DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,709,077

VN: Xót lòng phận cu ly gánh gạch

05 Tháng Năm 201112:00 SA(Xem: 20195)
VN: Xót lòng phận cu ly gánh gạch

VN: Xót lòng phận cu ly gánh gạch


gach-content

Trong cái nắng oi ả của những ngày đầu hạ, từng tốp phụ nữ vẫn nhẫn nại gánh gạch, sức nặng oằn lên đôi vai bé nhỏ, gầy mòn…
Tại hàng chục các lò gạch rải rác ở triền đê (Quế Võ, Bắc Ninh) lực lượng lao động khá đông là những người phụ nữ làm phu gánh gạch. Hàng trăm đôi vai nhọc nhằn ấy mỗi người một hoàn cảnh, nhưng họ gặp nhau ở điểm chung là mảnh đời nghèo khó, do hoàn cảnh xô đẩy đến với nghề gánh gạch kiếm miếng cơm, manh áo.

Đến triền đê ven sông Cầu, trong những ngày đầu hè, nơi đây như một “công trường” lớn bởi hàng trăm người lao động, trong đó phần lớn là những người phụ nữ lam lũ gánh gạch thuê. Họ được chia theo từng tốp, bốc, gánh gạch.

Những năm gần đây, cùng với sự phát triển ồ ạt của các lò gạch ven đê là một lực lượng “phu” gánh gạch, đốt lò đông đến cả ngàn người, gồm cả dân địa phương lẫn dân tứ xứ đổ về làm thuê. Lạ kỳ thay, đảm nhiệm cái nghề gánh gạch nặng nhọc ấy toàn là phụ nữ. Cứ mỗi lò có 15- 20 người chuyên gánh gạch.

gach_4-content


Hàng ngày, những người phụ nữ này phải thức dậy từ 6 giờ sáng để đến các lò gạch, bắt đầu cho một ngày mưu sinh. Công việc của các chị chủ yếu là đóng gạch, đóng than, vào, ra lò và dọn lò. Những công việc nặng nhọc ấy dường như đã trở thành nghề “đặc quyền” của nữ phu gạch

Lem luốc trong bộ quần áo đã cũ sờn, màu bạc phếch, chị Nguyễn Thị Mai, người đã có 5 năm thâm niên gánh gạch tại bờ sông Cầu, cho biết: “những ngày đầu khi mới vào nghề, gánh được ít, đêm về toàn thân đau ê ẩm, nhưng làm mãi cũng thành quen, giờ tôi cũng chẳng còn cảm thấy cái nghề này có gì là vất vả, một ngày cứ thế chừng ấy việc, gánh nhiều gánh càng tốt, chi tiêu tiết kiệm chút cuối tháng cũng có một khoản khá gửi về quê nuôi 2 đứa con ăn học.”

Chị Mai quê ở Thái Bình, chồng mất sớm, một thân một mình nuôi hai con nhỏ, cuộc sống cơ cực, vất vả. Mỗi năm 2 vụ lúa, chị về nhà trồng cấy và thu hoạch, thời gian còn lại lang thang khắp ngõ ngách Hà Nội, hoặc quá xuống Bắc Ninh làm phu gánh gạch. “Chỉ cần sơ sẩy một chút trong khi vận hành máy đóng gạch có khi phải trả giá bằng một phần cơ thể, có khi là cả tính mạng. Hoặc gánh gạch vào lúc trời mưa, đường trơn ướt cũng có thể bị trượt chân ngã bất cứ lúc nào. Làm cái nghề này cũng không ít tai nạn, sợ nhất là sập lò gạch, môi trường làm việc cũng vô cùng độc hại, vì phải chịu ô nhiễm chì. Nhưng ô nhiễm thì chết dần, chết mòn, còn thiếu ăn thì chết ngay, vì thế nên tôi phải cố làm để nuôi sống mình và cả các con,” lấy chiếc khăn lau những giọt mồ hôi nhễ nhại, chị cười buồn.
Tốp gánh gạch của chị có tất cả 5 người, có chị đã 10 năm trời gánh gạch nuôi con.

gach-content


Cầm từng viên gạch xếp vào đôi quang gánh, chị Hoàng Thị Hồng nói nhỏ: “nhiều ngày xếp gạch đến phồng cả tay, chuyện tai nạn chảy máu, đứt tay, đứt chân là chuyện thường, coi như là tai nạn nghề nghiệp không có gì đáng nói. Cứ vào đây làm, thì chẳng phân việc nào của phái yếu, phái mạnh, cứ đếm công tính tiền.”

Mỗi gánh gạch có 20 viên, bình quân mỗi gánh nặng 30 - 40kg. Mỗi người gánh 100 gánh, tương đương 2.000 viên/ngày. Vất vả là thế nhưng tiền công nhận được chẳng đáng là bao, mỗi ngày họ chỉ nhận được nhận được 50.000 - 60.000 đồng/người/ngày.

gach_2-content


“Nhiều lao động nữ ở đây là người trong làng, xã, nhưng cũng không hiếm những người tha hương kiếm việc làm theo mùa vụ, tiền công rẻ mạt là thế, nhưng nhiều khi không có việc vẫn tranh nhau mà làm. Mỗi ngày về nhà, dù mệt mỏi đến mấy, đau đớn đến mấy cũng phải tự nhủ với mình không được đau ốm, ngày hôm sau phải gánh được nhiều hơn hôm trước. Vì còn cả một gia đình đang trông chờ vào chút tiền công cán,” chị Mai Thị Hải, một người phụ nữ xã Nhân Hòa cho biết.

Ngày ngày trên con đê, dưới bãi bồi bên dòng sông Cầu còn đó những người phụ nữ với xe thồ, quang gánh... Những đôi vai chai sạn với vạt áo cũ sờn thấm đẫm mồ hôi. Không có lấy một ngày ngơi nghỉ, và hầu như không một ai trong đội quân gánh gạch này mong có ngày nghỉ, bởi “nghỉ làm ngày nào, đồng nghĩa với việc không có tiền ngày đó. Thực phẩm đắt đỏ, tiền công một ngày cũng chỉ đủ chi tiêu ăn uống cho 4 miệng ăn, chưa kể tiền học cho con, tiền thuốc men cho chồng,” chị Hoàng Thúy Liễu, một người phụ nữ chuyên gánh gạch đã hơn 3 năm nay ngậm ngùi nói.

gach_3-content



Tại đây, mỗi người phụ nữ là một câu chuyện về phận đời éo le, về nghị lực vươn lên trong cuộc sống. Với họ, dù có vất vả đến bao nhiêu, thì khao khát cháy bỏng vẫn là cuộc sống đủ đầy cho những đứa con. Đủ đầy cũng đồng nghĩa với việc có bát cơm no, có manh áo lành lặn. Về phần mình, họ chẳng mong gì hơn ngoài trời phú cho sức khỏe, để suốt đời có cái nghề như phu gạch, kiếm chút tiền công lãi.


BVN-TH

Nhọc nhằn mưu sinh trên đỉnh Hải Vân



hai_van-content

Đèo Hải Vân nối Thừa Thiên - Huế với Đà Nẵng dài ngót 20 km, uốn lượn như một sợi dây thừng nằm chênh vênh vắt qua các sườn núi.

Các đoàn xe chở khách du lịch nối đuôi nhau thong thả leo dốc, để rồi cùng dừng lại chốn đỉnh đèo chiêm ngưỡng dấu tích của tiền nhân nhiều thế kỷ trước trên con đường thiên lý Bắc Nam.

Từ khi hầm đường bộ Hải Vân được đưa vào sử dụng, lượng xe cộ qua lại trên đèo giảm hẳn, còn lại chủ yếu là những đoàn khách du lịch, hay những xe máy, xe quá khổ, quá tải chạy trên cung đường đèo này.

Được biết, trên đỉnh Hải Vân có khoảng 16 hộ, chủ yếu là buôn bán nước giải khát, hàng lưu niệm, quán ăn và một số dịch vụ khác. Còn lại khoảng 5 - 6 hộ sống lưng chừng đèo với vài tiệm vá xe, nước mui, cuộc sống cũng nhiều vất vả.

Dạo trước, khi hầm Hải Vân rậm rịch khánh thành, nhiều hộ dân buôn bán nơi đây sợ mất kế sinh nhai. Có nhiều hộ đã rời về quê cũ tính kế khác làm ăn, có người vào rừng đốn củi kiếm ngày mươi lăm ngàn nuôi gia đình.

Chỉ còn lại một vài hộ bất chấp khó khăn cố gắng bám trụ lại.

Chị Lê Thị Hương, bán đồ lưu niệm, cho biết: "Cũng chật vật lắm, một ngày bán được có một chiếc vòng giá năm ngàn, lấy gì nuôi 3 đứa con đang tuổi ăn tuổi học dưới nhà. Nhưng không bám trụ thì biết làm sao".

Hiện tại, lượng khách du lịch qua lại nơi đây tương đối đông, mỗi ngày cũng vài chục đoàn, chưa tính khách đi lẻ. Những cung đường khúc khuỷu vờn mây, nhìn về phía Nam là thành phố Đà Nẵng trẻ trung sôi động với vịnh biển xanh ngắt trong nắng, phía Bắc là bãi biển Lăng Cô yên bình hiền hòa, trên đỉnh là Hải Vân quan với những làn mây trôi lờ lững chậm rãi, rất thích hợp nghỉ dưỡng, là một trong những thắng cảnh của miền Trung.


BVN-TH

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5283)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6493)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9240)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12593)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6482)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh