DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,399,633

VN: Xã Hội đảo điên - 1001 mánh khóe mại dâm - Phận “hàng dạt”, mang bầu vẫn phải đi khách - Thân phận đàn bà VN

Monday, January 24, 201112:00 AM(View: 23133)
VN: Xã Hội đảo điên - 1001 mánh khóe mại dâm - Phận “hàng dạt”, mang bầu vẫn phải đi khách - Thân phận đàn bà VN

1001 mánh khóe mại dâm



mai_dam


Một buổi tối cuối tuần, người dân sống quanh khu vực đường Trường Sa, P.Đa Kao, Q.1, TPSG bỗng nghe tiếng một người đàn ông kêu thảng thốt: “Chết tôi rồi, có ai cứu tôi không?”.


Mất cả tiền lẫn… quần.

Mọi người đổ ra đường xem thì thấy một người đàn ông trạc 40 tuổi, cởi trần, mặc quần… xà lỏn, trên tay ôm chiếc áo sơ mi màu xanh đậm, mặt mếu máo. Mọi người xúm lại hỏi chuyện. Người đàn ông vừa khóc vừa kể: tên Hoàng Văn U., quê Long An. 6 anh em U. góp vốn nuôi gà. Buổi sáng thứ bảy hôm đó, mối ở Q.Thủ Đức, TPSG gọi điện bảo chở gà lên. U. đại diện anh em chở mấy trăm con gà cho nhà hàng, nhân dịp lấy nợ mấy tháng trước luôn. Sẵn có một mớ tiền (31 triệu đồng) nên U. muốn mời bạn bè ở thành phố lai rai vài xị. Nhậu đến 7 giờ tối thì giải tán, U. chếnh choáng chạy xe về. Qua đến cây xăng số 30 gần khu vực trên, U. tấp vào nghe điện thoại. Khi ngẩng lên thì có mấy cô gái ăn mặc mát mẻ vây quanh và dùng những lời ngọt ngào tới tấp mời gọi. Nghĩ chỉ tốn khoảng 300 ngàn đồng, U. chọn một em tươi mát nhất để “vui vẻ”. Vì quá say, U. ngủ lúc nào không hay. Tỉnh dậy, U. hốt hoảng khi cô gái cùng chiếc quần dài và tiền bạc của anh đã biến mất; hỏi chủ khách sạn thì họ đâu biết anh đi với cô gái nào. U. đành mếu máo ra đường nhờ mọi người tìm giúp. Mọi người khuyên anh nên lên trình báo phường, nhưng U. sợ mọi chuyện đến tai vợ con thì không biết ăn nói làm sao.

Những người dân sống quanh khu vực này cho biết, U. không phải là trường hợp duy nhất. Mấy chục năm nay, họ đã chứng kiến bao chuyện dở khóc dở cười của khách “lỡ dại” bị gái bán hoa dụ dỗ.

Trường hợp của anh Nguyễn Đức K. ở Lâm Đồng còn bi hài hơn. Hôm đó bán được điều, K. đem tiền lên cho con đang trọ học tại SG, đồng thời sắm sửa thêm nông cụ. Được bạn bè mách bảo, K. ra khu Thị Nghè kiếm chút cho biết mùi phố thị. Khi được một cô gái giới thiệu các tiết mục sẽ phục vụ, K. thấy hấp dẫn quá liền lỡ miệng khoe là đang có rất nhiều tiền, sẽ boa cho cô xứng đáng. Thế rồi khi từ trong phòng tắm khách sạn bước ra, K. thấy cô gái đang lục túi quần của mình. Bị phát hiện, cô gái giật mình rồi ôm hết quần áo của K. chạy ra khỏi phòng. Vì tính cẩn thận nên K. cuộn áo, cả quần trong lẫn quần ngoài vào một cục, nay cô gái ôm đi, K. chẳng có gì che thân, K. đành quấn chăn của khách sạn chạy theo. Nhưng xuống phòng tiếp tân thì bị chủ khách sạn lột mất chăn, K. đành lấy 2 tay úp phía trước rồi đuổi theo cô gái, vừa chạy vừa tri hô. Lúc này người dân gần đó phóng xe theo, cô gái sợ quá vứt đồ lại thoát thân. Sau phen đó, K. ngượng ngùng thề là chừa đến chết, không dám nghĩ đến chuyện “mèo mả gà đồng” nữa.

Giả gái lừa gạt

Các cô gái phải làm điếm  phần lớn phải đèo bòng thêm một người đàn ông để suốt ngày chu cấp cho họ. Vì thế, tiền vào tay các cô như gió vào nhà trống. Thấy thu nhập không đủ tiêu xài liền nghĩ ra những chiêu để lừa khách. Những trường hợp như trên diễn ra thường xuyên. Có khi mấy cô còn cho đồng bọn chui dưới gầm giường, khi khách bỏ quần áo ra thì họ cố ý đạp xuống đất và tất nhiên khách sẽ bị mất sạch đồ. Nhưng những vị khách nam không phải chỉ bị các cô gái lừa mà có nhiều người còn bị pê-đê đóng giả gái lừa cả tình lẫn tiền.

Anh Trần Thế C. ở TPSG từng rơi vào trường hợp trớ trêu như thế. Tối đó, sau mấy chầu nhậu ngà ngà say, anh liền đi về hướng Thị Nghè kiếm người để giãi bày tâm sự. Anh được một em chân dài, thắt đáy lưng ong, giọng thỏ thẻ hứa sẽ phục vụ chu đáo mà không cần tiền boa. C. ngật ngưỡng bước theo dáng ngọc. Vào tới phòng khách sạn, cô em nũng nịu không cho C. bật điện. Chiều lòng người đẹp nên C. không thắc mắc. Nhưng khi hai người vui vẻ, C. cứ thấy cô em có cái gì là lạ, đặc biệt là chân tay thì gồ ghề, lông lá rậm rạp. C. vùng dậy nhưng nàng đâu dễ bỏ qua. Nàng vật C. xuống giường rồi… “làm nhục”. Khi bật điện lên, C. tá hỏa vì cô nàng õng ẹo váy đỏ thướt tha đã biến đâu mất mà thay vào đó là một chàng trai đang nhe răng cười khoái chí. Dù bị “làm nhục” nhưng anh chàng kia cũng bắt C. trả tiền. Nhưng hỡi ơi, cái ví trong túi quần của C. đã biến đâu mất. C. kết tội “nàng” lừa tình và lừa tiền, “nàng” thì đổ lỗi cho C. xù tiền. Hai bên lời qua tiếng lại, ra khỏi khách sạn mà vẫn rượt nhau chạy lòng vòng khiến dân tình được một bữa cười vỡ bụng.

Dính phải thuốc mê

Khoảng 1 giờ sáng, anh Đ.L.P (35 tuổi, ở Đồng Nai) trên đường từ TPSG trở về nhà. Đến đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, P.17, Q.Bình Thạnh, P. thấy một cô gái xinh xắn bám theo và ăn nói rất lả lơi mời gọi.

Cô nàng ra giá 500 ngàn đồng/đêm, P. đồng ý cái rụp. Sau đó hai người kéo nhau vào một khách sạn ở P.17 thực hiện “giao dịch”. Tới nơi, cô gái tỏ ra chu đáo, dịu dàng mời P. một ly nước. Vừa uống nước được vài phút, P. ngã nhào xuống giường ngủ mê mệt. Gần 4 giờ sáng, P. giật mình tỉnh giấc. Sau khi nhớ lại sự việc, anh gọi mãi mà không thấy cô gái đâu. Vội kiểm tra túi xách, P. hốt hoảng khi toàn bộ tài sản gồm 23 triệu đồng, 100 đô la Úc và chiếc điện thoại di động đã biến mất. P. mếu máo . Sau khi cuỗm được tài sản của P., V. đã đưa cho Tâm nhờ cất giữ.

Còn anh S. ở Q.10, TPSG thì được người đẹp 23 tuổi Phan Ngọc Kim Ch. (quê Tiền Giang, tạm trú tại Q.6, TPSG) mồi chài vào khách sạn ở H.Bình Chánh để “mây mưa”. Trên đường đi, người đẹp kêu S. dừng xe để mua 2 ly trà sữa và “boa” S. một ly sau đó. Uống xong ly trà sữa của nàng, S. ngã gục. Khi thấy cô gái ra khỏi khách sạn đã lâu mà không thấy S., người phục vụ lên phòng thấy S. bất tỉnh và có những dấu hiệu nguy hiểm liền kêu người đưa S. vào Bệnh viện Nguyễn Trãi cấp cứu. 

Hầu hết những nạn nhân bị gái bán dâm trộm tài sản vì nhiều lý do đều không trình báo địa phương. Trong những năm qua, P.17 cũng đã xử lý một số trường hợp.

BVN-TH

Phận “hàng dạt”, mang bầu vẫn phải đi khách


1293324102_co-gai-khoc-1

Khi tuổi xế chiều, những phụ nữ hành nghề mại dâm đã bị vắt như miếng giẻ rách, trôi dạt với bệnh tật đầy mình.

Trong vai là tư vấn viên, tôi tiếp xúc với nhiều phụ nữ mại dâm không bị chăn dắt, thường được gọi là gái mồ côi. Họ biết “thân phận” nên tập trung ở những khu vực riêng, với giá đi khách rẻ mạt. Họ thường tụm lại để chờ khách hàng giờ, thậm chí hàng ngày.

Đường cùng

Ở Công viên 23-9 (quận 1), tập trung tại khu vực dành cho những người lứa U40, 50 trở lên, chị Uyên (46 tuổi) rơm rớm nước mắt kể về số phận đẩy đưa đến với nghề bạc bẽo này. Nhà ở tận Phước Long (Bình Phước), chồng mất sớm nên chị phải gửi hai người con cho chị ruột trông coi, rồi vào TPSG tìm việc. Nhìn chị phốp pháp, phấn son lên “ngon lành” vậy mà trong người nào là bệnh tiểu đường, cao huyết áp, đau tim… “Chị hay mệt, hụt hơi lắm, xin việc nơi nào người ta cũng không nhận nên ra đây làm cũng được hơn một năm rồi”.

Tâm sự về cái nghề bị khinh khi, chị Uyên cho biết vì lớn tuổi nên rất ít khách, lâu lâu hên lắm thì ngày được một hay hai người, tiền đi khách mỗi lần chỉ được 100.000 đồng. Thế nhưng sợ nhất là những ông khách say xỉn, lỗ mãng và quịt tiền. Phải chắp vá kiếm miếng ăn hằng ngày nên hôm nào từ sáng đến chiều không có khách, chị phải cố nán lại đến đêm khi những “đồng nghiệp” khác đã về hết. Thuê căn nhà trọ nhỏ xíu ở ghép tại Bình Thạnh nhưng chi phí mỗi tháng cũng lên đến 2 triệu đồng. Những đêm lầm lũi trở về mà trong túi rỗng không, bụng đói lép kẹp, chị chỉ biết khóc thầm.

Con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, quận 1 lâu nay được xem là điểm hẹn của mại dâm nam. Ở đây có một thanh niên tên Vinh, 29 tuổi, được xem như thành phần bần cùng trong thế giới mại dâm. Vốn là người gốc Huế, Vinh vào TP.SG kiếm sống và thuê nhà trọ tại khu vực Thị Nghè rồi đêm đêm lội bộ ra sở thú đứng đường. Thông thường Vinh làm đến khoảng 3, 4 giờ thì về chân cầu Thị Nghè hoặc mượn tạm mái hiên căn nhà nào ngả lưng cho đến sáng vì nhà trọ đã đóng cửa. Có lần phóng viên theo chân công an phường bắt Vinh chỉ thấy Vinh trưng ra được tấm hộ chiếu mà không có CMND vì đã bị tạm giữ trong những lần bị bắt trước đó.

Ốm đau cũng phải ra đường

Dù không chịu cảnh bóc lột, chăn dắt như những địa điểm khét tiếng Thị Nghè, Phú Lâm… nhưng gái mại dâm mồ côi hầu như người nào cũng vướng vào nợ lãi. Có khi tiền gốc chỉ một vài triệu nhưng họ đi làm năm này qua năm khác cũng không trả nổi. Như trường hợp của chị Tâm 40 tuổi, quê Quảng Ngãi, hành nghề ở Công viên 30-4. Trước đây, chị Tâm từ quê vào TPSG đi bán bánh tráng, trứng cút dạo. Một năm gần tết, chị xin làm thuê cho một xưởng làm mì, tiền công chủ tính cuối năm trả một lần. Nhưng không ngờ, đến khi thanh toán thì người chủ ôm tiền bỏ trốn khiến món nợ mới lại chồng lên món nợ cũ, tiền lãi cùng ngùn ngụt tăng lên. “Buồn lắm em ơi, không ai muốn đi làm cái nghề này hết” nhưng để có tiền trả nợ và khoản tiền ăn học gửi về cho con hằng tháng, chị đành nhắm mắt ra công viên tìm đường đi khách. Những người đồng cảnh ngộ với người phụ nữ có nhan sắc này cho biết: “Nó kiếm được nhiều tiền lắm đó”. Thế nhưng khoản nợ lãi ngày càng chồng chất, số tiền nợ giờ lên tới hàng chục triệu đồng. “Nhiều lúc chị muốn bỏ trốn nhưng trốn đi rồi không biết kiếm việc làm ở đâu để gửi tiền về quê”. Có lần cuộc nói chuyện của chúng tôi phải cắt ngang nửa chừng vì chị nhận được điện thoại của chủ nợ gọi ra đóng tiền góp, nghe xong chị lật đật chạy đi vì mấy ngày rồi hoãn nợ, tiếp tục không đóng là tiền lời tăng lên.

Những người hành nghề lén lút ở công viên sợ nhất là bị truy quét. Do đó, dù không có tiền đổ xăng, chị Uyên vẫn phải cố nuôi chiếc xe Dream cà tàng và luôn luôn phải ngồi kè kè bên cạnh, xem như người đi dạo. Một số người quen cho biết có khi cả tháng không thấy chị ra công viên vì bệnh nặng. Trong thời gian đó, để thuốc thang chị phải mượn tiền của một cặp vợ chồng chuyên cho gái mại dâm vay lãi ở công viên. Vừa rầu rĩ, vừa thở dốc, chị Uyên cho biết: “Bữa nào không đóng tiền góp là chủ nợ gí đến cùng, nên giờ dù mệt cỡ nào cũng phải lết ra đây”.

Lay lắt xế chiều

Trong những đợt truy quét, phường Bến Nghé đành “chịu thua” với một phụ nữ tên Phượng. Phượng vác bụng bầu nhưng ngày nào cũng đứng nhẵn mặt ở đoạn đường Lê Duẩn. Nhiều lần thấy bóng dáng công an, Phượng bỏ chạy khấp khiểng trên đôi giày cao gót, chiếc túi xách to rơi vãi đầy phấn son. Theo lời kể của người phụ nữ đã ngoài 30 tuổi này, chị ta lỡ dính bầu trong một lần đi khách không an toàn. Vì cũng lớn tuổi nên Phượng cố giữ lại đứa bé để nuôi, mong có người bầu bạn. Để duy trì cuộc sống cho hai mẹ con, đến tháng thứ bảy Phượng vẫn vác bụng “đi làm”.

Tại Công viên 23-9, có một phụ nữ ngót nghét 60 tuổi, mà nhiều gái mại dâm trẻ theo vai vế phải gọi bằng bà. Bà T. rất già và gầy ốm nhưng tối tối vẫn trang điểm và đạp xe ra ngồi công viên chờ khách.

Bà T. kể thời trẻ bà làm cho các quán bar, vũ trường trong thành phố. Không có con cái, hiện bà T. chỉ sống một mình và vẫn phải đi khách để kiếm miếng cơm qua ngày.

BVN-TH

Thân phận đàn bà VN

 

untitled-content


Bị bán như món hàng rồi 10 năm đằng đẵng sống tủi nhục trong “địa ngục” trần gian ở nơi đất khách, quê người. Giờ đây khi trở về Việt Nam, Hằng vẫn phải sống “chui lủi” để trốn án phạt treo lơ lửng trên đầu…

Mảnh đất Đồng Cốc, một xã biên giới nghèo thuộc tỉnh Bắc Giang từ lâu đã được gọi một cái tên chua chát là “làng vượt biên”.

Khi cánh đồng quê nghèo trơ gốc rạ, vài trăm gốc vải năm được năm mất chưa đơm hoa, những người dân nghèo nơi đây lại khăn gói đi tứ xứ làm thuê làm mướn mưu sinh. Có người ra thành phố, người xuống Hà Nội, người vượt biên trái phép sang Trung Quốc, tất cả họ đều rời quê hương với ước vọng có một cuộc sống tươi sáng hơn.

Một trong số những người ôm khao khát đổi đời nơi đất khách quê người là những sơn nữ trẻ. Tuy nhiên, do thiếu hiểu biết, nhẹ dạ cả tin, không ít người trong số họ bị lừa bán như món hàng, chịu cảnh sống ê chề, đầy nước mắt…

Tan vỡ giấc mơ đổi đời

Chúng tôi tìm đến nhà Nguyễn Thị Hằng, thôn Phúc Phúc Kiến, xã Đồng Cốc, người được xem là “bị cắt hộ khẩu” ở xã do vượt biên trái phép.

Hằng không có nhà, theo lời chị Hà Thị Dung, chị dâu Hằng thì hiện tại người nhà cũng không biết Hằng đi đâu, làm gì, hơn một năm nay vẫn “bặt vô âm tín”. “Tội nghiệp nó lắm các cô ạ”, chị Dung rơm rớm mở lời về cuộc đời đầy nước mắt của người đàn bà vừa mới bước sang tuổi 25 ấy.

Nguyễn Thị Hằng, sinh năm 1986 trong một gia đình dân tộc Tày nghèo. Bố mẹ mất sớm, Hằng và anh trai chỉ dựa vào 2 sào ruộng, vài mảnh vườn sống lay lắt qua ngày. Năm 2000, cũng giống như nhiều người con gái trong làng lúc bấy giờ: khao khát thoát khỏi vùng quê nghèo lam lũ, có cái ăn, cái mặc, được sống sung sướng như những câu chuyện người ta vẫn kể về chốn phồn hoa đất người mà Hằng chưa từng đặt chân đến.

Và thế là khi có người làng đánh tiếng rủ Hằng sang Trung Quốc làm may, lương tháng cao, công việc nhàn hạ, lại có cả ô tô về đón Hằng đã không ngần ngại đồng ý. Chuẩn bị ba lô, quần áo, Hằng lên đường với bao hy vọng.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang, vừa lên xe, sau khi uống chai nước người đàn bà nọ đưa cho Hằng, cô bất tỉnh nhân sự. Khi tỉnh dậy cô mới biết mình đã bị lừa bán sang Trung Quốc với giá 3000 tệ. Cô khóc lóc thảm thiết đòi về nhà thì người tự nhận là chủ mới của cô hết dỗ ngon, dỗ ngọt, lại dọa đánh đập, chửi mắng…

Cô bị nhốt trong một phòng kín, nhưng ngày nào cũng có dăm bảy vị khách ghé qua nhòm qua khe cửa rồi xì xào điều gì đó mà cô không rõ. Được khoảng 1 tuần, thì cô lại bị một người đàn bà dẫn đi nơi khác. Người này thẳng thắn cho cô biết rằng, bà ta là kẻ buôn người và vừa mua lại cô của người chủ cũ. Đau đớn ê chề, nước mắt lã chã, cô chỉ biết khóc lóc tủi nhục khi thấy thân phận mình chỉ như mớ rau, mớ cỏ mà người ta trao qua đổi lại.

Ở nhà “chủ mới” được 1 tháng, thì Hằng bị bán làm vợ cho một người đàn ông ở Quảng Tây, Trung Quốc.

Không có thiên đường

Anh chồng “hờ” của Hằng nom cũng ngót 50 tuổi, hơn cả tuổi bố Hằng. Gương mặt có phần gì đó cục mịch, đần độn, hắn bị thọt một chân, bận một bộ đồ nhàu nhĩ, sau này Hằng mới biết anh ta đã có “thâm niên” hơn 30 năm làm nghề bốc vác. Tủi nhục lắm, nhưng Hằng vẫn tự nhủ, thà bị bán làm vợ người ta còn hơn bị đày đọa trong thân phận gái bán hoa…

Anh ta đưa Hằng lòng vòng qua mấy chuyến xe rồi dừng chân ở một ngôi nhà mái ngói, lụp xụp. Căn nhà nhỏ trống huếch trống hoác, không đồ đạc giá trị. Nhìn mấy chiếc cuốc, xẻng vứt chỏng chơ bên hiên nhà, Hằng biết rằng gia đình cũng làm ruộng như nhà Hằng ở quê, một chút hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm ngay lập tức đã bị dập túi bụi.

Cũng kể từ giây phút bước vào căn nhà ấy, cô gái 16 tuổi đã phải bắt đầu quãng thời gian sống tủi nhục, đau đớn nhất.

Nhà chồng Hằng có cả thảy 9 người, người nào cũng lầm lầm lì lì ít nói, nhưng Hằng sợ nhất là ánh mắt sắc như dao của bà mẹ chồng. Làm quần quật như trâu ngựa từ sáng sớm đến tối mịt, nhưng bất cứ khi nào chạm mặt là mẹ chồng Hằng lại rủa xả, mắng chửi, mạt sát không thương tiếc.

Người chồng đần độn đã không bênh vực mà ngược lại, nghe lời xúi bẩy của mẹ, hắn thường xuyên đánh đập Hằng bằng những trận đòn nhừ tử.

Hằng sinh một cô con gái. Những tưởng có con nhà chồng sẽ đối xử tử tế với mình hơn, nhưng không, vừa sinh con được 1 tháng, mẹ chồng đã bắt cô đi làm thuê ở xưởng nhựa tái chế và cứ mỗi khi nhác thấy bóng Hằng về là bà ta lại cất giọng chửi rủa. những lời mạt sát, Hằng đoán chừng bà ta căm giận và ghét Hằng đến thế vì số tiền mà bà ta đã phải vay mượn để “mua” Hằng về… Nghe mẹ xúi, gã chồng bạc nhược lại lôi xềnh xệch Hằng mà đấm, mà đá. Không thể chịu nổi cảnh sống không bằng chết, năm 2008, Hằng quyết tâm bỏ đi.

Vơ vội mấy bộ quần áo và số tiền 300 tệ dành dụm sau 8 năm trời, Hằng nuốt nước mắt từ biệt đứa con thơ để tìm đường trở về quê hương. Tự nhủ, nếu chuyến này bị bắt lại thì Hằng sẽ dùng cái chết để quyên sinh, chứ không chịu mãi mãi làm thân trâu chó…

Nước mắt ngày trở về

Thuê xe bỏ trốn đến cửa khẩu Chi Ma thì Hằng bị Công An TQ bắt lại. Số tiền nhỏ dành dụm và ít quần áo tư trang cũng bị tạm giữ. Hằng bị nhốt 1 tháng chờ anh trai đến nộp phạt rồi tay trắng trở về sau 8 năm biền biệt.

Trở về nhà, Hằng lại bị cái án phạt “treo lơ lửng trên đầu” do vượt biên trái phép và bị cắt hộ khẩu tại địa phương. 4 tháng sống “chui lủi”, một lần nữa Hằng lại rời quê hương.

“Ngày nó đi, chỉ cầm tay chúng tôi mà khóc hết nước mắt, nó bảo: đời nó, ngay từ khi bước sang cái xứ người kia là đã kết thúc rồi, bây giờ không thể trở về quê hương nó sẽ khăn gói đi. Hơn một năm nay nó cũng không thư từ, gọi điện gì về cho gia đình, giờ chúng tôi cũng không biết Hằng đang sống ở đâu? Làm gì?...”, giọng chị Dung lạc đi, mắt hấp háy đỏ.

BVN-TH


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8101)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9857)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12461)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15343)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8956)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh