DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,399,384

VN: Xã Hội đảo điên - "Đi tìm"... gái gọi - "Đại gia đỏ" chi gần chục triệu ăn sáng - phụ nữ làm phu vôi

Monday, January 17, 201112:00 AM(View: 25044)
VN: Xã Hội đảo điên - "Đi tìm"... gái gọi - "Đại gia đỏ" chi gần chục triệu ăn sáng - phụ nữ làm phu vôi

"Đi tìm"... gái gọi Hà Nội


gai_goi-thumbnail

 

 “Call girl” thời nay

Phong, một tay chơi, chuyên đánh thuốc tây từ nước ngoài về nói: “Cách đây một năm, dân chơi Hà thành muốn tìm “đào” loại 1 (gái đi khách có giá từ 100 USD trở lên) thì phải vào các “thiên đường tình ái” như B. Fortula, H.… và phải đốt thêm một ba lô tiền rượu và đồ uống thì nay đã thành chuyện quá đơn giản. Chỉ cần nhấc alô và hút nửa điếu thuốc là “hàng hiệu” đến tận nơi. Không thích vì bất cứ lý do gì anh có thể đổi “hàng” khác, chuyện nhỏ như con thỏ…”

Sau khi các khách sạn cỡ vài sao có vũ trường, phòng karaoke hiện đại với đội ngũ “đào” hơn trăm cô túc trực lần lượt bị “đập” thì không khí ở các khách sạn khác cũng khá đìu hiu. Đã có thời, các khách sạn này được coi là “bất khả xâm phạm” nên khi các ông chủ của các thành trì này đi “bóc lịch” thì các khách sạn đàn em cũng co mình lại. Khách sạn H. có lúc có đến 150 “đào” đã "giảm biên chế" xuống còn 30; F. có 200 “đào” cũng chỉ dám túc trực trên 20 em để làm “chim mồi” giữ khách… Các “đào” thấy động cũng tìm cách chuồn êm. Đào Dung, trước ở khách sạn F. nói: “Mấy giờ rồi mà còn vào khách sạn làm? Chỉ có con nào ngu mới chui đầu vào rọ”. Và rất nhiều “đào” tỏ ra khôn ngoan, chấp nhận bỏ ánh đèn huyền ảo, những căn phòng sang trọng đầy rượu ngoại và những bộ váy đắt tiền ở khách sạn phồn hoa để về những căn phòng ẩm mốc của dịch vụ “call girl”…

Qua một “đại gia đỏ bất động sản, tôi gặp lại được Hồng “múa”, trước đây là “đào” cưng của khách sạn H. bên bờ hồ Giảng Võ thơ mộng. Trong căn phòng ngập ngụa khói thuốc của quán “Cà phê hầm” trên đường Nguyễn Chí Thanh, rít một hơi dài, Hồng nói: “Hôm đầu đến dịch vụ C. trên đường La Thành, nhìn căn phòng toàn chăn màn đen ngòm, hôi hám em sợ đến phát nôn nhưng nghĩ đến sự an toàn đành tặc lưỡi. Được cái ở đây bọn em làm nhiều ăn nhiều, chứ không bị bóc lột như hồi còn ở khách sạn H. Nếu khéo đong cũng kiếm được hai ba chục triệu một tháng, khoẻ chán”.

Khác với lần gặp cách đây 1 năm, trên tay Hồng là chiếc điện thoại Nokia 1110i thay cho chiếc Vertu đắt tiền, chiếc xe SH ngót hai trăm triệu cũng được thay bằng chiếc Attila đời cũ. Tôi ngạc nhiên: "Sao dạo này em giản dị thế, trông không giống phong cách của Hồng "múa"". Cô cười nửa miệng: "Anh ơi, phải biến mình như tắc kè hoa chứ. Đi làm "dịch vụ" mà hoành tráng thì toi. Ở đây có điện thoại là lên đường, đi đâu và gặp ai mình còn không rõ thì sành điệu chỉ mua nguy hiểm vào người". Giọng khàn khàn vì rượu và thuốc, Hồng tiết lộ: "Không phải chỉ "đào" ở khách sạn H. phải dạt vòm, bạn em ở khách sạn khác cũng về "dịch vụ" hết rồi. Về bến mới bọn em không cần giấy tờ tuỳ thân, không cần khám bệnh định kỳ, không cần khai báo tạm vắng, tạm trú, không bị ép mua váy, mỹ phẩm… thoải mái hơn nhiều". Cô cho tôi biết "thủ phủ" của dịch vụ "call girl" là Đê La Thành, Giáp Nhất, Nguyễn Khang, Pháo Đài Láng… Chỉ riêng những nơi này vào thời điểm hiện tại tập trung vài trăm "dịch vụ" và cả ngàn "gái gọi".

Tôi ngỏ ý muốn tìm một em chân dài giải khuây, Hồng “múa” nói: “Anh cần hàng loại nào? 700k hay 2000k (bảy trăm ngàn hay hai triệu đồng), tiền nào của đó. Kể cả anh thích ba em, bốn em một lúc cũng được. Chỉ cần một cú a lô”. Hồng đọc cho tôi một số điện thoại: “Anh gọi con này, nó điều cho anh. Cứ bảo Hồng “múa” giới thiệu nhé”. Tối hôm sau, để tìm hiểu thực hư, tôi điện thoại cho số điện thoại Hồng đã cho. Tôi nói: “Anh đang buồn, cần ba em khoảng 2 tiếng đồng hồ, có không em? Ngay và luôn”. Đầu dây bên kia trả lời ngay, không chút đắn đo: “OK đi anh, chỗ chị Hồng khỏi lăn tăn. Giờ em chỉ còn hàng vừa vừa thôi, hàng đẹp phải sau 9g, bọn nó “sao” lắm anh ạ. Giá trọn gói cho ba em là ba chai”. Sau khi ngã giá, khoảng 15p sau, ba em chân dài đi trên con SH 150i đến cầu Trung Hòa, điểm tôi đã hẹn. Các cô ào xuống xe, xô vào tôi như đã quen lâu ngày. Một cô õng ẹo: “Đi thôi chồng. Đưa bọn em vào khách sạn nào hoành tráng tí nhé. Hôm nay thì anh... chết”. Cô bán nước trà vỉa hè mắt trợn tròn, mồm chữ O nhìn tôi như người ngoài hành tinh...

BVN-TH

"Đại gia đỏ" chi gần chục triệu ăn sáng

Thực phẩm “bẩn” len lỏi vào từng ngõ ngách, đe dọa sức khỏe, sinh mạng của người tiêu dùng. Trước thực trạng “đụng đâu cũng thấy chất độc”, một bộ phận những người có điều kiện kinh tế khá giả (đại gia đỏ) đã chịu chi những khoản tiền không nhỏ để ăn uống ở các nhà hàng sang trọng nhằm đổi lấy sự an toàn.


dai_gia-content


Tô phở 750.000$VN cho bữa ăn sáng của đại gia đỏ (CSVN)

 Có những người thường xuyên ăn một bát phở có giá 750.000 đồng mỗi sáng sớm, đến cuối tuần lại dẫn cả gia đình đi ăn cùng. Ước tính số tiền chi cho một bữa sáng như vậy cũng hết gần chục triệu đồng (500 USD).

Ăn một bát phở giá 750.000 đồng

Kể từ nửa năm trở lại đây, Thắng – chủ một công ty hoạt động trong lĩnh vực bất động sản tại Hà Nội – thường đến ăn món phở khá nổi tiếng tại nhà hàng của một khách sạn trên đường Láng Hạ.

Loại phở này có 6 loại khác nhau với nhiều mức giá khác và chênh nhau tương đối lớn, gồm: Phở bò Kobe gyu ‘5’ giá 750.000 đồng/bát; phở bò Kobe ‘M’ giá 500.000 đồng/bát. “Bình dân” hơn là phở bò Wagyu Úc giá 220.000 đồng/bát. “Bình dân” hơn nữa là phở bò Mỹ giá 125.000 đồng/bát. 2 loại có giá thấp nhất là phở bò Úc ‘S’ giá 85.000 đồng/bát và phở nạm bò Mỹ giá 70.000 đồng/bát.

Tổng Giám đốc kiêm chủ nhà hàng này cho biết, loại phở giá 500.000 đồng/bát và 750.000 đồng/bát xuất hiện khoảng hơn 1 năm trở lại đây. Đặc điểm của loại thịt bò dùng cho loại phở này là khi cho vào miệng, miếng thịt sẽ tan nhanh, rất mềm, rất giòn, đậm đà và giàu dinh dưỡng. Thay vì nhà hàng nhúng thịt bò trước, khi ăn bát phở này, khách hàng sẽ tự tay nhúng lấy.

Hiện nay, số thực khách lựa chọn loại phở đắt nhất này xuất hiện ngày càng nhiều (chính ông chủ nhà hàng này cũng không ngờ món này lại hút khách đến vậy). Song, sự lựa chọn phổ biến nhất vẫn là phở bò Mỹ giá 125.000 đồng/bát và phở bò Wagyu Úc giá 220.000 đồng/bát. Điểm đáng chú ý là trong số những thực khách sử dụng các món phở trên, có nhiều người vì nhu cầu cá nhân chứ không vì phải tiếp khách hay phải chiêu đãi đối tác, vv..

Nhiều người nghe mức giá dành cho một bát phở như trên tỏ ra khá giật mình. Có người còn hóm hỉnh “quy đổi” 1 bát phở bò Kobe gyu ‘5” giá 750.000 đồng ra thành tiền dùng để đi nhậu thì thấy: Khoản tiền 750.000 đồng có thể thoải mái cho một bữa nhậu 4 người với rượu và nhiều món ăn đa dạng!

Nhưng những người như "cán bộ" Thắng lại không nghĩ vậy. Thắng cho rằng, với tình hình vệ sinh thực phẩm gần như bị thả nổi hiện nay, nếu ăn uống ở những nhà hàng nhỏ lẻ, quán ăn ven đường, … không có hệ thống kiểm tra chất lượng và phát hiện độc chất thì anh không yên tâm.

Đại gia đỏThắng bày tỏ: “Đơn giản là vì tôi có thể trả 750.000 đồng cho 1 bát phở mà tôi nghĩ là ngon, an toàn và tôi cảm thấy an tâm, thoải mái vì điều đó”.

Trung bình mỗi tuần, cán bộ Thắng đến nhà hàng này ăn phở 2-3 lần. Vào cuối tuần rảnh rỗi hoặc muốn xả stress, anh cũng thường đưa cả vợ, 2 con và ông bà nội ngoại đến ăn cùng, mỗi người có thể chọn loại phở theo sở thích riêng của mình.

“Tôi thấy kinh tế Việt Nam hiện nay phát triển mạnh và sản sinh ra một tầng lớp giàu có, tiền với họ không phải là vấn đề quá quan trọng. Là chủ nhà hàng này, thời gian gần đây tôi thường xuyên tiếp những gia đình 3 thế hệ đến ăn phở vào mỗi sáng cuối tuần. Cả tiền đồ uống, café, hóa đơn thanh toán cho mỗi lần ăn sáng cũng có thể là gần chục triệu đồng”, chủ nhà hàng cho biết.

Thậm chí, có những vị khách thân quen ăn thường xuyên ở đây đã trên 2 năm, ngày nào nhà hàng cũng phải giữ một chỗ đặc biệt cho vị khách này. Toàn nhà hàng có khoảng 150 chỗ ngồi, nhưng vào giờ cao điểm (7-9h sáng) đều hết sạch chỗ ngồi. Đến ngày cuối tuần, theo lời ông chủ, thì nhiều khách muốn vào ăn còn phải lái xe ô tô chạy nhiều vòng bên ngoài để tìm chỗ đậu xe vì sân nhà hàng đã chật kín xế hộp.

Càng giàu càng ăn sạch

Không chỉ ăn sáng, nhiều "đại gia đỏ" Hà Nội chọn ăn trưa hoặc ăn tối cũng ở những nơi sang trọng, đắt đỏ để đạt được cảm giác an tâm.

Bà Thùy Anh, phụ trách truyền thông của khách sạn M. cho biết, khách sạn có đặc thù là thường phục vụ ăn cho khách nước ngoài, khách tham gia hội nghị hội thảo nên đối tượng đến ăn vì nhu cầu cá nhân trước đây xuất hiện không thường xuyên. Nhưng hiện nay thì tình hình đã đổi khác.

“Dù không có một thống kê nào về việc có bao nhiêu người đến đây ăn vì nhu cầu ăn uống cá nhân thông thường nhưng đối tượng cá nhân, hộ gia đình đến đây ăn xuất hiện ngày càng nhiều”, bà Thùy Anh nói.

Để đáp ứng được xu hướng này của khách hàng, khách sạn M. đã đưa ra ngày càng nhiều món ăn thuần Việt hơn và đưa ra một số “gói” sản phẩm cho khách hàng lựa chọn.

“Cuối tuần chúng tôi có gói ăn sáng kèm ăn trưa cùng, kéo dài từ 9h sáng đến 2h chiều. Giá cho mỗi suất ăn của người lớn là 620.000 đồng, chưa để đồ uống và 10% VAT cùng các chi phí khác. Trên thực tế, rất nhiều người lựa chọn những suất ăn như thế này, số gia đình đi đến 6-7 người vào cuối tuần rất phổ biến và họ đến khá thường xuyên”, bà Thùy Anh nói.

Còn tại chuỗi nhà hàng “bình dân” hơn, một giám đốc Marketing cũng cho biết, lượng khách gia đình đến ăn tại đây cũng chiếm đến khoảng 40%. Những đối tượng đi ăn nhỏ lẻ đến rất thường xuyên.

BVN-TH

Nhọc nhằn những phụ nữ làm phu vôi


Bên cái nóng dữ dội của những lò vôi đang cháy dở, trong môi trường ô nhiễm đầy khói bụi, họ nhặt, cào, xúc bằng những đôi bàn tay nham nhở vết bỏng, vết xước.


voi1png-110549

 Phụ nữ VN nhọc nhằn làm phu vôi

Trên con đường từ thị trấn Bố Hạ vào xã Đông Sơn (Yên Thế - Bắc Giang) chốc chốc con ngựa sắt “cà tàng” của tôi lại bị một phen xóc “long ốc” bởi những ổ gà, ổ voi. Dọc hai bên đường, từ những cánh đồng rộng đến những khu dân cư chật hẹp, đâu đâu cũng thấy lò vôi. Dễ có đến hàng trăm lò vôi.

Nghề sản xuất vôi và làm gạch xỉ phổ biến ở đây từ những năm 1980, hơn 30 năm nay những lò vôi này thi nhau đốt “vùng trời” Đông Sơn, khói và bụi thường xuyên mù mịt, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng.

Những lò vôi ở đây được xây dựng và hoạt động ngay trong khu dân cư, thậm chí ngay sát cửa nhà các hộ dân. Ông Ngô Xuân Thanh, Bí thư chi bộ thôn Đồi Lánh cho biết: “Chúng tôi ở đây đều phải sống chung với ô nhiễm và khói bụi từ các lò vôi. Nhưng biết làm sao được, đây là nghề mang lại thu nhập chính của người dân mà!”.


Môi trường ô nhiễm ảnh hưởng đến sức khoẻ người dân, nhất là người già, phụ nữ và trẻ em thường là những đối tượng bị ảnh hưởng nhiều nhất. Theo thống kê chưa đầy đủ của trạm y tế xã Đông Sơn thì 3 tháng đầu năm nay có trên 500 trường hợp bệnh nhân đến khám về các bệnh liên quan đến đường hô hấp, trong đó quá nửa là phụ nữ và trẻ em.

Nhất là những người phụ nữ ở đây, họ là những lao động chính, hàng ngày trực tiếp làm việc trong môi trường ô nhiễm. Không có đất sản xuất, nhiều người trong làng, trong xã phải đi làm ăn xa. Ở làng chỉ còn lại những người phụ nữ trông nom gia đình và làm công trong các lò vôi. Họ lập thành từng đội, mỗi đội hơn chục người, cứ lò nào thuê là đến làm ngay.

Họ luôn phải dậy từ rất sớm, làm cả ngày quần quật, thu nhập cũng khá thấp (60-70 ngàn đồng/ngày). Nơi làm việc là bên những lò vôi có trữ lượng khoảng 20 tấn vôi nung trong 7 ngày đêm bằng 5 tấn than đá ngùn ngụt. Công việc của họ là xúc, cào, đội… hàng chục tấn vôi ra lò. Đa số họ làm việc tay không, thiếu cả những dụng cụ bảo hộ lao động đơn sơ nhất như: găng tay, ủng, khẩu trang, kính chống bụi…

Những vết xước tay, chân hay vết bỏng là chuyện cơm bữa; nhưng chẳng ai vì thế mà bỏ nghề. Chị Nguyễn Thị Thịnh, 56 tuổi đã có thâm niên 30 năm làm nghề bảo: “Vẫn biết là rất độc hại, nhưng không làm vôi thì cũng chẳng còn biết làm gì nữa”. Cùng tổ với chị Thịnh có chị Trần Thị Cải, mới chỉ gần 30 tuổi nhưng cũng đã hơn 10 năm làm nghề phu vôi. Nghỉ tay lau những giọt mồ hôi lăn tròn trên trán, chị tâm sự: “Làm nghề này hao sức khoẻ lắm. Lâu lâu em lại phải đi truyền thêm đạm mà cũng chẳng lại được sức”.

Những tai nạn thương tâm từng xảy ra ở những lò vôi. Cách đây không lâu, người dân thôn Đồi Lánh (Đông Sơn) không khỏi bàng hoàng trước vụ tai nạn thương tâm khiến anh Nguyễn Văn Hải chết tại chỗ, còn vợ anh là chị Phạm Thị Trường bị gẫy chân phải. Chị Trường kể: “ Chuyện xảy vào lúc tờ mờ sáng. Sau khi cho hết vôi ra lò, vợ chồng tôi và một số người nữa cùng lấy xỉ đóng gạch. Chẳng may chồng gạch đổ ập xuống… Giờ nghĩ đến vôi, tôi lại thấy sợ!”

Chị Nguyễn Thị Vui ở thôn Đền Quynh, khi đang cho vôi ra lò, chẳng may chị bị trượt chân ngã xuống lò vôi. May mà có người cứu kịp, tuy thoát khỏi cái chết “chín” nhưng hai chân chị vẫn bị bỏng nặng.

Trao đổi với chúng tôi, ông Ngô Quang Sản, xã Đông Sơn cho biết: “Nung vôi là nghề tự phát trong dân, các lò vôi lại được xây sát trong khu dân cư nên không khỏi làm ảnh hưởng đến môi trường sống của người dân. Nhất là các lò vôi thường thu hút nhiều lao động tự do nên rất khó quản lý về an toàn lao động”.


BVN-TH




Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8099)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9852)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12458)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15342)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8955)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh