DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,492,330

Tiễn đưa anh Nguyễn Thế Thứ - Giao Chỉ

Saturday, November 29, 201412:00 AM(View: 5902)
Tiễn đưa anh Nguyễn Thế Thứ - Giao Chỉ

Tiễn đưa anh Nguyễn Thế Thứ

 

 

nguyen_the_thu

Trung tá Nguyễn Thế Thứ đại diện quân đoàn III trong cuộc thảo luận
với Việt cộng về việc trao trả tù binh tại Lộc Ninh năm 1973.
(Hình tài liệu đặc biệt của Việt Museum San Jose)


Mỗi khi có bằng hữu ra đi, chúng ta thường nói rằng. Tôi mới nói chuyện với ông ấy hôm qua. Bây giờ nghe tin đã đi rồi. Trường hợp bạn Thứ cũng thế. Mấy tuần trước, anh Vũ Thượng Đôn có mời anh em cùng khóa lại chơi nhà. Bạn Nguyễn Thế Thứ đau ốm quản ngại không muốn đi nhưng vì anh em thân nên đã tham dự. Buổi họp mặt thật đáng đồng tiền bát gạo. Anh em vui mà bạn Thứ cũng vui. Khi nói đến chuyện thiên hạ, tôi thuộc phe dễ tính và thường phản đối quan niệm của anh Thứ thuộc loại khó tính. Thứ đã nhắc đến một chữ mà lâu nay chẳng ai dùng tới. Anh nói chủ trương của tôi là Bựa. Anh cho rằng không nên giúp cho thiên hạ khai thác quyền lợi vô tội vạ của chính phủ.

Quả thực, Nguyễn Thế Thứ là người rất mẫu mực. Nghĩ sao nói vậy, nhiều sáng kiến. Thông minh và hiếu học. Tâm địa tốt và dễ bị hiểu lầm. Mấy anh bạn già ngồi tán láo nói đến chuyện tử sinh. Mấy năm trước gặp ai Nguyễn Thế Thứ cũng nói thẳng. Trông anh này thần sắc xuống. Sắp chết. Lần này Thứ tự đoán quẻ cho mình. Anh nói, kỳ này moa sẽ đi trước các cậu. Anh hỏi tôi. Moa chết ở đây để toa thu xếp đi đưa cho tiện. Toa sẽ nói gì về Moa. Tôi cho biết sẽ kể ngay các nét chính trong cuộc đời của anh.

Bây giờ tôi cũng sẽ kể lại cho các bạn đúng như vậy mà thôi. Chúng tôi cùng quê Nam Định, cùng học trường trung học Nguyễn Khuyến. Nhưng sự thực thời kỳ đó chúng tôi chưa biết nhau nhiều. Khi vào trường Võ bị Liên quân Đà Lạt thì về cùng trung đội. Trung đội 21, đại đội 5. Cũng là duyên số. Ông đại đội trưởng của chúng tôi trên 90 tuổi mà vẫn còn khỏe mạnh. Hiện ở quận Cam. Thầy Nguyễn Thọ Lập. Còn ông trung đội trưởng Bùi Thế Xương, hiện ở bên Pháp. Mới điện thoại hỏi thăm anh em.


vo_chong_nguyen_the_thu_thoi_con_tre
Sóc Trăng, tình đầu



Trở lại chuyện Nguyễn Thế Thứ, xin kể thêm như sau. Mới ra trường mấy năm đầu, Thứ bị thương ở miền Tây. Về nằm tại nhà thương Sóc Trăng. Lúc đó tiểu đoàn bộ binh của tôi đóng ở Bãi Sầu nên biết rõ chuyện. Vì có anh bạn họ hàng với cô Phương, nữ sinh nhà Trắng, Sóc Trăng. Thiếu úy Thứ xông ngay vào trường mời cô em ra hỏi thăm. Thực ra là vờ vịt chứ thăm hỏi cái gì. Nhưng cũng qua được bước đầu trôi chẩy. Mấy hôm sau anh chàng bèn xông vào nhà tính rủ nàng đi chơi. Gia đình họ hàng Nam kỳ có bà cô gác cửa đuổi ông thiếu úy đi chỗ khác chơi. Cậu thiếu úy Bắc Kỳ buồn bã ra về, cô Phương đứng trên lầu trông thấy bèn chạy xuống mời vào. Mấy năm sau 2 người lấy nhau.

Thành tích một đời của ông Thứ là khi chưa biết ông Ngô Đình Nhu là ai đã cả gan tranh luận trong hội trường tham luận chính trị. Tiếp theo trong kỳ đảo chính đem lính chiếm đài phát thanh Sài Gòn. Đến đi trao đổi tù binh ở Lộc Ninh đứng ra dậy bảo cán bộ cộng sản về quy chế tù binh. Sau cùng là thành tích làm trung tá quận trưởng Dĩ An được giải nhiệm trước 30 tháng tư 1975. Thành tích tại Hoa Kỳ là dám ghi tên đi học lại chương trình trung học vào lớp tuổi 40, rồi học nhảy 2 năm lấy BS và tốt nghiệp bác sĩ Chỉnh hình ngay từ những năm khoa học này mới ra đời. Thời kỳ đó bác sĩ Thứ mong ước phát triển một con đường y khoa điều trị không cần thuốc và không cần mổ để giúp cho các nước chưa phát triển. Tuy nhiên câu chuyện đáng ghi nhớ là khi cùng phái đoàn bác sĩ chỉnh hình Hoa Kỳ qua dự hội nghị bên Nga vào thập niên 80, anh Thứ đã tạo ra câu chuyện hết sức đặc biệt.

Chuẩn bị sẵn danh sách các bạn cùng khóa đang ở trong tù cải tạo, ông Thứ gửi quà từ Mạc tư Khoa về cho anh em ở các trại tù biên giới. Trại tù nhận được những món hàng từ thiên đường Nga Sô gửi về với tên bác sĩ Việt Nam đang tham dự đại hội y tế khoa học về xương cốt gì đó ở điện Cẩm Linh thì tá hỏa tam tinh. Gọi người nhận lên yêu cầu mở ra tại chỗ. Chuyện này làm anh em chiến hữu ở tù còn bàn tán mãi về sau. Thành tích của ông Thứ còn khá nhiều chuyện lạ nhưng tôi nói với anh là toàn chuyện tào lao. Anh tức lắm.



gia_dinh_nguyen_the_thu

Thành tích bà Thứ với 5 con


Chỉ có thành tích của bà Thứ là thành công cụ thể với 5 người con ăn nên làm ra. Vì tôi biết nhưng không công nhận thành quả phi thường của bác sĩ Nguyễn Thế Thứ nên anh gọi tôi là giám đốc Bựa. Tuy nhiên, sau cùng anh cũng công nhận là thành công của vợ trong việc xây dựng nền tảng gia đình. Chị Thứ ra đi được ba năm. Tôi nói đùa rằng, theo tục lệ ba năm tang vợ là đủ lễ nhớ thương. Bây giờ hoặc là ta đi bước nữa hay là ta đi luôn. Nguyễn thế Thứ nhìn về chân trời xa mà nói rằng. Ông đi luôn.

Chiều ngày 25 tháng 11 năm 2014 đang ngồi xem TV một mình, bác sĩ Nguyễn Thể Thứ đi luôn.

Vì vậy mấy hôm nay nhà tôi tuyệt đối không cho tôi ngồi coi TV một mình.

Sống được như Nguyễn Thế Thứ, chết được như Nguyễn thế Thứ, cũng chẳng có mấy ai.

Bạn bè như Nguyễn Thế Thứ, mất đi, vừa tiếc lại vừa thương. Bác sĩ Huy, con trưởng nói rằng, mẹ chết buổi tối thấy phòng ông bà vẫn sáng, nay ba cũng đi. Phòng tối đen, trống trải vô cùng. Chiều đi làm về không còn ghé mua thức ăn cho ông lòng dạ nao nao. Lời than thở nhẹ nhàng.


Giao Chỉ, San Jose

(từ: sangtao.org)

Tái bút.

Tối 26 tháng11, cháu Nguyễn Thế Triều Huy và vợ Thùy Nga có đến nhà chúng tôi bàn qua việc tang lễ. Xin thông báo các bằng hữu như sau.

Trưa thứ bẩy, tại nhà quàn anh em cũng khóa chúng tôi sẽ phủ cờ cho bạn Thứ. Hết sức đơn giản, hết sức tình nghĩa. Ngọn cờ vàng anh em chúng tôi đã quen thuộc từ tháng 3 năm 1954. Cờ sẽ nằm trên quan tài cho đến khi vào trước cửa phòng hỏa thiêu. Lúc đó chính các cháu sẽ làm nghi lễ thu cờ và gấp cờ cho ba cháu. Hình ảnh phủ cờ do các bạn gái cũng khóa thực hiện và hình ảnh gấp cờ do chính các con của trung tá Nguyễn Thế Thứ hoàn tất sẽ là các di vật dành cho Viện Bảo tàng Việt Nam tại San Jose.

Sau lễ hỏa thiêu chiều chủ nhật, xin mời tất các các bằng hữu của ông bà Nguyễn Thế Thứ và bạn bè của các con cháu cùng thân hữu xa gần về dự buổi tiếp khách và tưởng niệm tại khách sạn gần kề. Sẽ được tang gia loan báo. Tại đây có phần nhắc lại đầy đủ về cuộc đời người quá cố và nhiều tiết mục đặc biệt có ý nghĩa. Trân trọng nhắc nhở và kính mời.


 




Mời đọc Quảng Cáo


 
Mua bán nhà



- Quí vị ở VN mới sang định cư ở Nam California.

- Quí vị ở các tiểu bang xa muốn về sống ở Nam California nắng ấm.

Muốn mua một căn nhà hợp với túi tiền và điều kiện của mình.

Xin gọi ngay cho:


Marvin Trần



(714) 768-8810


Quí vị sẽ được hướng dẫn và giúp đỡ tận tình

Quí vị sẽ có được căn nhà vừa ý




scan_pic0296-content


*



Phòng Khám Nha Khoa


Dream Dental Place


Hoàng Anh D.D.S


Làm mọi dịch vụ về Răng

Tận tâm, Vui vẻ, Kỹ lưỡng, Uy tín

Nhận Medicare, Medical, Obamacare, Bảo hiểm các loại

Gọi ngay:


Hoàng Anh



(714) 724-5699



scan_pic0035-content

hoang_anh_1_0-content



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Tuesday, May 4, 202111:46 AM(View: 63)
Trong bất cứ xã hội nào, thì bộ phận có học vấn luôn đóng vai trò quan trọng hàng đầu đối với mọi lĩnh vực. Điều đơn giản này thiết tưởng chẳng cần phải nhắc lại. Nhưng thực tế lịch sử luôn khiến chúng ta không được yên lòng, chủ quan với bất cứ nhận định nào. Số phận của trí thức luôn gắn liền với số phận của những cộng đồng, quốc gia cụ thể, nơi anh ta là thành viên. Trong những xã hội lạc hậu, bảo thủ, trí thức luôn bị dị nghị, bị nghi ngờ, bị lánh xa, thậm chí bị coi thường, bị biến thành kẻ thù nguy hiểm, như chúng ta từng thấy, đang thấy và chắc chắn sẽ còn thấy. Các đấng quân vương, những kẻ độc tài thường đòi hỏi mọi thần dân đều phải nhất nhất tin theo ông bà ta, cấm bàn cãi. Mọi lời ông bà ta ban ra là chân lý cuối cùng, bất khả tư nghị, không ai có quyền nghi ngờ tính đúng đắn tuyệt đối của nó. Trí thức trong những xã hội ấy thường đóng vai trò làm vật trang trí, không có tiếng nói, hoặc quay sang quy phục quyền lực để vinh thân phì gia, chấp nhận làm cái loa cho nó,
Friday, April 30, 20213:56 PM(View: 174)
Cứ mỗi lần nghe những câu hát này là tôi lại nhớ đến vở kịch ấy, có lẽ vì trong kịch bản cũng có nhân vật “đứa con da vàng của Mẹ” đi tập kết ra Bắc, xa Mẹ mãi đến hai mươi năm. Có khác chăng, đứa con ấy sau cùng đã tìm về căn nhà của Mẹ vào đúng cái ngày oan nghiệt ấy, ngày 30 tháng Tư. Các con tôi đã về, tên vở kịch ba màn, nhà văn Trùng Dương khởi viết năm 1978, có hiệu đính những năm gần đây. Câu chuyện khoanh tròn trong một gia đình sinh sống ở miền Nam Việt Nam trong một khu đông dân cư và bình dân với các diễn biến dồn dập, các tình tiết gay cấn, bất ngờ vào những ngày cuối tháng Tư năm 1975. “Các con tui… đã về!” Thoạt nghe dễ tưởng là tiếng reo vui, vỡ òa hạnh phúc cho cuộc trùng phùng sau nhiều năm dài chia phôi và nhung nhớ. Thế nhưng mọi chuyện diễn ra theo cách khác. Nhân vật chính, bà mẹ miền Nam, thều thào thốt ra câu ấy trong màn cuối, cảnh cuối, là cảnh nhiều kịch tính nhất trong suốt chiều dài vở kịch. Bà mẹ nở nụ cười rạng rỡ, âu yếm gọi tên thằng con
Sunday, April 25, 20218:02 AM(View: 273)
Việt Nam Cộng Hòa chỉ sống được vỏn vẹn gần 21 năm. Từ 1954 tới 4/1975. Nhưng sách xuất bản là một con số không nhỏ. Trước năm 1954, văn học miền Nam vẫn hiện diện với nhiều cây bút nổi tiếng nhưng kể từ khi có cuộc di cư của đồng bào miền Bắc, cây trái mới nở rộ. Theo số liệu của Bộ Thông Tin công bố, dựa theo thống kê của Ủy Hội Quốc Gia Unesco Việt Nam vào tháng 9/1972 thì trung bình Việt Nam Cộng Hòa đã cấp giấy phép xuất bản cho khoảng ba ngàn đầu sách mỗi năm. Cộng chung trong gần 21 năm đã có khoảng từ 50 ngàn tới 60 ngàn đầu sách được xuất bản. Thêm vào đó có khoảng 200 ngàn đầu sách ngoại quốc được nhập cảng. Giả dụ mỗi đầu sách in 3 ngàn cuốn thì tổng số sách in là 180 triệu. Đó là ước tính của tác giả Nguyễn văn Lục. Nhưng trong bài viết “Mấy Ý Nghĩ về Văn Nghệ Thực Dân Mới” đăng trên tuần báo Đại Đoàn Kết của Vũ Hạnh, nhà văn nằm vùng, thì từ năm 1954 đến 1972, có 271 ngàn loại sách lưu hành tại miền Nam với số bản là 800 triệu bản. Sách của ông Trần Trọng Đăng Đàn lại ước
Tuesday, April 20, 202112:01 PM(View: 290)
Không một quan hệ thân xác nào chỉ hoàn toàn là thân xác. Trong khi bạn giao tiếp tình dục với người khác, sờ mó, hôn, làm tình, không chỉ hai cơ thể có dịp cọ xát với nhau mà còn có những tiếp xúc đụng chạm khác nữa: xúc cảm, sự đau đớn, sự hòa tan, hạnh phúc, sự tưởng tượng, những mối quan hệ trở nên bền chặt hơn hoặc trở nên rạn vỡ hơn. Truyền thống của người Việt Nam, cũng như của nhiều tôn giáo, đối lập đời sống nhục cảm và đời sống tinh thần, một bên thấp hèn, một bên cao quý. Trẻ em từ khi sinh ra đến trước tuổi trưởng thành rất dễ bị tổn thương khi tiếp xúc với tình dục, chẳng thế mà Nguyễn Viện đã ghi rõ dưới nhan đề bài thơ của anh “không dành cho trẻ em dưới 18 tuổi”. Các nhà nghiên cứu nhân chủng học không ngớt ngạc nhiên phát hiện rằng đời sống của nhân loại đầy rẫy các yếu tố dục tính, tổ tiên chúng ta không hề ngượng ngùng khi đề cập đến sex trong văn hóa và nghệ thuật. Rõ ràng có một mối liên hệ mật thiết giữa tình dục và các huyền thoại và tôn giáo và những phẩm chất
Friday, April 16, 20217:34 AM(View: 431)
“Em và chị Như bị hiếp ba bốn chục lần, chúng đã ném chị Như xuống biển, vừa định bắt em theo thì có tàu hàng hải tiến gần nên tụi nó bỏ đi. Lên đảo em xin đi Na Uy chứ không đi Mỹ với anh Tuấn fiancé của em nữa.” Những dòng trên là lời của Phượng nói với Ngà ở trại ti nạn, được ghi lại nơi trang 87 trong tác phẩm Lênh Đênh, khi Phượng kể về chiếc ghe vượt biên gặp hải tặc. Và nơi trang 88, tác giả Lưu Na kể về thân phận người phụ nữ Việt: “Ngà biết từ đây cho đến chết Ngà sẽ không bao giờ trả lời câu hỏi mà tất cả những ai đi vượt biên đều hoặc hỏi thầm hoặc thốt thành câu: có “bị” hải tặc. Nói có là dối mà nói không có tội, tội với Phượng, tội với tất cả những người phụ nữ không may. Tự bao giờ cái may mắn của một vài cá nhân trở nên tội với những người thọ nạn? Người con gái Việt Nam da vàng, tất cả những người phụ nữ vượt biên — vết chàm đã khắc, màu chàm đã nhuộm, và anh Tuấn, tất cả những Tuấn chàng trai nước Việt, có còn cách nào khác hơn là chúng ta phải xa nhau, để ở