DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,910,426

Hồng Hạnh Thổn Thức - Tào Đình (Chương 17, 18, 19, 20)

30 Tháng Tư 201412:00 SA(Xem: 2113)
Hồng Hạnh Thổn Thức - Tào Đình (Chương 17, 18, 19, 20)


Hồng Hạnh Thổn Thức





blank



Chương 17




blank



TÔI ĐANG CẦM TRÊN TAY SỰ TRINH TRẮNG 20 NĂM CỦA EM GÁI

 


Đinh Tuấn Kiệt cắt miếng vải của tấm drap, trên nền vải xanh tím, vết máu thẫm màu cứ choán lấy sự chú ý của anh. Tự dưng anh cảm thấy mình rất oan uổng, anh chẳng biết gì về chuyện tối qua, anh không nhớ nổi tối qua mình đã làm gì, liệu vết máu đó có phải là giả không? Tâm trạng bị tổn thương lúc đó của Tiểu Nê có phải là ngụy tạo không? " Vệt " hồng hoa" trên tay đủ để làm dấu ấn khiến anh phải tự trách mình, nó là vật chứng có thể khiến anh trở thành kẻ tội đồ muôn đời.
 Thực ra chưa bao giờ Đinh Tuấn Kiệt có ý định phản bội vợ, anh cũng chưa bao giờ có ý định làm tổn thương cô bé ngây thơ, trong trắng Lâm Tiểu Nê. Chỉ là một phút anh không làm chủ được bản thân, nhưng anh cũng không thể để cho vợ anh sống ở thị trấn nhỏ mãi được. Anh cũng rất sợ nếu lại phải tiếp tục sống nghèo khổ với người thân như trước.
 Anh chỉ muốn tìm được một công việc có thể phát huy thực lực của mình. Thế nhưng khi bước vào trường đời anh mới nhận thấy đó chỉ là điều không tưởng.
 Có bao nhiêu con thiên lý mã có thể bất chợt được Bá Nhạc phát hiện? Có bao nhiêu người giống như Đinh Tuấn Kiệt tuấn tú của chúng ta có thể có được một không gian phát triển rộng rãi để mặc sức phát huy tài năng của mình? Có nhiêu người cần cù, chịu khó làm việc đã được lãnh đạo cất nhắc?
 Vậy là Đinh Tuấn Kiệt đã sai rồi, ít nhất anh chàng đã phản bội lại lời dạy của người lớn khi anh còn nhỏ: Người có thể nghèo nhưng chí không nghèo.
 Anh đã nghèo, nghèo gần hết một phần tư cuộc đời. Chính lúc anh cảm thấy có lẽ cả đời này anh sẽ phải cam chịu kiếp nghèo thì ông Lâm Quốc Quần xuất hiện. Ông có thể biến tâm nguyện bay cao bay xa của anh thành sự thật. Thế là anh liền trèo lên đảo vàng này, và anh đã phải chấp nhận làm nghèo đi sự kiêu ngạo đã ngấm vào máu thịt mình.
 Anh đã chịu khuất phục một đại gia. Anh chấp nhận làm con trai của họ. Anh có thể đắc ý, có thể tự hào trước mọi ánh mắt có thể là khinh thường, có thể là ngưỡng mộ và cũng có thể là kính phục của người đời. Lúc đó anh thậm chí đã cho rằng họ của mình là họ Lâm.
 Nhà họ Lâm kén rể, họ đã nhắm anh, Đinh Tuấn Kiệt thầm nghĩ rằng tại sao mình lại có thể không màng đến một đời vinh hoa phú quý như thế, thế là anh tìm cách tiếp cận Lâm Tiểu Nê. Anh buộc phải chôn chặt người vợ tần tảo của mình tại vùng đất xa xôi kia. Mọi cảm giác tội lỗi đều đã bị hào quang của vàng bạc, của cải nhà họ Lâm chôn vùi, dường như không còn gì quan trọng hơn nữa.
 Lúc đó Đinh Tuấn Kiệt thấy nhà họ Lâm đối xử tốt với anh là điều đương nhiên bởi anh đã cứu con gái rượu của họ, anh cho rằng nhà họ Lâm làm vậy chỉ để báo đáp ân cứu mạng mà thôi. Chính thời điểm Đinh Tuấn Kiệt dường như có thể dùng thân phận con rể nhà họ Lâm để ra oai thì một câu nói của bà Lân càng khiến anh cảm thấy địa vị của mình thêm vững chắc.
 Bà Lâm nói: " Tuấn Kiệt à, mẹ thực sự muốn con trở thành con rể của mẹ. Nhưng nếu hai đứa không thành, thì con cũng suốt đời là con trai ruột của mẹ."
 Lúc đó Đinh Tuấn Kiệt cảm động suýt khóc. Tôi chỉ coi bà là nấc thang để tôi tiến thân, bà lại coi tôi là bảo bối của mình. Câu nói xuất phát tự đáy lòng của mẹ nuôi đánh thức lương tri Đinh Tuấn Kiệt.
 Anh tự hỏi mình lẽ nào anh lại dùng hai chữ " lợi dụng" để báo đáp ân tình nhà họ Lâm đã dành cho anh. Thế là từ đó Đinh Tuấn Kiệt đã toàn tâm toàn ý hướng về nhà họ Lâm, coi họ chính là người thân của mình. Đối với cô bé ngây thơ, trong sáng Tiểu Nê, anh chỉ có cách xin lỗi cô, duyên phận cả đời giữa cô và anh chỉ có thể là anh em mà thôi. Đinh Tuấn Kiệt đã quyết sẽ tìm thời điểm thích hợp để kể cho mẹ nuôi và Tiểu Nê nghe mình đã kết hôn rồi, và người vợ hiền thảo ở nơi xa xôi kia đang chờ anh đón lên thành phố hưởng phúc.
 Thế nhưng, tận đáy lòng anh vẫn lo sợ một khi sự việc đã sáng tỏ mình sẽ phải did khỏi công ty, vậy thì cơ nghiệp anh đã gây dựng mấy năm nay sẽ biến thành bong bóng ư? Nên đã mấy lần anh định nói nhưng lại thôi.
 Thực ra chưa bao giờ Tiểu Nê nói thích anh, nếu anh mạo muội thừa nhận " Anh đã có người thương rồi, em đừng thích anh nữa" thì anh sẽ bị người ta chê cười là kẻ đa tình tưởng bở mất.
 Rất nhiều lần chỉ có hai người với nhau nhưng anh vẫn không nói ra được, thực ra lúc đó anh đã phải đấu tranh tinh thần bởi thực sự anh không muốn lừa dối cô. Do vậy bạn đọc cũng nhận thấy lúc Đinh Tuấn Kiệt vẫn chưa có cơ hội để thừa nhận mọi việc thì bất ngờ đã xảy ra chuyện. Khi Lâm Tiểu Nê đang ở trong nhà anh, cô lấy thân phận nữ chủ nhân để độc chiếm phòng ngủ chính của căn nhà, Đinh Tuấn Kiệt đã không thể kìm lâu hơn được nữa, anh đã nói thật với cô. Anh còn giả vờ rất bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
 Nhưng anh đã không thể tưởng nổi tối qua anh đã làm một việc không thể tha thứ được. Hiện giờ anh đang cầm trên tay sự trong trắng của "em gái".
 Đinh Tuấn Kiệt đã nghĩ tới việc bỏ đi tới một thành phố khác, một chân trời mới. Nếu anh làm được như thế coi như chưa xảy ra chuyên gì, bắt đầu mọi thứ từ đầu.
 Anh giấu miếng vải vào tận sâu trong tủ quần áo cẩn thận như giấu đi tình yêu của mình vậy. Mối tình thê thảm nhất trên đời chính alf việc đã lập gia đình với người phụ nữ khong yêu. Tạm biệt Tiểu Nê, có lẽ cả đời này anh em mình sẽ không gặp được nhau nữa.
 Chỉ còn ba ngày nữa vợ anh, Gia Nam sẽ tới Trùng Khánh. Giống như một đứa trẻ đã trót mắc lỗi, Đinh Tuấn Kiệt không biết phải làm sao nữa, tâm trạng hoảng loạng, dường như anh cũng chẳng còn tâm trí nào để đón vợ.
 Thực ra anh và vợ đã chờ ngày này ba năm rồi, sự quyết tâm xưa đã bị bóng dáng đau khổ của Tiểu Nê xóa nhòa.
 Đinh Tuấn Kiệt tính rằng sau khi biết được Tiểu Nê an toàn về nhà, thì anh sẽ chọn giải pháp mất tích. Anh sẽ bán căn nhà này rồi dẫn vợ sang một thành phố khác.
 Người xa rồi, không gặp nhau nữa liệu có đồng nghĩa với chưa từng xảy ra chuyên gì, mối tình lúc nồng thắm lúc lại mờ nhạt này...cứ nghĩ tới cảnh về sau sẽ không được gặp lại Tiểu Nê, Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy lòng quặn đau.
 Tiểu Nê xông ra ngoài, không tài nào gọi được điện thoại. Đinh Tuấn Kiệt đoán chắc Tiểu Nê sẽ về nhà kể cho mẹ nghe. Vậy thì mẹ nuôi nhất định sẽ gọi điện hỏi rõ quá khứ của mình. Thế là anh nằm dài trên ghế sofa như đang chờ phán quyết vậy.
 Đúng như anh dự đoán, khoảng 3h chiều mẹ nuôi gọi điện tới. Bà bình tĩnh hỏi thẳng anh khi nào mới đưa Tiểu Nê về nhà.
 Đinh Tuấn Kiệt liền nhận thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, vì cách đây sáu tiếng Tiểu Nê đã ra khỏi nhà anh rồi. Nhưng anh không muốn để mẹ nuôi lo lắng nên định thần lại một chút rồi nói dối: " Mẹ à, tối con sẽ đưa Tiểu Nê về nhà, hiện giờ bọn con đang mua đồ tại siêu thị."
 "Được rồi, vậy các con cứ chơi cho thoải mái đi! Tuấn Kiệt à, Tiểu Nê là đứa trẻ được bố mẹ chiều chuộng quá sinh hư, do vậy cho dù có gặp phải bất cứ chuyện gì con cũng nên nhường nó một chút. Chỉ có nhường nhịn và thông cảm mới có thể sống yên ổn được con ạ, biết không con?" Bà Lâm khuyên nhủ.
 Lúc này Đinh Tuấn Kiệt sợ nghe nhất là những lời giáo huấn của bậc phụ huynh, anh cứ ậm ừ cho xong chuyện. Bà Lâm lại hỏi tối hai đứa có về ăn cơm không, Đinh Tuấn Kiệt trả lời họ định ăn ở ngoài rồi vội vàng cúp mát. Mẹ nuôi dặn dò phải cố sống hòa thuận với nhau, lại dặn tối là phải về "nhà" đấy ! Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy mình đúng là một thằng khốn nạn.
 Anh biết Tiểu Nê là người vừa nhỏ mọn, lại hay bị kích động, vừa kiêu ngạo lại rất bướng bỉnh. Anh nhớ tối qua Tiểu Nê còn rất hạnh phúc bày trí đồ đạc, cố gắng hết sức để nhớ xem trong nhà cần có những vật dụng gì sau đó ghi ghi chép chép vào sổ, lại khoe đó là kinh nghiệm mua được đủ đồ trong siêu thị.
 Vậy mà hôm nay anh đột ngột thừa nhận với cô là anh đã có vợ, cũng chính là thừa nhận ngôi nhà này không thể tiếp nhận nữ chủ nhân thứ hai...Vậy theo suy nghĩ, hành động trước kia của Tiểu Nê, và sự tác động mạnh mẽ sau khi biết được sự thật...
 Đinh Tuấn Kiệt bắt đầu cảm thấy hối hận, tại sao anh lại không ngờ trước tình huống xảy ra khi nói ra việc đó, là một người con gái, cô ấy sẽ cảm thấy nhục nhã thế nào? Lúc này anh mới thấm thía khi Tiểu Nê tát anh một cái như trời giáng, bản thân cái tát đã bao gồm cả sự đau xót và sự xấu hổ nhục nhã!
 Đối với cô công chúa cao ngạo như Lâm Tiểu Nê, lòng tự trọng mạnh mẽ của cô đã bị tổn thương nghiêm trọng, đã vỡ vụn. Đinh Tuấn Kiệt lại tiếp tục gọi cho Tiểu Nê, nhưng vẫn không có ai nghe. Anh đoán chắc Tiểu Nê biết có người gọi nhưng không nghe mà thôi. Không nản chí anh tiếp tục gọi...tắt máy rồi.
 Căn cứ vào hành động trước đây của cô mỗi khi tức giân, Đinh Tuấn Kiệt buồn bã phán đoán xem Tiểu Nê sẽ làm gì. Trước đây khi Tiểu Nê giận cô thường xị mặt rồi buông ra những câu khiến người khác dở khóc dở cười, đại loại như: " Em giận thật rồi mau tới dỗ em đi!"
 Nhưng bây giờ anh cũng không biết cô đang ở đâu.
 Có lẽ nào Tiểu Nê lại nghĩ quẩn...Đinh Tuấn Kiệt buông người xuống sofa bắt đầu nghĩ lung tung. Nghĩ ngợi một lát anh sợ hãi toát mồ hôi hột, thế là anh chàng nhảy phắt ra khỏi sofa, khoác áo rồi lao ra khỏi nhà.



Chương 18


blank



CON LỢN VONG ÂN BỘI NGHĨA

 


Vừa lao ra khỏi nhà, anh bị sốc bởi vô số những ánh mắt và dòng người tấp nập trên đường, lúc này anh mới nhận ra muốn tìm một người cố tình trốn mình giữa biển người mênh mông là chuyên không đơn giản chút nào.
 Tuy nghĩ như vậy nhưng anh vẫn vội vàng bước đi. Anh nhanh chóng phân tích những địa điểm Tiểu Nê có thể tới, khả năng cô sẽ đến nhà người thân quen. Đinh Tuấn Kiệt vội vàng móc điện thoại rồi gọi cho Giai Nhiên.
 "Sao lần nào cậu đánh mất vợ cũng tới chỗ mình đòi người thế?" Giai Nhiên chẳng biết sự việc nghiêm trọng cứ vô tư chế giễu anh. Nó chẳng khác nào dội một gáo nước lạnh vào Tuấn Kiệt khiến anh ngạt thở.
 Tiếp tục đi tìm, anh cảm thấy đang đi ngược chiều gió.
 Bến xe đường dài, các tụ điểm mua bán, các công ty...các nơi có khả năng tìm thấy Tiểu Nê anh đã tìm hết rồi. Mỗi một góc phố, mỗi một bóng người nhang nhác giống đều có thể là một tia hy vọng đối với anh.
 Cuối cùng sự thật phũ phàng phơi bày.
 Đinh Tuấn Kiệt hoàn toàn sụp đổ chỉ trong vài tiếng đồng hồ, tới 10h tối anh cảm thấy không có cách nào hay hơn là không thể giấu nhà họ Lâm mãi được, anh đau khổ tự mình tới nhà họ Lâm xin lỗi rồi tìm cứu trợ.
 Vừa bước vào khu chung cư dẫn tới nhà họ Lâm anh cố gắng học thuộc một đoạn độc thoại với những từ ngữ có thể khiến cho ông bà Lâm dễ chấp nhận nhất, tâm trạng nặng nề anh bước vào cổng lớn nhà họ Lâm. Cánh cổng này, vườn hoa này...anh đều cảm thấy rất thân thuộc giống như nhà anh vậy, đến cả không khí xung quanh đây cũng có mùi vị của sự bình yên. Mỗi lần tới đây anh đều nhận được sự nhiệt tình tiếp đón như đối với con đẻ khiến anh cảm thấy ấm áp và thoải mái.
 Sự việc không hay xảy ra cách đây một ngày, giờ đây lại bước vào nơi này, đối mặt với cảm giác tội lỗi, Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy mỗi lần bước lên một bậc thang giống như đang giẫm lên mũi dao. Anh ôn lại lần nữa đoạn độc thoại. Đinh Tuấn Kiệt sững sờ khi vừa bước vào phòng khách nhà họ Lâm đã thấy mẹ nuôi đang vừa xem tivi vừa thay len đan, mà cô gái ngồi trên chiếc ghế nhỏ giúp bà thay len không ai khác chính là cô nàng Lâm Tiểu Nê - người đã khiến anh tìm kiếm hết hơi khắp thành phố Trùng Khánh.
 " Thím Trương à, ai mới tới đấy?" - Bà Lâm vẫn dán mắt vào ti vi hỏi.
 " Mẹ nuôi à, là con..." Đinh Tuấn Kiệt bước vào rụt rè nói.
 Lúc này bà Lâm mới quay người lại, bà sững người khi nhìn thấy Đinh Tuấn Kiệt quần áo xộc xệch trông rất lạ đứng ở trước cửa. Rồi bà cũng nở nụ cười thân thiện vẫy vẫy tay: " Đinh Tuấn Kiệt à, con mau vào đây! Thật may mẹ cũng đang muốn tìm con, thử cái áo len này xem ống tay có vừa không. Sắp tới thu rồi, mẹ thấy con chỉ có hai bộ quần áo."
 Đinh Tuấn Kiệt thấp thỏm tiến về phía bà Lâm, anh liếc trộm Tiểu Nê, cô nàng thản nhiên giúp mẹ thay len, cô cố tình không để ý tới sự có mặt của Tuấn Kiệt.
 Bà Lâm nhạy cảm liếc nhìn con gái, bà cũng nhận thấy rõ ràng sự bất thường giữa Tiểu Nê và Tuấn Kiệt. Bà ngẩng đầu nhìn Đinh Tuấn Kiệt rồi đập đập vào sofa ra hiệu cho anh ngồi xuống.
 Đinh Tuấn Kiệt thấp thỏm ngồi bên mẹ nuôi, như một cái máy anh cho bà muốn làm gì mình thì làm. Anh đang kín đáo quan sát mọi người có gì khác thường không. Kết quả của việc quan sát cho thấy Tiểu Nê chưa kể cho mẹ nuôi chuyên tối qua.
 Còn bà Lâm cứ dịu dàng, âu yếm nhìn hai người, bà đoán hai đứa đang giận nhau. Từ lúc Tiểu Nê một mình chạy hồng hộc về nhà, về tới nhà không nói năng gì chạy xộc lên phòng khóa trái cửa lại. Mãi tới tận khi ăn cơm mới xuống. Là người mẹ, bà hiểu con gái mình có phản ứng kỳ quặc như vậy, chắc chắn là nó đã cãi nhau với bạn trai. Đến lúc Đinh Tuấn Kiệt hôt hoảng tới, bà cang fkhẳng định giữa hai đứa đã xảy ra chuyện rồi.
 Trong mắt bà, hai đứa cãi nhau là chuyện rất bình thường, bởi họ đều đang thuộc độ tuổi thanh niên dễ xúc động, nóng tính là điều khó tránh khỏi, nhưng mau giận thì cũng mau quên. Bà quá hiểu tính cách của con gái và con trai nuôi, bà đoán chắc chắn Tiểu Nê tự chạy về nhà, bây giờ Đinh Tuấn Kiệt chạy tới xin lỗi mà thôi.
 Nghĩ tới đây, bà vuốt yêu vào mặt con gái rồi đùa: " Sao rồi? Mặt mũi vênh cao thế nàu chắc là có ai bắt nạt con à?"
 Lâm Tiểu Nê hừ một tiếng rồi trừng mắt nhìn Đinh Tuấn Kiệt khiến anh sợ hãi không biết phải làm gì nữa.
 Bà Lâm cười hiền từ rồi lại nhìn Đinh Tuấn Kiệt đang ngượng ngùng, bà cố khuyên nhủ: " Tuấn Kiệt à, lần sau, khi Tiểu Nê cứ tùy tiện không nghe lời con đừng để ý tới nó. Nó hay giả vờ giận lắm, con mà dỗ nó, nó lại càng làm già đấy. Con cứ kệ nó, lát sau nó khác thôi, không biết chừng lại còn chủ động tìm đến con đấy. Tiểu Nê là con mẹ, mẹ hiểu nó mà."
 Bà Lâm nói với Tuấn Kiệt như vậy nhưng mục đích là ám chỉ Tiểu Nê: " Con cứ giận đi, chẳng có gì đâu, mọi người sẽ mặc kệ con thôi."
 Những lời của bà chủ yếu là để hòa giải mâu thuẫn giữa hai đứa, nhưng bà không ngờ lại khiến con gái bà nổi cơn thịnh nộ.
 Tiểu Nê ném cục len trên tay xuống đất rồi đưng dậy òa khóc, nước mắt tuôn rơi chã. Cô tức run bắn khiến Đinh Tuấn Kiệt sợ hết hồn, cô gào lên với mẹ: " Mẹ à, mẹ con mình đều bị hắn lừa rồi! Hắn là kẻ đại bịp! Mẹ còn nói giúp cho hắn nữa."
 "Tiểu Nê! ngồi xuống! Tại sao lại hư thế?" Bà Lâm tức giận, nghiêm khắc dạy con.
 Nhưng Tiểu Nê cứ gào lên, cô không để ý đến lời dạy của mẹ, cô tiếp tục jét lên như người điên: " Mẹ à, hắn là kẻ lừa đảo. Hắn đã lừa cả nhà ta, vừa nhận của bố thí của nha ta lại đem lòng yêu người con gái khác. Bây giờ bọn chúng đã lấy nhau rồi. Hắn đã lừa bịp khiến cả nhà ta đau khổ. Con..." Tiểu Nê cố gào to hết cỡ, cô cứ nhảy dựng lên, vung tay ném mấy cốc trà vỡ tan tành.
 "Tiểu Nê, con điên à? Con đang nói lung tung gì thế? Sao lại bố thí cho Tuấn Kiệt? Những lời như thế con cũng nói ra được à? Tuấn Kiệt là con trai mẹ, là anh trai con. Thím Trương, mau dẫn Tiểu Nê vào phòng."
 Hiện giờ bà Lâm là người có quyền nhất trong nhà, bà phải quyết đinh làm một việc gì đó khiến mọi người đều cảm thấy công bằng. Bà lựa chọn phải trách con gái mình. Cô nàng vừa nổi cơn tam bành bị thím Trương kéo về phòng.
 Đinh Tuấn Kiệt sững sờ ngồi bất động tại chỗ. Trong đầu anh cứ vang lên tiếng thét phẫn nộ trong nước mắt của Tiểu Nê: " Hắn là kẻ lừa đảo. hắn vừa nhận của bố thí của nhà ta vừa..."
 Đến Tiểu Nê cũng nhận ra mình đang nhận của bố thí nhà họ, huống hồ là bà Lâm...hiện giờ bà đang nghĩ gì?
 Đinh Tuấn Kiệt cùng lúc cảm thấy mắt đỏ lên, mũi cay cay, anh cảm thấy mơ hồ khó hiểu.
 " Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?" bà Lâm cũng muốn làm rõ mọi chuyện, trấn tĩnh một chút bà lên tiếng hỏi.
 " Tiểu Nê..nghe nói con đã lấy vợ rồi." Đinh Tuấn Kiệt tái mặt trả lời nhưng anh vẫn không thể nói với bà chuyên họ đã quan hệ với nhau.
 Chỉ cần một câu nói nhưng một bà mẹ từng trải như bà Lâm hoàn toàn nắm bắt được sự việc. Bà nghĩ một lát rồi chau mày hỏi Tuấn Kiệt: " Nói cho mẹ nghe con đã kết hôn bao lâu rồi?"
 " Bốn năm."
 Đinh Tuấn Kiệt trả lời. Anh ôm mặt bởi không muốn nhìn thẳng vào mắt bà.
 " Sao trước đây chưa từng nghe con nói về chuyện này?"
 Đinh Tuấn Kiệt định trả lời vì bố mẹ không hỏi con về chuyện này, nhưng nghĩ lại anh cảm thấy kiểu biện bạch như vậy quá yếu đuối và nhục nhã nên anh quyết định im lặng không nói gì cả.
 Một hồi lâu sau bà Lâm nói tiếp, nói với Tuấn Kiệt nhưng thật ra bà đang tự nói với chính mình: " Mấy ngày trước Tiểu Nê có nói với mẹ rằng nó muốn trang trí nhà mới của các con thật đẹp. Mẹ thấy nó rất hăng hái, vui vẻ, tuy trêu nó nhưng thật ra trong lòng mẹ cũng vui mừng giống hệt nó. Mẹ cũng từng là cô dâu, mẹ có thể cảm nhân được nhịp đập của con tim Tiểu Nê lúc đó, chắc chắn sẽ rất rộn ràng. Mẹ cũng là phụ nữ nên mẹ tưởng tượng được dự tuyệt vọng của người phụ nữ khi chính tay mình trang trí căn nhà cho người mình yêu thương và tình địch. nếu đó là mẹ...thôi có lẽ ông trời đã định sẵn cho con và nó không có duyên phận với nhau."
 Sau đó mẹ của Tiểu Nê còn nói với anh một số điều nữa nhưng anh thực sự không nhớ nỗi. Vẫn theo thường lệ bà Lâm giữ anh lại ăn cơm nhưng anh từ chối. Sau đó anh hoàn toàn không biết mình ra khỏi nhà họ Lâm như thế nào, chập choạng về nhà ra sao.
 Trên đường về nhà, Đinh Tuấn Kiệt chỉ muốn đeo cho mình cái biển, trên đó viết: Đây là con lợn vong ân bội nghĩa.

 

Chương 19



blank



THỜI GIAN DẦN TRÔI GIỐNG NHƯ SỰ MÀI MÒN CỦA CỤC TẨY

 Tôi thất tình rồi.
 Mẹ thường trêu rằng trên mặt tôi có chữ. Toi thừa biết bà sẽ nói mặt tôi bị khắc hai chữ: thất tình. Tôi liền nói: "Trò đùa của mẹ nhạt quá!" Chẳng hay cũng chẳng buồn cười.
 Tôi hiểu, mỗi khi tôi không vui, mẹ cũng sẽ rất buồn. Tôi không muốn làm ảnh hưởng đến tới tâm trạng của mẹ, cho nên cố gắng mỗi ngày ăn ngủ bình thường như không có chuyện gì vậy.
 Thế nhưng mẹ tôi vẫn nhận ra.
 Mẹ đúng là người mẹ tốt nhất trên đời, lúc tôi thất tình mẹ không khuyên tôi những điều đại loại như: Con vẫn còn trẻ còn có nhiều cơ hội lựa chọn. Những câu khuyên nhủ này chẳng có tác dụng gì cả. Mẹ tôi chỉ dạy tôi, nếu con cảm thấy xấu hổ trước mọi người thì con hãy xả stress bằng cách tắm, đừng giữ trong lòng.
 Tôi ngâm mình trong bồn tắm, vùi mặt vào nước, rồi phát hiện ra rằng làm như vật nước mắt sẽ không chảy ra được. Sau đó tôi vặn vọi hoa sen ào ào, như vậy nếu tôi có gào khóc thì cũng chẳng ai nghe thấy.
 Bước ra khỏi nhà tắm, tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Tôi thầm cảm tạ rằng may mà tôi có một người mẹ tâm lý, người đã dạy cho tôi một phương pháp hữu dụng. Lần đầu trong vòng ba ngày tôi có mong muốn đi ra ngoài.
 Ông trời cũng giúp tôi, lúc này Trùng Khánh cứ mưa phùn liên miên, do vậy nếu chẳng may đi trên đường có gặp phải cảnh vật quen thuộc mà đau lòng rơi lệ thì cũng không bị để ý.
 Bước ra khỏi cửa, màn mưa găng mờ, bầu trời xám xịt, cái nóng hầm hập liên tiếp mất tuần dường như đã giảm bớt một chút. Dòng người cứ hối hả đi trên đường. Tôi cứ thế bước đi trong dòng người đi lại tấp nập, tôi tự nhận thấy tuy đi chậm nhưng thực ra tôi chẳng để ý đến tới cái gì. Cả thành phố ngập chìm trong mùi bùn đất. Tôi cứ vô định bước len xe, vô tình nói ra địa chỉ tôi đã cố tình cất giữ tận đáy lòng, thế là cô tình lại đi tới nơi khiến lòng càng thêm chua xót. Tôi tiếp tục đi về phía trước.
 Cái ô lúc này dường như chẳng có tác dụng gì cả, ống quần tôi ướt nhèm, lưng tôi cũng ướt đẫm. Tôi nhìn vào chiếc ghế gỗ, thường ngày có rất nhiều bà cụ nhàn rỗi ngồi hóng gió. Thế nhưng hôm nay nó cũng trơ trọi một mình giữa mưa. Tôi đoán chắc tâm trạng của nó cũng giống tôi lúc này. Tôi đi về phía chiếc ghế rồi ngồi xuống, cũng giống như mấy tháng trước, tôi đã từng ngồi để đón ai đó đi làm về. Thế nhưng cảnh vật trước mắt đã thay đổi rồi.
 Lúc đó là buổi tối, ánh đèn đường lấp loáng khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, tôi đã lầm tưởng cả thế giới này ngập tràn trong tình yêu, chỉ cần hít thở không khí cũng cảm thấy rất lãng mạn. Còn bây giờ là buổi chiều, cơn mưa mùa hạ mấy tiếng đồng hồ đã rửa sạch đường phố. Lúc này tôi mới nhìn rõ mặt hiện thực của thế giới. Bản thân nó rất tàn nhẫn, có thể khiến cho một ai đó chỉ cần không cẩn thận có thể bị trượt ngã. Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ trong mưa rồi đưa mắt nhìn tòa cao ốc cách chỗ tôi ngồi khoảng năm mươi mét. Tôi đang nghĩ không biết lúc nào thì mình sẽ ngã từ trên đó xuống? Nếu em rơi từ trên đó xuống anh có buồn không? Liệu anh có rơi lệ vì em không? Nghĩ tới đây đầu tôi bất giác nóng lên, nước mắt đã dâng đầy khóe mắt.
 Ngồi thêm một lát nữa tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đến đau lòng đang vội vã bước xuống từ tòa nhà. Tôi bối rối không biết phải làm gì, cũng không biết nếu giáp mặt sẽ phải xưng hô thế nào đây?
 Mấy ngày trước tôi đã nói với anh những lời khó nghe như vậy, không biết anh ấy có còn giận tôi nữa hay không...Anh đã tiến đến gần rồi, chỉ còn cách tôi mười mét. Trông anh vẫn đẹp trai như thế, vẫn cứ vội vàng như thế, anh từng nói với tôi là anh không muốn lãng phí thậm chí chỉ một giây.
 Tôi bắt đầu lo sợ, hơi thở gấp gáp dần, mặt tôi nóng bừng, tôi không biết phải làm sao...khi anh đi ngang qua. Tôi vội vàng lấy ô che người...anh bước qua tôi. Chẳng mấy chốc anh đã biến mất trong màn mưa và dòng người đông đúc.
 Thời điểm cuối cùng nhìn thấy bóng anh sau chiếc ô, tôi đã cảm thấy vô cùng hối hận. Tôi thực sự muốn chạy nhanh lên phía trước rồi nói to với anh rằng đừng rời xe em nữa. Nhưng tôi đã không làm như thế bởi tôi biết anh sẽ không đáp lại tình cảm của tôi, anh đã có vợ rồi mà. Người đàn ông tôi yêu đã có vợ rồi do vậy tôi đã chọn giải pháp im lặng. Mẹ tôi nói đúng, về nhà khóc òa trong nhà tắm có thể sẽ đỡ hơn, hoặc cũng có thể ngày mai tôi sẽ tỉnh ngộ.
 Ít nhất hiện giờ tôi cũng biết Đinh Tuấn Kiệt đang sống ở một thành phố với tôi, và ít nhất thỉnh thoảng tôi cũng có thể nhìn thấy anh. Tôi biết vợ anh đã dọn lên thành phố cùng anh. cuối cùng tôi cũng phải thừa nhận mình luôn yêu Đinh Tuấn Kiệt.
 Mùa hè năm đó, đấy là lần cuối tôi được gặp Đinh Tuấn Kiệt. Ngày tháng cứ trôi qua rất yên ả, nhưng tôi cảm nhận được sự hỗn loạn trong sự yên ả đó. Tôi có cảm giác mỗi ngày không có Đinh Tuấn Kiệt giống như bi kịch trong những bộ phim khiến tôi cảm thấy vô cùng thê thảm.
 Bố tôi sắp đi Ý.
 Nghe nói một người bạn của ông ở Ý khi đang leo núi bị lở tuyết. Người nhà của nạn nhân báo cho bố tôi, bố tôi nói ông sẽ sang ngay.
 " Thời gian dần trôi giống như sự mài mòn của cục tẩy vậy!"
 Đến tận bây giờ tôi cũng không tin được câu nói này, bố tôi nhận xét tôi còn quá trẻ.
 " Cả trong..tình yêu hả bố?" Tôi hỏi.
 Bố tôi cứ lắc lư cái đầu, không hiểu ông đang gật hay đang lắc nữa.
 " Đó chính là sự bất lực của chúng ta." Ông trả lời.
 Câu trả lời của bố khiến tôi giật mình. Ngay lập tức tôi nghĩ tới mẹ. Tự dưng tôi thấy tâm trạng nặng nề không thể nói thêm gì nữa. Tới Ý rồi, tôi cũng không muốn hỏi nhiều nữa. ban ngày bố tôi dẫn tôi di thăm quan rất nhiều nơi.
 Lúc đứng dưới tháp nghiêng Piza nổi tiếng, tôi lại tưởng tượng giá mình cùng với Đinh Tuấn Kiệt ngắm cảnh thì sẽ thế nào nhỉ?
 Lúc cùng bố xem opera, tôi lại tưởng tượng nếu được ngồi cùng Đinh Tuấn Kiệt sẽ lãng mạn biết bao!...Lúc tỉnh ra tôi nhận thấy mắt mình đã rướm lệ.
 Buổi tối tôi cùng bố tới nhà bạn ông.
 Đó là một người phụ nữ Ý.
 Mười sáu ngày ở đây tâm trạng yên ổn của tôi bị xáo động, bởi cả nụ cười không bình thường của bố tôi với người đàn bà Ý kia. Đến mẹ tôi cũng ít khi nhận được nụ cười như vậy, tôi không muốn quản quá nhiều, cứ coi như không nhìn thấy.
 Đột nhiên tôi muốn cười to, giễu cợt cái sự đời, giễu cợt tất cả, kể cả tình yêu tôi đã tin tưởng.
 Bỗng bố tôi hỏi: "Tiểu Nê à, con có thấy chỉ cần hít thở không khí ở đây, con có thể nhảy cao hơn trước đây đúng không?"
 Tôi chẳng gật đầu cũng chẳng lắc đầu, mặc nhiên thừa nhận sự vui mừng quá mức của ông. Buổi tối ở phòng ngủ tầng trên, tôi nghe thấy bố đang đánh đàn cho người phụ nữ kia nghe, tôi còn nghe thấy tiếng xèo xèo của thịt nướng, chốc chốc mẹ tôi lại dặn dò trong điện thoai: " Bố con già rồi, con nhớ phải chăm sóc sức khỏe cho bố đấy nhá!"
 Tôi nhận thấy dường như ông đang rất vui.
 Cuối cùng, tôi lại thấy nhớ Đinh Tuấn Kiệt.
 Mỗi lần nhớ Đinh Tuấn Kiệt tôi lại nhắc nhở mình: " Thời gian dần trôi giống như sự mài mòn của cục tẩy, rồi mọi thứ sẽ phôi pha theo thời gian thôi."
 Tôi nhìn bố ở tầng dưới, ông đang cười với người phụ nữ kia. Nếu niềm vui được thể hiện qua nụ cười , vậy thì lúc này ông đang rất hạnh phúc, bởi ông đang cười rất vui vẻ.
 Tôi nên chê trách niềm hạnh phúc của bố khi không có mẹ ở bên hay nên học tập sự vui vẻ của ông đây? Tôi không thể vui được vì không có Đinh Tuấn Kiệt ở bên.
 Hai tháng trôi qua, thời gian dần trôi giống như sự mài mòn của cục tẩy đã giúp tôi quên được phần nào, cũng có thể là đã giúp tôi xóa nhòa người tình trong mộng, trong ký ức của tôi.
 Tôi đã trở về Trùng Khánh.
 Dừng trong sân bay, tôi cảm nhận thời gian hai tháng thật nhanh. Tôi đang tìm lại giọt lệ của tôi đã từng rơi hai tháng trước ở đây, nhưng tôi không muốn quá dễ dàng tìm lại được tình yêu mới quên đi, có lẽ giờ này nó đang phiêu dạt trong không trung cũng nên.
 Tôi cười với bố rồi nói: " Dường như cục tẩy không xóa được gì rồi bố ạ."

 
Chương 20



blank



THỜI GIAN GẶM NHẤM LÝ GIA NAM

 


Đinh Tuấn Kiệt về quê đón ông nội và vợ lên thành phố.
 Không ngờ ông nội sống chết cũng không muốn đi, không có cách nào nên Đinh Tuấn Kiệt đành mời người quen tới chăm sóc ông.
 Đã lớn tuổi như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên Lý Gia Nam đi xa. Vừa lên xe cô đã bắt đầu buồn nôn, nôn đến tận bến xuống. Cô nôn ra mật xanh mật vàng. Sắc mặt cô tái xanh, hơi thở yếu ớt giống như người bị bệnh khiến Đinh Tuấn Kiệt sợ hết hồn, anh cứ luống cuống muốn giúp nhưng chẳng biết phải làm gì.
 Lúc xuống xe, Lý Gia Nam tưởng như mình đã tới một thế giới khác.
 Những tòa nhà chọc trời, những nam thanh nữ tú thời trang, những con đường to gấp bốn lần đưởng ở thị trấn, trên đường toàn những loại xe ô tô thời thượng...Hóa ra thành phố Trùng Khánh còn to hơn cả tưởng tượng của cô. Cô ngỡ ngàng thốt lên: " Nơi này to thật đấy!"
 Đinh Tuấn Kiệt ôm lấy vợ, anh nhìn dáng vẻ quê mùa của vợ không nén nổi cười thầm trong bụng: "Em mới chỉ nhìn thấy một góc của nó mà thôi." Cảm thấy vợ thật tội nghiệp, anh lại càng ôm cô chặt hơn.
 Đinh Tuấn Kiệt thực sự muốn lấy lòng Gia Nam do vậy anh nói nhỏ với vợ: " Gia Nam à, hay là trước tiên vợ chồng mình đi siêu thị mua váy cho em. Quần áo ở đây đẹp lắm em ạ."
 Bỗng Gia Nam cảm thấy bất mãn và buồn phiền trước sự thay đổi của Đinh Tuấn Kiệt. trước đây khi ở thị trấn nhỏ, chỉ cần ngày ngày được ăn no là hạnh phúc lắm rồi. Nếu có dư tiền thì cũng phải tiết kiệm, không thể tiêu xài lung tung.
 Đúng lúc này một cô gái trang điểm rất đẹp, ăn mặc thời trang giống như người mẫu trong ti vi đi ngang qua Gia Nam. Cô ta đã đi từ lâu nhưng mùi nước hoa vẫn còn thơm nức, vừa đi vừa lắc mông rất sành điệu khiến Gia Nam phát ngượng.
 Gia Nam hết nhìn cô gái lại đưa mắt nhìn chồng, cô thầm nghĩ anh đã học cách sống mới từ thế giới phù phiếm này hay sao.
 " Không mua gì hết, về nhà sớm đi anh! Xe cộ ở đây chạy nhanh quá khiến em chóng cả mặt." Gia Nam nói dối.
 Vợ nói khó chịu trong người, trách nhiệm của người chồng là phải nhanh chóng chiều ý cô. Anh vội vàng bắt taxi về nhà.
 Vừa bước vào nhà Gia Nam dường như không tin nổi vào mắt mình nữa, cô thắc mắc lẽ nào đất Trùng Khánh này chỗ nào cũng có vàng hay sao? Nếu không thế thì làm sao chỉ bốn năm ngắn ngủi Đinh Tuấn Kiệt đã có thể ở trong một hoàng cung thế này?
 " Anh mua căn phòng này bằng chính sức của mình sao?" CÔ tò mò hỏi rồi cẩn thận sờ vào các đồ điện trong phòng. Tivi màu 24 inch, Gia Nam thầm nghĩ, trông nó còn chắc chắn hơn cả màn hình lộ thiên ở thị trấn.
 " Đương nhiên...là anh kiếm được. Rất vất vả đấy!" Đinh Tuấn Kiệt không trả lời dứt khoát, cứ lí nhí trong miệng. Anh vô tình nhớ tới cái đảo vàng đó.
 Ngẩng cao đầu, anh dẫn vợ tham quan căn nhà, rồi dạy cô cách sử dụng các thiết bị cao cấp trong nhà.
 Gia Nam cảm kích nói: " Anh vất vả, em cũng vất vả. Càng vất vả anh lại càng trưởng thành, còn em thì lại càng già."
 Lại một lần nữa Đinh Tuấn Kiệt bị dội nước lạnh vì câu nói không hiểu vô tình hay hữu ý của Gia Nam. Anh không hiểu tại sao vợ anh cứ luôn nhắc nhở anh. Thế là anh trầm hẳn xuống, anh muốn kích hoạt lại bầu không khí lần nữa nhưng không có cách nào.
 Lúc này Gia Nam đang tò mò đứng cạnh đầu DVD, anh vội vàng đi tới nhiệt tình hướng dẫn cách sử dụng. Rồi anh chợt nhớ tối qua anh đã đặc biệt mua dành cho vợ đĩa phim Hồng Lâu Mộng. Anh hỏi cô có muốn xem không.
 Đề nghị này ngay lập tức được chấp nhận, anh vui vẻ hẳn, thầm cảm tạ hoàng ân hải hà của vợ. Gia Nam muốn đi vệ sinh, Đinh Tuấn Kiệt dẫn cô đi sau đó quay lại mở đĩa.
 Lý Gia Nam đi vào nhà vệ sinh một mình, cô thầm nghĩ rằng mình và chồng đang sống ở hai thế giới khác nhau. Chồng mình trẻ trung lại hấp dẫn, còn mình thì...
 Lý Gia Nam bước vào nhà vệ sinh thơm mùi hoa nhài, bỗng nhiên cô cảm thấy khó chịu bởi tại sao người ta lại đặt gương trong nhà vệ sinh kia chứ. Khi cô nhìn thẳng vào gương mặt già nua, mái tóc bạc và các nếp nhăn, cô thậm chí không dám ngẩng đầu lên nữa.
 Chồng mình nói là không để ý. Nhưng Gia Nam lại nhìn vào gương, cô giơ tay vuốt ve khuôn mặt mình rồi thầm nghĩ: " Nhưng mình lại rất để ý."
 Lúc hoàn thiện căn nhà khi lựa chọn lắp bồn cầu, họ không hề có ý định lắp kiểu xí xổm. Điều này đã gây khó khăn cho Gia Nam - người chưa từng nhìn thấy đồ vật " cao cấp" này.
 Cô đi lẩn quẩn trong nhà vệ sinh nhưng mãi không tìm thấy " hố phân" mà nửa đời mình đã sử dụng. Cô đã buồn lắm rồi, nhưng lại ngại không muốn đi hỏi chồng. Cô nhận thấy chỉ có bồn cầu là thấp nhất, cô đoán có lẽ nó được dùng khi đi đại tiện cũng nên. Thế là cô gắng sức trèo lên rồi ngồi xổm trên mặt bồn cầu, sau đó mới thảng thốt đi đại tiện. Cô thầm nghĩ có lẽ cả đời này mình sống không có hậu, mau mà còn khỏe, nếu như sống tới 70, 80 tuổi, sợ rằng chết vì nhịn do không trèo lên được " hố phân" cũng nên.
 Sau đó Gia Nam oán trách chồng làm " hố phân" cao quá, bệ ngồi thì lại vừa chật vừa trơn khiến ngồi không vững. Suy nghĩ một hồi rồi Đinh Tuấn Kiệt đoán ra, mỗi lần sử dụng bồn cầu vợ anh thường ngồi xổm trên đó, anh cố nhịn cười. Anh nghĩ tới lòng tự trọng của cô. Anh đã nghĩ ra một biện pháp vẹn toàn là khi anh đi đại tiện thường mượn cớ không có giấy vệ sinh rồi gọi vợ đưa vào cho. Gia Nam đã tròn mắt ngạc nhiên khi nhìn thấy cách sử dụng đúng cách của bồn cầu.
 Gia Nam xem được một lúc phim Hồng Lâu Mộng thì thấy mệt. Đinh Tuấn Kiệt tắm rửa xong xuôi liền đưa vợ vào phòng ngủ, anh còn cẩn thận đắp chăn cho vợ. Sau đó anh mới đi ra. Trông anh chẳng khác gì phục vụ hoàng thái hậu.
 Gia Nam phát hiện ra hai sợi tóc trên gối vừa dài vừa mỏng. Cô nhớ lại những lời nhắc nhở của bà con hàng xóm, họ cho rằng thành phố chẳng có gì hay cả, ở đó hồ li kiểu gì cũng thành tinh.
 Gia Nam cảm thấy trong lòng nặng nề, mãi không thể ngủ được. Đinh Tuấn Kiệt là người đàn ông bình thường, hơn nữa vợ chông lâu ngày mới gặp mặt nên anh chỉ muốn gần gũi với vợ ngay.
 Tối đó, mới nằm lên giường anh đã vội vàng hôn Gia Nam, miệng cư slẩm bẩm những câu đại loại như anh nhớ em. Nhưng Gia Nam lại có cảm giác không yên khi nhìn thấy hai sợi tóc kia nên cô chẳng có tâm trạng nào. Gia Nam giả vờ ngủ. Đinh Tuấn Kiệt ôm vợ hồi lâu chẳng thấy có phản ứng gì thì cụt hứng nên quay lưng lại ngủ. Gia Nam nằm im quay mặt vào tường. Mãi tới khi nghe tiếng thở đều đều ở bên cạnh mới cẩn thận quay người lại.
 Ánh đèn ngủ màu vàng yếu ớt mờ mờ chiếu vào khuôn mặt tuấn tú của Đinh Tuấn Kiệt đang nằm bên. Lúc này anh nằm ngủ say sưa đáng yêu, ngây thơ giống như trẻ sơ sinh khiến Gia Nam vừa hận lại vừa yêu. Yêu là bởi anh là chồng cô, cô không thể rời xa anh, dòng máu chảy trong cơ thể cô đã cô đặc thành tình yêu vô tận dành cho Đinh Tuấn Kiệt. Hận là bởi cô đã là phụ nữ lớn tuổi, không còn khả năng sinh con cho anh nữa, vào tuổi này cô cũng không còn đủ sức hấp dẫn để khiến anh si mê. Cô hận là càng ngày khuôn mặt cô càng lão hóa, cơ thể cô càng ngày càng xuống cấp. Những điều này đã khiến cô vô cùng tự ti, khiến cô trở nên đa nghi và nóng nẩy.
 Gia Nam nhẹ nhàng giơ tay ra vuốt ve khuôn mặt chồng rồi thầm gọi tên anh giống như trước đây. Mặt trăng treo ngoài cửa sổ rất đẹp, cô lại thầm nghĩ, làm thể nào mình có thể đẹp thánh thiện và sáng trong mãi được? Làm thế nào có thể giống như mặt trăng cứ khuyết rồi lại tròn, cứ lặn rồi lại mọc, tồn tại đời đời? Gia Nam bất lực nhắm mắt, một giọt lệ nhẹ nhàng lăn trên gò má.
 Sáng hôm sau tỉnh dậy, Đinh Tuấn Kiệt không thấy vợ đâu. Anh bước vào bếp đã thấy một bữa sáng đơn giản nhưng đẹp mắt, đang bốc khói mỉm cười với anh. Gia Nam bước vào choàng áo khoác ngoài cho anh, cô mắng yêu: " Buổi sáng hãy còn lạnh tại sao chỉ mặc áo ngủ đi ra thế này?"
 Mùi vị ngon lành của bữa cơm khiến Đinh Tuấn Kiệt rất vui. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, anh ngấu nghiến ăn cháo đậu xanh rồi tạm biệt vợ đi làm. Anh dặn vợ trưa anh không về, nếu cô cảm thấy buồn có thể đi loanh quanh ngắm cảnh, tiền để ở dưới gối.
 Do cảm thấy rất vui, anh ôm Gia Nam rồi hôm trộm một cái khiến cô vừa tức vừa ngượng. Vợ anh tức thật, anh chỉ còn biết lí nhí hứa lần sau không dám nữa rồi vội vã đi làm.
 Chồng vừa đi khỏi, Gia Nam đã cảm thấy trống trải trong căn phòng rộng. Vuốt khuôn mặt mình cô nhớ lại hành động của Tuấn Kiệt trước khi đi làm rồi lại suy nghĩ lung tung, lẽ nào anh cũng làm như thế với cô gái bí ẩn kia. Thế cô gái kia sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Cô ta sẽ nũng nịu nói " đáng ghét" hay là nồng nhiệt đáp lại nụ hôn của anh nhỉ? Nghĩ tới đây Gia Nam cảm thấy ghê tởm.
 Lý Gia Nam đã qua lứa tuổi thanh niên, lứa tuổi thích thú với chuyên chăn gối năm nữ, cô cảm thấy vợ chồng với nhau nên kính trọng lẫn nhau giống như khách thì hay hơn. Bản thân cô luôn phản cảm và bài xích cái chuyện bại hoại thuần phong mỹ tục kia.
 Trong đầu óc cổ hủ của Gia Nam, hôn nhau, quấn quýt thậm chí cầm tay nhau trên phố là những việc bại họai thuần phong mỹ tục, đáng xấu hổ. Vậy mà hcồng mình lại đối xử với mình như thế, một là, làm tổn thương tới lòng tự trọng của mình, hai là, đánh đồng mình với loại phụ nữ phóng đãng, dâm loạn. Tận đáy lòng, Gia Nam không tài nào hiểu rằng chồng mình hành động như vậy bởi anh đang thuộc lứa tuổi chín muồi, lứa tuổi hừng hực nhiệt huyết của người đàn ông. Cô cảm thấy chồng mình thật phong lưu, tầm thường, cô không thể lý giải nổi.
 Gia Nam ở lì trong nhà, tuy rất thích mua sắm, nhưng cô lại không muốn tiếp xúc với người thành phố. CÔ chỉ ra ngoài đi chợ còn thì nhốt mình trong nhà cả ngày. Cô cảm thấy cái nhà này thật xa lạ, càng ngày cô càng có cảm giác mình đang dần mất đi những cái thuộc về phụ nữ. Cô phát hiện ra mình không thể níu kéo được tuổi xuân đã trôi qua...
 Cô cứ ngóng tới 5h chiều để bắt đầu nấu cơm tối, để đúng 6h Đinh Tuấn Kiệt vừa mở cửa đã thấy một bàn ăn thơm ngào ngạt với các món đầy đủ dinh dưỡng đã được chuẩn bị tinh tươm, chỉ chờ anh tới đánh bay trong nháy mắt.
 Đinh Tuấn Kiệt xúc động nhìn vợ, anh muốn ôm cô để cảm ơn, nhưng lại bị Gia Nam nghiêm mặt chống lại, anh cảm thấy cụt hứng.
 Ăn cơm tối xong, Gia Nam cứ lặng lẽ dọn dẹp, rửa bát, quét nhà, lau chùi cửa sổ, chưa bao giờ cô biết tranh thủ anh cơm xong cùng xem tivi với chồng cho thêm phần lãng mạn, ấm cúng.
 Đinh Tuấn Kiệt quan sát vợ bận ngược, bận xuôi bất giác anh nhớ tới sự hoạt bát của Tiểu Nê...anh có cảm giác như mình đã đưa về một bảo mẫu vậy.
 Đinh Tuấn Kiệt muốn lấy lòng vợ, anh lôi từ túi ra một cái điện thoại di động màu đỏ, anh biết vợ anh luôn muốn có món quà này. Quả nhiên hành động này đã không bị từ chối, vợ anh rất vui vẻ.
 Anh đã thành công khiến vợ vui, vậy thì chí ít cũng phải có chút phần thưởng chứ! Buổi tối, Đinh Tuấn Kiệt tranh thủ đề xuất yêu cầu ân ái, Gia Nam nhận thấy khó thoái thác đành phải miễn cưỡng đồng ý. Đinh Tuấn Kiệt luôn kính trọng và yêu mến vợ nên anh cẩn thận, nhẹ nhàng trèo lên người vợ. Sau đó anh có cảm giác mình giống như loài cầm thú đang ức hiếp dân lành. Vợ anh đã quá tuổi rất khó có khả năng thích ứng tốt với việc này.
 Đinh Tuấn Kiệt hỏi nhỏ vợ xem có vấn đề gì không, vợ anh lắc đầu không nói gì. Khi nhìn thấy cơ thể nhão ra, xuống cấp của vợ, anh bất giác nhớ tới Tiểu Nê.
 Tiểu Nê là cô gái xinh đẹp, Tiểu Nê đang tràn trề sức sống thanh xuân. Đinh Tuấn Kiệt bắt đầu tưởng tượng về lần quan hệ với Tiểu Nê, không hiểu cảm giác lúc đó thế nào nhỉ?... rồi anh đột ngột nhìn xuống vợ anh lúc đó đang nhắm nghiền mắt, nằm thuỗn ra dưới người anh. Anh sợ hãi, thất vọng đến mất cả hứng làm tình.
 Đinh Tuấn Kiệt nằm xoài ra, nhìn vợ với anh mắt có lỗi, anh không biết nói gì nữa.
 Ánh mắt thất vọng tràn trề không giấu giếm của vợ khiến Đinh Tuấn Kiệt không biết phải chui vào lỗ nẻ nào để trốn, anh vội vàng tắt đèn rồi nói vợ ngủ sớm đi.
 Gia Nam thực sự rất thất vọng, nhìn thấy biểu hiện của chồng cô càng thất vọng về mình.
 " Tiểu Kiệt à, anh ngủ chưa?" Cô không nhịn được buột miệng hỏi chồng.
 " Ừ?" Đinh Tuấn Kiệt đã không còn tỉnh táo nữa, mơ màng trả lời vợ.
 " Anh thích trẻ con không?" Gia Nam khẽ hỏi.
 " Thích...chứ." Một lời thổ lộ chân thật tự đáy lòng của anh trong lúc không minh mẫn.
 Sau một lần ốm bệnh, Gia Nam đã không còn khả năng sinh con nữa. Nhà họ Đinh đã độc đinh mấy đời này, đến đời mình thì tuyệt tử tuyệt tôn! Cô thấu hiểu nỗi đau của anh nhưng từ trước tới giờ chưa từng thấy anh có biểu hiện gì, lại thường nghe anh nói: " Trẻ con phiền phức lắm! Lại ồn ào nữa. sau này muốn có con chỉ cần xin một đứa làm con nuôi là xong thôi mà." Ai cũng có thể nhận thấy dụng ý của anh khi nói câu này.
 Gia Nam cảm thấy hổ thẹn vừa buồn khi nghe thấy nỗi lòng của chồng. Lòng cô cứ quặn đau. Mãi cô mới ngủ được nhưng cứ chập chờn, liên tục gặp ác mộng.




Tào Đình

(còn tiếp)


*


Chuyện hợp tan ! _ (Quốc Dũng) _ Hà Thanh Xuân

 

 

 


_________________________________________________




Mời đọc Quảng cáo


Mua Bán Nhà

 

 


L/l: Marvin Tran

(714) 768 - 8810




blank

 


Nha Khoa

 


blank