Ngọn đèn ngủ mờ,Đăng nằm dài trên giường với Tuyết ngồi một bên.Thôi hết rồi. Im lặng Đăng không nói,chỉ thấy Tuyết hát nho nhỏ một mình.Hình như Tuyết cố tình đánh thức Đăng dậy.Tôi nghe Tuyết lẩm bẩm:
 _Lạ thật!Anh chàng say như chết.
 Dáng ngồi hớ hênh của Tuyết làm tôi đỏ mặt.Tuyết lay Đăng, mặc, chàng vẫn nhắm nghiền hai mắt.Tuyết lầu bầu:
 _Kỳ cục, có bao giờ anh chàng uống rượu mạnh đâu nhỉ?
 Tuyết đứng lên, lấy khăn ướt lau mặt cho Đăng.Ở bên ngoài mặt tôi cau lại,má tôi nóng bừng.
 _Cưng ơi, dậy với em đi cưng.
 Trời lạnh và nước giá, Đăng ậm ừ cựa mình.Tuyết nói như reo:
 _Anh, anh hết say rồi chứ.
 Đăng nhỏm dậy:
 _Tuyết, sao Tuyết vào đây?
 Tuyết nũng nịu:
 _Bộ anh không bằng lòng?
 Đăng để nhẹ tay Tuyết xuống, uể oải ngồi lên:
 _Có chuyện gì không?
 _Em thích lên ngủ với anh.
 Đăng lắc đầu:
 _Phòng anh có mổi cái giường, hơn nữa không lợi cho Tuyết đâu.
 Tuyết phụng phịu:
 _Anh gàn vừa vừa chứ,bộ chê?
 Đăng nhìn Tuyết ưởn ngực ra,hai mắt chàng chớp nhẹ,nhìn xuống hai cặp đùi dài săn chắc của Tuyết dưới ánh đèn mờ. Nếu chàng từ chối,chàng là thánh.Tôi hồi hộp đợi , Đăng ngửa mặt cười:
 _À,chắc Thu nói em lên đây đòi của nợ đó phải không?
 Tuyết ngơ ngác:
 _Không, cái gì là của nợ anh?
 Đăng bước lại tủ đưa gói quần áo cho Tuyết:
 _Tuyết nên thay áo đi, nhỡ ai biết Tuyết mặc áo ngủ vào đây phiền lắm.
 Tuyết đỡ gói giấy cười thật đẹp:
 _Trời ơi, sao anh không nói em.Té anh dấu những thứ này.Anh quá trời quá đất nhe.
 Tuyết vòng tay ôm cổ Đăng nũng nịu:
 _Anh ác ghê, cần gì phải dấu, em cũng cho hết cơ mà.
 Đăng nhẹ nhàng gở tay Tuyết:
 _Tuyết vào trong kia thay áo đi rồi ra nói chuyện.
 Tuyết lắc đầu:
 _Thôi không cần.
 Đăng bật diêm mồi một điếu thuốc:
 _Tuyết cần nói với anh chuyện gì nào?
 Tuyết ởm ờ:
 _Anh hết say chưa?
 _Hôm nay anh buồn nên uống chút,không sao,anh tỉnh rồi.
 Tuyết đứng trước mặt Đăng:
 _Anh đi tu đấy à?Hay là anh tu dòng của mấy ông cha đó?Có lần Tuyết gặp một ông tài xế taxi thật dễ thương,cuối cùng Tuyết khám phá ra ông là linh mục.
 Đăng bật cười:
 _Anh không tu, nhưng anh..
 Tuyết cười:
 _Anh giúp em một chuyện thôi,em sẽ đền ơn anh.
 _Chuyện gì?
 _Sau phim này, đạo diễn Đào Duy sẽ quay phim nữa phải không?
 Đăng gật đầu,Tuyết sa vào người chàng:
 _Anh sẽ giử một vai chính?
 Đăng lại gật đầu:
 _Hình như thế.
 _Hình như gì nữa, ông khoái anh lắm nhé,anh giúp em nghe anh Đăng.
 Đăng cười:
 _Giúp em cái gì?
 _Ông nghe anh lắm, anh phải làm sao cho em đóng vai chính cạnh anh cơ,đóng vai phụ hoài chả nổi gì hết,chán mớ đời đi anh ạ.Anh nói với ông em diễn xuất hay,đóng vai trò một cách dễ và chỉ bằng lòng đóng cuốn phim thứ hai nếu được đóng chung với em.
 Đăng vẫn mỉm cười:
 _Thì ra em thích nổi tiếng.
 _Ừ, nổi tiếng rồi em sẽ kiếm tiền nuôi anh,em sẽ yêu anh suốt đời, em sẽ....
 Đăng khoanh tay cười:
 _Tuyết ngoan quá,nhưng rất tiếc anh không phải là đạo diễn,chọn diễn viên là việc của ông ấy.
 Tuyết nũng nịu:
 _Thôi đi,anh nói gì ông cũng nghe hết, chìu em đi mà, rồi em thương, muốn gì em cũng chìu hết.Anh chỉ cần khen em diễn xuất sắc và đòi ông cho em đóng vai chính cạnh anh.Thú thật em đóng mấy phim rồi,nhưng lần đầu tiên em đóng chung với một người tuyệt như anh.Anh gắng giúp em đi.
 Đăng cười:
 _Em đã từng đóng phim rồi thì cần gì phải dùng tắc tích đó nữa, nếu cần người ta mời em chứ.
 Tuyết lắc đầu,nàng đẩy sát người vào Đăng , bộ ngực tròn khiêu khích, đau mắt tôi,ngời mắt Đăng.Hai tay nàng vòng lấy cổ Đăng, giọng nàng nhão ra:
 _Nhưng toàn vai phụ không à, em thích đóng vai chính cơ.
 Đăng đứng nhích ra, gỡ tay Tuyết xuống:
 _Anh sẽ nói với đạo diễn, được hay không tuỳ ông ấy.
 Tuyết bước tới như con mèo rình mồi,nàng ngã người xuống đùi Đăng,chung một chiếc ghế rộng với chàng.Má tôi nóng bừng lên, tôi muốn bỏ vào phòng,ngủ cho yên.Rình mò người còn mệt hơn kẻ đang tống tình nhau.Tim tôi đập mạnh ,tay tôi run.Đăng sắp bại trận rồi.Nã Phá Luân bách chiến bách thắng còn thua một đôi mắt Joséphine huống chi là chàng.Tôi muốn gỏ cửa cứu chàng,cứu chàng hay cứu tôi?
 Chiếc giường phủ khăn vàng ấm dưới ngọn đèn mờ, tại sao Đăng không bật đèn sáng lên?Tại sao?Tại sao Đăng không đuổi Tuyết ra khỏi phòng?Tuyết thì thào tiếng được tiếng mất:
 _Em yêu anh...
 Đăng cúi xuống ngực Tuyết,áo ngủ voile mờ,đèn vàng cũng mờ.Chân tôi khuỵ xuống, tay tôi chặn ngực:
 _Tuyết ghê lắm nhé.
 _Tại em yêu anh.
 _Em thích đóng chung với anh thật?
 _Thích mê đi. Gần anh em muốn tất cả là sự thật.Suối lạnh ghê anh nhỉ,anh nhớ lúc em đuổi bắt anh dưới suối không?
 Giọng Đăng đục:
 _Nhớ.
 Tôi muốn ngửa cổ ho một tiếng,tôi muốn có đôi guốc hippy nặng gõ mạnh nền nhà.Nhưng tôi vẫn tò mò, lòng ghen chưa mạnh bằng cơn tò mò.Tôi cố ghé sát tai vào tấm màn che cửa sổ,vẫn không nghe nổi những lời thì thầm của họ.Càng lúc giọng Đăng càng khẽ đi, càng lúc giọng Tuyết càng đa tình.Tuyết ởm ờ đứng lên, chạy quanh phòng,cười khúc khích trong cổ, Đăng mê mải nhìn theo.Vẩn ngồi một chổ để nhìn,không lẽ Đăng tu thật?
 Tuyết vờ mệt, thở từng cơn rồi lăn ra giường,duỗi dài hai chân.Áo ngủ tốc cao.Tôi tin rằng phen này Đăng thua,hơi thở tôi đứt quảng, chân tay tôi cuống cuồng.Làm sao bây giờ, tôi có quyền đẩy cửa vào đánh ghen không?Đăng có phải là chồng của tôi đâu?Nhưng tôi không thể bỏ đi được nữa rồi,không thể đi ngủ khi Tuyết còn nghịch ngợm trong phòng Đăng,khi Đăng chưa đủ can đãm đuổi Tuyết ra khỏi phòng.Cơn giận nổ lùng bùng trong tai tôi.Anh tồi lắm, anh cũng tầm thường như mọi người.Không tôi thiên vị rồi.Chàng không tồi,chàng bình thường vì chàng là đàn ông.Đàn ông bình thường không thể đuổi một người đàn bà tự hiến thân vào phòng ngủ của mình bao giờ?Nếu Đăng có đi tu thật đi nữa,Đăng cũng bại trong hoàn cảnh này cơ mà.Mình phải cứu Đăng, rõ ràng Đăng không yêu Tuyết.Nhưng bằng cách nào?Nhở Đăng làm mặt lạnh lùng với mình thì sao?
 Đăng từ từ đứng lên và thật bất ngờ Đăng đến bàn viết rót đầy một ly nước dốc vào miệng rồi dơ tay bật đèn.Tôi vội lùi thấp đầu xuống,sợ Đăng nhìn thấy bóng tôi sau tấm màn cửa.Tuyết vùng vằng:
 _Anh điên hả?
 Đăng dịu dàng:
 _Tuyết cần nằm nghĩ cứ nằm,anh đi công chuyện một chút.
 Tuyết cười nhạt:
 _Anh nhất định không chìu em?
 Đăng vẫn mỉm cười:
 _Chờ bao giờ làm đạo diễn anh sẽ làm riêng một phim cho em.
 Tuyết hừ:
 _Đồ lại cái.
 Đăng quắc mắt,ngoài này tôi mỉm cười nhớ lần cũng rủa Đăng câu đó.
 _Em dám hổn với anh?
 _Thế sao? Sao anh không...?
 Đăng tàn nhẫn:
 _Làm tình với cô hả?Tôi không muốn làm con chốt cho ai hết.Tôi thích những người đàn bà tôi phải khổ công chinh phục kia,như tôi đã ghét những bài ca nhảm nhí dễ dãi.
 _Nếu anh không chìu ý tôi, tôi sẽ hô to lên anh bức hiếp tôi,anh dấu áo quần tôi,ép tôi lên phòng anh lấy lại.Tên tuổi anh sẽ bị chôn xuống bùn,cả nước sẽ biết nhạc sĩ Vũ Đăng dấu đồ lót của đàn bà,với mưu toan cưỡng bức.Cả nước sẽ biết anh là thằng khùng.
 Đăng khoanh tay:
 _Thách Tuyết đó,tự nhiên Tuyết xăm xăm vào phòng tôi, để tôi cưởng bức,lạ nhỉ?Tuyết la lên đi.
 Tuyết tung gói áo tôi dấu:
 _Còn cái này, tên lại cái nào dấu của tao?
 Đăng cười nhạt:
 _Cầm lấy và đi về đi cô bé,kẻo tôi nổi giận bây giờ, và tôi sẽ chứng tỏ với Tuyết tôi là đàn ông.
 Chàng tiến tới ôm chặt lấy Tuyết,tôi níu lấy tấm màn cửa vì xúc động.Không ngờ mới chen chân vào nghề tôi đã chứng kiến cảnh này.Ba bước thôi, tôi tiến đến cánh cửa màu nâu gõ ba tiếng.Tôi không thể chịu đựng hơn thế nữa.
 Đăng hiện ra không nói một lời.Tôi đưa mắt nhìn Tuyết:
 _Chuyện gì vậy anh?Em định hỏi mượn anh quyển sách,khó ngủ quá.
 Tuyết ôm gói áo nguây nguẩy bỏ đi.Tôi nhìn Đăng nước mắt chảy ra:
 _Anh.
 Đăng cười buồn:
 _Tại anh say, anh buồn nên uống hơi nhiều.
 _Sao anh buồn?
 _Em, em làm anh buồn.
 Tôi ngơ ngác:
 _Buồn em?
 Đăng gật đầu:
 _Em không ghen?
 Tôi gật đầu:
 _Ghen chứ.Ghen nên em mới gỏ cửa khi anh ôm Tuyết.
 _Em không yêu anh, rõ ràng em không yêu anh.Biết anh ôm Tuyết em vẫn tỉnh như không .
 Tôi mỉm cười:
 _Tại em thấy từ đầu.
 Đăng kinh ngạc:
 _Em thấy từ đầu?Anh tưởng em ngủ rồi chứ.
 _Tưởng em ngủ nên anh mới để đèn ngủ tiếp chuyện đặc biệt với người ta chứ gì?
 Đăng nhăn nhó:
 _Em lầm rồi, anh tầm thường thật, nhưng với em kìa.Còn Tuyết anh coi như mọi người đàn bà đáng thương khác.
 _Đáng thương?Đẹp thế còn đáng thương nổi gì?
 _Anh gặp nhiều cảnh như vậy rồi.
 _Nghĩa là sao?
 _Họ đáng thương chứ,họ cần tiền, cần danh vọng,bằng moị cách họ phải có tiền.Đó cũng là một cách tiến thân của người đẹp,có gì lạ đâu?Đàn ông cũng vậy.
 _Em tởm.
 _Tại em may mắn hơn họ,đừng khó tính em ạ.Sau này đời sẽ dạy em biết tha thứ.Ví dụ em không có một người cha nuôi như đạo diễn Đào Duy,nếu em không lớn lên trong một gia đình no đủ như gia đình em,em làm cách nào để sống đây?
 _Em đi học cho giỏi rồi đi dạy.
 _Ai cho em học nếu em nghèo và dễ gì học thành cô giáo được.
 _Nghĩa là anh vẫn thương cô Tuyết của anh?
 _Thương chứ.
 _Xì thương.Thương nên ôm người ta trong phòng.
 _Anh thích em ghen dữ dội hơn nữa kìa.
 Tôi vẫn đứng bên ngoài phòng Đăng.
 _Xin lổi đã phá đám anh.Anh đi tìm nàng mà xin lổi đi, em đi về ngủ.
 Đăng gọi giật giọng:
 _Thu,lại anh bảo.
 _Bảo gì nữa, anh bênh người ta chằm chặp mà.
 Đăng tiến đến gần đặt tay trên vai tôi:
 _Em có tin là anh yêu em không?Nhờ em mà anh tự thắng anh một trận hiển hách.
 _Còn khi chưa có em thì đã từng thua?
 Đăng gật gù:
 _Anh là đàn ông.
 Tôi run khi Đăng ghé hôn má tôi.
 _Đi ngủ đi cưng, thức khuya đau mất đấy.
 Tôi lẳng lơ:
 _Dám vào phòng em như Tuyết không?
 Đăng nghiêm mặt:
 _Này, coi chừng nhiểm trùng của Tuyết nghe không?Anh thắng Tuyết đã khó rồi, thắng em không nổi đâu.Xin thua từ đầu.
 Tôi nhí nhảnh:
 _Vào đàn cho em nghe đi.
 _Thôi cho tôi xin, vào ngủ đi cưng.Anh còn say đấy,không sợ anh à?
 Tôi tha thiết:
 _Em tin anh rồi .
 _Nghĩa là sao?
 _Từ đêm nay em chỉ yêu mình anh.
 Đăng bẹo má tôi:
 _Vào ngủ đi,có lẽ phải cấm em đi đóng phim mới được.
 Tôi khép cửa lên giường, cắn môi thương Đăng.Đành là tôi còn yêu Hoàng, nhưng rõ ràng là Đăng yêu tôi,quí tôi hơn Hoàng.Đăng giử gìn cho tôi từng chút một,nụ hôn trên môi chàng cũng dè dặt.Tôi rủ Đăng vào phòng riêng,nếu Đăng theo vào thật, có lẽ tôi sẽ thích thú thật đấy,nhưng tôi sẽ bớt kính trọng Đăng,một thoáng khinh khi thôi đủ cho tình yêu vốn đã mong manh vô cùng bay đi tan tác trong cơn gió say.
 Sao tôi không ghen với Tuyết nhỉ?Nàng chẳng được chàng ôm trong vòng tay đó sao?Tôi tức tối nên đã liều lĩnh gõ cửa.Nếu tôi không gỏ cửa liệu Đăng có thoát nổi chết chìm trên thân xác ấy ngùn ngụt như hoả diệm sơn bốc lửa không?
 Tình yêu vừa ngọt ngào vừa chua chát đắng cay.Vừa thiêng liêng vừa đê hèn.Tôi không đủ trầm tỉnh trở vào phòng, mặc Đăng làm đàn ông với một người đàn bà rất đổi đàn bà như Tuyết.Tôi cũng không đủ bản lảnh để cứ đứng đó xem họ đi đến giai đoạn cuối cùng trong nhau.Không tôi yếu đuối lắm, tôi sợ mất Đăng và tôi sợ chính tôi nữa.Chắc gì tôi không ngất đi vì ghen vì tức?Thôi cứ để tình yêu, ân ái,đằm thắm hay dục tình cuồng loạn trong một góc trí tưởng, tôi chưa đủ can đãm đối mặt với chúng,tôi chưa được làm đàn bà nên tôi sợ hãi lẫn trong tò mò.
 Tưởng ghét Đăng hơn nhưng lại yêu Đăng hơn. Tôi chào thua khuôn mặt kỳ bí của tình yêu rồi. Gương mặt Đăng chìm trong đôi mắt Hoàng, tôi muốn gợi lại hình ảnh Hoàng, chợt buồn bao lâu nay mình không giử của chàng được nửa tấm hình như đã không giử nổi chồng của cô Hà nửa ngày hạnh phúc.Mãi mãi vợ chồng họ vẫn đời đời ràng buộc lấy nhau,từ con cái đến thân xác, tiền bạc
 


Lệ Hằng
(còn tiếp)



Dệt tầm gai - Thơ Vy Thuỳ Linh, nhạc: Ngọc Đại. Trần Thu Hà ca


______________________________________________________




M
ời đọc Quảng cáo



Mua Bán Nhà




blank


Nha Khoa

 


blank