DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,374,184

VN: Thảm cảnh chỗ ở của công nhân - Nỗi đau của 5 chị em mồ côi

Monday, April 25, 201112:00 AM(View: 21218)
VN: Thảm cảnh chỗ ở của công nhân - Nỗi đau của 5 chị em mồ côi

Đà Nẵng: Thảm cảnh chỗ ở của công nhân

Bất chấp những quy định về việc quy hoạch khu công nghiệp phải gắn với nơi ở và trường học, tại nhiều địa phương, công nhân vẫn phải tạm trú trong những khu nhà trọ "ổ chuột".

 

cn-content

Vợ chồng chị Bình anh Trọng cùng 2 đứa con chen chúc nhau trong căn phòng 8m2.



Chỗ ở luôn là nỗi lo hàng đầu của 50.000 công nhân đang làm việc tại các khu công nghiệp (KCN) ở Đà Nẵng.

Chen chúc trong khu "ổ chuột"

Cả một buổi sáng, trong vai người tìm phòng trọ, chúng tôi len lỏi vào các dãy phòng tại phường Hòa Khánh Bắc (Liên Chiểu) để hỏi thuê, nhưng đều nhận được câu trả lời: "Hết phòng".

Động lòng, chị Lê Thị Lợi (quê Quảng Nam), công nhân điện tử tại KCN Hòa Khánh rủ: Ở khu này tìm phòng khó lắm, nếu thấy tiện, em qua ở cùng với các chị (chị Lợi đang ở cùng 1 người cùng quê). Vừa rồi giá thuê phòng tăng lên 750 nghìn đồng/tháng (tăng 250 nghìn đồng), chưa tính tiền điện, nước, nên chị muốn tìm người ở thêm cho đỡ chi phí.

Tới khu trọ của chị Lợi, chúng tôi thấy mỗi phòng trọ rộng chưa đầy 8m2, trần nhà thấp và không có lỗ thông gió nên rất ngột ngạt, lúc nào cũng tối đen vì 3 mặt của khu trọ đều bị bít kín, chỉ chừa lối đi vào rộng chưa đầy 1m.

Chật chội, người độc thân như chị Lợi ở còn đỡ, những công nhân có gia đình thì không có chỗ để thở trong vẻn vẹn 8m2 ấy.

"Hai vợ chồng với 2 đứa con chen chúc nhau với lỉnh kỉnh đồ đạc, nhiều khi không chịu nổi, tôi chỉ muốn về quê cho xong nhưng vì cuộc sống, vợ chồng đành bảo nhau chịu cực, cố bám trụ. Không biết đến bao giờ, những công nhân như chúng tôi mới có một nơi tử tế để ở"- chị Lê Bình (quê Quảng Trị) nghẹn ngào nói.

Tại KCN An Đồn (Sơn Trà), chị Lê Thị Hà (quê TP.Huế), làm cho một công ty giày da, than thở: "Tụi em mới vào công ty nên lương thấp, tích cực tăng ca, một tháng cũng chỉ hơn 1 triệu đồng thì tiền nhà chiếm gần hết nửa. Đã vậy giá điện, nước vừa rồi lại tăng".

Vấn đề nhà trọ cho công nhân luôn căng thẳng. Chỉ tính riêng lượng công nhân đang làm việc tại KCN Hòa Khánh và Thanh Vinh đã lên tới hơn 30.000 người. Hầu hết họ phải thuê nhà trọ xung quanh nơi làm việc, thiếu thốn tiện nghi sinh hoạt, an ninh trật tự không bảo đảm...

Ì ạch các dự án nhà

"Công nhân làm trong các KCN như chúng tôi chủ yếu là ở nông thôn di cư bởi thiếu đất, thiếu việc làm. Với điều kiện làm việc khó nhọc, chỗ ở và trường học không có, chúng tôi rất khó gắn bó với công ty. Tới lúc nào đó mỏi mệt lại quay về quê chịu cảnh thất nghiệp."

Anh Hồ Trọng- công nhân Khu công nghiệp Hòa Khánh nói.

Đến nay, TP. Đà Nẵng đã có quy hoạch xây dựng các khu chung cư cho công nhân các KCN. Thế nhưng hiện có rất ít nhà đầu tư "nhảy" vào lĩnh vực này.

Dự án này dự kiến xây dựng các căn hộ có diện tích từ 38-84m2, đảm bảo 5.000 chỗ ở cho công nhân. Công ty Hưng Phú khẳng định: Giai đoạn 1 của dự án sẽ xong vào tháng 8.2010, giai đoạn 2 kết thúc vào năm 2011. Thế nhưng, đến nay đã là tháng 4.2011, giai đoạn 1 của dự án vẫn chưa hoàn thành.

Hầu hết công nhân có nhu cầu bức thiết về chỗ ở. Tuy nhiên, khi thăm dò ý kiến việc xây nhà cho công nhân và yêu cầu góp vốn thì Doanh Nghiệp nào cũng… lơ.


BVN-TH

Nỗi đau của 5 chị em mồ côi

Mẹ mất, bố bị bệnh qua đời, năm chị em ở thôn Long Thạnh, xã Tam Tiến, huyện Núi Thành, Quảng Nam phải gánh chịu nỗi đau về tinh thần lẫn thiếu thốn cùng cực về vật chất...

Cận cảnh đau thương

Sinh ra và lớn lên ở vùng quê nước mặn, sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt cá và nuôi tôm, anh Trần Văn Dục (53 tuổi) và chị Hiến có với nhau được 5 mặt con, gia đình sống rất hạnh phúc. Vợ chồng anh vốn hiền lành chân chất, lo làm ăn nên được bà con hàng xóm thương và quý mến.


blank
 Vất vả mưu sinh trên đầm tôm đã cạn nước.

Nào ngờ, năm 2003, chị Hiến trong một lần làm đồng bên kia sông, khi về chèo thuyền thúng do sơ ý để thuyền lật. Gia đình và bà con không ai phát hiện kịp thời, chị đã đột ngột qua đời.

Nỗi đau dằng xé khi vợ ra đi vĩnh viễn, anh Dục cố gượng dậy để làm chỗ dựa tinh thần cho các con dại (lúc đó, đứa lớn nhất học lớp 9, đứa nhỏ nhất 18 tháng tuổi). Anh âm thầm lầm lũi cảnh gà trống nuôi con, không một lời than vãn, ngày đêm lao động vất vả kiếm tiền nuôi các con ăn học.

Anh đã dồn hết sức lực và tiền của vào hồ nuôi tôm của mình với mong muốn có được đồng lời để trang trải mọi việc lớn nhỏ trong gia đình và chu cấp tiền học cho các con.

Nhưng nguồn nước bị ô nhiễm, nghề nuôi tôm nhiều lần thất bát. Nợ cũ chưa trả, nợ mới chồng chất. Anh lo lắng, nhiều đêm mất ngủ chưa biết xoay sở thế nào để lo cho con ăn học tiếp.

Một hôm đi làm về, anh cảm thấy đau rác ở cổ. Nghĩ mình bị viêm họng, anh sai con đến quầy thuốc Tây lấy thuốc. Uống được vài hôm, anh phát bệnh ngày càng nặng. Theo chuẩn đoán của bác sĩ, anh bị ung thư thực quản. Các con anh đã vay mượn tiền của bà con, hàng xóm để đưa bố đi chữa trị ở Bệnh viện Đa khoa Huế.

Hy vọng mong manh của năm chị em bị dập tắt, khi căn bệnh ung thư thực quản giai đoạn cuối đã cướp đi người cha vừa là "người mẹ" vào đầu 2011, sau hai tháng chạy chữa.

5 chị em gần như sụp đổ, bơ vơ không nơi nương tựa. Bà con hàng xóm động viên, giúp đỡ nhưng nỗi mất mát quá lớn, không gì có thể bù đắp được.

Nỗi đau “chồng chất” nỗi đau

Trước đây có ba, gia đình tuy vất vả những vẫn còn hơi ấm, có nơi để nương tựa, để hỏi han mọi việc lớn nhỏ. Khi ba mất, mấy chị em không chỉ gánh chịu nỗi đau về tinh thần mà còn thiếu thốn cùng cực về vật chất. Các em chưa biết phải xử lý như thế nào, bà con hàng xóm thấy vậy người cho vài lon gạo, người vài chục ngàn để lo tang lễ cho ba.

Cuộc sống gia đình vắng bóng cha lẫn mẹ, nợ nần chồng chất từ bây giờ đều đổ lên vai của người chị cả Thu Hải. Trong khi đó, bản thân em còn lo chưa xong cho gia đình riêng của mình, vợ chồng mới cưới được hơn một năm có với nhau được một đứa con bây giờ đã đi vào bế tắc, sắp phải ra tòa ly dị.


blank
 Chị em sống lắt lay trong căn nhà trống hoác

Hải tâm sự: “Ba bị bệnh, gia đình lo chạy chữa cho ba đến nỗi trong nhà không còn gì để bán, tụi em rất may được bà con hàng xóm cưu mang giúp đỡ”.

Hai em Hoài Bảo (SN 1989) và Mộng Bảo (SN 1991) đang học phải ngậm ngùi xa trường lớp, xa bạn bè, nghỉ ngang ở nhà, chạy khắp nơi kiếm việc, kiếm tiền. Nỗi đau chưa vơi lại thêm cuộc sống mưu sinh quá vất vả, hai em trở nên trầm cảm ít nói trước mọi người.

Còn Vân và Hậu nhiều năm liền là học sinh khá giỏi. Chúng còn quá nhỏ để đối diện với cảnh gia đình chia ly. Mỗi lần đi bộ đến trường, chúng chỉ cần thấy bạn bè có bố, mẹ đưa đi học là nước mắt chảy dài. Dù không nói ra, nhưng ai cũng hiểu, tự trong đáy lòng, các em đang mang một vết thương khó có thể chữa lành.

Chị em “tan đàn xẻ nghé”

Căn nhà trống bây giờ lại vắng hơn khi chị Hải chạy ngược xuôi lo chuyện gia đình, thỉnh thoảng mới ghé về thăm. Hoài Bảo và Mộng Bảo buộc phải rời ghế nhà trường, đi làm làm công nhân xa nhà nuôi thân đến nay đã gần một tháng.

Ở nhà giờ đây chỉ còn 2 hai đứa nhỏ (Vân và Hậu). Chúng bảo ban nhau học hành, sáng ra phải lo dậy sớm quét dọn nhà cửa rồi mới bắt đầu đi học. Buổi trưa, hai chị em đi học về một đứa nấu cơm, đứa rửa chén. Bữa cơm có được nhờ gạo hàng xóm cho và thức ăn sơ sài với một gói mì làm canh hay một quả trứng luộc.


blank
 Những đứa trẻ mồ côi vẫn đang tự lo cho cuộc sống của mình khi không còn bố mẹ.


Có những hôm học cả ngày, trường xa đi bộ về nấu ăn không kịp, hai em mỗi đứa cầm theo gói mì bỏ cặp để tranh thủ ăn vào buổi trưa.

Vân tâm sự: “Nhà ai cũng đi hết, em học xong nhiều lúc không muốn về. Nhất là chiều lại, ngồi nhìn hồ tôm, máy móc, vật dụng nuôi tôm của ba bỏ lại nằm ngổn ngang, em nhớ ba lắm, nhớ mẹ nữa”. Em nói rồi không cầm được nước mắt.

Cùng lúc đó, có bà Nguyễn Thị Hạnh hàng xóm ghé qua thăm tụi nhỏ. Gặp tôi, bà xúc động: “Cô thấy đó, căn nhà bây giờ chỉ còn hai đứa nhỏ, thấy thương quá… Hàng xóm ai cũng quý, mà biển động suốt, không đánh bắt được nên mọi người không ai giúp được gì nhiều”.

BVN-TH


Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 7896)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9587)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12266)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15167)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8482)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh