DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,910,426

Hồng Hạnh Thổn Thức - Tào Đình (Chương 13, 14, 15, 16)

22 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 1783)
Hồng Hạnh Thổn Thức - Tào Đình (Chương 13, 14, 15, 16)


Hồng Hạnh Thổn Thức





blank
tranh Khánh Trường



Chương 13




 
EM THẤY ANH THAY ĐỔI THẬT RỒI

 


Gần đây Lâm Tiểu Nê thường xuyên nói Đinh Tuấn Kiệt đã thay đổi thật rồi… Hỏi cô tại sao, cô nàng ngây ngô trả lời anh rằng thay đổi theo chiều hướng tốt. Đinh Tuấn Kiệt băn khoăn hồi lâi không hiểu được ý của Tiểu Nê. Cuối tuần trước, ông Lâm Quốc Quần dẫn Đinh Tuấn Kiệt đi ăn cơm đồng thời bàn chuyện làm ăn.
 Phía đối tác là Giám đốc một công ty ở Bắc Kinh, họ có hai người do vậy tổng cộng có bốn người tham gia bữa tiệc. Họ ngồi cùng nhau trong khách sạn sang trọng nhất Trùng Khánh. Bốn người theo đuổi suy nghĩ của mình, không ai nói với ai điều gì. Cười ở đây cũng là một nghệ thuật, họ đều cố gắng để đàm phán có lợi cho bên mình.
 Đinh Tuấn Kiệt nhận thấy cha nuôi cố ý đưa mình đi chính là muốn thể hiện sự coi trọng và kỳ vọng của ông đối với anh. Vì điều này anh cảm thấy được thơm lây. Khi nghe ông Lâm Quốc Quần giới thiệu : "Đây là giám đốc marketing công ty tôi.", đối tác lập tức đứng dậy bắt tay Tuấn Kiệt.
 Ông Lâm cười rồi nói tiếp: " Cậu ấy cũng gần như là con trai của tôi vậy."
 Đối tác nghe đến đây cũng nhận ra chàng trai này sẽ là con rể tương lai của nhà họ Lâm, thái độ của họ càng thêm kính nể. Ông Lâm không phản bác cũng không giải thích đối với sự hiểu nhầm của đối tác, chỉ cười rồi âu yếm nhìn Đinh Tuấn Kiệt.
 Điều này khiến Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy hoang mang, lo lắng bởi dù gì anh cũng là người đã có vợ, hơn nữa chưa bao giờ anh có ý định phản bội vợ. Đương nhiên trước đây cũng chẳng có ai ngờ rằng Đinh Tuấn Kiệt mới tốt nghiệp mấy năm mà đã lập gia đình, do vậy chưa có ai hỏi anh về điều này.
 Đinh Tuấn Kiệt cố tránh ánh mắt của ông Lâm.
 Đúng lúc này bồi bàn đẩy cửa bước vào mang theo đồ ăn bày đầy trên bàn. Toàn sơn hào hải vị, chủ yếu là đồ ăn cay, lúc có mặt ông Lâm Quốc Quần thường thì Đinh Tuấn Kiệt không nói nhiều. Anh chỉ phủtách tiếp rượu. Nhiệm vụ của anh là làm sao dùng thái độ khiêm tốn của bậc con cháu khiến đối tác say sưa rồi mới có thể vớ được hợp đồng béo bở.
 Tửu lượng của Tuấn Kiệt cũng khá, uống đến kịch kim thì chạy ra nhà vệ sinh nôn, nôn xong rồi lại uống tiếp như chưa có việc gì xảy ra vậy. Do vậy khi hai người đối tác bắt đầu to tiếng cãi rằng mình chưa say thì Đinh Tuấn Kiệt mới chỉ thấy hơi váng đầu.
 Để uống được nhiều rượu hơn, Đinh Tuấn Kiệt đã chuẩn bị ăn trước một chút trước khi tới dự tiệc. Do vậy lúc này anh rất thanh thản đối phó với đối tác, chốc chốc lại ăn thức ăn ở đĩa gần mình nhất.
 Món cuối cùng được đặt lên bàn là tôm hùm.Đây là món chủ chốt trên bàn tiệc, giá của món này lên tới 800 tệ. Có bốn con tôm hùm, vừa tươi ngon lại đẹp mắt. Ông Lâm Quốc Quần vừa cười vừa khách sáo gắp cho khách mỗi người một con, sau đó ông gắp vào bát Đinh Tuấn Kiệt một con.
 Đinh Tuấn Kiệt tranh thủ ăn một miếng lúc mọi người đang nói chuyện, anh ăn rất đàng hoàng. Tuy trên mặt không biểu hiện gì nhưng thực ra trong lòng khen nức nở đồ ăn ngon tuyệt. Đấy có lẽ là món ngon nhất mà Đinh Tuấn Kiệt từng được ăn.
 Họ lại nói chuyện thêm một lúc nữa, mọi người đã ăn đủ rồi. Con tôm cuối cùng còn lại trên bàn khiến Đinh Tuấn Kiệt đứng ngồi không yên bởi anh biết sẽ không ai ăn nó. Nhưng bản thân anh vẫn đang lưu luyến vị thơm ngon của nó, nhưng ban nãy anh đã ăn một con rồi. Đinh Tuấn Kiệt đưa mắt nhìn ba người kia, không ai để ý tới anh, họ đang trong lúc cao hứng, cứ chuyện trò rôm rả.
 Dùng dằng hồi lâu, Đinh Tuấn Kiệt đưa tay gắp con tôm cuối cùng rồi sự định gắp vào bát ông Lâm Quốc Quần.
 " Bố nuôi à, bố nên ăn con tôm này, hôm nay món tôm ngon tuyệt."
 Ông Lâm Quốc Quần xua tay ra hiệu ngăn lại, ông giải thích mình bị dị ứng với tôm rồi tiếp tục quay ra nói chuyện với khách. Đinh Tuấn Kiệt do dự không biết phải làm sao, bỏ con tôm vào đĩa hay để vào bát mình đây.
 Cuối cùng anh đã làm một việc rất xấu hổ, anh rút tay về rồi bỏ tôm xuống bát mình. Anh còn tỏ vẻ không có chuyện gì xảy ra ngẩng đầu quan sát xem có ai để ý tới mình không. Đinh Tuấn Kiệt lúc này giống như một tên trộm, suýt nữa đã đỏ mặt. Anh hận mình tại sao vẫn giống tác phong người nhà quê, sao mãu chẳng thể nào giống với người thành phố được.
 Cắn một miếng tôm xong, anh cảm thấy bình thản như không có chuyện gì. Đinh Tuấn Kiệt nhớ lại thời thơ ấu, hồi đó gia cảnh nhà anh rất nghèo, luôn phải uống nước trừ bữa. Ngày đó khi Gia Nam mang trứng gà đi bán đã cố tình bớt lại hai quả bảo là để bồi dưỡng cho anh. Buổi trưa tan học, anh vui sướng nhìn thấy Giai Nhiên rang trứng cho cả nhà. Đinh Tuấn Kiệt nhìn thấy Gia Nam bỏ cơm nguội vào chảo, gạt cơm lên thành chảo thành một vòng tròn rồi bỏ trứng vào đúc chín. Sau đó trộn cơm ở phái trên với trứng, rắc vài hạt muối, rồi múc ra bát cho Đinh Tuấn Kiệt. Đinh Tuấn Kiệt ăn lấy ăn để, ăn hết mới nhìn thấy Gia Nam bắt đầu ăn. Cơm trong bát của Gia Nam không hề dính một chút trứng nào, cô đã dành tất cả trứng cho Đinh Tuấn Kiệt đang tuổi ăn tuổi lớn...
 Giờ đây ngồi trong khách sạn cao cấp, ăn tôm hùm tới 200 tệ một con, Đinh Tuấn Kiệt chợt nhớ lại thời cơ cực, anh cảm thấy mủi lòng. Nếu anh có thể trở thành con trai của ông Lâm Quốc Quần thì người nhà anh sẽ không phải chịu khổ nữa, bản thân anh cũng không phải chịu uất ức. Đó chính là ước mơ khó đạt được của người bình thường. Trong thời gian ngắn nhất Đinh Tuấn Kiệt đã trèo lên được núi vàng mà người bình thường có phấn đấu tới già chưa chắc đã đạt được.
 Đinh Tuấn Kiệt nhận ra được làm con trai của chủ tịch hội đồng quản trị thật vinh dự. Đinh Tuấn Kiệt cũng hiểu rằng mọi vinh hoa phú quý của nhà họ Lâm đối với anh lúc này rất xa vời nhưng cuối cùng những thứ đó cũng sẽ thuộc về lớp con cháu của họ thôi mà. Mà cô nàng ngây thơ, đơn giản kia lại chính là con gái họ.
 Ban đêm Đinh Tuấn Kiệt nằm trên chiếc giường mềm mại như mây ngắm trăng suy nghĩ vẫn vơ. Anh nhận ra nếu tiếp tục tiến bước trên con đường vào nhà họ Lâm,xem ra anh có thể phát triển nhanh hơn trước rất nhiều.
 Đang đọc sách trong phòng Đinh Tuấn Kiệt nghe thấy giọng hát rất to bài " Trà ông nội pha", hai giây sau đã thấy Tiểu Nê xộc vào phòng rồi. Lâm Tiểu Nê thích hát mà đã hát thì rất say sưa, nhưng không hiểu sao với chất giọng ấy mà cô ta lại được nhận vào trong đoàn hợp xướng của trường cơ chứ. Phải công tâm thừa nhận rằng nếu không động đậy, không lên tiếng cô ta đúng là một mỹ nhân. Do vậy khi Tiểu Nê ngừng hát, yên lặng đứng trước mặt Đinh Tuấn Kiệt, anh nhận thấy đang bị cô mê hoặc. Tiểu Nê làm bộ đáng thương rồi nhờ Tuấn Kiệt đi tìm Giai Nhiên.
 " Anh trai à!" Cười " Giúp em gái chút đi!" Lại cười tiếp " Anh hỏi Giai Nhiên hộ em là trước đây anh ấy có thích em không?"
 ...
 Nếu là lúc trước, chắc chắn Đinh Tuấn Kiệt sẽ chửi thầm đồ đàn bà chua ngoa, không biết xấu hổ. Nhưng lúc này nhìn thấy điệu bộ đáng thương của cô anh lại nhượng bộ, thôi thì tìm Giai Nhiên vậy.
 Đáp án có thể biết trước được, Giai Nhiên cười trả lời: " Tôi thích phụ nữ".
 Khi Đinh Tuấn Kiệt thuật lại cho Tiểu Nê nghe, vừa nghe xong cô liền òa khóc nức nở rồi bỏ đi. Lúc đầu Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy hối hận bởi ít ra là anh cũng đã gián tiếp làm tổn thương cô bé, nhưng nghĩ kỹ anh nhận thấy: Thất tình khiến người ta tuyệt vọng. Có cô tự sát, có cô từ đỏ hận đàn ông, có cô lại bỏ nhà, có cô lại quyết ở vậy suốt đời...
 Tiểu Nê đúng là không phải là phụ nữ, cô ta ăn hết ba cái hambuger xong thì ghé sát vào tai Tuấn Kiệt nói: "trước đây không thích nhưng sau này chưa chắc."
 Giai Nhiên đã thẳng thắn bộc bạch quan điểm của mình, Đinh Tuấn Kiệt nghĩ có lẽ ít nhiều Tiểu Nê cũng thay đổi.Thế là đêm đó trước khi đi ngủ anh đã dành hẳn bao giây để tưởng tượng dáng vẻ Tiểu Nê khi cởi bỏ bộ đồ nam giới để khoác lên mình bộ váy yểu điệu thục nữ. Nghĩ đi nghĩ lại cô ta đúng là bản sao của nữ tướng Hoa Mộc Lan.
 Ngày hôm sau vừa mở cửa thì đã gặp ngay Tiểu Nê đang uống nước tại hành lang.
 " Tôi dùng tay phải mở cửa trời hóa thân thành rồng khiến sơn hà dịch chuyển rồi vỡ tan lần nữa.."
 Tiểu Nê đang mặc chiếc áo phông kiểu Châu Kiệt Luân, cô nàng vừa hát vừa uống nước ừng ực khiến con chó sợ hãi trốn ở đằng xa.
 "Hi! Người anh em!" Vừa nhìn thấy Tuấn Kiệt, cô nàng hét lên.
 Anh cảm thấy cô nàng Hoa Mộc Lan này có khuyên nhủ thế nào cũng chẳng thể giác ngộ về việc phải cư xử thế nào cho giống phụ nữ, có lẽ cả đời này cô nàng cũng không hiểu nổi thế nào là tỉnh ngộ.
 Tiểu Nê thì nói Đinh Tuấn Kiệt không phải là đàn ông, còn Đinh Tuấn Kiệt thì lại chưa bao giờ cảm thấy Tiểu Nê là phụ nữ. Tất cả đều bình thường, chỉ đôi khi Tuấn Kiệt chợt nảy ra ý muốn vỗ vai Tiểu Nê nhận xét: Đúng là nữ lưu.
 Lúc bình thản nhất trong ngày của Đinh Tuấn Kiệt là được ngồi trong vườn hoa dưới gốc cây hòe gài suy gẫm. Anh ngửi thấy mùi thơm của đất, nhìn thấy trăng trên đầu tròn vành vạnh, bốn bề không có bóng người. Cảnh vật như thế không thể không khiến người ta xao động. Không gian bao la đột nhiên khiến người ta xao động. Không gian bao la đột nhiên khiến người ta sợ hãi bởi thế giới này quá rộng lớn. Đinh Tuấn Kiệt đang nghĩ không biết giờ này vợ anh đang làm gì, đột nhiên anh thấy Giai Nhiên và một người phụ nữ khác đang rất thân mật bước vào nhà Giai Nhiên phía trước mặt. Một người phụ nữ lạ mặt.
 Mấy ngày này vợ Giai Nhiên đi công tác, bố mẹ anh ta lại không có nhà, muộn như thế này còn đưa phụ nữ về nhà...Anh đang chìm đắm trong suy tư thì cánh cửa nhà Giai Nhiên đã đóng sập. Anh có cảm giác tiếng va đập của cánh cửa là sự va đập của đạo đức và nhân tính.
 Bồng Đinh Tuấn Kiệt nhớ tới vợ Giai Nhiên, nhìn bề ngoài cô ta là người tương đối cứng rắn, chưa bao giờ thấy nũng nịu, hoặc nói những lời yêu đương lãng mạn với Giai Nhiên. Sự cứng rắn của người phụ nữ đó liệu có đồng nghĩa với việc cô ấy không có quyền đòi hỏi đức lang quân phải chung thủy với mình hay không?
 Đinh Tuấn Kiệt nhớ tới vợ mình, tính cách của vợ anh với vợ Giai Nhiên rất giống nhau. Bỗng chốc hình ảnh vợ anh và vợ Giai Nhiên hòa làm một khiến Đinh Tuấn Kiệt có liên tưởng rằng Giai Nhiên và người tình mới của anh ta đang vui vẻ trong kia có khác gì anh và con gái ngài chủ tịch đêm ngày bên nhau? Anh lắc đầu, anh và Giai Nhiên khác hẳn nhau, bởi một người hành động vì bản thân, còn người kia là vì người thân.
 Anh vội vàng bước tới phòng Tiểu Nê. Anh muốn nói cho cô mọi thứ về Giai Nhiên để cô quên đi mối tình này.
 " Tiểu Nê không còn yêu Giai Nhiên nữa thì có lợi gì cho mình kia chứ?" Đinh Tuấn Kiệt nghi ngờ tự hỏi. Không có được đáp án hoặc đáp án lại quá đáng sợ - Tiểu Nê là con gái ngài chủ tịch hội đồng quản trị.
 Anh giơ tay đẩy cửa phòng Tiểu Nê, cô nàng đang nhàn rỗi ngồi xem tiểu thuyết. Trông điệu bộ cô nàng thật thảnh thơi. Bỗng Đinh Tuấn Kiệt có cảm giác trân trọng đối với cô bé đơn giản giống như Tiểu Nê.
 " Tiểu Nê." Anh gọi ta. Anh tự cảm thấy dáng vẻ mình lúc này chắc hẳn rất buồn cười.
 " Có việc gì vậy? Chán đời hử?”
 Tiểu Nê quay lại, trông thật tươi tắn, một cô gái vô tư, thật hạnh phúc biết bao. Đinh Tuấn Kiệt đang tưởng tượng phản ứng của Tiểu Nê sau khi biết chuyện, anh phân vân, hay là không nên nói nữa để không phá hỏng sự thuần khiết của cô bé. Tiểu Nê thích Giai Nhiên thế cơ mà, tại sao lại bắt cô bé phải buồn phiền, hãy cứ để cô bé vui vẻ như trước kia đi.
 " Ừ...em phải ngủ sớm đấy." Đinh Tuấn Kiệt lắc đầu, gượng cười rồi vội vã bước ra ngoài.
 " Này anh giai, anh mở cửa phòng gái chưa chồng chỉ để bảo em nên ngủ sớm thôi à? Anh có bị điên không đấy? À em biết hết rồi, nhìn điệu bộ anh cứ lắp bắp, do dự không quyết như vậy có phải muốn bộc bạch với em nhưng lại sợ bị từ chối nên không dám phải không? Được, em cho anh hai phút để bộc bạch đấy! Come on! Speaking!"
 " Trí tưởng tượng của em phong phú quá đấy, xin lỗi đã khiến em phải bận tâm" Đinh Tuấn Kiệt tức run người, quay người bỏ đi. Nếu sớm biết thế này anh đã không đi tìm con bé chanh chua này. Anh mặc kệ không thèm để ý nữa.
 Nhưng ba ngày sau, Tiểu Nê cũng phát hiện ra. Khi cô nàng tận mắt nhìn thấy Giai Nhiên thân mật đi cùng một người phụ nữ khác không phải vợ anh ta, cô gần như đã sụp đổ hoàn toàn.
 Khi đi làm về, bước vào khu nhà Đinh Tuấn Kiệt nhìn thấy vật gì đó cứ sáng lóe trong bụi cỏ. Đầu tiên anh tưởng là rắn nhưng sau đó anh nghĩ lại, vảy rắn không bóng đến thế. Nhìn kỹ lại thì ra là Tiểu Nê. Cô nàng đang ngồi bên lề đường, vật sáng lấp lánh kia chính là hoa tai của cô.
 "Tiểu Nê? Em đang làm gì ở đây? " Anh thắc mắc hỏi. Anh rất ngạc nhiên khi Tiểu Nê ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô đẫm lệ," Tiểu Nê..."
 Trông dáng vẻ đáng thương của Tiểu Nê, cùng đôi mắt đẫm lệ như mắt nao khiến Đinh Tuấn Kiệt sững người, anh có cảm giác rất lạ cứ dâng lên đến ngực, cảm thấy căng tức khó chịu.
 Vừa nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt, Tiểu Nê đứng bật dậy, cô nghẹn ngào hỏi: "Tại sao? Tại sao? Anh Giai Nhiên rõ ràng là đã có vợ rồi! Anh Giai Nhiên đã có vợ thật rồi mà, vậy mà anh ta còn đi với người phụ nữ khác? Anh ấy còn yêu bao nhiêu người phụ nữ nữa đây?"
 Tiểu Nê vừa khóc vừa lau nước mắt, nước mũi vào vai Tiểu Nê, anh có cảm giác cô vừa nghi ngờ, vừa thất vọng lại rất đau lòng nữa. Đây chính là Lâm Tiểu Nê, cô thật ngây thơ. Theo cách nghĩ của cô, anh và em ở cùng với nhau thì chắc chắn là anh thích em. Mãi mãi với trái tim thuần khiết như thế cô sẽ không bao giờ hiểu được giới đàn ông tại sao lại phản bội.
 Phản ứng lúc này của cô như thể cô bị bắt phải chấp nhận một tội ác, xấu xa trong xa hội, thật khó khăn đối với cô. Đinh Tuấn Kiệt tự nhiên ôm Lâm Tiểu Nê, anh lựa lời khuyên cô đừng khóc nữa. Sau đó anh cùng Tiểu Nê đi dạo vòng quanh khu nhà, anh giúp Tiểu Nê giải thích những thắc mắc mà cô không hiểu. Anh giải thích cho cô đàn ông khác với đàn bà, đàn ông ngoài tình yêu còn có dục vọng nữa. Đàn ông cần có gia đình nhưng cũng muốn có cả ham muốn tình cảm mãnh liệt.
 " Đàn ông khác hẳn với cô gái giống như em, cô bé ạ."
 Sự chiều chuộng khi nói từ " cô bé" của Đinh Tuấn Kiệt kết hợp với nhữngl ời khuyên dịu dàng khiến Tiểu Nê bình tĩnh trở lại.
 " Anh chẳng phải cũng là đần ông giống như anh Giai Nhiên đúng không nào?" Tiểu Nê nói nhát gừng từng chữ một khiến Đinh Tuấn Kiệt bất ngờ không kịp phản ứng.
 "...Nào, đi thôi! Về thôi! Gần 12h rồi, có lẽ bố mẹ nuôi ngủ rồi cũng nên." Đinh Tuấn Kiệt tránh ánh mắt xoi mói của Tiểu Nê, anh chàng lảng sang chủe đề khác.
 Bỗng Tiểu nê ngồi im.
 " Em không đi nổi nữa, chân em tê hết rồi."
 " Lại giở trò gì nữa đây? Phải làm gì bây giờ?"
 " Hay là...giống như lần trước đi, anh cõng em đi nhé!"
 " Đừng hòng."
 " Mặc kệ, em không đi nổi nữa."
 " Rốt cuộc em có đi không nào?"
 Cô bé lắc đầu giả bộ đáng thương.
 Nhìn thấy cảnh tượng đó anh lại tức giận đi thẳng, vừa đi vừa lẩm bẩm một mình: " Cô nghĩ cô là ai kia chứ? To như con bò mộng thế kia lại không đi được? Ai thèm để ý tới cô chứ?"
 Đi được một đoạn, quay đầu lại anh vẫn thấy Tiểu Nê ngồi lì chỗ cũ.
 " Anh sợ em rồi đó, trèo lên đi! Em vẫn còn dám kia à? Không biết tới lúc nào mới trưởng thành đây?...Mà em nhẹ nhàng một chút có được không? Chờ anh ngồi xuống đã! Đồ đanh đá cá cày!"
 " Ha, ha..Đinh Tuấn Kiệt à, anh thật là người tốt! Em biết thế nào anh cũng không bỏ rơi em mà. Khổ nhục kế đã thành công. Nói thực nhé, ngoài vẻ bề ngoài anh giống con gái ra...những thứ khác tiểu thư đây thấy cũng cũng được đấy."
 " Em còn ở đấy mà nói nữa à? Nếu anh không quay lại đón, em định cứ đứng cả đời trong gió thế này à?"
 " Không đây! Em biết anh sẽ quay lại đón em. Em biết mà."
 " Dựa vào đâu mà chắc thế?" Đinh Tuấn Kiệt nghĩ thầm bởi cô là con gái ngàu chủ tịch ư? Đinh Tuấn Kiệt lại cảm thấy tự ti.
 " Bởi anh là đàn ông mà, anh nhất định sẽ bảo vệ em."
 Tiểu Nê vòng tay qua cổ anh nũng nịu nói. Có lẽ lúc đó màn đêm mờ ảo khiến anh mơ hồ, anh cảm thấy rung động khi nghe thấy câu nói của cô. Đinh Tuấn Kiệt sững sờ một lát.
 "Tuy rằng trông anh không giống lắm."
 " Em nói cái gì thế?" Anh dọa cô rồi nhảy ra khỏi vườn hoa.
 Vườn hoa trống vắng, chỉ có tiếng côn trùng đầu hạ và tiếng chim thinh thoảng cất lên. Thế nhưng lại tràn ngập tiếng cười và tiếng réo của Tiểu Nê, rất tự nhiên, rất thật. Tiếng chuông chùa từ xa vọng lại, cứ ngân nga ngân nga.
 Về tới nhà mọi người đều ngủ rồi. Trước khi chui vào phòng cô nàng còn ra vẻ bí mật nói với Tuấn Kiệt: " Em cảm thấy anh thay đổi rồi, thay đổi theo chiều hướng tốt." Không hiểu cô ta có ý gì? Lẽ nào trước đây mình rất xấu ư? Hôm nay thiên sứ lại khen mình, vậy thì phải vui lên mới được. Thế là trước khi đi ngủ, Đinh Tuấn Kiệt cứ sung sướng cười mãi.



Chương 14



blank

 
EM RẤT VUI VÌ CÓ ANH Ở BÊN


 Đinh Tuấn Kiệt đi công tác. Anh ấy đi Hàng Châu. Tôi có cảm giác Hàng Châu ở rất xa. Bố mẹ lại đi Bắc Hải Nhật Bản xem hạc rồi, trước khi đi tôi còn trêu hai người là già rụng hết răng mà còn bày đặc lãng mạn. Cười chán rồi lại cảm động, bởi tôi rất ngưỡng mộ tình yêu của họ. Bỗng nhiên nhà tôi yên tĩnh hẳn, tôi cũng cảm thấy cô đơn.
 Tôi sắp sửa tốt nghiệp, bạn học rất lưu luyến, tôi lại có cảm giác ngây ngô đối với việc sắp sửa phải rời xa ngôi trường đại học. Giai Nhiên nói đùa là tôi muốn tốt nghiệp nhanh hơn một chút để còn sớm lấy chồng. Không cần phải suy nghĩ nhiều tôi cũng hiểu anh ta đang trêu tôi và Đinh Tuấn Kiệt.
 Đối với việc Giai Nhiên ngoại tình, tôi cứ canh cánh trong lòng, nhưng lâu rồi tôi cũng quên dần, người ta có kiểu sống riêng của người ta mà.
 Đinh Tuấn Kiệt khen tôi đã trưởng thành hơn. Tôi rất vui. Trong nhà chỉ còn có thím Trương, ngày cũng vậy ăn hết một bát, tôi trở về phòng mình, không xem tivi thì lên mạng. Tôi bỗng nhiên chẳng thích đi đâu, cứ cảm thấy trống vắng thế nào ấy, hình như thiếu thứ gì đó. Nói tóm lại tôi cảm thấy mỗi ngày thức dậy chẳng có ý nghĩa gì.
 Trước kia mỗi khi thứ dậy, lại muốn ngay lập tức tới phòng bên trêu anh ta. Chỉ tưởng tượng ra cảnh anh ta trợn mắt, phùng mồm đã cảm thấy hay lắm rồi. Bây giờ thằng cha ấy đi rồi, cảm thấy buồn tới mức hát cũng chẳng muốn hát nữa.
 Tôi cũng chẳng phí sức để nghĩ xem quan hệ giữa tôi là Đinh Tuấn Kiệt là gì bởi tôi đang còn trẻ mà. Mà lúc trẻ được sống chung dưới một chàng trai tài giỏi vậy cho dù không xảy ra chuyện gì thì đó cũng là hồi ức lãng mạn đáng nhớ.
 Một mình tôi ngồi im lặng trong phòng, sau đó lấy ra một trang giấy trắng rồi ngồi viết lung tung. Tôi liệt kê các ưu điểm và nhược điểm của Đinh Tuấn Kiệt ra giấy rồi nhận ra ưu điểm vẫn nhiều hơn.
 Vương Giả trèo lên cửa lim dim ngủ. Tôi đập nhẹ chân xuống sàn, ngay lập tức nó cảnh giác ngẩng đầu nhìn tôi, lại còn lườm tôi một cái rất đáng yêu rồi ngủ tiếp. Hành động của nó khiến tôi bật cười.
 Tự cảm thấy mình quá vô vị, tôi tự hỏi không biết phải làm gì để sống qua hôm nay đây.
 Hay là sang nhà Giai Nhiên chơi? Nhưng chị dâu đã đi công tác về rồi, Giai Nhiên và chị ấy lại thể hiện là một cặp vợ chồng hạnh phúc. Dường như việc Giai Nhiên ngoại tình không ảnh hưởng tí nào tới hạnh phúc của họ. Hằng ngày Giai Nhiên thức dậy liền uống sữa vợ đã chuẩn bị cho, tới giờ cơm trưa, Giai Nhiên tự mình lên gác thân mật gọi vợ: " Phu nhân à, cơm chín rồi." trông anh rất tự nhiên, vui vẻ. Họ đúng là đôi vợ chồng khiến người ta ngưỡng mộ.
 Tôi nghĩ, vợ Giai Nhiên đang cười rất hạnh phúc như thế, có khi nào chị ấy tưởng tượng nổi Giai Nhiên lại nói câu "phu nhân" ngọt như mía lùi kia với một người con gái khác chăng? Nghĩ đi nghĩ lại, tôi nhận thấy hai người bọn họ đều đang vui trong nỗi buồn.
 Các bạn học của tôi đang bận túi bụi tìm việc, phỏng vấn...còn tôi thì không phải bận tâm. Bố tôi đã sắp xếp cho tôi một chỗ không chê vào đâu được, điều này càng khác tôi cảm thấy cô độc.
 Theo ý bố mẹ, cả đời này tôi làm một bác sĩ. Nhưng thực ra tôi lại muốn cả ngày ở nhà rồi suy nghĩ viễn vông về những gì mình thích. Tôi nghĩ, phụ nữ sinh ra có tố chất làm nhà văn, trong đầu họ tưởng tượng rất nhiều điều kỳ quặc, nếu họ viết những điều đấy ra chắc chắn sẽ rất hấp dẫn.
 Tôi là một người quyết đoán, trong đầu mà đã nghĩ ra cái gì thì phải quyết tâm làm bằng được." Cũng giống như lúc này, một giây trước đây tôi đang nghĩ: " Cuối tuần này thật buồn chi bằng mình đai Hàng Châu tìm Đinh Tuấn Kiệt chơi.", một giây sau đó tôi đã xếp đồ đạc rồi gọi điện đặt vé máy bay.
 Tôi đã từng tới Hàng Châu khi còn rất nhỏ, trong hồi ức của tôi hầu như không còn ấn tượng gì về vẻ đẹp nơi đây nữa.Thế là Hàng Châu trong tâm tưởng tôi lại khiến tôi phải hướng về đó.
 Lúc tôi tới Hàng Châu đã là buổi chiều. Đinh Tuấn Kiệt bất chợt có việc nên không đến đón tôi được. Anh dặn tôi cứ đi dạo, ngắm nghía phố phường một mình.
 Tôi lang thang ngắm sơn ngoạn thủy, chẳng mấy chốc đã chạng vạng tối. Đang định lấy điện thoại ra gọi cho Đinh Tuấn Kiệt, chợt tôi sợ lạnh hết sống lưng phát hiện điện thoại đã bị mất.
 Vẻ mặt thất thần như mất sổ gạo của tôi khiến dòng người đi lại trên đường phố Hàng Châu không khỏi tò mò dõi mắt theo. Họ nhìn thấy tôi sốt ruột lục tung trong túi xách, đến lúc không kiên nhẫn nữa tôi liền đổ hết mọi thứ trong túi ra ghế, nhưng cũng chẳng tìm thấy gì. Đột nhiên tôi cảm thấy uất ức muốn khóc mà không khóc nổi.
 Điện thoại mất đồng nghĩa với việc tôi đánh mất Đinh Tuấn Kiệt bởi tôi không nhớ số điện thoại của anh. Tệ hơn nữa khi mất điện thoai, do quá sốt ruột tôi quên mất địa điểm đã hẹn với Tuấn Kiệt. trong lúc chẳng biết làm gì, tôi nhảy đại vào taxi. Lái xe hỏi tôi đi dâu, khi nhận được câu trả lời không biết anh ta cứ gườm gườm lườm nguýt. Vừa lái xe anh chàng vừa liếc trộm tôi, thắc mắc không hiểu tôi có phải là loại ngồi xe quịt tiền không.
 Cuối cùng thì tôi cũng tỉnh ra, lúc tôi nhớ được hai chữ cuối của điểm hẹn đã là 1h sáng. Tôi ép lái xe chạy lòng vòng trong thành phố, may mà không nhớ sai, cuối cùng cũng nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt mặt cắt không còn giọt máu, đứng ngồi không yên, đi hết đầu này lại đến đầu kia của bến xe.
 Vừa nhìn thấy tôi, anh chàng sốt sắng hỏi han xem có xảy ra chuyên gì không hay với tôi hay là tôi đã gặp phải kẻ xấu. Tôi trả lời không có chuyện gì, cuối cùng không kiên nhẫn lâu hơn nữa tôi bịt tai lại. Thế là bị mắng một trận nên thân.Xem ra anh chàng đã tức giận đến cực điểm rồi.
 Một tiếng sau, tiếng mắng nhỏ dần, khoảng cách giữa các câu càng lúc càng lâu. Cuối cùng anh buông một câu như tiếng nổ cuối của băng pháo: " Lần sau mà cứ thế này thì đừng trách tôi không quan tâm nhé!"
 Tôi bỏ tay bịt tai xuống, thở phào nhẹ nhõm. Tôi cảm thấy lạ rằng không hiểu tại sao anh chàng lại phản ứng mãnh liệt đến thế.
 " Biết rồi, mà cũng có chuyên gì xảy ra với em đâu, chẳng qua chỉ ngồi trên taxi gần bốn tiếng thôi mà."
 " Hừ" Anh tỏ vẻ bất lực đi về phía trước," tôi mặc kệ cô!"
 " Đinh Tuấn Kiệt!"
 " Việc gì?"
 " Em đói rồi, em đã ăn cơm đâu."
 " Còn kêu à, tôi tưởng cô ngắm cảnh đẹp no rồi. Tôi thì chẳng vấn đề gì, cùng lắm thì cũng quên được thôi."
 " Anh lại ghen với cả thiên nhiên tươi đẹp này hử?" Tôi nhảy lên phía trước cười xun xoe rồi lắc lắc tay anh nũng nịu: " Anh trai tốt của em..."
 " Em ...em định làm gì thế?" Anh đẩy mạnh tôi ra rồi nhắc lại: " Em đang làm gì thế?"
 Tôi không ngờ anh lại hành động như thế, sững sờ một lâu rồi hỏi:" Người em có mùi à?"
 " Em có phải là con gái không đấy?" Anh chàng ngạc nhiên hét tướng lên.
 " Xin lỗi, em quên mất rồi."
 Đinh Tuấn Kiệt tỏ vẻ khó chịu bĩu môi.
 " Em cũng không cố ý mà. Bởi anh là đàn ôn nhưng sự thật này quả thấy rất khó để người ta nhớ được, cũng không thể hoàn toàn trách anh, em cũng có lỗi mà. Ha, ha, ha..."
 Nhìn mặt anh chàng lúc xanh lúc trắng trông đến là hay khiến tôi hiểu ra một điều tại sao mấy ngày này tôi lại cô đơn thế.
 " Tiểu...Tiểu Nê! Em thật là xấu xa! Đứng lại cho anh! Đừng chạy!"
 " Ha, ha, ha...Không chạy là con ỉn."
 Đêm mùa hạ, trên đường phố vắng vẻ, tôi cười như nắc nẻ, chạy cật lực, Đinh Tuấn Kiệt gắng sức đuổi đằng sau. Tình cảnh lúc ấy khiến người ta dễ liên tưởng đến trò chơi của trẻ con. Do tốc độ chạy của tôi hơi đáng thất vọng, thế là cảnh ấm áp mùa hè như trên chỉ kéo dài năm phút.
 Sau khi Đinh Tuấn Kiệt dẫn tôi đi ăn cơm xong, đột nhiên trên quãng đường từ nhà hàng tới khách sạn tôi rất muốn được nắm tay anh. Tự nhận thấy mình có ham muốn đó, tôi đỏ bừng mặt vì ngượng, tự dưng tôi e ngại không muốn đối mặt anh.
 Lúc tôi liếc nhìn anh thì bị anh bắt gặp. Trong đôi mắt trong sáng của anh tôi nhận thấy không có sự chế giễu, anh chỉ dịu dàng nhìn tôi rồi nói: " Cô bé ngốc nghếch!"
 Tôi thấy mình đã bị đánh gục bởi anh chàng đẹp trai sống chung dưới một mái nhà với mình gần một năm nay.
 Tôi vẫn còn nhớ rõ hôm đó khoảng cách giữa tôi và Tuấn Kiệt rất gần, dường như không cần phải thở quá mạnh. Mùi đàn ông cứ xộc vào mũi tôi, lúc đó rất mệt, nhưng tôi có thể chịu đựng được mọi sự kích động của toàn thân để đổi lại sự vui vẻ trong lòng.
 Trở về khách sạn, Đinh Tuấn Kiệt giúp tôi thuê một phòng cạnh phòng anh. Anh ngồi một lát rồi dặn tôi phải ngủ sớm rồi đi ra. Ngày hôm sau tỉnh dậy tôi nhận ra mình đang ngủ trong phòng của Tuấn Kiệt. Hình như tối qua sau khi tắm xong tôi cảm thấy đói liền bảo Tuấn Kiệt mua cho tôi đồ ăn đêm. Tới lúc anh mua về tôi đã ngủ như chết trên giường của anh. Tối đó Đinh Tuấn Kiệt phải nằm trên sofa. Ngày hôm sau anh cứ oán trách tôi rất giỏi trong việc đạp chăn.
 Tôi vốn là người không hay để bụng nên chỉ một lúc đã quên ngay việc này. Sau đó là sáu ngày vui chơi, nhưng chỉ có một mình tôi bởi Đinh Tuấn Kiệt quá bận. Tôi thoải mái đến mức có thể đánh một giấc trên đương đi chơi. Tôi có cảm giác rất mới lạ và lưu luyến đối với Hàng Châu. Buổi tối trở về khách sạn, thường thì tôi phải chờ một lát Đinh Tuấn Kiệt mới về.
 Sáu ngày trôi qua rất nhanh. Tôi cảm thấy thái độ của Tuấn Kiệt không bình thường chút nào, tôi cũng không hiểu đó là thái độ quá nhiệt tình hay quá lãnh đạm nữa.
 Trên cùng chuyến bay về Trùng Khánh, Đinh Tuấn Kiệt còn dặn dò tôi không được tính đến chuyện yêu đương trong trường bởi sinh viên nam trong trường đều là lọa vô trách nhiệm.
 Điều này đủ khiến tôi thấy kinh ngạc, bởi gần một tháng trước chính tai tôi nghe thấy anh và Giai Nhiên ngêu ngao rằng: " Tuổi thanh xuân ngắn lắm ai ơi, vì thế hãy cố tận hưởng thời gian yêu đương trong sáng trong học đường. Đã thích phải theo đuổi, anh ủng hộ cậu." Tôi cho rằng khi anh ra ở trong trường đã từng bị đả kích về chuyện này.
 Khi trở về nhà, những lúc Đinh Tuấn Kiệt và Giai Nhiên đánh cờ, thỉnh thoảng lại nhắc tới chuyện tôi chạy tới Hàng Châu tìm Đinh Tuấn Kiệt.
 " Cô bé này chạy tới Hàng Chây, rõ ràng đã làm mất điện thoại lại còn không nhớ được địa điểm hẹn tôi nói với cô ta. Anh xem có bực không chứ?"
 Sau đó Giai Nhiên mắng tôi một trận nên thân, anh ta kết luận quên trước quên sau là bản tính của tôi. Từ nhỏ đến giờ vẫn chưa thay đổi, sau này ắt sẽ phải chịu thiệt thòi. Mắng một hồi xong anh lại dịu dàng hỏi hai đứa sống chung với nhau lâu như vậy đã có chuyện gì xảy ra chưa?
 Tôi vội vàng thanh minh: " Làm gì có chuyện gì."
 " Sao lại không có chuyện gì, đây là chuyện đương nhiên thôi mà. Đinh Tuấn Kiệt vốn đã có ý với em, chỉ có em chậm hiểu mà thôi."
 Đinh Tuấn Kiệt lườm Giai Nhiên một cái rồi trách anh ta quá lắm chuyện. Tôi xông lên trước đám đá túi bụi vào người Giai Nhiên. Sau đó Giai Nhiên hét toáng lên nhờ vợ tới trợ giúp. Sau trận lộn xộn đó, tôi lại lật bàn cờ của hai người.
 Giai Nhiên vừa thu dọn bàn cờ vừa nói với tôi: " Sao em lại có thể chậm hiểu thế nhỉ?"
 Lại một lần nữa Giai Nhiên mắng tôi chậm hiểu. Chính tôi cũng không hiểu nổi thực sự tôi có chậm hiểu hay không nữa. Nhưng tôi biết từ chuyến du lịch Hàng Châu, tôi và Đinh Tuấn Kiệt đã gần gũi nhau hơn, đặc biệt là trong đêm đầu hạ đáng nhớ ấy.
 Về sau tôi cứ nhớ lại mục tiêu của những ngày đó: " Vui vẻ suốt ngày, từ sáng đến tối."



Chương 15


blank




NỤ HÔN ĐẦU TIÊN


 Mối quan hệ giữa Tiểu Nê và Đinh Tuấn Kiệt đã tiến lên một nấc nữa. Điều đó được thể hiện cụ thể qua cách thức dậy vào buổi sáng của Đinh Tuấn Kiệt. Trước đây anh để chuông hẹn giờ, bây giờ thói quen đó được thay bằng tiếng hát của Tiểu Nê. Sau đó hình thành phản xạ có điều kiện, anh sẽ biết trời sáng nếu nghe thấy cô ấy hát, đặc biệt là hát các bài của Châu Kiệt Luân. Có lần anh tỉnh giấc nhưng khi xem đồng hồ mới có 2h15.
 Anh choàng dậy hỏi Tiểu Nê rốt cuộc đã có chuyện gì, cô nàng vừa cầm cốc vừa lạnh lùng phán: " Uống nước." Hóa ra cô nàng đang đêm khát nước liền đi tìm nước, quen mồm lại ngâm nga vài câu. Tiểu Nê hiện là sinh viên năm thứ tư, bây giờ đang là học kỳ cuối.
 Hiện giờ cô nàng đang cuống lên viết luận văn. Ba tháng trước lên mạng tìm được một bài, cô nàng xào xáo thành bài luận văn cua rmình rồi nộp cho giáo viên. Đinh Tuấn Kiệt khuyên cô không nên làm như thế, Tiểu Nê kiên quyết không thừa nhận mình sao chép. Cô còn láu cá bao biện đó là mình chỉ bắt chước mà thôi, lại còn tố cáo quá nửa lớp cũng sao chép trên mạng mà. Một tháng sau luận văn của Tiểu Nê bị trả lại, yêu cầu làm lại. Tiểu Nê cảm thấy bất mãn bởi mọi người đều sao chép tại sao chỉ có mình cô ta đen đủi.
 Đinh Tuấn Kiệt tìm hiểu mới biết bài luận văn Tiểu Nê sao chép vô tình lại chính là bài luận văn nổi tiếng nhất, là tác phẩm gây chấn động trong giới y học toàn quốc của hiệu trưởng trường cô.
 Thế là hiện giờ cô nàng phải viết lại, cô nàng bận đến nước chẳng có thời gian chơi bời, thế nhưng cô nàng vẫn dành thời gian làm sủi cảo trong buổi sinh nhật của Đinh Tuấn Kiệt. Nhưng sủi cảo cô làm chẳng khác gì bánh bao, vỏ dày đến mức luộc mãi vẫn chưa chín hết. Đinh Tuấn Kiệt phải giúp cô nàng đổ nước cho Vương Giả uống bởi cô nàng không có thời gian.
 " Trông bọn mình giống như đôi vợ chồng trẻ ấy nhỉ?" Đinh Tuấn Kiệt cười bình luận.
 Tiểu Nê đỏ bừng mặt.
 Con gái thật rắc rối, dường như khi Tiểu Nê đang khoái làm "con trai", cô còn cởi mở một chút. Nhưng chỉ cần khuyên cô trở lại với giới tính của mình, liền bị cô nàng tặng cho quả đấm.
 Được nhìn Tiểu Nê sôi nổi là chuyện rất hay, dưới ánh mặt trời rực rỡ, bát đĩa cốc tách sáng bóng sạch sẽ toát lên vẻ ấm cúng gia đình. Tiểu Nê đang vui vẻ nấu cơm. Lúc này bạn đang nhìn thấy một Tiểu Nê vui vẻ, do vậy rất khó tưởng tượng nổi chỉ cách đây mấy ngày cô nàng hung dữ như sư tử cái mắng chửi tất cả mọi thứ khiến cô khó chịu, thậm chí chỉ là một đoạn quảng cáo.
 " Hãy tĩnh tâm để phụ nữ chúng ta mãi được đẹp như thế..." Một đoạn quảng cáo trên ti vi "Hãy để phụ nữ hạnh phúc nói."
 "Sao mà quảng cáo lắm thế kia chứ? Lại còn để cho một bà già lên thuyết trình về vẻ đẹp nữa chứ! Bà chết đi cho rảnh chợ. Đồ ếch già béo phì!" Cô nàng khoa chân múa tay gào thét. Nếu Tuấn Kiệt không ngăn kịp cô nàng đã phi luôn chiết ghế đơn của bộ sofa vào tivi rồi.
 Trùng Khánh mới trải qua dịch Sars và tiếp theo là đợt nóng khủng khiếp, do vậy cô nàng nóng tính cũng là điều dễ hiểu, nhưng biểu hiện của Tiểu Nê thật không chấp nhận nổi.
 Buổi tối hôm đó Tiểu Nê bảo Đinh Tuấn Kiệt đi mua hộ cô "băng vệ sinh"
 " Đàn ông...sao lại có thể đi mua thứ đó kia chứ?" Đinh Tuấn Kiệt đang đấu tranh tinh thần.
 " Ôi dào, bảo anh đi thì anh cứ đi! Người ta cũng không nhận ra anh là đàn ông đâu mà lo."
 ...
 Ngày hôm sau, Tiểu Nê nói với anh, phụ nữ trong mấy ngày đó thường hay bị đau bụng nên rất dễ cáu.
 Đinh Tuấn Kiệt nhận xét cô hơi quá đáng. Tiểu Nê khó chịu xua tay: " Ôi dào, làm đàn ông thì phải chịu khó."
 " Sáng nay đau dễ sợ luôn. " Cô nàng than phiền lúc ăn sáng.
 Rất dễ nhận ra điều này bởi vì đến Vương Giả cũng bị cô nàng đá vào gầm giường Đinh Tuấn Kiệt.
 " Tiểu Nê à, em không thể chịu một chút được à? "
 " Ôi dào, làm đàn ông thì phải chịu khó một chút đi mà." Lại là câu nói khiến người ta không thể bác bỏ.
 Mấy ngày sau đó cô nàng lại có thể vui vẻ hát hò, cả ngày trông rất hạnh phúc, dịu dàng ở trong bếp làm cơm cho Đinh Tuấn Kiệt vì thím Trương phải về quê thăm con bị ốm. Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy khi Tiểu Nê vui vẻ là khoảng thời gian rất đẹp.
 Thím Trương trước khi về quê vẫn canh cánh trong lòng lo cho Tiểu Nê và Đinh Tuấn Kiệt, nhưng khi nghe Lâm Tiểu Nê thề sống thề chết có thể chăm lo chu đáo cho Đinh Tuấn Kiệt thì bà mới yên tâm, vội vàng về quê.
 Tiểu Nê thề sống thề chết có thể chăm sóc Đinh Tuấn Kiệt chu đáo, cô nàng đã làm được. Cô cho anh ăn liền ba bữa món tủ của cô, tiếc là tay nghề của Tiểu Nê chỉ đạt trình độ sơ cấp, vẫn còn phải được khai hóa thêm.
 " Đinh Tuấn Kiệt hô fnghi hỏi: " Em thực sự biết nấu à? "
 " Đương nhiên rồi, anh không nhìn thấy em có ngoại hình rất thích hợp để làm bếp hay sao?" Tiểu Nê vừa nói vừa đập một quả trứng vào bát.
 " Vậy em biết nấu món gì?"
 " Cơm rang trứng." Vừa nói cô lại tiếp tục đập một quả trứng nữa.
 " Ngoài món đó ra còn có món nào nữa không?"
 " Đương nhiên là còn chứ, anh đừng khinh thường bản lĩnh của em được không?" Tiểu Nê đang đập quả trứng thứ ba, nghe Đinh Tuấn Kiệt nói vậy cô nàng tỏ vẻ tức giận cứ khua khua tay trông dáng vẻ như là bị oan lắm.
 " Thế em còn biết nấu món gì nữa?"
 " Trứng rang cơm." Cô nàng thản nhiên trả lời.
 "..."
 Đinh Tuấn Kiệt không hỏi nữa, anh đã rõ trình độ nấu nướng của Tiểu Nê rồi. Anh tiếp tục nhìn thấy Tiểu Nê đập tiếp quả trứng thứ tư vào bát. Lát sau anh nghe thấy Tiểu Nê nói thầm: " Này! Em chỉ đập có hai quả trứng tại sao lại có tới bốn lòng đỏ nhỉ?"
 Sau đó cô quay lại nói với Đinh Tuấn Kiệt: " Hình như lúc nãy anh có nói với em chỉ cần đập hai quả trứng là đủ rồi đúng không?"
 " Đúng vậy." Đinh Tuấn Kiệt trả lời.
 " Em biết rồi." Nói rồi cô nàng lại tiếp tục nấu nướng.
 Nhìn cô bé cứ loay hoay bận bịu trong bếp, có cảm giác mình giống như một anh chồng đang mỉm cười ngắm cô vợ bé xinh đẹp của mình. Đinh Tuấn Kiệt bất giác sợ hãi cái ý nghĩ bất ngờ đó, anh cảm thấy mình có lỗi với người vợ ở quê nhà. Buổi tối dường như anh chàng đã không thể chịu được lâu hơn nữa liền dẫn Tiểu Nê sang nhà Giai Nhiên ăn.
 Đúng lúc mọi người đang ăn ngon, Tiểu Nê khoái chí khoe với Giai Nhiên bữa trưa hôm nay do cô nấu, hơn nữa lại còn đập được hai quả trứng, quả nào cũng có hai lòng đỏ nhé.
 May mà thím Trương nhớ hai người nên về quê được hai ngày đã quyết định ra, nếu không thì ...cứ nghĩ tới món cơm rang của Tiểu Nê anh lại sợ run người.
 Tối nay Đinh Tuấn Kiệt phải làm thêm, lúc rời khỏi công ty đã rất muộn rồi. Đi trong đêm mùa Hạ Trùng Khánh, anh nhìn thấy các đôi tình nhân cứ vai kề vai sóng bước bên nhau dưới ánh đèn, thật lãng mạn và tình tứ.
 Đinh Tuấn Kiệt bất giác cảm thấy xót xa, đột nhiên anh nhớ tới Tiểu Nê. Nếu Tiểu Nê có mặt ở đây thì anh sẽ không phải cô đơn đến thế. Tự nhiên ham muốn mãnh liệt " hy vọng Tiểu Nê có mặt ở đây" cứ lớn mạnh trong tâm tưởng của anh.
 Rồi anh chợt sợ hãi nhận ra mình quá nhớ cô bé nên đã xuất hiện ảo giác, bởi anh thấy cô bé ngồi trên ghế ở đầu đường đang nhìn mình cười rất giống với Tiểu Nê.
 " Này, anh bị dở hơi rồi à?" Tiểu Nê đứng dậy hét toáng lên.
 Hóa ra không phải là ảo giác.
 " Sao em lại ở đây? Có hẹn à? " Đinh Tuấn Kiệt băn khoăn.
 " Hẹn cái đầu anh ấy! Người ta đến đón anh mà." Tiểu Nê cố nói to để giấu sự xấu hổ.
 Tiểu Nê ngồi trên ghế đầu đường trong đêm để đợ Tuấn Kiệt đi làm về. Sự việc này khiến Đinh Tuấn Kiệt vừa cảm thấy mâu thuẫn vừa cảm thấy ấm áp trong lòng.
 Sau đó hai người cùng đi về nhà, ngồi trên taxi Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy bứt rứt, đến thở anh cũng không dám thở mạnh. Anh liếc trộm Tiểu Nê, lúc này mặt cô nàng đỏ bừng và cô giả vờ chăm chú ngắm móng tay mình.
 Đinh Tuấn Kiệt rất muốn hỏi tại sao hôm nay lại tới đón anh cùng về. Nhưng Tiểu Nê lúc thì nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, lúc lại lấy điện thoại nhắn tin, nói chung cô nàng cố tình không tạo điều kiện cho anh.
 Thôi thì mặc kệ vậy.
 Lúc họ cùng về tới nhà, ánh mắt thím Trương vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
 Nhưng khi đặt chân vào cửa rồi, họ được tiếp đón không như nhau nữa. Chẳng hạn, Tiểu Nê vừa về đã có thể thay được dép trong nhà do Vương Giả cắp đến, còn Đinh Tuấn Kiệt thì phải tìm dép khắp nơi. Con chó chết tiệt sau trận chiến cây xương rồng lần trước nhiễm một thói quen xấu là nó chỉ gặm mỗi dép của Đinh Tuấn Kiệt.
 Vừa nhìn thấy chủ nhân bước vào, con chó Vương Giả vừa vẫy đuôi vừa sủa mừng nhảy về phía cô chủ. Sau một tuần nịnh nó bằng cách chia thịt nạc cho, giờ đây khi Đinh Tuấn Kiệt về, nó cũng làm động tác để cái đuôi động nhẹ, ngoe ngoảy tượng trưng một hai cái lấy lệ.
 Thím Trương tìm thấy dép của Tuấn Kiệt dưới gầm ghế sofa rồi hỏi tại sao về nhanh thế, sao không chơi thêm chút nữa mới về.
 Lúc hỏi ánh mắt thím Trương rất lạ, giọng nói rất mơ hồ.
 Ăn cơm xong, Tiểu Nê liền đi tắm. Nửa tiếng...một tiếng...vẫn tiếp tục...
 Đã mấy lần Đinh Tuấn Kiệt định phá cửa xông vào, chắc chắn cô nàng đã chết đuối trong bồn tắm do quá nhiều nước cũng nên. Gọi nhưng không thấy trả lời. Khi Đinh Tuấn Kiệt đang làm động tác chuẩn bị cuối cùng để phá cửa, thì Tiểu Nê mở cửa, một lần nữ Đinh Tuấn Kiệt lại đâm sầm vào Tiểu Nê. May mà lần này anh chàng làm chủ được tốc độ kịp thời hãm lại do vậy không làm Tiểu Nê ngã, chỉ có điều không kìm chế được vẫn vòng tay ôm lấy Tiểu Nê mà thôi. Tiểu Nê vừa ra khỏi nhà tắm, đang mặc váy ngủ hai dây, do mới tắm xong nên mặt cô đỏ ửng, thêm vào đó lại bị anh chàng Tuấn Kiệt ôm nên toàn thân cô cũng đỏ lên.
 Nhận thấy mình quá đương đột nên anh chàng vội vàng lùi về sau hai bước, ngượng ngùng không biết nói gì.
 Tiểu Nê đang đi chân trần, khăn buộc trên đầu tuột sau cú va đập với Đinh Tuấn Kiệt, mái tóc dài tung ra. Giọt nước cứ rơi tí tách từ đuôi tóc xuống sàn nhà, rơi xuống bờ vai rất đẹp, lăn trên làn da mịn màng của cô.
 Lúc này Đinh Tuấn Kiệt tưởng như mình đã gặp được nàng tiên nước ở tận rừng sâu mà không ai biết. Cô nàng đang sợ hãi nhìn Tuấn Kiệt.
 " Anh định làm gì thế?" Cô nàng giả vờ giận dữ hỏi.
 " Anh.. sợ em xảy ra chuyên gì.. em đã tắm gần hai tiếng rồi..."
 Bởi Đinh Tuấn Kiệt chỉ tắm mười phút là xong, anh cứ nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao phụ nữ tắm lâu như vậy, không h iểu họ làm gì trong nhà tắm kia chứ?
 " Anh tưởng tôi giống anh chỉ cần vài phút là xong hử? Đồ nhà quê!" Tiểu Nê lườm Tuấn Kiệt một cái, cô nhìn thấy anh ngượng đỏ mặt. Cô nàng bỏ đi, cô đi sát ngang qua anh, anh ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của cô, vừa thuần khiết, vừa dịu ngọt.
 Đến lượt Đinh Tuấn Kiệt tắm, anh chỉ mất năm phút kể từ lúc vào nhà tắm tới lúc ra ngồi trên một góc sofa với Tiểu Nê. Bởi Tiểu Nê nói đang đợi anh.
 Tiểu Nê lườm Tuấn Kiệt một cái rồi lại chăm chú xem tivi, nhưng Đinh Tuấn Kiệt biết nhất định cô nàng đang chê anh là đồ nhà quê. Tiểu Nê nhận xét anh là hình mẫu nhà quê thứ thiệt.
 Đinh Tuấn Kiệt suy tư, anh không biết tivi đang phát chương trình gì nữa. Anh nhắm mắt tưởng tượng những gì mình thích. Chẳng hạn như lúc bước vào nhà tắm Tiểu Nê mới tắm xong, trong đó mịt mù hơi nước thơm mùi cỏ huân khiến anh rạo rực cả người. Tuấn Kiệt thỉnh thoảng liếc qua tivi sau đó lại quay sang nhìn Tiểu Nê rồi tự rút ra kết luận: Tiểu Nê hấp dẫn, đẹp hơn tivi.
 Lúc này cô nàng đang rất chăm chú xem tivi, trông nét mặt cô vô cùng sinh động đáng yêu.
 Đinh Tuấn Kiệt lại mơ màng, tại sao một cô gái đẹp như Tiểu Nê lại có tính cách giống đàn ông đến vậy, cứ ăn to nói lớn, hùng hùng hổ hổ. Giá mà cô nàng dịu dàng một chút thì tốt biết bao. Đinh Tuấn Kiệt đang tưởng tượng cảnh Tiểu Nê dịu dàng chợt nghe thấy tiếng Tiểu Nê mắng:
 " Đồ ngốc! Sao không xem tivi mà lại nhìn em làm gì?"
 Đinh Tuấn Kiệt tự trách mình lại suy nghĩ viễn vông tới những điều không thể xảy ra. Lâm Tiểu Nê đâu có điểm nào giống con gái. Anh lại nhìn vào tivi nhưng rốt cuộc vẫn không biết đang phát chương trình gì.
 Cố cầm cự được khoảng 20 phút không cưỡng cơn nổi buồn ngủ, anh thiếp đi. Trong giấc mơ, anh thấy một người đẹp cười với mình, anh chợt nhận ra nàng rất giống Tiểu Nê.
 Bị lay mạnh Đinh Tuấn Kiệt chợt thức giấc. Vừa choàng tỉnh, đập ngay vào mắt anh là khuôn mặt Tiểu Nê như được phóng to gấp năm lần, anh thoáng giật mình. Tay của anh lại đang đặt trên vai Tiểu Nê. Đinh Tuấn Kiệt có thể chắc chắn một trăm phần trăm khi thiếp đi anh đã mơ một giấc mộng đẹp không tưởng về Lâm Tiểu Nê.
 Cảm thấy áy náy, hoang mang không biết phải giải quyết thế nào với vụ việc trên,thế là anh chàng đang gắng sức tìm cách thoát thân.
 Lúc này Tiểu Nê vẫn chưa biết Tuấn Kiệt đã tỉnh.
 Cô luồn tay dưới cổ Tuấn Kiệt rồi lẩm bẩm một mình " sao thằng cha này nặng quá trời vậy?"
 "???" Anh chàng toát mồ hôi hột.
 " Ít nhất... theo mình nghĩ cũng phải đến 70 cân."
 "...?" Anh có cảm giác Tiểu Nê đang nhấc anh lên, dường như cô nàng đang muốn kéo anh đi.
 " Bình thường...nhìn thằng cha...chỉ mỏng như viên ngói mà...ôi trời! Mẹ ơi! Thằng cha nặng chết đi được..."Cô nàng cố gắng sức.
 Đinh Tuấn Kiệt tò mò không biết Tiểu Nê đang làm gì, tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ say.
 Lúc này Đinh Tuấn Kiệt giả vờ động đậy chân, tự nhấc người lên.
 Tiểu Nê cho rằng mình đã nhấc được anh chàng lên liền vòng một tay ra sau để ôm chân chàng. Cô nàng dự định một tay ôm cổ, một tay luồn dưới đầu gối để bế anh lên.
 Quay cuồng...
 Đột nhiên anh chàng buôn lỏng người, Tiểu Nê mất đà bị kéo theo, cô nàng chỉ kịp " Á" một tiếng rồi bổ nhà về phía anh.
 Đinh Tuấn Kiệt sợ hãi, vội vàng mở to mắt, đúng lúc đó chỉ thấy Tiểu Nê giống như con chim ưng săn mồi sà xuống, sau đó anh có cảm giác miện mình đập phải một vật gì rất mềm.
 Nhận ra Tuấn Kiệt đã tỉnh, Tiểu Nê sợ hết hồn nhưng vẫn ngang bướng hỏi " Tỉnh rồi hử? Ha, ha..hi,hi.." Cô gượng cười, đứng dậy, đi ra, mặt mũi đỏ bừng.
 "Em định làm gì thế? Đinh Tuấn Kiệt cố tỏ vẻ tự nhiên hỏi.
 " Em..em sợ anh bị cảm lạnh."
 " Nên em ôm anh để sưởi ấm cho anh à?" Đinh Tuấn Kiệt chỉ nghĩ ra được mỗi một lý do duy nhất về việc tại sao Tiểu Nê lại ôm anh.
 " Em chỉ muốn bế anh vào phòng để anh ngủ thỏai mái hơn thôi mà." Tiểu Nê cong cớn hét toáng lên, trông cô nàng có vẻ oan ức.
 " Bế anh...vào phòng? Anh không nghe nhầm đấy chứ? Một mình em ư? Cô bé à, trông anh rất gầy nhưng anh cũng cao 1m79 đó. Anh thật không hiểu một ngày đầu em nghĩ ra được những gì nữa?" Đinh Tuấn Kiệt không nhịn được, anh cố tình đùa
 "..." Tiểu Nê mắm môi không nói gì
 Đinh Tuấn Kiệt cứ cười mãi, nhưng anh vẫn cảm động về ý tốt ban đầu của Tiểu Nê, cô ấy lo lắng cho anh.
 Lâm Tiểu Nê không nói gì, Đinh Tuấn Kiệt cũng không biết phải nói gì lúc này. Anh nhìn cô rồi tưởng tượng xem lúc này mặt cô nóng bao nhiêu độ, cô nàng cứ nhìn chằm chằm vào mấy cốc trà như đang suy nghĩ làm thể nào để thoát thân hợp lý.
 Đinh Tuấn Kiệt ngượng ngùng, anh ý thức được mình phải nói gì đó, bởi anh sợ nếu anh không nói gì mặt Tiểu Nê sẽ nóng cháy mất.
 " Em đi ngủ đây." Cô nàng nói dứt khoát rồi hùng hổ bước về phòng mình.
 Về sau mới biết Đinh Tuấn Kiệt của chúng ta không cần động chân động tay cũng có thể đoạt được nụ hôn đầu đời của người ta. Mãi sau này Đinh Tuấn Kiệt mới được Tiểu Nê nói cho biết. Về phòng mình anh tiếp tục nghĩ, một nam một nữ ở chung rất dễ xảy ra chuyện.
 " Chắc chắn sẽ xảy ra chuyện." Đinh Tuấn Kiệt nằm vắt ngang qua giường, anh chẳng kịp tháo giầy đã ngủ thiếp đi.
 “Người vợ đáng kính nhất" trong “người đàn bà sa ngã"
 Lúc em trưởng thành, anh là đôi cánh trong tuổi thơ ngây của em; lúc anh ra đi, em cũng không được dựa vào anh lần cuối. Em sợ nếu Thiên Đường không còn chỗ trống, vậy thì khi anh ra đi mãi mãi, em có thể phiêu bạt ở đâu đây?



Chương 16




blank


LỪA DỐI


 Tôi đã tốt nghiệp. Rời xa bốn năm cuộc sống đại học. Vừa bước ra khỏi cổng trường tôi trèo lên xe của bố. Nhìn lại ngôi trường đại học lần cuối, tôi có cảm giác vui buồn lẫnlôn, nhưng nỗi buồn cũng vơi bớt dần theo bước chạy của sinh viên vào ra liên tục. Xe cộ cứ vun vút lướt qua khiến tôi không cầm được lòng lại bồi hồi muốn khóc.
 Mẹ ngồi bên tôi, vừa nắm tay vừa âu yếm nhìn tôi cười rồi nhận xét: " Tiểu Nê nhà chúng ta đã trưởng thành thực sự rồi." Tôi kể cho mẹ nghe chuyện tối qua làm loạn trong ký túc xá.
 " Bởi hôm nay mọi người sẽ phải rời xa trường học nên tối qua nam sinh viên trong ký túc xá nam đã ném hết những thứ có thể ném được trong phòng ngủ đi, dưới ký túc xá là một đống rác lớn. Có anh thậm chí còn đập cả máy tính, khiến cho bảo vệ của trường muốn mắng nhưng lại sợ không dám ló đầu ra. Ha, ha,.. Nữ sinh viên trong ký túc xá nữ cũng ném đồ nhưng chỉ là những thứ đồ nhỏ thôi mẹ ạ."
 Lúc đầu mẹ sững sờ, một lát sau đó nhận xét rằng lũ trẻ ở đây thật không biết cách kìm nén cảm xúc của mình.
 "...?" Tôi không hiểu.
 Mẹ tôi liền giải thích: " Tốt nghiệp rồi tức là phải rời xa mái trường mình đã gắn bó bốn năm trời. Nói chung tâm trạng lúc đó phức tạp khó hình dung nổi. Nhìn thấy bầu trời trong xanh nhưng trong lòng mình lại u ám khó hiểu, nhìn thấy người cười tự dưng mình lại muốn khóc, nhìn thấy các em khóa dưới vẫn tiếp tục được lên lớp học tự nhiên thấy hững hụt. Đây là cảm giác rất khó tả. Thực ra mẹ cũng không thể nói hết được, lúc mẹ tốt nghiệp mẹ đã khóc rất nhiều."
 " Mẹ à, mẹ đã từng khóc á? Kỳ thực con cũng có cảm giác chua xót, cay cay mũi. Nhưng trước kia con đã rất mong chờ tới ngày này."
 Vừa nói tôi vừa dựa vào mẹ, cảm thấy mình vẫn giống như một đứa trẻ rất thơ ngây với thời thế, vẫn muốn mình cứ mãi là đứa trẻ ba tuổi để được nhõng nhẽo khóc đòi trong lòng mẹ.
 Ánh mắt mẹ nhìn tôi từ nhỏ tới lớn vẫn vậy, không hề thay đổi. Tuy bây giờ mẹ đã già, khóe mắt đã có nếp nhăn, nhưng trong mắt mẹ tôi vẫn là đứa con bé bỏng năm nào. Mẹ vỗ yêu vào đầu tôi, ôm lấy tôi rồi nói: " Điều đó có nghĩa là con mẹ đã trưởng thành thực sự rồi."
 Con gái mẹ tiếp tục trưởng thành, cũng có nghĩa là mẹ dần già đi.
 Tự dưng mẹ chuyển chủ đề, bà hỏi: " Tiểu Nê à, con và Tuấn Kiệt sống với nhau thế nào?"
 " Mẹ à, con còn đang đau lòng chết đi được mẹ lại còn nói đùa." Tôi quay người đi trách, mẹ hỏi khiến tôi xấu hổ.
 Tuy rằng từ trước tới giờ mẹ đối với tôi rất dịu dàng, trước đây mẹ cũng chưa từng vì chuyện gì mắng tôi, có thể nói mẹ con tôi sống rất hòa hợp với nhau. Nhưng phụ huynh mãi vẫn là phụ huynh, khoảng cách giữa hai thế hệ là điều không thể tránh khỏi. Do vậy nói chuyện tình cảm trước mặt người lớn luôn làm tôi xấu hổ. Tôi có cảm giác mẹ sẽ chê cười khi nghe tôi thổ lộ chuyện tình cảm.
 " Ha,ha...không ngờ Tiểu Nê nhà ta cũng biết xấu hổ?" Mẹ tôi nói đùa: " Thực ra mẹ thấy Đinh Tuấn Kiệt được đấy, mặt mũi sáng sủa, dáng người cao ráo, làm việc cẩn thận, lại rất lễ phép với người lớn, hơn nữa đối với con cũng rất là tốt phải không?" Lúc nói những điều này trông mẹ trẻ trung, hoát bát như thiếu nữ mười tám vậy.
 " Mẹ à..." Tôi gượng cười rồi nói tiếp: " Mẹ thậy xấu đấy nhá!"
 Lúc đầu mẹ tôi sững sờ, sau đó bà buồn rầu giải thích: " Mẹ già rồi, mẹ chỉ muốn gần gũi với con để có được cảm giác trẻ trung một chút thôi mà."
 Tôi muốn an ủi rằng trong mắt con mẹ mãi mãi vẫn trẻ như ngày nào, nhưng khi nhìn thấy những sợi tóc bạc hiện rõ trên mái tóc mới nhuộm khiến tôi không cất lên lời.
 Dường như những người trẻ tuổi không buồn phiền lâu được, bởi khi vừa về nhà gặp Đinh Tuấn Kiệt ngay lập tức cảm giác buồn khi vừa bị "đuổi" khỏi trường đã tan biến ngay.
 Tôi lại làm nũng với bố một trận khiến ông phải đồng ý cho tôi tạm thời không phải đi làm ngay để được tận hưởng mùa hè yên ổn vui vẻ cuối cùng trong đời.
 " Yên ổn? Chẳng lẽ từ trước đến giờ con không được yên ổn ư? Lẽ nào con đi làm rồi thì sẽ có chuyện lớn à?" Mẹ tôi không hài lòng nói chêm vào.
 " Ôi trời! mẹ ơi, mẹ biết rõ con muốn nói gì mà."
 Lúc này tôi vô tình nhìn Đinh Tuấn Kiệt đang ngồi đối diện, anh đang còn nhồm nhoàm nhai cơm, nhưng vừa nhìn thấy tôi, anh lại nghịch ngợm nheo nheo mắt giả làm mặt xấu trêu tôi. Gần đây anh chàng thường xuyên không đứng đắn như vậy.
 Nhưng không hiểu tại sao, mỗi tối nằm trên giường, mỗi khi nhớ lại những việc nhỏ anh làm với tôi trong ngày tôi lại nóng mặt, cứ suy nghĩ vẩn vơ...
 Ngày mai không phải đi học sẽ nhàn lắm đây.
 Gần đây tôi nghiện canh hầm nên hay vào bếp học thím Trương cách nấu. Người đầu tiên thưởng thức canh tôi nấu là Đinh Tuấn Kiệt, nếm một ngụm anh nhăn mặt khen ngon. Tôi chưa từng thấy ai có kiểu khen người khác lạ như anh nên lại mắng sao anh cứ mãi không nghiêm túc thế.
 Tự dưng lúc này mẹ tôi lại làm ra vẻ ghen tị rồi buông một câu: " con gái bây giờ lớn thật rồi, có muốn quản cũng không quản nổi nữa."
 Lời nói đầy ẩn ý của mẹ khiến tôi đỏ bừng mặt, đưa mắt nhìn trộm người trong cuộc kia - hắn đang uống canh lại còn nhếch miệng cười trông thật đáng ghét. Tôi lại càng ngượng nghịu.
 Dạo này nấu canh tôi thêm thuốc bắc cho bổ, do mùi thuốc bắc rất nồng nên Đinh Tuấn Kiệt không ngoan ngoãn uống canh như trước nữa. Thêm vào đó, dạo này anh rất bận, tôi sợ buổi trưa anh ăn cơm tại công ty không no nên ngày nào cũng hầm canh rồi mang tới cho anh. Hai tuần sau Đinh Tuấn Kiệt cười nói anh béo ra, tôi cảm thấy rất vui.
 Gần đây mẹ tôi rất thích đan áo len, do vậy rất hay sang nhà Giai Nhiên để học kỹ thuật đan của mẹ Giai Nhiên. Bởi mẹ muốn chiếc áo đầu tiên mẹ đan là dành cho Tuấn Kiệt, tôi lại giả vờ trách mẹ hay thiên vị.
 Tuy phụng phịu nói câu này nhưng trong lòng tôi cảm thấy rất vui, bởi tôi muốn cả nhà tôi đều quý Đinh Tuấn Kiệt để anh có được số phiếu tối đa. Và Đinh Tuấn Kiệt cũng không làm tôi thất vọng.
 Sau này tôi cứ nghĩ mùa hè năm tôi 22 tuổi là mùa hè cuối cùng tôi được vui chơi tận hưởng. Bầu không khí lúc đó khiến nhiều năm sau tôi vẫn còn cảm thấy khó quên, tôi có cảm giác mỗi lần tôi hít thở sâu đều cảm thấy cuộc sống thật hạnh phúc, cảm thấy tràn ngập niềm tin vào tương lai. Năm 22 tuổi là bước ngoặc trong đời tôi. Chính trong lúc tôi cho rằng mình đã yêu Đinh Tuấn Kiệt rồi thì lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn khiến cho mùa hè vui vẻ đến lạ kỳ kia biến thành u ám.
 Đó là lần đầu tôi và Đinh Tuấn Kiệt cùng nhau qua đêm trên cùng một chiếc giường, lúc tỉnh dậy anh chàng đau khổ thừa nhận với tôi là anh đã kết hôn. Phản ứng đầu tiên của tôi khi đó cho rằng, anh đang nói dối tôi, nhưng sau đó những gì thể hiện trên mặt anh đã chứng thực những gì anh nói đều là sự thật. Cảm giác đầu tiên của tôi là: Tới tận 22 tuổi tôi mới biết được sụp đổ tinh thần là như thế nào.
 Lúc đó Đinh Tuấn Kiệt mua nhà mới, tôi tham gia vào việc trang trí phòng, tôi được chia sẻ sự vui mừng khi có nhà mới với anh, tôi là ngừơi được hít thở bầu không khí trong nhà...do vậy tôi lầm tưởng mình chính là nữ chủ nhân của căn nhà.
 Khi ấy tôi bắt đầu cho rằng mình chính là chủ nhân chính thức nene lời nói của Đinh Tuấn Kiệt khiến tôi không thể chấp nhận được: " Em gái à, anh là người đã có vợ."
 Cả đời này chắc tôi không thể quên được câu nói của Đinh Tuấn Kiệt. Nó giống như một sự nhục nhã vô tình đã đuổi tôi ra khỏi cửa nhà họ Đinh, Tôi còn nhớ mình đã tát anh ta một cái như trời giáng rồi chạy ra ngoài.
 Lúc chạy ra ngoài cửa, tôi nhìn thấy đôi dép lông đi trong nhà hình con chó được bày trên giá để giày dép. Người chọn đôi dép này là Đinh Tuấn Kiệt, lúc đó anh còn nhấc lên cho tôi xem rồi nói đôi dép giống với Vương Giả nhà chúng ta.
 Hãy chú ý tới cách dùng từ của anh ta lúc đó: " nhà chúng ta."
 Tới tận lúc này ba chữ đó vẫn đang chế giễu tôi kịch liệt, nó chế giễu sự háo hức, hân hoan cua tôi lúc đó khi nghe thấy những từ này từ miệng Đinh Tuấn Kiệt. Tôi cảm thấy mình là người ngốc nhất trên đời này.
 Trên đường từ khu nhà chung cư ra đường cái tôi vẫn cho rằng đó chỉ là cơn ác mộng mà thôi, khi tỉnh lại nó sẽ tan biến. Nhưng nhìn thấy dòng người trên đường đi lại, cười nói tự nhiên như vậy, tôi đã không kìm được lòng, bật khóc, nước mắt tuôn rơi lã chã, tôi cứ thầm gào lên: " Mẹ à, sao mẹ lại giới thiệu cho con một người chồng thú tính thế chứ? Mẹ à, con của mẹ bị lừa rồi! Hắn là tay đại bịp..."
 Lúc đó tôi đã cảm thấy cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì, tôi đang sống trong một thế giới mà ở đó người ta lừa lọc lẫn nhau, ví dụ như Giai Nhiên lừa vợ anh ta, thế nhưng anh ta lại tìm ra một đống lí do xem ra cũng tương đối hợp lý nhưng không biết có thể thuyết phục được không, còn Đinh Tuấn Kiệt thì lừa người nhà mình, anh ta sống trong nhà họ Lâm, sống rất tự do tự tại, không hiểu còn có những ai đang quay cuồng giữa việc lừa người khác và bị người khác lừa không nữa.
 Đây chính là không gian mà tôi đang sống.
 Đột nhiên tôi nghĩ tới những người coi nhẹ cuộc sống của chính mình, có phải họ thường đi ra giữa đường cái để tự sát, để ô tô nghiền nát thân thể mình, như vậy sẽ không có việc gì xảy ra nữa và cũng không phải đối mặt với bất cứ thứ gì nữa.
 Tôi vừa nghĩ vừa chậm rãi đi tới lề đường, một chiếc xe lái thẳng về hướng tôi. Xe chạy rất nhanh, nhanh tới mức tôi còn chẳng kịp suy nghĩ xem khi chết có bị đau không nữa. Cơn gió nhẹ thổi tới, màu có thể giúp tao nhắn gửi những điều tao chưa nói ra với Đinh Tuấn Kiệt không, tôi cũng không biết anh có thể nghe thấy không...
 Lúc đó dòng người trên đường vẫn đi lại, vẫn cười nói, xe cộ nối nhau phóng đi.



Tào Đình

(còn nữa)




*


Chuyện hợp tan ! _ (Quốc Dũng) _ Hà Thanh Xuân

 

 

 


_________________________________________________




Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank