DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,374,210

VN: Làng mồ côi vợ - Khiêp hải với chất phụ gia

Sunday, April 3, 201112:00 AM(View: 21546)
VN: Làng mồ côi vợ - Khiêp hải với chất phụ gia

Làng ‘mồ côi vợ’

mo_coi_vo_2-content


Rất nhiều đàn ông ở làng Cốc Mỳ thuộc huyện Bát Xát, Lào Cai bị mồ côi vợ.


Câu chuyện về cuộc sống thiên đường nơi đất khách đã khiến nhiều người đàn bà lạnh lùng dứt tình với chồng để tìm cuộc sống mới. Bị bỏ lại trong căn nhà hoang dại với đứa con thơ, không ít người đàn ông đã chìm trong cơn say bất tận để quên đi nỗi đau mất vợ.

Cốc Mỳ là một xã thuộc huyện Bát Xát, Lào Cai nổi lên là một điểm nóng vùng biên với nạn “mất người”. Những câu chuyện truyền tai về cuộc sống sung túc nơi xứ người đã khiến nhiều người phụ nữ nơi đây sẵn sàng từ bỏ gia đình để vượt biên sang nơi mà họ coi là thiên đường.

Trong số họ có người ngoài 20, 21, thậm chí có người ngót nghét 50 tuổi cũng rũ bỏ người chồng đầu ấp tay gối mấy chục năm trời để đi theo tiếng gọi giàu sang. Tính riêng trong 2 năm 2009, 2010, cả xã đã có khoảng hơn 30 người đàn ông “đột nhiên mất vợ”. Người ta chua chát gọi Cốc Mỳ là làng “mồ côi vợ”.

Nỗi đau của những người chồng “mồ côi”

Chỉ cho chúng tôi căn nhà chêch chếch nơi sườn núi, anh Vũ Hồng Sơn, Trưởng Công an xã Cốc Mỳ cho hay: “Nhà của Lầu A Páo đấy! Nó mới mất vợ và con gái một tháng nay. Chiều chiều, dân bản vẫn thấy Páo ôm trong lòng đứa con nhỏ ngồi ở con dốc đầu làng để ngóng vợ”.

Trong căn nhà trống hua, trống hoác, A Páo thần người khi chúng tôi hỏi về vợ con. Dường như vẫn chưa hết bàng hoàng, đôi mắt đờ đẫn ngân ngấn lệ, A Páo mếu máo: “Con Sùng Thị Mẩy (tên vợ A Páo) đi rồi, chắc nó sang Trung Quốc rồi. Nó nghe dụ dỗ bên đấy sống sung sướng nên nó lôi cả con đi rồi. Giờ cũng không biết nó đi đâu, đang sống ở đâu nữa”.



mo_coi_vo-content

Những trẻ em xa mẹ

Páo bảo, từ ngày mất vợ, một mình Páo phải làm nương làm rẫy rồi chăm hai đứa con nhỏ. Nỗi chua chát bị vợ bỏ khiến không đêm nào Páo ngủ tròn giấc. Khuôn mặt sạm đi, nom già hơn tuổi rất nhiều, Páo cúi đầu kể: “Trước đây ở làng cũng nhiều người mất vợ nhưng chẳng ngờ rằng, vợ mình ở tuổi sắp lên bà cũng dứt tình bỏ mình mà đi…”. Nói đến đây, Páo ôm mặt khóc nức nở. Nước mắt cứ giàn giụa trên khuôn mặt khắc khổ.

Rời nhà A Páo, chúng tôi theo chân anh Sơn đến nhà ông Giàng A Lù cách đó một đoạn. Theo lời anh Sơn, vợ A Lù bỏ đi vào đúng vào ngày 9 Tết năm 2010. Kể từ đó đến nay, A Lù luôn chìm trong men rượu để quên đi nỗi xót xa đời mình.

Khi chúng tôi đến, A Lù đang ngồi trên chiếc chõng tre đặt trước cửa, bên cạnh là chai rượu đã vơi một nửa với bát măng ngâm ớt. Bằng cái giọng ngà ngà của kẻ nửa tỉnh nửa say, A Lù một tay ôm chai rượu, một tay chỉ sang bên kia ngọn núi xa xa. “Bà ý bỏ sang bên ấy rồi, 1 năm rồi”.

A Lù bảo, có lẽ ông không bao giờ quên cái ngày vợ ông khăn gói dứt tình với ông. Hôm ấy là 9 Tết, khi cả bản còn đang say sưa trong men rượu mừng năm mới, A Lù về nhà không thấy vợ đâu.

Ông chạy ra rẫy, í ới gọi vợ nhưng chỉ có tiếng ông vọng lại. Chột dạ nghĩ có thể vợ mình đã bỏ sang Trung Quốc nhưng ngay lập tức A Lù dập ý nghĩ ấy đi. Ông bảo, bà ấy cũng đã 48 tuổi, với 7 bận sinh con, cái da mặt đã nhăn như quả táo khô, sao có thể bỏ đi lấy chồng khác được.

Mang niềm hy vọng mong manh, ông chạy vào nhà thì bàng hoàng nhận thấy không còn quần áo, tư trang của vợ đâu. “Bà ấy đi thật rồi, thật rồi”, A Lù lại rên rỉ. Ngửa cổ lên trời tu òng ọc chai rượu, A Lù buồn bã: “Mấy chục năm sống với nhau, dù có lúc cãi nhau thế này thế khác, nhưng vợ chồng tôi vẫn rất yêu thương nhau. Không hiểu vì sao bà ấy lại đối xử với tôi như thế”.

Ông bảo, kể từ cái ngày vợ đi đến giờ, ông lúc nào cũng như người mất hồn. Lúc tỉnh thì say, lúc ngủ thì lại bị giật mình ú ớ mơ gọi tên vợ. Cũng mấy lần ông định bụng sang đó tìm vợ, nhưng phần vì không có tiền, phần vì không hiểu ngôn ngữ nên lại thôi. Giờ ông chỉ biết làm bạn với chai rượu để quên đi xót xa.

Đau đáu "nạn dịch" bỏ chồng vượt biên

A Páo và A Lù chỉ là hai trong số rất nhiều người đàn ông chịu cảnh mất vợ ở xã Cốc Mỳ này. Theo ông Đặng Đức Cần, Chủ tịch UBND xã Cốc Mỳ cho biết, “cơn lốc mất tích” hiện đang tàn phá dữ dội ở miền quê nghèo vùng biên.

“Cho đến nay, theo số liệu thông kê chưa đầy đủ xã Cốc Mỳ đã có hơn 30 trường hợp phụ nữ rời xa tổ ấm để đi tìm “thiên đường” mới cho mình. Theo nhận định của chúng tôi, phần lớn họ vượt biên trái phép sang Trung Quốc. Trong số những chị “một đi không trở lại”, nhiều người đã có gia đình, thậm chí, có người lấy đã lấy chồng cả mấy chục năm, con cái đề huề đông đúc… Chúng tôi đang phải tìm mọi cách để chống lại “nạn dịch” đau lòng này”, ông Cần nói.

Rời ngôi làng được gọi bằng cái tên chua chát kia, hình ảnh những người đàn ông vật vã trong nỗi đau mất vợ không khỏi ám ảnh tôi. Thiết nghĩ, sau khi dã từ người chồng đầu ấp tay gối, bỏ lại cả những đứa con thơ dại những người phụ nữ đang dằng dặc nơi xứ người kia liệu có tìm được hạnh phúc như họ hằng mong? Thế nhưng, qua những câu chuyện, những cảnh ngộ bi thương mà chúng tôi góp nhặt ở Trung tâm Bảo trợ xã hội Lào Cai thì dường như con đường dẫn đến "thiên đường sung sướng" của họ hẳn còn xa lắm!


BVN-TH

Khiếp hãi với chất phụ gia "thần kỳ"

phu_gia_1-content

 

Trên thị trường Hà Nội xuất hiện ngày càng nhiều các loại phụ gia. Điều đáng nói là phần lớn đều không nhãn mác và nếu không phải dân "trong nghề" thì không thể biết đấy là loại gì, tác dụng như thế nào. Hầu hết các chủ cửa hàng ăn uống, buôn bán thực phẩm đều cho biết, thường xuyên sử dụng một vài loại trong khi mức độ an toàn với người sử dụng thì chưa có ai kiểm chứng.

Chỉ đi một vòng quanh các cửa hàng trên phố Hàng Buồm cũng có thể "tá hỏa" trước vô vàn các loại phụ gia dùng trong chế biến thực phẩm được bày bán tại đây. Chỉ cần khách hỏi mua thì chủ tiệm sẵn sàng giới thiệu hàng loạt các sản phẩm khác nhau cho khách lựa chọn.

phu-gia-content


Chủ hàng T.Q. trên phố Hàng Buồm, đon đả giới thiệu: “Cửa hàng chị không thiếu thứ gì nhưng không bán lẻ, nếu em muốn mua thì mỗi loại phải mua cả cân chị mới bán, cứ vào đây chị cho xem hàng”. Nói dứt lời, chị dẫn tôi vào phía trong nhà, rồi lôi từ gầm quầy hàng ra một thùng giấy của hãng bánh kẹo, mặt thùng được ghi hai chữ “CS” bằng bút dấu, bên trong là những túi nilon đựng chất bột màu trắng như bột mỳ được đóng gói từng cân một, không hề có tên hay nhãn mác sản phẩm. Theo lời chủ cửa hàng thì đây là “cần sủi”, loại dùng để ninh xương, ninh chè đang được sử dụng rất phổ biến: “Hàng này bán chạy lắm em ạ. Em chỉ cần cho nửa thìa cà phê, ninh trong 30 phút, đảm bảo xương sẽ nhừ mà nước vẫn trong, ngọt như thường. Nếu em lấy buôn, chị để cho 26.000 đồng một kg”.
 

Chỉ vào hóa chất để bảo quản, chống nấm mốc cũng chỉ được đựng qua loa trong túi nilon buộc bằng dây chun, chủ cửa hàng T.Q cho biết: "Chất này có hai loại, một loại 145.000 đồng một kg, loại thứ hai giá “mềm” hơn nhiều là 70.000 đồng, có thể dùng cho mọi loại thực phẩm". Tuy nhiên, khi được hỏi cách dùng như thế nào thì chị này qua loa: “Thì cứ trộn một chút vào thực phẩm là được, nhiều đồ thì trộn nhiều, ít trộn ít, mình bán thôi chứ ai mà biết được tỷ lệ cụ thể như thế nào”.

Tiếp đến, chị giới thiệu cho tôi một loạt các sản phẩm khác với nhiều tác dụng “thần kỳ” như chất tạo màu cho chè, làm thơm gạo…thậm chí có cả loại “hô biến” đồ ôi thiu thành tươi ngon được giao buôn với giá 85.000 đồng một kg. Theo quan sát của phóng viên, hầu hết những chất này đều không có nhãn mác hoặc có nhưng không rõ ràng, khiến người mua không thể tường tận thông tin về sản phẩm.

Dạo quanh những sạp đồ khô tại các chợ lớn nhỏ trong nội thành Hà Nội từ chợ Mơ, chợ Đồng Xa, chợ Khương Đình, chợ Đồng Tâm…không khó để mua được những chất phụ gia thực phẩm vì hầu như cửa hàng nào cũng có bán.

Ngoài "cần sủi”, một loại khác có tác dụng tương tự có tên “Soda” cũng được bán khá phổ biến tại các chợ với giá trong khoảng 27.000 đồng đến 30.000 đồng một hộp.

"Soda" được đựng trong một hộp nhựa nhỏ màu xanh có trọng lượng 100g. Theo quan sát, vỏ hộp làm khá đơn giản, không hề được niêm phong chỉ cần cậy nhẹ là nắp bật ra, bên trong đựng chất bột màu trắng tinh, không mùi.

Trên thân hộp, ngoài một số thông tin được in bằng tiếng Anh như thương hiệu sản phẩm Kings, tên sản phẩm là Bicardbonate of soda, sản phẩm của Úc, được nhập khẩu bởi công ty TNHH Barkath Stores, Singapore, đóng gói bởi công ty thực phẩm Barkath, Malaysia thì không có thêm thông tin nào về công dụng, cách sử dụng, địa chỉ liên lạc của nhà sản xuất.

Khi được hỏi thêm về thông tin của sản phẩm này thì chị Hoa, chủ sạp hàng khô tại chợ Đồng Tâm lắc đầu: “Tôi cũng chịu, chả hiểu nó là sản phẩm của nước nào, chỉ thấy người ta hỏi mua thì lên chợ Đồng Xuân lấy về bán thôi”.

Chị Hoa còn cho biết thêm, đa số những người mua "Soda", "cần sủi" và các chất bảo quản là chủ các cửa hàng ăn uống như quán chè, bún, phở... “Người ta hay lấy về để ninh xương làm phở, nấu thịt bò, nấu chè. Chứ bây giờ giá gas đắt đỏ như thế, ninh cả mấy tiếng mới được nồi xương, nồi chân giò để bán thì thời gian đâu mà lãi lờ cũng chả có”, chị Hoa nói.

BVN-TH

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 7896)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9587)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12266)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15167)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8482)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh