DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,375,122

VN: Phận gái "bán hoa" trên đường Giải Phóng - Chợ thú độc

Sunday, April 10, 201112:00 AM(View: 20948)
VN: Phận gái "bán hoa" trên đường Giải Phóng - Chợ thú độc
Phận gái "bán hoa" trên đường Giải Phóng

gai_20goi-content



Đêm buông xuống, đường Giải Phóng hun hút. Dòng người vẫn hối hả ngược xuôi. Phía bên kia đường những quán gội đầu thư giãn, nhà nghỉ hắt những ánh sáng mờ ảo. Ánh vàng nhợt nhạt của đèn cao áp xuyên qua màn đêm khiến bước đi của những cô gái bán hoa thêm xiêu vẹo. Hình ảnh này đã trở nên quen thuộc trên con đường này vào mỗi tối.

200 gái bán hoa

Từ những năm 2000, tuyến đường Giải Phóng thuộc phường Giáp Bát đã trở thành một trong những tụ điểm mại dâm di động phức tạp nhất Hà Nội, bên cạnh những khu vực như đường Trần Bình Trọng, phố Phạm Ngũ Lão - Tràng Tiền - Bác Cổ, Nguyễn Trãi - Hà Đông... Là một địa bàn nhạy cảm: có tuyến đường Quốc lộ 1A chạy qua, ga Giáp Bát, Bến xe phía Nam, nhiều nhà trọ, nhà nghỉ, khách sạn đã tạo thuận lợi cho mại dâm công cộng tại đây hoạt động vô cùng táo bạo.

200 bộ hồ sơ là 200 thân phận gái bán dâm bị phường bắt về từ năm 2004 đến nay. Có nhiều trường hợp tái phạm từ 3-4 lần. Nhiều nhất là năm 2004, vào mỗi buổi tối, gái bán dâm đứng hai bên đường dày đặc mà chúng tôi gọi vui là những “hàng rào danh dự”. Mỗi lần bắt được khách, gái bán dâm sẽ dẫn khách vào hành lạc ngay tại các nhà nghỉ vốn nhiều như nấm trong khu vực.

Sau 20-30 phút, các cô gái này lại xuất hiện tại vị trí cũ để bắt những lượt khách tiếp theo. Điều đáng nói là hiếm một cô nào không nghiện ma túy. Tệ hại hơn, nhiều cô đang điều trị HIV/AIDS giai đoạn cuối tại Bệnh viện 09 (trung tâm Cầu Bươu, Thanh Trì) cũng trốn viện ra đón khách. Khi bị bắt, chúng tôi chỉ biết trả về bệnh viện dẫu biết rằng sau đó không lâu, ả lại sẽ trốn ra ngoài bán dâm để lấy tiền mua ma túy. Trung bình mỗi ngày gái bán dâm kiếm được từ 1 đến 1,5 triệu đồng. Đó là không kể có nhiều cô kiếm 5-10 triệu chỉ một lần do “móc ví” khách làng chơi. Tất cả số tiền này bị nướng hết vào ma túy.

Đến bây giờ, nhiều người vẫn không thể quên được buổi chiều cuối tháng 4-2009, khi phường nhận được tin báo cô Lê Thị H đang trong tình trạng nguy kịch trên vỉa hè đường Giải Phóng. H sinh năm 1982, vốn nổi tiếng là một cô gái xinh đẹp với khuôn mặt tròn trịa, hài hòa. H bắt đầu hành nghề mại dâm từ năm 18 tuổi và không lâu sau đó dính vào ma túy như một điều tất yếu cần phải “tăng lực” sau những đêm thác loạn. Cũng vì nghiện ma túy nặng mà H nhiễm HIV. Để có tiền mua thuốc, dù đang bị HIV giai đoạn cuối, H vẫn lang thang ra đường tàu. Sức khỏe đã kiệt quệ, thân hình lở loét. Vào buổi chiều công an đến, H chỉ còn kịp trút hơi thở cuối cùng, không một người thân bên cạnh. Khi xe cấp cứu chở H vào nhà xác, chẳng ai khác là anh Bảo và các anh em công an khác phải bê cô gái xấu số này lên xe. Sáng hôm sau, mẹ H mới từ Thanh Hóa ra nhận xác con.

Còn Yến, thoạt nhìn, rất có sức quyến rũ đối với đàn ông. Nước da trắng, đôi mắt đen láy, dáng cao dong dỏng. Yến lớn lên tại một thị trấn ở Hải Phòng trong một gia đình nghèo. Bố mẹ ly hôn đã khiến Yến chán đời theo bạn bè đi bụi từ năm 14 tuổi. Nhiều lần bố mẹ tìm đưa về nhà nhưng sau đó cô lại trốn đi. 15 tuổi Yến bắt đầu biết đến ma túy. Nhưng trong một lần đi khách, cô bị bắt tại nhà nghỉ, đưa lên Trung tâm lao động số 2. Sau một thời gian cải tạo, Yến được trở về cộng đồng. Sẵn có nhan sắc, lại không có tiền, cô tiếp tục hành nghề, kiêm thêm cả việc bán ma túy. Đêm ngày 15-3-2010, trong lúc đứng đón khách tại đường Giải Phóng, cô bị bắt.

Nguyễn Thị Hương, 17 tuổi, quê ở Phú Thọ cũng bị bắt giữ vào một đêm ngày 15-10-2010. Trong bản tường trình Hương viết: Tôi đã hành nghề bán dâm được 1 năm. Hàng ngày cứ 9h30 tôi ra đón khách ở đường Giải Phóng, đối diện Bến xe Giáp Bát. Trung bình mỗi khách tôi lấy 150.000 đồng, tôi trả tiền phòng. Mỗi tối tôi “đi” 2-3 khách. Đến 10h ngày 15-10-2010 tôi bị bắt khi chưa bắt được khách nào”. Sau đó Hương được đưa đến Trại Lưu trú Lộc Hà.

Lan, Trâm, Ngọc, Minh… cũng là những cái tên đã 2-3 lần bị bắt về trụ sở phường. Vốn là gái mại dâm được đưa lên Trung tâm Giáo dục lao động số 2, Ba Vì, Hà Nội nhưng do bị HIV giai đoạn cuối nên các cô được chuyển về điều trị tại Bệnh viện 09. Tại đây sau một thời gian thuốc men, cơ thể khỏe lại, “ngựa quen đường cũ”, các cô trốn viện ra lang thang ở đường Giải Phóng bắt khách. Có tiền, lại tái nghiện. Bị bắt, trả về bệnh viện. Nhưng có thể chỉ một thời gian sau lại thấy các cô xuất hiện. Đây là một trong những đối tượng gây nhức nhối nhất.

Theo bác sĩ Vũ Văn Tuấn, Phó Giám đốc Bệnh viện 09: Bệnh viện có nhiệm vụ tiếp nhận, điều trị cho bệnh nhân AIDS có hoàn cảnh đặc biệt. Đó là những người lang thang, gia đình bỏ rơi, không có khả năng chăm sóc, hoàn cảnh gia đình khó khăn. Các đối tượng tại 9 trung tâm lao động xã hội của Sở Lao động Thương binh và Xã hội cũng trong diện được điều trị miễn phí tại đây.

Theo thống kê sơ bộ tại bệnh viện đã có khoảng 50-60 gái mại dâm nhiễm HIV giai đoạn cuối được chuyển từ Trung tâm lao động xã hội số 2 về đây điều trị. Có trường hợp nằm 1-2 tháng hoặc 3-4 tháng là nhiều. Khỏe lên các cô được ra viện. Nếu ở Trung tâm giáo dục lao động số 2 các cô gái mại dâm bị quản lý tập trung thì tại đây các cô được coi là bệnh nhân đang điều trị tại một cơ sở y tế. Theo Luật Phòng chống AIDS, bệnh nhân AIDS có thể từ chối điều trị, được miễn giảm xử phạt hành chính. Đây chính là lý do khiến họ “lợi dụng” bỏ điều trị, trốn ra ngoài mà không bị cưỡng chế bắt vào. Khi đã ra khỏi cánh cổng, bệnh viện cũng không thể giám sát, ép buộc họ quay về.

Suốt 10 năm, tuyến đường Giải Phóng, phường Giáp Bát là địa bàn nóng nhất về tình trạng mại dâm, nhiều lúc tưởng như không thể giải quyết. Gái mại dâm liên tục thay đổi bằng nhiều thủ đoạn: dùng điện thoại di động, thuê “xe ôm” đón khách. Công an đã mở nhiều cuộc truy quét nhưng chỉ được một thời gian, tình trạng đó lại tái diễn, bắt không xuể.

Có thể bắt gặp một hai cô gái với khuôn mặt mệt mỏi nhìn vào dòng người qua lại, mong có một chiếc xe dừng xuống. Đó là các đối tượng mại dâm lợi dụng nuôi con nhỏ hoạt động. Hiện tại phường Giáp Bát vẫn còn tồn tại 5-6 đối tượng này. Những trường hợp này đa số bị chồng bỏ hoặc không có chồng, không nghề nghiệp. Không có tiền nuôi con, lại ra đứng đường, bị bắt, được thả, lại tái phạm.

BVN-TH

Rùng mình "chợ thú độc" vùng biên

thu_doc-content


Nhìn những con vật lông lá với nọc độc tiềm ẩn, nhiều nữ khách rùng mình trong khi các nữ tiểu thương ở chợ thản nhiên dùng tay vốc bọ cạp, cầm rít, nắm nhện hùm… cho khách chụp ảnh hay các quý ông chọn lựa

Ẩn sau cái nghề khiến không ít người rùng mình kia là nhiều nỗi niềm, ưu tư của người trong cuộc...

Đến chợ biên giới Tịnh Biên, trong khi các bà chìm trong vải vóc, các món hàng gia dụng, cá mắm các loại thì giới mày râu dồn tầm ngắm vào các loài côn trùng được đồn thổi có tính năng tráng dương bổ thận được bày la liệt, lổn ngổn trong hàng chục chiếc thau nhựa.

Như đã thành thông lệ khi đến tham quan huyện biên giới Tịnh Biên (tỉnh An Giang), sau hành trình hành hương lên núi Cấm (Thiên Cấm Sơn), trên đường về, du khách thường dừng chân tại chợ biên giới Tịnh Biên để thỏa thú mua sắm. Hôm nay cuối tuần nên khách đến chợ tham quan, mua sắm đông nghẹt. Điều này đồng nghĩa với việc khu vực côn trùng tăng lực ở vòng ngoài tấp nập bóng dáng các ông mê sung sức, khoái cường dương đang mải mê lựa bọ cạp, nhện hùm… đặng ngâm rượu "luyện công".

Thấy nhóm 5 người đàn ông vừa bước xuống chiếc xe du lịch 7 chỗ có biển số TPSG dán chặt ánh mắt vào mấy hũ rượu bên trong ngâm nào là chim bìm bịp, tắc kè, rắn hổ, con bửa củi cùng các thảo dược như dâm dương hoắc, kỷ tử, bạch chỉ, chị Hà, tuổi ngoài 40, chủ quầy côn trùng, bỏ nhỏ với khách rằng những hũ rượu mà chị bày bán có tác dụng "giúp chim le le trở thành đại bàng dũng mãnh", giúp cả những người hiếm muộn "thỏa khát vọng về đường con cái".

Vào sâu trong chợ côn trùng, khách liên tục được các tiểu thương chào hàng những con vật gớm ghiếc khác mà người yếu tim không dám rớ vào. "Nhện hùm đi em" - một chị xấp xỉ tuổi 40 tên Loan, vừa nói vừa dùng tay lôi từ chiếc bình nhựa bên trong có con nhện đen đúa đầy lông lá sở hữu khuôn mặt như ác quỷ mà theo lời chị bửa củi chỉ là em út. "Gọi là nhện hùm vì không chỉ hung dữ, giống này còn có khuôn mặt oai hùng như chúa sơn lâm" - chị Loan, chép miệng ra chiều bí mật: "Nó bổ bởi chuyên ăn thịt các loài có dược tính như tắc kè bay, bọ cạp, rắn rít. Một khi bị vướng vào chiếc lưới do nhện hùm giăng, các con vật trên khó có đường sống vì càng giãy giụa càng bị lưới nhện quấn chặt. Gặp con mồi to khỏe, nhện hùm âm thầm xông tới cắn một phát rồi truyền nọc độc. Chỉ trong tích tắc con vật sẽ xụi lơ".

Tiếp tục rảo bước, chúng tôi mục kích nhiều pha chào mời mua côn trùng tăng lực của nhiều bóng hồng khác. Còn chưa hết ấn tượng trước những thau bọ cạp hàng trăm con và những con nhện hùm mà theo bật mí của người bán, ai vô phước bị loài này cắn thì bị đau nhức đến tận xương tủy, chúng tôi tiếp tục bất ngờ trước những con rết to đùng mà dân địa phương gọi là "ngô công". Để con rết trên lòng bàn tay, bà chị tên Lan bỏ nhỏ đây cũng là giống độc không kém nhện hùm: "Con rết bình thường bé xíu mà khi bị cắn, người khỏe mạnh còn sốt li bì thì huống chi con to cỡ ngón tay cái, dài đến cả gang tay. Giống này đem ngâm rượu uống bổ thấu trời. Cũng rượu ngâm nó mà đem thoa lên khu vực bị trật gân bong khớp thì vô cùng hiệu nghiệm".

Giá trung bình của mỗi con bọ cạp tại chợ biên giới Tịnh Biên là 5.000 đồng, nhện hùm 10.000 đồng/con, ngô công 20.000 đồng/con, bửa củi và mối chúa giá dao động từ 3.000-4.000 đồng/con. Hôm nay khách đông nên rổ bọ cạp gần 200 con cùng hơn chục con nhện hùm và ngần ấy ngô công được chị Hà bán sạch. Các chị Lan, Loan, Khánh… cũng bán được ngần ấy côn trùng tăng lực. "Bình thường mỗi ngày lời khoảng 100.000 đồng. Những lúc đông khách như hôm nay thì lời gấp 3, gấp 4 lần, có khi hơn. Tính bình quân mỗi tháng chị em thu nhập từ 3-5 triệu đồng". Nói đến đây, chị Lan, chép miệng: "Để có được thu nhập tương đối khá trong bối cảnh miền quê đất đai khô hạn và ngày một cằn cỗi, chị em làm nghề buôn côn trùng như tôi chịu không ít bầm trầy, đau đớn mà chỉ người trong cuộc mới thấu”.

Theo tâm tình của các tiểu thương, nguồn côn trùng mà họ bày bán cho khách được mua lại từ các thợ săn côn trùng chuyên nghiệp trên khắp vùng Bảy Núi. "Thợ săn côn trùng ở Tịnh Biên đông lắm! Họ săn bất kể ngày đêm. Ngày thì vạch lá, bươi trong các hốc cây, gốc cây hoai mục tìm bọ cạp và bửa củi. Đêm đến soi đèn rọi ngô công, nhện hùm. Người có sức khỏe thì tìm các ổ mối đập tìm mối chúa… Sau khi săn xong họ mang xuống chợ bỏ cho mối quen. Chợ cũng có nhiều chị em chuyên sống bằng nghề buôn côn trùng khép kín, chồng con đi săn xong về giao cho họ bán" - chị Nga, có thâm niên bán côn trùng gần 10 năm, cho biết!

Chúng tôi rời chợ biên giới Tịnh Biên giữa lúc nhiều đoàn xe chở khách du lịch đổ về chợ và hình ảnh nhiều vị khách hân hoan với những hũ rượu bọ cạp, mối chúa, nhện hùm… Cùng đó là nỗi niềm trăn trở của nhiều tiểu thương côn trùng không biết cái nghề "buôn thú độc" của mình mai này sẽ ra sao khi núi rừng ngày càng cạn kiệt côn trùng tăng lực do bị hàng binh đoàn thợ săn ngày lại ngày ruồng bố, săn bắt bừa bãi!

Nhiều khách đến chợ Tịnh Biên mua đủ loài côn trùng ngâm rượu, đặc biệt là bửa củi, nhện hùm được người bán quảng cáo có tác dụng tăng lực, chữa bệnh này bệnh kia nhưng thực chất không phải vậy. Đó chẳng qua chỉ là lời đồn thổi vô căn cứ của người bán để làm giá và tiêu thụ "sản phẩm". Trong nhiều trường hợp, tăng lực đâu không thấy, có khi đang "trâu" lành trở thành "trâu què" bởi rượu ngâm côn trùng có nguồn gốc không rõ ràng, và côn trùng khi ngâm thường là côn trùng bị chết, không đảm bảo vệ sinh…

BVN-TH
Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 7918)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9605)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12277)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15176)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8524)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh