DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,402,819

VN: - Xã Hội đảo điên - Những thân phận nghèo hèn - Con hủi - Ăn thịt gia súc chết

Friday, January 14, 201112:00 AM(View: 23678)
VN: - Xã Hội đảo điên - Những thân phận nghèo hèn - Con hủi - Ăn thịt gia súc chết

Những thân phận nghèo hèn


con_2-content


Trong căn nhà vách lá có hành lang là cái sàn gỗ được rào kín ba phía, quay mặt ra kinh Đòn Giông, một cô gái đang ngồi nhìn lũ em trò chuyện bằng ánh mắt trìu mến. Đó là chị ba của những đứa em "củ khoai", năm nay 23 tuổi.

Cô năm 18 tuổi thu mình một góc gần cánh cửa. Cô không tự ngồi được, lăn thân hình của đứa trẻ lên 2 vào sâu trong góc. Thằng sáu năm nay 16 tuổi thì thu lu gần hàng rào, cựa quậy cánh tay hình chữ U và đôi chân dẹp hình lưỡi liềm nằm nghe chăm chú. Có khách đến nhà, chị ba với thằng út lê bằng đôi tay ra tiếp chuyện. Hôm nay, cha mẹ đi gặt ở xóm bên, có lẽ mặt trời đứng bóng mới về.

Quả thật, mặt trời đứng bóng thì chồng anh Bưởi, chị Diễn mới mệt mỏi trở về. Vừa tới nhà lại nghe nói có người xóm trên đến nhắc nợ. Trong số nợ mà anh chị thiếu từ lúc bế bồng bốn đứa con bỏ xứ ra đi, mười phần đã trả được tám vì bỏ xứ đi mưu sinh, lâu lâu gia đình anh mới trở lại quê sinh sống. Hiện cả gia đình tá túc trên một khoảnh đất bên bờ sông, phía sau căn nhà tình thương của mẹ chị Diễn ở ấp Thạnh Lợi, xã Mong Thọ A, huyện Châu Thành, Kiên Giang.

Anh Phạm Văn Bưởi 47 tuổi, chị Nguyễn Thị Ngọc Diễn nhỏ hơn anh 5 tuổi. Hai mươi sáu năm từ khi về sống với nhau họ đã có 6 mặt con. Trong sáu lần mang nặng đẻ đau ấy, chỉ có hai lần chị Diễn có được niềm vui thấy con tròn vẹn hình hài. Bốn lần còn lại lần nào chị cũng đau hơn cái đau cắt thịt, nặng hơn mang con chín tháng mười ngày vì các con bị dị tật.

Năm 1985, lúc có thai đứa con thứ hai vợ chồng anh Bưởi ở nhờ nhà của một người quen gần chợ Mong Thọ. Hàng ngày anh chèo xuồng đi mua khoai để chị ngồi bán. Khi chị sinh con, nhiều người hiếu kỳ đã vây kín trạm xá xã. Đứa bé “đầu mềm như bọc nước, chân cuốn cong lên rốn”, được cha mẹ đặt tên Phạm Thị Bé Ba.

Khi chào đời, bé Ba vật vã. Nhiều lần thấy con khóc, cha mẹ em cũng rơi nước mắt theo con. Ban đầu anh chị còn hy vọng cứu vãn được tình trạng tật nguyền của bé, nên ai bày cho cách nào, anh chị cũng làm theo. Từ kẹp nẹp tre để uốn xương, hơ lửa, đắp thuốc… nhưng vô vọng. Đôi vợ chồng trẻ đã đau đớn chấp nhận sự thật là con gái của mình không thể có được đôi chân bình thường. Từ đó đến nay đã hai mươi ba năm, đôi chân của bé Ba không hề phát triển. Nó dính vào cơ thể em như hai khối thịt, xương thừa. Mọi di chuyển chỉ nhờ vào đôi tay yếu ớt giúp em lê thân thể gầy guộc một cách khó khăn.

Những đứa em kế bé Ba (trừ Phạm Văn Danh được sinh ra bình thường), ba đứa tiếp đó cũng chào đời trong tình trạng cơ thể giống như chị. Khi sinh ra đứa con kế Danh tên Phạm Thị Bích (1990) cũng dị tật tay chân cuốn cong, có người thấy tội đôi vợ chồng nghèo, đã khuyên nên gởi Bích ở một trung tâm từ thiện để nhẹ gánh. Anh Bưởi lắc đầu “mình sinh ra nó, nuôi nó còn sợ khó thì người khác không máu mủ gì làm sao chăm sóc được tận tình”. Sau đứa con thứ tư, chị đi kế hoạch hóa gia đình nhưng không được do sức khỏe yếu. Hậu quả là hai năm sau, chị Diễn lại sanh tiếp đứa con thứ năm, đặt tên là Phạm Chí Công.

Khi biết đứa con tiếp theo của mình tay chân cũng co quắp lại sát người, chị đã bật khóc. Khóc vì thương con vừa thấy mình có lỗi với những đứa trẻ mang hình hài khốn khổ mà chị đã tạo ra. Công là người ốm yếu nhất trong số bốn chị em tật nguyền. Đôi chân em không có đốt, chỉ là hai mảnh xương dẹp uốn cong về phía sau. Trong khi tay của em lại “thừa” đốt, quẹo thành hình chữ U kéo vào sát cơ thể nên không tự di chuyển được.

Mười lăm tuổi nhưng thân hình Công chẳng khác nào đứa bé còn trong nôi. Chị Diễn nói cơ thể Công bây giờ không lớn hơn gấp đôi lúc mới được sinh ra. Trước, tay chân của nó không đến nỗi như bây giờ. Nhiều lần chị đi làm bỏ con ở nhà, mấy đứa trẻ hàng xóm qua chơi vô tình chạy giẫm vào cơ thể nhỏ bé nằm lăn lóc dưới đất.

Sau những lần như thế, Công đau khóc cả tháng. Tay em không dám đưa ra xa người. Thời gian sau, đôi tay vốn cong rút càng cong rút thêm. Đến bây giờ, hễ khi nhà có đông người thì Bích và Công lại nép vào vách, nơi người ta ít đi lại để phòng người khác vô tình vấp chân. Tuy đã “cố thủ” như vậy, nhưng thỉnh thoảng hai chị em lại là nạn nhân của sự vô ý.

con1-content

Chị Diễn nói sau khi sinh đứa con dị tật thứ ba, vợ chồng chị đã dặn nhau là không có thêm con nữa nhưng sau đó không “nhịn” được nên lại có thai. Lúc mang thai chị Diễn thầm vái trời và chờ hy vọng cho đến ngày bé Hoài Thương chào đời.

Đó cũng là lúc khó khăn nhất của vợ chồng anh Bưởi bởi bốn đứa con tật nguyền thường xuyên bị bệnh. Đồng lúa đã hết mùa gặt mướn, vợ chồng anh đi giăng câu, thả lưới cũng không có cá đủ để ăn, nói gì đến bán. Anh chị cũng đã mang cầm cố 13 công ruộng cho người xóm ngoài để lấy tiền thang thuốc cho con.

Năm 2001, gia đình anh dồn lên chiếc ghe cũ đi rong ruổi khắp nơi làm mướn. Thương con cháu, mẹ của chị Diễn cũng xuống ghe theo con để đi khắp nơi, làm đủ nghề, đến lúc chiếc ghe cũ trở nên mục nát. Vì vậy “gia đình củ khoai” mới xin đậu lại dưới bến của vợ chồng ông lão ở gần công trình khai thác đá núi Trầu tận xã Hòa Điền, huyện Kiên Lương (Kiên Giang). Hàng ngày, anh chị đi làm phu đá, tối lại đi lượm đá vụn bán. Số tiền kiếm được ngoài lo ăn uống, thuốc thang cho con, số còn lại anh chị dành dụm gởi về quê trả nợ.

Hoàn cảnh của vợ chồng anh phu đá mới tới đã làm động lòng người dân núi Trầu. Nhiều người góp tiền mua tấm lợp, dựng cho anh chị căn nhà gần chân núi. Trong lúc đó hàng ngày có một cô bé học lớp 8 đã âm thầm đến dạy chữ cho bốn chị em tật nguyền. Được một tháng, “lớp học” phải ngưng giữa chừng do “cô giáo” vào năm học mới nhưng cũng vừa đủ cho cả bốn chị em biết bập bẹ đánh vần.

Những ngày dạy của “cô giáo” bất ngờ ấy đã gieo vào tâm hồn Hoài Thương ước muốn được đến trường.

Chiều con, vợ chồng anh Bưởi đến trường tiểu học Hòa Điền ở gần đó xin cho gởi con ngồi “ké” lớp học và được nhà trường nhận lời. Anh về đóng cho con cái ghế hai tấc. Phải kê thêm cái ghế Hoài Thương mới ngồi với tới bàn viết. Được một tháng, nhà trường mời anh chị đến yêu cầu cho bé vào học chính thức vì tuy học “ké” nhưng Hoài Thương còn tỏ ra trội hơn số học sinh chính thức. Trong năm học đầu tiên, Thương đạt loại giỏi và xếp hạng tư trong lớp. Lên lớp hai, lớp ba, em vẫn duy trì vị trí trong top đứng đầu lớp.

Thế nhưng, lúc này nhu cầu đá vôi bị chựng lại, nhiều lò hầm đá đóng cửa nên vợ chồng anh Bưởi thất nghiệp. Người dân ở đây thương tình, nơi nào có việc làm là họ réo ngay vợ chồng anh đến làm, vừa đào đất, phụ hồ… nhưng việc làm cũng không được ổn định như trước nên càng vất vả hơn trong hành trình tìm gạo nuôi bốn “củ khoai”.


BVN-TH

Những "con hủi" gặm nhấm thân người

Làng hủi nằm cách ly với khu vực dân cư thuộc Làng Tô, xã Cẩm Bình, huyện Cẩm Thủy, Thanh Hóa nằm tựa lưng vào dãy núi Lang Trắng và chân núi Cột Cờ. Tuy đã qua được nỗi ám ảnh bị "mẹ hủi" gặm nhấm, bị người đời kỳ thị, nhưng đời sống của các bệnh nhân nơi đây vẫn còn nhọc nhằn lắm.


Những ngày ngâm tay trong nước sôi "trốn" hủi


Cụ Đỗ Văn Huấn 87 tuổi, người ở huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa, "định cư" ở làng này từ những năm 1970. 30 năm nay, những con hủi đã gặm nhấm hết một bên chân phải cụ. Còn chân trái cũng đang mòn dần với những vết loét ngày càng dày và sâu thêm. Những ngón tay cũng bị hủi ăn cụt và rơi dần.


hui_1-content


Những thập niên 70 - 80, khi y học chưa có những loại thuốc đặc trị hay ngăn ngừa sự phát triển của bệnh hủi (phong cùi) cụ Huấn phải vật lộn đau đớn lắm. Cụ nói: Ngày nào cũng vậy, những con hủi lúc nhúc xẻ thịt cụ từng giây, từng phút. Khó chịu nhất là nửa đêm trở về sáng, tay gãi đến lòi xương, tróc thịt, máu bắn tung tóe mà vẫn không đỡ ngứa. Mỗi lần lên cơn như vậy có khi cụ phải nhúng cả mười đầu ngón tay, chân vào chậu nước sôi cho bõ hờn. Mỗi lần nhúng như thế là một lần xương thịt chết đi, vừa ngứa, vừa đau chảy nước mắt nhưng không biết làm sao.

Biết "mẹ hủi" ham hố chất tanh, cụ Huấn nghe theo lời của những người khác sử dụng bài thuốc: Bắt cá mè, xẻ thịt ra từng mảnh rồi đắp vào chỗ ngứa, mùi tanh của cá mè tạo thành món khoái khẩu của chúng. Theo cụ Huấn thì cách này là để nhử cho chúng bò ra ăn thịt cá mè và mình đỡ ngứa hơn. Qua một đêm thì vứt miếng cá đi và có thể bắt được vô số con hủi còn nằm ở trong miếng thịt cá mè.

Ở làng này, không chỉ có cụ Huấn, cụ Hoàng Văn Bòng, tuổi đã gần "cắm mốc" 100 cũng phải trải qua những ngày tháng kinh hoàng tương tự. Cụ bị hủi ăn khuyết đôi mắt, chân tay thì bị lở loét rất nhiều. Cụ Bòng nói rằng, căn bệnh này quá khủng khiếp, cụ đã từng đi viếng đám ma của những người mắc bệnh như mình, những "mẹ hủi" bé nhỏ nhúc nhúc bò ra từ xác người trắng như sợi chỉ, chúng rỉa cho đến khi người bệnh chỉ còn bộ xương và xuống âm phủ mới thôi.

Bữa cơm chỉ có một quả trứng gà

Ngoài vài ba hộ gia đình trong làng tự sản xuất tăng gia được, còn lại 35 bệnh nhân, trong đó có 10 trường hợp độc thân, không nơi nương tựa. Mỗi tháng mỗi bệnh nhân này được trợ cấp 300 ngàn đồng theo chế độ của Nhà nước. Với số tiền này họ phải sống quá chật vật.

Cụ Huấn sống độc thân, chân tay đã bị hủi ăn cụt hết, ngày nào cũng phải lọ mọ tự nấu cơm. Cụ chỉ dám ăn nửa bát gạo/ngày. Khi nấu cơm cụ hấp vào một quả trứng gà thế là xong bữa. Còn bác Cảnh, người đồng bệnh với cụ, thì mỗi ngày cũng chỉ dám ăn một bát gạo cộng thêm một c
su hào.

Khi chúng tôi hỏi, cụ và bác chi tiêu thế nào với 300 ngàn đồng, cụ Huấn tính toán: "Tôi mua gạo loại rẻ thì mỗi tháng hết 100 ngàn đồng (10kg), còn lại 200 ngàn hôm thì nhờ mua quả trứng, củ su hào, hay con cá khô.... Cứ túc tắc như vậy cũng hết tháng chú ạ.

Trong số 35 bệnh nhân ở đây, người nào còn khoẻ, chân tay cứng cáp thì tranh thủ nuôi thêm vài ba con gà, làm thêm luống rau. Nhưng hiếm hoi lắm họ mới được một bữa thịt gà. Vào mùa này nỗi lo lớn nhất là gà bị bệnh, đã có năm, cả trại chỉ nuôi được vài con gà thì chết sạch do dịch bệnh, vừa không được ăn thịt, lại mất công nuôi...

Đã qua kỳ thị nhưng vẫn còn gian khó

Năm 1995, vượt qua mấy chục cây số cùng với những kỳ thị của dư luận, y sĩ Nguyễn Anh Việt đến với làng hủi. Lúc đó, gia đình và bạn bè phản đối kịch liệt, nhưng anh vẫn đi. Mặc dù đã được học sâu về những kiến thức y khoa liên quan đến bệnh phong cùi, nhưng ban đầu lên đây anh không khỏi lo lắng. Sau một vài tháng, thấy bệnh nhân vật lộn với bệnh, anh quên hết tất cả, lao vào chữa bệnh cho mọi người.

Đến nay đã tròn 15 năm, vị y sĩ này trực tiếp chăm sóc và cai quản trên 50 giường bệnh với 35 bệnh nhân đang nằm điều trị. Anh đã lập gia đình cùng một cô giáo trong xã, và tiếp tục chữa bệnh cho bà con trong làng. Những người bệnh ở đây đều kính trọng vị y sĩ trẻ và coi anh như người con cả trong ngôi nhà phong cùi.

Cũng như Việt, người thanh niên trẻ mới 25 tuổi Bùi Văn Nhàn ở xã Cẩm Bình, sau khi học xong trung cấp y khoa đã xin vào làm việc ở trại phong Cẩm Bình.

Chàng trai trẻ này thú nhận: "Em xin vào trại phong năm 2008, em phải mất hai tuần đầu để làm quen với môi trường. Ban đầu vào không dám ăn, không dám uống nước, thậm chí không dám ngồi với người bị bệnh phong. Tuy nhiên, những tuần sau đó em quen dần và thấy những người bệnh thật đáng thương, em chăm sóc cho họ, nói chuyện với họ, thậm chí uống rượu với họ là chuyện bình thường. Bây giờ, đây là ngôi nhà thứ hai của em, bố mẹ lúc đầu thấy em vào đây cũng lo lắm, nhưng đến bây giờ thì họ yên tâm rồi, thậm chí còn ủng hộ em nhiệt tình".

Ông Phạm Minh Tuấn, xã Cẩm Bình cho biết: "Cách đây 5 - 6 năm, người dân trong xã coi làng hủi như một sự khiếp đảm. Họ không cho con trẻ bén mảng đến, nước sinh hoạt của làng hủi đổ ra con khe cạnh chân núi Cột Cờ không ai sử dụng, họ không cho trâu xuống tắm. Nếu câu được cá cũng không dám lấy về ăn vì sợ cá cũng mắc bệnh hủi.

Anh Nguyễn Anh Việt, phó khoa điều trị phong, Bệnh viện da liễu Thanh Hóa bày tỏ: Cuộc sống của các bệnh nhân ở đây đang rất khó khăn, nhất là trong giai đoạn kinh tế khủng hoảng như hiện nay, vì thế mong giúp đỡ để họ giảm bớt đi gánh nặng cơm áo và chống chọi với nỗi đau bệnh tật.


BVN-TH

Ăn thịt gia súc chết

Chúng tôi đến cửa ngõ huyện Trùng khánh, hai bên đường, người dân đang thi nhau xẻ thịt trâu bán cho khách đi đường. Nơi đây, sau những ngày trâu bò chết, bỗng mọc lên khu chợ cóc bán thịt trâu bò.

thit_heo-content



 Thịt trâu đầy đường

Theo thống kê sơ bộ mới nhất của Cao Bằng, đến 17 giờ đã có hơn 1.600 con trâu bò bị chết do rét. Số trâu bò chết chủ yếu là những con gầy yếu và bê nghé có sức khỏe và sức chịu rét kém. Nhiều huyện đã có trên 200 con trâu bò chết rét như: Bảo Lạc, Hạ Lang, Trà Lĩnh, Trùng Khánh…

Hơn 1.600 con trâu bò bị chết rét đã làm cho cuộc sống của nông dân vùng núi Cao Bằng khốn đốn, dù thịt đầy nhà, nhưng ruột đau như dao cứa...

Anh Hoàng Văn Thọ chia sẻ: "Trời lạnh quá trâu chết rất nhiều, có nhà chết 3 trong số 4 con, những nhà chết 1-2 con thì nhiều lắm. Mất "đầu cơ nghiệp", mất một đống tiền, người dân phải xẻ thịt trâu bán để kéo lại tí vốn tuy nhiên không đáng bao nhiêu".

Chị Trần Văn Xiêm, tay xẻ thịt thoăn thoắt nhưng vẫn tranh thủ trò chuyện với chúng tôi: "Nhà tôi vừa mới mua được 3 con nghé mỗi con 6 triệu, mới nuôi được hai tháng, đùng một cái thời tiết ở rét, chết mất 2 con mỗi con xấp xỉ 60kg, giờ bán 80.000 đồng/kg, tính ra mỗi con chỉ khoảng 2 triệu, vậy là mất toi gần chục triệu".

Nhà anh Hoàng Trọng Thể, xã Thông Huê (huyện Trùng Khánh) chết hai con nghé 70kg, vì là nhà anh cách khá xa đường lớn nên sau khi nghé chết, cả nhà tập trung xẻ thịt một phần để ăn, phần còn lại đem đi cho họ hàng, xóm làng.

Anh Thể chua xót: "Lúc ăn thịt nghé, mấy đứa nhỏ không chịu ăn, chúng chỉ ngồi khóc thút thít, khiến cho không khí cả nhà như có đám vậy".

Miệng ăn mà lòng đau

Tính đến hết ngày, toàn huyện Hạ Lang đã chết 232 con trâu bò, chủ yếu là nghé và bê, đây là huyện có số trâu bò chết nhiều nhất tỉnh, chỉ tính riêng xã Cô Ngân đã có 89 con chết.

Ông Cao Văn Đoàn, thôn Cô Ngân cho hay: "Trâu bò chết, người dân phải gánh lấy mất mát. Lúc mua trâu giống, bò giống một con khỏe mạnh giá hơn 8 triệu đồng, những con kéo cày tốt có khi hơn 10 triệu đồng, nhưng khi chúng chết xuống, phải mổ lấy thịt bán, chẳng ai mua được giá, cứ một con trâu bò chết bị tư thương ép giá chỉ còn vài trăm ngàn đồng, đành chia cho hàng xóm, láng giềng cùng ăn, vậy là cả làng mở tiệc thịt trâu bò, miệng ăn mà bụng buồn lắm".

Trần Văn Khẩn - Sở NN&PTNT Cao Bằng cho hay: "Ngoài do giá rét diễn ra nhiều ngày, tôi nhận thấy ý thức bảo vệ trâu bò của bà con những nơi này chưa thật sự tốt, vẫn còn hiện tượng trâu bò thả rông, vẫn còn sự thụ động trong việc triển khai phòng chống rét, có nhiều hộ dân khi tôi tới nơi, thấy chuồng trại rất bẩn và trống hơ trống hoác, thức ăn dự trữ hầu như không có".


BVN-TH


 



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8148)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9896)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12520)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15371)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8982)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh