DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,247,676

TỪ NGUYỄN TRÃI ĐẾN ỨC TRAI - Trần Yên Hòa

Tuesday, February 1, 201112:00 AM(View: 17605)
TỪ NGUYỄN TRÃI ĐẾN ỨC TRAI - Trần Yên Hòa

TRẦN YÊN HÒA


TỪ NGUYỄN TRÃI ĐẾN ỨC TRAI


Nguyễn Trãi là đệ nhất công thần đời nhà hậu Lê. Ông hiệu là Ức Trai, nên khi nói về Nguyễn Trãi, người đời sau thường kính trọng gọi là Ức Trai tiên sinh. Sự nghiệp chính trị của ông rất lẫy lừng mà sự nghiệp văn học của ông cũng lẫy lừng không kém. Ông đã để lại rất nhiều thơ văn có giá trị, nhất là bài Bình Ngô Đại Cáo, đó là Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của nước ta. Bình Ngô Đại Cáo đã phân định, xác nhận nước Đại Việt ta là một nước độc lập và tự chủ từ thời mới dựng nước. (chứ không cần đến Hồ Chí Minh tuyên bố trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập, 1945)


ntrai

 Hình minh họa: Nguyễn Trãi đưa cha là Nguyễn Phi Khanh bị giặc Minh bắt về Tàu


SỰ NGHIỆP CHÍNH TRỊ CỦA NGUYỄNTRÃI (1380-1442)

Nguyễn Trãi là con trai của Bảng Nhãn Nguyễn Ứng Long, hiệu là Phi Khanh nên cũng thường gọi là Nguyễn Phi Khanh, quê làng Chi Ngại, huyện Phượng Sơn (Chí Linh) tỉnh Hải Dương. Sau dời về làng Nhị Khê, huyện Thường Phúc, hiện nay là Phủ Thường Tín, tỉnh Hà Đông.
Nguyễn Trãi thi đỗ Thái Học Sinh (Tiến Sĩ) dưới thời Hồ Quý Ly, năm ông mới 21 tuổi. Khi quân nhà Minh với chiêu bài diệt Hồ phù Trần, đem quân qua đánh nước ta, để thực hiện mông thôn tính và đô hộ. Hồ Qúy Ly, Hồ Hán Thương bị bắt, Nguyễn Phi Khanh làm quan nhà Hồ nên cũng bị bắt. Quân Minh đưa cả vua tôi nhà Hồ về Kim Lăng (Trung Hoa). Nguyễn Trãi bịn rịn theo cha một bước không rời, định bụng theo cha để phụng dưỡng, nhưng Nguyễn Phi Khanh một mực không cho, khi quân canh lơ là, Nguyễn Phi Khanh nói nhỏ vào tai Nguyễn Trãi “Con về hãy lo trả nợ nước, sau là báo thù nhà”. Nguyễn Trãi đành gạt lệ chia tay cha ở cửa ải Nam Quan.
Sau một thời gian ẩn sĩ qui điền để nghiên cứu binh thư đồ trận, ông hay tin Lê Lợi dấy quân khởi nghĩa chống quân Minh ở đất Lam Sơn, đang chiêu hiền đãi sĩ, ông liền lặn lội đến hợp tác.
Ông dâng lên cho Lê Lợi, bấy giờ lấy vương hiệu là Bình Định Vương, một chiến lược Bình Ngô. Bình Định Vương biết rõ tài của Nguyễn Trãi liền phong cho ông chức Quân Sư. Trong suốt 10 năm kháng chiến gian khổ, lúc nào ông cũng cận kề Bình Định Vương, không khác nào hình với bóng, để tổ chức mọi việc như quân sự, chính trị. Mọi giấy tờ, văn thư giao thiệp với nhà Minh, cho đến các hịch vua truyền ra ngoài cho binh sĩ và dân chúng đều do ông thảo ra cả.
Sau 10 năm kháng chiến, chiến thắng quân Minh, ông vâng lệnh Vua Lê Thái Tổ (Lê Lợi), thảo ra bài Bình Ngô Đại Cáo để báo cáo cùng quốc dân công cuộc kháng chiến thành công. Nguyễn Trãi được phong tước Quan Phục Hầu, được đổi sang họ nhà vua, tức là Lê Trãi, và giữ chức Nhập Nội Hành Khiển, được ra vào cung đình bất cứ lúc nào cũng được.

 

VỤ ÁN OAN

 Vua Lê Thái Tổ mất năm 1433, con là Thái Tôn lên nối ngôi. Vua Lê Thái Tôn còn nhỏ dại nên mọi việc đều ở trong tay quan phụ chính đại thần Lê Sát. Lê Sát lộng quyền làm những điều càn dỡ. Khi vua Lê Thái Tôn biết rõ liền trừ khử Lê Sát. Nguyễn Trãi nhận thấy nhà vua nhu nhược, không có chí lớn như vua cha, lại đam mê tửu sắc, ông liền xin về trí sĩ ở Côn Sơn, thuộc huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương (năm Quí Mùi-1439), lúc bấy giờ ông đã 60 tuổi.
 Vào năm Nhâm Tuất (1442) vua Lê Thái Tôn đi tuần phương Đông, duyệt võ ở Chí Linh, Nguyễn Trãi liền ra đón nghinh tiếp xa giá nhà vua. Lê Thái Tôn mới đến chơi nhà chùa Côn sơn là nơi Nguyễn Trãi ở. Nhân thấy người tì thiếp của ông là Nguyễn Thị Lộ, nhan sắc lộng lẫy, lại có biệt tài về văn chương, vua Lê Thái Tôn liền phong cho chức Lễ Nghi Học Sĩ, ngày đêm hầu hạ bên cạnh nhà vua. Đến khi Đông tuần, xa giá vua Thái Tôn về đến Vườn Lê Chi, xã Đại Lai, huyện Gia Định, thình lình nhà vua nhuốm bịnh sốt. Thị Lộ hầu hạ suốt đêm, rồi vua Lê Thái Tôn mất.
Các quan hốt hoảng vội vã bí mật phụng giá về cung, nửa đêm về cung mới phát lễ tang. Tất cả đều đổ tội cho Thị Lộ có âm mưu giết vua, liền đem Thị Lộ ra giết chết. Lại có nhiều người trước đây đố kỵ với Nguyễn Trãi vì được Lê Lợi trọng dụng, đem lòng oán giận, nhân dịp nầy kết tội cho ông là chủ mưu cho Thị Lộ giết vua. Ông bị giết và cả 3 họ bị tru di.
Cái oán oan nầy mãi 22 năm sau, vua Lê Thánh Tôn xét lại thấy nhiều điều oan khuất cho vị khai quốc công thần, liền truyền huỷ bỏ án trước, truy phục chức cho Nguyễn Trãi, con cháu ông còn lại được mời ra làm quan, lại cấp cho tư điền để lo việc tế tự hàng năm.

SỰ NGHIỆP VĂN HỌC
 

Những tác phẩm của Nguyễn Trãi được kể sau đây:

- Nổi tiếng nhất là bài Bình Ngô Đại Cáo nghĩa là lời bá cáo về việc bình xong quân Ngô (tức nhà Minh bên Tàu) viết vào năm 1427.
- Lam Sơn Vĩnh Lăng thần đạo bi ký: nghĩa là văn bia của vua Lê Thái Tổ viết vào năm 1433.
- Băng Hồ di sự lục: nghĩa là chép lại việc của Băng Hồ tiên sinh (bút hiệu của Trần Nguyên Đán, ông ngoại của Nguyễn Trãi), viết năm 1428.
- Ức Trai Thi Tập gồm có hơn 100 bài thơ ngũ ngôn và thất ngôn, trong đó có bài Côn Sơn ca và Chí Linh sơn phú.
- Trung Quân Từ Mệnh Tập, nghĩa là tập ghi về thư từ mệnh lệnh trong quân.
- Địa Dư Chí viết về Địa Dư nước Đại Việt.


 Chúng ta đã đọc qua tiểu sử của Nguyễn Trãi, một vị khai quốc công thần đời nhà hậu Lê, có công lớn trong công cuộc kháng chiến chống quân Minh, đem lại tự do và độc lập cho tổ quốc. Nguyễn Trãi là nhà yêu nước, là vị anh hùng dân tộc, là nhà chiến lược, nhà tâm lý chiến tài giỏi nên trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, ngành Chiến Tranh Chính Trị, đã phong Nguyễn Trãi làm Thánh Tổ.
Nguyễn Trãi là Thánh Tổ Ngành Chiến Tranh Chính Trị QL/VNCH.
 
HẬU DUỆ NGUYỄN TRÃI

Năm 1966, Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt được thành lập, với mục đích đào tạo những sĩ quan hiện dịch, văn võ toàn tài, giỏi vể chiến tranh tâm lý, đem chủ nghĩa quốc gia dân tộc, tự do, dân chủ chống lại sự bành trướng của chủ nghĩa cộng sản.
Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị đã đào tạo được 6 khóa Sinh Viên Sĩ Quan (từ khóa 1 đến khóa 6), đã cung ứng cho QL/VNCH khoảng 1000 sĩ quan hiện dịch. Trong thời gian từ 1969-1975 có khoảng 150 sĩ quan CTCT đã anh dũng hy sinh trong lúc chỉ huy hành quân tác chiến hay khi thi hành nhiệm vụ, thực hiện các công tác CTCT.

Rất tiếc là vận nước đã đến hồi sang trang. Sau 30-4-1975, một số anh em đã di tản được ra nước ngoài, còn lại tất cả đều bị vào tù cộng sản (tập trung cải tạo), ngươì nhẹ nhất cũng phải trên 5 năm., người nặng thì từ 8 đến 10 năm. Bởi vì, với cộng sản, sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị được đánh giá là “giặc nói” nên rất quan trọng, tội đáng “cắt lưởi”.

(Không biết Vụ Án Oan của Nguyễn Trãi có “vận” vào cho các hậu duệ của ông không mà khi các Sĩ Quan xuất thân từ ĐH/CTCT/ĐL ra trường bị bầm dập đủ thứ, vừa bị các đơn vị trưởng “đì” vì kỳ thị, không ngóc đầu lên được, nhưng đến khi đi tù cộng sản thì được cộng sản cho là có tội nặng nhất nên cũng bị “đì” dài dài, nhốt tù lâu hơn các sĩ quan tác chiến.)

Qua Mỹ một thời gian, anh em sĩ quan xuất thân từ Trường Đại Học Chiến Tranh Chính Trị tập hợp nhau lại và thành lập Tổng Hội Ái Hữu Cựu Sinh Viên Sĩ Quan CTCT. Số hội viên hiện nay lên đến trên 500 người, Họ vẫn tôn Nguyễn Trãi làm Thánh Tổ.
Các khóa sinh viên sĩ quan CTCT lần lượt đều lấy tên Nguyễn Trãi, như Khoá 1 thì lấy tên là Khóa Nguyễn Trãi 1 và hội viên cũng được gọi tên Nguyễn Trãi, ví dụ như Nguyễn Trãi 1 Nguyễn Văn A, còn vợ của hội viên Nguyễn Trãi thì được gọi là Nàng Dâu Nguyễn Trãi, con thì là Hậu Duệ Nguyễn Trãi…
Với tâm nguyện của anh em hội viên cũng như của Tổng Hội là, lấy lời của Nguyễn Trãi trong Bình Ngô Đại Cáo làm kim chỉ nam:
Đem Đại Nghĩa để thắng hung tàn
Lấy Chí Nhân mà thay cường bạo


ĐẶC SAN ỨC TRAI.

sachbao1023-20


Đặc San Ức Trai là Tiếng Nói của Tỗng Hội/AH Cựu SVSQ/CTCT/Đà Lạt do Ban Chấp Hành Tổng Hội Chủ Trương. Vì Thánh Tổ Nguyễn Trãi có hiệu là Ức Trai và ông cũng có Ức Trai Thi Tập nên hậu duệ của Nguyễn Trãi, THAH/CSVSQ/CTCT/ĐL cũng lấy tên là Ức Trai để làm tựa đề cho Đặc San của mình.

Trong thời gian từ khi thành lập Tổng Hội đến nay, đã phát hành được khoản 15 Đặc San Ức Trai. Mới đầu với hình thức Bản Tin Ức Trai, nhưng từ năm 1997 đến nay, lấy tên là Đặc San Ức Trai, sách được in ấn kỹ lưởng, bài vở giá trị.

Xin giới thiệu Đặc San Ức Trai với quý bạn đọc. Như một tâm nguyện trong Lời Ngỏ hầu đóng góp tích cực cho cuộc đấu tranh chung của dân tộc, giải thể chế độ cộng sản độc tài, đi đến đa nguyên, đa đảng, cho một Việt Nam Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền trong tương lai.”


TRẦN YÊN HÒA


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Friday, April 3, 20206:55 AM(View: 63)
Bước vào năm con chuột, tìm đề tài liên quan đến con giáp nầy trong văn chương cho Giai Phẩm Xuân Canh Tý 2020 báo Saigon Nhỏ, mỗi năm tìm đề tài con giáp thích ứng cho giai phẩm hơi khó vì cứ 12 năm lại xoay vần, có nhiều bài viết trong quá khứ nên khó nhất là tránh sự trùng hợp. Năm con chuột, tôi đề cập đến tác phẩm Dịch Hạch (La Peste) của nhà văn Pháp Albert Camus (1913-1960), ấn hành năm 1947, góp phần trong sự nghiệp sáng tác mang đến niềm vinh dự cho Albert Camus với giải Nobel Văn Chương năm 1957. Tác phẩm Của Chuột & Người (Of Mice And Men) của nhà văn Mỹ John Steinbeck (1902-1968) ấn hành năm 1937, Nobel Văn Chương năm 1962 và Ông Năm Chuột (truyện/ký) trên báo Văn năm 1958 của Phan Khôi (1887-1959)… Với con người thì loài vật nầy không được thiện cảm nên khi viết liên quan đến nó mang hình ảnh u ám. Nhà văn Pháp Albert Camus (1913-1960) gốc Algérie (sinh ở Mondovi, tổ tiên là người Tây Ban Nha và Pháp) nên viết về trận dịch xảy ra trên quê hương của ông trong thời
Wednesday, April 1, 20202:43 PM(View: 41)
Các quan chức càng cao cấp giàu có lắm tiền, chẳng may phòng nhất chỉ sinh hai con gái, càng khát khao kiếm thằng chống gậy. Nhưng rất kín đáo. Để còn giữ ghế kiếm ăn. Cơ mà khổ nỗi xưa đàn ông thoải mái thê thiếp phòng nhì phòng ba chả pháp luật nào cấm. Nay chế độ một vợ hai con, nhiều lúc khó khăn gay go phết. Gay thì phải tính. Khó thì phải tìm đường vượt khó, mới xứng đáng là người tiên phong. Luôn tiên phong đi đầu. Các bậc tiền bối đã dạy thế rồi, cứ thế mà theo. Các quan ta nay lại có điều kiện, nghĩ ngay ra kế lập phòng nhì, tại thành phố, khỏi đi đâu xa cho mệt. Bởi thực ra thành phố giờ phát triển mở rộng mênh mông với hàng chục triệu dân, nhà cửa san sát như rừng, ngoài đường xe pháo như nêm cối. Ra ngoài phút mốt là mất hút con mẹ hàng lươn, giời tìm. Nên cứ ngay trong thành phố cho tiện. Chỉ là cách xa nhau ra, lập đủ khoảng cách an toàn giữa phòng nhất với phòng nhì ấy. Cứ luật đăng đối Đông - Tây, Nam - Bắc mà duyệt. Đấy là nghị quyết truyền miệng của các quan, nhưng
Monday, March 30, 20209:33 AM(View: 108)
(h. TMH) Sau vụ “Nhân Văn giai phẩm” (1955-1957), Phùng Quán (1932-1995) bị đuổi khỏi quân đội, đuổi khỏi Hội Nhà Văn, bị kiểm điểm quy tội đại phản động vì dám viết bài thơ “Lời mẹ dặn” in trên báo “Nhân Văn” năm 1956 và bài thơ “Chống tham ô lãng phí” viết năm 1957, cũng in trên báo “Nhân Văn”; cả gan dám quần tam tụ ngũ với bọn “đại phản động, đám chống đảng dòi bọ xấu xa, đám hút xách, đĩ điếm gián điệp cho Mỹ Diệm” (lời thóa mạ của báo “Nhân Dân”) gồm: Phan Khôi, Văn Cao, Nguyễn Hữu Đang, Thụy An, Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm, Phùng Quán, Trần Đức Thảo…Khi bị đuổi ra khỏi ngôi nhà số 4 Lý Nam Đế, trụ sở của tạp chí “Văn nghệ quân đội” bây giờ, Phùng Quán đến ngồi bên một gốc cây ở đường Phùng Hưng hai tiếng đồng hồ. Ông không biết về đâu, ngủ đâu, ăn ở đâu vì không có gia đình bà con họ hàng. Phùng Quán bơ vơ, lẩm bẩm: chỉ còn nước đi ăn mày… Chú ruột Phùng Quán (tên hoạt động cách mạng là Nguyễn Vạn) đang là cán bộ cao cấp ở ngay Hà Nội đã từ ông vì tội chống đảng “nhân văn
Saturday, March 28, 202010:33 AM(View: 66)
Chiếc Toyota tay lái phải lượn sát hè, dừng lại rất êm. Máy vẫn nổ. Một người mở cửa bước ra. Mũ phớt, áo pôđơđanh lửng đến đùi, mặt tròn, da căng, miệng cười rất tươi. Người ấy giơ mũ chào hắn. Hắn biết ngay đấy là Đàm. Đúng, đấy chỉ có thể là vẻ mặt, là dáng người tự tin, thành đạt, là nụ cười rạng rỡ của các “sếp”. Cửa hàng ghế sau bật mở. Hắn bước lên. Đàm ngồi ghế trên, cạnh lái xe, “ghế thủ trưởng”. Ngồi cạnh hắn ở ghế sau, như Đàm giới thiệu là ông trưởng phòng tổ chức của Đàm. Xe hiện đại, đệm nhung màu huyết dụ, lún người. Những đèn xanh, những kim đồng hồ đưa đi đưa lại trên bảng phía trước. Những bao thuốc lá “ba số” vứt cẩu thả trên xe. Tự nhiên hắn cảm thấy mình là người quyền quý. Ông trưởng phòng tổ chức mời hắn hút thuốc và một cách kính trọng đưa cho hắn cái bật lửa manhêtô xinh đẹp như một đồ trang sức. Đàm đã giới thiệu hắn là bạn. Là bạn của giám đốc, hắn xứng đáng được hưởng như vậy. Hắn làm ra vẻ thân mật với Đàm. Thân mật và thông thạo: - Cái xe
Tuesday, March 24, 20208:31 AM(View: 92)
Trời Sydney mưa như thác đổ. Miên gọi điện thoại cho tôi, nói, “thằng” mô mà đòi trời không mưa anh cũng lạy trời mưa là em bắn bể đầu liền. Tôi phì cười. Nhưng chắc Miên không nghe tiếng tôi cười. Mưa ngoài khung cửa rộng mở át mọi thanh âm chung quanh tôi. Miên lặp lại phía bên kia đầu dây, em nói thiệt, trời như ri mà còn cầu trời mưa, không điên thì cũng khùng, không bắn không được. Và Miên chặc lưỡi, mưa chi mà mưa lạ mưa lùng, mưa kiểu ni, em không có nhà chừng hai tuần chắc cây khế của em chết quá. Tôi để cho Miên thở than. Cây khế Miên khuân từ tiểu bang này qua tiểu bang khác, cưng như cưng con. Lúc tôi mới về lại miền nam bán cầu, gặp nhau chưa kịp hết mừng, Miên đã khoe em có trồng cây khế, mai mốt chị tới nhà em cho coi. Vừa từ vùng trời lạnh lẽo Âu Châu qui cố hương, nghe nói đến cây khế, tôi thích quá, hớn hở theo Miên tới nhà xem. Sau thấy Miên cực khổ, tẩn mẩn như nuôi bịnh, tôi la làng. Tôi bảo: - Ngoài Cabramatta bán một ký khế mười hai đồng, tau đi mua