DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,868,956

Tin RFA. XHVN: Mại dâm ở miền Trung

01 Tháng Tư 201512:00 SA(Xem: 3186)
Tin RFA. XHVN: Mại dâm ở miền Trung
Tin RFA

Bản tin video sáng 01-04-2015

Tin tức nổi bật ngày 01.04.2015

Bản tin video tối 31-03-2015

Bản tin video sáng 31-03-2015

Điểm tin kinh tế VN 31.03.2015

 

Xã Hội VN

 

Phóng Sự


Mại dâm ở miền Trung

 Gái “Ma Cao” ở thành phố Đồng Hới

Dọc các tỉnh miền Trung, có nhiều khu “đèn đỏ” xuất hiện từ hàng chục năm nay, chuyên phục vụ từ “A đến Z” cho khách làng chơi. Nhiều địa điểm được ví là “thiên đường tình dục” ngang nhiên hoạt động suốt ngày đêm.



Một góc khu “Ma Cao” ở TP.Đồng Hới về đêm
Một góc khu “Ma Cao” ở TP.Đồng Hới về đêm


Ở TP.Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình có khu “Ma Cao”, được mọi người đồn đại: “Chưa đi Ma Cao thì chưa phải về Đồng Hới”. Ở đây có đủ các ngành nghề, dịch vụ nhảy cảm: karaoke, khách sạn, nhà nghỉ, quán ăn... và đặc biệt hoạt động mại dâm rất “thịnh”; được ví là “thiên đường sung sướng” bậc nhất khu vực miền Trung. Khách được phục vụ tận tình từ “A đến Z”, bao nhiêu người cũng đáp ứng được. Để thực hư “nội tình” ở “Ma Cao”, chúng tôi được Ph., một lái xe người địa phương dẫn đi khảo sát. Ph. nói muốn hiểu rõ phải cuốc bộ đi hết các ngõ ngách của “Ma Cao” (thuộc phường Hải Đình). Kinh tế ở đây có vẻ nổi trội hơn nhiều vùng khác, toàn nhà cao cửa rộng, đầy đủ tiện nghi.

Từ đường Quang Trung (thuộc Quốc lộ 1A) ở trung tâm thành phố, chúng tôi rẽ vào khu “Ma Cao” nằm sát bên và choáng ngợp với các khách sạn, nhà nghỉ, quán karaoke trên các tuyến đường. Ph. bảo bên trong các địa điểm này đều có gái mại dâm. Mới chập tối nhưng khách khứa đã nhộn nhịp, xe biển số chủ yếu từ ngoại tỉnh, tấp nập ra vào các khách sạn, nhà nghỉ, “thượng đế” tha hồ chọn lựa. Dạo bộ trước những nhà nghỉ, khách sạn: Hoa P., Nguyệt R., Thanh T., Mit M., Mit M.2, Ánh T., Thái T... chúng tôi được chủ, nhân viên vẫy tay, í ới gọi mời: “Vào đây em út anh ơi”, “bao nhiêu cũng có, tha hồ chọn”. Mỗi nhà, có từ 2 - 3 người ngồi trước cửa, chạy ra đường chào khách. Không cần biết ai, đến làm gì, cứ có đàn ông đến là họ nhốn nháo chào mời. Bởi họ nghĩ khách đã đến đây là để “vui vẻ”. Quang cảnh thật náo nhiệt, thỉnh thoảng nhân viên chửi tục vì gặp phải những vị khách khó tính hỏi giá cả... nhưng rồi bỏ đi; hoặc các nhà tranh giành khách của nhau.

Mệt mỏi với kiểu chèo kéo thái quá, chúng tôi ghé vào nhà nghỉ Ng.R trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm có vẻ trầm hơn. Bà chủ khoảng 45 tuổi ngồi trước cửa đon đả đón khách. Bên trong, hai nhân viên nam nữ cũng chạy đến hỏi chúng tôi đi mấy người rồi khoe có nhiều em trẻ, đẹp và nhiệt tình. Chúng tôi hỏi thuê phòng để nghỉ lại, nhân viên nói giá 200 nghìn đồng/phòng, rồi đưa chìa khóa mà không cần bất cứ giấy tờ tùy thân nào. Ngay lập tức, bà chủ và các nhân viên hỏi chúng tôi có cần em út liền không. Khách đồng ý, hỏi giá cả, được trả lời: “Giá chung ở khu vực này là 250 nghìn đồng mỗi lần vui vẻ. Nếu qua đêm thì 500 - 600 nghìn đồng mỗi người”. 

Bà chủ nói chúng tôi ngồi đợi rồi bốc máy điện thoại gọi các em đến. “Khách đến bao nhiêu cũng có đủ em út phục vụ”, bà chủ khẳng định. Chỉ 5 phút sau, một, hai rồi bốn cô gái được xe ôm chở đến. Các cô với dáng vóc, kiểu tóc, ăn mặc khác nhau, nhưng đặc điểm chung là rất hở hang ngồi một hàng ở tấm phản để khách lựa. Bà chủ nhiệt tình: “Các em cứ chọn thoải mái, không ưng thì chị gọi em khác”. Chủ và nhân viên cũng nhìn trước nhìn sau mỗi khi có khách vào để nhằm cảnh giác. Thấy khách lo ngại nếu đang “hành sự” mà công an ập vào bắt, chủ trấn an: “Các em yên tâm, đã lo hết rồi, không ai kiểm tra đâu. Nếu có thì mọi người đều biết trước”. 

Mỗi cô gái dẫn từng khách lên các phòng khác nhau. Khi “vui vẻ” xong thì khách xuống quầy trả tiền cho chủ. Với giá 250 nghìn một lần “tàu nhanh” thì “em út” chỉ được 100 nghìn; 100 nghìn chủ lấy và 50 nghìn tiền phòng. Nếu qua đêm thì mỗi em được 300 - 400 nghìn đồng.

Đi vào các nhà nghỉ, khách sạn khác, chúng tôi cũngđược chào mời, được cho chọn các em rồi thỏa thuận “vui vẻ”. Ai không ưng thì ngồi chơi, đi nơi khác. Lang thang khắp “Ma Cao” suốt buổi tối, gần 0 giờ, chúng tôi mệt lả về phòng tại nhà nghỉ Ng.R đã thuê từ trước. Từ tầng 4 nhìn ra đường, hướng về các nhà nghỉ khác thấy khách vắng dần, các cô gái cũng dùng dằng đi khỏi. Đến 1 giờ, khách “đi tàu nhanh” hầu như vắng. Tuy nhiên, cũng có không ít người thuê phòng, “vui vẻ” qua đêm. 

10 - 15 LẦN MỖI NGÀY ĐÊM

Đó là con số trung bình mà mỗi cô gái ở đây “đi khách” cả ngày lẫn đêm. Cô gái tên H. (trú huyện Tuyên Hóa, Quảng Bình) cho biết đã làm ở đây được 2 năm, mỗi ngày tiếp từ 10 - 15 khách. Ngày nào mệt quá thì nghỉ. Cao điểm của hoạt động mại dâm là vào mùa hè khi khách du lịch về đông, mỗi cô gái có thể “chạy sô” 20 lượt mỗi ngày. Ph. cho biết, vì thế, các em ở đây “chảnh” lắm, thiếu sự nhiệt tình.

Đêm hôm sau, chúng tôi cuốc bộ đến nhà nghỉ Hoa Ph. phía bên kia đường cách nhà nghỉ Ng.R không xa. Cơ sở này có lẽ làm ăn rầm rộ, hút hàng nhất ở “Ma Cao” khi khách khứa, em út ra vào nhộn nhịp. Có hai em “đi khách” vừa xong, đến lễ tân nhận tiền. Hai cô gái đứng trước cửa chuẩn bị lên phòng vì những vị khách đang chờ. Gã nhân viên tên Q. có biệt danh “Q. ma cô” thoăn thắt gọi khách vào ghế ngồi chờ, tíu tít bấm điện thoại điều “em út” đến cho khách chọn lựa...


blank
Một cô gái hoạt động ở khu “Ma Cao”


Ở khu “Ma Cao”, mại dâm có “lịch sử” từ khi Đồng Hới còn là thị xã (từ năm 2003 về trước), khi kinh tế còn kém phát triển. Với lợi thế gần biển Nhật Lệ, nằm ở trung tâm và sát Quốc lộ 1A, khách vãng lai qua lại nhiều... một số hộ dân bắt đầu kinh doanh nhà nghỉ, khách sạn, các dịch vụ vui chơi, giải trí: cà phê, karaoke, massage... Và xuất phát từ nhu cầu “tìm của lạ” của cánh đàn ông mà dần dần, các chủ quán tổ chức hoạt động mua bán dâm. Hàng chục nhà nghỉ, khách sạn cho khách và gái “hành sự” ở địa điểm kinh doanh của mình. Lợi nhuận từ “kinh doanh xác thịt” ngày càng cao, nhiều nhà đua nhau dẫn dắt, lôi kéo các cô gái từ ngoại tỉnh, các huyện trong tỉnh về phục vụ khách có nhu cầu. 

Đồng Hới - thành phố trẻ nằm trên tuyến đường thiên lý Bắc - Nam đang phát triển mạnh mẽ. Ngành du lịch đang ăn nên làm ra nên thu hút đông đảo du khách trong và người nước. Để giữ chân, lưu lại kỷ niệm cho du khách, nhiều nơi tổ chức hoạt động mại dâm. Nhiều khách du lịch vừa bước chân ra khỏi khách sạn, nhà nghỉ đã được cánh xe ôm chèo kéo dẫn đi “vui vẻ”. Một bộ phận lớn xe ôm ở đây kiêm luôn “cò”, môi giới mại dâm. Đa phần em út ở đây ban ngày phục vụ các nhà hàng, quán ăn quanh bờ biển Nhật Lệ. Một số nhà hàng vẫn tổ chức cho mua bán dâm bên trong, tuy nhiên rất kín đáo. Thông thường khách muốn “vui vẻ” được ở đây phải có sự hướng dẫn, giới thiệu của cánh xe ôm, tài xế taxi hoặc phải là khách quen. Các chủ có sự cảnh giác rất cao. Khi có khách, các cô gái được điều động sang khu vực “Ma Cao”. Ban đầu, một số nhà nghỉ “nuôi gái” nhưng do các ngành chức năng siết chặt nên gái chỉ để lại số điện thoại và nếu có nhu cầu, chủ nhà nghỉ sẽ gọi điện và xe ôm, taxi đưa đến. Đó là cách phổ biến để các chủ qua mặt, đối phó với lực lượng chức năng với lý do: “Họ yêu nhau rồi thuê phòng, chúng tôi làm sao biết họ làm gì, có phải gái bán dâm không”.

Việc kinh doanh gái mại dâm được xem là “siêu lợi nhuận” của các chủ nhà nghỉ, khách sạn. Một gái bán dâm mỗi lần đi khách chỉ được 100 nghìn đồng, còn lại chủ nhận, lấy tiền phòng, chia “hoa hồng” cho tài xế xe ôm, taxi... Cơ quan chức năng đã nhiều lần triệt phá các ổ mại dâm ở “Ma Cao”. Cuối năm 2011, công an tỉnh khởi tố, bắt 5 đối tượng chuyên bảo kê, cưỡng đoạt tài sản của các chủ khách sạn, nhà nghỉ và gái mại dâm gồm Phạm Hồng Ý (SN 1988, trú xã Vạn Ninh, huyện Quảng Ninh), Phan Đình (SN 1989, trú xã Đức Ninh, TP.Đồng Hới), Nguyễn Ngọc Thiền (SN 1989, trú xã Hàm Ninh, huyện Quảng Ninh), Mai Hùng (SN 1987) và Đào Thanh Hải Nam (SN 1990, cùng trú xã Bảo Ninh, TP.Đồng Hới). 

Nhận thấy khu “Ma Cao” “nóng” về mại dâm, chúng đã tự áp giá thu tiền đối với chủ nhà nghỉ, khách sạn và gái mại dâm với giá 30 nghìn đồng/mỗi lượt “đi khách”. Bình quân, mỗi đêm nhóm đối tượng này thu được từ 1 - 1,5 triệu đồng. Cơ quan chức năng cũng từng giải cứu một số phụ nữ bị bắt và ép hành nghề mại dâm. Tháng 5-2013, Công an TP.Đồng Hới phối hợp với Bộ đội biên phòng tỉnh Quảng Bình bắt giữ các đối tượng Nguyễn Thị Hải Lý (SN 1971, trú phường Hải Thành), Nguyễn Thị Thảo (SN 1988, em gái Lý) và Ngô Anh Quảng (SN 1993, trú xã Lộc Ninh, TP.Đồng Hới). Ngày 14-4-2013, các đối tượng này đã bắt, ép buộc em Cao Thị L. (16 tuổi, trú huyện Minh Hóa) bán dâm ở khu “Ma Cao”, sau đó bán cho các chủ khác. 

Hàng năm, công an cũng triệt phá một số tụ điểm mại dâm. Tuy nhiên, vì siêu lợi nhuận, vì nhu cầu của khách và vì muốn kiếm tiền nhanh, nhiều cô gái vẫn bất chấp nên tệ nạn mại dâm ở “Ma Cao” rất nhức nhối, phức tạp và ngang nhiên tồn tại. Chúng tôi đề nghị các lực lượng chức năng quan tâm đến tình hình này, có giải pháp giải quyết nhằm đảm bảo trật tự an toàn xã hội địa phương.


 Vùng quê cũng... nhộn nhịp phấn son

Khoảng 20 năm nay, trên Quốc lộ 1A và vùng ven biển của huyện Bố Trạch xuất hiện một số khu vực được xem là “thiên đường sung sướng”, lớn thứ hai ở tỉnh Quảng Bình sau khu “Ma Cao” của TP.Đồng Hới. Hàng trăm địa điểm kinh doanh dịch vụ “nhạy cảm” hoạt động trá hình, rất dễ nhận thấy.



Khu vực sông Thanh Ba tập trung nhiều địa điểm kinh doanh ngành nghề nhạy cảm
Khu vực sông Thanh Ba tập trung nhiều địa điểm kinh doanh ngành nghề nhạy cảm


Rời khu “Ma Cao” (phường Hải Đình, TP.Đồng Hới), chúng tôi ngược ra phía bắc đến vùng ven biển của huyện Bố Trạch tìm hiểu hoạt động mại dâm. Nơi mà cánh đàn ông kháo nhau: em út “hương đồng gió nội” hay “cây nhà lá vườn”. Ph. (trú TP.Đồng Hới), người “dắt mối” giới thiệu: “Đàn ông đến Quảng Bình mà không đến “Ma Cao” là thiếu sót. Nhưng nếu không đến Thanh Trạch (xã Thanh Trạch) thì chưa trọn vẹn”.

Chúng tôi đón taxi từ Đồng Hới, đi hơn 40km đến trung tâm xã Thanh Trạch. Xe chậm chậm, khách nhìn hai bên đường thấy nhà cửa san sát, sầm uất. Cơ man các biển hiệu nhà hàng, khách sạn, nhà nghỉ, karaoke... Ph. giải thích: “Bên trong mới thú vị, anh em sẽ được tới bến”. Đến cầu Thanh Ba, Ph. chỉ con sông Thanh Ba rồi khoe: “Các cơ sở dọc bờ sông có đầy đủ nhà nghỉ, khách sạn, karaoke... và “em út, chiều khách từ A tới Z”.

Tấp vào quán karaoke H. Thu ở sát cầu, chúng tôi nghe nhóm thanh niên đang ngồi rôm rả hỏi nhau: “Em của mày có ngon không, phục vụ nhiệt tình chứ?”. Thấy khách, bà chủ và các em vồn vã chào mời: “Các anh vào đây làm tý, em út nhiệt tình lắm”. Ngỏ ý hát karaoke, uống bia trước cho có khí thế rồi mới “vui vẻ”, chúng tôi được bà chủ cho bốn em dẫn vào phòng. Các em tranh nhau mở bia, nước ngọt, lau mặt và chăm sóc tận tình từng khách. Những bài hát được “tua” nhanh, trong khi thức ăn, đồ uống tràn lan. Em út sẵn sàng kéo áo quần cho thân thể thêm “mát mẻ” và đụng chạm vào cơ thể khách rồi giục đi “vui vẻ”. Cuộc hát chỉ hơn nửa giờ, mỗi em được tiền bo từ 50 - 100 nghìn đồng. Các em dẫn từng khách lên mỗi phòng khác nhau để “vui từ A đến Z”. So với “Ma Cao” thì giá ở đây mềm hơn, mỗi lần “tàu nhanh” là 150 nghìn đồng, còn qua đêm từ 400 đến 500 nghìn đồng, chủ lấy một nửa. 

Rời quán H. Thu, cả nhóm len lỏi vào đường làng, đến quán karaoke S.Biển (thôn Thanh Khê) cạnh bờ sông. Hỏi phòng hát, bà chủ cho biết đã kín khách. Nhìn qua cửa, chúng tôi thấy mỗi phòng có khoảng có 4 - 5 khách cùng các cô gái đang quấn quýt. Bà chủ nói khách ngồi đợi rồi đi gọi em út. “Các em yên tâm, ở đây có 6 - 7 đứa, đủ phục vụ. Chỉ có 150 nghìn là vui vẻ”. Hai cô gái trên lầu được gọi xuống, ba cô khác đang hát “mỏi tay” cũng ra ngoài cho khách chọn. Trong lúc phục vụ khách hát, các em tranh thủ đi “tàu nhanh” với khách khác. Khách hỏi có nữ sinh viên nào “tăng ca” không, chủ dè dặt: “Trước đây thì có, giờ công an siết chặt quá”...

blank

Khu vực thông Thanh Khê (xã Thanh Trạch, huyện Bố Trạch) có nhiều địa điểm tổ chức hoạt động mại dâm


NHỮNG “HOA TÀN” VỚI KIẾP SỐNG TỦI NHỤC



Thì ra 2 năm trước, quán S.Biển bị bắt quả tang vì tổ chức cho các nữ sinh viên bán dâm. Tháng 7-2013, Công an huyện Bố Trạch khởi tố, bắt Triệu Thị Đào (35 tuổi, là chủ quán). Lúc đó, Đào tổ chức cho 3 đôi mua bán dâm. Nữ bán dâm là 3 sinh viên đại học: Trần Thị Tr. (21 tuổi) và Nguyễn Thị D. (20 tuổi, cùng trú huyện Thạch Hà, Hà Tĩnh) và Cao Thị N. (19 tuổi, trú huyện Minh Hóa, Quảng Bình). Mỗi cô bán dâm từ 200 - 400 nghìn đồng, Đào lấy một nửa. Lấy lý do đi tìm nữ sinh viên, chúng tôi rời S.Biển đi một số quán khác và cũng được mời hát karaoke “mỏi tay” và “đi tàu nhanh”. 

Mỗi nhà nghỉ ở đây chứa từ 3 - 5 gái mại dâm nhưng khi cần có thể điều về cả chục em. Các nhà nghỉ, khách sạn: Y.Bình, H.Tưởng, H.Thu, C.Tràm (ở thôn Thanh Khê); Th. Nhàn (ở thôn Thanh Vinh) đều có em út phục vụ khách. Qua tiếp xúc được biết các cô gái có nhiều nỗi lo sợ: người thân phát hiện, bị công an bắt... nhưng lớn nhất là nỗi lo về bệnh tật. Tuy nhiên, nguyên tắc của các cô gái hành nghề mại dâm là luôn dùng bao cao su để phòng ngừa có thai và phòng tránh các bệnh truyền nhiễm. Đau ốm là nỗi lo sợ lớn nhất vì không phục vụ được khách, bị chủ chê, hắt hủi, kiếm tiền được ít. “Cái nghề lấy thân xác ra kiếm tiền xuống sức, hại người lắm anh ạ. Bình quân mỗi người chỉ làm được trong 3 - 4 năm thì hết đát, tàn tạ. Vì thế, ai cũng đua nhau “cày cuốc” kiếm ít vốn để sau này kiếm việc khác làm, về nhà lấy chồng”, Hải L. (24 tuổi, trú huyện Minh Hóa) chia sẻ.


blank

Một gái mại dâm ở nhà nghỉ - karaoke


Gái mại dâm dọc Quốc lộ 1A và ven biển ở Quảng Bình nhan nhản, từ hạng sang, chất lượng tốt như “Ma Cao”, Thanh Trạch đến hạng thấp như các khu “đèn đỏ”, “gái vẫy”, “đoạn đường sung sướng”: Đá Nhảy (xã Thanh Trạch); Lộc Đại (TP.Đồng Hới); dốc Sỏi (huyện Lệ Thủy). Ở Đá Nhảy, những năm trước mại dâm rất rầm rộ, phức tạp. Gái đa phần đã “hết đát”, bị dạt ra từ các khu mại dâm hạng sang. Mỗi khi có đàn ông qua lại, các cô vẫy tay, ký hiệu mời “vui vẻ”. Nơi đây từng xảy ra cảnh dở khóc dở cười. Ngày 27-12-2011, anh H.X.H (trú huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh) vào Quảng Bình mua bò. Đi đường mệt, anh ghé vào quán nước ở khu Đá Nhảy để nghỉ ngơi và “tìm của lạ”. Khi đang “vui vẻ”, anh H. bị nhóm gái bán dâm cuỗm chiếc quần để ở cửa sổ rồi lấy sạch 20 triệu đồng mà anh mang đi mua bò. Nhóm gái mại dâm bị khởi tố về tội “trộm cắp tài sản”. Còn rất nhiều vụ việc khách bị gái mại dâm câu kết với cò mồi lấy trộm tài sản của khách. Tuy nhiên vì xấu hổ, nhiều người đành ngậm ngùi, không dám báo công an. 

Tình hình an ninh trật tự ở khu vực có hoạt động mại dâm vùng này gần đây có phần giảm đáng kể, nhưng vẫn còn diễn biến phức tạp, tiềm ẩn nhiều rủi ro, nguy cơ... nhất là về bệnh tật. Theo thống kê của Trung tâm Phòng, chống HIV/AIDS tỉnh Quảng Bình, đến tháng 9-2014, trên địa bàn tỉnh có 1.273 trường hợp nhiễm HIV (275 trường hợp chuyển qua AIDS). Có 8/8 huyện, thành phố, thị xã và 86/159 xã, phường, thị trấn có người nhiễm HIV/AIDS. Đối tượng nhiễm HIV đã xuất hiện trong nông dân, ngư dân, cán bộ công chức... Hình thái lây nhiễm HIV qua đường tình dục: 220 người (73,83%); qua đường máu: 57 người (19,13%); mẹ truyền sang con: 13 người (4,36%); không rõ: 8 người (2,68%). Tệ nạn mại dâm diễn biến phức tạp với gần 1.000 cơ sở kinh doanh dịch vụ nhạy cảm, trong đó có 168 cơ sở nghi vấn tổ chức hoạt động mại dâm núp dưới hình thức nhà nghỉ, khách sạn, cơ sở massage...

 “Voi” ở Kỳ Anh - Hà Tĩnh

“Đi bắt voi” là câu mà dân gian dành cho cánh đàn ông đi “tìm của lạ” ở “đoạn đường sung sướng” trên Quốc lộ 1A (thuộc huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh). Dài 2km, đoạn đường này có gần trăm nhà hàng, quán cà phê có mại dâm hoạt động công khai, rầm rộ.



Gái mại dâm ở huyện Kỳ Anh
Gái mại dâm ở huyện Kỳ Anh


Biết chúng tôi đang tìm hiểu về tệ nạn mại dâm, Hoàng, một thanh niên đang làm ăn ở Khu kinh tế Vũng Áng (huyện Kỳ Anh) phán chắc nịch: “Ở Hà Tĩnh thì nhiều “ổ” mại dâm, nhưng náo nhiệt nhất vẫn là ở huyện Kỳ Anh”. 

Để minh chứng, Hoàng lấy ôtô chở chúng tôi về huyện Kỳ Anh. Bắt đầu từ Cẩm Minh (huyện Cẩm Xuyên) nối với xã Kỳ Phong (huyện Kỳ Anh) có gần cả trăm quán cơm, cà phê chen chúc trên đoạn đường dài khoảng 2 cây số. Xe chạy chậm để khách khảo sát. Hàng chục cô gái lòe loẹt son phấn đang đứng trước quán mời gọi í ới: “Vào đây với em đi anh”, “Vui vẻ nào anh”... Có vẻ rất sành sỏi, Hoàng đưa mắt lướt qua một lượt rồi nhấn ga chạy tiếp. Như đã được “mặc định”, xe tiến đến đâu thì những cô gái ùa ra mời mọc râm ran cả đoạn đường. Hoàng kể: “Các cô gái ở quán cà phê chủ yếu phục vụ khách địa phương, còn quán cơm phục vụ tài xế xe tải đường dài. Các em rất “thân thiện”, thà mời nhầm còn hơn bỏ sót”.

Cứ có đàn ông đi ngang là các em ùa ra đường chào mời. Các cô táo bạo lấy tay ra ký hiệu làm “chuyện ấy”. Xe dừng ở một quán cà phê lụp xụp. Cô gái đứng dậy xởi lởi: “Mời các anh vào. Các anh uống nước gì ạ”. Gọi là quán cà phê, nhưng chỉ được một cái bàn tròn cùng những chiếc ghế xếp xung quanh. Khách gọi 2 ly cà phê thì chủ quán ngồi trong nói với ra: “Uống bò húc hoặc nước gì khác chứ cà phê hết rồi”. Cô gái đưa 2 lon bò húc ra, vừa rót vừa gạ gẫm: “Uống nước nhanh ta đi luôn anh nhỉ”. Hoàng thắc mắc: “Cả quán được mỗi em này thôi à”? Chủ trấn an: “Các chú yên tâm, để anh đi mượn về vài em xinh xắn nhé”, rồi lên xe máy chạy ra ngoài.

Trong lúc chờ chủ quán đi mượn “đào” ở nơi khác về, chúng tôi bắt chuyện với cô gái. Nghĩ bị khách chê nên cô gái đáp trả nhát gừng. Em nói mình tên Lan (19 tuổi), mới từ huyện Tương Dương (Nghệ An) xuống đây làm được hơn một tháng”. Hoàng nói đó chỉ là “nghệ danh”, chứ không cô nào nói tên thật cả vì nếu lộ, để cha mẹ, làng xóm biết thì mệt. Em nói: “Phải lừa gia đình vào Nam làm công nhân. Chứ nói làm ở đây thì chết. Những cô gái cùng lứa ở quê như em đều đi làm như em cả. Ai cũng lừa nói đi làm công nhân, phục vụ quán ăn, cà phê”.

Lát sau, chủ quán chở 2 cô gái khoảng 22, 23 tuổi về, liền khoe: “Các em này được lắm. Các chú vô tư chọn”. Chúng tôi vẫn không ưng ý. Chủ và các em thất vọng, nhìn với vẻ giận dữ. Chúng tôi đành lấy ít tiền “bo” cho các em để đi. Qua nhiều quán khác nữa, chúng tôi được các em khều khều, chào mời trắng trợn với mỗi cuốc “tàu nhanh” là 150 nghìn đồng. Chỗ “hành lạc” được các chủ quán bố trí là 2 - 3 phòng ẩm thấp ở phía sau. 

Theo tìm hiểu, “xóm” mại dâm xứ Voi xuất hiện gần 20 năm nay. Ban đầu các cơ sở chỉ hoạt động lén lút, càng về sau nhu cầu khách đông, các quán ăn nên làm ra nên hoạt động càng rầm rộ và trắng trợn. Em út đa phần còn rất trẻ, nhiều cô da ngăm mang vẻ hoang sơ của các huyện miền núi. Hoàng nói: “Các em “chăm chỉ” lắm. Bất kể nắng hay mưa vẫn che ô đứng đường đón khách. Đêm thì dùng đèn pin nháy nháy làm hiệu, thấy có xe đang chạy chậm thì các cô lao ra chặn lại, lôi vào quán của mình. Chính vì thế, đoạn đường này còn có một tên gọi là “xóm nháy”.

Cách đó khoảng 5km thuộc xã Kỳ Tiến cũng có rất nhiều tụ điểm mại dâm trá hình dưới hình thức quán cơm nhằm phục vụ cánh tài xế lái xe tải đường dài. Tuy nhiên, ở đây không hoạt động lộ liễu như ở xứ Voi.


“Chợ” mại dâm Xuân Thành

Trong những chuyến thâm nhập các khu “đèn đỏ” dọc Quốc lộ 1A và ven biển khu vực miền Trung, chúng tôi thấy khu mại dâm ở bãi biển Xuân Thành (Hà Tĩnh) là nhộn nhịp nhất. Gái mại dâm “hành nghề” công khai như ở chợ phiên.



Một gái bán dâm đang chào mời khách
Một gái bán dâm đang chào mời khách


Bãi biển Xuân Thành (xã Xuân Thành, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh) cách TP.Vinh (Nghệ An) khoảng 15km về phía đông, cách TP.Hà Tĩnh khoảng 40km về phía bắc. Người bạn ở TP.Hà Tĩnh rất hiểu Xuân Thành thuê ôtô đưa chúng tôi rời phố để “tìm hàng lạ, hàng độc, gái non, gái miền sơn cước”. Từ Quốc lộ 1A, xe rẽ chầm chậm theo con đường nhựa ngoằn nghèo qua cánh đồng lúa tràn trề sức xuân. Cuối con đường là bãi biển Xuân Thành. Ngay trước mắt, bãi biển hoang sơ, yên bình; không gian thoáng đãng, trong lành, mát mẻ. Dạo bộ dọc bờ biển sẽ nhìn thấy các đảo nhỏ: đảo Ngư, đảo Mắt nối tiếp nhau, thấp thoáng phía chân trời. Tắm biển thỏa thích xong, du khách được thưởng thức các món hải sản tươi ngon, tha hồ chọn lựa với giá cả hợp lý. Nếu khách muốn đi tham quan du lịch thì có thể đến một số di tích văn hóa nổi tiếng như: các khu lưu niệm Nguyễn Du, Nguyễn Công Trứ, làng ca trù Cổ Đạm...

Đó là những món quà lý tưởng dành cho người, tham quan du lịch thực sự. Còn đối với cánh đàn ông thèm “của lạ” thì ngay trên bờ biển Xuân Thành, có hàng trăm cô gái đon đả sẵn sàng phục vụ. Cộng đồng mạng đã bình chọn Xuân Thành là một trong 5 bãi biển làm hư quý ông; được biết đến với những cái tên rất “kêu” như: “bãi biển sung sướng”, “thiên đường giải trí”... Như thế để khẳng định “thương hiệu” của bãi biển có hoạt động mua bán dâm như giữa chợ. Vào mùa đông, gái mại dâm nhiều hơn khách du lịch. Trên các diễn đàn mạng, không ít các clip, hình ảnh của một số du khách từng vui vẻ ở đây post khoe chiến tích. Từ bà chủ cho đến tiếp viên hành nghề rất bình thản, không hề sợ hãi hay giấu giếm như các chốn khác. 

Trên đoạn đường bê tông dài khoảng 500m song song với bờ biển, có gần trăm nhà hàng, quán ăn với những cái tên rất “kêu”, cấu trúc tương tự nhau hướng ra biển. Quán nào cũng có 4 - 5 cô gái chạy bàn và kiêm luôn bán dâm. Vào lúc cao điểm, mỗi quán có hàng chục em. Chiều muộn, chỉ vài vị khách ngồi lai rai ngắm biển. Trong khi các cô gái đi đi lại lại như con thoi. Cô nào cũng trang điểm kỹ, ăn mặc hở hang để hút khách. Hễ thấy người đàn ông nào chạy xe qua là đu bám, mời chào. Ghé vào quán Hồng A., nhân viên mời mọc: “Các anh vào đây cho sướng, không hợp lòng không lấy tiền”. Chúng tôi được mời đi “tàu nhanh” với giá 200 nghìn đồng. 

Anh bạn thắc mắc: “Bình thường có 150 nghìn. Sao lại tăng giá”? 

- “Không phải đâu anh. Do mới qua Tết. Khách nhiều mà em út ở quê chưa đến đủ”. 

Chê đắt và ít em út, chúng tôi đi tiếp. Xe chạy chầm chậm thì một số cô gái chạy ra chèo kéo, nũng nịu: “Anh vào đây vui vẻ với em, đảm bảo sướng lắm”. Vào quán Thủy T., có ba cô gái trẻ đang ngồi trên võng. Các cô đon đả: “Anh coi em nào đẹp thì chọn, vào trong vui vẻ tý”. Thấy các cô nhỏ tuổi, khách ái ngại. Các em khẳng định “đã 18, 20, 21 tuổi rồi. Không có công an, ai bắt bớ gì mô. Bọn em làm các anh vui vẻ và an toàn là được. Có như vậy lần sau các anh mới ghé thăm bọn em chứ”.

Ngã giá xong, ba cô gái dẫn khách ra phía sau. Đó là dãy phòng cấp 4 san sát diện tích khoảng 5 - 6m2, chật chội ẩm thấp. Ở đây mỗi quán đều có 2 vòng: phía trước là khu ăn uống, phía sau là “bãi đáp” với khoảng 5 - 10 phòng. Ở quán Thủy T., phòng thấp lè tè, cửa chính sơ sài, cửa sổ nửa hở nửa kín...

HOA RỪNG VỀ BIỂN

Phòng ngổn ngang quần áo, đồ đạc của cô gái dẫn tôi vào, tên là Vi Thị L. (18 tuổi, người Thái, trú huyện Con Cuông, Nghệ An). Em làm ở đây đã hai năm. Bình quân mỗi ngày tiếp 10 - 15 khách, mỗi tháng em kiếm được khoảng gần 20 triệu đồng. “Nghề bọn em ngắn ngủi lắm. Phải làm nhiều, kiếm tiền nhanh để dành sau này. Lỡ có rủi ro thì mình phải bỏ tiền ra”, L. chia sẻ.


blank

Một gái bán dâm tuổi teen chơi điện thoại lúc rảnh rỗi


Đa số gái mại dâm rất trẻ, từ 16 đến 25. Trong nhiều lý do đến với nghề như nghèo khó, người yêu ruồng bỏ, nghiện tình dục, chán đời, trả thù đời... thì chúng tôi được biết, lý do muốn nhanh có tiền chiếm đa số. Nhiều em vốn nhà nghèo đến từ những huyện miền núi của Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình... nên phải kiếm tiền gửi về nhà. Còn L. vì buồn chuyện tình yêu và muốn nhanh có tiền nên về biển Xuân Thành. 

L. tâm sự thêm: “Em có người yêu rất sớm rồi chúng em chia tay. Anh ấy đi lấy vợ, đã có con. Em buồn. Nhà lại nghèo, không có tiền tiêu, nghe bạn rủ xuống đây phục vụ quán ăn nhưng rồi bị lừa “đi khách” nên rất hận người lừa. Giờ em không buồn nữa, không hận nữa. Em muốn làm nhiều để có nhiều tiền, chứ vài năm nữa không làm được thì sống khổ lắm”.

Qua chuyện L. kể thêm sau đó, mới biết L. và những cô gái khác sống nhục nhã, ê chề lắm. Ngày đêm phải tiếp khách, bị chủ quán quản thúc, giam lỏng, lấy lợi nhuận trên thân xác họ. Ai trái ý, làm khách không vừa lòng thì bị chửi mắng, đánh đập. Nhiều em mới 14, 15 tuổi bị lừa đưa xuống đây, bị ép bán trinh cho đại gia rồi sau đó là chuỗi ngày tháng dài “tiếp khách” với đầy đủ các dạng người... Ai hỗn láo, lộn xộn là bị đầu gấu, bảo kê đánh đập, giam lỏng... Ngược lại nếu khách quậy phá, “chạy làng”, đánh đập gái thì bị các chủ quán gọi người “xử”.


blank

Khi vắng khách cùng nhặt rau nấu cơm


Có quá nhiều câu chuyện đau lòng của các cô gái liên quan đến bọn lừa đảo, mua bán người. Giữa năm 2014, Công an TP.Vinh và Công an huyện Nghi Xuân đã giải cứu được Trần Thị N.Q. (SN 1989, trú xã Châu Hạnh, huyện Quỳ Châu, Nghệ An) khỏi động mại dâm. Nhà nghèo, học xong lớp 9, Q. nghỉ ở nhà làm rẫy. 18 tuổi, Q. lấy chồng nhưng ly thân do mâu thuẫn. Khi sinh con trai, Q. gửi nhờ cha mẹ rồi đi làm quán ăn ở thị trấn. Được bạn bè giới thiệu, Q. ra Hà Nội theo học bán hàng đa cấp. Một lần từ Hà Nội về TP.Vinh, trên xe khách, Q. được người tên Vinh (trú huyện Nghi Lộc, Nghệ An) thấu hiểu hoàn cảnh rồi hứa giúp tìm việc. Ngày 12-8, Vinh gọi điện cho Q. về Vinh để đi làm. Vinh chở Q. vào một nhà hàng ở biển Xuân Thành và bị chủ ép bán dâm cho khách.

Tháng 9-2012, Công an tỉnh Nghệ An giải cứu được các cháu bé thoát khỏi các ổ chứa mại dâm ở Xuân Thành là Lương Tiểu Y., P. và G. (học sinh cấp 2, cùng trú xã Tà Cạ, huyện Kỳ Sơn). Chiều 25-9-2012, Y., P. và G. được Vi Thị Khăm (trú xã Bảo Nam, huyện Kỳ Sơn) rủ xuống TP.Vinh chơi. Các em được Khăm chăm lo chu đáo nên rất thích. Nhưng sau đó, Khăm đưa các em về Xuân Thành, bán cho một chủ chứa. Chủ lên kế hoạch tìm khách mua trinh cả 3 bé gái. Nghe lén được chuyện này, trong đêm, G. bỏ trốn đi báo công an. Biết sẽ bị lộ, chủ chứa đưa P. và Y. giam tại một căn nhà gần đó. Vừa lúc đó, lực lượng công an đến giải cứu được các cháu bé. 

Có cháu bé bị cô ruột nhẫn tâm đẩy vào động mại dâm là Lương Thị H. (14 tuổi, trú xã Yên Hòa, huyện Tương Dương, Nghệ An). Tháng 9-2014, H. bị cô ruột là Lương Thị Hòa (SN 1985) dụ dỗ xuống Xuân Thành “làm quán ăn, việc nhẹ mà lương cao”. Tuy nhiên H. bị chủ ở đây sắp xếp bán trinh cho khách. H. nghĩ cách giải thoát nhưng vô vọng. Sau đó, em bị ép “tiếp khách”. Còn Hòa tiếp tục đến các bản làng tìm các bé gái dụ dỗ đi làm quán ăn nhưng đưa đi bán trinh, bán dâm hàng ngày. Trên đường dẫn hai bé gái về Xuân Thành để bán trinh thì Hòa bị công an bắt giữ. Hòa vào tù. Vậy mà anh trai của Hòa, có con gái bị Hòa đem bán vẫn hay về trại giam thăm nom, chăm sóc cả con của Hòa. Hòa ân hận nhưng đã quá muộn; hành vi phạm tội, nhẫn tâm với cháu ruột của mình không thể tha thứ được... 

“ĐẶC SẢN” ĐỂ... THOÁT NGHÈO?

Miên man với những câu chuyện buồn bã, đau lòng ở Xuân Thành, chúng tôi bị giật mình bởi từng đoàn ôtô, xe máy rầm rầm chạy về. Khách chủ yếu là đàn ông tấp vào các quán để “vui vẻ”. Vẻ đẹp hoang sơ của bãi biển Xuân Thành không còn nguyên vẹn, đang bị vấy bẩn, xáo trộn bởi “ngành kinh doanh thân xác” công khai, rầm rộ. Hiện nay gần 120 quán, ki-ốt ở khu du lịch Xuân Thành đều có đăng ký và giấy phép kinh doanh theo quy định nhưng đều tổ chức hoạt động mại dâm. Được biết, mỗi năm, khu du lịch Xuân Thành đón từ 300 - 350 nghìn khách du lịch, doanh thu ước tính hơn 60 tỷ đồng. Lợi ích kinh tế có thể hiểu nhưng không thể đánh đổi, phá vỡ nhiều giá trị khác bởi hoạt động mại dâm công khai, gây bao nỗi kinh hoàng cho nhiều nạn nhân, tiềm ẩn nhiều rủi ro: bệnh tật, thương tích, bất ổn trong xã hội... Theo lý giải của cán bộ địa phương thì “cái nghề nhạy cảm ấy mới chính là “đặc sản” để hút khách, góp phần giúp người dân thoát nghèo, kinh tế phát triển. Hơn nữa, nhu cầu của đàn ông không hề nhỏ, không được ở đây thì đi nơi khác”.

Ở các địa phương, hàng năm, các chủ hộ đều làm cam kết kinh doanh theo đúng mặt hàng đăng ký, không vi phạm những tệ nạn xã hội như mại dâm, ma túy. Các tiếp viên nữ đều có đăng ký tạm vắng. Phòng y tế huyện phối hợp với chính quyền địa phương mở các lớp tập huấn về phòng chống HIV/AIDS để nâng cao nhận thức của mọi người về căn bệnh HIV/AIDS. Công an, các lực lượng chức năng cũng kiểm tra, đi thực tế nhưng tất cả chỉ là hình thức, không thường xuyên, rất hời hợt. 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11 Tháng Mười Hai 20185:33 CH(Xem: 52)
Dây điện bất ngờ rớt xuống đường Yên Thế-Bắc Sơn, thành phố Đà Nẵng, khiến một cặp vợ chồng tình cờ đi ngang qua bị điện giật
10 Tháng Mười Hai 20189:08 SA(Xem: 75)
Dù phải có người Pháp đứng tên theo luật thời đó, ông Trương Vĩnh Ký vẫn là người dùng báo này để phát triển ngôn ngữ Việt hiện đại, theo ông TVC.
07 Tháng Mười Hai 20181:49 CH(Xem: 203)
Phải chăng đây là số phận của một người làm tướng Việt Nam Cộng Hòa nhưng lại nằm vùng cho Cộng Sản, những ngày tháng cuối đời phải sống trong nghĩa trang, làm bạn với những nấm mồ.
04 Tháng Mười Hai 201811:03 CH(Xem: 109)
Dân Ninh Bình vây trụ sở tỉnh chống xây lò thiêu
30 Tháng Mười Một 20186:49 SA(Xem: 120)
Hai bị cáo nổi bật còn lại,