DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,402,821

VN: Xã Hội đảo điên - Gái gọi - Cờ bạc - Đàn bà "cửu vạn"

Thursday, January 20, 201112:00 AM(View: 26800)
VN: Xã Hội đảo điên - Gái gọi - Cờ bạc - Đàn bà "cửu vạn"

Gái gọi

Không cần qua môi giới, không mất nhiều thời gian, cũng khỏi cần mất tiền vào quán karaoke, mát sa, tẩm quất để tìm gái. Chỉ cần một cái a lô, một cú điện thoại và một “cơ số đạn” trong túi...

Đột nhập thủ phủ của call girl

Nếu như các loại hình dịch vụ khác như gội đầu thư giãn, tẩm quất, cà phê có "tay vịn"… phải đầu tư vài chục triệu đồng thì mở một dịch vụ "call girl" chỉ cần vài triệu đồng, sự am hiểu nghề và một chút khéo trong quan hệ. Thành công hay không chính là ở chữ "khéo", nếu không có chữ này thì rất khó tồn tại vì không được cái gật đầu của đàn anh trong khu vực, không nhận được ủng hộ của các quán bar, karaoke, nhà hàng… Vì "thủ tục" quá đơn giản nên một loạt các "dịch vụ" nở như nấm sau mưa, có thể kể đến 9X, Đan T, Mạnh T, Hảo.K, Picachu, Thu Lan, Tóc Tiên… Để tiếp thị họ cũng chỉ cần một tấm các đơn giản: Dịch vụ 9X… số ĐT 04.7546… là OK.

gai-content


Theo chân Huyền "phỏm", tôi lọt được vào một "dịch vụ" call girl trong làng Giáp Nhất (Nhân Chính, Thanh Xuân). Trong căn phòng nhỏ là khoảng 20 cô gái nằm ngồi ngổn ngang, váy áo xộc xệch. Có cô nằm ngủ ngon lành trên chiếc chiếu trải dưới nền gạch hoa, váy tốc lên tận ngực. Thấy tôi cô ngước mắt lên nhưng cũng không buồn kéo cái váy để che bớt nội y. Huyền cười: "Kệ chúng nó anh ạ. Em lấy cái túi rồi anh em mình đi ăn". Rồi cô đá vào lưng một cô đang nằm: "Con lợn này, đứng lên để tao mở tủ". Huyền nói tiếp: "Bọn em còn có ti vi và phòng rộng đấy, nhiều chỗ khổ hơn nhiều. Đến đây nằm một tí, a lô là lên đường ngay mà". Qua Huyền tôi được biết, để mở dịch vụ đặc biệt này chỉ cần 2, 3 số điện thoại cố định hoặc city phone, tập hợp các em chân dài, đi rải card visit ở quán bar, nhà hàng… Các ông bà chủ của hầu hết các "dịch vụ" đều xuất thân từ nghề "chạy xe" (giống xe ôm nhưng được chủ dịch vụ trả lương 90 ngàn đồng/ngày) và có hộ khẩu tỉnh khác về đây thuê nhà "lập nghiệp".

D. quê Hà Tây, ông chủ dịch vụ "Cỏ Hoa" tâm sự: "Em làm nghề chạy xe cho chủ từ năm 19 tuổi. Một tháng được gần 3 triệu nhưng cuối tháng cũng không còn xu nào cho mẹ. Ngày đi làm từ 9g sáng, có khách gọi thì lên đường, rảnh thì cờ bạc, 3g sáng hôm sau mới được ngủ. Sau 6 năm làm thuê hai vợ chồng em (vợ D. trước cũng là call girl) dành dụm được ít tiền nên ra mở riêng". Dũng cho biết, các chủ "dịch vụ" ở Hà Nội đa số quê Hà Tây, nhẩm tính riêng khu vực Đê La Thành, Pháo Đài Láng cũng phải gần trăm "dịch vụ" kiểu này. Đang nói chuyện thì chuông điện thoại đổ liên hồi, D. nhấc máy: "A lô, Cỏ Hoa xin nghe. Cần mấy em? OK". D. nói như ra lệnh: "Hoa, Hậu, Lan,… 6 đứa đến số… đường Láng". Lập tức ngoài sân 2 chiếc xe nổ máy, một cậu bật yên xe nhét vào con "phóng" lợn, 6 cô gái mắt xanh mỏ đỏ trèo nhanh lên 2 xe máy rồi lao ào ra phố. Tôi hỏi D: "Họ đi hát với khách thế về chia phần trăm cho em à?", D. cười: "Không anh ạ. Các cô đến đây làm sẽ được bọn em bảo vệ, mỗi lần đi ngồi hát hoặc ăn với khách bọn em chở đến tận nơi miễn phí, chỉ thu 30 ngàn nếu chỉ ngồi hát và 50 ngàn nếu "đi màu"" (đi ngủ với khách ).

Công nghệ “đi khách”

Vừa ngồi xuống ghế, Huyền "phỏm" hất hàm: "Ê bàn, cho chai Ken". Nhìn ánh mắt Huyền xa xăm, không hiểu sao tôi thoáng tiếc cho cô. Huyền đẹp, cao gần mét bảy, nét mặt thánh thiện không son phấn, thật khó có thể phân biệt được cô với một công chức văn phòng. Giọng cô nghe như vọng về từ một nơi rất xa: "Một ngày làm việc em "đi" từ 5 đến 10 bàn khách, ngồi bấm bài cho khách cũng kiếm được khoảnh 1 triệu đồng. Nếu đi "tàu nhanh" mỗi lần bèo cũng đút túi 7 trăm ngàn, sộp thì vài triệu mà nhiều lúc vẫn thiếu tiền nhà". Có lẽ chính cái máu chơi phỏm đã kéo cô từ một sinh viên trường múa vào cái nghề mà chính cô cũng cho là "đốn mạt" này. Cô chua chát: "Mọi người cứ lên án chúng em nhưng sao không lên án mấy ông mũ cao áo dài tham nhũng tiền của nhà nước đi chơi gái, không có khách thì làm gì có những đứa như em. Đàn ông sướng thật, thích lên lại "a lô… đến liền em nhé"".

Huyền tâm sự: “Nghề này nếu đẹp và biết chiều khách cũng hái ra tiền nhưng cũng đầy tủi nhục và trắc trở. Mỗi cô tham gia nghề này đều phải học cái gọi là “công nghệ” làm cho đàn ông sung sướng. Đứa đi làm lâu ngày dạy đứa mới vào nghề. Có khách quen không chỉ phụ thuộc vào chân dài, chân ngắn. Quan trọng nhất là khách phải “phê”. Khách không “phê” thì không có tiền bo, lần sau cũng “miễn”. Huyền “phỏm” chợt thay đổi thái độ, mắt long lên: “Khổ lắm anh ạ, có đứa cày tiền gửi về nhà cho gia đình, ngày đi gần chục khách. Đôi khi bị đau nằm viện cả tháng vì gặp phải thằng khách cắn thuốc lắc, Đứa nào chỉ cần nhăn mặt, kêu than nó vả cho sưng mồm. Kiếp sau em sẽ là đàn ông để trả thù...”.

BVN-TH

Nạn đỏ đen


do_den-content

Đến hẹn lại lên, những ngày cuối năm, bạn đọc lại báo tin nạn cờ bạc xuất hiện nhiều nơi tại TPSG.

Đi thực tế chúng tôi thấy sòng bài mọc lên khắp nơi, từ những khu sát phạt của công nhân đến những sòng bài chuyên nghiệp với đủ loại: cào ba lá, tài xỉu, bầu cua, đá gà...

Sòng bạc công nhân

Trưa 15-1, có mặt trước công trình xây dựng khu căn hộ cao cấp ở đường Nguyễn Văn Hưởng, P.Thảo Điền (Q.2), chúng tôi thấy rất đông công nhân chia thành cả chục nhóm, tụ tập quanh các hàng quán lân cận để sát phạt bài bạc. Họ chơi tiến lên, xì dách..., phổ biến nhất là cào ba lá.

Một công nhân tên Ph. mở hộp cơm vừa nuốt vội vừa đặt tiền mỗi ván 200.000 đồng. Không lâu sau đó, hộp cơm chưa vơi đã bị Ph. vứt bỏ vì anh ta thua trắng hơn 1 triệu đồng. Ph. văng tục vài câu rồi đứng ra làm cái và mới chia được sáu ván bài, bốn tờ 500.000 đồng của Ph. ra đi chóng vánh.

13g cùng ngày, tại một sòng “bài cào dùa” (đặt tiền chung, ai cao điểm thắng), sau khi thua cháy túi, một công nhân tên L. năn nỉ chơi thiếu nhưng người chia bài không cho. Đến lúc gom tiền, L. nổi máu côn đồ, đập vỡ chai nước ngọt, túm ngực người thắng và bảo đưa hết tiền cho anh ta. Hoảng sợ, nhiều người trả tiền lại cho L..

Tại sòng bạc này còn có cả sinh viên, người chạy xe ôm tham gia sát phạt... Một công nhân kể trước đây chỉ một vài người tụ tập đánh bài trong công trình, nhưng gần một tháng qua nhiều người tham gia “đánh bài đón tết”. Với tính chất ăn thua lên đến bạc triệu nên nhiều con bạc ở các quận khác cũng tìm đến tham gia.

Hẻm sâu không yên tĩnh

Tối 16-1, chúng tôi đi vào sâu trong hẻm 158 Hòa Hưng (P.13, Q.10) và phát hiện một sòng bài cào tại ngã ba cuối hẻm có hàng chục người đang sát phạt với mỗi tụ 100.000 - 500.000 đồng. Xung quanh sòng bạc này, ba bốn người canh gác để “thị uy” mọi người.

Bất cứ người lạ mặt nào lọt vào hẻm nhỏ này cũng bị chặn lại “hỏi thăm”, còn người dân trong hẻm phải tìm đường né tránh.

Theo một số con bạc, sòng này tồn tại được gần một năm do nhóm người của ông P. ở ngã tư Quốc tế cách đó vài trăm mét tổ chức. Sòng này chơi qua đêm, từ 23g đến 7g sáng hôm sau. Nhiều con bạc ngang nhiên tiểu tiện ngay trước cổng nhà dân khiến bà con rất bức xúc.

Trước đó, chúng tôi theo chân một con bạc tìm đến sòng tài xỉu ở Xóm Lác, nằm sâu trong con hẻm cuối đường Võ Duy Ninh, P.22, Q.Bình Thạnh. Đây là chiếu bạc của bà H.M. có thâm niên hơn bốn năm và sát phạt rất dữ vào dịp cận tết. Để có mặt ở chiếu bạc tài xỉu này, người chơi phải được giới thiệu và chỉ dẫn qua nhiều lớp cửa.

Chiếu bạc là một khoảnh đất rộng khoảng 30m2 với 30-40 người tham gia. Nơi đây nổi tiếng đánh chuyên nghiệp vì mức độ đặt cược không giới hạn và chơi khá im ắng, mọi chuyện chung chi do người “phát hỏa” xử lý nhanh gọn theo vòng xoay của hột xí ngầu...

Từ phản ảnh của bạn đọc, chúng tôi đã tiếp cận với nhiều sòng bạc khác tại nhiều nơi như sòng bạc ở khu dân cư đường 20 Thước cũ (P.8, P.9, Q.4), sòng bạc tại chân cầu Kinh Tẻ hướng từ Q.4 qua Q.7 (sòng bạc hoạt động cách tuần với mức độ ăn thua từ vài chục triệu đến cả tỉ đồng), nhiều sòng tài xỉu trên đường Mạc Thiên Tích (P.8, Q.5)...

BVN-TH

Phận đàn bà cửu vạn cuối năm nơi biên ải

Những phụ nữ từ nhiều vùng quê khác nhau, chủ yếu ở dưới xuôi kéo nhau lên vùng biên kiếm kế sinh nhai. Những ngày Tết, việc nhiều, họ kéo lên càng đông, mong kiếm chút tiền Tết gửi về gia đình. Cuộc đời của những người phụ nữ hành nghề cửu vạn vùng biên mỗi người một khác, phần nhiều là cay đắng, nghiệt ngã. 

Những ngày giáp Tết, những khu chợ vùng cửa khẩu Tân Thanh (Lạng Sơn) hoạt động náo nhiệt cả ngày lẫn đêm. 3 giờ sáng, trong cái rét căm căm, đã ồn ã tiếng xì xồ trao đổi của những chủ hàng người Trung Quốc lẫn Việt Nam. Có cả tiếng ngáy o o của mấy anh cửu vạn quấn áo mưa kín mít, đang ngon giấc giữa một núi hàng hóa vứt ngổn ngang. Rồi tiếng kẽo cà kẽo kẹt của mấy người đàn bà gánh gồng thuê buổi sớm.


a4-content


Với những đoạn dây thừng quấn đầu đòn gánh, với miếng nilon rách tả tơi quấn quanh mình, quần sắn móng lợn, những ngón chân dường như càng tõe ra vì suốt ngày dẫm đất, các chị lao vào chợ, nhao nhao sang phía bên kia cửa khẩu xem có ai thuê gì gánh nấy.

Chẳng ai thống kê ở vùng biên có bao nhiêu người đàn bà làm cái nghề gồng thuê gánh mướn này, nhưng đi đâu cũng gặp họ. Họ đứng ngồi la liệt dưới gốc cây, trong hốc đá, ven các con đường, lẫn trong các đống hàng cao lút đầu người.

Những người đàn bà này đến từ các vùng quê nghèo nàn của Lạng Sơn, Bắc Giang, Hưng Yên, Hải Dương, Thái Bình… Họ nhận làm bất cứ việc gì, từ nặng nhọc đến đơn giản, miễn là kiếm được tiền.

10 giờ đêm, tôi theo chân chị Nguyễn Thị Vân, người đàn bà mà tôi quen từ chiều ngoài cửa khẩu về căn nhà trọ của chị. Những cửu vạn nữ tập trung thuê trọ ở khu vực Tam Thanh, trong những căn nhà vá víu bằng liếp, dột nát, xiêu vẹo ngoài bìa rừng, dưới chân núi. Khu vực đó là “xóm liều”, nơi tập trung của dân nghèo tứ xứ đổ lên kiếm sống, nơi tập trung của những con nghiện, những kẻ lang thang, giang hồ, đĩ điếm.

Trên đường về khu nhà trọ, thỉnh thoảng lại đụng bóng người vật vờ, lảo đảo đi trong bóng đêm. Tôi và chị phải nhón chân để tránh những chiếc kim tiêm vứt chỏng chơ còn đang rỉ máu tươi dưới nền đất nhớp nhúa bùn rác. 

Vài bóng người dập dìu đi xuống dưới thung lũng hôi thối, bẩn thỉu. Chị bảo tôi đừng nhìn kẻo không còn đường về. Đó là bọn nghiện ngập, cave, kéo nhau ra chân núi hoang vắng để hút chích, hành lạc.


a-content


Trong căn nhà nhỏ mà có tới 15 người đàn bàn ăn ngủ. Tính ra, mỗi người có 1m2 để ở. Đồ nghề của họ chỉ có chiếc đòn gánh. Vậy mà các chị vẫn ngăn nắp, gọn gàng và theo lời chị Vân thì có thể chứa thêm 5 người nữa. Chị bảo ở càng đông càng vui, chị em có điều kiện chăm sóc, bảo vệ và nương tựa vào nhau. Tuy nhiên, tôi hiểu rằng, càng đông thì tiền thuê nhà càng giảm, cốt là cuối tháng, khi trả tiền nhà còn dư ra được bạc triệu gửi về cho gia đình.

Khi hỏi về gia cảnh, các chị im lặng. Hỏi về chồng con, về quê nhà, có chị bật khóc tức tưởi.

Người đàn bà quê ở Nam Định có đôi gò má cao, đầy tàn nhang, đã cuốn hút tôi ngay từ câu chuyện mở đầu. Chị Tuyết học hết phổ thông, định lấy chồng thì có một người đàn bà ở xã bên rủ ra Móng Cái buôn bán làm giàu. Chị trốn theo bà ta với niềm khấp khởi sẽ có một số vốn trong tay khi cưới chồng.

Nhưng ngờ đâu, người đàn bà ấy đã bán Tuyết cho một ông già Trung Quốc 70 tuổi với giá 10 ngàn tệ. Không chịu được cảnh bị hành hạ, đánh đập như con ở, Tuyết tìm cách trốn về Việt Nam.

Thế nhưng, vừa đặt chân đến biên giới, ngay kia là đất nước mình, thì lại gặp bọn du đãng, chúng bán chị vào động mại dâm. Suốt năm trời sống trong tủi nhục, ê chề, chị cũng trốn được về nước.

Nhưng người yêu đã đi lấy v. Chán đời, chị Tuyết lại tìm ra Móng Cái buôn bán. Trong một vụ vận chuyển hàng lậu bị bắt, nợ nần chồng chất, chị dạt về đây rồi chung thủy với cái nghề gồng thuê gánh mướn.

Ở tuổi 36, sắc đẹp, tuổi xuân đã phai nhạt, chị chỉ còn biết lăn lộn ngoài chợ biên ải để kiếm đủ tiền gửi về nuôi bố mẹ già bệnh tật ở quê. Nhưng nỗi nhớ đứa con rứt ruột với ông chồng người Trung Quốc khiến chị nhiều đêm không ngủ. Đã đôi lần chị định chạy sang bên kia biên giới, nhưng nhớ đến những trận đòn, chị lại chùn bước.

Ước mong nho nhỏ của người đàn bà này là có một số vốn, chị sẽ về quê nghĩ cách làm ăn rồi kiếm anh nông dân chân chất làm chồng. Nhưng ước mơ nho nhỏ đó có lẽ cũng khó mà thực hiện. Quay đi, ngước lại, đã sắp 40 tuổi rồi.

Trong số 15 chị trú ngụ trong căn phòng tồi tàn này, có tới 6 chị đã từng bị lừa bán sang Trung Quốc. Mỗi chị mỗi cảnh, mỗi phận, song đều cay đắng, tủi nhục. Người bị bán lên vùng núi, phải làm việc thay trâu ngựa, người bị bán cho lão già, cho người tật nguyền, cho kẻ vũ phu, người bị bán vào ổ mại dâm.

Tuy các chị may mắn thoát được kiếp nạn, tìm được đường về nước, nhưng không dám về quê nữa. Cảm giác tủi thân, xấu hổ đã giữ các chị lại vùng biên giới đầy cám dỗ, hoa lệ, song cũng lắm khổ đau, cực nhọc này. Thôi thì đành gắn nốt phần đời còn lại nơi vùng biên ải bạc bẽo cho qua một kiếp đời.

Ngồi kể chuyện cuộc đời mình mà các chị rơm rớm nước mắt.


BVN-TH

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8148)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9896)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12520)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15373)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8982)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh