DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,751,151

THÁNG TƯ ĐEN: ĐEM THƠ ĐƯỜNG VIẾT TÂM TÌNH - Nguyễn Vĩnh Giao (cựu hs TCV)

30 Tháng Tư 201512:00 SA(Xem: 3808)
THÁNG TƯ ĐEN: ĐEM THƠ ĐƯỜNG VIẾT TÂM TÌNH - Nguyễn Vĩnh Giao (cựu hs TCV)

THÁNG TƯ ĐEN

 ĐEM THƠ ĐƯỜNG VIẾT TÂM TÌNH
 


giao-thumbnail

nguyễn vĩnh giao



Lại thêm một Tháng Tư Đen. Bốn mươi năm kể từ ngày nước mất nhà tan. Tâm sự trùng trùng nhưng không nói nên lời, nên đành dựa theo ý thơ của người xưa để viết lại một chút tâm tình.

 

Vương Hàn  - Lương Châu từ


Với những người trẻ tuổi lớn lên theo cuộc chiến Việt-Nam, "Lương Châu Từ" là một cái tên quá xa lạ. Tuy nhiên, không có một người nào là không biết đến bài thơ nổi tiếng nầy của Vương Hàn. Không biết Hán văn, nhưng mỗi một người trong bọn đều hiểu rõ, rất rõ, ý nghĩa của bài thơ. Họ hiểu được, vì họ là chiến sĩ. Cho nên, người lính VNCH ngồigục đầu trong một quán rượu ở Sài-gòn, hay người lính Đường Vương Hàn nằm lăn trên cát hơn một ngàn năm trước nào có khác gì nhau. Họ muốn được say, để quên đi số phận nghiệt ngã đang chờ đợi mình. "Từ xưa tới nay, có mấy người đi chinh chiến được bình yên trở về".Để thay một lời tri ân, tôi phóng tác bài thơ bi tráng nầy và xin tặng cho những người đã bỏ quên tuổi trẻ, khoác chiến y đi chiến đấu để đồng bào Miền Nam của tôi được tự do trong suốt hai mươi năm

 

blank

 

Lương Châu từ (Khúc hát Lương Châu) 

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi (Rượu nho ngon rót chén ngọc dạ quang)

Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi (Chưa uống, trên lưng ngựa có tiếng tỳ bà dục giã)

Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu (Say nằm trên cát, xin bạn đừng cười)

Cổ lai chinh chiến kỹ nhân hồi (Xưa nay chinh chiến có mấy người trở về)

 

Uống chưa cạn chén rượu đào

Đàn ai đã giục người vào tử sinh

Say cho quên số phận mình

Xưa nay mấy kẻ chiến chinh trở về

 

Vi Thừa Khánh - Nam hành biệt đệ


Nhưng những hy sinh của người lính Việt Nam chỉ là công dã tràng; quê hương yêu dấu của tôi cuối cùng cũng bị ngập chìm dưới làn sóng đỏ. Cuối Tháng Tư năm 75, tôi cùng những người Miền Nam may mắn khác bỏ nước ra đi tìm một bến bờ tự do. Tôi ngồi trên tàu, nhìn trời nước nặng một màu tang, lòng xót đau không cùng. Chỉ trong một thoáng thôi, tôi đã thành một người vong quốc. Tôi biết ra đi là mình sẽ mất hết tất cả; trên bản đồ địa lý,Việt Nam vẫn còn đó, nhưng quê hương tôi đã lớn khôn cùng những yêu thương tôi gom góp suốt hai mươi năm đã vĩnh viễn bị xóa đi rồi. Vừa mới rời xa quê nhà, lòng tôi đã mênh mang một mối sầu xa xứ. Người buồn, hoa cỏ cũng ngậm ngùi.

 

Nam hành biệt đệ (Từ biệt em đi Lĩnh Nam) 

Đạm đạm Trường Giang thuỷ  (Nước sông dài lờ đờ trôi)

Du du viễn khách tình (Khách đi xa mối tình man mác)

Lạc hoa tương dữ hận (Hoa rụng, dường cùng nhau chia hận)

Đáo địa nhất vô thanh (Rơi tới mặt đất, tuyệt không tiếng gì)

 

Lặng lờ sóng nước Trường giang

Tình người xa xứ mênh mang biển trời

Như cảm thông mối hận đời

Hoa lìa cành, lặng lẽ rơi bên đường


 

blank



Vi Trang - Đông Dương tửu gia tặng biệt

Ở trại tỵ nạn trên một hải đảo trơ trọi giữa biển, chúng tôi gặp nhau. Hai đứa tôi, hai mảnh đời rách nát, hai mảnh hồn tả tơi, nương tựa vào nhau, chia với nhau từng nỗi nhớ, san sẽ cùng nhau những nỗi buồn. Nhưng bèo nước gặp gỡ, cuối cùng bọn tôi lại phải xa nhau. Giữa đêm, tôi được đưa đến một trại tỵ nạn khác; ra đi vội vã, tôi không có dịp nói một câu tạ từ.Ngàn dặm cách chia, ngoài nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình se thắt, tôi nhận thêm nỗi đau của một lần chia lìa. Tuy chỉ bên nhau chỉ có mấy tuần, nhưng đoạn đời ấyvới tôi đã thành vĩnh cửu.Đã mấy mươi năm rồi, nhưngmỗi khi nghĩ đến ngày tháng bên người ở đảo Wake, lòng tôi vẫn thấy xôn xao một nỗi bâng khuâng

 

Đông Dương tửu gia tặng biệt (Viết lúc ly biệt ở quán rượu Đông Dương)

Thiên nhai phương thán dị hương thân (Vừa mới than nỗi xa quê ở phương trời này)

Hựu hướng thiên nhai biệt cố nhân (Nay lại phải đưa tiễn người bạn cố tri)

Minh nhật ngũ canh cô điếm nguyệt (Đêm mai suốt năm canh cô đơn nhìn trăng)

Túy tinh hà xứ các chiêm cân (Dù say hay tỉnh thì ở đâu ta cũng lệ ướt khăn)

 

Chưa nguôi ngoai nỗi nhớ nhà

Quê người lại phải lìa xa bạn rồi

Mai nhìn trăng xế bên trời,

Tỉnh hay say, lệ vẫn rơi đầm đìa

Lý Bạch - Tĩnh dạ tứ

Tôi yêu trăng từ thuở còn là một cậu bé miền quê. Bốn mươi năm từ thuở bỏ nước ra đi, tôi lưu lạc nhiều nơi. Tôi nhìn thấy trăng ở những nơi mình đã đi qua; trăng treo trên đỉnh cao ốc, trăng soi cánh đồng tuyết, trăng rọi trên thạch đảo, trang trải trên bờ biển vắng. Phong cảnh tuyệt mỹ, nhưng tôi vẫn thấy thiếu thiếu một điều gì. Hình như trăng xứ người không tròn lớn, không sáng rõ, không lãng mạn bằng vầng trăng tôi nhìn ngắm không biết bao nhiêu lần khi còn ở quê nhà. Nên tuy không được như Lý Bạch say nhào xuống nước ôm trăng, tôi cũng như nhà thơ, mỗi lần dõi mắt nhìn vầng trăng viễn xứ, lòng lại dậy lên một nỗi nhớ quê hương.

 

Tĩnh dạ tứ  (Trăn trở trong đêm vắng)

Sàng tiền minh nguyệt quang (Trước giường trăng sáng soi)

Nghi thị địa thượng sương (Ngỡ sương phủ mặt đất)

Cử đầu vọng minh nguyệt  (Ngẩng đầu nhìn trăng sáng)

Đê đầu tư cố hương (Cúi đầu nhớ quê xưa)

 

Ánh trăng lan đến bên giường

Tưởng chừng đất dậy hơi sương quanh mình

Ngước nhìn trăng sáng lung linh

Cúi đầu, mình lại thấy mình nhớ quê.

 

Image result for tần hoài



Đỗ Mục - Bạc Tần Hoài

Ba Mươi Tháng Tư. Bốn mươi năm qua, tôi sống tự do, tôi được rất nhiều. Nhưng những gì tôi mất sau cuộc đổi đời quá lớn, nên mỗi năm, đến ngày Ba Mươi Tháng Tư, những đau thương và bi phẩn của một lần nước mất nhà tanlại bừng bừng sống dậy trong lòng. Tôi ngồi trong một quán vắng bên bờ sông, tâm tình chỉ một mình mình biết, một mình mình hay. Tôi nghe tiếng nói cười từ bên kia sôngvọng qua, lòng thầm hỏi, ở ngay phút giây nầy bên kia bờ đại dương có bao nhiêu người ngày xưa cũng như tôi đi tránh làn sóng đỏ, bây giờ lại bỏ quên mối hận vong quốc về Việt Nam cùng đám người thắng trận sắt máu ca hát chào mừng ngày kỷ niệm "Đại Thắng Mùa Xuân"

 

Bạc Tần Hoài  (Ghé bến sông Tần Hoài)

Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa (Khói vâysông lạnh, ánh trăng vâycát))

Dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia êm ghé bến Tần Hoài, cạnh quán rượu)

Thương nữ bất tri vong quốc hận ào hát không biết mối hận mất nước)

Cách giang do xướng Hậu Đình Hoa (Bên kia sông vẫn hát bài “Hậu Đình Hoa)

 

Ghé bên quán rượu đậu thuyền
Lung linh trăng rọi, mơ huyền sương rơi
Bên sông, đám gái làng chơi
Quên hờn vong quốc, hát lời tình ca

 

Nguyễn Vĩnh Giao

(NY, 27-04-1975)
(tác giả gởi)



 


 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21 Tháng Bảy 20187:47 SA(Xem: 39)
Nắng Xuân e ấp bên thềm. Mượt mà suối tóc nhung mềm buông lơi. Em xinh, nét thắm cười tươi.
19 Tháng Bảy 20188:26 SA(Xem: 73)
nghe tình xưa đã úa nhàu nhan sắc. còn lại đây hiu hắt chỗ tôi ngồi. tay người đã băm ngọt ngào dao cắt. vết thương nào cũng sẹo
17 Tháng Bảy 20187:07 SA(Xem: 123)
tôi nghiến răng. tôi là cậu ông trời. tôi muốn trời đánh thức giùm bọn hỏa lú. lửa cháy tư bề. bọn chúng hãy còn đang nhảy múa
14 Tháng Bảy 20186:22 SA(Xem: 174)
Sao nhớ chi câu thơ ly khách. Chuyện ngàn xưa buồn tiếp đời nay.
12 Tháng Bảy 20187:26 CH(Xem: 169)
trong truông ải tình yêu, em hóa kiếp. nhập xác hồn nhau lại, gọi chung tên. đá hiu quạnh chợt ươm hồn thục nữ. cánh xanh rêu nở đá trổ hoa vàng. (TTH)