DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,397,218

VN: Nghệ sĩ Tấn Tài qua đời - Nhọc nhằn mưu sinh trong đêm đông - Rùng mình cảnh “màn trời, chiếu đất” trong bệnh viện

Wednesday, January 26, 201112:00 AM(View: 22394)
VN: Nghệ sĩ Tấn Tài qua đời - Nhọc nhằn mưu sinh trong đêm đông - Rùng mình cảnh “màn trời, chiếu đất” trong bệnh viện

Nghệ sĩ Tấn Tài qua đời


tan-tai-2_to-content

 Nghệ sĩ cải lương Tấn Tài thăp hương cho nghệ sĩ Kim Ngọc

Nghệ sĩ được mệnh danh là 'Ông hoàng đĩa nhựa' một thời của sân khấu cải lương, cha của nghệ sĩ  hài Tấn Beo, qua đời vào ngày 26/1 tại nhà riêng ở TPSG, thọ 73 tuổi.

Gia đình nghệ sĩ cho biết, mấy ngày trước, ông đã được đưa vào bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu vì bệnh nhiễm trùng ống dẫn mật sau đợt phẫu thuật cách đây vài tháng. Được các bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng vết thương bị nhiễm trùng nặng khiến Tấn Tài rơi vào tình trạng nguy kịch và ra đi sau đó. Vài ngày trước khi vào bệnh viện, ông trông khá khỏe khoắn khi đến thắp hương và tiễn đưa nghệ sĩ Kim Ngọc.

Nước mắt nghẹn ngào, hài Tấn Beo chia sẻ, dù biết cha mình vốn mang bệnh nặng và sẽ có lúc ra đi, gia đình anh không ai ngờ mọi việc lại nhanh như thế. "Hôm trước đi viếng má Ngọc, ba tôi vẫn còn trông khỏe khoắn, bình thường. Nhưng sau đó ít ngày, ông trở đau, phát bệnh". Vừa chịu tang người má nuôi thân thiết trong nghề, giờ lại chịu tang cha, Tấn Beo không giấu được vẻ phờ phạc, đau khổ.

Từ Australia trở về thăm nhà, nghệ sĩ cải lương Hoài Thanh bất ngờ khi biết tin. "Dù hiểu rằng 'sinh lão bệnh tử' là quy luật của tự nhiên, nhưng khi nghe tin nghệ sĩ Tấn Tài qua đời, tôi không khỏi bùi ngùi. Những tài danh như Phùng Há, Minh Phụng, rồi Tấn Tài... lần lượt ra đi để lại khoảng trống quá lớn cho nghệ thuật cải lương Việt Nam", Hoài Thanh chia sẻ.

Trong thập niên 60-70, nghệ sĩ Tấn Tài được báo giới tặng cho danh hiệu "Hoàng đế đĩa nhựa" khi ông thực hiện hơn 400 đĩa vọng cổ, tuồng cải lương cùng hàng nghìn bài hát tân cổ. Cuối thập niên 60, mỗi ngày, ông thu 5-6 đĩa hát và mỗi đĩa được định giá là 12.000 đồng, tương đương với một lượng vàng thời đó. Những vai diễn sân khấu để đời của ông được khán giả yêu mến như: Cô gái Đồ Long, Anh hùng xạ điêu, Tiếng vọng Ba Đèo, Võ Tòng sát tẩu, Sương mù trên non cao... Ông là một trong sáu nghệ sĩ đoạt huy chương vàng giải Thanh Tâm năm 1963, gồm: Tấn Tài, Diệp Lang, Thanh Tú, Bạch Tuyết, Kim Loan tức Mộng Tuyền và Trương Ánh Loan.

Tấn Tài tên thật là Lê Tấn Tài, sinh năm 1938, quê ở xã Vĩnh Trạch, huyện Núi Sập, tỉnh An Giang. Gia đình không có ai theo nghề ca hát nhưng với giọng ca trời phú, ông đã khăn gói lên Sài Gòn để theo đuổi đam mê và gặt hái được nhiều thành công. Trước khi trở thành nghệ sĩ, ông là thầy giáo của trường Thoại Ngọc Hầu, tỉnh An Giang.

Ông có hai người con nối nghiệp sân khấu là nghệ sĩ Tấn Beo và Tấn Bo.

Linh cữu nghệ sĩ Tấn Tài quàn tại số 190 Nguyễn Duy, phường 9, quận 8, TPSG. Lễ động quan tổ chức vào 31/1 (28 Tết) tại chùa Nghệ sĩ - quận Gò Vấp.

BVN-TH

Nhọc nhằn mưu sinh trong đêm đông

“Ngô nóng đây...”, người phụ nữ dáng nhỏ nhắn oằn mình trên chiếc xe đạp cà tàng, cố chống chọi với cái giá rét của đêm đông, nồi ngô luộc nóng hổi bốc khói nghi ngút đặt trên chiếc giá được chằng buộc phía trước xe đạp. Đó là hình ảnh của một trong nhiều lao động nghèo đang miệt mài mưu sinh trên từng con phố nhỏ giữa lòng HN trong đêm đông lạnh giá.

8_muusinh3_jpg


Hà Nội những ngày này lạnh se sắt, rét đến cắt da cắt thịt. Rét đến mức dọc các con phố khuya, người ta còn đốt lửa để sưởi ấm. Rét đến mức người ta chỉ muốn cuộn mình trong chăn ấm, ai có việc quan trọng lắm mới phải ra đường... Trung tâm Dự báo khí tượng thủy văn trung ương thông báo, đây là đợt rét kỷ lục chỉ sau đợt rét dài 38 ngày hồi năm 2008. Miền núi phía Bắc có nơi xuống tới -4 độ C. Còn tại HN, về đêm nhiệt độ luôn ở mức dưới 10 độ C.

Gió rét. Sương đêm. Và cả mưa nữa. Những hạt mưa buốt lạnh như những mũi kim nhọn chích vào da thịt người. Song, dường như cái khắc nghiệt của thời tiết cũng chẳng thể khiến người lao động nghèo quên đi gánh nặng mưu sinh nhọc nhằn.
Đã 22 giờ, con phố Nguyễn Trãi (Thanh Xuân, Hà Nội) dài hun hút, nhà nhà đã cửa đóng then cài, cả đường phố vắng tanh, tịnh không một bóng người. Thi thoảng mới lóe lên ánh đèn xe máy chạy vọt qua rất nhanh của những thanh niên ham chơi đêm giờ cũng cố chạy xe thật nhanh để về nhà tránh rét. Với Cường, người thanh niên 28 tuổi (quê ở Ninh Bình) thì không như vậy. Cái lạnh đến thấu xương, giá rét như “cắt da, cắt thịt” không níu được bước chân anh. Dáng tần tảo, chịu khó, anh đẩy xe hàng khoai nóng, ngô nướng lầm lũi đi trong đêm mặc cho gió tạt đến buốt giá. “Chị ăn ngô nướng đi. Lạnh thế này, ăn bắp ngô nếp nướng mới cảm được cái vị ngon của “món quà đêm đông”. Lạ thế, tôi thì co ro trong chiếc áo bông to xù, đầu đội mũ len, tay đeo găng kín mít mà vẫn run lên vì rét, vậy mà người thanh niên ấy, trong chiếc áo ka ki mỏng đã cũ, chân xỏ dép lê mà vẫn tươi cười vừa nướng ngô mời khách, vừa “quảng cáo” sản phẩm khiến khách hàng cũng phải xiêu lòng. “Lạnh thế này sao anh không nghỉ sớm đi?”. “2 giờ đêm hết hàng mới nghỉ! Ai chả muốn giờ này được về nằm trong chăn ấm, nhưng vì mưu sinh, vì vợ con, phải cố thôi. Với lại, nghỉ một ngày, tự nhiên mất đi vài chục ngàn thu nhập, tiếc lắm. Họa hoằn, ốm đau mới dám nghỉ”. Trao cho tôi túi ngô nướng nóng hổi, Cường lại lụi cụi đạp xe đi, tiếng rao khàn khàn “Khoai nướng, ngô nóng đây”... xa dần rồi mất hút trong đêm.

23 giờ. Phố Đường Láng sáng rực đèn đường, nhưng con đường vắng hoe. Thế nhưng, giờ này lại mới là giờ “làm ăn” của những chuyến xe, gánh hàng đêm. Hà, cô gái quê ở Phú Thọ dáng người nhỏ nhắn, gương mặt ửng hồng, vẫn đang miệt mài lật từng chiếc bánh chuối, bánh khoai trên chiếc chảo mỡ sôi. Trên người cô chỉ vận một chiếc áo len cao cổ, chân không tất, đi đôi dép tổ ong đã mòn vẹt. Vừa mời tôi ăn bánh khoai đã rán vàng rộm, Hà vừa xuýt xoa. “Đợt rét này dài quá chị nhỉ. Nhưng rét thế em lại bán được nhiều hàng”. Hà cho biết, sáng nào cũng như sáng nào, bất kể ngày giá rét, mưa gió hay khô ráo, ấm áp, cô cũng dậy từ 4 giờ sáng để đi ra tận chợ Long Biên mua nguyên liệu làm bánh. “Phải ra đó mua chuối, khoai thì mới rẻ, ra muộn một chút là hết hàng nên em đi giờ đó mới mua kịp”. Ngày thường ấm áp, một buổi tối, Hà bán được khoảng 40, 50 cái bánh chuối, bánh khoai, trừ vốn đi cũng lãi khoảng ba, bốn chục ngàn. Nhưng những ngày lạnh, người ăn đông hẳn, có ngày Hà bán được tới 150 cái bánh chuối, lãi gấp đôi ngày bình thường. Vậy là dù rét buốt đến mấy, Hà vẫn cố gắng đi lấy hàng sớm hơn, ngồi muộn hơn mọi ngày để cố thêm được đồng nào hay đồng ấy để gửi tiền về quê cho bố mẹ nuôi ba đứa em ăn học. Nhìn Hà, tôi lại nhớ tới đứa em mình, cũng ở tuổi như cô bé nhưng hai số phận khác nhau. Em tôi giờ này đã say giấc nồng từ lâu còn Hà, vẫn đang bươn chải với cuộc mưu sinh đầy nhọc nhằn.
3 giờ 30 sáng. Cả khu phố Nghĩa Tân, Cầu Giấy vẫn còn chìm trong giấc say nồng, chị Mai (ở Mỹ Đức – Hà Nội) đã lịch kịch dắt chiếc xe đạp cà tàng với hai chiếc sọt gá ở hai bên ra để chuẩn bị cho ngày làm việc mới. Công việc của chị là ra chợ đêm ở chân cầu vượt Dịch Vọng (Cầu Giấy) lấy các loại rau củ, hành, tỏi... về đưa cho các nhà hàng cơm bình dân. Gồng mình đạp xe trong đêm đông buốt giá, song cái rét không làm chị nản lòng. Chị Mai cho biết, đã làm công việc này nhiều năm nay. Dù thu nhập cũng chỉ 50 -70.000 đồng/ ngày, song chị vẫn miệt mài cố gắng làm ra đồng tiền bằng chính sức lao động của mình để nuôi hai đứa nhỏ ăn học. Anh Thắng, chồng chị, thương vợ nên dù không tìm được việc làm cũng cố vác thêm một chiếc hộp đánh giày ngày ngày đi bộ hàng chục cây số để mong kiếm thêm vài chục ngàn đỡ đần cho vợ. Vợ chồng mình quyết tâm không để bọn trẻ thiếu học rồi lại rơi vào hoàn cảnh như bố mẹ chúng” – chị Mai ngậm ngùi nói...


Những mảnh đời mưu sinh trong đêm tôi đã gặp mỗi người một số phận, hoàn cảnh khác nhau.

BVN-TH


Rùng mình cảnh “màn trời, chiếu đất” trong bệnh viện

Cùng người thân đến bệnh viện để giành giật sự sống, những người nhà bệnh nhân phải chấp nhận cuộc sống vạ vật nơi ghế đá, khuôn viên, chịu cảnh “màn trời, chiếu đất”. Ở cơ sở 2 của Bệnh viện K, đến bệnh nhân cũng phải chịu cảnh này.

 

Ngủ vạ vật để tiết kiệm… 15 nghìn đồng

Có mặt tại Bệnh viện Bạch Mai lúc 11 giờ đêm ngày 18.12, không gian khá yên tĩnh, thỉnh thoảng có chiếc xe cấp cứu chạy vào gây tiếng ồn nhẹ. Trước cửa số 4 của khu nhà Việt Nhật 3 người phụ nữ trải chiếu ngủ ngay trên vỉa hè giữa thời tiết mùa đông được dự báo khoảng 10oC. Ba chị đắp chung chiếc chăn một chiếc chăn bông mỏng, nằm ngay dưới chân chiếc ghế đá cạnh một thùng rác. Trên chiếc ghế đá, một người khác quấn chăn quanh người nằm ngủ ngon lành. Thỉnh thoảng một vài con chuột chạy qua gặm chiếc chăn, thậm chí gặm cả chân những người nằm đó nhưng cả mấy người vẫn ngủ khá say.

benhvien2jpg-105051-content


Chị Thủy, thực tập sinh tại khoa Cấp cứu Bệnh viện Bạch Mai cho biết: “Hình như là họ chăm người nhà ở cùng 1 phòng bệnh với nhau, đêm nào cũng thấy ra đây ngủ rồi nửa đêm lại dậy vào thay ca cho người khác ra ngủ”.

Từ khi lên chăm bố nằm tại Khoa Thần kinh, Bệnh viện Bạch Mai đã hơn 1 tháng nay những vật bất ly thân của anh Bùi Văn Đoàn, Ninh Giang, Hải Dương là chiếc chiếu và chăn bông.

Hằng ngày, cứ đến giờ bác sĩ vào thăm, khám cho bệnh nhân và yêu cầu người nhà ra ngoài thì anh Đoàn vác theo 2 “vật bất ly thân” của mình rồi lang thang khắp bệnh viện để tìm một chỗ nghỉ ngơi, đến tối anh lại vác chúng về phòng bệnh của bố và nằm ngủ dưới sàn nhà hoặc hành lang.

Mấy hôm nay, thời tiết rét đậm, đến các bệnh viện đều có thể dễ dàng bắt gặp cảnh người nhà bệnh nhân nằm co ro ở bất kỳ một góc nào trong viện. Mặc dù, tại Bệnh viện Bạch Mai có khu nhà dành cho người nhà bệnh nhân nhưng có những người vẫn đành ngủ ở hành lang vì tiếc… 15 nghìn đồng. “Mỗi ngày 15 nghìn, 1 tháng 450 nghìn, trong khi đó, mỗi tháng đã phải chi tiêu trăm khoản cho người nhà ở viện, nào thuốc thang, nào ăn uống cho người nhà ốm đau nằm đó. Thôi thì giảm được khoản nào hay khoản ấy. Mình khỏe thì đành ngủ ở đây cũng được, mỗi tháng cũng bớt được 1 khoản kha khá”, anh Đoàn chia sẻ.

Cùng chung suy nghĩ với anh Đoàn, anh Nguyễn Văn Tân, chăm sóc bố tại Khoa Thần kinh-Bệnh viện Bạch Mại cũng tâm sự, vì bác sĩ báo bố anh sẽ phải nằm viện lâu để theo dõi nên anh đầu tư mua một chiếc giường gấp và 1 chiếc màn di động, để đến tối ra hành lang ngủ. “Trời nóng nực không sao, những hôm như mấy hôm nay rét quá, quấn chăn quanh người rồi nằm lên giường mà vẫn lạnh, rét run”.

Ngay trên hành lang của một dãy nhà ở khoa Thần Kinh, khoa Ung bướu… của Bệnh viện Bạch Mai các loại dây mắc màn, giường gấp bày la liệt. Còn tại các tòa nhà khác trong viện, trên sàn nhà, gầm cầu thang thỉnh thoảng lại gặp một người nhà nằm co ro, có khi không màn, không chăn.

Bệnh nhân nằm giường gấp

Tại cơ sở 2 của Bệnh viện K ở Tam Hiệp, Thanh Trì, do thiếu giường bệnh, nhiều bệnh nhân phải nằm ở giường gấp. Căn phòng bệnh chật chội nhưng đi đến đâu cũng thấy đường dây và ống truyền giăng mắc la liệt khắp phòng. Nhìn người nhà đã đau ốm lại phải chịu cảnh này, anh Nguyễn Tiến Lực, quê Nam Sách, Hải Dương rưng rưng: “Giường này người khỏe nằm còn khó chịu, huống chi là 4-5 người ốm nằm chung một giường. Nhưng cũng đành chịu chứ biết làm sao vì phải nằm ở đây thì bác sĩ mới theo dõi được”.

Người ốm nằm đã khổ, người thân đi chăm cũng chẳng sung sướng hơn. Anh Lực phải mua thêm 1 chiếc giường để tối đến kê nằm ngoài hành lang hoặc trong khuôn viên bệnh viện. “Thuê nhà trọ ở ngoài thì không yên tâm vì đêm hôm không thể để ông cụ một mình ngủ ở đây được nên đành chịu khó vậy. Nhưng ngủ giường gấp có hôm rộng rãi thì được ngủ ở hành lang, còn những hôm chật thì phải ra khuôn viên ngủ, mấy hôm nay trời lạnh thế này cũng cứ cố chợp mắt để lấy sức chứ khó ngủ lắm”, anh Lực kể.

Mẹ của chị Lan, quê ở Bình Lục, Hà Nam năm nay đã 70 tuổi cũng phải nằm điều trị tại đây trên chiếc giường gấp. Chị kể: “Chiếc giường thì nhỏ, lại phải rải mấy lớp chăn bên dưới mới nằm được vì trời lạnh thế này, sao mà chịu nổi. Ở nhà nghèo thật nhưng cũng chẳng phải để cụ nằm khổ sở như thế bao giờ.”

Nói đến đây chị Lan nghẹn ngào gạt nước mắt: “Không biết cụ còn sống được bao lâu nữa mà để cụ khổ thế này thì đau lòng lắm, nhưng bây giờ cũng không biết làm thế nào em ạ, có bệnh thì phải nằm viện nên đành chấp nhận vậy”.


BVN-TH


 





Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 8088)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9832)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12441)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15320)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8944)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh