DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
2,379,319

VN: Công an Bình Dương gạ tình vợ nạn nhân? - Trẻ vào đời sớm

Saturday, April 30, 201112:00 AM(View: 20253)
VN: Công an Bình Dương gạ tình vợ nạn nhân? - Trẻ vào đời sớm

Công an Bình Dương gạ tình vợ nạn nhân?

(RFA)

Cái chết oan khuất của anh Nguyễn Công Nhựt càng thêm sôi động trong dư luận sau khi cuộn băng ghi lời gạ tình đổi tự do cho anh Nhựt của viên công an tên Phú đối với vợ nạn nhân.


blank

Chị Tuyền khi nhìn thấy thi thể chồng


Cùng với bức thư tuyệt mệnh của nạn nhân hợp lại đã gây nên một làn sóng điều tra mạnh mẽ của báo chí.

Vào sáng ngày 26 tháng 4 sau cuộc phỏng vấn với chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền nói về cái chết oan khuất của chồng chị là anh Nguyễn Công Nhựt, những chi tiết đầu tiên cho thấy đây có thể là một vụ giết người rồi dàn cảnh nạn nhân treo cổ tự tử với bức thư tuyệt mạng gửi lại cho vợ là chị Tuyền.

Trở lại diễn tiến câu chuyện, vào lúc 12 giờ ngày 21/04/2011 anh Nhựt bị công ty vỏ xe Kumho của Hàn Quốc mời lên văn phòng để hợp tác điều tra rồi sau dó người của công ty này đưa anh tới đồn công an huyện Bến Cát tỉnh Bình Dương. Theo lời chị Tuyền kể lại thì cho tới 14h ngày 25/04/2011 người nhà mới gặp được tử thi của anh Nhựt đã chết.

Bị tra tấn đến chết?

Theo lời chị Tuyền thì mãi tới lúc đó phó giám đốc công an tỉnh Bình Dương và viện kiểm sát nhân dân tỉnh Bình Dương mới thông báo là anh Nhựt đã chết và có để lại bức thư tuyệt mệnh.

Qua những chi tiết mà chị Tuyền và gia đình cho biết thì có nhiều điều đáng chú ý trong vụ án này. Thứ nhất là các vết thương trên khắp người anh Nhựt cho thấy anh bị tra tấn nặng nề đến chết, đặc biệt là hai bên háng của anh như lời chị Tuyền kể lại:

"Hồi nãy em vô em coi khám tử thi em thấy trên mình chồng em nó có nhiều vết bầm và có chích điện thì nó mới bầm nó tái cỡ đó. Em nghĩ là nó chích điện chết xong rồi nó tạo hiện trường giả hay sao thì em không biết. Em có chụp lại hình có bốn dây điện thòng ở chỗ chồng em chết. Em biết chồng em chết do chích điện.

Họ tra tấn đến nỗi cái háng của chồng em chảy máu nữa! có nghĩa là họ đang đánh chồng em, tra tấn chồng em một việc gì đó chứ không phải là đơn giản. Bây giờ tóm lại em không dám khẳng định điều chi nhưng em biết chắc chắn chồng em chết vì bị tra điện!"

Cũng theo chị Tuyền thì trên cơ thể anh Nhựt có nhiều vết đánh đập, máu chảy rất nhiều, cả chân và tay nạn nhân đều có vết chích điện. Đặc biệt, trên cổ nạn nhân bị thắt chặt bởi một đoạn dây rất cứng, phía CA cho biết đó là dây điện thoại.

Người ta càng nghi ngờ thêm về cái chết của anh Nhựt khi CA giao lại hai bức thư, một viết cho vợ là chị Tuyền hai là cho những viên công an đã lấy khẩu cung của anh Nhựt. Về bức thư tuyệt mạng mà công an Bến Cát giao cho chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền thì câu hỏi đựơc chị đặt ra: Nét chữ không phải của chồng chị. Chị Tuyền đã đưa ra một quyển sổ có nét bút của chồng chị để đối chiếu. Theo chị, chữ của anh Nhựt to, khoảng cách giữa các chữ rộng chứ không nhỏ và khít như lá thư mà công an giao lại nói là thư tuyệt mạng.

Hai là tính chất lố bịch trong bức thư tuyệt mạng thứ 2 là mang cả chuyện tư tưởng Hồ Chí Minh vào. Theo lời chị Tuyền kể thì: “Nội dung trong thư toàn nói chuyện tư tưởng Hồ Chí Minh, đi theo Hồ Chí Minh. Chồng chị chưa bao giờ mà nói tư tưởng Hồ Chí Minh cả”.

"Ba má em một đàn con nhưng thực sự đứa nào cũng công ăn việc làm ổn định hết má em không lo gì về tiền bạc hết mà tại sao chồng em nhắn nhủ lo cho ba má em là điều vô lý hết sức nên em nói lá thư này có nhiều vấn đề. Rồi lá thư gửi cơ quan cảm ơn mấy anh điều tra đó lại càng vô lý vì có hai nét chữ, em ngồi suy nghĩ có thể chồng em ký vô khoảng trống rồi nó ghi chèn vô."

Nội dung mấy lời cảm ơn những người công an hỏi cung mình gồm có anh Phu, anh Phú, chị Phương và anh Nguyên có đoạn “Trong mấy ngày này, cơ quan điều tra họ cũng đến trò chuyện, quan tâm giúp đỡ những gì trong khả năng của họ, chị Phượng, anh Phu, anh Phú và anh Nguyên là những người điều tra tuyệt vời nhất, ban đầu gặp họ thì lạnh lùng và quát nạt nhưng sau vài ngày tiếp xúc họ cũng có thể hiểu được 70%-80% mình chưa phải là tội phạm”.

Gạ gẫm vợ nạn nhân

Người ta chú ý ngay đến tên Phú, viên công an mà chị Tuyền xác nhận là gọi điện thoại tống tình chị. Nội dung bức thư tuyệt mạng đã góp phần tố cáo với dư luận rằng chính viên CA tên Phú này là người đã tham gia trực tiếp vào quá trình điều tra đồng thời cũng là kẻ có liên quan đến cái chết thương tâm của anh Nguyễn Công Nhựt.

Về lời thu âm gạ tình của viên công an tên Phú mà chị Tuyền và đồng nghiệp của chị thu được trên hai cuộc điện thoại mà tên Phú gọi cho chị. Xác nhận về cuộc điện đàm này chị Tuyền kể lại chi tiết như sau:

"Em hỏi anh hỏi giùm sức khỏe của chồng em. Ổng hỏi là trả ơn cái gì? Em mới nói dạ, thì anh muốn cái gì? Ổng hỏi giờ em đang ở đâu vậy? Em đang ở nhà. Ở nhà với ai? Trả ơn anh cái gì vậy nếu anh đòi tầm bậy thì sao? Em nói thôi cái đó không có được. Bây giờ chỉ có em mới cứu được chồng thôi à. Em mới nói sao vậy anh? Ổng nói anh thích cái gì không được thì anh đòi cái đó. Em muốn mời anh uống cà phê để em hỏi thăm chồng em một chút thôi mà. Ổng nói uống cà phê không được vì anh đang làm nhiệm vụ điều tra thì không gặp được thân nhân, anh chỉ gặp chỗ ít người thôi! Em hỏi gặp ở đâu? Ổng nói gặp ở khách sạn. Ổng nói Tuyền ơi chồng em phạm tội!"


Sáng ngày 27 tháng 4 chị Tuyền đã trao phần thu âm cho Viện Kiểm sát huyện Bến Cát để mở cuộc điều tra qua sự chứng kiến của nhiều người, và hơn nữa chị cho chúng tôi biết chị còn giữ lại bản sao được cất ở nhiều người bạn.

Có một điều đáng chú ý là Ông Lê Văn Thảo - Phó Viện trưởng Viện KSND huyện Bến Cát, sau khi nghe đoạn ghi âm vào sáng 28.4, nói rằng ở Công an Bến Cát có người tên Phú, hiện là đội trưởng đội cảnh sát kinh tế. Tuy nhiên, giọng nói của người đàn ông trong đoạn băng ghi âm không giống tiếng của Phú ở Công an huyện Bến Cát.

Luật sư Trần Đình Triển đưa ra nhận xét trước lời tuyên bố của ông Lê Văn Thảo trong tư cách viện phó một viện Kiểm sát như sau:

"Đây là kết luận hết sức vội vàng. Khi người ta cung cấp chứng cứ thì chưa thể kết luận là giọng nói của ai cả khi chưa có kết luận giám định của một cơ quan khoa học."

Cấu kết giữa Kumho và CA?

Dư luận công nhân hãng vỏ xe Kumho nghi ngờ có sự móc nối giữa công ty và công an huyện Bến Cát trên hồ sơ vụ mất 6.500 chiếc vỏ xe do công ty này báo cáo là bị trộm có kế hoạch.


damcuoi-anhut.baomoi.com-200.jpg
Ảnh cưới chị Tuyền và anh Nhựt.


Tại sao công ty Kumho lại cho nhân viên áp giải anh Nhựt lên công an Bến Cát trong khi công ty này hoàn toàn không được phép làm điều đó. Công ty Kumho cũng đang bị công nhân đặt câu hỏi về số vỏ xe bị báo cáo là mất trong khi toàn công ty không ai nghe về chuyện mất mát này.

Công ty Kumho cũng bị công nhân phản ảnh là không thành lập công đoàn để dễ dàng dàn áp và trù dập công nhân. Một công nhân làm việc tại đây không muốn nêu tên cho biết:

"Liên quan đến bảo vệ quyền lợi của anh em công nhân thì chủ tịch công đoàn phải đứng ra giải quyết những vấn đề này nhưng hiện tại công ty đã trả lời là không có công đoàn Lao động trong công ty. Trên nguyên tắc ở bất cứ công ty nào cũng đều phải có bộ phận công đoàn lao động để bênh vực quyền lợi công nhân"


Tiếp xúc với vợ nạn nhân vào lần mới đây nhất, chúng tôi được chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền cho biết:

"Hôm nay em làm một tờ đơn em trình cho viện kiểm sát là cái việc xác nhận tử thi của chồng em vẫn chưa có kết quả, rồi cái tờ thư tuyệt mệnh của chồng em, em muốn coi cái bản chính."

Chị Nguyễn Thanh Tuyền là một phụ nữ học thức, đang làm việc trong công ty Kumho với vị trí Phó phòng bộ phận quản lý sản phẩm đầu ra. Những nhận xét của chị về vụ án này dưới cái nhìn từ phía nạn nhân cũng như từ bên ngoài cộng với quyết tâm tranh đấu cho nỗi oan khiên của chồng sẽ khiến vụ án có cơ may được mang ra làm rõ trước dư luận.

Theo Báo Người Lao Động On line, chúng tôi xin trích nguyên văn:


“Từ lâu nay người dân Bình Dương đã tỏ ra e dè khi nói đến cách hành xử côn đồ của lực lượng CA nơi đây. Nhiều lao động các tỉnh khi về làm việc tại Bình Dương đều căn dặn nhau rằng, nếu xui xẻo bị bắt lên CA, thì hãy xem như mình có tội, nếu không nhận tội thì sẽ bị đánh đập, tra tấn cho đến khi nhận tội thì thôi. Khi nạn nhân đã chịu nhận tội, thì chính những viên CA này có thể kiếm chác thông qua những đường dây "chạy án". Đã có nhiều trường hợp, người lao động không may mắn, không có thân nhân thì đành mang thân tàn, ma dại trở về quê sau những trận đòn thừa sống thiếu chết trong đồn CA”.


Có lẽ những điều tra mà báo Người Lao Động đưa ra đã phần nào vén được bức màn đen tối của công an Bình Dương cho dư luận thấy những gì đang xảy ra tại tỉnh này mà gia đình chị Nguyễn Thị Thanh Tuyền cũng chỉ là nạn nhân mới nhất mà thôi.


BVN-TH

VN: Trẻ vào đời sớm


Hàng ngày trên các đường phố ở những đô thị lớn luôn có một đội ngũ lao động “nhí” đông đảo với xấp vé số trên tay hay các loại kẹo cao su, hộp đánh giày len lỏi trong các ngõ ngách để mưu sinh.


blank


Một bé gái bán lồng đèn ở Hà Nội vào dịp tết Trung Thu - là Tết của trẻ em mà lẽ ra em phải được vui chơi

Ngoài ra còn không ít trẻ phụ việc trong các quán ăn, các cơ sở sản xuất. Nhìn chung người ta nhận thấy lao động trẻ em xuất hiện ngày càng đông và có mặt trong nhiều lĩnh vực.


Nguyên nhân và hoàn cảnh đưa đẩy các em sớm vào đời tìm cuộc mưu sinh.

Do cái nghèo mà ra

Trẻ em lang thang, hay trẻ em đường phố đã xuất hiện từ nhiều năm trước đây. Số này là những em chẳng may mồ côi cha, hoặc mẹ, có khi không còn cả bố mẹ và người thân, một mình lang thang cơ nhỡ. Nhưng vài năm gần đây với tốc độ phát triển đô thị, xuất hiện các trẻ di dân từ các vùng thôn quê ra thành thị kiếm sống. Đội ngũ này ngày càng đông và trở thành một vấn đề xã hội.

Nguyên do vì sao những đứa trẻ ở tuổi cắp sách đến trường lại phải đi lang thang kiếm sống. Một Linh mục của một Giáo xứ ở Thành phố Sàigon, phụ trách một cơ sở nuôi trẻ em khuyết tật cho biết lý do trẻ phải sớm vào đời kiếm sống. Ông nói:

“Cái lý do chính là do nghèo, hoặc gia đình nghèo nên các em phải bỏ lên thành phố để kiếm sống, đa số là như vậy. Các em đa số từ nông thôn rồi các em không có nơi nương tựa.”

Cũng theo ý kiến của vị Linh mục này:

“Có nhiều nhóm công tác xã hội, nhiều tổ chức cũng cố gắng làm nhiều việc để giúp đỡ các em. Các em ở ngoài đường mình phải tìm kiếm để giáo dục, giúp đỡ các em. Một số em mình giúp được thì giúp cho các em có nghề nghiệp, có chỗ ở. Số không có được thì mình phải giới thiệu chỗ khác.”

Một Linh mục của một Giáo xứ ở Huyện Tỉnh Gia, Thanh Hoá cho biết, tại giáo xứ này hiện nay hầu như chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ em, gần như không thấy bóng dáng của thanh niên đâu cả. Các em vừa đến tuổi thiếu niên khoảng 14, 15 tuổi trai có, gái có; các em chỉ học đến cấp 2 là cao nhất rồi bỏ quê lên các tỉnh thành để kiếm sống và chủ yếu là đi vào các tỉnh phía Nam, một số ít thì ra Hà Nội.

Có gia đình có đến hai hoặc ba người con lần lượt kéo nhau vào Nam kiếm sống. Trong làng dần dần mất đi đội ngũ thanh niên lao động vì nếu có cơ hội thì các em này sẽ ở lại thành phố lập nghiệp mà không trở về làng quê nữa. Ông cho biết về hoàn cảnh của các em này như sau:

“Cái chủ yếu vẫn là do vấn đề kinh tế. Ở các vùng nông thôn đa số họ sống được chỉ nhờ có đồng ruộng, mà đồng ruộng bây giờ không đủ để sống được. Rồi do điều kiện chi tiêu giá cả tăng cao. Thành ra may lắm, nếu được mùa, thì họ chỉ đủ được cái lương thực để ăn thôi. Chứ còn những tiền chi tiêu khác trong gia đình, ăn học là không có. Do hoàn cảnh kinh tế gia đình khó khăn, các gia đình không có đủ điều kiện để cho con em mình học tiếp ở các cấp cao hơn, do đó các em phải bỏ học. Chẳng hạn như tại các vùng quê như ở xứ mà tôi đang coi đây, số giáo dân có khoảng một ngàn mốt, nhưng số đi làm trong Nam tới 300 em, gần như giới trẻ không còn ở nhà là bao nhiêu. Đến nỗi phiá giáo xứ có lần tổ chức cho các em các lớp giáo dục tiền hôn nhân để các em có một kiến thức về hôn nhân và gia đình thì rao suốt hàng tháng trời cũng chỉ có được một em đăng ký thôi, hiếm hoi như vậy.”

Vị này Linh mục cho biết thái độ ứng xử của các bậc cha mẹ, trước việc hàng loạt trẻ bỏ quê ra thành thị để kiếm sống:

“Bố mẹ cũng đành khuyến khích chuyện đó bởi vì nếu để các em học tiếp thì bố mẹ cũng không đủ điều kiện. Thành ra bố mẹ cũng chấp nhận, mặc dù là biết con mình đi xa sẽ gặp rất nhiều những cái không hay, nhất là vì tuổi cũng chưa trưởng thành.

Thứ hai nữa là đi làm như vậy thì cũng có tiền dư về thật, nhưng cũng vất vả vô cùng, nhất là khi các em không có trình độ, không có chuyên môn tay nghề nào cả, chỉ đi ra lao động phổ thông thế thôi, nên đồng lương thu nhập cũng không cao lắm. Tuy nhiên các em cũng ý thức được hoàn cảnh của mình như thế nên phần lớn các em rất tiết kiệm. Nên khi đến cuối năm các em về vẫn có một khoản tiền nho nhỏ mang về nhà giúp cho gia đình cũng đỡ khó khăn.”

Những dự án giúp trẻ đường phố

Lao động của các em tuy có thể giúp giải quyết được một phần về vấn đề kinh tế cho gia đình nhưng về khiá cạnh xã hội lại có những mặt trái, mà cụ thể như lời của vị Linh mục ở Giáo xứ ở huyện Tỉnh Gia giải thích như sau:


koto.com.au-250.jpg
Một lớp học pha chế thức uống


“Những hậu quả khác về những tệ nạn xã hội. Chẳng hạn như việc hôn nhân ở các xứ đạo sẽ rất phức tạp vì các em đi xa như vậy gặp gỡ nhau rất nhiều, đủ mọi người tứ xứ, và vấn đề hôn nhân sẽ phức tạp hơn. Chẳng hạn như vấn đề có quan hệ trước, rồi có khi ăn ở với nhau chẳng có phép tắc gì về hôn nhân cả. Còn cái nghiện ngập thì cũng có, nhưng cũng không nhiều lắm.”

Cũng theo lời những người dân địa phương thì chính quyền điạ phương cũng biết nhưng đành bất lực trước vấn đề này. Hàng năm nhất là sau Tết người ta thấy trên những con đường quốc lộ con em đứng rất đông để chờ xe trở lại thành phố làm việc tiếp. Trường hợp của huyện Tỉnh Gia mà vị Linh mục tại đây cho biết, mặc dù Huyện nằm giáp ranh Khu kinh tế Nghi Sơn nhưng khả năng tìm được một công việc cho các em cũng không phải dễ vì:

“Các dự án cũng đang mới khởi công, chưa xong hết được, thành ra cũng chưa thu hút được nhân công về đó. Hoặc nếu có xong cũng khó bởi lẽ là con em mình không có tay nghề lao động, mà tuyển dụng ở những chổ này là phải có tay nghề lao động, có chuyên môn.”

Hoàng Thị Huệ là một học viên trong khóa đầu tiên của Trung tâm Dạy nghề Nhân đạo KOTO ở Hà Nội. Đây là một trung tâm dạy nghề nhân đạo do ông Jimmy Phạm, một Việt kiều Mỹ sáng lập để dạy nghề giúp cho các trẻ em đường phố, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn phải ra đời để kiếm sống. Đa số các học viên ở đây vào độ tuổi từ 16 đến 22. Huệ nói:

“Ở Việt Nam, có nhiều em chỉ mới 8 hay 9 tuổi đã đi sống ngoài phố, nó phải tự kiếm tiền nuôi bản thân rồi lo cho gia đình. Nhiều em bán kẹo cao su (chewing gum). Có nhiều em thì đi đánh giày cũng khoảng từ 10 tuổi đến 11 tuổi. Mà đa số phổ biến là khoảng từ 12 đến 14 tuổi.”

Là con lớn của một gia đình có 3 chị em, bố là bộ đội giải ngũ sau 3 năm phục vụ ở Campuchia. Bố bệnh, cuộc sống gia đình quá khó khăn, Huệ bỏ học ra Hà Nội bán hàng và sau đó được giới thiệu vào học nghề ở Trung tâm KOTO. Khi hỏi về những ước mơ của các trẻ em đường phố, Huệ nói:

“Em có thể nói là nếu các trẻ em nào mà không may mắn còn có cha có mẹ thì cái mong ước cửa các em đó là một mái ấm gia đình. Còn đối với những người nào vẫn còn cha mẹ mà có hoàn cảnh khó khăn thì các em mơ ước có một công việc ổn định. Nếu em là một người không có gia đình thì em cũng sẽ mong ước có một gia đình nhưng mà em rất may mắn là còn cả bố cả mẹ thì em mong ước có một công việc ổn định.”

Tình trạng thanh thiếu niên nông thôn bỏ quê đi ra những nơi xa xôi, những thành phố để kiếm sống đã trở nên phổ biến trong những năm gần đầy tại hầu hết các làng quê xa xôi. Những nơi đó chỉ còn lại các cụ già, và những em bé chờ đến tuổi trưởng thành để tiếp bước anh chị đi lao động xa.

BVN-TH



Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
Wednesday, March 26, 201412:00 AM(View: 7940)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
Wednesday, February 19, 201412:00 AM(View: 9638)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
Monday, November 25, 201312:00 AM(View: 12296)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
Sunday, November 17, 201312:00 AM(View: 15194)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
Monday, November 4, 201312:00 AM(View: 8698)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh