DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,374,332

VN: Chuyện "nghề" của các nữ quái tuổi Teen - Cà phê thác loạn

Saturday, April 9, 201112:00 AM(View: 21545)
VN: Chuyện "nghề" của các nữ quái tuổi Teen - Cà phê thác loạn
Chuyện "nghề" của các nữ quái tuổi Teen


teen

Chưa qua tuổi trăng tròn nhưng "thành tích" bất hủ của các nữ quái luôn khiến các bậc "đàn anh, đàn chị" nể phục.


Kiều nữ tuổi teen thành "Đại ca"của băng cướp


Nhiều người bảo, con bé Dung xinh xắn, ngoan ngoãn, chắc lớn lên sẽ tốt phước lắm. Thế nhưng, người biết chút ít về "tướng số" thì bảo: Trên mặt con bé rất nhiều nét "căn quả" nặng, có cung tù tội. Có người nói với mẹ Dung rằng: "Nó có căn ngồi tù".
Sau đó, mẹ Dung nhận được tin của công an tỉnh Hưng Yên. Dung cầm đầu nhóm tội phạm tuổi teen, chỉ đạo các vụ cướp xe máy, cướp tài sản công dân... để lấy tiền đi chơi game, đi "chát", tiêu xài...

Anh Tiến, điều tra viên thụ lý vụ án của Dung kể: "Gọi Dung là "nữ tướng" không sai. Nước da trắng, khuôn mặt ưa nhìn, đôi mắt "biết nói"... Tóm lại, Dung là một thiếu nữ tuổi trăng rằm: đẹp và có sự đằm thắm. Khi đối diện với pháp luật, Dung khai rành rọt việc chỉ đạo đám "đệ tử" đi cướp thì mới thấy cái uy quyền của "nữ tướng" đẹp nó lạnh lùng, nó kinh khủng như thế nào".

Chẳng hiểu, Dung có "phép thuật" gì mà đám "đệ tử" là con trai, lớn hơn đến 2, 3 tuổi cũng nhất nhất nghe theo sự sắp xếp, chỉ đạo, sắp đặt "công việc" của Dung. Những đồng phạm cùng Dung thực hiện các vụ cướp khai rằng: "Dung lạnh lùng, ít nói nhưng là người lên kế hoạch, "cầm chịch" cả nhóm. Sau khi thực hiện trót lọt những vụ cướp, Dung đều chia sòng phẳng, cả bọn đi ăn chơi, "chát chít", nghỉ ở nhà nghỉ, khách sạn... Hết tiền, Dung lại lên kế hoạch cho cả bọn đi cướp".

Anh Tiến cho biết: "Với một đứa trẻ mới hơn 14 tuổi thì kế hoạch chỉ đạo đi cướp như của Dung là hoàn hảo, tàn độc và mang dấu ấn của sự phạm tội đến cùng." Quả thật, trong hồ sơ, lời khai của Dung và đồng bọn thể hiện rõ, chúng dùng hung khí nguy hiểm là dao để cướp xe máy, để trấn lột tài sản và sẵn sàng phạm tội đến cùng - tức dùng hung khí tấn công khi nạn nhân có biểu hiện chống lại. Khi bị bắt, Dung khai "nhỏ giọt" về tiểu sử gia đình. Về bố, Dung coi như đã chết. Thực tế, cha mẹ Dung đã mỗi người một phương, họ buôn bán tự do, kinh tế khá.

Nữ tướng cướp chuyên "săn mồi" trên xa lộ

Phạm Thị (ở Đông Triều, Quảng Ninh) thì lại khác. Là đứa con gái ngổ ngáo, ưa tốc độ từ nhỏ. Cuộc sống sau khi "dạt vòm" của Thị là xa lộ. Thị tập hợp dưới trướng của mình 10 đệ tử. Thị và đám đệ tử đều là dân nghiện game, thích chơi bời, tiêu xài phung phí. Nhà nghỉ và quán game là nhà của chúng. Không đi cướp thì chúng chơi game thâu đêm, ngày ngủ. Không chơi game thì chúng đi cướp.

Thị được đám đệ tử phong làm "đại ca" bởi "đẳng cấp" chạy xe tốc độ. Thị dạy đám đệ tử "học việc" rất công phu. Thị cho chúng đi "săn mồi" cùng, dạy chúng cách quan sát, cách làm thế nào để cướp nhanh, rồi tẩu thoát nhanh mà không bị bắt.

Mỗi một "ca" đi cướp của Thị và đám đệ tử có thời gian từ 19 giờ tối đến 5 giờ sáng ngày hôm sau. Công việc của đám đệ tử, của Thị là ngồi trên xe máy, thong dong khắp phố phường Quảng Ninh, phát hiện thấy người đi đường hớ hênh, thì ra tay cướp, giật rất nhanh rồi rồ ga, lạng lách điệu nghệ như đám đua xe mô tô chuyên nghiệp.

Đệ tử mới vào nghề, ngồi sau xe hoặc đi xe khác quan sát đều ngán cái sự liều của Thị. Nếu như Dung ăn nói nhẹ nhàng thì Thị lại rất cục cằn, thô lỗ. Thị to, cao, dáng người thô như đàn ông. Thị sống như vợ chồng với nam choai choai có sở thích: Không muốn lao động, thích tiêu tiền không cần nghĩ.

...Tú bà tuổi teen

Liên và Huyền nổi tiếng trong giới chơi bời tại Thái Nguyên từ khi mới 13-14 tuổi. Ở cái thành phố miền núi này, chỉ cần biết cách tạo dáng, có tý "chất bụi, phủi", hành động ngang ngược là nổi ngay.

Liên bán cái giá ngàn vàng của người con gái từ khi đang là trẻ em, tức mới 13 tuổi. Nói là bán nhưng chẳng được đồng nào, vì đó là sự thể hiện mình là một dân chơi trước khi nổi tiếng. Huyền cũng vậy, chẳng nhớ đã mất cái ngàn vàng từ bao giờ.

Hai ả này lại càng không nhớ đã ngủ với bao nhiêu người đàn ông. Khi đã thành cave chuyên nghiệp, Huyền và Liên nghĩ cách "rửa tay gác kiếm" bằng việc tạo xung quanh mình một đám đệ tử chuyên phục vụ khách. Khách của Liên và Huyền toàn là khách quen.

Đám đàn em là những cô gái mới lớn, thích chơi hơn thích làm... nên mỗi khi có "hàng", Liên hoặc Huyền chỉ gọi là "ba bên" cùng "sướng" được ngay. Liên và Huyền chuyên nhận mối, dẫn gái đến địa điểm, thu tiền rồi đi về.

Liên và Huyền bị bắt khi vừa thu tiền của khách làng chơi, chưa kịp tẩu thoát khỏi khách sạn. Tại cơ quan điều tra, 2 "nữ tướng" hiện nguyên hình là những tú bà chuyên nghiệp. Trong hồ sơ, khi là gái làng chơi, Liên và Huyền chưa một lần bị bắt, bị đi học tập, cải tạo, phục hồi nhân phẩm.

BVN-TH

SG: Cà phê thác loạn


ten_1-content

 
Gần đây, nhiều “phố” cà phê thác loạn mọc lên trong nội thành lẫn ngoại thành ở TPSG khiến dư luận bức xúc. 

“Có khách!” Giọng của một thanh niên gác cửa vọng vào. Chúng tôi liếc nhìn ra, một cậu học sinh bước vào, để phạch chiếc ba lô trên bàn, ngả lưng ra ghế và lim dim mắt. Từ bên trong, 2 tiếp viên trên người chỉ che hai mảnh vải mang ra 3 ly cà phê và ngồi xuống bên cạnh.

Chỉ trong chốc lát, quần áo trên người khách bị lột sạch, hai tiếp viên cũng trần như nhộng... Đây là hình ảnh đầu tiên khi chúng tôi đến làm khách tại quán cà phê Thủy Tú trên đường Minh Phụng, phường 9, quận 11 - TPSG.

“Phố” kích dục

Quán cà phê Thủy Tú bên ngoài luôn có 2 thanh niên trực, ngoài nhiệm vụ giữ xe họ kiêm luôn việc trong coi “an ninh” trong quán.

Quán này có khoảng 20 bàn với khoảng hơn 10 tiếp viên ăn mặc mát mẻ, sẵn sàng phục vụ khách “tới bến” nên được giới ăn chơi bình chọn là “điểm thác loạn” nhất. Chúng tôi chia nhau mỗi người ngồi một bàn.

Hai tiếp viên ngồi với chúng tôi liên tục dùng những động tác, lời nói khó tả để… mời gọi. Thỉnh thoảng lại có một vài tiếp viên không mảnh vải che thân chạy qua chạy lại như để khêu gợi khách.

Trong bóng tối lờ mờ, tiếng rên rỉ của các cô gái mỗi lúc một lớn. Cách chúng tôi 2 bàn, một khách vừa bước vào đã được “đón tiếp” chu đáo: “Thêm một em nữa đi anh?”.

Nói rồi, cô gái này kê một chiếc ghế ngồi đối diện, hai chân vắt lên vai khách bắt đầu mơn trớn... Chúng tôi gọi tính tiền nước để rút lui thì chủ trấn an: Các anh cứ yên tâm, cứ ngồi uống nước, bảo đảm không ai dám đến quấy rầy đâu!? Chúng tôi hứa hôm sau sẽ quay lại. Giá hai chai trà xanh không độ 100.000 đồng.

ten_3-content


Đường Minh Phụng nằm trên địa bàn quận 11 dài chưa đến 2 km nhưng có đến gần chục quán cà phê thác loạn giống Thủy Tú, như Thy Thy, Ánh Hồng, Mi Mi…

Đặc điểm của các quán này là bên ngoài được trang trí có vẻ huyền bí, ánh sáng trong quán chỉ lờ mờ, đủ để nhìn thấy lối đi. Cách Thủy Tú 200 m là quán Mi Mi.

Quán này lúc nào cũng có khoảng 15 tiếp viên mặc đồ lót ngồi sẵn chờ đón khách. “Đây là nơi phục vụ tốt nhất trong số gần chục quán nằm trên đường này, không chỉ phục vụ tận tình mà chúng tôi luôn có các em rất dễ thương!” - người phụ nữ quản lý quán Mi Mi tự hào khoe với chúng tôi. Kế Mi Mi là Hoàng Lâm. Quán này nằm cạnh trụ sở Công an phường 10, quận 11.

Dù mới 8 giờ sáng nhưng đã có rất đông khách. Chúng tôi tìm một bàn ở phía trong cùng, gọi một chai nước ngồi uống để quan sát, lập tức có hai tiếp viên mặc đồ lót đi ra chào hàng.

Điều nhận thấy ở quán này là giữa khách và nhân viên phục vụ không có một chút ngại ngùng, các tiếp viên sử dụng mọi chiêu thức khiêu dâm để chiều khách.

Vừa lúc, một người đàn ông chừng 50 tuổi bước vào, một tiếp viên sà tới ngồi lên đùi, cởi quần áo của khách, sau đó cởi luôn những thứ còn lại trên người của cô ta. Càng lúc khách vào càng đông, tiếng rên rỉ vọng lên càng nhiều.

Những tuyến đường“nóng”

ten_4-content


Ngoài đường Minh Phụng, trên hai tuyến đường Hòa Bình, Lạc Long Quân ở quận 11 cũng dày đặc các quán cà phê thác loạn, tạo thành khu ăn chơi có tiếng.

Theo lời giới thiệu của các tiếp viên ở cà phê Thủy Tú, Thy Thy, chúng tôi tiếp tục tìm đến nhiều quán khác trên đường Hòa Bình, đoạn trước cổng số 2 Công viên Văn hóa Đầm Sen, chỉ một đoạn ngắn nhưng có gần 10 quán cà phê thác loạn, như Yến Nhi, Ánh Minh, Nhiệt Đới…, tất cả đều thuộc phường 5, quận 11.

Trong số này, có tiếng nhất là cà phê Nhiệt Đới, hoạt động khá lộ liễu. Tiếp viên chỉ mặc... đồ tắm để tiếp khách. Mỗi khách vào được phục vụ từ A đến Z với giá chỉ 100.000 đồng, bao nước uống. Nếu khách cần nhiều tiếp viên phục vụ thì trả thêm 50.000 đồng/tiếp viên, không mất tiền bo.

Chiều 26-3, chúng tôi tìm đến cà phê Nhiệt Đới và yêu cầu được gặp chủ quán để thương lượng việc cần 10 tiếp viên phục vụ sau 0 giờ. Một phụ nữ xưng là quản lý của quán không ngần ngại: Giá sẽ tăng 3 lần so với bình thường, nếu có nhu cầu “đi” luôn thì 500.000 đồng/lần...

Gần Nhiệt Đới là cà phê Ánh Minh cũng “nổi tiếng” không kém. Nếu ai không quen mới vào quán lần đầu sẽ không khỏi “dội” bởi những động tác mơn trớn của tiếp viên, rồi những âm thanh “nhạy cảm” vang lên khắp phòng.

Còn trên đường Lạc Long Quân cũng ken dày những quán cà phê trụy lạc, như Thánh Ly, Vy Vy, Thanh Thanh, Su Su… Các quán này cũng có đội ngũ tiếp viên từ 10 đến 20 người sẵn sàng phục vụ khách tới bến.

Chúng tôi đặt câu hỏi với một phụ nữ ở quán cà phê Thánh Ly: Tiếp viên “quậy” cỡ này mà không bị công an kiểm tra sao? Bà ta đáp tỉnh bơ: “Thỉnh thoảng mấy ổng cũng ghé nhưng mình biết điều nên mấy ổng làm ngơ, chứ địa bàn của mấy ổng sao lại không biết được!?”.

Không gọi gái miễn đi vệ sinh!

Tại quán cà phê Su Su trên đường Lạc Long Quân, sau khi đưa ra một ly trà đá, “tú bà” của quán mời gọi: “Anh thích em nào thì chọn luôn, toàn hàng đẹp, phục vụ tận tình!”. Chúng tôi từ chối, chỉ uống nước, nghe nhạc. Ngay lập tức, bà ta gằn giọng: “Vào chỗ em là để gọi gái, thư giãn, chứ uống cà phê, nước ngọt thì miễn tiếp!”.

Liền sau đó, chúng tôi liên tiếp bị “tú bà” này và các tiếp viên đi qua đi lại đay nghiến: “Bị điếc bây ơi. Chắc hổng có tiền…”. Tôi đứng dậy giả bộ đi vào khu vực nhà vệ sinh, nơi các tiếp viên đang ngồi chờ khách, liền bị “tú bà” chặn lại: “Không gọi gái miễn vào nhà vệ sinh!”.

Sát trụ sở cơ quan công quyền

Theo tìm hiểu của chúng tôi, hầu hết tiếp viên phục vụ ở các quán cà phê này đều không có lương. Cứ một khách là 100.000 đồng, chủ lấy 40.000 đồng, nhân viên được 60.000 đồng. Tại quán cà phê Nhiệt Đới trên đường Hòa Bình, chúng tôi đặt câu hỏi với một tiếp viên: Có khi nào bị công an đến kiểm tra không, cô ta cho biết: “Ít lắm! Mà họ có đến cũng chỉ nhìn qua, rồi đi!”. Điều khó hiểu là hầu hết các quán cà phê trụy lạc nằm trên đường Minh Phụng, Lạc Long Quân, Hòa Bình hoạt động công khai gần trụ sở Công an, UBND quận 11, thậm chí quán cà phê “tai tiếng” Hoàng Lâm nằm sát vách trụ sở Công an phường 10, quận 11 nhưng vẫn… an toàn.

BVN-TH

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 7896)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9587)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12266)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15167)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8492)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh