DANH SÁCH TÁC GIẢ
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,821,623

VN: Những chuyện “nát như tương” ở BV - Xóm ve chai

21 Tháng Năm 201112:00 SA(Xem: 15451)
VN: Những chuyện “nát như tương” ở BV - Xóm ve chai

Hà Nội: Những chuyện “nát như tương” ở BV Nội tiết Trung ương

Hiện nay BV Nội tiết Trung ương đã rơi vào tình trạng bất ổn, mất đoàn kết, tham nhũng, cán bộ nhân viên bệnh viện hoang mang, dao động…

 

Mới đây, báo điện tử Công luận đã đăng bài “Sẽ làm rõ tiêu cực, tham nhũng nghiêm trọng ở BV Nội tiết Trung ương” phản ánh về những hành vi tiêu cực của một số cá nhân là lãnh đạo Bệnh viện (BVNTTƯ). Tuy nhiên, đó mới chỉ là phần nổi của tảng băng, tại bệnh viện này còn có hàng loạt những chuyện lình xình và làm sai chế độ, chính sách khác nữa.


Trù dập người tố cáo

Ngoài việc cố ý làm trái, để xảy ra việc mua hóa chất đắt, gây thiệt hại hơn 3 tỷ đồng, ông Đỗ Trung Thành, Phó Giám đốc BVNTTƯ còn bị tố cáo thiếu trách nhiệm, khi để lĩnh vực mình phụ trách có nhiều sai phạm về quản lý tài chính; có những việc làm vô nguyên tắc, thiếu trung thực…


Theo đơn của ông Lưu Thế Cường, bác sĩ công tác tại Khoa Huyết học- Tế bào, thì ông Thành đã cho nghiệm thu và tiếp nhận các thiết bị y tế (máy thở cho khoa Hồi sức cấp cứu) mua không đúng hồ sơ mời thầu. Theo hồ sơ mời thầu, BVNTTƯ sẽ mua máy thở đa năng dùng cho cả bệnh nhân là người lớn và trẻ em, tuy nhiên khi nhận hàng thì đó chỉ là máy trợ thở nhưng ông Thành (Chủ tịch Hội đồng nghiệm thu) vẫn ghi biên bản là máy đáp ứng tiêu chuẩn và tính năng như hợp đồng và cho nghiệm thu.


Vì máy không đáp ứng đúng yêu cầu mua sắm nên không phát huy được tác dụng, không dùng được, hiện nay vẫn bỏ đắp chiếu. Trong khi đó có nhiều bệnh nhân nặng cần thở máy nhưng không được đáp ứng phải xin về nhà vì hết hy vọng cứu sống hoặc phải chuyển viện để được thở máy. Ông Thành còn là người chỉ đạo hủy chứng từ của Quỹ ban đời sống khiến thanh tra không thể kết luận số tiền trong quỹ là bao nhiêu, thu chi thế nào…


Trong suốt 10 năm làm việc tại BVNTTƯ, ông Thành luôn được giao phụ trách hậu cần và trực tiếp phụ trách phòng Tài chính- Kế toán nhưng đến khi xem xét trách nhiệm của các cá nhân trong quản lý tài chính thì ông Thành đã trả lời rằng ông không phụ trách tài chính, kế toán. Đây là hành vi trốn tránh trách nhiệm, cần được cơ quan chức năng điều tra, làm rõ.


Cũng theo bác sĩ Lưu Thế Cường, sau khi bị tố cáo những sai phạm, ông Đỗ Trung Thành quay sang trù dập cán bộ- những người dám đấu tranh để làm rõ những sai phạm của cá nhân ông Thành.



Về việc này, bác sĩ Nguyễn Minh Hùng, khoa Nội tiết 2 cho rằng, trong quý 1 và 2 năm 2010, bác sĩ Trần Thị Thanh Hóa, Trưởng khoa Hồi sức cấp cứu đã câu kết với y tá trưởng Nguyễn Thị Mai Thanh kê đơn khống cho 16 bệnh nhân, chiếm dụng hàng trăm triệu đồng tiền BHYT. Hành vi sai phạm này đã bị BHXH TP Hà Nội kiểm tra, làm rõ và xuất toán tổng số tiền 434 triệu đồng (tính cả sai phạm xảy ra trong năm 2009). Tuy nhiên, sau khi được giao giải quyết lại vụ việc trên, ông Đỗ Trung Thành lại cho ra kết quả ngược lại, đó là bà Hóa, bà Thanh đều không có sai phạm gì!?


Lạm dụng chức vụ, quyền hạn


Cũng theo bác sĩ Nguyễn Minh Hùng, ông Nguyễn Vinh Quang, Phó Giám đốc- ngoài việc gian lận chiếm đoạt tiền BHYT còn lợi dụng chức vụ, quyền hạn, làm nhiều việc nhằm mưu lợi riêng. Cụ thể, ông Quang đã trực tiếp rải tờ rơi để lôi kéo bệnh nhân về phòng khám của gia đình mình, xác nhận sai sự thật để giúp bác sĩ Nguyễn Thúy Hường “đạo” luận văn thạc sĩ.


Năm 2010, ông Quang có cháu ruột thi công chức nhưng vẫn được chỉ định làm Chủ tịch hội đồng tuyển dụng. Trước đó, năm 2009, ông Quang đã ký công văn vượt thẩm quyền gửi 63 địa phương và các bộ ngành, đề nghị phải mua máy thử đường huyết của hãng Johnson & Johnson. Để có những công văn này, trước đó ông Quang đã yêu cầu hãng Johnson & Johnson tài trợ tổ chức rất nhiều hội nghị, hội thảo(!)


Đặc biệt, từ giữa năm 2009, trong quá trình triển khai Dự án mục tiêu quốc gia phòng chống bệnh đái tháo đường, ông Quang đã chỉ đạo lập chứng từ khống để quyết toán, rút số “tiền in sách” Hướng dẫn sàng lọc đái tháo đường tổng số tiền hơn 58 triệu đồng. Trên thực tế, Dự án đã không in quyển sách trên. Ngoài ra, ông Quang cũng là người chỉ đạo việc rút 160 triệu đồng tiền kinh phí hoạt động “Phân tích chi phí hiệu quả can thiệp phòng chống bệnh đái tháo đường- giai đoạn 1”. Việc làm gian dối này đã bị kiểm toán Nhà nước phát hiện và xuất toán.


Ngoài những vi phạm trên, thời gian qua, tại BVNTTƯ còn xảy ra nhiều sai phạm, nhiều sự việc bất hợp lý khác nhưng vẫn chưa được giải quyết hoặc đã được xem xét nhưng chưa thỏa đáng, còn có chuyện bao che, bưng bít, che giấu thông tin…


Có thể nói, trong suốt một thời gian dài, một số lãnh đạo, cán bộ có chức trách ở BVNTTƯ đã có những hành vi làm trái những quy định về quản lý kinh tế, lạm dụng chức vụ quyền hạn để trục lợi, quản lý điều hành bệnh viện tùy tiện… Điều đó đã gây nên sự bức xúc trong cán bộ, nhân viên của bệnh viện, là nguyên nhân dẫn đến khiếu kiện kéo dài. Thực tế là hiện nay BVNTTƯ đã rơi vào tình trạng bất ổn, mất đoàn kết, tham nhũng, cán bộ nhân viên bệnh viện hoang mang, dao động…



BVN-TH

Xóm ve chai thời bão giá


vechai2_0-content


Nếu mấy năm trước nghề buôn bán phế liệu (ve chai) ở Huế đem lại thu nhập ổn định cho những người dân nghèo thì hiện nay lượng người hành nghề này ngày càng ít bởi lợi nhuận mang lại chẳng tăng được bao nhiêu.


Buồn, vui chuyện nghề

Người đầu tiên chúng tôi may mắn gặp được là chị Thắm (47 tuổi) là người có thâm niên trong nghề buôn bán ve chai ở đây. Đó là một người phụ nữ già trước tuổi, bàn tay chai sạn, dáng điệu khắc khổ bởi sự tàn phai của nắng và gió.

Chị kể: "Ở xóm tui, đa phần là dân tứ xứ vì làm ăn thất bát nên đến đây sống. Có người quê ở mấy tỉnh lẻ, cứ sau mỗi vụ mùa là dành thời gian mấy tháng lên đây để hành nghề ve chai kiếm thêm thu nhập. Còn tui rời quê đến đây theo cái nghề này ngót nghét mười lăm năm trời".

Cũng theo chị Thắm, ban đầu tại xóm này cũng tập trung đủ thành phần người, làm đủ mọi nghề: Bốc vác, bán vé số, làm thuê... nhưng rồi thu nhập khi có khi không cho đến khi gặp một số người lượm ve chai, chị Thắm theo chân họ đi học nghề, rồi cùng nhau lập xóm tại đây. Với thu nhập khả quan mà nghề này mang lại khi đó nên ai cũng học theo, thế rồi xóm ve chai ra đời từ đó.

Để làm nghề này, điều đâu tiên là phải thuộc hết từng con đường, ngõ hẻm trong thành phố, đặc biệt là làm quen với những "mối" dễ như: Nhà sách, quán sửa xe, nhà hàng... để tận dụng những nguồn phế liệu hàng ngày với giá rẻ. Vốn bỏ ra ban đầu cũng không cần nhiều, chủ yếu là đi bộ hoặc xe đạp, muốn có thu nhập ổn định phải chịu khó thức khuya, mỗi ngày phải đạp xe cả chục cây số để thu gom, lượm nhặt từng loại phế liệu có thể rồi về bán lại cho các đại lý.

Theo quan sát của chúng tôi, xóm ve chai này độ 30 hộ, nhưng lúc này rất vắng bóng người, chỉ lác đác vài ba đứa trẻ chạy nhảy. Hiểu ý khách, chị Thắm nói: "Xóm này ban ngày vắng lắm chú à, mọi người đều phải đi làm hết cả, tui thì vừa ốm dậy nên mai mới đi lại được. Chứ bình thường đến đây, chỉ có con nít thôi. Nếu muốn gặp mọi người, thì độ 10 giờ đêm chú quay lại đây sẽ tấp nập ngay thôi".

ve_chai_1-content


Thoáng nghe câu nói nửa đùa, nửa thật của chị nghĩ cũng phải, thường ngày dù nắng hay mưa thì tôi vẫn bắt gặp tiếng rao í ới của đồng nát sắt vụn. Ở đây, có những hộ cả gia đình đều làm đồng nát, trẻ con thì đi lượm ve chai tại các bãi rác, phụ nữ thì xách gánh đi khắp nơi thu mua sắt vụn, đàn ông thì đi thu mua các vật dụng điện tử đã qua sử dụng. Trung bình mỗi ngày nghề này đem lại thu nhập cho những hộ dân ở đây 30 - 70 ngàn đồng.


Khắc khổ thời bão giá


Theo lời chị Thắm, đúng 10h tối là khoảng thời gian mà Cố đô Huế đã dần chìm vào sự tĩnh mịch quen thuộc, một không gian đặc trưng rất Huế. Lúc này, có lẽ xóm ve chai chính là nơi náo nhiệt nhất, từng tốp người đua nhau về nhà trên vai là những gánh phế liệu căng đầy nhựa, giấy, sắt vụn...

Một phụ nữ thở dài: "Haizz, hôm nay mua được ít quá. Dạo này người thành phố ít bán phế liệu". Người khác tiếp lời: "Cũng phải thôi, giá cả lên cao thế này, bán sắt vụn được mấy đồng, có ai mà bán", "Cả ngày nay chỉ được 21 ngàn, mai chỉ đủ đi chợ. Hôm qua, bà chủ lại qua tăng giá phòng rồi đó...". Nghe đến đây, mọi người chỉ nhìn nhau, lặng lẽ phân loại hàng kiếm được. Có lẽ cơn bão giá đã len lỏi vào con xóm nhỏ, khiến cho từng con người nơi đây ngày càng lo lắng về cuộc sống.

Tôi bắt chuyện với một phụ nữ đang loay hoay sắp vật phẩm, cả người chị toát lên mùi nồng nặc của mồ hôi, rác thải sau một ngày lao động vất vả. Đó là chị Thắng (40 tuổi). Thấy có người lạ đến, chị hỏi: "Chú đến đây làm chi cho cực, xóm tui có vài người bỏ nghề rồi. Thời buổi bây chừ, nghề này khó sống lắm chú à, cái gì tăng còn được chứ phế liệu thì tăng bao nhiêu hả chú".

Khi nghe tôi hỏi về những khó khăn trong nghề thì chị lại nhìn tôi và cười: "Đã làm cái nghề này thì phải xem khó khăn như một điều hiển nhiên chú à. Tôi thì đi bộ suốt cả ngày, một số người bị bệnh viêm khớp nhưng cũng cố phải đi. Không đi thì lấy gì mà ăn...?".


vechai_0-content

Cũng theo lời chị, thu nhập hiện nay từ nghề này mang lại ngày càng không đủ ăn, việc lo cho các con được đi học đã là một kỳ tích rồi, đã 2 tháng nay mấy đứa con của chị chưa biết đến mùi thịt. Cả xóm gần 80 người mà chỉ có 4 cái ti vi, sống nửa đời người mà nhiều người còn chưa biết đi xe máy, mà cũng phải thôi khi mà cơm ăn ba ngày đang dần thiếu thì xe đâu mà đi, mà có ai cho cũng chẳng có tiền mà đổ xăng nữa.

Chị Thắng lại kể: "Như tôi còn đỡ vì con cái cũng giúp được phần nào cho bố mẹ rồi, chứ như đứa em nhà bên, có bầu được 7 tháng mà ăn uống kham khổ quá, chỉ toàn mì tôm, cá khô. Sắp tới, con ra đời mà hai vợ chồng chỉ biết nhìn nhau khóc, tiền làm cả tháng chỉ đủ mua 2 hộp sữa cho con, rồi cũng chẳng biết lấy gì mà ăn, rõ khổ”.

Khi nghe hỏi tại sao không chuyển nghề khác cho đỡ khổ, thì chị Thắng với vẻ mặt bần thần đáp: "Đổi nghề gì đây chú, không học hành, bằng cấp, không có vốn. Mà nghe gần đây sắp có chủ trương cấm ve chai hoạt động trong nội bàn thành phố, bắt ra vùng ven, mà ở đó thì có gì mà nhặt... cả xóm tui cũng đang lo".

Đã 11h hơn, nhưng xóm ve chai này vẫn chưa hết nhộn nhịp, đó đây vẫn vang lên tiếng nói chuyện. Người thì đang rửa nilon gần bờ sông cho sạch để bán, người thì chuẩn bị cho chuyến buôn hàng ngày mai... Có lẽ họ đã quá quen với việc ngày ngủ chỉ 3 - 4 tiếng, cái nghèo và cái khổ ở đây được những con người này chấp nhận như một điều hiển nhiên, vì với họ cầu mong cuộc sống có cơm ăn đã là quá đủ.

BVN-TH

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
26 Tháng Ba 201412:00 SA(Xem: 5776)
Điều này tôi đã có lời thưa với bạn đọc ở đầu sách
19 Tháng Hai 201412:00 SA(Xem: 6969)
Tống Biệt Hành của Thâm Tâm được báo Tiểu Thuyết Thứ Bảy đăng năm 1940. Chỉ hơn một năm sau, nó đã được Hoài Thanh chọn đưa vào tuyển tập Thi Nhân Việt Nam
25 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 9643)
Giờ đây các quý bà đã không còn phải tị nạnh với cánh mày râu khi đã có dịch vụ massage yoni chỉ phục vụ riêng chị em.
17 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 12955)
Hồi ở tuổi 15, tôi có đọc được một số thơ của tác giả Huy Phương đăng trên tuần báo “Đời Mới” ấn hành tại Sài Gòn từ 1951 đến 1955, trong đó có bài thơ nhan đề “Cát Lạnh”
04 Tháng Mười Một 201312:00 SA(Xem: 6766)
những người công nhân (CN) tại các khu công nghiệp, khu chế xuất tại Hà Nội rất khó khăn và bấp bênh