DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,071,442

VN: Tết mẹ không về - Những cô bé dửng dưng với Tết - Chuyện thật như bịa xứ U Minh

Wednesday, February 2, 201112:00 AM(View: 24056)
VN: Tết mẹ không về - Những cô bé dửng dưng với Tết - Chuyện thật như bịa xứ U Minh

Mẹ không về Tết…



que-content


Sáng 30 Tết, vợ chồng anh Phúc chị Thủy vẫn ôm đồm với hai xe rau cùng xe trái cây chất đầy. Năm nào cũng vậy, chiều tối họ mới kết thúc công việc trở về phòng trọ. Đã 5 cái Tết, hai đứa con của anh chị ăn Tết không có bố mẹ…

Quê anh chị ở Đức Phổ (tỉnh Quảng Ngãi). Anh vào Sài Gòn kiếm sống đã hơn mười năm, sau đó kéo luôn vợ vào làm ăn. Họ đã trải qua đủ nghề như phụ hồ, bán mỳ Quảng… sau đó chuyển sang đi bán hoa rau quả dạo. Trải qua thời gian có tuổi trong nghề, họ bán hàng tại rìa chợ Ngã Tư Ga (Q.12) được khá nhiều khách biết đến.

Sinh được hai đứa con nhưng đứa nào cũng chỉ đến nửa tuổi là anh chị gửi con về quê nhờ ông bà ngoại chăm. “Trong này vợ chồng làm từ sáng đến tối, lấy ai trông. Nuôi con trong này đắt đỏ mà mình lại là dân tứ xứ, cháu đi học cũng khó nên đành gửi ông bà”.

Cả năm dằng dặc xa con, xa nhà, ngày Tết ngỡ là cơ hội gia đình sum vầy nhưng năm mới sát vách anh chị vẫn đang tất tả ngoài chợ. Tàu xe đi lại dịp Tết đắt đỏ, trong năm đây là dịp kiếm thêm thu nhập nên anh chị phải tranh thủ. Tết xa con cũng quen nhưng thấy các bà mẹ dắt trẻ đi sắm Tết chị Thủy lại mủi lòng. “Đêm qua con bé Hồng gọi điện khóc ầm đòi bố mẹ. Năm ngoái cháu nó mới 4 tuổi mà còn theo xe khách vào đây ăn Tết”, chị cho hay.

Cách đây vài hôm, chị Thủy mua mấy chiếc áo ấm gửi về cho ông bà, cho con vì ngoài đó trời rét. Anh chị ở trong này đón Tết hết sức đơn giản. Ngập đầu đến tận chiều tối 30, họ trở về phòng trọ đón giao thừa bằng… một giấc ngủ thật đã. “Vợ chồng không sắm sanh chi, ra tết em thu xếp về với con nên phải phải tiết kiệm”, chị nói.

Sợ mẹ con gặp nhau mà như người lạ

1295158344_img-content


Lâu nay, thường người ta chỉ nghe đến cụm từ: “Tết này con không về!”, nói đến hoàn cảnh của những người xa nhà vì điều kiện không thể về đón Tết ở quê hương với cha mẹ. Ít ai biết đến không ít người bố người mẹ xa quê mưu sinh cũng không thể về quê đón Tết với con. Họ hy sinh ngày Tết, nỗi khát khao nhớ quê, nhớ con của mình với mong muốn con được no đủ hơn. Có những người mẹ, người bố dằng dặc nhiều năm không nhìn thấy con, trong họ có thêm nỗi lo con nhìn mình như… người lạ.

“Ba năm rồi vợ chồng em chưa gặp cháu, bây giờ cháu đã 5 tuổi. Gặp không biết con có chịu cho mẹ bế không nữa”, chị Lê Thị Tuyết, quê ở Nam Định, công nhân tại một xí nghiệp dày da trên địa bàn huyện Bình Chánh cho hay. Cách đây 3 năm, khi con chập chững biết đi, họ phải gửi cháu về quê nhờ ông bà chăm. Và cũng từng ấy thời gian, họ chưa gặp lại con chứ chưa nói gì đến dịp Tết nhất.

Chị làm công nhân, anh đi bốc vác, với họ đủ để sống và có tiền gửi về quê cho ông bà đã hết sức chật vật. Một chuyến xe từ Nam ra Bắc với họ là cả một ước mơ mà ba năm nay chưa thực hiện được.

a4_0-content

“Tôi chỉ nhìn cháu qua vài bức ảnh bà ngoại gửi vào. Nhiều khi vợ chồng ngồi bên mâm cơm, ứa nước mắt vì nhớ cháu. Nhất là mỗi khi nghe tin cháu ốm đau, mình lo đứng lo ngồi mà không thể ôm con vào lòng được”, chồng chị Tuyết tâm tư.

Những ngày gần Tết nghỉ làm, chị Tuyết lại theo chồng đi bốc vác. “Em đang tằn tiện để cuối năm nay về với cháu, năm tới cháu vào lớp một rồi. Chỉ lo rằng mẹ con nhìn nhau mà xa cách như người lạ”.

Chị Nguyễn Thị Hòa, quê ở Yên Dũng (Bắc Giang) vào TPSG kiếm sống tròm trèm đã 20 năm. Chồng bỏ theo người khác khi cô con gái còn rất nhỏ nên chị phải gửi con cho bà ngoại nuôi khi cháu mới lên hai. 5 năm sau ngày đó, chị mới thu xếp về quê được. “Lúc đó, cháu nhìn tôi trần trần. Bà nói lại với mẹ đi, cháu lắc đầu, nói tôi không phải là mẹ”, chị nhớ lại.

Chị vẫn tần tảo với công việc đi thu mua đồng nát ở xa quê kiếm tiền nuôi con, nuôi mẹ già. “Cháu lớn rồi nên đã hiểu và chấp nhận mẹ. Nhưng vì không ở gần nhau nên giữa mẹ và con gái, dù nhớ nhung, yêu thương gấp nhiều lần người ta mà vẫn cứ có khoảng cách vô hình”.

Mới đây chị lại gọi điện thông báo: “Tết này mẹ không về!”, con gái chị nhắc mẹ giữ sức khỏe cùng tiếng thở dài. “Không có bố, chỉ còn mẹ nhưng vì cuộc sống mưu sinh, tình cảm mình dành cho con cũng không được trọn vẹn”.

Tết năm nay, cùng với một số người cùng cảnh, chị đón Tết ở khu phòng trọ ở gần bến xe An Sương. “Mọi người về quê hết nên khu trọ vắng vẻ lắm! Mình đi ra đi vào càng thấy buồn. Nhớ con, nhớ căn nhà nơi mình sinh ra mà rồi mình phải sống phiêu bạt thế này”, giọng chị diết da.

Cùng vì buồn lại phải lo kiếm sống từng ngày nên chị chỉ nghỉ vào ngày mùng Một, sang mùng 2 lại bắt tay vào công việc nhặt rác…

BVN-TH


Những cô bé dửng dưng với Tết


dung-content


Trong khi mọi người tấp nập đi sắm Tết, thì những cô bé người J’rai vẫn phải lang thang khắp nơi, cặm cụi nhặt từng mụn ve chai kiếm tiền về mua gạo.

Mặc cho đường phố đông đúc, người người bán - mua, mặc cho những cô bé, cậu bé được bố mẹ sắm quần áo mới, những em bé đi nhặt ve chai, quần áo lấm lem vẫn cặm cụi nhặt từng cọng đinh hoen gỉ, những vỏ chai nhựa… Dường như các em đang dửng dưng với không khí ồn ào, nhộn nhịp đang diễn ra xung quanh mình.

Giữa phố phường đông đúc, mọi người nối tiếp nhau vào siêu thị, chợ lớn sắm Tết, còn nhóm nhặt ve chai của chị em H’linh lại tìm đến những thùng rác, những góc đường để mưu sinh. Dụng cụ của các em cũng rất đơn giản, một cái gùi trên lưng, một cái liềm hoen gỉ gắn lên đó là cục Nam châm để hút những mảnh sắt vụn.

H’linh cho biết, nhà em ở làng Xar (xã Chư Á, TP.Pleiku, Gia Lai). Hiện em 11 tuổi, đang học lớp 4 Trường tiểu học Nguyễn Lương Bằng, do gia đình khó khăn nên hàng ngày H’linh giành một buổi đi học, buổi còn lại em lang thang khắp các ngõ ngách ở đường phố để nhặt ve chai bán kiếm tiền về phụ giúp bố, mẹ đong gạo.

Vất vả là vậy, nhưng ngày tết H’linh cũng không được nghỉ ngơi. Mỗi buổi sáng em vẫn phải nhịn đói, đi bộ hàng chục km trên đường phố để nhặt rác. Với chiếc gùi trên vai, những chiếc áo mỏng manh đã cũ kĩ, không khẩu trang, bao tay nhặt rác, nắng gió Tây Nguyên đã làm làn da em thêm nứt nẻ, đôi bàn tay càng thêm chai sạn.


dung1-content


Những điều đó không làm H’linh bận tâm, với em điều quan trọng nhất là phải làm sao nhặt được càng nhiều ve chai, bán càng được nhiều tiền càng tốt: “Ngày nào nhiều nhất em bán được mười nghìn, em mang về đưa tiền cho mẹ đi mua gạo” - H’linh tâm sự.

Cùng nhặt ve chai với H’Linh là chị gái tên Plan, Plan năm nay 13 tuổi, nhưng vì cuộc sống gia đình quá khó khăn nên Plan đã phải nghỉ học từ rất sớm để đi nhặt ve chai. Plan cho biết, chưa có năm nào 2 chị em được đi mua sắm đồ mới như mọi người xung quanh, có nhiều năm ngày Tết tụi em vẫn phải lang thang khắp các đường phố để đi nhặt ve chai, dồn lại qua Tết để bán: “Bọn em chưa năm nào Tết được mua quần áo, bố mẹ em nghèo cũng phải đi làm thuê, nên bọn em chỉ kiếm tiền về cho mẹ mua gạo thôi”, Plan cho biết thêm.

Cùng chung hoàn cảnh với chị em Plan là gần chục cô bé với độ tuổi từ 10 - 14, Tết cận kề nhưng các em vẫn phải len lỏi vào các ngõ ngách, nhấc chân cúi sâu xuống thùng rác để tìm, bới ve chai. Với các em, quần áo mặc trên người như thế nào đều không quan trọng. Không được đi mua sắm Tết, không được nghỉ ngơi ngày Tết cũng không làm các em bận lòng, điều quan trọng nhất vẫn là gùi ve chai trên vai mình có đầy hay không…

BVN-TH



Chuyện thật như bịa xứ U Minh


voi1png-110549


Vùng U Minh Hạ mũi Cà Mau có bác Ba Phi với nhiều giai thoại nói dóc…nghe chơi cho vui quanh bàn nhậu sau một ngày vất vả. Còn bây giờ, về miệt U Minh Thượng của Kiên Giang, lại có nhiều câu chuyện có thật 100% nghe mà… như bác Ba Phi nói dóc.

Nông dân vùng ĐBSCL chiều xuống thường giải trí bằng…rượu. Tôm cá, rắn rùa, chuột ếch đầy đồng nên bàn nhậu luôn có mồi bén. Mồi bén rượu ngon, ngà ngà say gõ nhịp song loan ngâm sáu câu vọng cổ thế là tiêu tan hết mỏi mệt nhọc nhằn… Khỉ tiến hóa thành người phải mất vài triệu năm nhưng người thành khỉ thì chỉ cần…một lít đế Gò Đen.

Đánh... vợ thằng bạn


Một ngày nọ, anh H., trú tại ấp Hỏa Vàm, xã Thạnh Yên A - U Minh Thượng vác cuốc ra thăm đồng, trên đường đập được con rắn to. Thế là về tổ chức nhậu, mời bạn bè đến chơi, trong đó có anh K. Sòng nhậu đang “tình thương mến thương” thì vợ anh H từ bếp lên cằn nhằn. Thấy vợ bạn nói những lời khó nghe, anh K. tỏ vẻ không hài lòng, quay sang nói với anh H.: “Sao mày không dạy vợ vài bạt tai cho bỏ cái thói nói năng hỗn láo với chồng?”.

Anh H. từ tốn đáp: “Tôi không dám đánh vợ đâu ông ơi, có ngon thì ông đánh giùm tôi đi”. Như chỉ chờ có vậy, anh K. liền đứng lên, xông thẳng đến xáng cho vợ anh H. mấy bạt tay như trời giáng khiến chị này té xuống sông, lưng đập vào gốc cây… Ông Trần Văn Út - Trưởng ban lãnh đạo ấp Hỏa Vàm - thuật lại câu chuyện mà cười ngất: “Lúc xảy ra chuyện ai nấy cũng mất hồn vía vì anh H. tưởng đâu nói chơi nên không để ý, nhưng khi K. đứng lên đánh vợ mình thì không ai trong bàn nhậu kịp trở tay”.

Cũng may là anh K. biết lỗi qua tận nhà xin lỗi, bồi thường tiền thuốc thang cho vợ của bạn nên cũng êm xuôi. Trời tối, mưa lâm râm, tôi theo chân ông Chủ tịch xã đến rủ K. qua nhà H. nhậu chơi. K. cùng với vợ chồng H. đun nước lột da chuột và bàn nhậu rôm rả lên khi tôi xác minh lại vụ việc. H xé đùi chuột khìa vàng ươm mời tôi, cười khà khà: Chuyện cũ qua rồi nhắc chi nữa, vùng sâu vùng xa này tối lửa tắt đèn có nhau mà thù oán làm gì. H gọi to: “Má xấp nhỏ đâu? Lên làm ly “tình thương mến thương” với chú K cho nhà báo thấy tình nghĩa người U Minh mình coi.” Vợ H. lập tức rót ly rượu cưa đôi với K., ông chủ tịch xã thấy vậy khoái chí cười ha hả… 

Đến chuyện... đổi vợ

Người xưa có câu: “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ”, nhưng ở đây giữa hai người đàn ông nghèo “rớt mồng tơi” phải vào tận vùng đệm Vườn U Minh Thượng.

Chuyện đổi vợ, thoạt nghe ai cũng không tin. Để ghi lại hoàn chỉnh câu chuyện hi hữu này, tôi phải đi bộ mấy km đường rừng tràm, qua mấy vuông tôm để đến được những người hàng xóm ông anh “ đổi vợ” vì ông anh “đổi vợ” không tiếp bất kỳ người lạ mặt nào.

Trong căn nhà dựng cột tràm, lợp lá dừa nước nằm ngòai đồng thuộc Kênh Giữa của ấp Thành Phụng, xã Đông Hưng, huyện An Minh (cũng thuộc U Minh Thượng), nhiều người biết về câu chuyện “đổi vợ” nói cười rôm rả. Nhắc chuyện này, anh Trần Văn Giỏi - hiện phụ trách công tác của xã An Minh Bắc - cười sặc sụa.

Thời điểm hai người đàn ông ở Kênh 16, ấp Minh Hưng xã An Minh Bắc huyện An Minh đổi vợ với nhau, lúc đó anh là Xã đoàn nên không thể bỏ qua thông tin “đặc biệt” này, trái lại còn tìm hiểu rất cặn kẽ.

Hai người đàn ông nghèo, được cấp đất trong vùng đệm vườn quốc gia U Minh Thượng để lập nghiệp. Ai cũng nghèo khó, hai gia đình về đây sống gần nhau nên thân với nhau như ruột thịt. Anh T. nhờ có trình độ học vấn nên xã An Minh Bắc chọn làm tài chính ấp để phụ ngành thuế thu thuế khoán đất trong dân; còn anh V. thì tối ngày chỉ lo việc đồng áng. 

Anh T. hàng ngày giao tiếp nhiều người nên ăn nói cũng lưu loát hơn. Một lần nhậu cao hứng, anh nói với bạn mình: Đổi vợ để làm mới. Nghe bạn nói, anh V. cũng chỉ cười đùa, bởi nghĩ bạn bè thân nói chơi cho vui chứ ở đời ai mà làm chuyện kỳ quặc vậy. Thế nhưng, từ những câu nói đùa “tai hại” ấy, chuyện “làm mới” có ngày đã trở thành hiện thực…

Anh Giỏi kể: “Vào thời điểm ấy, nghe chuyện đã thành, chúng tôi cũng không hình dung ra được câu chuyện đó là có thật. Bởi vì, vào thời điểm ấy cả hai cặp đã có con riêng ”. Để xác định thông tin thêm, tôi cùng anh Giỏi đến xã An Minh Bắc. Trưởng ấp Minh Hưng lúc bấy giờ-nay đã về hưu, kể chi tiết: “Chiều hôm ấy, hai anh T. và V. nhậu với nhau, say đến mức có thể lấy càn khôn ra nướng mà nhậu tiếp. Anh T. đề xuất chuyện đổi vợ, anh V. đồng ý. Thế là khi tỉnh rượu, anh V. thì về nhà T. và ngược lại… 

Sáng hôm sau, do vợ anh T. “xấu” hơn nên anh V. đòi anh T. bồi thường cho mình. Anh T. vét hết tài sản được hơn 1 cây vàng 24k trao cho anh V. Sau khi “đổi vợ” thành công, con của bà nào thì theo bà đó. Anh V. ở lại ngay mảnh đất được cấp, còn anh T. cùng vợ con của anh V. dắt nhau xuống xuồng chèo đi nơi khác lập nghiệp, bây giờ họ cũng đã có con với nhau”. Cán bộ lãnh đạo xã An Minh Bắc xác nhận: 100% là cả hai anh T. và V. trước khi lấy vợ không hề có đăng ký kết hôn mà sau khi đổi vợ vẫn vậy. Hiện giờ họ đã chung sống với nhau như vợ chồng, ai cũng biết và ngay cả họ hàng hai bên cũng đồng ý.

Họ không ghi danh kết hôn, xã đành chịu nhưng sau này con của họ muốn làm giấy khai sinh thì phải có giấy kết hôn giữa hai người thì xã mới giải quyết…

Chuyện “đặc trưng” ở U Minh Thượng không chỉ bấy nhiêu. Ngay tại xã An Minh Bắc còn nhiều chuyện lạ có thật (vì không được phép khai thác nên chúng tôi không nêu tên): Một trưởng ấp (hiện nay đã nghỉ) có đến 5 bà vợ với hai chục đứa con (bà nào cũng có mấy đứa). Cả 5 bà vợ đều cất 5 căn nhà ở liền kề nhau, rất hoà thuận và hiện nay vẫn sống vậy. Ngược lại, một bà sống chung với 2 ông chồng cùng lúc và cả hai ông đều rất biết... nhường nhịn mọi chuyện, và hiện vẫn sống chung.

Gần nhất là vụ một ông bị bà hàng xóm bạo lực với "của quý" khi đang cự cãi nhau, phải đưa ra xã hoà giải còn Ban Tư pháp xã An Minh Bắc phải đau đầu khi hòa giải vụ một ông khác cũng hành xử tương tự với bà hàng xóm, khiến nạn nhân phải nhập viện khi bị thách thức...

BVN-TH


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 6687)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 8171)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 10411)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 13931)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 7392)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh